LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 42

Tình yêu sẽ ban cho tôi dũng khí để mơ, chỉ cho tôi hướng đi đúng đắn.

Đầu đông năm nay, Trịnh Du đã thu dọn hành lý, trả nhà, mua vé máy bay đi Thượng Hải, là vé một chiều. Sau bao năm “Bắc phiêu” thì giờ đã biến thành “Hỗ phiêu”[1].

Người này còn rất kiêu ngạo, gửi một đoạn ghi âm dài vào nhóm bốn người: [Hôm nay tôi đứng ở đây, trước hết phải cảm ơn ba, cảm ơn mẹ và cảm ơn các bạn cùng nhóm, các cậu biết đấy, gia đình tôi từ nhỏ đã…]

Mễ Doanh nhanh chóng gửi vài biểu tượng cảm xúc, làm tin nhắn thoại bị đẩy lên trên.

Trịnh Du: [Nhìn tốc độ cậu trả lời là biết cậu hoàn toàn không nghe hết lời phát biểu nhận giải của tôi.]

Mễ Doanh nói: [Ừ, tôi không muốn nghe.]

[Bọn tôi đều không muốn nghe. Phiền chết đi được.]

Trịnh Du: [Vốn dĩ cũng không phải để cho cậu nghe.]

Sau đó anh ta tag Hạ Uý: [Ân tình của cậu tôi mãi mãi không quên, cô Hạ, tôi nguyện sau này làm trâu làm ngựa cho cậu.]

Hạ Uý cười sắp chết: [Không cần, tôi nuôi không nổi đâu, nhìn thể trạng của cậu là biết phải ăn nhiều cỏ lắm đấy.]

[Còn nữa, từ cường độ làm việc của Cố Vũ Tranh có thể thấy công ty game có lẽ rất bận, rất vất vả. Cậu phải chú ý sức khỏe, nếu có sức thì nhớ tập thể dục, giảm cân một chút.]

[…]

Trịnh Du bị công kích cá nhân nhưng không hề tức giận.

Anh đã nhận được lời mời làm việc từ Realcompass nên tâm trạng vui mừng khôn xiết, dù Hạ Uý và Mễ Doanh có trêu chọc thêm vài câu cũng không sao.

Một lát sau, Trịnh Du nhắn riêng cho Hạ Uý: “Đợi tôi đến Thượng Hải, mời cậu và Cố Vũ Tranh đi ăn cơm.”

“Không cần đâu, cậu biết đó, anh ấy sợ nhất chuyện này.” Hạ Uý trả lời: “Hơn nữa cậu nhận được lời mời làm việc này hoàn toàn là nhờ vào bản thân cậu, có liên quan gì đến bọn tôi đâu?”

Cố Vũ Tranh đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại nhiều lần rằng anh chỉ là giúp giới thiệu nội bộ và nộp hồ sơ thôi, tổng cộng ba vòng phỏng vấn đều là Trịnh Du tự mình nỗ lực, có lẽ là trưởng phòng mỹ thuật nhìn thấy được sự chân thành và nghiêm túc của Trịnh Du. Tuy nhiên, vì trước đó không có kinh nghiệm trong ngành game nên không thể vào thẳng nhóm họa sĩ chính, đúng lúc bên UI đang thiếu người nên để Trịnh Du tạm thời đảm nhận công việc bên đó trước. Về việc này, Trịnh Du thấy cũng không sao, cứ từ từ, dù gì thì đây đã là một bước đột phá chưa từng có trong sự nghiệp rồi.

Trịnh Du nói với Hạ Uý: “Cậu không biết đâu, trước đây nhìn cậu có thể biến sở thích thành cơm ăn áo mặc, làm những việc mình thích để nuôi sống bản thân thì tôi đã ghen tị biết bao.”

Bây giờ, anh cũng cuối cùng có thể, dù con đường phải đi có hơi vòng vo một chút.

“Đợi tôi đến Thượng Hải, nhất định phải cho tôi một cơ hội, mời hai người ăn một bữa thật lớn.” Trịnh Du nói.

“Vậy thì có lẽ thật sự không có cơ hội đâu, cậu cứ hẹn riêng Cố Vũ Tranh đi.” Hạ Uý cười: “Tôi phải đưa ông ngoại về Vinh Thành rồi.”

_

Hạ Uý thường hay cảm thán, dường như cùng với sự trưởng thành của tuổi tác, khái niệm không gian ngày càng trở nên trừu tượng, khó có thể khái quát hóa.

Ví dụ, khoảng cách từng cảm thấy xa vời nay dần trở nên chỉ cần nhấc chân là tới nhưng để một nhóm người tụ họp đầy đủ, không thiếu một ai, lại ngày càng khó khăn. Trịnh Du sắp đến Thượng Hải làm việc thì cô lại sắp rời khỏi Thượng Hải.

Tiến gần đến tuổi ba mươi, mọi người đều có việc riêng để bận, những quỹ đạo cuộc đời khác nhau rất khó đan dệt lại với nhau.

Dần dà hai chữ “bỏ lỡ” cũng trở nên phổ biến.

Về điều này, Cố Vũ Tranh an ủi Hạ Uý rằng, phổ biến nhưng cũng dễ dàng bù đắp. Sẽ không giống như trước đây, bỏ lỡ một lần, lại phải chờ đợi nhiều năm.

“Vé máy bay cuối tuần này.” Trong cuộc gọi video, Cố Vũ Tranh nói: “Anh về Vinh Thành.”

“Lại về?”

Hạ Uý đếm nhẩm trong ba tháng cô và ông ngoại trở về Vinh Thành, Cố Vũ Tranh đã xuất hiện khoảng… sáu bảy tám chín lần. Chỉ cần không bận, anh sẽ đến Vinh Thành vào đêm thứ Sáu, ở lại một ngày ngắn ngủi, rồi lại bay về vào tối Chủ Nhật, vé máy bay đã tích được một xấp dày.

Hạ Uý cười nói, có giống như ở ký túc xá thời cấp ba không? Từ thứ Hai đến thứ Sáu là thời gian “thi hành án”, cuối tuần thì được “xả trại”?

Cố Vũ Tranh thật sự nghiêm túc gật đầu, bày tỏ sự đồng tình: “Nhưng hồi cấp ba, anh chưa bao giờ mong chờ cuối tuần đến vậy.”

“…”

Hạ Uý luôn bị những lời tình cảm nghiêm túc của Cố Vũ Tranh làm cho bật cười.

_

Tìm được một người giúp việc, nhanh chóng nhận việc.

Vinh Thành quả là một thành phố nhỏ, ngành nghề giúp việc không được quy chuẩn cho lắm, người làm nghề này tạp nham, Hạ Uý đã phỏng vấn rất nhiều người, cuối cùng chọn một dì trung niên, đối phương có chứng chỉ hành nghề, hơn nữa ở nhà cũng có người già mắc bệnh Alzheimer nên càng có kinh nghiệm chăm sóc hơn.

Hạ Uý đưa ra mức lương cao hơn nhiều so với giá thị trường, chỉ có một yêu cầu duy nhất, nếu cô bận công việc đi công tác vắng nhà thì dì nhất định phải chăm sóc 24/24, không rời nửa bước. 

Camera giám sát trong nhà sẽ luôn được bật, mong đối phương thông cảm.

