LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 06

Cố Vũ Tranh

Cố Vũ Tranh chọn một ngày cuối tuần, mang theo chứng minh thư và thẻ học sinh để đi làm thẻ thông hành ở Vinh Thành.

Ngoài việc đi xe buýt thì thẻ thông hành Vinh Thành còn có thể dùng để vào thư viện Vinh Thành để đọc sách hoặc tự học. Mỗi cuối tuần, cậu sẽ về nhà thăm Lâu Dĩnh, giúp mẹ làm việc nhà hoặc mua đồ dùng, thời gian còn lại thì đều ở thư viện.

Mùa đông ở thành phố phía Bắc trong nhà khá ấm nhưng hệ thống sưởi khiến không khí khô hanh. Cố Vũ Tranh thấy mình ho liên tục nhưng vì cậu không muốn ảnh hưởng người khác nên chỉ biết uống thật nhiều nước nóng.

Trong lớp không chỉ mình Cố Vũ Tranh bị ho.

Dịch cúm bùng phát chỉ sau một đêm, một người ngã bệnh, rồi lần lượt cả phòng ký túc xá xin nghỉ ốm. Các nam sinh sức khỏe tốt hơn nên đỡ hơn, bên nữ sinh thì tình hình đáng lo hơn hẳn.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 10A6 là một giáo viên dạy văn nhiều năm, tính thì rất hay cằn nhằn. Bà đi một vòng quanh lớp, sờ vào cổ áo một nữ sinh: “Sao không mặc áo khoác đồng phục mùa đông? Các em cứ ăn mặc mỏng manh kiểu này, lại còn chạy ra chạy vào liên tục thì không bệnh mới là lạ!”

“Đồng phục mùa đông tuy xấu nhưng ấm lắm!”

Dưới lớp có tiếng nữ sinh thì thầm: “Cô cũng biết là xấu sao cô ơi…”

Giáo viên chủ nhiệm nhìn đám học sinh ở phía dưới rồi thở dài: “Nói các em không tin chứ ở cái tuổi này, không cần sửa soạn trang điểm gì thì nhìn các em cũng đã rất là xinh đẹp rồi.”

Tất nhiên là không ai tin.

Đồng phục mùa xuân thu của trường trung học phổ thông Vinh Thành là bộ đồ thể thao xanh trắng, giống hầu hết các trường cấp ba khác trên toàn quốc, không có gì để bàn. Nhưng đồng phục mùa đông thì không biết ai thiết kế mà áo khoác dày cộm màu đỏ sẫm, trông vừa thô kệch lại lỗi thời, chưa kể là khi mặc vào thì còn vướng víu bất tiện, vậy nên ngoài giờ thể dục bắt buộc phải mặc ra thì chẳng ai muốn mặc cả, đám học sinh thà chịu rét còn hơn.

Nhớ lại mấy năm này, cả nam sinh lẫn nữ sinh đều cố gắng điểm thêm chút màu sắc cá nhân của mình khi khoác lên mình bộ đồng phục này.

Chẳng hạn như thu nhỏ ống quần để trông chân thẳng và dài hơn, còn các nữ sinh thì lén bôi chút kem chống nắng hoặc BB cream vì học theo bộ phim Hàn Quốc “Missing You” nổi đình nổi đám năm đó. Khi đó kiểu tóc mái và thoa son môi của Yoon Eun Hye trở thành trào lưu trong giới trẻ, tiếc là nếu đánh son quá đậm sẽ bị phát hiện ngay nên các nữ sinh chỉ dám chấm nhẹ rồi lại phải lau đi khi bị giám thị bắt được.

Còn đám nam sinh thì bắt đầu đua đòi mang giày thể thao. Gọi là mang giày nhưng chẳng đứa nào dám đá bóng vì sợ hư giày nên chỉ dám đi lại trong lớp học, chân duỗi ra chắn ngang lối đi để khoe khoang, khiến giáo viên bực bội phải chỉ tay quát tháo: “Nào, có cần mang chân lên bục giảng luôn không?”

