Cố Vũ Tranh
“Em có kế hoạch gì cho tương lai không? Với thành tích này của em, nếu không phải do sở thích cá nhân thì chắc chắn em sẽ theo học khối tự nhiên rồi. Ở trường cũ, em đã từng tham gia các cuộc thi nào chưa? Có điểm cộng gì đặc biệt không?”
Giáo viên chủ nhiệm tuôn ra một tràng câu hỏi dồn dập, bởi lần này Cố Vũ Tranh lại đứng đầu khối trong kỳ thi cuối kỳ. Theo thông lệ, cậu phải có một buổi trò chuyện riêng với giáo viên.
Trong cuộc họp toàn trường, các giáo viên khác đều trêu chọc rằng giáo viên chủ nhiệm lớp 10A6 quá may mắn khi có được học sinh xuất sắc như vậy ở lớp mình.
Đặc điểm của trường trung học Vinh Thành là đạt vị trí nhất một lần thì bình thường nhưng liên tiếp giữ vững ngôi đầu là chuyện hiếm, bởi vì tỷ lệ cạnh tranh ở đây vô cùng khốc liệt. Càng lên những thứ hạng cao, cuộc chiến càng gay gắt, không thể xem thường tinh thần hiếu thắng của những cô cậu tuổi teen được.
Tuần trước còn có một học sinh vì thức khuya học bài trong ký túc xá, ngày hôm sau mệt mỏi nên trượt chân ngã cầu thang phải nhập viện.
Giáo viên chủ nhiệm lớp 10A6 nhận thấy Cố Vũ Tranh không phải kiểu học sinh cày ngày cày đêm như vậy.
Cố Vũ Tranh luôn có phương pháp riêng. Trong giờ học, cậu thường lắng nghe có chọn lọc. Những phần đã biết, cậu sẽ bỏ qua, cúi đầu xuống làm việc khác, hàng mi khẽ rủ xuống, cây bút xoay tròn trong tay.
Khi làm bài, cậu bỏ qua các bước trình bày và cả quá trình tính toán. Ánh mắt cậu dừng lại ở đề bài, bài dễ thì liếc qua một cái, bài khó thì suy nghĩ lâu hơn. Một khi đã nắm được hướng giải, ngòi bút chỉ di chuyển vài đường là xong.
Cậu thường im lặng, phần lớn thời gian đều đi một mình, chưa từng thấy kết bạn với ai.
Ngoài ra con người Cố Vũ Tranh cũng có chút quái gở, sự kiện Giáng sinh lần trước đến giờ vẫn là một bí ẩn.
Cậu cũng vi phạm nội quy nhà trường, mang điện thoại vào lớp, thỉnh thoảng vẫn lấy ra nhắn tin dưới gầm bàn. Nhiều giáo viên bắt gặp và báo lại với chủ nhiệm nhưng nếu kiểm tra việc này thì cả lớp sẽ bị liên lụy nên cuối cùng họ đành nhắm mắt làm ngơ.
Tóm lại, trong mắt giáo viên chủ nhiệm lớp 6, Cố Vũ Tranh không thể coi là một “học sinh ngoan” theo nghĩa truyền thống mà phụ huynh và nhà trường vẫn mong đợi.
Một học sinh giỏi thì nên như thế nào?
Ngoan ngoãn, hiền lành, tuân thủ kỷ luật nghiêm ngặt, dành toàn tâm toàn ý cho việc học, mở mắt ra là học đến điên cuồng mà mắt nhắm lại chẳng màng trời đất gì nữa.
Còn Cố Vũ Tranh thì sao?
Ngay cả Tôn Văn Kiệt cũng phải nhắc nhở: “Đứa đứng đầu lớp của cô kia, không phải dạng vừa đâu. Trông nó hiền lành nhưng trong lòng dạ lại khó lường, lại còn biết giả vờ nữa. Khó lòng đoán được nó đang nghĩ gì. Tóm lại phải để ý kỹ hơn, một mầm non xuất sắc như vậy cần được bồi dưỡng chu đáo.”
