Mặt nước tĩnh lặng, những giọt nước đọng trên thành thùng chậm rãi rơi xuống, tạo thành những vệt vỡ vụn.
Thi Vân Lâm nằm sấp trên ngực Kỳ Sơn Lang, những ngón tay mảnh khảnh bám lấy cánh tay hắn. Nàng nhắm mắt, cau mày, trên trán hiện lên vài phần đau đớn. Nước trong thùng đã bắn ra không ít, chỉ còn lại một nửa, vừa đủ ngập quá eo của Thi Vân Lâm và Kỳ Sơn Lang. Những giọt nước chậm rãi trôi xuống dọc theo tấm lưng tuyết trắng của Thi Vân Lâm, hòa vào dòng nước.
Nước trong bồn tắm cũng đã nguội. Thi Vân Lâm bắt đầu cảm thấy hơi lạnh. Khi Kỳ Sơn Lang nắm lấy eo nàng, muốn xoay nàng lại, làm động mặt nước tĩnh lặng trong thùng, dòng nước nguội va chạm vào eo Thi Vân Lâm, cái lạnh lập tức thấm vào eo nàng.
Thi Vân Lâm rùng mình, không làm theo ý Kỳ Sơn Lang, một tay nàng nắm lấy thành thùng, một tay dùng sức đẩy vào ngực Kỳ Sơn Lang, nhíu mày gằn giọng: “Không!”
Trước đây nàng gần như mỗi lần đều khóc lóc nài nỉ không muốn, đây là lần đầu tiên nàng dùng giọng điệu hơi dữ dằn để nói không.
Động tác của Kỳ Sơn Lang khựng lại, hắn nhìn vào mắt nàng một lúc. Sau đó, bàn tay đặt trên eo sau của Thi Vân Lâm dịch chuyển ra sau một chút để đỡ eo nàng, cùng nàng đứng dậy trong nước.
Tức thì vang lên tiếng nước ào ào xung quanh, những giọt nước vốn chỉ đang chảy dịu dàng giờ đây nhảy nhót vui vẻ, nhanh chóng rơi xuống dọc theo đường cong mềm mại của Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm cảm thấy lạnh hơn, nàng vòng tay qua eo Kỳ Sơn Lang, ôm chặt lấy hắn hơn, tìm kiếm hơi ấm.
Cánh tay Kỳ Sơn Lang buông thõng bên người, không hề chạm vào Thi Vân Lâm. Hắn cúi đầu nhìn Thi Vân Lâm, nói: “Nếu không muốn thì đừng ôm ta.”
Thi Vân Lâm sững người một chút, vội vàng buông tay lùi lại nửa bước. Đứng trong nước không vững, chân sau nàng dán vào thành thùng ẩm ướt, mất thăng bằng sắp ngã ra khỏi bồn tắm. Lúc này Kỳ Sơn Lang mới vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, Thi Vân Lâm không ngã ra ngoài nhưng lại va mạnh vào ngực hắn. Trong lúc hoảng loạn, nàng lại ôm lấy eo Kỳ Sơn Lang, đứng vững trở lại.
Trán Thi Vân Lâm va vào lồng ngực cứng rắn của Kỳ Sơn Lang, hơi đau. Nàng mơ hồ nghe thấy Kỳ Sơn Lang thở dài.
Đã nói là đừng ôm hắn rồi, sao nàng lại không nghe lời như vậy?
Kỳ Sơn Lang cúi người, cánh tay vòng qua eo Thi Vân Lâm, bế ngang nàng lên. Hắn bước ra khỏi bồn tắm, ôm Thi Vân Lâm đang không có một mảnh vải che thân, hắn đá tung cửa phòng tắm, bước vào tẩm phòng kế bên, thả Thi Vân Lâm lên giường.
Thân thể chưa lau khô vết nước chìm vào gấm vóc, vết nước lập tức lan ra.
Nhìn Kỳ Sơn Lang áp sát, Thi Vân Lâm hơi mở to mắt, rồi lại biến thành cầu xin: “Không muốn nữa, đã bốn…”
Thi Vân Lâm úp mặt xuống gối khóc, trong lòng nàng vô cùng tự trách và hối hận! Nàng không nên lo lắng cho con sói hoang này, càng không nên nhất thời hồ đồ đi thiên lao thăm hắn, còn mang đồ ăn cho hắn!
Trong lòng nàng bị sự hối hận khổng lồ nhấn chìm, trách mình nhất thời mềm lòng, tự chuốc lấy hậu quả.
Huhuhuhu!
Lần sau hắn còn ngồi tù, nàng nhất định sẽ không đi thăm hắn nữa! Hắn ngồi tù cả đời thì tốt!
Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mặt trời lặn nhanh chóng chìm xuống sau rặng núi. Hôm nay là Tiểu Niên, bữa tối thịnh soạn hơn ngày thường rất nhiều, dù cho ở trong viện nhỏ này không thể long trọng như trước, Phụ Văn Đan vẫn cùng Liễu ma ma chuẩn bị mười món ăn, cầu mong mọi sự thập toàn thập mỹ.
Đã sớm qua giờ ăn tối thường ngày, trời càng lúc càng tối. Thế nhưng bàn ăn vẫn còn trống rỗng, mười món ăn được chuẩn bị tỉ mỉ đều còn ở trong bếp, hoặc hâm nóng trong nồi, hoặc đậy từng lớp từng lớp bằng bát đĩa để giữ ấm.
Kỳ Sơn Lang và Thi Vân Lâm vẫn chưa ra, Thi Ngạn Đồng cũng không cho dùng bữa.
Thi Cảnh ngồi dưới mái hiên, tay tung hứng vài viên đá chơi đùa. Hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Đàn Khê, hỏi: “Tỷ tỷ và tỷ phu ngủ rồi sao? Có cần đi gọi không?”
Thẩm Đàn Khê lắc đầu.
Thi Ngạn Đồng đứng dưới gốc cây trong sân, nhìn lá khô trên cành cây mà thất thần. Thi Nghiên Niên từ trong phòng đi ra, trên khuỷu tay vắt một chiếc áo bông.
“Phụ thân, trời hơi lạnh rồi.” Hắn khoác chiếc áo bông trên tay lên người phụ thân.
Thi Ngạn Đồng thở dài, nói: “Sự sống lay lắt hôm nay, cái giá phải trả thật quá nặng nề. Nghiên Niên, Vân Lâm là nữ nhi nhỏ nhất của ta, từ nhỏ đã lanh lợi hiểu chuyện, ta yêu thương con bé nhất. Khi còn bé, ta đã không nỡ nghĩ đến lúc phải để con bé gả đi sau này, sợ con bé bị bắt nạt. Luôn nghĩ sau này nhất định phải chọn lựa kỹ càng một trượng phu có thể trân quý con bé.”
Thi Ngạn Đồng cau mày. Rõ ràng Kỳ Sơn Lang không phải là người dịu dàng chu đáo. Hắn thậm chí còn không tính là người.
Thi Nghiên Niên cười khổ.
Bên trong cánh cửa phòng đóng chặt, hắn mơ hồ đoán được chuyện gì đang xảy ra. Lòng đau đến gần như tê dại nhưng hắn vẫn phải an ủi người khác: “Phụ thân, mọi sự hy sinh đều sẽ có thành quả. Chúng ta sẽ không mãi mãi là tù nhân. Chúng ta nhất định có một ngày sẽ trở về, đến lúc đó sẽ đón Vân Lâm về nhà.”
Thi Ngạn Đồng quay người lại, nhìn chằm chằm Thi Nghiên Niên, nghiêm túc nói: “Nếu ngày đó thật sự đến, con có còn làm được điều đã thề trước mặt ta không? Vĩnh viễn trân quý yêu thương, cho đến khi chết?”
Thi Nghiên Niên có chút ngẩn ngơ, đột nhiên nhớ lại tâm trạng lúc quỳ xin Thi Ngạn Đồng ân chuẩn. Cảm xúc đau lòng lo lắng xen lẫn hy vọng dường như vẫn còn đọng lại trong tim.
“Đương nhiên.” Thi Nghiên Niên nói: “Lời thề không hối tiếc, hối tiếc sẽ chết không chốn dung thân.”
Thi Ngạn Đồng vỗ vỗ vai Thi Nghiên Niên, trong lòng có chút an ủi. Đại nạn này, ông đã mất quá nhiều người thân con cái, giờ đây ông càng thêm trân quý những người còn ở bên cạnh này.
Thi Vân Lâm từ trong phòng đi ra, nàng bước vào đại sảnh, áy náy nói: “Không cẩn thận ngủ quên mất.”
Phụ Văn Đan đang khâu một chiếc áo, bà ngẩng đầu mỉm cười dịu dàng với Thi Vân Lâm, sau đó mới sai Liễu ma ma dẫn Dã Thanh và Hựu Lục đi dọn cơm nước.
Thi Ngạn Đồng, Thi Nghiên Niên, Thẩm Đàn Khê và Thi Cảnh trong sân cũng đều đã vào nhà.
Các món ăn lần lượt được dọn lên, Kỳ Sơn Lang cũng từ trong phòng đi ra. Hắn mặc một bộ áo ngủ màu trắng của Thi Ngạn Đồng. Quần áo của Thi Ngạn Đồng mặc trên người hắn rõ ràng bị ngắn, cổ tay và mắt cá chân đều lộ ra một đoạn.
Kỳ Sơn Lang nhìn thấy cả nhà ngồi đầy người, liền dừng bước cau mày.
