Em đã nhìn thấy ánh sáng trong mắt anh.
Thương cho Hạ Uý đã bận rộn cả ngày, lại không ăn gì ở triển lãm, giờ vẫn chưa ăn nên Cố Vũ Tranh vẫn cố gắng nhẫn nhịn nhưng anh lại khó lòng chịu nổi khi có người cố tình châm ngòi.
Một nụ hôn không đủ, cổ áo sơ mi của anh bị Hạ Uý kéo đến nhàu nhĩ. Hạ Uý lại một lần nữa đóng vai ma cà rồng xâm phạm con người, đầu tiên là khẽ miết môi anh, rồi trườn xuống, chỗ này hôn, chỗ kia mút. Khi yết hầu anh khẽ lăn, cô cố tình cắn nhẹ, hơi thở và nụ hôn ẩm ướt rơi xuống viền xương quai xanh của anh.
Cho đến khi một tiếng thở dài bất lực vang lên.
Khi tay Hạ Uý đang rục rịch dò xét, bị Cố Vũ Tranh bắt được.
“Hạ Hạ.” Giọng nói anh mang theo sự cảnh cáo.
Tay ở trong chăn, cổ tay bị nắm chặt, Hạ Uý ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo: “Sao vậy? Không được sao anh?”
Cố Vũ Tranh thật sự không biết phải làm gì với cô, anh vốn có lòng tốt nhưng dường như ai kia lại chẳng hề cảm kích.
“Bây giờ em nên ăn chút gì đó, rồi đi ngủ.” Anh nhắc nhở lần cuối.
Hạ Uý lại càng dùng sức, giật tay ra khỏi lòng bàn tay Cố Vũ Tranh, luồn lách, cuối cùng cũng chạm được thứ mình muốn, rồi nhếch lên một nụ cười theo kiểu: “Biết ngay mà, anh giả vờ cái gì chứ!”
Cố Vũ Tranh lại thở dài bên bờ vực lý trí tan biến.
Anh nhắm mắt lại, rồi mở ra, sau đó một tay giật lấy bàn tay đang quấy phá của Hạ Uý, khóa hai tay cô chồng lên đầu, đè xuống, đợi khi cô cười vui vẻ nhất thì cúi xuống chặn môi cô.
_
Trong chuyện này, Cố Vũ Tranh thực ra luôn dịu dàng.
Hoàn toàn phù hợp với con người anh.
Hạ Uý có thể cảm nhận được sự tôn trọng, được trân quý, thậm chí được nâng niu trong lòng bàn tay anh. Cố Vũ Tranh sẽ không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào, hay một ánh mắt nào của cô trong quá trình đó, anh sẽ dựa vào đó để phán đoán hành động tiếp theo, mọi thứ đều ưu tiên cho trải nghiệm của Hạ Uý. Còn bản thân anh, lại luôn giữ một sợi dây không thể lơi lỏng, như một nhà sư khổ tu vậy, tuyệt đối không để mất phong độ hoặc có chút vượt quá giới hạn nào.
Chính vì điều này.
Sự tò mò của Hạ Uý gần như không thể kìm nén được nữa.
Cô thực sự muốn xem, Cố Vũ Tranh khi không có bất kỳ sự kiềm chế hay dè dặt nào sẽ trông như thế nào. Làm cho một hồ nước vốn luôn tĩnh lặng sôi sục, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tim run lên.
Khi không chịu nổi, cô ngậm lấy ngón tay Cố Vũ Tranh, đầu răng nhẹ nhàng ấn xuống, cọ xát, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, đối diện với anh, cố gắng tìm kiếm một chút xao động trong sự thay đổi màu mắt của anh.
Nhưng Cố Vũ Tranh lại rút tay ra.
Anh dùng lòng bàn tay che mắt Hạ Uý, ngăn cách tầm nhìn giao nhau, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mi mắt cô, giọng nói trầm xuống: “Hạ Hạ, nghe lời.”
Hạ Uý cũng không biết mình bị sao vào lúc này, những lời dỗ dành như vậy lại khiến cô vui mừng khôn xiết, cô vô cùng hưởng thụ, móng tay cô cắm vào vai Cố Vũ Tranh, dùng hành động để cho anh biết, có thể nói thêm vài câu không?
Rồi cô nghe thấy Cố Vũ Tranh cười khẽ.
Hơi ấm phả vào tai, Cố Vũ Tranh cúi đầu, nhẹ nhàng gọi cô: “Đúng rồi, như vậy mới ngoan.”
