Túc Vũ suy nghĩ một lát, nói: “Lão tướng quân, ý ngài nói là hắn đã có vợ thì trong lòng cũng nên có người để vương vấn rồi?”
“Cũng đúng.” Triệu Hưng An tỏ vẻ đồng ý, nhưng điều ông vốn muốn nói đến không phải là Thi Vân Lâm, ông nói: “Các ngươi đều nói là ta dẫn Kỳ Sơn Lang xuống núi Kỳ nhưng con người đầu tiên mà hắn tiếp xúc không phải là ta.”
Túc Vũ nhớ lại, nói: “Ý ngài là cái làng chài đó ư? Nhưng sau đó không phải đã đường ai nấy đi, cũng chẳng vui vẻ gì, không phải sao? Cũng không thấy hắn quay lại cái làng chài đó nữa.”
Có rất nhiều lời đồn về Kỳ Sơn Lang, trong đó có nhiều lời đồn rất kỳ lạ nhưng lời đồn hắn lúc nhỏ từng được người ở một làng chài nhỏ bên bờ biển nuôi dưỡng một thời gian thì được kể lại rất có căn cứ, không giống như giả.
Túc Vũ suy nghĩ một lát, hỏi: “Lão tướng quân, vậy ngài có biết đó là làng chài nào không?”
Triệu Hưng An xua tay: “Cái này ta không biết. Hoặc là ngươi theo dõi Kỳ Sơn Lang xem hắn có khi nào sẽ quay lại cái làng chài đó không, hoặc là ngươi tìm từng làng một dọc theo bờ biển đi.”
“Ý kiến tồi.” Túc Vũ đứng dậy, không nán lại lâu, cáo từ ra về. Hiện giờ Kỳ Sơn Lang đã vào thiên lao, còn rất nhiều việc đang chờ Túc Vũ xử lý.
Trong cung. Hoàng hậu tỉnh lại vẫn còn run rẩy. Cung nữ vội vàng ôm chăn gấm quấn lấy bà. Bà cuối cùng cũng mơ màng mở mắt, cơn đau ở cánh tay khiến bà nhăn mặt, hoàn toàn không còn dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ như ngày thường.
Tề Gia Trí ngồi bên giường, thần sắc khó đoán nhìn mẫu hậu của mình.
Hoàng hậu cuối cùng cũng tỉnh hẳn, bà vừa mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là nhi tử đang ngồi bên giường canh giữ mình. Nước mắt bà lập tức trào ra, vừa khóc vừa nói: “Con ơi! Mẫu thân hôm nay đã chịu nhục nhã biết bao…”
Hoàng hậu muốn đưa tay che mặt khóc lớn, động tác làm cho bả vai đầy thương tích của bà lại đau nhói.
Thái tử phi tiến lại gần, đưa khăn tay qua, nói: “Mẫu hậu đừng lo lắng, Bệ hạ và Thái tử điện hạ sẽ làm chủ cho người.”
Tề Gia Trí nghe mẫu hậu khóc thêm một lúc, mới lên tiếng: “Mẫu hậu đừng khóc nữa. Sự sỉ nhục hôm nay, ngày sau nhất định sẽ bắt Kỳ Sơn Lang trả gấp mười lần!”
Nghe lời Tề Gia Trí nói, bà mới từ từ ngừng khóc, bà hỏi: “Phụ thân con có đến không? Người nói gì?”
“Có đến, thấy mẫu hậu ngủ say nên đã rời đi. Trước khi phụ hoàng đi, người đã dặn dò cung nhân chăm sóc mẫu hậu cẩn thận.” Tề Gia Trí đáp.
Hoàng Hậu có chút thất thần. Bà tiếc nuối vì không được thấy sự quan tâm của Bệ hạ, đồng thời trong lòng bà lại nghi ngờ, Hoàng đế thật sự sẽ quan tâm đến bà sao? Dù có quan tâm thì cũng chỉ vì thân phận Hoàng Hậu của bà mà thôi.
