MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 03

Trước mắt Thi Vân Lâm tối sầm lại, tầm nhìn bị chiếc áo choàng lông chồn che khuất trong chốc lát. Chiếc áo choàng nặng trịch đổ xuống bờ vai mảnh mai của nàng, một mùi tanh nồng nặc của máu cùng hơi ấm bao trùm lấy nàng.

Khi nàng ngẩng lên nhìn Kỳ Sơn Lang thì hắn đã sớm thu lại ánh mắt rồi thúc ngựa rời đi, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng trên lưng ngựa.

Sự việc xảy ra quá nhanh khiến Thi Vân Lâm ngơ ngác không kịp phản ứng.

Hoàng hậu Tương quốc là người đầu tiên hoàn hồn lại. Bà do dự một chút rồi nghiến răng quyết đoán, nhẹ nhàng kéo tay áo Thi Vân Lâm, khi nàng quay sang nhìn thì Hoàng hậu hạ giọng thì thầm: “Đuổi theo đi.”

Ánh mắt giao nhau, Thi Vân Lâm hiểu được ý mẫu hậu, cũng hoàn toàn tỉnh lại từ cơn hoang mang. Kỳ Sơn Lang, kẻ giết người không ghê tay trên chiến trường, tuyệt đối không vô cớ thương hại một nữ tử bị lạnh cóng, chiếc áo choàng trên vai nàng chính là một tín hiệu.

Chỉ là Tương quốc bị diệt vong đã dồn họ đến đường cùng, giờ đây bọn họ như chim sợ cành cong, như người đứng trên bờ vực thẳm. Một dấu hiệu thôi là chưa đủ, họ khao khát một câu trả lời rõ ràng.

Thi Vân Lâm nhấc đôi chân tê cóng lên, nén nhịp tim đập loạn xạ, bước chân theo sau.

Trong ánh mắt liếc nhìn, hai bên yến tiệc của quý tộc không ngừng lùi về phía sau, nàng nhìn theo bóng lưng Kỳ Sơn Lang cưỡi ngựa rời đi, gánh trên vai trọng trách sinh tử của tàn dân Tương quốc, cố nắm lấy một tia hy vọng nhỏ bé.

Kỳ Sơn Lang không phi ngựa nhanh nhưng Thi Vân Lâm muốn theo kịp cũng phải bước vội vàng, thậm chí còn phải chạy bước nhỏ.

Kỳ Sơn Lang nghe thấy tiếng động, hắn quay ngựa lại, nhìn về phía tiểu công chúa lưu lạc đang đuổi theo.

Thi Vân Lâm dừng bước trước con ngựa của hắn, ngực phập phồng thở gấp nhẹ. Nàng ngẩng mặt nhìn lên Kỳ Sơn Lang đang ngồi trên lưng ngựa.

Lúc này nàng mới thấy rõ hình dáng của hắn, chính là vị nửa người nửa sói truyền kỳ của Kỳ quốc.

Kỳ Sơn Lang sau khi cởi áo choàng ra thì trên người không mặc gấm vóc lộng lẫy của quý tộc, cũng chẳng phải giáp trụ của võ tướng, mà chỉ là một chiếc áo vải thô màu đen đơn sơ, ôm lấy thân hình rắn chắc. Dù không phải dáng người lực lưỡng vai u thịt bắp nhưng lại toát lên vẻ nguy hiểm cùng uy nghiêm.

Hắn không búi tóc cài trâm tinh xảo đắt tiền như những quý tộc trong kinh thành, mà để cho mái tóc dài xõa ra một cách tự nhiên phóng khoáng. Bộ râu quai nón trên gương mặt càng tô đậm thêm nét góc cạnh, sắc sảo vốn có của khuôn mặt.

“Kiếm mi tinh mục”[1]thường dùng để miêu tả vẻ tuấn tú của nam tử. 

Kỳ Sơn Lang có đôi mày kiếm nhưng đôi mắt kia lại không phải mắt sao. Đôi mắt hắn tựa như mặt trời rực lửa, sáng ngời, kiên định nhưng lại thâm thúy mênh mông.