Những học sinh có tính cách như thế, đặc biệt là học sinh giỏi, mới thật sự là khó quản lý.
Khó quản cũng phải quản!
Cho dù cậu ta chỉ đến đây học tạm, dù cho sau này không thi đại học ở đây nhưng xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp thì mỗi học sinh đều cần được quan tâm. Giáo viên chủ nhiệm hỏi lại lần nữa: “Em có dự định gì chưa? Mục tiêu thi vào trường đại học nào? Muốn học chuyên ngành gì? Căn cứ vào số lượng học sinh đỗ vào Thanh Bắc hàng năm của trường ta, em nên…”
“Em không biết.” Cố Vũ Tranh ngắt lời.
“Em nói gì cơ?”
“Thưa cô, em nói là em không biết.”
Cố Vũ Tranh không có ảo tưởng về tương lai, không có kế hoạch cho ngày mai, học gì cũng như nhau, làm gì cũng được. Cố Vũ Tranh không nói dối, cậu thực sự chưa bao giờ suy nghĩ nghiêm túc về chuyện này.
“Thưa cô, nếu không có việc gì khác, em xin phép về trước. Cô cũng về sớm đi ạ, chúc cô kỳ nghỉ vui vẻ.”
Đây là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ đông.
Trường học hỗn loạn như chiến trường, người thì thu dọn bàn học, kẻ thì dọn phòng ký túc, cổng trường chật cứng phụ huynh đến đón con.
Cố Vũ Tranh len lỏi qua đám đông, ra bến xe buýt bắt xe. Lúc lên xe quẹt thẻ mới phát hiện mình quên nạp tiền mà trong túi thì chỉ còn lại toàn tiền giấy mệnh giá lớn. Tài xế quắc mắt nhìn cậu: “Có lên không?”
Thực ra trên xe toàn học sinh trường trung học Vinh Thanh, ai cũng đang mặc đồng phục, chỉ cần tìm một người nhìn mặt hiền một chút rồi mượn một tệ là được, nhưng Cố Vũ Tranh không làm thế. Cậu quay người bước xuống xe, đi bộ xuyên nửa thành phố để về nhà, khi đến nơi thì trời đã tối mịt.
Lấy chìa khóa mở cửa, căn nhà chìm trong bóng tối. Bật công tắc không được mới nhớ ra, Lâu Dĩnh trước khi đi đã cắt điện.
Điện thoại của Lâu Dĩnh đã không thể liên lạc được nữa.
Tin nhắn cuối cùng bà gửi cho Cố Vũ Tranh là trước kỳ thi, nhắc nhở cậu lần nữa rằng bà sẽ đi tĩnh tu ở một nơi gần đó, sau đó còn có một loạt lịch trình lộn xộn, ít nhất hai ba tháng sẽ không về, bà bảo Cố Vũ Tranh muốn đi đâu thì đi.
Nghỉ hè rồi đúng không? Vậy thì về Thượng Hải tìm Cố Viễn đi, ông ấy là ba con, con tìm ông ấy là chuyện đương nhiên.
Cố Vũ Tranh đứng giữa bóng tối, lại gọi điện cho Lâu Dĩnh, nghe thấy giọng nói máy móc khiến lòng cậu hơi bồn chồn. Danh bạ mở ra, bên trong chỉ có một số điện thoại duy nhất, cậu không chút do dự bấm gọi. Lần này không phải chờ lâu, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
Cậu chẳng có chút kiên nhẫn nào với giọng nói lạ lẫm hơi già nua bên kia đầu dây, đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ tôi đâu?”
Lâu Dĩnh đã bị cái người gọi là “sư phụ” này lừa hơn bảy tám năm. Bà cố ý không cho Cố Vũ Tranh tiếp xúc, nào ngờ đứa con trai này lại là hạng người không dễ bịp, số điện thoại cậu lén lưu lại từ mấy năm trước cuối cùng cũng có dịp dùng đến. Tay Cố Vũ Tranh siết chặt điện thoại đến trắng bệch: “Cho tôi nói chuyện với mẹ tôi, ngay bây giờ.”