Giữa đám nam sinh phô trương như một bầy công đang xòe đuôi khoe khoang thì Cố Vũ Tranh lại lặng lẽ như một gốc cây.

Cậu không mặc đồng phục mùa đông, cũng chẳng như mấy đứa đội bóng rổ, cứ đến giờ ra chơi là chạy ra ngoài đến khi đổ mồ hôi ướt đẫm mới về.

Áo khoác đồng phục xanh trắng của cậu luôn sạch sẽ tinh tươm, mép giày thì hầu như không bao giờ dính bẩn. Trong giờ giải lao ồn ào, cậu thường ra ngoài lấy nước rồi về chỗ ngồi tiếp tục đọc sách, bàn tay cầm bút trắng ngần và thon dài.

Lớp trưởng Khâu Hải Dương là một kẻ lắm lời, cậu ta vừa là bạn cùng phòng lại vừa ngồi trước mặt Cố Vũ Tranh. Khâu Hải Dương khá có cảm tình với anh bạn học sinh giỏi chuyển trường này nhưng mỗi lần quay lại định tán gẫu đều bị vẻ lạnh lùng của Cố Vũ Tranh chặn họng.

“Ê.”

“Nói đi.” Cố Vũ Tranh rũ mi, đầu vẫn không ngẩng lên, tay khoanh tròn một đáp án trắc nghiệm. Không nghe thấy Khâu Hải Dương trả lời, cậu mới hơi ngước mắt lên, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Khâu Hải Dương chợt ngộ ra, phải chăng dáng vẻ của Cố Vũ Tranh chính là cái kiểu lạnh lùng mà mấy đám con gái bây giờ rất thích?

“Không có gì, định hỏi mày cuối tuần này có rảnh không? Đi shopping đi?”

“Eo~~~” Mấy nữ sinh xung quanh phản ứng như thể vừa nghe được cái gì đó rất ghê tởm: “Khâu Hải Dương, cậu rủ Cố Vũ Tranh đi shopping? Hai thằng đực rựa đi shopping à?”

Giáo viên chủ nhiệm tin rằng tạo khoảng cách là tốt cho lứa tuổi thanh thiếu niên nên lớp 10A6 mỗi người một bàn, không có chỗ ngồi chung. Tình cờ là chỗ ngồi của Khâu Hải Dương và Cố Vũ Tranh đều bị nữ sinh bao vây. 

Cố Vũ Tranh thì ổn, tính cách lạnh lùng ít nói như như cái cây trên đỉnh núi tuyết nên ít ai dám bắt chuyện, càng không ai dám trêu đùa. Còn Khâu Hải Dương thì không may mắn như vậy, cậu ta sắp bị lũ con gái làm cho điếc tai đến nơi.

“Mấy cậu thì biết cái gì? Shopping thì sao? Trung tâm thương mại nhà các cậu mở à?” Khâu Hải Dương cãi lại một câu, không đợi được câu trả lời của Cố Vũ Tranh nên nói nhỏ: “Tuần sau là Giáng sinh rồi, tôi muốn đi chọn quà cho Phùng Sảng.”

“Ái chà, lớp trưởng này, biết luật mà phạm luật, tội càng nặng thêm một bậc đấy.”

Khâu Hải Dương có làn da ngăm đen, khi đỏ mặt thì nhìn không rõ lắm nhưng vẫn bị mấy nữ sinh trêu cho ngượng chín mắt nên chỉ đành buông xuôi: “Làm sao tôi biết được con gái các cậu thích cái gì, không nhờ người giúp thì biết làm sao?”

“Cố Vũ Tranh cũng là nam đấy, cậu nhờ cậu ấy có ích gì?”

Khâu Hải Dương im bặt.

Đúng thật là vậy…khốn quá hóa liều chăng?

