MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 05

Trời lạnh như thế này nhưng mấy nữ nhân kia lại ăn mặc rất mỏng manh, thậm chí có người còn đi chân trần, để lộ ra một phần bắp chân nhỏ. Dường như bọn họ vừa tắm xong, mái tóc vẫn còn đang xõa bồng bềnh, phảng phất hơi nước. Có người trên người dường như có thương tích, bước đi chậm chạp khập khiễng.

Họ dường như không nhận thấy trong phòng đột nhiên xuất hiện thêm một người, chẳng ai liếc nhìn Thi Vân Lâm một cái. Sau khi bước vào, họ thẳng tiến đến trước tủ, lấy ra từng mảnh vải thô lau tóc ướt. Có người thậm chí hoàn toàn không để ý đến người bên cạnh mà cởi luôn quần, cúi đầu bôi thuốc lên vết thương ở đùi.

Thi Vân Lâm nhanh chóng liếc nhìn, thấy trên chân người phụ nữ đó có vài vết roi, chỉ nhìn một cái thôi là nàng lập tức thu tầm mắt lại.

Lòng Thi Vân Lâm giờ đây rất loạn mà đầu óc nàng cũng đang rối bời. 

Nàng… hoàn toàn không nhận ra thân phận của những nữ nhân này. 

Những kỹ nữ trong kinh thành, nàng đôi khi cũng tình cờ thấy qua. Những người phụ nữ đó mặc xiêm y sặc sỡ để lộ bờ vai thơm phức, đầu tóc đầy trâm hoa, người toát ra mùi hương nồng nàn, họ luôn đi đứng uyển chuyển và trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

Nhưng nàng chưa từng nhìn thấy quân kỹ. Hiểu biết về quân kỹ chỉ giới hạn trong những dòng chữ thoáng qua khi đọc sách trước đây. Nàng chẳng thể tin những nữ nhân này là quân kỹ, chỉ cảm thấy họ rất kỳ lạ.

Phân tích một hồi mà vẫn mù mịt, trong lúc suy nghĩ lan man, nàng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, những người này chẳng lẽ đều là nữ nhân của Kỳ Sơn Lang? Sau này nàng phải sống chung với họ như tỷ muội sao?

Nàng tự nhủ, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, càng không được khinh thường người khác. Tâm địa tốt là được!

Một tiếng chiêng vang lên đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của Thi Vân Lâm.

Ngoài hành lang vang lên nhiều tiếng bước chân, cùng với tiếng trò chuyện của binh lính ngoài thao trường đã trở về.

Ngay sau đó, Thi Vân Lâm thấy mấy nữ nhân trong phòng lập tức bỏ dở việc mình đang làm, thờ ơ bước ra ngoài.

Qua cánh cửa hé mở, nàng thấy một người vừa ra khỏi cửa lập tức bị một tên lính vác lên vai đi thẳng. Một tên lính khác đi phía sau còn nhéo eo nàng ta, còn nữ nhân kia thì bất động, dường như đã quá quen với chuyện này.

Thi Vân Lâm đứng phắt dậy, mặt mày tái mét. Nàng chợt hiểu ra thân phận của những nữ nhân này.

Nàng đứng như trời trồng, đầu óc trống rỗng trong chốc lát, ngay sau đó lại ngập tràn vô số suy nghĩ. Nàng không kìm được mà nghĩ, Kỳ Sơn Lang có hối hận không? Có phải hắn hối hận vì biết nàng từng muốn gả cho thái tử Kỳ quốc, hay hắn không muốn dính vào rắc rối với Tương quốc, hoặc vì lý do nào khác…

Tóm lại, hắn đã quẳng nàng vào quân doanh.

Cửa phòng lại bị mở ra lần nữa, lần này có hai người lần lượt bước vào. Người đàn bà đi trước có thân hình cao lớn lực lưỡng, khuôn mặt vuông vức mang vẻ hung dữ khó phân biệt nam nữ, theo sau bà ta là một tên lính gầy nhom.

Người đàn bà hung dữ nhìn Thi Vân Lâm, mắt bà ta loé sáng dị thường.

“Sắc nước hương trời thế này mà không đưa đến Mãn Xuân Lâu, sao lại tống đến chốn này?” Người đàn bà thô lỗ mở miệng, giọng nói khàn đặc khó nghe. Bà ta quay sang hỏi tên lính gầy đứng sau: “Là hàng sạch chứ?”

“Sạch sẽ, sạch sẽ! Là hàng lão Lý giao đến thì tuyệt đối không vấn đề gì, Châu tẩu yên tâm!” Tên lính gầy vừa đáp vừa đảo mắt nhìn ngược nhìn xuôi người Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm siết chặt tay, không ngừng lùi về phía sau, giọng run rẩy: “Ta… ta là công chúa Tương quốc…” Vừa thốt ra lời thì trong lòng nàng lại càng tuyệt vọng. Tương quốc đã không còn thì làm gì có công chúa Tương quốc nữa.