Lâu Dĩnh tính khí thất thường nhưng không bao giờ quát tháo điên cuồng, vì bác sĩ dặn sau phẫu thuật phải giữ tâm trạng ổn định. Khi bà nói nhanh hơn có nghĩa là bà đã tức giận rồi. Bà trách Cố Vũ Tranh liều lĩnh liên lạc với bà nhưng dù bà nói gì, giọng điệu có gấp gáp u ám thế nào, Cố Vũ Tranh vẫn kiên quyết không chịu cúp máy, tâm trạng luôn rất bình tĩnh.
Yêu cầu của cậu chỉ có một: “Nói cho con biết vị trí của mẹ.”
Lâu Dĩnh lạnh lùng: “Nói cho con rồi con định làm gì? Mẹ bị con và ba con liên lụy bao nhiêu năm nay, chưa đủ sao? Mẹ…”
Cố Vũ Tranh cúi đầu, nhìn vào mũi giày của mình, nhẹ nhàng ngắt lời bà: “Con sẽ không làm gì đâu, miễn là mẹ vui thì mẹ muốn làm gì cũng được, muốn đi đâu cũng được. Con chỉ cần biết vị trí của mẹ, xác nhận mẹ đang an toàn là được.”
“Dựa vào cái gì? Hai người đừng quấy rầy mẹ nữa, đó là điều tốt nhất cho mẹ.”
“Dựa vào việc con vẫn đang gọi mẹ một tiếng mẹ.”
Năm xảy ra biến cố gia đình, trời đất đảo điên, Cố Vũ Tranh khi ấy chưa đầy chín tuổi.
Những năm tháng qua đi, đôi vai cậu đã dần cứng cáp hơn, trở nên rộng mở để thử gánh vác những việc trước đây cậu không thể. Ít nhất là phải đảm bảo an toàn cho mẹ, đó cũng là lý do cậu kiên quyết theo Lâu Dĩnh đến Vinh Thành.
Một thành phố xa lạ, cuộc sống không nơi ở ổn định, tương lai mù mịt, tất cả đều không thành vấn đề.
Cố Vũ Tranh luôn kiên định với mục đích của mình, chỉ cần Lâu Dĩnh được an toàn, những thứ khác không đáng lo, cậu có thể vượt qua.
Lâu Dĩnh càng trở nên tức giận, ngược lại Cố Vũ Tranh lại bình tĩnh hơn, cậu cười vào điện thoại: “Mẹ, ba luôn bảo con giống mẹ, chuyện gì cũng làm được. Con thấy ông ấy nói đúng.”
“Con không định làm phiền mẹ đâu, chỉ cần mẹ bật điện thoại để con có thể liên lạc. Ngày mai con sẽ quay về Thượng Hải tìm ba, ít nhất trước khi khai giảng sẽ không làm phiền mẹ nữa.”
Giọng cậu vẫn bình thản: “Mẹ cũng không muốn con báo cảnh sát việc người thân mất tích đâu đúng không?”
_
Cố Vũ Tranh hiểu rõ.
Cậu là thứ đồ vật không ai muốn nhận, không được chào đón, bị đá qua đá lại. Vì vậy cậu một mình lên máy bay về Thượng Hải mà không hề báo trước với Cố Viễn.
Dĩ nhiên, ông cũng không để ý. Mãi đến trước Tết, ông vẫn chưa về nhà mà chỉ xuất hiện vào đêm Giao thừa. Hai cha con đã hơn nửa năm không gặp, cùng ăn một bữa cơm tất nhạt nhẽo.
Dù xa cách nhưng không thể không nói chuyện. Trong bữa ăn, Cố Viễn cố gợi chuyện, hỏi Cố Vũ Tranh dạo này học hành thế nào? Có thích nghi được môi trường mới hay không? Sau này muốn thi đại học hay đi du học? Đã tìm hiểu trung tâm du học chưa? Có cần thi tiếng trước không?
Nói chung là cuộc đời con, con phải tự lo, phải có kế hoạch rõ ràng.