Hắn là con sói cô độc trên đỉnh núi, hoàn toàn không hợp với yến tiệc xa hoa ồn ào của thế gian này.

Khi Thi Vân Lâm đối diện với ánh mắt của Kỳ Sơn Lang, một trận gió lạnh thổi qua khiến tấm áo choàng trên người nàng bay về phía sau khiến cho Thi Vân Lâm run lên vì lạnh, nàng vội vàng nắm lấy vạt áo.

Cảm giác ướt dính trong lòng bàn tay khiến nàng sững người. Nàng cúi mắt nhìn xuống, thấy máu loang đỏ lòng tay.

Lúc này nàng mới nhận ra chiếc áo choàng lông chồn Kỳ Sơn Lang ném cho mình đã dính đầy máu. Máu tươi trên nền lông chồn sẫm màu nên nhìn không quá rõ rệt.

Thi Vân Lâm ngơ ngác giơ bàn tay dính máu lên, không biết nên đặt vào đâu.

Nàng nhìn Kỳ Sơn Lang, không biết nên nói gì. Không rõ vì không biết nói gì hay vì không thốt nên lời, Thi Vân Lâm mở miệng nhưng lại không phát ra tiếng nào, chỉ có thể hít vào một ngụm gió lạnh.

Cái lạnh thấu xương khiến nàng co rúm trong chiếc áo choàng dính máu của hắn.

Đằng sau là đám đông Kỳ quốc đang xem náo nhiệt, cùng ánh mắt lo lắng của phụ hoàng, mẫu hậu và đệ đệ, Thi Vân Lâm rơi vào tình thế khó xử.

May thay, Kỳ Sơn Lang không để nàng khó xử quá lâu.

Hắn ném một con dao găm đeo ở thắt lưng vào tay Thi Vân Lâm, nàng vội vàng đón lấy, con dao khắc hình sói nằm gọn trong lòng bàn tay dính máu của nàng.

Trong khoảnh khắc này, trái tim treo ngược của Thi Vân Lâm như được đưa trở về vị trí cũ.

Con dao găm này chính là câu trả lời rõ ràng mà nàng đang mong đợi.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang đã vượt qua Thi Vân Lâm, hướng về phía bàn tiệc của đế vương, không rõ hắn đang nhìn Kỳ Đế hay Thái tử Tề Gia Trí.

Ánh mắt hắn lạnh lùng và trầm tĩnh, ẩn chứa sự ngang ngược nguy hiểm bẩm sinh, hoàn toàn không có sự cúi đầu của bề tôi trước đế vương.

Thi Vân Lâm căng thẳng ngoảnh lại nhìn theo ánh mắt hắn.

Tề Gia Trí đã sầm mặt từ lâu, giờ còn thốt lên một câu chửi rủa: “Tên tạp chủng này chẳng ngày nào là không chống đối ta!”

Những tuỳ tùng bên cạnh và những người ngồi gần ở hai bàn tiệc đều nghe thấy lời chửi rủa của Thái tử nhưng họ đã quá quen thuộc với cảnh này. Dù sao thì sự căng thẳng như kiếm giương cung kéo giữa Tề Gia Trí và Kỳ Sơn Lang đã là chuyện ai cũng biết.

Kỳ Đế liếc nhìn Tề Gia Trí một cái rồi mới đưa ánh mắt về phía đoàn người Thi Ngạn Đồng, ôn hòa cười nói: “Những hành vi tàn ác của Lỗ quốc thật khiến người ta phải phẫn nộ, các ngươi từ ngàn dặm xa xôi đến đây, chẳng lẽ Kỳ quốc lại đứng nhìn mà không giúp.”

Thi Ngạn Đồng bước lên một bước, trước tiên bày tỏ lời cảm tạ, sau đó nhắc đến mối lương duyên kết nối hai nước.

Thi Vân Lâm mãi đến khi nghe thấy việc định ngày thành hôn mới chợt quay đầu lại nhưng phát hiện Kỳ Sơn Lang đã rời đi từ lúc nào mà nàng chẳng hề hay biết.

