Vừa chui vào lòng Kỳ Sơn Lang, Thi Vân Lâm lập tức cảm nhận được hơi ấm nàng đang khát khao. Nàng tiếp tục cọ xát, muốn đem khuôn mặt chôn vào lồng ngực nóng ấm của hắn. Mới ngày trước còn chê ngực hắn cứng như đá mà giờ phút này lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Đôi chân tê cóng của nàng cũng cố gắng dịch lên, len lỏi vào giữa đôi chân Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang không cử động, mặc cho nàng như một chú sói con mềm mại cựa quậy trong lòng mình. Khi nàng nằm yên, hắn mới đưa tay áp lên chiếc gáy thon thả của Thi Vân Lâm rồi nhẹ nhàng vuốt ve.
Thi Vân Lâm lúc này mới biết mình đã đánh thức Kỳ Sơn Lang, nhưng nàng quá lạnh rồi, đành giả vờ không hay biết gì, tiếp tục vùi mặt vào ngực hắn giả chết.
Bàn tay Kỳ Sơn Lang từ từ lướt xuống vai Thi Vân Lâm, cho đến khi nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh giá của nàng, cả bàn tay bé xíu ấy bị bao trọn trong lòng bàn tay hắn.
Thi Vân Lâm thỏa mãn rên lên một tiếng, lòng bàn tay hắn ấm quá.
Nhưng ngay sau đó, Kỳ Sơn Lang túm cổ áo lôi nàng ra khỏi lòng mình. Hơi ấm vụt mất, Thi Vân Lâm ngơ ngác nhìn hắn ngồi dậy, mím chặt môi.
Kỳ Sơn Lang bước xuống giường đi ra ngoài.
Thi Vân Lâm đợi một lúc vẫn không thấy hắn quay lại, nàng từ từ co người cuộn mình lại trong tấm áo choàng lông cừu của hắn. Bên ngoài gió rít từng cơn, từng luồng gió lạnh lẽo lùa qua khe cửa cuốn theo những hạt tuyết vụn.
Thi Vân Lâm run rẩy vì lạnh, càng nghe càng thấy tiếng gió gào bên ngoài tựa như tiếng gầm gừ của ma quỷ.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên âm thanh kỳ lạ, như có một sinh vật khổng lồ nào đó đang lê bước trên tuyết.
Thi Vân Lâm bắt đầu sợ hãi.
Ngay cả lúc chạy trốn cũng chưa từng đói rét đến thế này…
“Kỳ Sơn Lang…” nàng gọi khẽ, sợ lớn tiếng quá sẽ đánh động đến ma quỷ ngoài kia.
Tiếng bước chân kỳ quái ngày càng gần, khi cửa phòng bị đạp mở, Thi Vân Lâm bất giác thét lên. Tiếng thét vừa cất lên, nàng mới nhận ra người đứng ngoài cửa chính là Kỳ Sơn Lang.
Bên ngoài gió cuốn tuyết bay, vậy mà hắn chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng đứng trước cửa. Hắn dùng một tay lôi về một ít củi cùng một con hổ bị trói chung bằng dây thừng. Phía sau trên nền tuyết trắng xóa, không chỉ để lại dấu chân hắn, mà còn có một vệt máu dài loang lổ.
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn Thi Vân Lâm đang co ro trong góc, sắp khóc đến nơi, muốn nói gì đó nhưng rồi lại im lặng.
Hắn kéo đồ vào nhà, thuận chân đá sập cửa lại, ngăn đi gió tuyết bên ngoài. Chẳng mấy chốc, hắn nhóm lửa lên, ngọn lửa dần dần bùng cháy trong căn phòng, không chỉ mang lại hơi ấm mà Thi Vân Lâm hằng mong mỏi mà còn xua tan đi bóng tối trong nhà.
Kỳ Sơn Lang ngồi xuống một góc bắt đầu xử lý thịt hổ. Vài nhát dao chém xuống, chẳng mấy chốc đã xong. Mỗi lần hắn vung dao, Thi Vân Lâm lại sợ hãi co rúm đôi vai.
Thi Vân Lâm do dự một chút, rồi đứng dậy khỏi giường, bước từng bước nhỏ đến bên Kỳ Sơn Lang, khẽ hỏi: “Ta… ta có thể làm gì giúp ngài không?”
Kỳ Sơn Lang hơi nghiêng đầu, dùng cằm hất về phía chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho nàng ngồi xuống đó là được.
Thi Vân Lâm rất hài lòng với phương án này, nàng nào muốn đụng vào mấy miếng thịt hổ đầy máu kia. Nàng nhanh chóng bước đến ngồi lên ghế, đưa khuôn mặt nhỏ lại gần đống lửa để sưởi ấm.