Cũng là một loạt câu hỏi về tương lai nhưng Cố Vũ Tranh không còn kiên nhẫn như với giáo viên chủ nhiệm. Cậu lặng lẽ ăn cơm, chỉ trả lời một câu: “Con chưa nghĩ tới.”
Thật kỳ lạ, dạo này dường như mọi người đều hỏi cậu về kế hoạch tương lai nhưng đáng tiếc, Cố Vũ Tranh không cảm nhận được sự quan tâm từ họ mà chỉ cảm thấy bản thân đang bị đùn đẩy, bị ghét bỏ. Cảm giác nhớp nháp, khó chịu này khiến cậu tự ghét chính mình.
Cố Viễn và Lâu Dĩnh đã dạy cậu một bài học có thể tóm gọn trong một câu.
Bất kỳ mối quan hệ thân thiết nào rồi cũng sẽ sụp đổ. Vì vậy, cuộc đời mình, mình phải tự chịu trách nhiệm, nhưng nói như vậy thì có khác gì đang đẩy một tay mơ chưa biết luật sòng bạc đặt cược, cậu cân nhắc số tiền trong túi mình đang có mà lại chẳng biết đặt cược vào đâu.
Cố Vũ Tranh lên mạng tra cứu một số công ty du học, hỏi thông tin, kiểm tra điều kiện ứng tuyển nhưng chẳng mấy chốc lại cảm thấy nhàm chán, đóng sập chiếc laptop lại.
_
Mười bảy tuổi, cái tuổi mười bảy của tất cả mọi người, có phải ai cũng đều từng đứng giữa bốn bề hoang vu?
Bốn phương tám hướng đều là đường, con đường nào trông cũng sáng sủa dễ đi nhưng khi bản thân đứng giữa ngã tư, lại chẳng biết nên bước chân về hướng nào.
Ngay cả Cố Vũ Tranh cũng vậy.
Cậu có thể kiên định ôm ấp ý định bảo vệ mẹ an toàn để cùng bà đến một thành phố xa lạ nhưng xét cho cùng cậu vẫn là một thiếu niên mà thôi. Khi đối mặt với khó khăn của chính mình, cậu cũng do dự.
May mắn thay, vấn đề này không giam hãm con người quá lâu, bởi đời chẳng hào phóng cho bạn cơ hội đứng yên suy nghĩ bao giờ.
Gió xuân thổi qua vai sẽ đẩy bạn tiến về phía trước.
_
Đầu năm học mới, việc đầu tiên cần phải nghĩ đến là chuyến du xuân.
Đây là một hoạt động tập thể hiếm hoi không phải lên lớp nên dù có phải vượt núi băng sông thì cũng rất đáng, cả lớp náo nhiệt hẳn lên.
Vì có quá nhiều người mà khu danh lam thắng cảnh vùng núi ngoại ô không thể chứa hết nên chỉ có thể chia thành nhiều đợt tham quan. Lớp 10 đi trước, lớp 11 đi sau.
Có người hỏi, thế lớp 12 thì sao? Câu trả lời nhận được là một tiếng khinh bỉ.
Lớp 12? Lớp 12 giờ đã trở thành một đám cương thi rồi, phải đợi đến khi kỳ thi đại học tháng 6 kết thúc thì mới được chui ra khỏi quan tài. Những hoạt động kiểu này, bọn họ không có quyền tham gia.
Ngọn núi ở vùng ngoại ô khá lớn nên phải chia thành nhiều khu vực, vài lớp cùng ở một khu.
Lớp trưởng Khâu Hải Dương đi bốc thăm, trở về với vẻ mặt hớn hở, nụ cười đầy vẻ đắc ý khiến cả lớp nhìn một cái đã hiểu ngay. Chắc chắn là bốc trúng cùng khu với lớp của Phùng Sảng rồi chứ gì!
Cậu ta quay lại, gõ vào bàn của Cố Vũ Tranh: “Ê Cố Vũ Tranh, lát nữa tao bảo Phùng Sảng gọi thêm mấy người bạn trong lớp của cô ấy, tụi mình cùng lập nhóm đi dã ngoại nướng thịt đi? Càng đông càng vui mà.”