E rằng… trong lòng ông chỉ trách bà đã phái thích khách đi ám sát người mà ông yêu thương nhất! Nghĩ đến vị ở Yểu Nguyệt Lâu kia là Hoàng Hậu lại quên cả cơn đau thể xác lúc này, trong mắt bùng lên sự ghen ghét, thù hận.
Bà không hiểu, đáng lẽ tình cảm thanh mai trúc mã của bà và Bệ hạ, vốn dĩ nên tương kính như tân, cầm sắt hoà minh. Sao lại đột nhiên xuất hiện một người cướp đi mọi sủng ái của bà? Bệ hạ của bà, điên cuồng yêu người không yêu mình, thậm chí còn làm ra bao chuyện hồ đồ trái với luân thường đạo lý.
Nửa đời người cứ thế trôi qua trong mơ hồ mà Hoàng Hậu vẫn không cam tâm, không cam tâm nhìn người từng nói bà là tình yêu lớn nhất đời này của người, lại cứ thế đi yêu thương người khác!
Bà muốn trừ khử Hoàng Quý Phi ở Yểu Nguyệt Lâu kia và đã làm rất nhiều lần. Chỉ cần bà còn sống thì bà sẽ không từ bỏ việc giết chết phụ nhân có ma thuật mê hoặc con người kia! Chỉ có như vậy, phu quân của bà mới có thể trở về bên cạnh bà…
Tề Gia Trí an ủi Hoàng Hậu, rồi cùng Thái tử phi trở về Đông Cung. Rời khỏi tẩm điện của Hoàng Hậu, sắc mặt Tề Gia Trí lập tức trở nên âm trầm.
Vừa lúc đi đến chỗ vắng vẻ, hắn nghiến răng thì thầm: “Thật là ngu xuẩn! Thân là Hoàng Hậu lại đi tranh giành tình cảm với một phi tần không có gia thế, đấu đá nửa đời, không còn chút thể diện nào. Phái thích khách ám sát cũng có thể làm liên luỵ đến người vô tội! Vừa ngu xuẩn vừa đáng đời.”
Thái tử phi cúi đầu lắng nghe, nàng im lặng không đáp lời nhưng trong lòng lại lặng lẽ vạch trần…
Thái tử luôn cho rằng mọi người xung quanh mình đều là kẻ ngu xuẩn, chỉ có mình mới là người thông minh tuyệt đỉnh. Nhưng kẻ ngốc thường tụ tập lại với nhau, nếu xung quanh hắn đều là kẻ ngu xuẩn thì bản thân hắn cũng chẳng thông minh được mấy đâu?
Chuyện Kỳ Sơn Lang làm với Hoàng Hậu nhanh chóng lan truyền khắp triều đình và kinh thành. Trong những buổi thượng triều tiếp theo, tấu chương buộc tội Kỳ Sơn Lang dâng lên không dứt.
Chỉ là chừng nào Lỗ còn đang rình rập thì không thể thực sự lấy mạng Kỳ Sơn Lang. Đây là điều mà tất cả văn võ bá quan đều biết rõ trong lòng nhưng việc dâng sớ thì vẫn phải làm, dù cho là thủ tục thì cũng phải làm đầy đủ.
Ngày tháng trôi qua, đã là cuối tháng Chạp, sắp đến Tết.
Thi Vân Lâm ngồi trên bậc đá dưới mái hiên, ngẩn ngơ nhìn tuyết mới phủ trong sân.
Thi Nghiên Niên đứng trước cửa sổ trong nhà nhìn nàng rất lâu, cầm một chiếc áo choàng đi ra, khoác lên vai nàng.
Thi Vân Lâm quay đầu lại, thấy là hắn thì cong môi cười với hắn, gọi một tiếng “Ca ca.”
“Đang nghĩ gì vậy?” Thi Nghiên Niên ngồi xuống bên cạnh nàng.
“Chẳng nghĩ gì cả.” Thi Vân Lâm nhếch cằm lên, nhìn tuyết trong sân: “Trước đây chưa từng thấy tuyết, còn hai tháng nay ngày nào cũng thấy.”