Phùng Sảng và Khâu Hải Dương là bạn cùng lớp cấp hai, lên cấp ba thì cả hai cùng thi đậu vào trường Trung học phổ thông Vinh Thành. Một người lớp 10A12, một người lớp 10A6, mặc cho hai lớp cách nhau một tầng lầu nhưng nhịp tim bồng bột của tuổi trẻ nào có thể kìm nén được.

Thứ tình cảm tưởng chừng mong manh yếu ớt nhất nhưng ngay cả quy tắc hay kỷ luật sắt đá đều không thể ngăn cách được, huống chi chỉ là vài bậc cầu thang?

Sáng sớm Khâu Hải Dương sẽ đợi Phùng Sảng dưới ký túc xá nữ, cùng ăn sáng rồi tiễn cô về lớp, rồi đến tối lại tìm đến lớp 10A12 đón cô rồi đưa về phòng.

Tuổi thanh xuân ngây ngô, tình cảm chỉ có thể âm thầm giấu kín.

Cố Vũ Tranh đặt bút xuống: “Xin lỗi, cuối tuần này bận rồi.”

Như dự đoán, Khâu Hải Dương nhún vai.

“Thôi bỏ đi, để tao ra hiệu sách mới mở gần đây xem sao, chắc cũng có thứ con gái thích.” Khâu Hải Dương quay người, lát sau lại ngoảnh lại: “Này, nghe nói mày đánh tennis giỏi lắm hả, tối nay tan học đánh một trận đi?”

Cố Vũ Tranh hơi nhướng mày: “Không đi đón người ta à?”

“Dạo này trường bắt kỷ luật gắt lắm, nghe nói mấy cặp lớp 12 toàn bị bắt trên đường từ giảng đường về ký túc xá buổi tối, bị gọi phụ huynh, có khi còn bị ghi sổ nữa, kiểu giết gà dọa khỉ ấy mà.” Khâu Hải Dương cười: “Tránh trước cho chắc ăn cái đã.”

Một nữ sinh bên cạnh xen vào: “Hai cậu biết đánh tennis à?”

Hình như ở cái tuổi này, bọn con trai vẫn còn khá là nghiện bóng rổ. Không chỉ giờ ra chơi, mà ngay cả sau giờ học buổi tối khi ký túc xá chuẩn bị đóng cửa tắt đèn, chỉ có một tiếng để vệ sinh cá nhân và giải trí vậy mà sân bóng rổ vẫn chật cứng người. Bất kể đông hè, chỉ cần đèn cao áp sáng lên là sân bóng sẽ không thiếu người.

So với sân bóng rổ thì sân tennis lại vắng tanh.

Lần này Cố Vũ Tranh không từ chối: “Tao không mang vợt theo.”

“Để tao đi mượn bên tổ thể dục.”

Cố Vũ Tranh và Khâu Hải Dương đã chơi tennis suốt một tuần, mỗi tối sau khi tan học đêm, hai người đều ra sân đánh nửa tiếng rồi về ký túc xá tắm rửa đi ngủ.

Lần cuối cùng cậu chìm đắm trên sân tennis dày đặc như vậy đã là ba năm trước.

Lúc ấy, nhà cậu như chốn không người, Cố Vũ Tranh thường xuyên mất ngủ, thậm chí chỉ cần nhắm mắt lại là cậu lại bắt đầu lo lắng đến mức khó thở. Cậu cảm thấy mình như con châu chấu đang bị nhốt trong chiếc bình vậy, dù cho ngôi nhà kia có rộng rãi đến thế nào đi nữa thì Cố Vũ Tranh luôn cảm thấy có thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên phổi khiến cậu ngạt thở.

Cố Viễn hầu như không về nhà, dù có về cũng là lúc say khướt. Lâu Dĩnh lại càng bận rộn với mớ hỗn độn mơ hồ của chính bà, phòng để quần áo của bà đã lâu không có người lui tới.

