Thẻ: hiện đại
-

XUÂN MUỘN – 40
Xuân muộn. Diêu Lâm đương nhiên không thật sự cùng họ vào nhà uống trà. Anh ta chỉ sững sờ vài giây, rồi gượng cười nói “Không cần không cần, tôi về trước đây”, sau đó lái xe rời đi. Ngay khoảnh khắc anh ta quay lưng, Tưởng Kỵ buông tay đang nắm lấy tay…
-

XUÂN MUỘN – 39
Ghen. Khi Tưởng Vọng Thư thu dọn xong đồ đạc đi ra ngoài thì Diêu Lâm đã đợi ở ngã tư rồi. Nhìn thấy cô, mắt Diêu Lâm sáng lên trong chốc lát, rồi anh ta lập tức thu lại biểu cảm, trở về với dáng vẻ lịch thiệp thường ngày, còn có chút ngượng…
-

XUÂN MUỘN – 38
Đi giày. Tưởng Vọng Thư biết Lâm Ý có lẽ sẽ không đến nữa, cũng không mong đợi bà ấy quay lại. Cô biết Lâm Ý có cuộc sống hạnh phúc nên sự thờ ơ bỏ bê trong mấy chục năm qua đã là câu trả lời, dù bà ấy có nói gì đi nữa…
-

XUÂN MUỘN – 37
Đi dạo trên phố. Khi Tưởng Vọng Thư đi làm về, Tưởng Kỵ đã nấu xong bữa tối. Bữa tối thịnh soạn như thường lệ, ba mặn một canh, một đĩa nghêu xào, một đĩa sườn xào chua ngọt, một đĩa cà chua xào trứng và canh ngô cà rốt, toàn là món Tưởng Vọng…
-

XUÂN MUỘN – 36
Trả thù. Mẹ của Tưởng Vọng Thư tên là Lâm Ý, nhìn thấy người mở cửa là một người đàn ông cao lớn, Lâm Ý đoán người trước mắt hẳn là Tưởng Kỵ, bởi vì tuy diện mạo của anh thay đổi rất nhiều nhưng đôi mắt vẫn không khác gì lúc nhỏ, có thần…
-

XUÂN MUỘN – 35
“Là Nguyệt Lượng phải không?” Tưởng Vọng Thư chui ra khỏi lòng Tưởng Kỵ, nhỏ giọng hỏi anh: “Có cần em giúp anh tắm không?” Tưởng Kỵ khựng lại một chút, rồi bật cười khẽ, tiếng cười rung động cả lồng ngực, đến Tưởng Vọng Thư đang áp trên ngực anh cũng cảm nhận được…
-

XUÂN MUỘN – 34
Chạm vào trái tim. Hôm sau Tưởng Kỵ đã xuất viện. Vết thương trên người anh không còn nghiêm trọng, chỉ là cần nghỉ ngơi ở nhà một thời gian, đặc biệt là vết thương ở xương tay, bác sĩ dặn dò đặc biệt không được dính nước và phải đến bệnh viện thay băng…
-

XUÂN MUỘN – 33
Nụ hôn. Tưởng Vọng Thư vừa đổ chậu nước vừa ngẩn ngơ. Nhiệt độ ở vành tai cô không cách nào hạ xuống được. Cô vừa bị làm sao vậy? Sao lại… không kìm được mà hôn lên lưng Tưởng Kỵ thế này. Nhưng mà… Tưởng Vọng Thư hít sâu một hơi, mắt lại đỏ…
-

XUÂN MUỘN – 32
Nụ hôn sau lưng. Cô bé thật may mắn, ít nhất còn may mắn hơn Tưởng Vọng Thư lúc nhỏ. Tuy cô bé có một người cha khốn nạn nhưng lại có một người mẹ rất tốt. Ba mẹ cô bé đã ly hôn vào năm ngoái vì rạn nứt tình cảm, lúc đó mẹ…
-

XUÂN MUỘN – 31
Trăm năm cô đơn. Ngày hôm sau, sáng sớm Tưởng Vọng Thư đã bắt đầu đi làm ở tiệm sách nên không gặp Lâm Sầm đến lấy hộp tro cốt. Khi Tưởng Kỵ nhẹ nhàng đưa chiếc hộp nặng trịch trong tay cho Lâm Sầm, anh còn khách sáo nói một câu “Làm phiền bác…