Trên xe ngựa trở về, đám người vẫn chìm trong cảm giác hoảng hốt chưa nguôi, suốt một quãng đường dài không ai mở miệng nói lời nào. Chỉ có tiếng kẽo kẹt của trục xe và tiếng thúc ngựa của người đánh xe. 

Về sau tuyết bắt đầu rơi, gió cũng mạnh dần lên, gào thét vào chiếc xe đang trên đường.

Hoàng hậu đặt tay lên vai Thi Vân Lâm, kéo nàng vào lòng, ôm lấy tiểu nữ nhi của mình, nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay nàng để an ủi, mọi thứ diễn ra trong im lặng mà không cần dùng đến lời nói.

Dựa vào vai mẫu hậu, trong lòng Thi Vân Lâm bỗng dâng lên một chút mệt mỏi, nàng nắm lấy tay mẫu hậu đầy lưu luyến rồi khép mắt lại.

Khi trở về đến chân núi nơi dựng trại, lúc mở cửa xe ngựa, Thi Vân Lâm nhìn ra ngoài mà không khỏi sững sờ. Chỉ trong vòng một canh giờ rưỡi ngắn ngủi, thiên địa bên ngoài đã phủ cả một vùng tuyết trắng.

Thi Vân Lâm lại ngước mắt nhìn lên lưng chừng núi nơi dựng trại, thấy rất nhiều bóng người đang đứng giữa gió tuyết. Có lẽ khi họ đi gặp hoàng đế Kỳ quốc, những người dân Tương quốc này đã lo lắng chờ đợi mà chẳng màn gió tuyết.

Biết đoàn người của đế hậu đã trở về, những người già yếu bệnh tật trong trại cũng ùa ra, căng thẳng chờ đợi tin tức.

Thi Vân Lâm đỡ mẫu hậu đi lên núi. Tuyết vừa rơi dày nên đường đi có chút khó khăn. Một đoạn đường không dài nhưng trong mắt những người dân Tương quốc đang ngóng chờ lại dài đằng đẵng. Giữa lưng chừng núi tuyết bay mù mịt, họ nín thở chờ đợi, lo lắng nhìn Thi Ngạn Đồng.

Thi Ngạn Đồng gật đầu.

Thi Vân Lâm nhìn những khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh giá bỗng nở ra những nụ cười chân thành nhất. Một đứa nhỏ ba tuổi ngồi trên vai phụ thân cười khúc khích.

Thi Vân Lâm ngắm nhìn nụ cười ngây thơ của đứa trẻ. Trong khoảnh khắc ấy mắt nàng đỏ hoe, lòng nàng chợt càng thêm kiên định, nếu có thể vì những thường dân lương thiện vô tội này mà mưu cầu một cuộc sống bình yên về sau, cho dù nàng có chết cũng không hối tiếc.

Nàng vội cúi đầu giấu đi giọt lệ, lo lắng mẫu hậu thân thể không chịu nổi nên liền đỡ bà trở về trướng.

Thi Cảnh muốn đi theo thì bị Thi Ngạn Đồng gọi lại.

Thi Ngạn Đồng trước hết an ủi bách tính, sau đó mới dẫn Thi Cảnh quay về. Trên đường quay về, ông hỏi: “Hôm nay con đi theo làm gì?”

Hôm nay Thi Cảnh đã làm theo Thi Vân Lâm dặn trước, không nói một lời, cũng không làm một việc gì, chỉ lặng lẽ đi theo. Khi ở trường săn, Thi Ngạn Đồng nhiều lần nhìn về phía đứa con này của mình thì thấy gương mặt hắn vẫn bình thản, không có vẻ nghịch ngợm bồng bột như mọi ngày nữa.

“Để ghi nhớ.” Thi Cảnh gằn từng chữ một: “Con muốn khắc sâu mãi những lời chế nhạo, sỉ nhục đó.”

Vừa trước đó gương mặt hắn còn bình thản mà giờ đây trong mắt đã bùng lên nỗi hận thấu xương.