Cô bị ám ảnh bởi việc ông ngoại bị lạc năm ngoái.

Dì giúp việc nói: “Không có gì phải thông cảm hay không thông cảm, đừng căng thẳng, cũng đừng có gánh nặng tâm lý. Tình trạng của ông ngoại con đã tốt hơn nhiều so với những người già dì từng chăm sóc. Tâm trạng ổn định, ăn mặc chỉnh tề, nhìn ra được con là người có hiếu, bình thường chắc hẳn đã chăm sóc rất chu đáo.”

Hạ Uý chỉ cười, không đáp lại lời khen đó. Người nhà đối xử với nhau, đó là chuyện hiển nhiên.

_

Trước thềm Tết Nguyên Đán, Hạ Uý còn đến nghĩa trang ngoại ô thành phố để thăm bà ngoại và mẹ.

Cô mang theo vài món ăn tự làm, lau chùi bia mộ, ngồi nói chuyện với mẹ một lúc.

Tối về nhà, Hạ Viễn Đông gọi video call.

Hạ Uý giơ điện thoại lại gần ông ngoại, cười và ra hiệu: “Ông ngoại, ông ngoại nhìn xem đây là ai?”

Ông ngoại đang ăn cơm, nghe vậy liền đặt thìa xuống, còn không quên lau cằm, nheo mắt nhìn người trong màn hình một lúc lâu: “Viễn Đông à?”

“A! Ba!” Hạ Viễn Đông rất vui: “Nhận ra con rồi à?”

Ông lão cười khà khà: “Nói gì lạ vậy, sao lại không nhận ra con chứ?”

Ông ngoại đôi khi hay lẫn, không nhận ra người nhà, hoặc nói đúng hơn là nhận ra nhưng chỉ thấy quen mắt chứ không nhớ ra là ai. Lần trước gọi video với Hạ Viễn Đông, ông cũng chỉ có vẻ mặt ngơ ngác.

Bác sĩ nói, tình trạng của người già khi nhớ khi quên là bình thường, người nhà cần giữ tâm lý ổn định.

Hạ Uý giơ điện thoại lên, quay đầu đi, dùng mu bàn tay dụi mắt.

Còn hai ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, Tôn Văn Kiệt đến nhà biếu quà Tết, nói chuyện với ông ngoại, còn cố tình trêu chọc: “Thầy ơi, thầy nhìn con xem, thầy có biết con là ai không?”

“Thằng nhóc này, hỗn xược.” Ông ngoại ném một quả quýt đường, trúng ngay vào lòng Tôn Văn Kiệt.

Hôm nay trạng thái của ông rất tốt.

Tôn Văn Kiệt bàn với Hạ Uý, muốn đưa ông ngoại đi ăn một bữa, đúng dịp cuối năm, còn có mấy học trò cũ của ông ngoại, mọi người cùng tụ họp, đảm bảo an toàn cho ông ngoại.

Hạ Uý không phản đối.

Cô tìm cho ông ngoại chiếc áo khoác ấm, rồi quỳ xuống trước mặt, đeo vòng định vị, đi tất, đi giày cho ông ngoại.

Tôn Văn Kiệt nhìn thấy toàn bộ quá trình, bỗng thấy cay cay mắt: “Không biết sau này cháu nội của chú có thể đối xử với chú như vậy không.”

Hạ Uý khựng lại.

Trong ký ức của cô, Tôn Văn Kiệt vẫn là người đứng khoanh tay trước tòa nhà giảng đường, ngày đêm quản lý kỷ luật, nhưng thực tế là tóc Tôn Văn Kiệt đã điểm bạc, năm ngoái còn lên chức ông nội.

“Con bé này đúng là, lớn rồi mà đầu óc cứ ở đâu đâu.” Tôn Văn Kiệt cười: “Chú sắp về hưu rồi!”

Thời gian luôn lặng lẽ trôi đi nhanh chóng như vậy.

_

Ngày 30 Tết, Mễ Doanh đăng ảnh gia đình lên nhóm chat.

Năm đầu tiên sau khi sinh con, cô vẫn chưa thực hiện được nguyện vọng về nhà mẹ đẻ ăn Tết, vì bé con còn quá nhỏ không thể đi xa. Nếu bỏ con lại thì chỉ có hai vợ chồng cô về Vinh Thành, trong lòng lại lo lắng không thôi nên đành phải huỷ kế hoạch.

Hạ Uý nhìn bé con đội mũ hổ đầu có chữ Phúc trong ảnh, rồi lại nhìn Mễ Doanh, luôn cảm thấy Mễ Doanh sau khi làm mẹ đã trở nên điềm đạm hơn nhiều. Nghĩ đến có người vừa biết mình có thai đã lo lắng đến sụp đổ, ôm lấy cô khóc thảm thiết dường như là chuyện của kiếp trước.

“Mình từng đọc một câu nói rằng, chỉ khi làm ba mẹ rồi thì người ta mới thực sự trưởng thành.” 

Mễ Doanh nói: “Có lẽ hơi phiến diện, bốn chữ ‘mẹ rất mạnh mẽ’ nghe nó quá áp đặt người ta, nên mình không thích cho lắm nhưng đúng là sau khi làm mẹ rồi thì mình mới hiểu mẹ mình đã vất vả cỡ nào.”

Không nói gì khác, chỉ riêng cả thai kỳ thì mẹ Mễ Doanh đã đến Quảng Châu sống, ngày ba bữa tự tay chăm sóc sinh hoạt của Mễ Doanh, mọi thứ ở nhà như quán lẩu, chuỗi nhà hàng đều bỏ hết không quản vì đối với bà mà nói thì dù trời có sập xuống cũng không quan trọng bằng con gái. Thêm vào đó là vì bà không thích ứng được với khí hậu, bị nóng trong người, miệng đầy mụn nước, vậy mà vẫn ngày ngày ở trong bếp, cẩn thận nấu đủ món canh tẩm bổ cho Mễ Doanh.

“Trước đây lòng hẹp hòi, có chuyện gì cũng không nghĩ thông, giờ nghĩ lại thì thấy dường như không có gì là quá quan trọng nữa.”

Vì trong cuộc đời còn có những thứ quan trọng hơn.

Trong nhóm chat, Hoàng Giai Vận chọc vào ảnh đại diện của Mễ Doanh: [Cậu đừng có nói nhảm với mình, cậu lôi mình đi đăng ký thẻ tập gym, giờ lại bảo với mình giảm cân không quan trọng là sao?]

Mễ Doanh trả lời bằng một chuỗi dấu ba chấm.

Hoàng Giai Vận… dường như bị dị ứng với sự lãng mạn.

_

Trịnh Du thì đã về Vinh Thành ăn Tết nhưng nhà xa, lại có quá nhiều việc, không thể sắp xếp thời gian mời Hạ Uý đi ăn, thế là anh ta đề nghị trong nhóm chat: “Năm sau chọn một kỳ nghỉ, chúng ta đi du lịch đi mọi người?”

Thật ra đề nghị của Trịnh Du không phải là không có lý. Trong chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp cấp ba, Hoàng Giai Vận không có mặt, không đủ người, quả thật có chút đáng tiếc. Bây giờ đội hình bốn người cuối cùng đã đầy đủ, người thì đang yêu, người thì đã kết hôn, còn có thêm thành viên mới, chẳng phải cũng nên tụ họp rồi sao?

