Cơn đau nhói ập đến, Thi Vân Lâm quay đầu nhìn vai mình đang chảy máu, nàng đau muốn ngất đi. Hoàng Quý Phi là người từng trải qua sóng gió nhưng nàng thì không! Nàng không thể giả vờ bình tĩnh được nữa!
Tĩnh Dũng Vương dẫn theo thị vệ xông vào từ bên ngoài, hắn nhìn quanh gian phòng, thấy một mũi tên đang lao về phía mẫu phi, hắn không chút suy nghĩ lao tới, ôm lấy thân thể mẫu phi, mặc cho mũi tên bắn tới đâm vào lưng mình.
Trong mắt Hoàng Quý Phi thoáng qua vẻ ghê tởm, bà đẩy Tĩnh Dũng Vương ra. Dù hắn có liều mình đỡ tên cho bà thì trong lòng bà cũng không dấy lên chút gợn sóng nào.
Tĩnh Dũng Vương đã sớm quen rồi, hắn chống đỡ bàn dài đứng dậy, mặt lạnh như băng quay người nhìn ra ngoài cửa.
Không lâu sau, không còn mũi tên nào bắn tới nữa. Những thích khách ẩn nấp trong bóng tối đều bị thủ hạ của Tĩnh Dũng Vương bắt giữ.
Tĩnh Dũng Vương quay đầu, muốn hỏi mẫu phi có bị thương không, lại thấy Hoàng Quý Phi đứng dậy đi tới trước mặt Thi Vân Lâm, xem vết thương trên vai nàng.
“Làm liên lụy đứa nhỏ này rồi.” Hoàng Quý Phi cau mày, nghiêng đầu dặn cung nữ mau đi mời thái y.
Tĩnh Dũng Vương nhìn cảnh tượng này, trong lòng cảm thấy có chút buồn cười. Mũi tên vẫn còn ở trên lưng hắn, gần như xuyên qua cả người hắn, thế nhưng mẫu thân hắn ngay cả liếc nhìn hắn cũng không, lại đi quan tâm một người xa lạ.
Thẩm Đàn Khê đỡ Thi Vân Lâm theo cung nữ dẫn đường, đi tới phòng khách phía sau, chờ thái y tới xem thương cho nàng.
Thi Vân Lâm quay đầu nhìn vai mình, nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ là mũi tên sượt qua thôi. Tự mình xử lý là được.”
Thi Vân Lâm không muốn dính líu tới những chuyện trong hoàng cung này, nàng muốn về nhà.
Thẩm Đàn Khê lại không đồng ý, nói: “Dù sao cũng phải để thái y xem qua mới yên tâm, ai biết trên mũi tên có tẩm độc hay không.”
Thi Vân Lâm bị dọa sợ, không dám nhắc tới chuyện lập tức về nhà nữa.
Lại chờ một hồi lâu, vẫn không thấy thái y tới, Thẩm Đàn Khê lo mũi tên có độc, nói: “Muội chờ ở đây, ta đi xem thái y tới chưa.”
Thẩm Đàn Khê đi dọc theo hành lang dài, ngang qua một căn phòng có cửa mở, thấy thái y đang xử lý vết thương cho Tĩnh Dũng Vương. Nàng biết thái y đã tới, chỉ là phải xử lý vết thương cho người đó xong mới có thể đi xem cho Thi Vân Lâm.
Nàng cũng không dám vào làm phiền, chỉ đứng ở ngoài cửa lặng lẽ chờ đợi.
Y phục trên người Tĩnh Dũng Vương cởi ra một nửa, hắn một tay chống trán nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Đàn Khê ngoài cửa.
Gió lạnh mùa đông vốn không biết dịu dàng, thổi tung mái tóc mai của nàng, cũng thổi cho tà váy ôm sát lấy chân nàng, phác họa đường nét đôi chân thon dài thẳng tắp.