Những người trong sảnh cũng lần lượt nhìn về phía hắn. Khoảnh khắc trước Dã Thanh còn đang nói cười với Thẩm Đàn Khê, giờ đây cũng im bặt.
Thi Vân Lâm thật sự sợ Kỳ Sơn Lang lập tức muốn đưa nàng đi, nàng vội vàng đứng dậy nghênh đón, hai tay nắm lấy cổ tay Kỳ Sơn Lang, giọng mềm mại: “Qua đây ngồi đi.”
Kỳ Sơn Lang mặc cho nàng kéo, ngồi bên cạnh nàng.
“Mẫu thân, vừa rồi người đang khâu cái gì vậy?” Thi Vân Lâm quay đầu cùng mẫu thân tán gẫu.
Phụ Văn Đan cười nói: “Khâu quần áo cho con.”
Mắt Thi Vân Lâm cong cong, vẻ mặt như đã đoán trước.
Thi Cảnh ở bên cạnh họng nghẹn lại: “Của con thì sao? Của con thì sao?”
“Nam tử hán đại trượng phu phải nuôi khổ một chút, con không cần quần áo mới!” Phụ Văn Đan cố ý làm mặt nghiêm.
Thi Cảnh bĩu môi, lẩm bẩm: “Chậc, không làm cho con thì thôi. Hai tỷ tỷ sẽ làm cho con!”
Thi Vân Lâm lập tức nói: “Nếu là Đàn Khê tỷ có thời gian làm cho đệ thì may ra, đừng mong chờ gì ở tỷ.”
“Ồ…” Thi Cảnh bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Sao đệ lại quên tỷ tỷ ta là đồ ngốc cơ chứ!”
Khi Thi Vân Lâm trừng hắn, nàng hư hẫng giơ chiếc đũa trong tay lên, làm bộ muốn đánh hắn.
Cả nhà quây quần bên nhau, vừa hàn huyên vừa ăn bữa tối, không khí ấm áp hòa thuận. Chỉ có Kỳ Sơn Lang không lên tiếng, hắn thậm chí cũng không ăn gì nhiều.
Ánh mắt Thi Nghiên Niên dừng trên đôi mày cười của Thi Vân Lâm, dường như trở lại những năm tháng đã qua, trước khi mọi khổ nạn bắt đầu. Hắn ngây ngẩn nhìn Thi Vân Lâm, ánh mắt không dời đi được nữa.
Thẩm Đàn Khê phát hiện, khẽ nhíu mày, múc một chén canh đưa cho hắn. “Nếm thử cái này.”
Thi Nghiên Niên hoàn hồn. Được Thẩm Đàn Khê nhắc nhở, hắn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, lặng lẽ húp canh. Thẩm Đàn Khê thích ngọt, canh này rất ngọt nhưng Thi Nghiên Niên chỉ nếm được toàn là vị đăng.
Thi Cảnh sớm đã phát hiện Kỳ Sơn Lang không ăn đồ ăn, hắn do dự rất lâu, mới lấy hết can đảm, dùng đũa gắp một miếng bánh hoa mai, cẩn thận đặt trước mặt Kỳ Sơn Lang, nói: “Đồ tráng miệng Liễu ma ma làm là ngon nhất. Tỷ phu nếm thử đi!”
Không khí hòa thuận lúc trước hơi chững lại.
Thi Vân Lâm vội vàng làm dịu tình hình: “A Cảnh, ngài ấy không ăn cái này.”
Kỳ Sơn Lang liếc Thi Vân Lâm một cái, từ trong tay nàng cầm lấy đũa, gắp miếng bánh hoa mai kia lên ăn.
Thi Vân Lâm ngây người nhìn hắn. Hành động của hắn ngược lại khiến lời nàng vừa nói trở nên thừa thãi, nàng lẩm bẩm: “Trước kia ngài không ăn mà… “
“Ta không biết làm.” Kỳ Sơn Lang khẽ dừng lại: “Nàng cũng không biết làm.”
Thi Vân Lâm hé miệng, không nói nên lời.
Phụ Văn Đan vội vàng nói: “Lát nữa sẽ bảo Liễu ma ma làm thêm chút điểm tâm, đợi ngày mai các con đi thì mang theo.”
Thi Vân Lâm liếc nhìn đôi đũa bị Kỳ Sơn Lang giật lấy, im lặng cầm lấy một đôi đũa khác bên cạnh, vốn chuẩn bị cho hắn, tiếp tục ăn.
Thi Cảnh đứng dậy, lấy một cái bát mới, gắp mỗi món một ít, múc đầy một bát nhỏ, tự mình đưa đến trước mặt Kỳ Sơn Lang.
Sự tỏ ý thân thiện quá mức của hắn khiến mọi người đều có chút bất ngờ, nhao nhao nhìn về phía hắn. Thi Ngạn Đồng nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng.
