Thẻ: đời thường ấm áp

  • XUÂN MUỘN – 12

    XUÂN MUỘN – 12

    Đèn sưởi nhà tắm. Khi Tưởng Vọng Thư bước vào nhà bếp, vừa lúc dì phụ việc đang dọn dẹp bát đũa đã dùng xong mang vào. Thấy một cô gái lạ mặt vào bếp, dì không khỏi ngạc nhiên: “Ơ, em gái đây là…?” Tưởng Vọng Thư vừa định mở miệng giải thích thì…

  • XUÂN MUỘN – 11

    XUÂN MUỘN – 11

    Trời mưa. Sáng hôm sau, khi Tưởng Kỵ tỉnh dậy thì Tưởng Vọng Thư đã ra khỏi nhà từ lúc nào. Anh nghiêng đầu nhìn sang, tấm rèm ngăn giữa đã được kéo sang một bên. Chăn ga màu hồng trên giường cô không được gấp gọn gàng mà chất đống bừa bộn trên giường.…

  • XUÂN MUỘN – 10

    XUÂN MUỘN – 10

    Đỏ tai. Cuối cùng, Tưởng Kỵ cũng thả người đó đi. Người kia quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết, nói rằng trên còn có mẹ già, dưới còn có con thơ, chỉ vì muốn kiếm chút tiền nên mới nhắm mắt làm bậy, gã liên tục van xin Tưởng Kỵ tha cho mình. Tưởng…

  • XUÂN MUỘN – 09

    XUÂN MUỘN – 09

    “Đồ bất hiếu.” Tưởng Vọng Thư bỗng nhớ đến câu chuyện mà Hà Giao Giao từng kể cho cô. Đêm hôm đó, cả hai đều uống chút rượu. Ánh mắt của cô gái vốn luôn hoạt bát vui vẻ bỗng dần u ám. Hà Giao Giao đưa cho Tưởng Vọng Thư xem một tấm ảnh…

  • XUÂN MUỘN – 08

    XUÂN MUỘN – 08

    Rau thơm. Cuộc điện thoại của Tưởng Vọng Thư kéo dài mười phút. Khi cô bước vào, Tưởng Kỵ chợt nhớ ra họ chưa từng có cuộc gọi nào vượt quá một phút, trong lòng anh không hiểu sao lại cảm thấy bứt rứt vô cùng. Anh đứng dậy: “Em ở đây chờ một lát,…

  • XUÂN MUỘN – 07

    XUÂN MUỘN – 07

    Ủ ấm tay. Chiếc xe điện dừng lại trước tiệm Mì bò viên Nguyệt Lượng. Vì cửa hàng chưa mở, trên khoảng sân trống trước cửa có một bà lão đang bày rau bán. Thấy họ tới, bà lão vội vàng định đứng dậy, Tưởng Kỵ vẫy tay: “Không sao đâu, bà cứ ngồi đi,…

  • XUÂN MUỘN – 06

    XUÂN MUỘN – 06

    Con đường gồ ghề. Sáng hôm sau, khi còn đang chìm trong giấc ngủ mơ màng thì Tưởng Vọng Thư đã nghe thấy những tiếng động sột soạt. Hẳn là Tưởng Kỵ đã thức dậy và chuẩn bị đến cửa hàng. Tưởng Vọng Thư mơ màng dụi mắt, cố gắng kéo mình ra khỏi giấc…

  • XUÂN MUỘN – 05

    XUÂN MUỘN – 05

    Bò viên. Tưởng Kỵ không ngủ được. Anh nằm trên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà, phần dưới cơ thể nóng rực khiến anh chẳng thể nào buồn ngủ được. Tưởng Vọng Thư năm nay bao nhiêu tuổi rồi?  Tưởng Kỵ thầm đếm, lúc rời nhà cô 19 tuổi, giờ đã sáu năm…

  • XUÂN MUỘN – 04

    XUÂN MUỘN – 04

    Tấm rèm. Khi Tưởng Kỵ bước xuống cầu thang, Tưởng Vọng Thư vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ trong phòng khách. Cô không chơi điện thoại, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước như đang chìm đắm vào dòng suy nghĩ của riêng mình, nhưng biểu cảm lại có chút gì đó kỳ lạ.…

  • XUÂN MUỘN – 03

    XUÂN MUỘN – 03

    Sữa tắm. Tưởng Vọng Thư sấy tóc xong liền bước vào bếp, mùi vị ngọt ngào trong không khí còn đậm hơn lúc trước. Trên chiếc bàn gỗ kê trong bếp, một hộp bánh gạo nếp đường đỏ đã mở nắp sẵn, phía trên có gác đôi đũa. Cô vừa định hỏi Tưởng Kỵ liệu…