Thái y cắt đoạn vải băng cuối cùng, cung kính nói: “Đã tránh được chỗ hiểm nhưng điện hạ cũng cần chú ý nhiều, hai ngày tới đừng để bị sốt. Nếu qua ngày mai vẫn còn chảy máu, cần triệu gọi thần để kê thêm thuốc xử lý.”
Tĩnh Dũng Vương gật đầu: “Đi đi.”
Thái y vâng lời, quay người đi đến bên cạnh thu dọn đồ đạc trong hộp thuốc. Thẩm Đàn Khê nhìn mà sốt ruột, do dự một chút, đi vào hành lễ với Tĩnh Dũng Vương, sau đó nhanh chóng đến bên thái y giúp thu dọn đồ đạc, vừa thu dọn, vừa kể về thương thế của Thi Vân Lâm.
Tĩnh Dũng Vương hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm bàn tay mảnh khảnh của Thẩm Đàn Khê đang thu dọn đồ đạc.
Lâm thái y gật đầu tỏ ý đã biết, vác hộp thuốc đã thu dọn lên đi ra ngoài để đi xử lý vết thương cho Thi Vân Lâm.
Thẩm Đàn Khê quay người đuổi theo nhưng nàng vừa mới bước một bước, Tĩnh Dũng Vương đột nhiên giật lấy một chiếc trâm cài tóc trên đầu nàng.
Thẩm Đàn Khê khựng lại, ngạc nhiên nhìn hắn. Lại nhìn chiếc trâm hắn đang mân mê trong tay, tim nàng đột nhiên thắt lại.
“Lâm thái y đi đi.” Tĩnh Dũng Vương nói.
“Tuân lệnh.” Lâm thái y không đợi Thẩm Đàn Khê nữa, nhanh chóng đi ra ngoài.
Thẩm Đàn Khê không hiểu tại sao người này luôn nhắm vào nàng, nàng dịu dàng lên tiếng: “Một chiếc trâm bạc không đáng giá là bao, điện hạ trả lại cho ta đi.”
Tĩnh Dũng Vương khoát tay, mấy thị vệ và cung nữ trong phòng đều lui ra ngoài.
Hắn mân mê chiếc trâm bạc trong tay, giọng điệu tùy ý nói: “Đã là thứ không đáng tiền, vậy thì tặng cho ta đi.”
Thẩm Đàn Khê sắc mặt tái nhợt, cố gắng nhẫn nhịn cho sự đường đột của hắn, nàng lại nói: “Chuyện này không phải phép cho lắm.”
“Vậy sao?” Tĩnh Dũng Vương cười khẽ, dưới ánh mắt của Thẩm Đàn Khê, hắn vặn lấy đóa hoa hồng trên trâm bạc.
Chiếc trâm rỗng tuếch. Tĩnh Dũng Vương nhắm một mắt, nhìn vào bên trong.
Thẩm Đàn Khê mở to mắt, trong mắt hiện lên vẻ kinh hoàng. Nàng lại lên tiếng, giọng nói run rẩy: “Điện hạ xin hãy trả đồ của ta lại cho ta!”
Tĩnh Dũng Vương không để ý, lật ngược chiếc trâm lắc hai cái, lấy ra mảnh giấy bên trong, chậm rãi trải ra xem.
Đây là bức thư Thi Ngạn Đồng gửi đi, Thẩm Đàn Khê còn chưa kịp đưa đến tay Triệu tướng quân.
Tĩnh Dũng Vương nhếch mép cười, nói: “Bệ hạ nhân từ thu nhận Thi Ngạn Đồng, không ngờ hắn lại giả vờ an phận thủ thường, bên trong ngấm ngầm mưu đồ như vậy. Không biết có phải là muốn vong ơn bội nghĩa, có ý đồ làm hại Kỳ quốc hay không.”
“Không có!” Thẩm Đàn Khê phản bác: “Chúng ta luôn ghi nhớ ân tình của Kỳ Đế!”