_
Khám phá bản thân, khám phá đối phương. Hạ Uý như phát hiện ra lục địa mới, hóa ra chuyện này còn có nhiều niềm vui có thể khai thác đến vậy.
Cô thả lỏng lực, tự mình quấn chặt trong chăn để bình ổn nhịp tim. Sau đó nhờ Cố Vũ Tranh đút cho mình một ngụm nước, đợi khi có chút sức lực thì lại lê bước đi tắm.
Cố Vũ Tranh trông có vẻ tươm tất hơn cô nhiều.
Anh vẫn nhớ cô đến giờ vẫn chưa ăn tối nên đang dùng điện thoại đặt đồ ăn ngoài.
“Em muốn ăn hamburger và gà rán.” Hạ Uý nói.
Không còn lo chuyện giảm cân nữa, hiện tại cô phải khẩn cấp ăn thêm thịt để bổ sung thể lực.
Cố Vũ Tranh thuận theo đưa điện thoại cho cô.
Hạ Uý cuối cùng cũng cảm nhận được sự chênh lệch về thể lực, trong lúc chờ đồ ăn ngoài, cô ngoài nằm bẹp ra thì không làm được gì cả, còn Cố Vũ Tranh sau khi tắm xong, trên người còn mang theo hơi lạnh mà vẫn có thể mở máy tính ngồi ở cuối giường xử lý công việc đột xuất.
Hạ Uý từ từ dịch lại gần, nhìn màn hình máy tính, rồi lại nhìn biểu cảm của Cố Vũ Tranh. Khi làm việc anh đeo kính, dưới lớp kính càng khó nhìn ra sự biến đổi cảm xúc của anh.
Sự nghi hoặc trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ.
Sau một hồi cân nhắc, cô vẫn hỏi: “Cố Vũ Tranh, anh đã từng tức giận chưa?”
Cố Vũ Tranh nhìn cô: “Ý em là gì?”
“Ý là nổi nóng, tức giận, giận dữ, muốn trút giận, kiểu vậy đó…” Hạ Uý nói khẽ, sợ Cố Vũ Tranh nhận ra điều gì đó, cố gắng diễn tả một cách bình tĩnh: “Bất kể là với ai, vì chuyện gì. Anh từng như vậy bao giờ chưa?”
“Có.” Cố Vũ Tranh dời mắt về màn hình: “Trong công việc, thỉnh thoảng.”
Hạ Uý chống cằm, nằm dài ở cuối giường.
Cô vẫn khó mà tưởng tượng được.
“Trong công việc, khi bất đồng ý kiến với đồng nghiệp, có đôi khi anh cũng sẽ không kiềm được cảm xúc.” Cố Vũ Tranh nói.
Anh lấy ví dụ về những thay đổi phiên bản gần đây của Realcompass, kể lại những lần trao đổi và tranh cãi với Lâm Tri Dịch. Hạ Uý nghe xong lại bật cười: “Cái đó gọi là mất kiểm soát ư? Lúc em phát điên lên, e rằng là anh sẽ sợ đó.”
“Cách đây hai năm, có lần em làm khách mời cho một sự kiện, có một người tự xưng là fan đến xin chụp ảnh với em, rồi nhân lúc chụp ảnh đã lén dán kẹo cao su đã nhai lên bộ tóc giả của em. Anh ta cố tình làm vậy.”
“Rồi sao nữa?”
“Thì cái bộ tóc giả đó không dùng được nữa, không thể làm sạch. Đắt lắm, xót chết đi được.” Hạ Uý bĩu môi.
Cố Vũ Tranh nhíu mày: “Anh đang hỏi về em.”
“Em á…” Hạ Uý lại cười: “Em đâu phải người dễ bị ăn hiếp đâu! Em đánh nhau với anh ta!”
Một cô nhóc và một người đàn ông bẩn thỉu cao lớn, đánh nhau dữ dội ở nơi công cộng.
May mắn là người đàn ông có tật giật mình, rụt rè, cộng thêm lúc đó có nhiều người nên ông ta không làm Hạ Uý bị thương. Ngược lại, đoạn video này được lan truyền lên mạng. Ngày hôm đó, Hạ Uý cosplay nhân vật Vi trong trò chơi Liên Minh Huyền Thoại, với mái tóc ngắn màu hồng rực cùng với găng tay khổng lồ, lúc ra tay trông rất “có tính giải trí.”
Đoạn video dài nửa phút có hàng triệu lượt xem, bình luận khen ngợi vang trời.
Hạ Uý giải thích: “Vốn dĩ em không định động tay nhưng người đàn ông đó bị nhận ra là một kẻ có tiền án, lợi dụng sơ hở của bảo vệ để lẻn vào, còn quấy rối mấy nữ sinh trung học ở hiện trường… em không nhịn được nên mới vậy.”