Kỳ Sơn Lang lại ra ngoài một lần nữa, dùng tuyết dày trên cành cây rửa sạch tay.
Mùi thơm của thịt hổ nướng dần lan tỏa.
Thi Vân Lâm đặt hai tay lên bụng, cố kìm tiếng bụng sôi không mấy nhã nhặn. Đói thì trách được nàng sao? Sáng sớm nay bị Kỳ Sơn Lang mang ra khỏi cung Bách Tường, đến giờ phút này, nàng chỉ mới uống được vài ngụm nước mà thôi.
Đôi mắt nàng như dán chặt vào miếng thịt trên giá nướng.
Không biết bao lâu sau, Kỳ Sơn Lang cuối cùng cũng đưa tay lấy miếng thịt nướng. Đôi mắt Thi Vân Lâm bỗng trở nên linh hoạt, chuyển từ miếng thịt sang nhìn vào mặt Kỳ Sơn Lang.
Nàng chợt nhận ra mình có lẽ nên làm gì đó… việc nhà chẳng hạn?
Nhưng nàng không biết làm!
Không biết thì học!
Nàng chăm chú quan sát động tác của Kỳ Sơn Lang, muốn xem hắn làm thế nào.
Kỳ Sơn Lang dùng dao găm cắt một miếng thịt đùi to bằng nắm tay, trực tiếp đưa cho Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm vội vàng đưa tay ra đón lấy, lời cảm ơn chưa kịp thốt ra, nàng đã khẽ kêu lên một tiếng, đầu ngón tay co lại, miếng thịt nướng mà nàng thèm thuồng bấy lâu rơi xuống đất, dính đầy bụi bẩn.
Kỳ Sơn Lang nhìn sang, Thi Vân Lâm có chút áy náy lí nhí nói: “Nóng quá…”
Ánh mắt Kỳ Sơn Lang liếc nhìn bàn tay nàng, những đầu ngón tay thon thả trắng ngần giờ đã ửng hồng.
Hắn không nói gì, lại cắt một miếng thịt đùi nhưng không đưa cho Thi Vân Lâm nữa. Hắn xé một miếng nhỏ nếm thử trước, rồi mới xé tiếp một miếng khác đưa tận miệng Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm ngẩn người một chút, rồi mới há miệng đón lấy.
“Nóng không?”
Thi Vân Lâm vội lắc đầu, lí nhí: “Cầm thì nóng, ăn vào thì không nóng…”
Không biết Kỳ Sơn Lang có nghe thấy lời lẩm bẩm của nàng không, hắn đã xé tiếp một miếng thịt nướng đưa tới.
Thi Vân Lâm ăn hết miếng này đến miếng khác.
Đôi khi Kỳ Sơn Lang xé miếng mới, trong khi Thi Vân Lâm chưa ăn xong miếng cũ thì hắn sẽ tự ăn một miếng giữa những lần đút cho nàng. Có lúc hắn chỉ chăm chú nhìn đôi má phúng phính của Thi Vân Lâm khi nhai, đôi môi chúm chím nhẹ nhàng.
Dần dần, ánh mắt Kỳ Sơn Lang dừng lại trên đôi môi nàng.
Lúc Thi Vân Lâm không để ý, Kỳ Sơn Lang rũ mắt, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào răng mình.
“Đói thì phải nói.” Kỳ Sơn Lang xé một miếng thịt mới đút cho nàng.
Thi Vân Lâm vừa ăn miếng thịt nóng hổi thơm phức, vừa nói: “Trời tối rồi.”
Khi đến núi Kỳ là trời đã gần tối, Kỳ Sơn Lang không lên tiếng trước nên nàng cũng không dám đòi ăn.
“Ngày đêm là của loài người.”
Thi Vân Lâm giật mình suy nghĩ về câu nói của hắn. Được sưởi ấm và ăn uống, nàng không còn lạnh hay đói nữa, mới để ý thấy Kỳ Sơn Lang đang ngồi dưới đất. Nàng lén nhìn quanh, phát hiện trong phòng chỉ có một chiếc ghế đang bị nàng chiếm giữ.
Thấy Kỳ Sơn Lang lại đưa tới một miếng nữa, Thi Vân Lâm vội nói: “Ta no rồi.”
Kỳ Sơn Lang không nói gì, bắt đầu tự ăn.
Thi Vân Lâm nhìn hắn, thắc mắc hỏi: “Ngài không đói sao?”
Nàng suốt cả ngày chưa ăn gì, hắn cũng vậy. Sao lại bảo nàng đói thì phải nói? Lúc nàng đói bụng, lẽ nào hắn lại không đói sao? Rõ ràng hắn ăn rất nhiều, nàng từng tận mắt thấy hắn một hơi hết mười đĩa thịt.