Tĩnh Dũng Vương dùng hai ngón tay xương khớp rõ ràng kẹp lấy mảnh giấy, lạnh lùng nhìn Thẩm Đàn Khê, nói: “Nếu tờ giấy này bị dâng lên thì Bệ hạ sẽ nghĩ thế nào?”
Thẩm Đàn Khê nhìn chằm chằm mảnh giấy kẹp giữa ngón tay Tĩnh Dũng Vương, tim đập thình thịch. Nàng đột nhiên lao tới, trước khi Tĩnh Dũng Vương kịp phản ứng, giật lấy mảnh giấy, sau đó trực tiếp cho vào miệng nuốt xuống.
Tĩnh Dũng Vương khẽ sững lại, ngạc nhiên nhìn Thẩm Đàn Khê, rồi lại cúi đầu nhìn tay mình. Hắn dùng đầu ngón tay cái vuốt nhẹ ngón trỏ bị nàng chạm vào, nói: “Không có vật chứng, còn có nhân chứng. Muốn diệt luôn cả bổn vương sao?”
Cổ họng Thẩm Đàn Khê đau rát, nàng bất lực nhìn Tĩnh Dũng Vương. Hủy vật chứng là việc duy nhất nàng có thể làm, nếu việc này bị Tĩnh Dũng Vương lôi ra, nàng cũng chỉ có thể hy vọng Tương Đế có cách khác để tránh nạn.
Vết thương trên lưng có chút đau, khiến Tĩnh Dũng Vương tâm tình sa sút, cũng không còn ý định trêu chọc nữa, hắn nói: “Lại đây, giúp bổn vương mặc y phục.”
Để tiện xử lý vết thương sau lưng, y phục của hắn đã cởi một nửa, chỉ mặc một bên tay áo. Trong phòng mùa đông, dù có đốt than cũng có chút lạnh.
Thẩm Đàn Khê xấu hổ giận dữ nhìn hắn, không chịu bước tới nửa bước.
Tĩnh Dũng Vương bất đắc dĩ, lại nhắc nhở: “Trong trâm bạc có thứ gì không nên có không?”
Ánh mắt Thẩm Đàn Khê lóe lên, nàng đành phải bước tới, cứng rắn đi đến bên cạnh Tĩnh Dũng Vương, cắn răng kéo nửa vạt áo choàng sau lưng Tĩnh Dũng Vương. Nàng hít sâu một hơi, chuẩn bị tinh thần rồi nắm lấy cổ tay Tĩnh Dũng Vương, nâng tay hắn lên, luồn cánh tay hắn vào ống tay áo.
Nàng lại vòng ra phía trước Tĩnh Dũng Vương, cúi đầu, xếp gọn vạt áo của hắn, lấy đai ngọc bên cạnh quấn quanh eo hắn, cài lại cho hắn.
Tĩnh Dũng Vương đã vặn hoa hồng trở lại trâm cài, liếc nhìn Thẩm Đàn Khê đang cúi người trước mặt mình chỉnh đai ngọc, hắn cài lại trâm bạc lên tóc nàng.
Thẩm Đàn Khê gần như cắn nát môi dưới. Nàng đứng dậy, mặt đỏ bừng, vừa là vì xấu hổ, càng là vì tức giận.
“Đi thôi.” Tĩnh Dũng Vương nói với vẻ chán nản.
Thẩm Đàn Khê cảnh giác nhìn hắn, trong lòng vẫn có chút không yên.
Tĩnh Dũng Vương nhìn trâm bạc trên tóc nàng, nói: “Hôm nay bổn vương cái gì cũng không thấy nhưng ngươi phải cẩn thận, đừng để bổn vương bắt gặp lần nữa.”
Thẩm Đàn Khê tức giận quay người, đến cửa rồi, nàng không thể không quay lại, nhẫn nhục quỳ gối hành lễ.