Trong không gian rộng lớn của ngôi nhà này lại chẳng có lấy một bóng người. Cố Vũ Tranh không hiểu nổi, tại sao cuộc sống đã đến nước này rồi mà hai người họ vẫn không ly hôn. Thậm chí đôi khi buộc phải cùng nhau dự tiệc, họ vẫn có thể diễn xuất như những diễn viên trên màn ảnh. Cố Viễn tỏ ra là người chồng chu đáo, chưa từng ngoại tình, còn Lâu Dĩnh không phải là người thất thường, ngày ngày mê tín dị đoan, mà vẫn là một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng như thường.

Cố Vũ Tranh nhìn đôi bàn tay đang đan vào nhau của ba mẹ mà lòng đầy hoang mang. Cậu như chứng kiến tận mắt một mối tình bị bóp méo rồi chết yểu, còn cậu là món đồ bị bỏ rơi giữa chừng.

Cách nói chuyện của Cố Viễn và Lâu Dĩnh gần như giống hệt nhau.

Cố Viễn nói: “Chuyện người lớn không cần con lo, con cứ học hành chăm chỉ, muốn đi du học thì ba sẽ cho đi, muốn làm gì cũng được. Mọi thứ trong nhà con cũng thấy rồi, việc kinh doanh của ba không còn như xưa, ngoài điều kiện kinh tế trong khả năng, con đừng mong đợi gì thêm.”

Cố Vũ Tranh nói: “Con không mong đợi gì, con chỉ muốn hai người ly hôn.”

“Sau khi ly hôn, mỗi người một đường, hai người có thể sống cuộc sống riêng, không cần phải giả tạo nữa, có lẽ tình trạng của mẹ cũng sẽ tốt hơn.”

Vốn dĩ Cố Viễn đang rất bình tĩnh nhưng không hiểu sao khi nghe đến câu này thì ông bỗng cười lạnh một tiếng, chỉ là ông đang cười gì thì Cố Vũ Tranh cũng không biết.

Thời gian đó, đến sân tennis là cách duy nhất để Cố Vũ Tranh giải tỏa áp lực.

Huấn luyện viên nhận thấy Cố Vũ Tranh có gì đó không ổn. Chơi tennis không thể dựa vào sức mạnh thô bạo, tuyệt đối không được cố gắng dùng lực để khống chế bóng. 

Thằng nhóc này ngày thường trông hiền lành điềm đạm nhưng hễ cầm vợt lên liền như biến thành người khác, vừa đánh bạt mạng lại vừa dùng sức mạnh thô bạo, tỏ ra hung hãn hiếu chiến.

Đôi khi ngay cả huấn luyện viên cũng không đỡ được cú đánh thuận tay của cậu. Khi rời sân, nhìn lại mới thấy kẽ ngón tay Cố Vũ Tranh đầy máu, vậy mà cậu vẫn bình thản, chỉ có đôi mắt hơi đỏ, cậu mím môi rũ mắt, không nói lời nào, cũng chẳng bao giờ than đau.

Sân tennis của trường nằm phía sau nhà thi đấu nên rất yên tĩnh. Bên sân bóng rổ lúc nào cũng vang tiếng hò reo và huýt sáo, còn nơi này chỉ có âm thanh quả bóng đập mạnh vào tường.

Hôm nay là đêm Giáng sinh, vừa tan lớp tự học buổi tối là Khâu Hải Dương liền bị Phùng Sảng gọi đi, nghe cô nàng nói là có quà tặng lại cho cậu ta thì cả lớp liền ồ lên trêu ghẹo. 

Cố Vũ Tranh xách vợt đến sân tập để tập luyện một mình, đường banh của Cố Vũ Tranh vẫn thô bạo như xưa nhưng lòng bàn tay đã chai sạn nên không còn dễ bị thương như xưa nữa.