Nghe nói trong núi còn có suối nữa, biết đâu còn có thể chơi tạt nước nữa.
Một trò giải trí có trẻ con hay không phụ thuộc vào môi trường và người tham gia, với lũ học sinh cấp 3 bị giam lỏng thì việc dã ngoại nướng thịt chẳng khác gì cỗ tiệc linh đình cả.
Có người hỏi: “Không chia theo phòng ký túc xá sao?” Giáo viên nói phải chia theo phòng để tiện điểm danh.
“Ôi, nói thì nói vậy thôi, chứ ra ngoài rồi ai còn quản được, rồi sẽ lộn tùng phèo lên hết cho mà xem.”
Khâu Hải Dương đấm một cú vào vai Cố Vũ Tranh, cậu không phản ứng gì, cậu ta lại đẩy thêm một cái, lần này bị Cố Vũ Tranh nắm chặt cổ tay: “Mọi người chơi đi, tao không tham gia đâu.”
Vốn dĩ cậu đã chẳng mấy hứng thú với hoạt động tập thể, lại mở sách ra xem.
Khâu Hải Dương hiểu tính Cố Vũ Tranh nên không ép anh nữa: “Tùy mày, phòng ký túc có nhóm của thằng Hồ rồi, mày đi cùng tụi nó cũng được nhưng tối nay mày phải đi ăn cơm với tao ở căng tin nhé, tao hẹn Phùng Sảng rồi đó. Giúp tao che mắt một chút nhé bạn hiền ơi.”
Vào năm học mới, phong trào bắt học sinh yêu sớm của trường vẫn chưa lắng xuống, căng tin ngày nào cũng có giáo viên phụ trách đi tuần tra, chuyên bắt những cặp nam nữ ăn riêng với nhau.
Người ta thường nói trên có chính sách, dưới có đối sách, những người như Khâu Hải Dương và Phùng Sảng khi dám “làm loạn” như thế này thường sẽ rủ thêm bạn học cùng đi ăn, một đám đông hỗn loạn làm lá chắn ở ngoài, kẹp họ ở giữa, như vậy giáo viên cũng không thể nói được gì, phải không?
Bữa tối tại căng tin, Phùng Sảng và Khâu Hải Dương xác nhận số lượng thành viên tham gia buổi dã ngoại. Phía Khâu Hải Dương có bốn nam sinh, phía cô có bốn nữ sinh thân thiết, tổng cộng tám người, lần lượt điểm danh…
Cố Vũ Tranh đứng một bên.
Cậu ăn trong im lặng, không nói chuyện, vì vậy có thể nghe rõ mọi cuộc trò chuyện của những người xung quanh.
Suốt bữa tối, cậu im lặng từ đầu đến cuối, gương mặt không chút thay đổi, chỉ đến khi kết thúc buổi tự học tối và trở về ký túc xá, cậu mới gõ nhẹ vào thanh sắt bên giường của Khâu Hải Dương.
Cốc cốc.
_
Khâu Hải Dương tỏ ra bất ngờ trước việc Cố Vũ Tranh đột nhiên muốn tham gia nhưng thêm một người thì dù sao cũng sẽ tốt hơn, nhân lực mang đồ lên núi cũng tăng thêm. Bọn họ dự định tổ chức nướng BBQ nên phải mang vác nào lò nào củi khá là nặng.
Trong nhóm chat vừa được lập tạm, Khâu Hải Dương thêm Cố Vũ Tranh vào.
Bên trong nhóm đã bắt đầu trò chuyện sôi nổi.
MY: [Hay là chúng ta đừng nướng thịt nữa? Khói lửa mù mịt, ngạt thở quá.]
Khâu Hải Dương: [Bạn học này, vậy là do bạn chưa có kinh nghiệm đó. Nhóm lò cần có kỹ thuật. Yên tâm, cứ để tôi lo.]