Thi Nghiên Niên biết nàng nói không thật nhưng hắn cũng không vạch trần. Nàng im lặng ngắm tuyết trắng, hắn liền lặng lẽ ngồi cùng nàng ngắm tuyết.
Một lúc lâu sau, Thi Vân Lâm chống cằm, đột nhiên thở dài, nàng thì thầm hỏi: “Thiên lao trông như thế nào?”
Thi Nghiên Niên ngước mắt nhìn đôi mày cau mày phiền muộn của Thi Vân Lâm. Hắn luôn có thể đứng đúng từ góc độ của Thi Vân Lâm để suy nghĩ vấn đề, vì vậy hắn hiểu được sự cảm động và lo lắng của nàng và sự thấu hiểu này đã lấn át nỗi chua xót trong lòng hắn.
“Kỳ quốc hiện tại không thể thiếu Kỳ Sơn Lang, chỉ cần hắn muốn thì lúc nào cũng có thể rời khỏi thiên lao. Nhưng ở trong cái loại thiên lao này thì suy cho cùng vẫn không thể nào thoải mái được.”
Thi Vân Lâm cúi đầu, nghịch nghịch dải tua trên cổ tay áo, tự nhủ: “Hình như cũng không tệ lắm. Ít nhất cũng được che gió chắn mưa, thoải mái hơn nhiều so với trong rừng sâu núi thẳm.”
Thi Nghiên Niên im lặng một lát rồi đứng dậy, nói: “Ta đi gặp phụ thân.”
“Ca ca.” Thi Vân Lâm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cau mày phiền muộn hỏi: “Trong thiên lao có thể ăn nhiều thịt không?”
Thi Nghiên Niên há miệng, nhất thời không nói nên lời. Hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dịu dàng nhìn Thi Vân Lâm, ôn tồn nói: “Thông thường thì không được nhưng nếu là hắn thì có lẽ sẽ phá lệ.”
Sau một thoáng dừng lại, hắn nói tiếp: “Ngày mai là Tiểu Niên* rồi, muội có thể mang chút đồ đến cho hắn.”
*小年 – Tiểu Niên: là một ngày quan trọng chỉ sau ngày Tết Nguyên Đán ở Trung Quốc. Thường rơi vào 23 hoặc 24 tháng Chạp, là ngày đưa tiễn ông Táo, báo hiệu mọi người bắt đầu chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán.
“Muội không thèm đi… ” Thi Vân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu hỏi: “Thiên lao có cho muội vào không?”
Thi Nghiên Niên hít một hơi, gió đông lạnh lẽo lùa vào miệng hắn, khiến lục phủ ngũ tạng đều lạnh buốt. Môi hắn từ từ nở một nụ cười, ôn tồn như thường lệ: “Muội có thể đi tìm Triệu Hưng An hỏi xem có thể dẫn đường không. Nghe nói Triệu lão tướng quân và Kỳ Sơn Lang khá thân thiết…”
Thi Nghiên Niên không đợi Thi Vân Lâm hỏi thêm, nhanh chóng quay người rời đi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Thi Vân Lâm sửa soạn phần đồ ăn. Một con gà quay, một đĩa thịt bò đầy ụ, còn có một cái đùi cừu quay. Hộp cơm không đựng vừa cái đùi cừu quay lớn như vậy nên nàng sai Hựu Lục và Dã Thanh đến giúp nàng lóc thịt cừu ra khỏi xương, chỉ cho từng miếng thịt đùi cừu không xương vào hộp cơm. Chiếc hộp cơm không nhỏ, lại còn bị nhét đầy ắp, khi xách lên cũng hơi nặng tay.
