LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 15

Mùi vị của yêu thầm

Mễ Doanh mời Hạ Uý cùng đến tiệm hoa của mẹ cô chơi.

Để mở cửa tiệm này, mẹ Mễ Doanh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, chỉ riêng việc chọn địa điểm đã cân nhắc rất nhiều, cuối cùng mới chọn vị trí hiện tại, ở phía tây thành phố đông dân cư, tuy cơ sở hạ tầng không mới như khu phát triển nhưng có nhiều phố thương mại lâu đời, một nơi như vậy chắc chắn không lo thiếu khách.

Trong cửa tiệm còn tổ chức một số lớp trải nghiệm cắm hoa và làm gốm, kết hợp với không gian trang trí tinh tế mang phong cách nghệ thuật, mục đích là để khách hàng tự chụp ảnh để quảng bá cho tiệm, dù hiện tại hiệu quả vẫn còn hạn chế.

Hạ Uý không mấy hứng thú với những bó hoa tươi, từ nhỏ đã cô phá không ít chậu lan của ông ngoại trồng nên nhất quyết không đụng vào những thứ cần chăm sóc như động thực vật. Cô vào phòng làm gốm, nhào nặn đất sét theo hướng dẫn.

“Hạ Hạ, con góp ý cho dì với, bọn trẻ bây giờ thích chơi gì?” mẹ Mễ Doanh hỏi: “Theo lý thì đây đều là những thứ hợp thời nhất, sao lại không có khách nhỉ? Mỗi tháng chỉ có lèo tèo vài học viên, không đủ để trả lương cho giáo viên nữa là.”

Hạ Uý dính đầy đất sét trên tay, đành dùng khuỷu tay vén mái tóc mai: “Dì ơi, có phải học phí đắt quá không ạ?”

“Thấy chưa! Con cũng nói vậy mà! Đến trải nghiệm một lần chơi cho vui thì được, ai lại đi học liền mấy tháng trời, vừa đắt vừa tốn thời gian.” Mễ Doanh bình luận, cô đang ngồi bàn xoay bên cạnh đang nặn một cái đĩa, đã lờ mờ thấy được hình dáng: “Với lại khách bây giờ toàn là bạn của mẹ mình, hoặc bạn của bạn, toàn người quen cả. Cứ thế này sớm muộn cũng đóng cửa thôi.”

“Phỉ phui cái miệng, làm ăn không được nói hai chữ đóng cửa.” Mẹ Mễ Doanh đứng phía sau buộc tóc cho con gái, bỗng nhớ ra: “Cũng không phải hoàn toàn không có khách mới đâu, tuần trước có một học viên mới, trò chuyện thì biết con trai cô ấy cùng trường với các con, cũng học lớp 11, nghe nói cậu ấy luôn đứng nhất khối đấy.”

Nghe đến đây, Hạ Uý và Mễ Doanh đồng loạt ngẩng đầu, đồng thanh hỏi: “Cố Vũ Tranh?”

“Không biết tên là gì, dù sao cũng không phải người địa phương, mẹ cậu ấy còn hỏi mẹ về chính sách hộ khẩu ở đây, nói muốn cho con thi đại học ở Vinh Thành.”

Trong lời kể của mẹ Mễ Doanh, mẹ Cố Vũ Tranh là người kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ.

Từ đầu đến chân đều tinh tế, nhìn qua là biết ngay xuất thân từ gia đình giàu có được nuông chiều, vậy mà lại sống ở khu chung cư tồi tàn và hẻo lánh nhất phía tây thành phố.

Học phí ở đây chẳng hề rẻ, ngày nào bà ấy cũng đến nhưng chẳng bao giờ học cùng giáo viên, mà chỉ ngồi đó thẫn thờ, nói chuyện cũng chẳng buồn đáp, như thể chỉ muốn tìm một nơi trốn cho yên tĩnh.

Làm mẹ, ngày nào cũng lo lắng cho con cái từ cái ăn cái mặc, mẹ Mễ Doanh tình cờ trò chuyện, nhắc đến chuyện trời đang vào đông, chăn đệm mùa đông mà trường trung học Vinh Thành phát cho học sinh quá mỏng, không thể chống chọi với cái lạnh khắc nghiệt của thành phố phương Bắc nên nhất định phải chuẩn bị chăn dày cho con… Mẹ Cố Vũ Tranh nghe xong lại ngơ ngác, như thể chưa từng tham gia vào cuộc sống của con mình.

Chỉ duy nhất nhắc đến thành tích của con thì bà ấy lại tỏ ra kiêu hãnh, ánh mắt tự hào dù nhẹ nhàng nhưng rõ rệt.