Điện thoại để trong cặp luôn ở chế độ im lặng. Gần đến giờ đóng cửa ký túc xá, khi đặt vợt xuống Cố Vũ Tranh mới phát hiện trong điện thoại có vài tin nhắn.

Tin nhắn đầu tiên của từ Lâu Dĩnh.

Bà nhắn tin gọi điện cho con trai chẳng bao giờ quan tâm con mình có đang trong giờ học hay không, mọi thứ đều phải thuận theo thời gian biểu của bà. 

Cố Vũ Tranh nhận tin nhắn của mẹ vào buổi chiều, nội dung đơn giản là kêu cậu nghỉ đông phải về Thượng Hải với Cố Viễn vì bà sắp đi xa.

Cố Vũ Tranh nhắc mẹ: “Giờ con đang học cấp ba, ít nhất nửa tháng nữa mới đến kỳ nghỉ đông.” 

Lâu Dĩnh chỉ đáp: “Ừ, quên mất.”

Cố Vũ Tranh tiếp tục nhắn: “Mẹ đi đâu vậy? Có an toàn không? Đi cùng ai?”

Lần này Lâu Dĩnh chỉ trả lời vỏn vẹn mấy chữ: “Con tự lo cho con là được.”

Hồi nhỏ xem thế giới động vật, chim mẹ thường đuổi con non ra khỏi tổ để tập bay. Cố Vũ Tranh từng cố gắng lý giải mối quan hệ giữa mình và mẹ theo cách đó nhưng tiếc là bây giờ cậu thậm chí không thể tự thuyết phục nổi mình nữa rồi.

Còn một tin nhắn nữa, là của Khâu Hải Dương.

Câu ta hỏi Cố Vũ Tranh xem cậu có còn ở sân bóng không, nếu tiện thì về phòng học lấy dùm cậu ta thẻ ăn. Ngày mai là Giáng sinh rồi, dù sao cũng đang là mùa lễ, cậu ta sẵn sàng liều mình bị bắt để được cùng Phùng Sảng ăn sáng.

Lễ Giáng sinh.

Cố Vũ Tranh chợt nhớ đến bài hát của Trần Dịch Tấn phát trên đài vào buổi trưa. Lời bài hát nói người cô đơn nhất sợ ngày lễ, nghĩ lại thì cậu không thấy hợp tình hợp cảnh chút nào mà chỉ cảm thấy từng lời từng chữ sến đến mức không chịu được.

Nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là đến giờ đóng cửa ký túc xá. Dãy phòng học đã vắng tanh, đám đông ở sân bóng rổ cũng đang thưa thớt dần.

Cố Vũ Tranh cầm vợt đi nhanh về phía dãy phòng học.

Có những bông tuyết nhỏ rơi lả tả trong không trung, nhẹ nhàng lướt qua trước mắt. Dù là gần như không thấy rõ nhưng Cố Vũ Tranh vẫn vô thức dừng chân lại để ngắm nhìn. Đêm Giáng sinh có tuyết rơi, cũng coi như trọn vẹn cho không khí náo nhiệt này.

Cố Vũ Tranh tiếp tục bước đi trong tuyết, rồi đột nhiên dừng chân lại ở khu vườn nhỏ trong trường.

Dãy phòng học đã tắt đèn từ lâu, cả tòa nhà chìm trong bóng tối.

Ở chỗ giàn hoa tử đằng khô héo ở khu vườn nhỏ kia có bóng dáng một nữ sinh đang trèo lên cao. Cô ấy đứng trên ghế dài, cố gắng nhón chân để buộc thứ gì đó lên cành cây.

Đây là lần thứ mấy gặp nhau rồi nhỉ?

Thật kỳ lạ thay khi Cố Vũ Tranh phát hiện mình có thể nhận ra bóng dáng của người đó trong bóng tối ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngay cả khi hai người chẳng thân thiết gì với nhau cả.

Những tiếng ồn ào từ sân bóng rổ đã dần tan biến.