Cố Vũ Tranh không xem đoạn video đó nhưng nghe mô tả thôi cũng đủ khiến anh hãi hùng.
Anh còn muốn hỏi thêm gì đó, Hạ Uý lại hoàn hồn, liên tục xua tay: “Ôi, lạc đề rồi, sao lại nói về em vậy nè.”
Cô gối đầu lên chân Cố Vũ Tranh: “Em chỉ muốn nói, anh có thể tùy ý bộc lộ cảm xúc, đặc biệt là trước mặt em.”
Hạ Uý nhớ lại, dường như từ mười năm trước, lần đầu tiên cô gặp Cố Vũ Tranh, người này đã luôn tuyệt đối bình tĩnh.
Sau đó, cô tình cờ thấy Cố Vũ Tranh chơi quần vợt, phong thái quyết liệt, mãi đến cuối cùng mới thoáng thấy được sự hung bạo và sắc bén thoáng qua của anh nhưng cũng rất nông, rất nhạt.
Hạ Uý hoàn toàn không tin trên đời thực sự có người có thể giữ vững sự điềm tĩnh mười năm như một. Chẳng qua là cố gắng kìm nén mà thôi nhưng làm vậy không hề tốt chút nào, quá nặng nề.
“Em nghĩ, có cảm xúc thì cứ giải tỏa, vui buồn giận ghét gì cũng có thể tùy ý một chút, không thì sẽ rất mệt” Hạ Uý nói: “Huống chi là giữa em và anh, em hy vọng mình trở thành người thân thiết nhất với anh nên xin anh đừng khách sáo với em.”
…
Chuông cửa đột nhiên vang lên.
Cố Vũ Tranh đứng dậy đi mở cửa, là robot giao đồ ăn.
Anh mang đồ ăn vào, tưởng Hạ Uý còn muốn tiếp tục câu chuyện, ai ngờ Hạ Uý đã chuyển chủ đề, cô đổi tư thế, nằm thẳng cẳng trên giường, đang vui vẻ nói chuyện điện thoại.
Cả căn phòng ngập tràn mùi gà rán.
Hạ Uý hít mạnh một hơi rồi nói với người bên kia điện thoại: “Cơm của mình đến rồi, vừa ăn vừa nói chuyện đi.”
Cố Vũ Tranh kéo ghế cho cô, mở găng tay và đũa muỗng dùng một lần, Hạ Uý chuẩn bị bắt đầu thì đột nhiên ngẩng đầu: “Anh không ăn sao?”
Cố Vũ Tranh không nói gì, chỉ hất cằm, ra hiệu về phía điện thoại của Hạ Uý: “Đang gọi cho ai vậy?”
Muộn thế này rồi.
“À, Trịnh Du” Hạ Uý cười nói: “Em nói với cậu ấy, anh đang đi công tác cùng em nên cậu ấy rất ghen tị.”
Điện thoại được Hạ Uý bật loa ngoài, Trịnh Du tràn đầy sức sống chào hỏi: “Chào nhé ông bạn! Tôi có việc đang muốn nhờ cậu đây, dạo này cậu có thời gian không? Tôi còn muốn hẹn cậu phỏng vấn nữa đó, lần trước cậu đã không xuất hiện rồi.”
Cố Vũ Tranh không nói gì, chỉ cầm máy tính sang chỗ khác.
_
Hạ Uý vừa ăn gà rán, vừa trò chuyện với Trịnh Du, thật là thoải mái. Hoàn toàn không để ý đến bầu không khí thấp thoáng phía sau.
Cho đến khi trong một hộp giấy chỉ còn lại xương thì Hạ Uý mới hài lòng lau tay, nói lời tạm biệt với Trịnh Du.
Rồi đứng dậy đi rửa mặt.
Chỉ trách phòng khách sạn thông gió không tốt, cô cảm thấy tóc mình cũng ám mùi dầu mỡ của gà rán, mà sáng mai còn phải bắt chuyến bay sớm, suy nghĩ một lúc cô vẫn quyết định tắm lại. Nhưng cô cởi quần áo, vừa mở vòi hoa sen thì Cố Vũ Tranh đã đi vào, dọa cô một phen.
Theo phản xạ cô mặc lại quần áo nhưng không kịp, cánh tay đã bị Cố Vũ Tranh nắm lấy.
“Vừa nãy em khuyên anh nên giải tỏa cảm xúc kịp thời…” Cố Vũ Tranh ép cô sát vào tường: “Anh thấy em nói cũng đúng, ví dụ như bây giờ, anh đang không vui lắm.”