Mễ Doanh đồng tình: “Cố Vũ Tranh cũng khá giống mẹ cậu ấy, ở trường cậu ta cũng có tính cách kỳ lạ như vậy, không thích nói chuyện, không thích kết bạn, mặt mày lúc nào cũng lạnh lùng.”

Hạ Uý im lặng.

Từ khi Mễ Doanh “thay lòng đổi dạ” sang anh chàng lớp 12 nọ thì cô hoàn toàn mất hứng thú với Cố Vũ Tranh, đương nhiên không còn nhìn thấy bất kỳ ưu điểm nào của cậu.

“Với lại tại sao cậu ấy lại muốn thi đại học ở Vinh Thành?”

Tỉnh Vinh Thành là tỉnh lớn, nếu nói về thi đại học thì điểm cao, người đông, phải gọi đây là một cuộc chiến khốc liệt đến mức kinh hoàng, Mễ Doanh không hiểu nổi, bọn họ muốn chạy mà không thoát được, sao lại có người muốn tự nhảy vào?

Cô quay đầu định chê trách hành động kỳ quặc đó nhưng lại thấy người bên cạnh đang thẫn thờ. Trên bàn xoay trước mặt là một đống bùn nhão, rõ ràng là chẳng tập trung chút nào.

“Hạ Uý!”

Bị gọi tên, Hạ Uý bừng tỉnh, cô duỗi người cười híp mắt: “Mình thật sự không ngồi yên được, sở thích này đối với mình khó quá.”

“Sao lại không chứ?” Mễ Doanh cảm thấy việc tự tay làm ra một tác phẩm gốm mang lại cảm giác thành tựu vô cùng lớn, dù cho khâu tạo hình và tô màu phải ngồi cả ngày trời cũng đáng giá. Cô lớn tiếng gọi: “Mẹ ơi, con muốn uống nước!”

“Đây đây đây.” Mẹ Mễ Doanh mang đến hai ly nước trái cây, nhìn cô con gái ăn trắng mặc trơn của mình mà không khỏi thở dài: “Sắp tới hai đứa rời nhà đi đại học rồi, sau này nếu ở tận chân trời góc bể mà đói khát, còn có định hét toáng lên gọi mẹ mang nước cho không?”

“Con đâu có định thi xa vậy đâu.” Mễ Doanh uống nước từ tay mẹ: “Con thấy cứ ở gần nhà là tốt rồi, con chỉ muốn thi đại học trong tỉnh mình thôi.”

Cô quay sang hỏi Hạ Uý: “Hạ Uý, cậu muốn đi đâu?”

Hạ Uý gom đất sét trước mặt lại, suy nghĩ chốc lát: “Mình muốn đến thành phố lớn hơn.”

Trái tim tuổi trẻ luôn hướng về những chân trời rộng mở, bởi nơi đó có những điều mình khao khát. Không phải những khái niệm quá lớn lao như theo đuổi lý tưởng, lý do của Hạ Uý đơn giản mà thực tế, cô thấy những sự kiện mình quan tâm như triển lãm truyện tranh, lễ hội game, lễ chiếu phim sớm đều tập trung ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu hoặc Quảng Châu. Ở nơi đó có nguồn tài nguyên phong phú nhất, giao thoa văn hoá không giới hạn nên Hạ Uý nghĩ mình phải đến đó một lần để trải nghiệm.

Nỗi bận tâm duy nhất… là Hạ Uý không muốn để ông ngoại sống một mình.

Ông ngoại đã lớn tuổi, cô không yên tâm.

Hạ Uý chợt nhận ra mình cũng bắt đầu có những nỗi lo, không chỉ là thành tích hay giao tiếp xã hội, mà mỗi khi số tuổi tăng thêm một, lại có thêm chút gánh nặng đặt lên vai. Ai rồi cũng sẽ có những gánh nặng này, thứ mà những bộ phim và tác phẩm văn học đã giải thích, họ gọi đó là trọng lượng của cuộc đời.

“Bây giờ các con còn nhỏ, đợi đến khi lập gia đình, kết hôn sinh con, sẽ thấy càng nhiều nỗi lo hơn, từng thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống đều khó khăn.” Mẹ Mễ Doanh nói vậy.

_

Khó khăn là thứ không thể so sánh, không thể so ngang, cũng không thể so dọc.

Lúc này, Hạ Uý mới chỉ vừa hé nhìn thấy một khe hở nhỏ trong thế giới người lớn. Trong khe hở ấy có ánh sáng khiến lòng người khao khát nhưng khi quay đầu nhìn quanh, những rắc rối xung quanh mới là điều cần giải quyết gấp.

Giống như khi chơi game vượt ải, luôn phải đánh bại quái vật ở tầng hiện tại trước.