Tuyết rơi càng khiến không gian thêm tĩnh lặng, cảnh vật xung quanh như chìm vào một vở kịch câm, chỉ còn lại tiếng sột soạt khi Hạ Uý đang cố gắng chiến đấu với mấy cành cây.

Cố Vũ Tranh không biết cô đang làm gì, cũng sợ làm cô giật mình nên chỉ đành đứng từ xa chờ đợi. Đợi đến khi Hạ Uý hoàn thành công việc, vỗ vỗ bụi trên tay rồi nhanh chóng chạy đi xa, cậu mới dám tiến lại gần.

Ngước nhìn lên, Cố Vũ Tranh thấy hầu như mỗi nhánh cây trên giàn hoa đều treo lủng lẳng một quả táo. Những cành khô gầy guộc khó lòng đỡ nổi sức nặng của trái cây nhưng Hạ Úy vẫn cố tình buộc thật chặt để chúng không rơi xuống.

Giàn hoa tử đằng vốn bị bỏ quên trong mùa đông, không một bóng người lui tới, giờ đây được Hạ Uý giao phó trọng trách bỗng chốc biến thành cây thông Noel, gánh trên mình vô số ước nguyện được bọc trong giấy bóng kính màu sắc sặc sỡ cùng những dải ruy-băng xinh xắn đang khẽ rung rinh theo làn gió.

Có nên ước nguyện điều gì đó vào đêm Giáng sinh không?

Cố Vũ Tranh không biết, cậu cũng chẳng rõ Hạ Uý bận rộn suốt nửa ngày buộc những quả táo này là để dành cho ai, cậu chỉ biết đôi tay cậu như bị ma ám, tự động với lấy một quả.

Cố Vũ Tranh là người đầu tiên hái được quà từ “cây thông Noel” này.

Lạ thay, điều đó khiến lòng cậu dâng lên một chút kiêu hãnh.

Cậu cẩn thận mở từng lớp giấy gói nhưng tiếc thay khi cậu chưa kịp đọc rõ dòng chữ nhỏ trên mảnh giấy thì đã bị tiếng quát từ phía sau cắt ngang.

“Đứng im! Học sinh lớp nào đấy?!”

Giám thị Tôn Văn Kiệt cầm đèn pin tiến lại gần. Dưới luồng sáng mạnh mẽ đó, ngay cả bông tuyết nhỏ nhất cũng không thể trốn tránh được. Lúc này đây Cố Vũ Tranh chợt nhận ra trận tuyết này thực ra cũng không nhỏ.

“Cố Vũ Tranh? Là em đúng không?”

Gần đây trường thành lập ban quản lý nề nếp nam nữ sinh, Tôn Văn Kiệt đêm nào cũng rình rập ở khu ký túc xá để bắt những cặp yêu sớm. Tối nay không có chuyện gì xảy ra, ông tình cờ đi dạo về phía dãy lớp học thì vô tình bắt gặp một học sinh đang đứng một mình.

“Sắp đến giờ tắt đèn ký túc xá rồi, em không về ngủ mà còn đứng đây làm gì?” ông nhìn quả táo trên tay Cố Vũ Tranh rồi ngẩng đầu thấy cả một vùng ánh sáng lấp lánh đủ màu thì bật cười: “Thằng nhóc này, bị bắt quả tang rồi nhé? Đang chuẩn bị bất ngờ cho ai à? Giỏi đấy, Cố Vũ Tranh, ngay cả em cũng biết chơi trò lãng mạn cơ đấy?”

Cố Vũ Tranh mở túi đựng vợt ra rồi cẩn thận đặt quả táo vào trong.

“Thầy ơi, thầy hiểu nhầm rồi.”

“Hiểu nhầm cái gì? Bị bắt quả tang thế này rồi còn không chịu nhận à?” 

Tôn Văn Kiệt cảm thấy thằng nhóc này thật chẳng thể nào khiến cho người khác yên tâm được, học giỏi thì sao? Rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa học sinh cấp ba hay gây chuyện thôi mà!