Hạ Uý nhớ lại những suy ngẫm đó, đối với hai chữ “tụ họp”, cô giữ thái độ nghi ngờ.

Trịnh Du nói với Hạ Uý: “Mang theo Cố Vũ Tranh nhà cậu đi.”

Rồi nói với Mễ Doanh: “Mang theo Quảng Gia nhà cậu đi.”

Mễ Doanh từ chối khéo: “Trước khi tôi kết hôn, cậu lấy cớ đi thăm bạn trai chưa cưới của bạn để ép Quảng Gia uống đến mức say bí tỉ, cậu tưởng tôi quên rồi sao? Lần này cậu cứ hại Cố Vũ Tranh đi.”

Trịnh Du cười cười, mặt dày mày dạn hỏi Hạ Uý: “Cậu và Cố Vũ Tranh đang yêu nhau à? Nhanh lên, hỏi cậu ấy đi, tôi ngại hỏi quá, dù sao bây giờ cậu ấy cũng là cấp trên không trực tiếp của tôi còn gì.”

Hạ Uý lau tay vừa làm cá xong, trả lời tin nhắn: “Không yêu nhau, anh ấy đi nước ngoài với mẹ rồi, đợi sau Tết đi làm lại cậu tự hỏi đi.”

Cô còn thêm một biểu tượng cảm xúc cười lớn nhìn rất đáng ghét: “Yên tâm, dù sao cũng không phải cùng một bộ phận, anh ấy không có quyền sa thải cậu đâu. Nếu anh ấy dám gây khó dễ cho cậu, mình sẽ hầm anh ấy lên.”

_

Ngày lễ thật tuyệt.

Hạ Uý luôn yêu thích các loại ngày lễ, thời đi học mong chờ Giáng sinh lãng mạn, lớn lên lại mong chờ Tết đoàn viên. Tuy chỉ có cô và ông ngoại nhưng cũng không cảm thấy cô quạnh.

Giờ đây cô có thể một mình nấu một bữa cơm tất niên ra trò, tình huống luống cuống tay chân ngày càng ít đi.

Ông ngoại đang xem tivi ở phòng khách, còn hai tiếng nữa mới đến Giao thừa, trên tivi đang chiếu phỏng vấn hậu trường đếm ngược đêm Giao thừa.

Hoàng hôn dần buông ngoài cửa sổ.

Hạ Uý vừa cho hành gừng tỏi vào nồi, còn chưa kịp cho cá vào thì đã nghe tiếng gõ cửa.

Ông ngoại cũng thấy lạ, muốn đứng dậy đi mở cửa, Hạ Uý vội vàng tắt bếp ga, đặt muỗng xuống rồi chạy ra: “Để con ra cho.”

Ai lại đến thăm vào đêm Giao thừa chứ?

Hạ Uý cảm thấy khoảnh khắc cô nắm chặt tay nắm cửa thì đã có dự cảm, mùi thơm của hành gừng tỏi phi lan tỏa trong phòng khách, hòa lẫn với âm thanh nền ấm áp của tivi, khe cửa hé mở, không khí lạnh và nóng va chạm, cô không nhịn được, hắt hơi một cái.

Ngoài cửa, Cố Vũ Tranh phong trần mệt mỏi cũng sững sờ, sau đó anh khẽ cười: “Đây là nghi thức chào đón gì vậy?”

_

Hạ Uý ngơ ngác, người đã nói sẽ về Anh từ một tuần trước, sao lại đột nhiên xuất hiện ở Vinh Thành.

Cố Vũ Tranh chào ông ngoại trước, nói chuyện với ông ngoại vài câu, sau đó bị Hạ Uý kéo vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

“Anh…”

“Anh làm sao?” Cố Vũ Tranh ngửi thấy trên người Hạ Uý có mùi dầu mỡ thoang thoảng, không hề gây khó chịu mà ngược lại còn khiến lòng người mềm mại, anh tiến lại gần, ôm lấy cô: “Anh chỉ là rất muốn gặp em, đặc biệt là vào những ngày lễ.”

Hạ Uý nhất thời không nói gì.

Bởi vì cô và Cố Vũ Tranh có cảm giác giống nhau, càng náo nhiệt, tâm trạng càng vui vẻ thì càng muốn chia sẻ với đối phương. Giống như chạy được giải nhất trong hội thao, hay đạt thành tích tốt trong kỳ thi cuối kỳ, liền nôn nóng muốn ôm lấy người thân thiết nhất.

Cô nhẹ nhàng ôm lại Cố Vũ Tranh, trán tựa vào vai anh.

“Vậy còn bên dì…”

“Bà ấy có bạn bè và mấy buổi tụ họp riêng, ngược lại còn thấy anh phiền phức.” Cố Vũ Tranh đưa cho Hạ Uý xem ảnh Lâu Dĩnh gửi, mấy năm nay bà đang luyện thư pháp, tự mình viết câu đối Tết, khu phố Tàu ở London rất có không khí năm mới, mùng một Tết còn có màn múa lân biểu diễn ở Quảng trường Trafalgar, không hề cô đơn.

Lâu Dĩnh còn quay một đoạn video ngắn, chào Hạ Hạ: “Chào Hạ Hạ.”

Hạ Uý giật mình.

Cô rốt cuộc biết khí chất của Cố Vũ Tranh là giống ai rồi, Lâu Dĩnh trong video toát lên vẻ trầm tĩnh dịu dàng, nhìn người với ánh mắt thanh đạm nhưng không hề gây khó chịu, hay cảm thấy bị xem nhẹ.

“Anh nói về em với mẹ anh rồi à?”

“Ừ.”

“Vậy…”

“Mẹ anh tưởng anh đang lừa bà ấy.” Cố Vũ Tranh giơ tay véo nhẹ vành tai cô, trầm ngâm một lát, vẫn nói ra: “Bà từng đoán, có lẽ cả đời anh sẽ không yêu đương.”

Hạ Uý lại không biết phải trả lời thế nào.

Nguyên nhân thì có thể truy ngược lại, cô hiểu, chẳng qua là vì Cố Vũ Tranh đã trải qua cuộc hôn nhân không hạnh phúc của ba mẹ, tận mắt chứng kiến sự mong manh của cái gọi là tình yêu và gia đình, từ đó không còn muốn toàn tâm toàn ý dấn thân, âu cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng trên thực tế, Cố Vũ Tranh không phải như vậy.

Anh trông có vẻ trầm tính, không bao giờ bộc lộ điều mình thích hay không thích, cũng không biểu lộ hỷ nộ ái ố ra mặt, chưa từng có khoảnh khắc mất kiểm soát đầy biến động, luôn lấy tĩnh chế động, giống như một cơn mưa thầm lặng. Hạ Uý trước đây cho rằng cơn mưa này là để dập tắt những đốm lửa trên thảo nguyên, sau này mới nhận ra mục đích của cơn mưa này chính là gột rửa.

Gột rửa đi tất cả những điều khó chịu và u ám, để lộ ra bản chất cháy bỏng bên trong.

Anh chưa bao giờ mất niềm tin vào những thứ ấm áp, nồng nhiệt trên đời này, vẫn luôn sẵn sàng theo đuổi đến tận cùng.