Mùa thu năm ấy ở Vinh Thành lạnh vô cùng.. Dù không mưa dầm dề như năm ngoái nhưng nhiệt độ giảm nhanh chóng, chưa đến tháng mười một mà trời đã như giữa đông… Dù lạnh đến mấy, bộ đồng phục mùa đông xấu xí vẫn bị nhét dưới đáy tủ, tuyệt đối không ai muốn mặc.

Cây cối trong trường học rụng lá chỉ sau một đêm, chỉ còn lại những cành khẳng khiu đung đưa trong gió như cánh tay gầy guộc của một ông lão. Bầu trời âm u, mây dày đặc và thấp đến mức tưởng chừng sắp đổ sập xuống.

Thời tiết như thế này, ngoài lũ học sinh lớp 10 còn hăng hái, chẳng còn ai thích lang thang trong trường cả.

Dãy nhà dành cho khối 12 tĩnh mịch như chốn không người.

Còn khối 11 thì đang chuẩn bị cho kỳ thi kiểm tra học lực sắp tới. Những môn không chuyên thì chỉ có thể học vẹt, lưng ai nấy như đeo ngàn cân tạ, không thể thẳng lên được.

Giáo viên dạy sử trẻ tuổi đang đứng trên bục giảng giúp mọi người điểm qua phần trọng tâm, an ủi những cái đầu đang rũ xuống: “Cố lên chút nữa, các bạn khối tự nhiên ạ, chỉ thi một lần này thôi, sau đó sẽ không phải mở sách sử ra nữa đâu.”

Một nam sinh ngồi cạnh cửa sổ tình cờ ngẩng đầu nhìn ra ngoài, bỗng hét lên: “Tuyết rơi kìa!”

Trận tuyết đầu mùa năm ấy ở Vinh Thành đến sớm bất ngờ và rất dữ dội, chỉ trong chớp mắt đã phủ trắng cả mặt đất, có người đề nghị: “Thầy ơi, cho tụi em ra ngoài chơi một lát đi ạ!”

Giáo viên lắc ngón tay: “Các em, thầy không có quyền đó đâu. Bạn ngồi gần cửa sổ, mở cửa năm phút cho gió lạnh thổi vào giúp mọi người tỉnh táo lại, có bạn sắp ngủ gục rồi kìa.”

_

Trước kỳ thi kiểm tra, Hoàng Giai Vận là người thoải mái nhất lớp.

Vốn dĩ cô đã rất giỏi các môn xã hội, nội dung thi cử với cô chẳng khác nào dùng dao mổ trâu để giết gà. Có người mượn vở ghi chép môn chính trị lịch sử của cô, in thành nhiều bản phát cho cả lớp. Hạ Uý nhận một bản, đưa cho Mễ Doanh nhưng bị từ chối.

“Mình không thèm vở ghi chép của cậu ta.” Mễ Doanh tỏ ra rất cứng cỏi.

Lần hợp tác ngắn ngủi trong hội thao lần trước chỉ là một đoạn nhạc dạo, cô vẫn không ưa Hoàng Giai Vận, đương nhiên sẽ không vì một cuốn vở mà cúi đầu.

Tối đó, khi trở về phòng ký túc, khi những người khác đều đi vệ sinh cá nhân. Mễ Doanh bưng chậu nhựa trở vào, thấy Hoàng Giai Vận đang đi tới đi lui trước cửa sổ phòng với vẻ mặt lo lắng.

Cô định giả vờ không nhìn thấy nhưng Hoàng Giai Vận chủ động lên tiếng trước.

“Mễ Doanh, cậu có mang điện thoại không? Cho tôi mượn một chút được không?”

Mễ Doanh tưởng mình nghe nhầm, Hoàng Giai Vận vậy mà lại hỏi nhờ cô á?

“Tôi đang gấp, cần dùng ngay bây giờ, nhà có việc.” Hoàng Giai Vận nói.

“Của cậu đâu? Không mang theo à?”

“Chiều nay để sạc trong ngăn thiết bị của lớp bị giáo viên chủ nhiệm phát hiện, tịch thu rồi.” 

Hoàng Giai Vận nói thật: “Cho tôi mượn một đêm, sáng mai trả lại, tôi không mượn không. Tôi cho cậu mượn toàn bộ vở ghi chép và đề cương môn chính trị lịch sử, được không?”

“Ai thèm.” Mễ Doanh nói vậy nhưng do dự một chút nhưng vẫn lấy chiếc điện thoại giấu dưới đệm ra. Bởi cô có thể nhận ra sự căng thẳng trên mặt Hoàng Giai Vận không phải giả vờ, có lẽ cậu ấy thực sự có việc gấp chăng?

“Cậu cẩn thận một chút, dùng thì chỉnh độ sáng thấp xuống, dạo này cô quản lý ký túc xá kiểm tra gắt lắm.” Mễ Doanh đưa điện thoại qua, chiếc iPhone 5s mà cô chưa kịp dùng cho đã: “Đừng để của tôi cũng bị tịch thu, không là tôi liều mạng với cậu đấy.”