MY: [Nhưng phải mang nhiều đồ lên núi, mệt lắm, với lại nướng thịt mà không chín dễ đau bụng nữa.]
Khâu Hải Dương: […]
Sau một tràng dấu ba chấm, cậu nhanh chóng mở hộp thoại với Phùng Sảng: [Bà xã, kia là ai thế? Sao mà hay bắt bẻ quá vậy?]
Phùng Sảng quá hiểu Mễ Doanh, bây giờ thì lắm chuyện nhưng đến lúc ăn thịt nướng thì chắc chắn cô nàng sẽ là người ăn ngon nhất nên cô trả lời bằng một tràng hahaha: [Cậu ấy là vậy đó, kệ đi, chúng ta cứ tiếp tục sắp xếp là được.]
_
Sau vài vần đùa cợt, cuối cùng cũng thống nhất được hầu hết mọi việc, trong nhóm tám người gần như ai cũng đều đã phát biểu.
Là gần như mà thôi
Khâu Hải Dương lật người, đầu thõng xuống mép giường, vươn tay vẫy vẫy với người ở tầng dưới, hạ giọng nói: “Cố Vũ Tranh, sao chẳng thấy mày nói năng gì hết vậy, còn cần bổ sung gì không?”
“Không.”
“OK.”
Nhưng ngoài Cố Vũ Tranh, trong nhóm còn có một người khác cũng chưa hề lên tiếng.
Trời đã quá khuya, Khâu Hải Dương tổng kết lời cuối: [Vậy tạm thế nhé? Cuối tuần này mỗi người tự đi mua đồ, có gì thì lên nhóm nói ha!]
Tin nhắn vừa gửi đi, cái avatar vốn dĩ đang im lìm bỗng hiện ra.
compass: [Mình đến muộn!]
compass: [Vừa rồi cô giám thị ký túc xá đến kiểm tra, thấy chăn mình phát sáng, suýt nữa là tịch thu điện thoại của mình rồi!]
MY: [Thế giờ cậu đang dùng gì để gõ vậy?]
compass: [Không bị tịch thu, mình giấu đi rồi, nói dối cô giám thị là đang dùng đèn pin học từ vựng!]
compass: [Trời ơi, không biết mình có bị quả báo không, lần thi tiếng Anh tới lại trượt mất…]
Sau đó là một tràng cười ha ha trong nhóm.
compass: [Đợi tí nha, để mình đọc lại đoạn chat trước đã , mọi người vừa bàn gì đó?]
Qua ba mươi giây.
compass: [Đi dã ngoại mùa xuân thì phải nướng thịt chứ! Ăn thịt ăn thịt! Căng tin tuần này bốn ngày toàn là mấy món nấm, mình sắp biến thành nấm mất rồi.]
compass: [+1 phiếu nướng thịt từ mình! Ai đồng ý nướng thịt thì gõ số 1 nhé, thịt trong tay, theo mình đi thôi nào!]
Khâu Hải Dương nhìn ai kia đang ba hoa trong nhóm thì gãi gãi trán.
Rõ ràng là người nọ chỉ đọc lướt qua loa nên cậu muốn nhắc nhở cô nàng rằng mọi người đã quyết định nướng thịt từ lâu rồi, thậm chí danh sách mua đồ cũng đã sắp xếp xong, không cần phất cờ khởi nghĩa nữa đâu.
Nhưng Khâu Hải Dương chưa kịp gõ chữ thì đã có người hưởng ứng theo.
Yz.: [1.]
Khâu Hải Dương lại lật người, cậu thấy khuôn mặt Cố Vũ Tranh được ánh sáng từ màn hình điện thoại soi rọi: “Ê, mày bị làm sao vậy, bình thường có thấy mày nhiệt tình thế này bao giờ đâu.”
Ánh sáng tắt.
Điện thoại khóa màn hình, bóng tối lại bao trùm.
Cố Vũ Tranh ở giường dưới cười khẽ một tiếng, âm tiết trầm thấp nhưng nghe ra được sự thoải mái:
“Đi theo la bàn thì chắc chắn không thể sai được.”

Gửi phản hồi