Người đàn bà lạnh lùng cười khẩy: “Ha! Nếu ngươi là công chúa thì ta chính là Vương Mẫu nương nương đây này.”

Bà ta lại ngẩng cằm ra hiệu cho tên lính gầy, ra lệnh: “Dẫn đến phòng số mười ba.”

“Đã rõ.” Tên lính gầy tiến về phía Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm đã lùi đến sát tường, không còn đường thoái lui. Nhìn tên lính mắt láo liên càng lúc càng đến gần, trong cơn hoảng loạn, nàng chộp lấy chiếc chén trên bàn bên cạnh rồi ném thẳng về phía hắn.

Một tiếng vang giòn tan, chiếc chén sứ rơi xuống đất vỡ tan tành.

Tên lính gầy cười hề hề né sang một bên, dễ dàng tránh được chiếc chén Thi Vân Lâm ném tới nhưng người đàn bà hung dữ kia lại “ui da” một tiếng, tay bà ta ôm lấy trán. Hóa ra một mảnh vỡ từ chiếc chén sứ văng lên, trúng ngay trán bà ta.

Bà ta mở tay ra xem, thấy máu dính đầy tay thì sắc mặt lập tức đen sầm lại.

“Gọi Đại Tráng và mấy đứa kia đến đây ngay!” Bà ta gầm lên giận dữ.

Tên lính gầy gò co rụt cổ lại, lại liếc nhìn Thi Vân Lâm một cái: “Tiếc thật.” 

Hắn lắc đầu rồi nhanh chóng chạy ra ngoài gọi người.

Thi Vân Lâm còn chưa kịp hoàn hồn, nàng nhìn theo bóng tên lính chạy ra ngoài, dường như lúc này nàng mới chợt nhận ra mình nên chạy trốn. Nàng không kịp nghĩ liệu có thoát thân được hay không mà chỉ biết hoảng loạn lao ra ngoài.

Người đàn bà kia hung dữ túm lấy cổ áo sau lưng Thi Vân Lâm giật mạnh một cái. Thi Vân Lâm bị kéo ngã vật xuống đất, lưng đập vào chân bàn đau thấu tận tim gan.

Ấm trà và ba chiếc chén sứ trên bàn rung lên theo cái bàn, phát ra những tiếng leng keng giòn tan.

Thi Vân Lâm cắn răng chịu đau, cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn bà, tay nàng vịn vào chân bàn lùi dần về sau. Ánh mắt của nàng chọc giận người đàn bà, bà ta bước tới một bước, ném nắp ấm đi, cầm lấy ấm trà hắt nước lạnh trong đó vào mặt Thi Vân Lâm. Giọt nước lăn dài trên gò má tái nhợt của nàng, chảy dọc theo cần cổ thon dài đi vào bên trong cổ áo. 

Vốn dĩ nàng đã không quen được cái lạnh của Kỳ quốc, giờ đây còn bị tạt nước lạnh, Thi Vân Lâm lập tức run lên bần bật, toàn thân lạnh buốt.

Người đàn bà hung hăng xắn ống quần lên gối rồi ngồi xổm xuống, một tay bóp lấy cằm Thi Vân Lâm quát: “Những kẻ mới đến chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời thì ắt sẽ có vài ngày được khoan hồng, khỏi phải hầu hạ nhiều binh lính. Ta nói cho ngươi biết, bọn Đại Tráng kia đều là những tên hung ác nhất chiến trường, thân thể yếu ớt của ngươi không chịu nổi đâu. Nếu không muốn hôm nay bị chà đạp đến chết thì ngươi phải biết nghe lời và hiểu chuyện!”

“Sao còn không mau nhận lỗi rồi cầu xin tha mạng đi?!” Bà ta hung dữ dùng lực bóp mạnh cằm Thi Vân Lâm, lập tức để lại vết hằn đỏ trên gương mặt nàng.

Thi Vân Lâm cảm thấy khắp người đau đớn, nhất là phần cằm bị bóp đến nỗi thở cũng khó khăn. Nàng mở to đôi mắt, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn chằm chằm vào người đàn bà kia, đôi môi mím chặt không nói một lời nào.

Nhận lỗi cầu xin?

Không. 

Thà chết nàng cũng sẽ không quỳ gối van xin.