Khi Thẩm Đàn Khê trở về phòng của Thi Vân Lâm thì vết thương của nàng đã được xử lý xong.
“Sao rồi?” Thẩm Đàn Khê hỏi.
“Không có độc, vết thương cũng không sâu, không sao đâu.” Thi Vân Lâm nói: “Sao mặt tỷ lại đỏ vậy?”
“Gió bên ngoài lạnh thổi vào thôi.” Thẩm Đàn Khê tùy tiện đáp lời. Trong lòng nàng rất hoảng loạn, nàng không tin Tĩnh Dũng Vương thật sự sẽ giấu kín chuyện hôm nay. Chỉ là bây giờ ở bên ngoài không tiện nói chuyện, nàng rất muốn về nhà.
Hai người trở về nhà, người nhà thấy Thi Vân Lâm bị thương thì ập tức vây quanh hỏi thăm.
Thi Vân Lâm kể lại qua loa chuyện hôm nay, lại còn nói đi nói lại chỉ là trầy da một chút không có vấn đề gì. Sau đó Thi Vân Lâm quay đầu nhìn Thẩm Đàn Khê, hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ có chuyện gì muốn nói không?”
Thẩm Đàn Khê gật đầu, nói với Thi Ngạn Đồng chuyện thư tín hôm nay bị Tĩnh Dũng Vương chặn lại. Đương nhiên, chuyện nàng bị Tĩnh Dũng Vương ép mặc y phục cho hắn, nàng không hề nhắc tới.
Trong phòng, sắc mặt mọi người đều có chút ngưng trọng.
“Hắn nói sẽ không nói ra…” Thẩm Đàn Khê nhíu mày: “Nhưng cũng không biết có đáng tin hay không…”
Thi Ngạn Đồng nhìn quanh, thấy mọi người đều lo lắng, ông an ủi: “Đừng lo, phong thư đó cũng không có ý phản nghịch. Tĩnh Dũng Vương hôm nay đã không làm gì, rất có thể tạm thời sẽ không tiết lộ.”
Thẩm Đàn Khê mắt hơi đỏ, áy náy nói: “Là do con không cẩn thận, sau này con sẽ chú ý hơn…”
“Con đã làm rất tốt rồi. Việc nguy hiểm như vậy, hà tất phải trách cứ bản thân.” Thi Ngạn Đồng an ủi.
Thi Vân Lâm phụ họa: “Nếu tỷ nói vậy, chẳng phải là khiến muội càng trông giống một đứa vô dụng sao?”
Phụ Văn Đan cười lắc đầu, nói: “Mắt đỏ hoe muốn khóc hết cả rồi kìa. Những ngày gian khổ mấy chúng ta còn vượt qua được, còn có gì phải sợ? Phải cười lên.”
Nàng đưa tay chọc vào trán Thẩm Đàn Khê.
Thẩm Đàn Khê lúc này mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Mau lại đây giúp một tay, dọn dẹp nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai. Ngày mai chúng ta làm một bữa thịnh soạn.” Phụ Văn Đan đi về phía bên cạnh.
Ngày mai là sinh thần của Thi Ngạn Đồng.
Lúc này Thi Vân Lâm mới nhớ ra, đem quà sinh thần mà Tiểu Văn và gia đình tặng đưa cho phụ thân. Thi Ngạn Đồng nhìn thấy, vô cùng trân quý.
Thấy những người khác đều vây quanh nhặt rau và nhào bột, Thi Vân Lâm cũng đi tới giúp nhưng bị Thi Nghiên Niên cản lại: “Trên người có vết thương, đừng động vào nước lạnh. Nếu thật sự rảnh rỗi không có việc gì thì muội đi cắt giấy dán cửa sổ đi.”
Thi Vân Lâm chợt nhớ lại trước đây mỗi khi gần Tết, nàng đều phải cẩn thận cắt một ít giấy dán cửa sổ, tặng cho các ca ca tỷ tỷ.