“Ta và nàng không giống nhau.”
Kỳ Sơn Lang không giải thích thêm, Thi Vân Lâm cũng không tiện hỏi tiếp.
Lúc này, nàng vẫn chưa biết rằng thói ăn uống vô độ của Kỳ Sơn Lang là do hắn không có thói quen ăn uống hàng ngày.
Thi Vân Lâm đang suy nghĩ về lời nói của hắn thì bất ngờ bị gọi tên.
“Thi Vân Lâm.”
“Hử?” Thi Vân Lâm ngạc nhiên, sửng sốt nhìn Kỳ Sơn Lang. Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên nàng, nàng còn tưởng hắn không biết tên mình.
Kỳ Sơn Lang ngẩng mắt, đôi mắt đen láy trong đêm chăm chú nhìn Thi Vân Lâm. Hắn nói từng chữ, giọng điệu nghiêm túc: “Nàng thật phiền phức.”
Thi Vân Lâm xấu hổ cúi đầu.
Một lát sau, nàng lại khẽ hỏi: “Rửa tay ở đâu?”
Kỳ Sơn Lang dừng động tác cắt thịt một chút rồi mới tiếp tục.
Tuyết trắng xóa rơi lả tả, lúc Thi Vân Lâm đang ngủ say thì có một bóng người vội vã gõ cửa biện việt ở ngõ Trường Thanh giữa trời bão tuyết.
Mọi người bên trong đều đã nghỉ ngơi. Mấy tiểu đồng nghe tiếng gõ cửa đều co ro trong chăn không chịu ra mở cửa.
Dã Thanh và Hựu Lục nắm tay nhau chạy ngược gió tuyết ra sân mở cổng.
“Ai lại đến gõ cửa giữa đêm khuya thế này?” Hựu Lục nhìn kỹ người đứng ngoài sân.
Người đứng ngoài sân toàn thân phủ đầy tuyết, tuyết trên nón lá còn dày hơn cả một lớp. Hắn ngẩng đầu, lớp tuyết trên nón rơi xuống một ít.
Hựu Lục liền thấy một gương mặt tuấn tú khác thường của người nọ, chỉ thoáng nhìn đã thấy phong thái phong trần nhưng không giấu nổi vẻ cao quý trong cốt cách.
Dã Thanh thì thốt lên kinh ngạc, kêu một tiếng “Điện hạ”, rồi quỳ phịch xuống nền tuyết, mắt nhanh chóng ngân ngấn lệ.
Thi Ngạn Đồng đã bị đánh thức, ông đứng bên cửa sổ, nhìn xuyên qua màn tuyết về phía bóng người đứng ngoài sân. Nhìn thấy dáng vẻ cao ráo kia thì ông liền nhận ra ngay.
“Ai đấy?” Phụ Văn Đan vén rèm giường ngồi dậy.
Thi Ngạn Đồng không kịp trả lời, loạng choạng bước ra ngoài, khi đẩy cửa phòng bước xuống bậc thềm, ông suýt ngã nhưng chẳng màng gì cả, chỉ biết một mực lao về phía người đứng ngoài cổng viện.
Nhi tử của ông, trưởng tử tưởng đã trở về rồi!
Thi Nghiên Niên cúi người đỡ Dã Thanh đang khóc lên, bước những bước dài xuyên qua sân viện phủ đầy tuyết. Hắn hướng về phía phụ thân mình. Vừa định quỳ xuống bằng cách vén vạt áo trước thì Thi Ngạn Đồng đã vững vàng đỡ lấy hắn.
“Nghiên Niên, đúng là Nghiên Niên của ta rồi!”
“Khiến phụ hoàng lo lắng rồi.”
“A huynh!” Thi Cảnh từ trong nhà lao ra, lao thẳng vào lòng đại hoàng huynh. Suốt thời gian qua, hắn gắng sức học cách trưởng thành, mỗi ngày đều nhớ về quá khứ vô ưu dưới sự che chở của đại hoàng huynh.
Thi Nghiên Niên rũ mắt, vỗ nhẹ vai hắn, giọng ôn nhu: “A Cảnh lớn hơn nhiều rồi.”
Phụ Văn Đan và Thẩm Đàn Khê cũng từ trong nhà bước ra, đứng nơi cửa ngấn lệ nhìn nhau. Trải qua quá nhiều sinh ly tử biệt, có người còn sống trở về là niềm vui lớn lao biết bao.
“Phụ hoàng, chúng ta vào trong nói chuyện.” Thi Nghiên Niên một tay đỡ phụ thân, một tay dắt đệ đệ, cùng đi vào nhà.
Mắt Phụ Văn Đan ngấn lệ, bà liên tục vỗ vào cánh tay Thi Nghiên Niên, ngàn lời gói gọn trong một câu: “Còn sống là tốt rồi.”