“Không bị tịch thu đâu.”

Hoàng Giai Vận nói vậy nhưng sự thực chứng minh, càng sợ điều gì thì điều đó càng dễ xảy ra. Cô quản lý ký túc xá tối nay kiểm tra phòng theo lệ, nhìn qua ô kính nhỏ trên cửa, liền trông thấy một chiếc giường có chăn phồng lên, bên trong le lói ánh đèn nên lập tức đẩy cửa bước vào…

Sáng sớm hôm sau, Hạ Uý sang phòng kế bên tìm Mễ Doanh cùng đi ăn cơm, nào ngờ thấy cô nàng đầu tóc rối bù, mặt mũi chưa kịp rửa, đôi mắt còn sưng húp.

Những người khác trong phòng thấy tình hình không ổn liền nhanh chóng chuồn đi, chỉ còn Hoàng Giai Vận dựa vào thanh sắt giường tầng, sắc mặt cũng chẳng vui vẻ gì.

“Tôi sẽ đền cho cậu một cái.” Cô nói.

“Cậu đền? 64g, bảy nghìn tệ, cậu đền? Hoàn cảnh nhà cậu thế nào bộ tôi không biết hay sao?”

Lời này nói có phần hơi quá.

Ba Hoàng Giai Vận là tài xế xe tải, quanh năm đi đường, thỉnh thoảng mới về nhà. Mẹ cô bị tật, mở một cửa hàng sửa quần áo nhỏ ở tầng một khu chung cư, mà có khi gọi là cửa hàng cũng không đúng, chỉ làm một cái sạp nhỏ, quanh năm lui tới cũng chỉ có mấy người hàng xóm quen mặt.

Có lần, một nam sinh trong lớp đến sửa ống quần đồng phục, tình cờ gặp Hoàng Giai Vận, liền kể lại với các bạn trong lớp.

“Cái gì phải đền thì đền thôi, liên quan gì đến hoàn cảnh nhà tôi?” Hoàng Giai Vận chẳng chút tức giận, cũng không hề có chút bối rối nào khi bị bóc mẽ, cô rất bình thản, thậm chí còn chẳng Mễ Doanh bị làm sao: “Chỉ là cái điện thoại thôi mà, tôi đã xin lỗi rồi mà cậu cứ la lối cái gì thế?”

Chỉ là cái điện thoại thôi mà…

Mễ Doanh tức đến mức bỏ bữa sáng, bữa trưa chỉ uống một bát canh rong biển.

Cái điện thoại đó còn mới tinh mà! Cô buồn đến mức tim đau thắt lại, sau một buổi chiều đấu tranh tư tưởng, cuối cùng trong giờ tự học buổi tối đã truyền cho Hạ Uý mẩu giấy:

“Cậu, đi cùng mình, mình phải lấy trộm lại cái điện thoại.”

Phòng quản sinh ở tầng một, ngay cạnh cổng ra vào. Thường trong khoảng thời gian từ bữa tối đến khi học sinh về phòng, cô quản sinh hoặc là lên các tầng kiểm tra vệ sinh phòng ở, hoặc là ở căng tin trò chuyện với các dì cấp dưỡng, trong phòng không có ai, cửa cũng không khóa.

Mễ Doanh cũng nghe các chị khóa trên kể rằng, trong tủ phòng quản sinh có ít nhất mấy trăm chiếc điện thoại, toàn bộ là tịch thu được, thêm một bớt một cái cũng chẳng ai phát hiện. Trước đây đã có người lợi dụng chênh lệch thời gian này vào lấy trộm rồi.

Hạ Uý được Mễ Doanh bố trí đứng ngoài canh gác,  cô nàng sợ đến toát cả mồ hôi lạnh.

Cô đã từng làm chuyện xấu như thế này bao giờ đâu?

“Hay là thôi đi, đây không phải là trộm đồ sao?” Hạ Uý đứng ở cửa, liên tục quan sát tình hình, cảm giác căng thẳng khiến chân cô tê dại: “Mễ Doanh đừng lục nữa, đi thôi, đợi đến lúc tốt nghiệp, điện thoại bị tịch thu sẽ được trả lại hết mà.”

“Phải đợi đến bao giờ!” Mễ Doanh nói nhỏ, động tác nhẹ nhàng, thuận lợi lấy được chiến lợi phẩm ở ngăn tủ trên cùng: “Mình đã năn nỉ mẹ mãi mới mua được cái điện thoại này, nếu bị tịch thu thì sắp tới mình lấy đâu ra điện thoại để dùng. Lẽ nào mình lại trông chờ Hoàng Giai Vận đền cho mình cái mới?”