Thi Ngạn Đồng nhìn hắn thật lâu, chỉ khẽ gật đầu không nói gì rồi quay người bước vào trướng. Thi Cảnh đứng nguyên chỗ hít một hơi thật sâu rồi mới bước vào theo.

Khi Thi Ngạn Đồng và Thi Cảnh trở về trướng, Hoàng hậu đang cho gọi Triệu tướng quân đến để hỏi chuyện về Kỳ Sơn Lang.

Thi Vân Lâm ngồi sát bên Hoàng hậu, ngay cả Thẩm Đàn Khê vốn ốm yếu mọi ngày cũng đứng dậy tiến lại, bọn họ đang chăm chú nghe tin tức từ Triệu tướng quân.

“Truyền thuyết về Kỳ Sơn Lang thì rất nhiều, có người nói phụ mẫu hắn là ngư dân, khi còn quấn ở trong bọc thì bị sói hoang tha lên núi, không biết sao không bị ăn thịt mà lại được bầy sói nuôi dưỡng. Cũng có lời đồn rằng mẫu thân Kỳ Sơn Lang là người nhưng phụ thân lại không phải người mà là sói. Thuyết nửa người nửa sói cũng bắt nguồn từ đó.”

“Người với sói sao có thể sinh con được? Đây là điều không thể.” Thi Cảnh theo phụ hoàng bước vào.

Triệu tướng quân vội đứng dậy, nói: “Đều là lời đồn, không biết thực hư thế nào.”

Thi Ngạn Đồng vẫy tay ra hiệu cho Triệu tướng quân ngồi xuống, còn ông đi sang phía khác ngồi xuống.

“Triệu tướng quân, tiếp tục đi.” Hoàng hậu nói. Bà có chút sốt ruột, muốn biết thêm nhiều chuyện về Kỳ Sơn Lang.

Triệu tướng quân lại ngồi xuống, tiếp tục nói: “Bất luận phụ mẫu Kỳ Sơn Lang là ai thì chuyện hắn được bầy sói nuôi lớn cũng là thật. Khoảng bảy tám tuổi đã theo đàn sói chạy khắp núi để rồi bị ngư dân ven biển phát hiện lần đầu tiên. Khi phát hiện hắn, hắn không biết nói mà chỉ biết giao tiếp với sói. Dân làng chài muốn nuôi dưỡng hắn nhưng chưa được mấy ngày thì hắn đã bỏ trốn, lại trở về núi sống cùng bầy sói. Cũng có người nói, đến giờ hắn vẫn không biết ngôn ngữ loài người.”

Trong trướng chợt yên lặng. Thi Vân Lâm cảm nhận được ánh mắt lo lắng của mọi người hướng về nàng, nàng mỉm cười, cố tỏ ra thản nhiên: “Chắc không đến nỗi vậy chứ, nếu không thì hắn làm sao hô binh gọi tướng khi đánh trận được?”

Lúc này, Triệu tướng quân khựng lại, ông thân là võ tướng nhưng Kỳ và Tương gần như không có xung đột chiến sự nên trước hôm nay ông cũng chưa từng gặp Kỳ Sơn Lang bao giờ.

Hoàng hậu lại hỏi: “Không muốn ở cùng con người, chỉ muốn sống cùng sói. Vậy sau này vì sao hắn lại tòng quân?”

“Về sau không rõ vì sao Kỳ Sơn Lang đột nhiên xuất hiện trong phủ của vị đại tướng quân tiền nhiệm của Kỳ quốc. Sau đó vị tướng quân ấy giải giáp, còn hắn trực tiếp tiếp nhận ấn soái.”

Thi Ngạn Đồng vốn đang im lặng bỗng lên tiếng: “Giữa hắn và Thái tử Kỳ quốc có ân oán gì?”

Không phải hỏi có ân oán gì không, mà là khẳng định chắc chắn có ân oán, nên ông chỉ hỏi về nguyên do ân oán từ đâu mà ra.

“Chuyện này thần biết. Không giống những tin đồn huyễn hoặc khác, ân oán giữa Kỳ Sơn Lang và Thái tử Kỳ quốc là chuyện mà ai ai cũng biết.”