“Tỷ phu, đệ thấy tỷ phu thật lợi hại! Là người lợi hại nhất! Đệ muốn được lợi hại như tỷ phu!”
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời của Thi Cảnh, im lặng một lát, mở miệng: “Muốn gì?”
Lời hắn vừa nói ra, liền khiến lòng kính ngưỡng của thiếu niên đối với Đại tướng quân thay đổi bản chất. Mọi người sợ Kỳ Sơn Lang hiểu lầm điều gì, dẫn đến hậu quả không tốt.
Thi Vân Lâm trong lòng cũng khẽ run lên, nàng đập thình thịch hai cái, vội vàng nhắc nhở: “A Cảnh, muốn cái gì thì nói thẳng ra!”
Thi Cảnh cũng bị lời của Kỳ Sơn Lang làm cho giật mình, hắn phản ứng một chút, mới nói: “Đệ muốn học bản lĩnh của tỷ phu! Muốn đi theo tỷ phu đánh trận!”
“Được.” Kỳ Sơn Lang thu hồi ánh mắt, cầm lấy đũa ăn những thứ lộn xộn trước mặt.
Kỳ Sơn Lang ăn hai miếng, ngẩng đầu nhìn Thi Cảnh, hỏi: “Còn việc gì nữa?”
Thi Cảnh trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ, hắn theo bản năng lắc đầu, rồi lại lập tức gật đầu, hắn nói: “Tỷ phu, tỷ tỷ của đệ hơi ngốc, tính tình cũng không tốt, tỷ phu phải nhường nhịn tỷ ấy nhiều hơn, đối xử tốt với tỷ ấy!”
Thi Vân Lâm không nói nên lời, cúi đầu, dùng lòng bàn tay chống lên trán, không muốn nhìn đệ đệ này thêm một lần nào nữa.
Kỳ Sơn Lang mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm hắn.
Thi Cảnh nói xong, đối diện Kỳ Sơn Lang im lặng hồi lâu, trong lòng hắn bắt đầu dậy sóng.
Kỳ Sơn Lang đột nhiên khẽ cười một tiếng.
Thi Vân Lâm quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang, nói: “Ta biết ngài không đói, nếu ngài không muốn ăn gì thì về phòng đi.”
Kỳ Sơn Lang nghe hiểu thì buông đũa trong tay rồi đứng dậy rời đi.
Khi Thi Vân Lâm quay đầu lại muốn tiếp tục ăn, nàng phát hiện mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt phức tạp.
“Ngài ấy mấy ngày mới ăn một bữa…” Thi Vân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm, cúi đầu ăn cơm.
Hôm sau, Thi Vân Lâm vừa nghĩ đến việc về núi Kỳ mỗi ngày chỉ có thể ăn thịt nướng, nàng nhất định phải ăn cơm trưa xong mới khởi hành.
Lúc đi, nàng không chỉ mang theo y phục mới mà mẫu thân may cho nàng, còn mang theo một ít điểm tâm do Liễu ma ma làm.
Những ngày khổ cực ăn không no mặc không ấm, kêu trời trời không thấu kêu đất đất không nghe sắp lại đến rồi. Thi Vân Lâm thở dài, ủ rũ cúi đầu đi về phía trước.
Đêm qua va vào bên hông, nàng nghiêng người đưa tay lên thắt lưng xoa xoa. Kỳ Sơn Lang đi bên cạnh nàng, đưa tay ra, lòng bàn tay che lấy bàn tay đang xoa eo của nàng, kéo eo thon của nàng vào trong ngực hắn.
Nhìn theo nàng đi xa, Thi Nghiên Niên vội vàng dời mắt, quay người đi vào.
Thẩm Đàn Khê lo lắng đuổi theo: “Nghiên Niên?”
Thi Nghiên Niên quay đầu lại, trên mặt mang theo nụ cười nhạt ôn hòa: “Đàn Khê, sao vậy?”
Nếu hắn có thể nói ra nỗi khổ và sự tiếc nuối của mình, Thẩm Đàn Khê ngược lại sẽ không lo lắng nhưng Thi Nghiên Niên luôn mỉm cười như không có chuyện gì, điều này khiến Thẩm Đàn Khê rất lo lắng trong lòng nhưng nàng lại không biết phải an ủi thế nào.
Kỳ Sơn Lang cưỡi con đại hắc mã mang Thi Vân Lâm về núi Kỳ. Đến khi đi đường núi thì phải đi bộ, Thi Vân Lâm đi theo Kỳ Sơn Lang một đoạn đường rất dài, đột nhiên phát hiện đây dường như không phải là đường về căn nhà gỗ.
Nàng nghi hoặc nhìn về phía Kỳ Sơn Lang.

Gửi phản hồi