Dù đã trải qua đêm tối với sấm chớp liên hồi, vẫn mong chờ bình minh sau cơn mưa.

Tôn Văn Kiệt nói, đó là vì nội tâm vững vàng, cốt lõi ổn định, là một phẩm chất rất đáng quý.

_

Hạ Uý ngây ngốc nhìn Cố Vũ Tranh, ở khoảng cách cực gần này cô có thể khắc họa đôi mày mắt anh, rồi giơ tay lên, dùng lòng bàn tay sưởi ấm má anh.

“Ngoài trời có lạnh không?”

Cố Vũ Tranh gật đầu.

“Đúng rồi” cô thoát khỏi vòng tay Cố Vũ Tranh, lục tìm trong tủ quần áo: “Anh thử cái này xem!”

Một tháng rưỡi trước, Hạ Uý cùng ông ngoại bắt tay vào dệt hai chiếc áo len, cô phát hiện khi dệt áo len làm đồ thủ công, ông ngoại có tư duy đặc biệt nhạy bén, còn có thể cực kỳ nhanh chóng và chính xác chỉ ra lỗi trong mũi đan của cô.

Chiếc áo len cổ tròn màu hạnh, dệt hoa văn chìm, dày dặn mà mềm mại. Vốn định sau Tết gặp lại Cố Vũ Tranh rồi sẽ tặng anh, không ngờ, mọi thứ lại vừa vặn, năm mới thêm áo mới.

Hạ Uý mặc chiếc của mình lên người, rồi bảo Cố Vũ Tranh thử chiếc còn lại.

“Chiếc này là em dệt đấy, xem có vừa không, em cứ tưởng tượng số đo của anh trong đầu nên khó tránh sai sót” Hạ Uý nói: “Thế là ngoài đồng phục đi học thì chúng ta có thêm một bộ quần áo giống hệt nhau rồi!”

Hạ Uý cũng thấy mình thật tầm thường.

Nhưng có lẽ tất cả những cô gái đang yêu đều giống nhau, khao khát chứng minh sự tồn tại của đối phương qua mọi chi tiết của mối quan hệ lãng mạn này.

Cảm giác đó, giống như giữa thế giới bao la muôn hoa đua nở, chỉ có hai người bọn họ là hoàn toàn thuộc về nhau.

Cái gọi là cảm giác thuộc về, đại khái là như vậy.

“Hình như tay áo hơi dài một chút.” Cố Vũ Tranh mặc áo len vào, bị Hạ Uý đẩy xoay một vòng. 

Cô rất thẳng thắn: “Xin lỗi, em vẫn chưa nắm vững kỹ năng sửa kích cỡ, anh mặc tạm vậy.”

Cố Vũ Tranh đương nhiên không để tâm.

Anh đến phòng khách, giúp ông ngoại chỉnh âm lượng tivi, rồi đi vào bếp, xem xét chiến trường mà Hạ Uý vừa mới bày ra một nửa.

Hạ Uý dựa vào tường, khoanh tay ung dung tự tại.

Cố Vũ Tranh vốn có làn da trắng mang sắc lạnh, dưới lớp áo len càng làm nổi bật vẻ trong trẻo như tuyết của anh. Khi rửa đĩa trước bồn nước, những ngón tay thon dài dính đầy những giọt nước lóng lánh, anh xắn tay áo len lên, để lộ vài đốt xương cổ tay lạnh lùng, đương nhiên còn có sợi chỉ đỏ trên cổ tay…

Tất cả những điều này khiến Hạ Uý không thể rời mắt.

Ý nghĩa của nút thắt, ngoài sự trói buộc, che chở, còn có sự đồng cảm về tình cảm.

Cảm giác thuộc về không thể diễn tả bằng lời đạt đến đỉnh điểm vào lúc này.

Cô thò đầu nhìn ra phòng khách, xác nhận ông ngoại đang chìm đắm trong chương trình tivi, sau đó dịch người lại gần Cố Vũ Tranh một bước, nắm lấy cổ áo anh, kéo mạnh về phía mình, rồi hung hăng cắn lên môi anh.

Cố Vũ Tranh đau đớn, còn nếm được vị sắt gỉ nhưng không dám phát ra tiếng, cau mày, dùng ánh mắt hỏi cô.

Hạ Uý hài lòng buông tay, ghé sát tai anh nói: “Chỉ là đột nhiên rất muốn thô bạo với anh, thỉnh thoảng thử xem cảm giác thế nào.”

Ồ, cảm giác.

Cố Vũ Tranh hiểu ra, có người lại muốn chơi trò đổi vai gì đó. Anh dần nắm rõ sở thích của Hạ Uý ở một phương diện nào đó, nhưng không ngờ những ý tưởng quái đản của cô lại liên tục nảy sinh.

“Được.” Cố Vũ Tranh là một học sinh ưu tú có khả năng tiếp thu cực nhanh, cũng hạ giọng, tỏ vẻ cực kỳ thuận theo, giả vờ nói: “Vậy lần sau làm phiền em nhé?”

Hạ Uý không kìm được cười, vội vàng chạy khỏi bếp.

Chương trình đêm giao thừa đã bắt đầu, lẫn với tiếng xèo xèo và mùi cá đang chiên, cô dựa vào bên cạnh ông ngoại, bóc một viên kẹo sữa, nhét vào miệng, thật sự cảm thấy cuộc đời có lẽ không có khoảnh khắc nào, so với lúc này có thể tiệm cận với sự trọn vẹn hơn.

_

Chuyến du lịch theo kế hoạch của nhóm bốn người vào tháng tư năm nay đã thành hiện thực.

Lời hứa là để bù đắp sự tiếc nuối sau khi tốt nghiệp cấp ba nhưng Hạ Uý đã nói lời tiên tri, chuyến đi này người vẫn không đủ.

Người vắng mặt, lại chính là người khởi xướng Trịnh Du.

Anh vừa mới vào làm năm đầu tiên ở Realcompass, không có ngày nghỉ phép để xin, vì chuyện này đã mắng chửi trong nhóm ba ngày, mắng mọi người không có lương tâm: “Mấy người không thể chọn ngày lễ sao? Không thể đợi tôi sao?”

Hoàng Giai Vận đáp trả: “Ngày nghỉ của tôi thì đã bị bệnh viện xếp lịch trực kín hết rồi, Hạ Uý thì khỏi nói, ngày nghỉ cũng là lúc cậu ấy bận nhất, mấy người bọn tôi muốn đi chơi thì chỉ có thể đi vào ngày thường thôi.”

Mễ Doanh thì châm thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy, cũng đâu phải không có lần sau, cậu cứ yên tâm đi làm việc đi, bọn tôi sẽ mua quà cho cậu.”

Trịnh Du tức đến sắp trợn trắng mắt, vẫn cố gắng cứu vãn: “Tôi không đi thì ai làm khổ sai xách hành lý cho các cậu?”

“Có Cố Vũ Tranh.” Hạ Uý lên tiếng. Cô ném ảnh chụp màn hình đặt phòng khách sạn và vé khứ hồi vào nhóm. Chuyến đi lần này dự định sẽ đi nhân dịp tháng Tư, là Tết cổ truyền của người Thái, cả đám sẽ đến Tây Song Bản Nạp để đón Tết Té Nước.

“Xách đồ mà cũng có người tranh giành sao?”