“Vậy cũng không được…” Hạ Uý vẫn không vượt qua được rào cản trong lòng, xét về mặt đạo đức, việc này thật đáng xấu hổ, cô liếc nhìn sắc mặt Mễ Doanh, phát hiện cô ấy thực ra cũng đang sợ hãi.

Cô bật điện thoại lên trước, xác nhận không hỏng, vẫn dùng được.

“Mình cũng là bất đắc dĩ thôi…” Giọng Mễ Doanh càng nhỏ hơn.

Bên ngoài trời đã tối, tầng một ký túc xá vắng tanh, thêm vào đó là nỗi sợ vì làm chuyện không đứng đắn nên ngay cả không khí xung quanh cũng dần trở nên âm u. Trong sự tĩnh lặng ấy vài tin nhắn đột ngột xuất hiện, âm thanh báo tin chói tai liên tiếp nổ ra khiến cho Mễ Doanh suýt nữa đã ném luôn chiếc điện thoại đi.

Khi nhịp tim dần ổn định, cô mới mở tin nhắn xem, phát hiện đều là tin nhắn từ một số lạ.

Lúc điện thoại bị tịch thu, Hoàng Giai Vận đang nhắn tin với mẹ, có lẽ đang nói dở thì điện thoại bị lấy đi tắt nguồn, vì vậy tin nhắn chưa kịp xóa.

Đêm đó, Mễ Doanh đã làm hai việc sai trái…

Việc thứ nhất là lén vào phòng quản lý ký túc xá, việc thứ hai là xem tin nhắn giữa Hoàng Giai Vận và mẹ cô.

Cả hai việc này đều rất không đứng đắn, không vẻ vang, khiến người ta không ngẩng đầu lên được.

Lý do Hoàng Giai Vận hôm trước lo lắng, là vì cô quên mang theo ảnh thẻ nền đỏ để nộp khi đăng ký thi, vừa hay ba vừa đi chuyến xe dài về nhà, cô định hỏi xem ba có thể mang đến giúp không thì mẹ cô trả lời như thế này: “Ba con đi ăn với mấy tài xế, có uống rượu nên giờ đang ngủ, đừng làm phiền ba.”

Phản ứng của Hoàng Giai Vận khá kỳ lạ, có thể thấy rõ sự khó chịu: “Lại uống rượu? Có say xỉn gây rối không?”

Bên kia không hồi âm.

Hoàng Giai Vận lại hỏi: “Ba lại đánh mẹ phải không? Chân mẹ không chạy được, con xin phép cô giáo về nhà ngay đây.”

Mẹ Hoàng Giai Vận sốt ruột, tin nhắn đầy lỗi chính tả cho thấy sự xúc động của bà: “Con về làm gì? Cũng chẳng giúp được gì, cứ yên tâm ở trường đi. Nếu cần mẹ sẽ nhờ tổ dân phố can thiệp, họ sẽ đến khuyên giải.”

Hoàng Giai Vận: “Tổ dân phố khuyên bao nhiêu lần rồi? Có làm được gì không? Uống chút rượu vào là giả ngu, con thà là ông ta đừng bao giờ về nhà. Nếu ông ta còn đánh mẹ nữa thì mình cứ báo cảnh sát đi mẹ.”

Tin nhắn này gửi đi rồi không thấy hồi âm.

Sau đó là những tin nhắn mới vừa nhận được.

Mẹ Hoàng Giai Vận hỏi con gái số điện thoại này là của ai? Điện thoại của con đâu?

Cuối tuần trước mẹ chưa gửi tiền sinh hoạt, con có tiền nạp vào thẻ ăn không?

Nếu gần trường có tiệm chụp ảnh thì con đi chụp lại đi, không cần về nhà lấy, đây đều là chi phí cần thiết cho việc học, đừng quá tiết kiệm.

Đừng lo cho mẹ, mấy hôm nữa ba con lại đi chạy xe, sẽ không ở nhà lâu đâu.

_

Hai người nhìn nhau im lăng.

Trong hành lang tĩnh lặng, Hạ Uý và Mễ Doanh đều không lên tiếng.

Ai cũng có nỗi khó khăn riêng, tính cách Hoàng Giai Vận tuy hay gây khó chịu nhưng khi sự nghèo khó, túng thiếu và những tủi thân thường giấu kín của cô bị bóc trần, phơi bày ra ánh sáng thì chẳng ai còn muốn bình phẩm hay nhận xét gì thêm.

Dường như chẳng có gì để nói, cũng không có điểm tựa để cảm thán.

Xét cho cùng thì lòng người vốn dĩ mềm mỏng.

Yên lặng.

Rất lâu, rất lâu sau.