Người đàn bà hung ác được gọi là Châu tẩu lập tức nổi trận lôi đình. Đàn bà con gái ở đây chẳng mấy chốc lại chết một người, giờ đây số lượng người thực sự không đủ dùng. Bà ta không muốn ả đàn bà mới được đưa tới này dễ dàng bị bọn Đại Tráng giết chết, nhưng lời đã thốt ra thì tuyệt đối không thể nuốt lời, bà ta vừa véo vào da thịt mềm mại trên cánh tay Thi Vân Lâm vừa chửi rủa: “Đồ không biết điều, sao không mau nhận lỗi cầu xin đi!”

Trong đôi mắt nho nhã của Thi Vân Lâm không hề có một giọt lệ vì đau đớn hay sợ hãi mà chỉ có sự kiên định sáng ngời. Nàng chăm chú nhìn người đàn bà kia, gằn từng chữ một: “Nếu hôm nay ta không chết thì ngày sau ta nhất định sẽ tự tay giết bà. Còn nếu ta chết, cũng sẽ hóa thành cô hồn dã quỷ để tìm bà tính sổ!”

Người đàn bà sững sờ, trong khoảnh khắc ấy bà ta bị dọa cho khiếp sợ.

“Châu tẩu, bọn Đại Tráng đã tới rồi.” Một tên lính gầy gò đã dẫn người đến, hắn vươn cổ dòm ngó tình hình trong phòng.

Bốn gã đàn ông lực lưỡng như hổ xuất hiện trước cửa, thân hình trần trụi toàn là bắp thịt cuồn cuộn.

_

Kỳ Sơn Lang phi ngựa tới doanh trại, hắn ghìm cương dừng lại liếc nhìn những dãy lều trại san sát ở phía xa, hắn nhắm mắt lắng nghe rồi ngay sau đó hắn thúc ngựa phi thẳng về phương hướng đã xác định.

Con ngựa chiến đen nhánh như mực phi nước đại giữa doanh trại, chẳng chướng ngại nào có thể ngăn nổi. Những binh sĩ trên đường kinh hãi tránh né, vốn định nguyền rủa nhưng khi ngoảnh lại nhìn thấy bóng lưng trên yên ngựa thì lập tức câm miệng. Có tên lính say rượu không kịp tránh nên ngã sóng soài xuống đất. Ngay khoảnh khắc sau, móng ngựa đã giẫm lên lưng hắn.

Ngựa ô phóng như bay đến dãy doanh trại trong cùng.

Một dãy nhà thấp dài dựng lên, chỉ có một lối vào duy nhất ở chính giữa, trước cửa lờ mờ vài bóng lính lười nhác đứng gác.

Kỳ Sơn Lang không hề giảm tốc, đến gần cổng cũng chẳng xuống ngựa, mà phi thẳng một đường xông vào, mấy bóng người đứng cửa cũng kinh hãi tản ra né tránh.

Bên trong là hành lang dài hun hút, hai bên san sát những cánh cửa phòng. Khác hẳn kiến trúc thấp bé của hai dãy nhà, hành lang này như sống lưng rồng, hẹp mà cao vút.

Kỳ Sơn Lang thúc ngựa xông vào, thân ngựa cao lớn xoay trở khó khăn trong hành lang chật hẹp, bờ vai cơ bắp đập mạnh vào tường khiến gạch vữa rạn nứt, cả dãy doanh trại rung chuyển như động đất. Bọn lính trong phòng cũng bị doạ cho ngây ngốc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bụi từ trần nhà rơi lả tả, Thi Vân Lâm nheo mắt tránh bụi. Ngay lúc ấy, bàn tay người đàn bà nọ đang kẹp cằm nàng bỗng buông ra.

“Chuyện gì thế?” Châu tẩu đứng phắt dậy, nhíu mày nhìn ra ngoài. Đại Tráng và mấy người khác cũng đang đi tới, ngơ ngác ngoảnh lại nhìn.

Tên lính gầy trơ xương đứng cửa thốt lên “ai da”, khi thấy bóng ngựa đen ập tới thì hắn đã lách mình vào phòng đối diện nhanh như cắt.

Châu tẩu vừa há miệng định quát tháo thì tiếng ngựa hí vang rền do bị ghìm cương đột ngột đã làm rung động cả doanh trại.

Nhìn thấy Kỳ Sơn Lang xuất hiện ở cửa là chân cẳng Châu tẩu run rẩy hết cả lên, bà ta ngã phịch xuống đất. Bà ta chưa biết mối quan hệ giữa người vừa bị mình đẩy, véo, cấu, tạt nước với Kỳ Sơn Lang là gì nhưng bà ta biết một điều: Kỳ Sơn Lang cấm tiệt quân kỹ trong doanh trại, chỉ riêng tội này đã đủ khiến bà ta phải lãnh đủ.