Hạ Uý cười lớn, nhấn giữ tin nhắn thoại, đưa điện thoại đến trước mặt Cố Vũ Tranh, ra hiệu cho anh nói.

Cố Vũ Tranh ngẩng đầu khỏi máy tính, nhìn thấy lời phàn nàn của Trịnh Du, bắt chước giọng điệu của anh, cố tình tỏ ra bất cần: “Xin lỗi anh bạn, tôi giành mất rồi.”

_

Quảng Gia ở nhà chăm sóc em bé, dặn Mễ Doanh đừng lo lắng, chơi cho vui, chuyện nhà đã có anh.

Hoàng Giai Vận nằm trên ghế dài ở ban công tắm nắng, lười nghe đôi trẻ tình tứ, lật người, nhắm mắt cảm thán, đúng là người ngốc thường có phúc.

Cô làm Mễ Doanh tức đến nỗi phải cởi dép lê ném qua.

Bành Nhân gần đây ít tiết học nên cũng tham gia chuyến đi này, khi biết tình bạn của mấy người trước mắt đều là từ mười năm trở lên thì không khỏi cảm thán: “Các anh chị thật lợi hại, thật sự luôn.”

Mấy người trong cuộc thì không thấy có gì, ngẫm kỹ lại, họ chỉ là thuận theo cuộc đời, thuận theo duyên phận đã định, là trời cao nhân từ mới để nhóm người này gặp nhau, chia ly, rồi lại đoàn tụ.

Chỗ nghỉ đã đặt ở Cảnh Hồng, nhà sàn tựa vào núi, mặt hướng sông, ngước nhìn lên là những tán lá rộng của cây chuối, còn có hồ bơi và võng.

Bành Nhân không muốn ở trong sân bị muỗi đốt nên bèn kéo Hạ Uý ra phố đi chợ đêm, quay vlog, đến tận khuya mới về.

Đẩy cửa phòng, Cố Vũ Tranh vẫn chưa ngủ, anh đang xử lý công việc trước bàn, ánh sáng màn hình máy tính phản chiếu trên mắt kính, không nhìn rõ được ánh mắt anh.

Gió mùa nhiệt đới thổi tới, cuốn theo một đêm nóng bức, Hạ Uý mặc bộ trang phục mang yếu tố dân tộc Thái mà cô và Bành Nhân mua ở chợ đêm, áo yếm kết hợp váy dài, cố tình đi một vòng trước mặt Cố Vũ Tranh: “Đẹp không?”

Cố Vũ Tranh chỉ ngẩng đầu, liếc nhìn một cái, rồi lại đưa mắt về màn hình: “Ừ, đẹp.”

Anh tỏ ra vô cùng bình tĩnh nhưng những ngón tay gõ bàn phím đã lâu không gõ xuống một ký tự nào.

Hạ Uý trong lòng vui mừng khôn xiết, như có từng cánh hoa nở rộ trong lòng làm lòng người ngứa ngáy.

Cô đi đến trước ban công, nhìn quanh trái phải, xác định phòng của Mễ Doanh và mọi người còn cách khá xa, mới yên tâm kéo rèm cửa, khép màn voan lại.

Cô quay lại trước mặt Cố Vũ Tranh, tựa lưng vào mép bàn, chậm rãi, cởi từng món quần áo.

“Cố Vũ Tranh?”

“Ừ.”

Món cuối cùng là chiếc váy dài, trượt xuống, dồn lại dưới chân cô, cùng với những mảnh vải nhỏ hơn rơi xuống. Hạ Uý cũng căng thẳng, hơi lạnh từ điều hòa làm các ngón chân cô co rụt lại, cô đứng thẳng thắn và ngang ngược trước mặt Cố Vũ Tranh như vậy để cho anh chiêm ngưỡng, đây là lần đầu tiên cô làm vậy.

Cố Vũ Tranh nhìn cô, làn da trắng ngần đập vào mắt, ánh mắt cũng tối đi vài phần.

Nhưng anh vẫn không có động tác gì.

Hạ Uý mím chặt môi, tiến lên một bước, giơ tay định véo má anh nhưng bị né tránh.

Hạ Uý: ?

Cố Vũ Tranh không nói lời nào, chỉ quay lại trước máy tính, không chút xao động nhưng một mảng da nhỏ sau tai anh lại ửng đỏ rõ rệt.

Nhìn thấy vậy, Hạ Uý không nhịn được cười.

“Bận lắm à? Vậy em đi tắm nhé.” cô đi chân trần về phía phòng tắm: “Anh làm việc cho tốt.”

_

Cửa không khóa.

Hạ Uý đứng dưới vòi hoa sen rất lâu, ngoài cửa vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì. Lòng cô có chút nghi hoặc, sau đó mới cảm thấy ngượng ngùng và tức giận, cô quyết tâm tối nay sẽ không thèm để ý đến Cố Vũ Tranh nữa. Nhưng sau khi tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm thì cô thấy Cố Vũ Tranh đã gập máy tính lại, anh đang đứng trước bàn, ngẩng đầu uống một chai nước khoáng.

Anh cũng đã tháo kính, tùy tiện vứt sang một bên.

Thấy có người đi ra, anh ném chai rỗng vào thùng rác, cúi người nhặt thứ gì đó từ đống quần áo trên sàn lên.

Hạ Uý không nhìn rõ.

Cho đến khi Cố Vũ Tranh sải bước tới, không nói một lời đã giật phăng chiếc khăn tắm của cô, rồi túm lấy gáy cô, ném cả người cô lên giường.

Khoảnh khắc lao về phía trước, đầu gối va vào nệm, thực sự có hơi đau nhưng Hạ Uý không thể không thừa nhận, cơn đau nhỏ bé này khiến cô phấn khích, đầu ngón tay run rẩy.

Cố Vũ Tranh từ phía sau, nắm lấy cổ tay cô, đan vào nhau, Hạ Uý lúc này mới nhận ra thứ anh vừa nhặt lên là dây lưng trên chiếc váy dài của cô.

Quấn vài vòng, cổ tay bị siết chặt, Hạ Uý hai tay đưa ra sau, đành phải vặn vẹo trái phải, đáp lại cô là giọng nói lạnh lùng của Cố Vũ Tranh: “Đừng động, anh không chắc có làm em bị thương không.”

Cơ thể như biến thành hoa và lá trong khí hậu nhiệt đới, mưa trút xuống, ẩm ướt và nóng bỏng, dòng chảy ấm áp tuôn trào, Hạ Uý không thể kiểm soát giọng nói run rẩy: “Không phải chúng ta đã nói là sẽ đổi vai sao?”

Cố Vũ Tranh ở phía sau, tay đặt lên gáy cô, các khớp ngón tay luồn vào tóc, sợ Hạ Uý không thoải mái nên anh vẫn kiểm soát lực rồi kéo nhẹ, sau đó dùng đầu răng ngậm lấy dái tai cô như động vật muốn cắn xé cô, giọng nói anh hơi khàn: “Lần sau đi.”

Lần này, anh vẫn muốn là người chủ động, là người kiểm soát.

Chỉ vì hôm nay Hạ Uý đã trêu chọc quá đà.

Ai gây ra mớ hỗn độn thì người đó phải dọn dẹp.