Mễ Doanh khẽ cười khẩy, miệng lẩm bẩm: “Mình biết ngay mà, sao mà trông chờ cậu ta đền điện thoại được?” 

Miệng nói vậy nhưng cô nàng vẫn nhanh tay xóa hết tin nhắn, tắt nguồn điện thoại rồi đặt lại vị trí cũ trong tủ của cô quản lý ký túc xá.

“Không lấy nữa à?” Hạ Uý hỏi.

“Thôi, không lấy nữa, mình cũng thấy trộm đồ không hay lắm” Mễ Doanh nói: “Với lại nếu mình mang điện thoại về, chắc chắn Hoàng Giai Vận sẽ biết mình đã đọc những tin nhắn này.”

Cô  ấy sẽ biết rằng “bí mật” của mình đã bị lộ.

“Mình sợ cậu ta sẽ nhân lúc mình ngủ, bóp cổ mình để bịt đầu mối mất.”

Hạ Uý không nghĩ Hoàng Giai Vận sẽ tức giận vì bí mật bị lộ. Có lẽ cô chưa từng coi những chuyện này là điều không thể nói ra, bởi ngày thường Hoàng Giai Vận vẫn luôn sống theo cách của mình, cứng đầu cứng cổ, không ưa ai là thẳng thừng đối đầu. Người như vậy, hẳn sẽ không để ý đến cách nhìn của người khác về mình.

Nhưng các cô vẫn muốn bảo vệ lòng tự trọng của đối phương.

Có thể Hoàng Giai Vân không để tâm nhưng hai người bọn họ, với tư cách là “kẻ trộm”, đã vô tình nghe được bí mật thì không thể không quan tâm.

Hạ Uý cảm thấy mình đã làm sai, liền lợi dụng lúc chưa bị phát hiện đã chạy từ ký túc xá về giảng đường. Trên đường đi, gió lạnh thổi vào mặt nhưng cô luôn cảm thấy má mình nóng bừng, cô che mặt lại thì thầm nhắc Mễ Doanh: “Chuyện tối nay, sau này đừng kể cho ai nha.”

“Mình biết rồi, cứ coi như không biết gì đi.” Mễ Doanh gắng sức bình ổn hơi thở.

Bên ngoài lớp học, họ gặp giáo viên trực buổi tối, bị tra hỏi dồn dập nên đành phải nói dối là vừa đi vệ sinh về.

“Đi vệ sinh mà cũng phải nắm tay nhau đi sao?” Giáo viên trực mắng một trận: “Đã là học sinh lớp 11 rồi, mấy em phải tập trung đi, đừng có ngày ngày lông bông, lo làm mấy việc có ích đi.”

Đúng vậy, phải làm mấy việc có ích!

_

Tháng 12, lớp chọn đã kết thúc toàn bộ chương trình, bước vào giai đoạn ôn thi đại học sớm. Tiến độ giảng dạy ở các lớp thường cũng đang được đẩy nhanh.

Sau khi kiểm tra học kỳ kết thúc, bắt đầu học kỳ mới sẽ là lễ tuyên thệ 100 ngày của khối 12. 

Dù không liên quan đến khối 11 nhưng theo lời giáo viên thì bọn họ hãy cảm nhận không khí trước để khi thực sự bước vào năm cuối cấp sẽ không sợ đến mức run rẩy trước áp lực cạnh tranh khốc liệt.

Đó đều là những việc chính đáng.

Ngoài những chuyện quan trọng, những nỗi buồn phiền cũng chưa bao giờ ngừng ập đến, hết đợt này đến đợt khác, hết lớp sóng này đến lớp sóng khác.

Trịnh Du lần thứ N đề xuất với gia đình muốn học mỹ thuật để thi năng khiếu, lần thứ N+1 bị bác bỏ. Dưới cơn thịnh nộ của ba mẹ, toàn bộ dụng cụ vẽ của cậu đã phải yên nghỉ trong thùng rác.

Mối tình giữa Phùng Sảng và Khâu Hải Dương cuối cùng cũng bị phát hiện, bị nêu tên trước trường, còn có cả thông báo kỷ luật bị treo ở bảng tin trường suốt ba tháng.

Mễ Doanh mất điện thoại, chỉ có thể dùng chiếc iPod nano từ mấy năm trước để nghe lén nhạc nhưng họa vô đơn chí, trong một phút bất cẩn cũng bị tịch thu luôn. Từ đó cho đến trước kỳ thi đại học, cô không còn được sở hữu bất kỳ thiết bị điện tử nào nữa.

Mỗi người đều có một khúc gỗ nổi riêng, tất cả như đang trôi dạt trên mặt biển mênh mông, phía dưới cố gắng đạp nước, chờ đợi một ngày có thể cập bến. Trước đây bọn họ từng nghĩ bến bờ ấy tên là “thi đại học”, sau này mới nhận ra, bến bờ đó gọi là “trưởng thành.”