Hạ Uý gần như ngay lập tức nghĩ ra lý do.
Nếu không phải tay kia chắn trước mặt, cô thật sự muốn đấm Cố Vũ Tranh một phát.
“Anh đừng có mượn cớ làm khó em, em và Trịnh Du là bạn nhiều năm rồi.”
Ngụ ý là, anh ghen tuông gì chứ?
“Anh biết.” Cố Vũ Tranh vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Chính vì anh biết, nếu không thì có lẽ tình hình đâu chỉ như bây giờ.”
Lời này từ miệng Cố Vũ Tranh nói ra có chút không hợp lý lắm, khiến Hạ Uý ngây người nhưng nhìn dưới ánh đèn mờ ảo, màu sắc trong mắt Cố Vũ Tranh đột nhiên tối sầm lại, cô vẫn không khỏi cảm thấy một trận dâng trào trong lòng.
Khó có thể diễn tả chính xác cảm giác này, có chút sợ hãi, lại có chút mong chờ mơ hồ.
Chỉ là cô quá vụng về trong việc che giấu, ánh mắt rực cháy đó lập tức bị Cố Vũ Tranh bắt gặp. Anh xoay vai cô lại, rồi khóa chặt cánh tay cô, bẻ ngược ra sau, dùng một lực cực kỳ mạnh mẽ đẩy cô vào phòng tắm.
_
Nước ấm từ trên đỉnh đầu đổ xuống.
Gương mặt Hạ Uý áp sát vào những viên gạch men lạnh lẽo, khẽ co rúm lại nhưng cô đã không còn đường lui nữa.
Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, Cố Vũ Tranh không hổ danh là người luôn đứng đầu trong thời đi học, sự nhạy bén và khả năng học hỏi của anh đều thuộc hàng top.
Quan trọng nhất là, anh hiểu cô.
Anh hiểu cô muốn gì.
Anh chỉ cần một gợi ý là hiểu ra, hoàn toàn lĩnh hội được những lời nói vòng vo của cô vừa rồi.
Cổ tay bị trói ra sau lưng, Cố Vũ Tranh chỉ cần một tay là khống chế được, tay còn lại anh đưa từ phía sau lên cổ cô, ép cô ngẩng đầu lên.
Trên trần phòng tắm có đèn, Hạ Uý không thể không nheo mắt lại, khi thị giác mất đi, thính giác và xúc giác sẽ được khuếch đại vô hạn.
Cô cảm nhận được hơi thở của Cố Vũ Tranh hòa lẫn với hơi ẩm nước, tựa như sương mù bao quanh bên cổ. Anh thành thạo việc dùng chiêu của người khác để trị lại chính họ. Khi răng anh nghiến trên làn da ở xương quai xanh của cô, khi ham muốn phá hoại và chiếm hữu mà cô hằng mong đợi đều được anh phơi bày hết trên cơ thể cô thì cuối cùng Hạ Uý cũng đã phá vỡ giới hạn, bật ra một tiếng rên.
Vẫn chưa đủ.
Cố Vũ Tranh không chỉ có khả năng lĩnh hội mạnh mẽ, mà còn biết suy ra các trường hợp khác, liên kết các điểm kiến thức một cách nhanh chóng.
Anh khẽ hôn lên vành tai cô thì thầm khen ngợi.
Hạ Uý lập tức bị một chuỗi chiêu thức này làm cho mất hết phương hướng, càng về sau càng không còn chút sức lực nào để chống đỡ.
Hơi nước tràn ngập, hơi nóng bốc lên, giờ đây điều duy nhất có thể làm chỉ là cảm nhận.
Cảm nhận một Cố Vũ Tranh chưa từng thấy, hoàn toàn khác biệt.
Trút bỏ đi sự bình tĩnh và lý trí, chỉ còn lại sự chiếm hữu tàn bạo. Ngón tay anh luồn vào tóc Hạ Uý làm cho cô cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung.
Nhưng đến khi thực sự sắp vỡ vụn, Cố Vũ Tranh lại dừng lại, anh giữ cằm cô, xoay mặt cô lại, như thể nhất định phải đợi cô đưa ra đánh giá.
Hạ Uý nào còn dám làm càn, chỉ có thể khẽ khàng cộng thêm vài phần cam chịu, gật đầu với anh.
Ánh đèn trần như những vì sao vụn vỡ, rơi hết vào mắt Cố Vũ Tranh, anh cười:
“Cảm ơn cô Hạ Hạ, anh đã học được rồi.”

Gửi phản hồi