Hạ Uý gần như bất lực, suy sụp, cô bị đè nén, bị cuốn đi, bị quét sạch.

_

Cô cảm thấy điều hòa của khách sạn này quá mạnh, đã làm bay hơi hết tất cả lượng nước dồi dào trong cơ thể cô.

Sau khi kết thúc, cô đành phải quấn mình trong chăn, chống tay ngồi dậy, giọng khàn khàn kêu lên: “Em muốn uống nước!”

Cố Vũ Tranh lấy một chai nước mới, vặn nắp, uống một ngụm, sau đó cúi xuống mớm cho cô, tạm thời làm dịu cơn khô hạn của cô. Hạ Uý giơ tay lên, bĩu môi nhìn vết đỏ trên cổ tay: “Anh hơi quá đáng rồi đó.”

Thủ phạm nhìn cô chằm chằm, dường như đang giúp cô nhớ lại mọi chi tiết: “Là em yêu cầu, em còn nói muốn anh phải cố gắng hơn nữa, anh…”

“Câm miệng!” Hạ Uý nghiến răng tức giận: “Lần sau! Em sẽ trả thù!”

Cố Vũ Tranh cười: “Anh rất mong chờ.”

_

Mấy túi đồ Hạ Uý mua ở chợ hồi tối lúc này đều đã được thu dọn gọn gàng, đặt trên bàn, trong đó có một chiếc đèn lồng Khổng Minh màu đỏ, bằng nhựa đỏ đã được gấp lại, nhẹ bẫng.

“Em đã lên kế hoạch rồi, tối mai bên bờ sông Lan Thương có hoạt động kỷ niệm, vạn người cùng thả đèn lồng, bọn mình đi xem cho vui nhé.”

Đây là truyền thống của Tết cổ truyền dân tộc Thái hàng năm, ý nghĩa là xua đuổi vận rủi, cầu mong điều tốt lành.

Hạ Uý nói với Cố Vũ Tranh về chuyến du lịch tốt nghiệp cấp ba, lúc đó họ quyết định đi Thái Lan, thực ra cũng muốn xem Lễ hội thả đèn, muốn tái hiện lại cảnh trong phim, vì ở trong nước không có nhiều nơi cho phép thả đèn quy mô lớn. Tiếc là lần đó họ đã không kiểm tra thời gian trước, đến nơi lại về tay không vì nơi đó cũng không cho phép thả đèn quanh năm, chỉ trong dịp lễ hội mới có.

“Vậy lần này, coi như đã thực hiện được ước mơ chưa?” Cố Vũ Tranh hỏi.

“Được mà cũng không được.” Hạ Uý cười: “Đây không phải lần đầu em xem thả đèn, đám Trịnh Du đều không biết, thực ra hồi năm hai đại học em đã tự mình đi Thái Lan lần nữa.”

Lần đó cô đã nhìn thấy một biển đèn rực sáng cả bầu trời.

Cố Vũ Tranh cười: “Khắc ghi sâu sắc vậy sao?”

“Không phải” Hạ Uý lắc đầu: “Em chỉ muốn đi cầu một điều ước, nếu không làm vậy thì em luôn cảm thấy không cam lòng.”

Cố Vũ Tranh nhìn cô: “Là điều ước gì mà lại có thể khiến em đi hết lần này đến lần khác.”

“Cũng không có gì, mong ông ngoại khỏe mạnh, mong bản thân em giàu có, mong gặp được chân ái, mong…”

Hạ Uý ngừng lại, cuối cùng cô bật cười dưới ánh mắt cười như không cười của Cố Vũ Tranh: “Thôi được rồi, trong danh sách ước nguyện có anh, được chưa?”

_

Năm cô học đại học năm hai, Cố Vũ Tranh cũng đã sớm sang Anh. Lúc đó giữa các bạn học cấp ba, thỉnh thoảng sẽ nói chuyện về dự định của mỗi người, cũng có người nhắc đến Cố Vũ Tranh bằng mắt đầy ngưỡng mộ, nói Cố Vũ Tranh học giỏi, thi đại học tốt hay không tốt cũng không quan trọng, dù sao nhà cũng có điều kiện cho anh đi du học trường danh tiếng, đúng là biết cách làm người khác tức chết.

Hạ Uý lại không nghĩ như vậy.

Việc Cố Vũ Tranh có tương lai tươi sáng hay không, trong lòng cô hoàn toàn không quan trọng vì suy nghĩ của cô lúc đó đã lệch sang một bên. Cô nghĩ, đó là nước Anh, ở đó không phải mưa nhiều lắm sao? Cố Vũ Tranh đến đó, chẳng phải ngày nào cũng không vui sao? Mây mù dày đặc như vậy, e rằng sẽ khiến người ta không thở nổi thì có?

Những người có tính cách bị đè nén, không biết cách giải tỏa, sống như vậy ngày qua ngày, liệu có khổ sở không?

Cô bị cuốn theo những tưởng tượng của mình, lo lắng cho đủ thứ của Cố Vũ Tranh.

Cũng từ lúc đó, Hạ Uý cuối cùng đã hiểu, sự khác biệt giữa rung động thoáng qua và tình yêu sâu sắc, cái trước là có thể chấm hết ngay lập tức, còn cái sau là dù kiếp này chúng ta không còn duyên gặp lại, em vẫn hy vọng anh sống tốt.

_

Hạ Uý nói xong những lời này.

Cố Vũ Tranh vẫn luôn nhìn cô rất lâu.

Cuối cùng anh chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

Sau khi mệt mỏi, anh ngủ rất say, Hạ Uý ngủ còn sớm hơn Cố Vũ Tranh, giữa chừng bị con côn trùng nhỏ bên tai làm phiền, mơ màng nửa tỉnh nửa mê, dường như cô nghe thấy tiếng Cố Vũ Tranh ngồi dậy nhưng cô không mở mắt nổi.

Cho đến sáng hôm sau.

Điện thoại reo lên, là Bành Nhân và mọi người: “Dậy chưa! Đi ăn sáng nào!”

Hạ Uý đáp một tiếng, đưa tay sang bên cạnh, lại chỉ sờ thấy không khí.

Cô nghĩ Cố Vũ Tranh tỉnh sớm, nào ngờ anh đã thức trắng đêm.

Hạ Uý chống tay ngồi dậy, khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, cô giật mình trước cảnh tượng trước mắt, căn phòng rộng lớn, khắp nơi đều là màu sắc. Cố Vũ Tranh đêm qua nhân lúc cô ngủ, đã ra ngoài, trước khi chợ đêm dọn hàng thì anh đã mua hết đèn lồng Khổng Minh của quầy hàng, đỏ, cam vàng, hồng, trải đầy cả căn phòng.

Cố Vũ Tranh ngồi trước bàn quay lưng về phía cô, vùi đầu viết chữ.

Hạ Uý chân trần nhảy xuống giường, nhặt một chiếc đèn trên sàn lên xem, giấy nhựa mỏng manh nhưng nét chữ trên đó lại mạnh mẽ kiên cường, mỗi chiếc đèn đều có lời chúc khác nhau, từng dòng từng chữ, tựa như những bức thư chân thành.

Không phải bắt đầu từ lúc chia tay sau tốt nghiệp, mà là đẩy ngược dòng thời gian, từ khi họ khai giảng cấp ba, lấy lần đầu tiên họ gặp nhau làm điểm khởi đầu.