Hai chữ trưởng thành nên hiểu thế nào đây?

Hơn nữa… hình như… cuộc sống của người lớn nhìn cũng chẳng dễ dàng gì.

Đi ngang qua khu vườn nhỏ sau dãy lớp học, Mễ Doanh chỉ vào giàn hoa tử đằng, kể lại chuyện năm ngoái có người buộc rất nhiều táo ở đây vào dịp Giáng sinh. Hạ Uý cũng ngẩng đầu nhìn theo nhưng chỉ thấy bầu trời xám xanh bị chia cắt thành từng mảnh bởi giàn hoa.

“Đi thôi, bọn mình ghé hiệu sách Tâm Nghi xem có gì vui không?” 

Lại một tối thứ Sáu nữa, theo thông lệ là nửa ngày dạo hiệu sách nhưng lần này cuộc vui của hai người đã biến thành bốn. Mễ Doanh nói với Hoàng Giai Vận: “Cậu chọn cho tôi một món quà năm mới đi, chuyện điện thoại tôi sẽ không tính toán với cậu nữa với điều kiện là khi tốt nghiệp cậu nhớ lấy lại trả cho tôi là được.”

Hoàng Giai Vận không nói gì, ở khu văn phòng phẩm quà tặng của hiệu sách Tâm Nghi, cô chọn chiếc mũ len đắt nhất, màu sắc Giáng sinh đỏ xanh đan xen, phía dưới đính hai quả bông lớn, đội lên đầu Mễ Doanh.

Mễ Doanh trợn trừng cả mắt: “Trình của cậu chỉ đến thế là cùng…”

Hạ Uý với tay lấy quyển truyện tranh ở hàng trên cùng, bản in lẻ của truyện Haikyuu – Chàng Khổng Lồ Tí Hon, cô nhảy lên một cái nhưng không tới. Một cánh tay nam sinh nhẹ nhàng giơ lên, ngón tay khẽ móc lấy quyển truyện đưa xuống trao cho cô.

“Cậu muốn quyển này?” Trịnh Du hỏi.

“Ừ!”

Hạ Uý cúi đầu lật sách, bỗng có thứ gì đó được kẹp lên tóc, cô gỡ ra xem thì là một chiếc kẹp tóc nơ đỏ.

“Kiki.” Trịnh Du cười, đưa tay gạt nhẹ.

“Cái gì cơ?”

“Phù thủy giao hàng.”

À… nhưng có giống đâu?

“Tôi thấy giống” Trịnh Du nói: “Chúc mừng năm mới, cậu tặng tôi quà gì? Đừng tặng hoạ cụ, tôi không dám mang về nhà đâu.”

Hạ Uý thực sự chẳng tìm được món đồ gì hay ho trong hiệu sách.

Mọi người bước ra khỏi cửa hàng, bên cạnh trạm xe buýt vừa vặn có một cái cây, cô bước tới, với tay lên cành cao nhất mà mình có thể chạm tới, bẻ một đoạn nhỏ đưa cho Trịnh Du: “Người xưa bẻ cành, gửi gắm người cũ, giờ tôi chưa nghĩ ra tặng cậu gì, sau này cậu muốn thứ gì, cứ mang cành này đến đổi với tôi.”

“Khi nào thì được?”

“Cậu muốn khi nào thì là khi đó.”

Dù sao ngày tháng trôi qua, nói chậm cũng chậm, nói nhanh… cũng có thể gọi là vũ bão. Bọn họ sớm muộn gì rồi cũng sẽ thành người lớn thôi. 

Lúc này, Hạ Uý chỉ có hai mong ước, một là thời gian trôi nhanh hơn, mau chóng kết thúc kỳ thi đại học để có thể tự do. Hai là khi có tự do rồi thì những người bên cạnh vẫn còn đó, vẫn có thể thường xuyên bên nhau.

_

Tết năm đó, Hạ Uý đăng ký WeChat, ngay lập tức thêm bạn bè mình, bắt đầu chuyển dần từ QQ chuyển sang WeChat.

Cô theo danh sách bạn bè trên QQ, lần lượt nhắn riêng từng người: “Cậu dùng WeChat chưa? ID WeChat của tôi là XXX, biệt danh vẫn là compass.”

Trong chốc lát, yêu cầu kết bạn WeChat liên tục vang lên, nhiều người gửi lời mời nhưng không để lại ghi chú, có những người cô không nhớ nổi là ai, cuối cùng đành bỏ qua.

Ngoài danh sách bạn bè, Hạ Uý còn nghĩ đến một người.