Thẩm Đàn Khê cũng đẫm lệ cảm khái nói: “Đại điện hạ xưa nay tích thiện hành đức, cát nhân tự có thiên tướng.”
Thi Nghiên Niên nhìn Thẩm Đàn Khê tiều tụy thì mỉm cười: “Đàn Khê, ta có tin vui.”
Trái tim Thẩm Đàn Khê chợt thắt lại.
Thi Nghiên Niên có thể chết đi sống lại, vậy thì… vậy thì…
“Minh Trạch bị bắt nhưng người vẫn còn sống.”
Thẩm Đàn Khê há miệng, mãi sau mới thở được, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi.
“Chuyện tốt, chuyện tốt…” Phụ Văn Đan cũng rơi lệ.
“Nhiều tuyết quá.” Thi Cảnh nhón chân với lấy chiếc nón lá của trưởng huynh.
Thi Nghiên Niên cởi nón xuống, cũng cởi chiếc áo rơm bị phủ đầy tuyết ra. Mọi người lúc này mới thấy sau lưng hắn đeo một cây đàn.
“Sao lại mang theo đàn?”
Thi Nghiên Niên mỉm cười, thong thả nói: “Đàn Hương Liễu.”
Không khí vui mừng đoàn tụ trong nhà chợt ngưng đọng.
Cây đàn Hương Liễu là đàn của Thi Vân Lâm, trong loạn lạc đã bị quân địch cướp đi.
Sau một hồi im lặng, Phụ Văn Đan hỏi: “Chuyện của Vân Lâm, con đã biết chưa?”
Thi Nghiên Niên khẽ phủi tuyết rơi trên áo tơi, nhẹ giọng đáp: “Biết rồi ạ.”
Đã quá nửa đêm, sau vài lời hỏi thăm ngắn ngủi, mọi người nghỉ ngơi. Thi Nghiên Niên một mình bước vào phòng, đặt cây đàn Hương Liễu mang theo suốt đường lên bàn.
Hắn ngồi ngay ngắn sau đàn, ngón tay thon dài lơ lửng trên dây đàn. Đêm khuya thanh vắng không thể gảy đàn khuấy động giấc mộng người, hắn chỉ có thể đặt ngón tay lên dây, tưởng tượng về khúc nhạc mà nàng yêu thích nhất.
Hình ảnh Thi Vân Lâm khi gảy đàn, từ nụ cười thoáng hiện đến cử chỉ vén tóc nhỏ nhặt, ánh mắt lấp lánh khi ngoảnh lại nhìn hắn, lần nữa hiện lên trước mắt.
Thi Nghiên Niên có được cha mẹ nuôi tốt nhất, phụ thân dù sau này trở thành hoàng đế vẫn đưa hắn, đứa con nuôi không cùng huyết thống vào gia phả hoàng tộc, nhưng đôi khi hắn cũng ghen tị với Thẩm Đàn Khê và Chu Minh Trạch, cùng được phụng dưỡng phụ mẫu nhưng vẫn giữ họ cũ.
Cái họ này chính là xiềng xích của cuộc đời hắn.
Làm sao hắn có thể thừa nhận mình đã đem lòng yêu muội muội? Hắn cũng không dám để Thi Vân Lâm biết, cũng không dám để nàng cùng mang gánh nặng luân lý đạo đức này.
Hắn phải giải quyết mọi chuyện trước, vì thế hắn quỳ xin hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng được phụ hoàng và mẫu hậu đồng ý.
Phụ hoàng cho phép hắn khôi phục lại họ cũ, chỉ cần Vân Lâm đồng ý thì mối hôn sự này sẽ thành.
Hắn vụng về kết sợi dây hợp hoan nhưng những tình cảm nồng nàn kia chưa kịp bày tỏ thì thế gian đã vật đổi sao dời.
Ngón tay động mà dây đàn không vang.
Một giọt lệ rơi trên dây đàn.
Tối đó Thi Vân Lâm vốn ngủ rất ngon nhưng sau đó nàng chìm vào cơn mộng. Trong mơ có một nhân ảnh mờ ảo vẫy tay với nàng, nàng cố mở to mắt nhưng không sao nhìn rõ bóng người cao lớn kia là ai.
Lòng nặng trĩu, nàng giật mình tỉnh giấc. Kỳ Sơn Lang không ở bên, cửa phòng lại bị gió tuyết ngoài kia thổi tung.
Một con sói đứng ở cửa.
Thật sự là một con sói bốn chân!
Thi Vân Lâm kinh hãi kêu lên, co người lại phía sau…
Kỳ Sơn Lang thật sự biến thành sói rồi!

Gửi phản hồi