Trong hành lang tối om, Kỳ Sơn Lang ngồi trên lưng ngựa, toàn thân gần như chìm trong bóng tối. Ánh mắt hắn lướt qua Châu tẩu, Đại Tráng cùng những người khác rồi dừng lại ở bóng hình đang co ro run rẩy trong góc. Khuôn mặt lạnh lùng như băng của hắn lúc này mới có chút biến hóa, hắn hơi nhíu mày.

Hắn xoay người xuống ngựa, cúi đầu bước qua cánh cửa thấp bé so với thân hình cao lớn, từng bước tiến về phía Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm tay nắm chặt mảnh sành vỡ, cảnh giác nhìn từng bước chân Kỳ Sơn Lang đang tiến lại gần.

Mảnh sành trong tay nàng, chính là lúc Châu tẩu buông ra, nàng đã nhanh tay nhặt lấy trong cơn hỗn loạn.

Kỳ Sơn Lang ngồi xổm trước mặt Thi Vân Lâm, nàng siết chặt mảnh sành trong tay mà lòng phân vân không biết nên đưa ra đỡ hay áp vào cổ mình.

Kỳ Sơn Lang nhìn lâu hơn vào ánh mắt đầy quyết liệt của Thi Vân Lâm, rồi ánh mắt hắn dịch xuống, nhìn những giọt nước trên gương mặt trắng bệch cùng đôi vai mảnh khảnh đang run rẩy. Hắn thu lại ánh mắt, cởi áo choàng trên người rồi ném lên người Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm chăm chú nhìn hắn, do dự một lúc rồi thận trọng hỏi: “Ngươi… ngươi không ném ta vào doanh trại nữa sao?”

Kỳ Sơn Lang nhìn Thi Vân Lâm nghiêng đầu, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Nhưng hắn không nói gì, chỉ đứng thẳng dậy.

Lòng Thi Vân Lâm bỗng xao động, bàn tay nàng vừa nãy còn cứng đờ giờ đã mềm nhũn, mảnh sành trong tay rơi xuống đất. Nàng vội vã quấn chặt chiếc áo choàng Kỳ Sơn Lang ném cho mình. 

Nàng thực sự quá lạnh. 

Chống tay vào tường, nàng cố gắng đứng lên dù đôi chân còn run rẩy, lặng lẽ theo Kỳ Sơn Lang bước ra ngoài.

Hành lang chật hẹp khiến con ngựa ô lớn không ngừng giậm chân, phì phò từ lỗ mũi tỏ vẻ bất mãn, nhưng khi Kỳ Sơn Lang nắm lấy dây cương thì nó lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Kỳ Sơn Lang trèo lên lưng ngựa, trước khi Thi Vân Lâm kịp phản ứng thì hắn đã cúi người ôm lấy eo nàng, trực tiếp bế nàng lên ngựa.

Thi Vân Lâm ngồi nghiêng trước ngực Kỳ Sơn Lang, chưa kịp ổn định tư thế thì hắn đã điều khiển ngựa quay đầu trong hành lang chật hẹp. Thi Vân Lâm vội vàng đặt tay lên cánh tay đang nắm cương của Kỳ Sơn Lang vì nàng sợ mình sẽ ngã xuống.

Đầu ngựa đâm nứt bức tường căng phòng đối diện, trong làn bụi mù mịt rơi xuống, tên lính gầy gò đang trốn trong nhà kia run rẩy hai chân, nước tiểu chảy dọc theo ống quần hắn làm ướt cả sàn nhà.

Bên này, Châu tẩu mở to đôi mắt nhìn theo bóng lưng Kỳ Sơn Lang mang theo nữ nhân kia rời đi. Bên tai bà ta không ngừng vang lên lời Thi Vân Lâm tự xưng là công chúa nước Tương trước đó.

“Nàng ta thật sự là công chúa, công chúa nước Tương lại là người của Kỳ Sơn Lang…” Châu tẩu há hốc miệng kinh ngạc.

Lúc này đã vào lúc hoàng hôn, ánh chiều tà nhuộm lên nửa bầu trời một màu hồng dịu dàng.

Thi Vân Lâm lạnh đến run người, nàng cố gắng kéo chặt chiếc áo lông chồn quanh người. Phải rất lâu sau, nàng mới dần lấy lại bình tĩnh từ cơn hoảng loạn, hơi lạnh trên người cũng dịu đi phần nào. Nàng nhẹ nhàng rời tay khỏi cánh tay Kỳ Sơn Lang, rồi vịn vào cổ ngựa để ngồi vững hơn.

Nàng từ từ quay mặt lại từng chút một, lặng lẽ nhìn về phía Kỳ Sơn Lang đang ngồi phía sau.

Bình luận

Gửi phản hồi