Triệu tướng quân nói: “Thái tử Kỳ quốc tính khí nóng nảy tàn bạo, ỷ vào thân phận hoàng thái tử mà ngang ngược vô độ. Khi Kỳ Sơn Lang mới nhậm chức, Thái tử Kỳ quốc không chịu nổi những hành vi khác thường của hắn nên nhiều lần gây khó dễ, mưu toan áp chế. Sau nhiều lần như vậy, Kỳ Sơn Lang cũng không khách khí nữa, kẻ vô thân vô thích làm việc gì cũng không kiêng dè. Về sau Thái tử Kỳ quốc làm nhục một nữ binh dưới trướng Kỳ Sơn Lang, lúc ấy Kỳ Sơn Lang đang ở ngoài chiến trường liền phi ngựa suốt đêm hồi kinh, cầm đao xông thẳng vào Đông cung.”

Hoàng hậu hít một hơi lạnh, kinh ngạc hỏi lại: “Dám vung đao với Thái tử, vậy mà hắn vẫn còn có thể tồn tại sao?”

Thi Cảnh cũng ở bên gặng hỏi: “Sau đó thì sao?”

Triệu tướng quân tiếp tục: “Cụ thể chuyện gì đã xảy ra trong Đông Cung đêm đó người ngoài không thể biết. Chỉ biết Kỳ Sơn Lang bị giam vào thiên lao nửa tháng, sau khi ra khỏi ngục vẫn tiếp tục dẫn quân xuất chinh. Còn vị Thái tử Kỳ quốc vốn thích tụ tập bạn bè vui chơi thì suốt gần ba tháng không dám ra khỏi cửa…”

Thi Vân Lâm lặng lẽ nghe Triệu tướng quân kể về chuyện của Kỳ Sơn Lang. Việc Kỳ Sơn Lang muốn liên hôn với nàng có phải là để đối địch với Thái tử Kỳ quốc hay không cũng không quan trọng.

Nàng mơ hồ nhận ra đây chính là người mà mình sắp gả cho. Hôn lễ đã cận kề, nàng sắp phải ngày đêm sống chung cùng người đó.

Trong phút chốc, nàng chợt nhớ lại chuyện cũ năm xưa. Thuở nhỏ nàng đã được trưởng bối sắp xếp cho một mối hôn sự nhưng khi lớn lên lại không có duyên với người đó. Nàng cũng không luyến tiếc, dứt khoát buông bỏ và chúc phúc cho người ta.

Đại hoàng huynh lo lắng trong lòng nàng không vui nên tìm kiếm mấy món đồ chơi nhỏ để dỗ nàng vui vẻ. Sau khi biết nàng thật sự không để bụng, đại hoàng huynh mới kiên định nói: “Thế gian có nhiều nhi lang tốt như vậy để cho Vân Lâm tùy ý lựa chọn, sau này Vân Lâm phải gả cho người tốt nhất trên đời.”

Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt cong cong như trăng non, cúi người dùng cành liễu chọc những chú cá trong hồ.

Đại hoàng huynh nhặt chiếc khăn choàng tuột khỏi vai nàng, lại hỏi: “Sau này Vân Lâm muốn chọn phò mã như thế nào?”

Thi Vân Lâm khua nước hồ tạo thành những gợn sóng lăn tăn, ánh nắng ấm áp tháng ba chiếu lên gương mặt ngây thơ kiều diễm của nàng.

“Tất nhiên phải là người học rộng tài cao, tuấn tú vô song, quan trọng nhất là phải dịu dàng như đại hoàng huynh vậy!”

Triệu tướng quân vẫn đang kể chuyện về Kỳ Sơn Lang, Thi Vân Lâm cúi mắt nhìn chiếc túi hương trong lòng bàn tay, trên đó thêu hai chữ “bình an”.

Vốn dĩ đây là bùa bình an của đại hoàng huynh.

_

[1] 剑眉星目 kiếm mi tinh mục: dung mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, thần thái mạnh mẽ.

Bình luận

Gửi phản hồi