“Đứa còn lại đâu? Trốn ở chỗ nào? Gọi ra đây luôn đi.”

“Không có ai hết ạ.” 

Ánh mắt Cố Vũ Tranh lướt qua hướng Hạ Uý vừa “tẩu thoát”, đường lúc này đã vắng tanh, cậu thu lại tầm mắt rồi mỉm cười với Tôn Văn Kiệt: “Chỉ có mình em thôi ạ.”

“Em làm mấy thứ lòe loẹt này để làm gì?”

“Không có gì, chỉ là muốn đón Giáng sinh thôi ạ.” Cố Vũ Tranh nói.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 10A6 ngoài tính hay lải nhải còn có một biệt danh là “Thích Chép Phạt”.

Bởi vì cô không bao giờ mắng học sinh nhưng lại đặc biệt thích phạt học sinh chép phạt. Bức tường ngoài lớp 10A6 luôn dán đầy những bài chép phạt chi chít chữ, mỗi tuần đều có bài chép phạt mới được dán lên.

Cố Vũ Tranh vì bị nghi ngờ yêu sớm bị gọi lên văn phòng nói chuyện, tuy nhiên vì không có chứng cứ nên được tha, trở về lớp thì bị giáo viên chủ nhiệm phạt chép mười lần tất cả các bài thơ văn sẽ có trong phần thi đại học.

Cố Vũ Tranh ngồi yên lặng chép từng chữ một, Khâu Hải Dương ngoái lại hỏi: “Này, nói thật cho tao biết coi, mày bị phạt vì tội gì vậy?”

Cố Vũ Tranh không trả lời.

Tối hôm đó, cậu học theo ai kia, mặc cả với Tôn Văn Kiệt: “Dạ em sẽ nhận phạt, nhưng có thể để lại những quả táo này không thầy?”

Tôn Văn Kiệt gặp học sinh nhiều rồi, mấy suy nghĩ vụn vặt kiểu này ông chẳng buồn để ý nữa.

“Thi cuối kỳ này mà điểm kém, tôi sẽ gọi phụ huynh em đấy.”

Vai của thiếu niên vẫn thẳng tắp, cậu nở một nụ cười sáng ngời: “Sẽ không có chuyện đó đâu ạ.”

_

Giáng sinh năm ấy cứ thế trôi qua.

Trường trung học Vinh Thành bắt đầu có một truyền thuyết kể rằng vào đêm Giáng Sinh, một vị anh hùng đã dũng cảm đứng lên, thắp sáng một tia lửa nhỏ nhưng ấm áp giữa cuộc sống trung học tẻ nhạt của bọn họ.

Dù những quả táo ấy đã bị gió tuyết vùi dập suốt đêm trở nên dập nát nhưng những ai nhận được vẫn cảm thấy chúng ngọt ngào lạ thường. Đặc biệt nhất vẫn là là những lời chúc được viết trên giấy, mỗi tờ đều khác nhau, như thể những quả táo này thực sự có thể biến ước nguyện thành hiện thực.

Quả táo thuộc về Cố Vũ Tranh đã được cậu cất trong ngăn bàn rất lâu, đến khi vỏ nhăn nheo hết mới lấy ra ăn.

Còn mảnh giấy ấy luôn được Cố Vũ Tranh giữ bên mình.

[Táo được chọn lựa kỹ càng, siêu ngọt ngào : ) 

Dù bạn là ai thì cũng chúc bạn mãi luôn hạnh phúc.

Merry Christmas.]

Cố Vũ Tranh hiểu rõ bản thân không thể nào hạnh phúc mãi mãi, thậm chí niềm vui ngắn ngủi cũng khó mà có được, nhưng có lẽ cậu sẽ nhớ mãi về mùa Giáng Sinh năm ấy, cùng người đã đứng dưới gốc “cây thông Noel” kia.

Bình luận

Gửi phản hồi