Trước khi ra cửa, Thi Vân Lâm vén váy, nhanh chóng quay về phòng, lấy ra một chiếc áo choàng lông chồn từ trong rương. Đây là cái áo lần đầu tiên nàng gặp Kỳ Sơn Lang, Kỳ Sơn Lang đã ném cho nàng. Trước đây ở cung Bách Tường, Thi Vân Lâm đã từng trải nghiệm, chỉ cần có khoác áo choàng của Kỳ Sơn Lang là nàng có thể đi lại thông suốt.
Bây giờ Kỳ Sơn Lang đang ở trong thiên lao, không biết mặc y phục của hắn còn có tác dụng không.
Thi Vân Lâm dẫn Hựu Lục và Dã Thanh ra cửa, Thẩm Đàn Khê cũng đi cùng. Hôm nay là Tiểu Niên, Thẩm Đàn Khê muốn đến Tư Hồng Tự treo đèn bình an cho Chu Trạch Minh, tiện đường nên cùng ra ngoài.
Thẩm Đàn Khê suy nghĩ, dù sao trời còn sớm, nàng định đưa Thi Vân Lâm đến thiên lao trước, rồi nàng đi Tư Hồng Tự cũng không muộn.
Hai người đến Triệu phủ nhưng lại thất vọng khi biết Triệu Hưng An không có ở phủ. Thì ra Triệu Hưng An không phải người ở kinh thành, cả nhà Triệu gia đã về quê ăn Tết rồi.
“Vậy phải làm sao?” Thẩm Đàn Khê hỏi.
Cổ áo lông của chiếc áo choàng lông chồn khẽ vuốt ve cổ Thi Vân Lâm, nàng suy nghĩ rồi nói: “Cứ đi thiên lao một chuyến, nói không chừng người ta sẽ cho vào thì sao?”
Hai người dẫn Hựu Lục và Dã Thanh đi một đoạn, một chiếc xe ngựa nghênh ngang đi tới, lướt qua nhau, xe ngựa dừng lại phía sau các nàng.
Tĩnh Dũng Vương vén rèm lên, hỏi: “Lễ Tết thế này, hai vị phu nhân định đi đâu đây?”
Thi Vân Lâm và Tĩnh Dũng Vương chỉ mới gặp nhau một lần nên nàng không hiểu rõ người này, vốn không muốn nói nhưng nghĩ lại, cũng không có gì phải giấu giếm, càng không cần thiết phải kết oán với vương gia của Kỳ quốc.
“Không biết thiên lao ở đâu, vốn muốn nhờ Triệu lão tướng quân phái người dẫn đường.” Thi Vân Lâm nói.
Tĩnh Dũng Vương “Ồ” một tiếng, nói: “Hơi xa. Lên xe đi, bản vương đưa các ngươi một đoạn.”
Nói xong, hắn liền hạ rèm xuống.
Thi Vân Lâm có chút ngạc nhiên trước lòng tốt của hắn, nghi hoặc nhìn về phía Thẩm Đàn Khê muốn hỏi ý kiến nàng, lại thấy Thẩm Đàn Khê cau mày suy tư không biết đang nghĩ gì.
“Tỷ tỷ?”
Thẩm Đàn Khê hoàn hồn, hỏi: “Lên xe không?”
Thi Vân Lâm suy nghĩ một chút, dẫn Thẩm Đàn Khê lên xe ngựa.
Tĩnh Dũng Vương ngồi ở phía trong cùng, nhắm mắt dưỡng thần. Thi Vân Lâm cùng mấy người lên xe ngựa, nàng nói: “Đa tạ Tĩnh Dũng Vương.”
Tĩnh Dũng Vương mở mắt ra, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Đàn Khê lâu hơn một chút, nói một câu “Khách sáo rồi.” rồi nhắm mắt lại.
Tĩnh Dũng Vương suốt dọc đường không mở mắt cũng không nói lời nào, cho đến khi xe ngựa dừng lại trước thiên lao thì hắn mới phân phó thủ hạ: “Dẫn phu nhân Đại tướng quân vào.”
Hắn lại nhìn Thẩm Đàn Khê hỏi: “Châu phu nhân cũng đi sao?”
“Không, ta đi Tư Hồng Tự.”