Cố Vũ Tranh dùng cả đêm, bù đắp cho mười năm qua, bù đắp cho từng lời chưa nói ra của họ.

“Chào cậu, tôi là người tình cờ gặp cậu ở quán net hôm nay, cảm ơn cậu đã giới thiệu, tôi tuy chưa xem One Piece nhưng nghe cậu giới thiệu thì rất hứng thú, cậu có muốn nói thêm vài lời không? Chúc cậu một ngày vui vẻ.”

“Chào Hạ Uý, dùng cách này để biết tên cậu, đúng là không đủ lịch sự, rất xin lỗi. Mình thấy bảng xếp hạng học kỳ, cậu được điểm toán tuyệt đối nên mình rất ngưỡng mộ, nếu rảnh thì có thể cùng nhau làm bài tập không? Chúc cậu cuối kỳ cũng đạt thành tích tốt.”

“Hello Hạ Uý, Giáng sinh vui vẻ, năm mới vui vẻ. Mình đã nhận được táo của cậu, rất ngọt nhưng mình lại không đủ can đảm để tặng lại cậu một món quà, xin hãy tha thứ cho sự nhút nhát của mình, chúc cậu một năm mới khỏe mạnh bình an, mọi điều tốt đẹp.”

“Hạ Hạ, đây cũng là tên của cậu sao? Khi đi dã ngoại mình đã nghe bạn bè của cậu gọi cậu như vậy, có lẽ hơi thất lễ nhưng mình sẽ lặng lẽ gọi tên cậu ở đây nhé, chúc Hạ Hạ mỗi ngày sau này đều là một ngày nắng đẹp. À đúng rồi, cậu mặc váy rất xinh.”

“Hạ Uý, mình không cố ý nghe lén điểm số của cậu, cũng không cố ý làm gián đoạn khoảnh khắc riêng tư của cậu, nhìn cậu rơi nước mắt thì lòng mình có chút buồn mặc dù không hiểu vì sao. Mình đã nhìn thấy điểm số của cậu, mình muốn nói rằng đó chỉ là một bài kiểm tra thôi, đừng quá để tâm, cậu là cô gái lợi hại nhất mà mình từng biết. Chúc cậu lần thi tới thật mỹ mãn, chúng ta hẹn gặp nhau ở trang đầu bảng xếp hạng thành tích.”

“Hạ Uý, lâu rồi không gặp, dạo này mình sống không được tốt lắm, chuyện nhà có chút phức tạp, không khí lớp chọn còn ngột ngạt hơn mình tưởng nhưng mình vẫn có thể cố gắng thêm một chút. Mình đã nhìn thấy cậu ở hội thao, cậu không nhận ra mình, không sao cả, chúng ta còn nhiều thời gian mà, đúng không? Chúc cậu không bị phiền muộn quấy rầy, chúc cậu ngủ ngon.”

“Hạ Uý, lên lớp mười hai rồi, thời gian trôi nhanh quá, mình nhìn thấy câu châm ngôn dán ở hành lang lớp mười hai rồi. Thật trùng hợp, câu nói mà cậu thích, mình cũng thích. Cậu muốn thi đỗ vào Bắc Kinh, mình cũng vậy. Chúc chúng ta đều trở thành anh hùng, cố lên, trời sắp sáng rồi.”

“hi, Hạ Uý, sắp thi đại học rồi, cậu đã cắt tóc ngắn, mình gặp cậu ở căng tin, suýt chút nữa thì không nhận ra. Đừng hiểu lầm, dù cậu có thế nào đi nữa thì đều nhìn rất đáng yêu. Nếu sau khi thi đại học mình đường đột đứng trước mặt cậu, tự giới thiệu về bản thân mình thì cậu có thấy kỳ lạ không? Hy vọng cậu thả lỏng tâm trạng, thi đại học thuận lợi, chúc cậu và cũng chúc chúng ta thành công.”

“Xin chào Hạ Uý, mình thường nghĩ, có lẽ mình đã dùng hết vận may cả đời này vào ngày thi đại học ấy, làm đúng câu hỏi khó nhất phần đạo hàm, lại còn tình cờ ngồi cùng phòng thi với cậu. 

Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa chiếu vào một vệt rõ ràng, vắt qua lưng cậu, rơi xuống cánh tay mình. 

Hai tiếng đồng hồ thi toán căng thẳng nhưng mình đã để đầu óc trống rỗng chỉ vì khoảnh khắc ba mươi giây ấy, tiếc là cậu lại không hề hay biết. Cũng may thay, cậu không hề hay biết. 

Lời chúc này gửi cho chính mình, mình mong mình có thể dũng cảm hơn một chút, mình đang trên máy bay đến Quảng Châu, hãy chờ mình nhé, làm ơn.”

“Chào Hạ Uý, đã lâu không liên lạc, lúc này đây, mình đang ở London, trời đang mưa nên mình nhớ đến cậu… thôi được rồi, mình nói dối đó, mình rất hay nhớ đến cậu, gần như mỗi ngày. Cậu sống có tốt không? Có đỗ vào trường đại học mơ ước không? Chúc cậu đạt được điều mà cậu mong muốn, gần đây tâm trạng mình hơi rối loạn, xin lỗi.”

“Chào buổi sáng, Hạ Hạ, mình thấy bài đăng của cậu trên vòng bạn bè, cậu vẫn rất thích anime và game đúng không? Vậy thì mình có tư cách để khoe khoang với cậu không nhỉ? Gần đây mình cũng đang tìm hiểu những thứ này, mình còn dự định cùng một anh khóa trên làm game máy tính. Mình nghĩ mình có thể làm được, vì mình nhớ cậu rất yêu thích những thứ này nên mình sẽ có thêm động lực. Chúc cho cuộc sống đại học của cậu thật tuyệt vời, mọi việc thuận lợi.”

“Cô Hạ Hạ? Có nên gọi cậu như vậy không? Mình tình cờ lướt thấy tài khoản mạng xã hội của cậu, rất trùng hợp nhưng mình lại cảm thấy đây không chỉ là trùng hợp. Nghề nghiệp của chúng ta đã có sự liên kết từ lâu, mình không phải người thích bộc lộ cảm xúc nhưng mình phải thừa nhận sự xúc động lúc này. Mình đang ở Thượng Hải, mình cần phải suy nghĩ xem nên làm thế nào để có thể làm quen với cậu một cách lịch sự. Chúc cậu công việc thuận lợi, chúc chúng ta sớm gặp nhau.”

“Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập của Realcompass, anh biết em đã đến, anh vốn định sau khi phỏng vấn xong sẽ đi tìm em, không ngờ em lại lọt vào tầm mắt anh trước. May mắn là em đã thu hút mọi ống kính và ánh mắt, nếu không có lẽ sẽ có rất nhiều người chụp được cảnh anh ngây ngốc cười trên sân khấu. Anh vẫn chưa thể trở thành một người hoàn hảo nhưng ít nhất hiện tại, anh đã có dũng khí để đứng trước mặt em rồi. Chào em, Hạ Uý, cuối cùng anh cũng có thể nói ra câu này rồi.”

“Chúc cho chúng ta sau này đừng lạc đường nữa, được không em?”

Khắp nơi đều là những màu sắc rực rỡ.