Các ca ca tỷ tỷ đều rất nể mặt, khen ngợi không dứt rồi dán lên cửa sổ. Chỉ có đại hoàng huynh là không bao giờ dán. Thi Vân Lâm từng tức giận vì đại hoàng huynh chê nàng cắt giấy dán cửa sổ không đẹp, mấy ngày không nói chuyện với hắn. Sau này nàng mới phát hiện đại hoàng huynh có một chiếc hộp làm bằng ngọc bích tinh xảo quý giá, bên trong chứa những giấy dán mà nàng tặng hắn mỗi năm.
Thi Vân Lâm lại bắt đầu cắt giấy dán cửa sổ, đồ vật càng tinh xảo càng tốn thời gian. Buổi tối nàng cắt đến khuya mới ngáp ngắn ngáp dài bò lên giường đi ngủ.
Trước khi ngủ, Thi Vân Lâm còn mơ hồ nghĩ rằng Kỳ Sơn Lang không có ở đây thì thật tốt. Nàng rất mong thời gian ngừng lại ở những ngày đoàn tụ với gia đình, mong hắn vĩnh viễn không đến làm phiền nàng. Đêm đêm người đau máu chảy, thật sự quá đau khổ.
Đêm khuya, khi Thi Vân Lâm đang ngủ say, Kỳ Sơn Lang vén chăn lên giường. Kỳ Sơn Lang xé váy quần của nàng mà Thi Vân Lâm vẫn ngủ say không biết gì. Cho đến khi Kỳ Sơn Lang nắm lấy vai nàng xoay người nàng lại, cơn đau do vết thương bị chèn ép khiến Thi Vân Lâm lập tức hét lên vì đau rồi tỉnh giấc.
Nghe tiếng nàng kêu, Kỳ Sơn Lang lập tức buông tay, cúi đầu nhìn Thi Vân Lâm cuộn tròn lại, cau mày.
Kỳ Sơn Lang phản ứng lại, trực tiếp xé cổ áo Thi Vân Lâm, để lộ vai và cánh tay nàng. Một dải băng gạc trắng muốt quấn quanh cánh tay trên gần vai nàng, lúc này có máu rỉ ra.
Trong mắt Kỳ Sơn Lang lập tức hiện lên một màu xanh thẳm, khí lạnh nguy hiểm bao quanh hắn, hắn trầm giọng hỏi: “Ai làm?”
Thi Vân Lâm đã không còn đau nhiều nữa, nàng thở phào nhẹ nhõm, rồi khàn giọng nói: “Ta không biết…”
Nếu nàng vẫn còn là công chúa, chắc chắn sẽ điều tra đến cùng để tru di cửu tộc cái kẻ xấu xa đó!
Nhưng bây giờ thì không được, nàng chỉ có thể để cho mọi chuyện lắng xuống, đừng nói đến việc điều tra, không tiếp tục bị cuốn vào đã là may mắn lắm rồi.
Thi Vân Lâm lúc này mới phát hiện mắt Kỳ Sơn Lang đã thay đổi màu sắc, biết lúc này hắn chắc chắn vô cùng tức giận nên nàng cẩn thận đưa tay nắm lấy vạt áo hắn, dùng những lời đơn giản nhất kể lại sự việc hôm nay, cuối cùng nói: “Chỉ là không may đụng phải thôi, không phải nhằm vào ta, cũng không phải nhằm vào ngài.”
Kỳ Sơn Lang nhìn vết máu trên băng gạc, đưa tay sờ mặt Thi Vân Lâm, hắn nói: “Chờ đó.”
Kỳ Sơn Lang bước xuống giường, sải bước đi ra ngoài, cho đến khi bước ra khỏi cửa viện, màu xanh thẳm trong mắt hắn vẫn chưa tan.

Gửi phản hồi