“Ồ” Tĩnh Dũng Vương nắm chặt chiếc vòng trên ngón tay: “Đường còn xa, phải mất kha khá thời gian. Đưa ngươi đi?”
“Đa tạ ý tốt của vương gia, không cần đâu.” Thẩm Đàn Khê đi theo Thi Vân Lâm xuống xe ngựa.
Tĩnh Dũng Vương cười cười, cũng không cố chấp, hắn thu hồi ánh mắt, sai người đánh xe về phủ.
Thi Vân Lâm sai Dã Thanh đi cùng Thẩm Đàn Khê, còn nàng thì dẫn Hựu Lục đi theo thị vệ của Tĩnh Dũng Vương vào thiên lao.
Thiên lao âm u, khắp nơi đều là mùi tanh của máu, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng rên xiết đau đớn của phạm nhân khi bị tra tấn.
Không khí như vậy khiến Thi Vân Lâm có chút căng thẳng. Nàng cố gắng cứng rắn đi vào, cho đến khi đi đến căn phòng giam cuối cùng.
Xung quanh tối đen như mực, nàng nheo mắt nhìn vào trong, chỉ mơ hồ thấy bóng dáng Kỳ Sơn Lang cúi đầu, khoanh tay ngồi dưới đất.
Cánh cửa nhà giam được mở ra, Kỳ Sơn Lang ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc áo choàng của mình trên người Thi Vân Lâm, ánh mắt hắn rõ ràng ngưng lại.
Thi Vân Lâm bảo Hựu Lục chờ bên ngoài, một mình bước vào. Cai ngục khóa cửa lại, tạm thời nhốt Thi Vân Lâm trong nhà giam.
Kỳ Sơn Lang ngẩng đầu nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm, không nói gì. Thi Vân Lâm bỗng cảm thấy hơi căng thẳng, nàng xách chiếc hộp cơm nặng trịch đi đến trước mặt Kỳ Sơn Lang rồi mở ra.
“Hôm nay là Tiểu Niên, ta mang cho ngài chút đồ ăn.” Thi Vân Lâm bày đồ ăn ra, mới phát hiện hai tay Kỳ Sơn Lang bị khóa bởi xiềng xích.
Thi Vân Lâm khẽ sững người, nhớ lại lúc trước ở núi Kỳ, nàng chê thịt thú nướng vừa chín còn nóng, Kỳ Sơn Lang đã xé từng miếng thịt đút cho nàng.
Nàng cầm đũa, gắp một miếng thịt bò đưa đến bên miệng Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang ngạc nhiên nhìn nàng một cái, không nói gì, há miệng ăn.
Thi Vân Lâm cũng không nói gì, từng miếng từng miếng đút cho Kỳ Sơn Lang, cho đến khi hắn ăn hết tất cả đồ mang đến.
Nhà giam rất tối, Thi Vân Lâm nhìn không rõ. Nàng lấy một chiếc khăn, đưa đến trước mặt Kỳ Sơn Lang, lau đi một chút dầu dính trên môi hắn.
Nàng gấp chiếc khăn đã bẩn lại, bỗng nhiên không biết nói gì.
“Sắp đến Tết rồi.” Thi Vân Lâm im lặng một lúc: “Khi nào ngài về nhà?”
Kỳ Sơn Lang rốt cuộc cũng lên tiếng: “Nàng muốn về nhà?”
Thi Vân Lâm gật đầu.
Kỳ Sơn Lang đứng dậy, giơ tay dùng sức đập mạnh vào song sắt, xiềng xích nặng nề trên cổ tay hắn vỡ tan. Hắn lại dùng sức đá một cái, phá tung cánh cửa nhà giam làm cho cả tòa thiên lao rung chuyển theo.
Hắn bước ra khỏi nhà giam, quay đầu nhìn Thi Vân Lâm: “Đi thôi.”
_
[Tác giả có lời muốn nói]
Vân Lâm:…??? Bị khùng hả?!

Gửi phản hồi