Cô lén vào nhóm QQ được lập từ lâu trước đây để đi chơi xuân, cố gắng tìm Cố Vũ Tranh trong danh sách thành viên, tiếc là nhóm hiển thị ‘Nhóm này đã bị chủ nhóm giải tán’ chỉ mới vài ngày trước, không thể xem được danh sách thành viên nữa rồi.

Một cảm giác thất vọng chợt đến rồi vụt đi.

Hạ Uý vốn nghĩ năm mới là thời điểm tốt để chào hỏi cậu ấy, dù chỉ là thêm bạn đơn giản, cũng coi như bước đi quan trọng.

Thế nhưng.

Hiện thực không cho cô cơ hội.

Giá như sớm hơn vài ngày thì tốt rồi.

Ngón tay lơ lửng trên màn hình suốt một lúc lâu, Hạ Uý lần đầu tiên cảm nhận được nỗi tiếc nuối của sự bỏ lỡ trớ trêu, hiểu ra rằng thời gian chẳng đợi một ai cả. Nhưng không sao, ngày tháng phía trước còn dài, nếu tốt nghiệp cấp ba là cuộc chạy trốn hướng tới tự do, cũng là cuộc chia ly lãng mạn thì ít nhất vẫn còn một năm rưỡi nữa mới đến ngày ấy.

Nỗi tiếc nuối của Hạ Uý thoáng qua nhanh chóng, lúc này cô chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa của bốn chữ ‘phiêu ban nhân gian’, cô tin tưởng hơn vào chuyện sức người sẽ quyết định vận mệnh.

Khi đồng hồ đêm giao thừa điểm qua con số không, Hạ Uý tự đặt ra hai mục tiêu năm mới cho mình.

Thứ nhất, trước khi lên lớp 12, giữ vững thứ hạng trong top 30 toàn khối, cố gắng lọt top 20, nếu nỗ lực thêm chút nữa, biết đâu có thể tranh được vị trí top 10.

Thứ hai, làm quen với Cố Vũ Tranh và trở thành bạn của cậu ấy.

Ít nhất, hãy bắt đầu từ việc làm bạn.

Cô thậm chí đã nghĩ sẵn lời mở đầu để chủ động bắt chuyện với Cố Vũ Tranh –

“Chào cậu, mình là Hạ Uý, cậu đã xem bảng điểm chưa? Người đứng ngay trên cậu chính là mình đó.”

Hạ Uý chìm đắm trong mộng tưởng của mình, như được trao thêm đôi cánh, ào ào bay lên chín tầng mây, tâm trạng nhẹ nhàng khoan khoái. Cô nghĩ, nếu có lần nào đó xếp hạng vượt qua Cố Vũ Tranh, nhân cơ hội đó cô sẽ lập tức chạy đến lớp chọn để tự tin giới thiệu bản thân.

Nếu Cố Vũ Tranh buồn bã vì bị cô vượt qua, cũng không sao, cô còn chuẩn bị sẵn vài câu an ủi nữa.

“Cậu đừng nản chí nhé.”

“Mình có chút để ý đến cậu một cách khó hiểu, biểu hiện không giới hạn ở việc tìm kiếm bóng dáng bạn trong đám đông, nhịp tim đột ngột loạn nhịp, cùng những lần run rẩy nhìn trộm.”

“Hiện tại mình chưa có lời giải thích hợp lý cho sự ‘để ý’ này nhưng bản năng không biết nói dối, mỗi lần nghĩ về cậu, mình đều cảm thấy cả người bồng bềnh như đang cưỡi bong bóng bay lên.”

“Vì vậy, sau khi thi đại học xong, liệu chúng ta có cơ hội tìm hiểu nhau không?”

_

Hạ Uý đỏ mặt vì những suy nghĩ viển vông của mình, vội tắt TV trở về phòng, nằm vật ra giường đạp chăn loạn xạ.

Đùa thôi, cô đâu dám làm chuyện đó.

Suốt thời gian qua, Hạ Uý luôn cho rằng ưu điểm lớn nhất của cô chính là sự dũng cảm và ngay thẳng. Thế nhưng, hễ cứ liên quan đến Cố Vũ Tranh, cô lập tức trở nên e dè, nhút nhát và thiếu tự tin.

Từ điển định nghĩa, yêu thầm là một thuật ngữ tâm lý học dùng để chỉ loại tình cảm thầm kín không thể giãi bày. Dù đối phương không làm gì, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến cho đầu óc ta bay lên chín tầng mây.

Thứ tình cảm này khiến con người ta trở nên cẩn trọng từng li từng tí.

Hạ Uý chăm chú nhìn mấy chữ “cẩn trọng từng li tưng tí” rồi suy ngẫm rất lâu, như thể vừa tìm được chỗ dựa tinh thần.

À, thì ra đây chính là mùi vị của yêu thầm.

Bình luận

Gửi phản hồi