Giữa những dòng chữ tràn ngập là nỗi nhớ và tâm tư suốt mười năm dài.

Hạ Uý ra sức dụi mắt nhưng vô ích, nước mắt rất nhanh đã trào ra, chiếc đèn Khổng Minh trên tay nhẹ bẫng nhưng những dòng chữ kia lại rất nặng như muốn nhấn chìm những nỗi nhớ nhung bao năm qua.

Cô hít sâu một hơi, quay đầu lại, đấm mạnh vào vai Cố Vũ Tranh một cái: “Anh bị điên à! Đèn này bán ở chợ đêm đắt lắm! Em lướt trên mạng thấy có người nói, tối nay ra bờ sông mua chỉ có năm tệ một cái thôi!”

Cô phải dùng cách nói đùa này để chuyển chủ đề, nếu không nước mắt nhất định sẽ chảy thành sông mất.

Cố Vũ Tranh viết xong chiếc đèn cuối cùng, đặt bút xuống rồi đứng dậy, giữ gáy Hạ Uý, kéo cô vào lòng.

“Những điều này đều là bù cho em.”

Từ trước kia, về sau này, mỗi một lời chúc của anh, đều dành tặng cho em.

Như vậy có thể tha thứ cho anh không?

Tha thứ cho chúng ta đã bỏ lỡ ba năm cấp ba, bỏ lỡ chuyến du lịch tốt nghiệp, bỏ lỡ vô số phong cảnh, bỏ lỡ những năm tháng này?

_

Đêm xuống bên bờ sông Lan Thương, người người ồn ào náo nhiệt.

Hàng năm cứ vào ngày này, khu vực này sẽ cấm máy bay bay.

Quả không hổ là cảnh tượng vạn người cùng thả đèn Khổng Minh, còn tráng lệ hơn cả những gì Hạ Uý từng thấy ở Chiang Mai. Cô ngẩng đầu nhìn xa xăm, trước mắt đều là ánh đèn lấp lánh, rực rỡ chói lọi, trải dài vô tận.

Những ước nguyện của mọi người từ từ bay lên không trung.

Hạ Uý xách một cái túi lớn, mang tất cả những chiếc đèn mà Cố Vũ Tranh đã viết đến, cô muốn gửi tất cả lên trời cao, không bỏ sót một chiếc đèn nào.

Cố Vũ Tranh muốn giúp nhưng cô không cho.

“Anh viết, em thả, vậy là công bằng.” Ngọn lửa bùng lên, hơi nóng phả vào da mặt, Hạ Uý lại có chút muốn khóc.

Bành Nhân đi đến chỗ cây cầu cao để chụp ảnh, nơi đó có tầm nhìn tốt, còn Mễ Doanh thì cùng Hoàng Giai Vận ở một bên khác, đang mặc cả với một người bán đèn hoa đăng.

“Anh đừng có xen vào!” Hạ Uý cảnh cáo Cố Vũ Tranh lần nữa.

“Đèn Khổng Minh nhất định phải tự tay thả mới linh nghiệm, thứ anh đã cho em thì thuộc về em, em có quyền quyết định.”

Cố Vũ Tranh bất lực cười, đành phải đưa từng que diêm cho cô.

Ở không xa có hai cô nhóc, nhìn có vẻ là học sinh, bật lửa làm thế nào cũng không bật lên nên các cô bé nhìn quanh, có lẽ thấy Hạ Uý thân thiện nên đến tìm Hạ Uý cầu cứu, tiện thể nhờ cô chụp giúp một tấm ảnh chung.

Hạ Uý nhét những chiếc đèn còn lại vào lòng Cố Vũ Tranh, rồi đi theo hai cô bé.

Cô liếc nhìn đèn Khổng Minh của các cô bé, trên đó viết dòng chữ to bằng bút dạ đen “Chúc thi tốt!”, lúc này cô mới nhận ra, đây là hai học sinh cuối cấp ba.

“Chà, bây giờ đã là tháng tư rồi…” cô tự nhủ.

Hai em gái nhìn nhau, vẻ mặt đó khiến Hạ Uý bật cười.

Cô không muốn làm một người lớn nhàm chán, nói những lời làm mất hứng như “Sắp thi rồi còn chạy ra ngoài chơi.”

Cô chỉ nhẹ nhàng khép hai bàn tay lại, che chắn ngọn lửa yếu ớt khỏi cơn gió đêm.

“Hãy tận hưởng quãng thời gian còn lại của cuộc sống trung học đi, đừng để hối tiếc…” cô nói, “Nhưng có hối tiếc cũng không sao, cuộc đời còn dài lắm, có rất nhiều cơ hội để bù đắp, hãy dũng cảm lên.”

_

Những chiếc đèn đỏ từ từ bay lên.

Tầm mắt Hạ Uý cũng vô thức dõi theo, có vô số ánh sáng lọt vào mắt cô, cô đột nhiên cảm thấy, mỗi chiếc đèn này đều tựa như một giấc mộng xưa cũ.

Chờ đợi người đến giải tỏa, chờ đợi người đến viên mãn.

Đài quan sát bên sông quá đông đúc.

Chỉ nhìn một lát thì người bên cạnh đã thay đổi một lượt.

Hạ Uý lúc này mới nhớ ra mình đã bỏ quên Cố Vũ Tranh, vội vàng quay lại tìm nhưng vừa quay đầu thì đã đâm sầm vào một lồng ngực.

Cố Vũ Tranh cười cúi đầu nhìn cô: “Anh biết ngay mà.”

Hạ Uý: ?

“Có người từng tuyên bố mình không còn bị lạc đường nữa nhưng khi đông người thì vẫn sẽ bị lạc đó thôi.”

Anh đưa tay về phía cô.

_

Khoảnh khắc này, trong mắt Hạ Uý chỉ có Cố Vũ Tranh.

Chàng trai đã đi xuyên suốt cả tuổi thanh xuân của cô, vạt áo trắng phất phơ trong gió sông. 

Phía sau anh là muôn vàn ánh đèn nối liền trời đất, bầu trời đêm được thắp sáng rực rỡ như ban ngày.

Biển người tan biến.

Cô đoán, chắc hẳn ước nguyện nhiều năm của họ đã được trời xanh nghe thấu nên họ mới có được khoảnh khắc trùng phùng này.

Chúng ta nhất định sẽ có ngày gặp lại, nhất định. Đến lúc đó, ánh sáng rực rỡ sẽ trọn vẹn rơi trên vai, đó là sự tán dương cho tình yêu và sự kiên trì.

Tình yêu sẽ ban cho tôi dũng khí để mơ, dẫn tôi vượt qua vòng vây, chỉ cho tôi hướng đi đúng đắn.

Ánh đèn, mặt trời và mặt trăng, tất cả đều là minh chứng.

Tình yêu sẽ đưa tôi trở về bên người.

[HẾT CHÍNH VĂN]

_

[1]

Bắc phiêu: lưu lạc phương Bắc.

Hỗ phiêu: lưu lạc Thượng Hải.

Bình luận

Thảo luận cho “LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 42”

  1. Ảnh đại diện Đừng yêu tui, vô nghĩa thoii =))))))
    Đừng yêu tui, vô nghĩa thoii =))))))

    Nóng bỏng quá c Hạ

Gửi phản hồi