MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 40

Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang, vừa định hỏi hắn sao lại về rồi, Phùng Anh đã lên tiếng: “Đại tướng quân sao về sớm vậy? Ta vừa mới nói với phu nhân là đến khuya ngài mới về, bảo phu nhân đừng đợi ngài.”

Thi Vân Lâm bèn mím môi, không nói gì.

“Đúng rồi!” Phùng Anh đến trước mặt Kỳ Sơn Lang, đôi mắt sáng lấp lánh hỏi: “Mạnh Nhất Trác khi nào về?”

“Đi hỏi Ngô Cường.” Kỳ Sơn Lang đáp.

“Ngô Cường biết? Vậy mà hắn không nói cho ta biết!” Phùng Anh khẽ mắng một tiếng, rồi vui vẻ rời đi. Nàng đi đến ngoài cửa, không quay lại, chỉ chống tay vào cửa, nghiêng đầu nhìn vào, nói với Thi Vân Lâm: “Phu nhân, đừng quên có việc gì thì tìm ta! Không có việc gì cũng có thể tìm ta tán gẫu!”

Thi Vân Lâm nhìn đuôi tóc đung đưa của nàng, cong mắt nói: “Được.”

Phùng Anh đi xa rồi, Thi Vân Lâm cũng không nhìn Kỳ Sơn Lang, nàng cúi đầu, mân mê tua rua trên tay áo.

Nàng cũng muốn giả câm, có thể không nói thì không nói.

“Phải ở lại đây vài ngày trước.” Kỳ Sơn Lang lên tiếng trước.

Thi Vân Lâm không lên tiếng, thậm chí còn không ngẩng đầu nhìn hắn, tiếp tục nhàm chán mân mê tua rua trên tay áo.

Kỳ Sơn Lang ngạc nhiên nâng mặt Thi Vân Lâm lên, buộc nàng phải ngẩng mặt nhìn hắn. Thi Vân Lâm khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng giãn ra, thản nhiên nói: “Không sao, ngài không cần phải nói cho ta biết.”

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm vào mắt Thi Vân Lâm, hắn lại một lần nữa cảm thấy khả năng nghe hiểu ngôn ngữ của mình còn cần tiến bộ.

Một lát sau, hắn buông tay, mặc cho Thi Vân Lâm tiếp tục cúi đầu, mân mê mấy sợi tua rua đó.

Kỳ Sơn Lang ngồi xổm xuống trước mặt Thi Vân Lâm, cởi đôi giày dính đầy bùn tuyết của nàng. Đôi giày của nàng đã được cởi ra, Kỳ Sơn Lang mới phát hiện ra đôi tất lụa của nàng cũng đã bị nước tuyết làm ướt.

Hôm nay nàng quả thật đã tự mình đi bộ không ít.

Kỳ Sơn Lang cũng kéo tất lụa trắng của Thi Vân Lâm ra, hắn nắm lấy bàn chân trần của nàng, bàn chân nàng giờ đây lạnh như một khối ngọc.

Kỳ Sơn Lang ngẩng đầu, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Thi Vân Lâm, Thi Vân Lâm vội vàng cúi đầu lại, thu hồi ánh mắt.

Kỳ Sơn Lang đứng dậy, sau đó ôm Thi Vân Lâm đi về phía giường. Hắn đặt Thi Vân Lâm lên giường, kéo chăn bên cạnh quấn quanh người nàng.

Thi Vân Lâm quả thật cảm thấy lạnh, nàng vừa kéo chăn, vừa co chân giấu vào trong. Kỳ Sơn Lang đưa tay vào chăn, nắm lấy cổ chân Thi Vân Lâm, kéo hai chân nàng ra. Bàn tay hắn giữ lấy đôi chân trắng như tuyết của nàng trong lòng bàn tay.

Thi Vân Lâm vừa định giãy giụa, lại phát hiện lòng bàn tay hắn ấm áp hơn nhiều so với trong chăn, nàng ngoan ngoãn không động đậy nữa, mặc cho Kỳ Sơn Lang sưởi ấm chân cho mình.

Đợi đến khi đôi chân nhỏ bé đông cứng của nàng và lòng bàn tay Kỳ Sơn Lang ấm bằng nhau, Kỳ Sơn Lang mới buông nàng ra, cho hai chân nàng vào trong chăn.

Kỳ Sơn Lang ngồi bên giường không lâu thì rời đi.

Sau đó Nhị Đông Tử mang cơm tối đến, Thi Vân Lâm không có khẩu vị nên không muốn ăn. 

Nàng đóng cửa, buồn bã nghiêng người trên giường.

Nàng biết mình đang không vui nhưng lại không hiểu vì sao mình không vui. Nàng nằm trên giường rất lâu, đến khi đói bụng muốn ăn thì bữa tối được mang tới đã nguội lạnh.

Ăn đồ nguội lại cảm thấy lạnh, Thi Vân Lâm cầm hộp bánh lên ăn món tráng miệng do Liễu ma ma làm. Nàng ăn ba miếng, muốn lấy thêm nhưng khi nhìn bốn miếng bánh còn lại trong hộp thì nàng do dự.

Kỳ Sơn Lang có vẻ cũng thích ăn cái này.

Tên dã nhân kia bình thường không ăn được đồ ngon như vậy, không giống nàng từ nhỏ đã luôn có thể ăn bánh do Liễu ma ma làm.

Thôi vậy, để dành lại cho hắn đi.

Thi Vân Lâm đặt hộp bánh sang một bên, trở lại giường co mình vào chăn để tránh rét.

Nàng cô độc ở trong căn phòng xa lạ, u ám, không có việc gì làm đành ép mình ngủ. Trời còn sớm, nàng không ngủ được, trong cơn mơ màng nàng nhớ lại rất nhiều chuyện đã qua.

Những cửa hàng mua sắm không bao giờ hết, những món ăn ngon không bao giờ hết, những món trang sức lộng lẫy và những bộ xiêm y gấm vóc. Mùa xuân thả diều, mùa hè tránh nóng, mùa thu chèo thuyền hái sen, mùa đông không lạnh vì đã có tỷ muội tụ tập cùng nhau cầm, kỳ, thi, họa, rượu, hoa…

Những ngày tháng ấy, giờ hồi tưởng thật đúng là cuộc sống thường nhật của thần tiên.

Khi chiến sự xảy ra cũng là lúc cuộc sống thường nhật của Thi Vân Lâm biến thành ăn, ngủ, cố gắng sống sót.

Hiện tại, cuộc sống thường ngày của nàng là ăn, ngủ và bị Kỳ Sơn Lang ngủ cùng.

Thi Vân Lâm trở mình, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Trước khi ngủ có bao nhiêu hồi ức tốt đẹp thì khi ngủ lại có bấy nhiêu ác mộng đáng sợ. Điều đáng sợ nhất trong mộng chính là cảnh tượng sinh linh đồ thán mà nàng đã trải qua. Sự giết chóc không ngừng lại và máu tươi vô tận tràn ngập cả giấc mộng.

Nàng bật khóc trong ác mộng rồi tỉnh giấc, xung quanh tối đen như mực, ngọn nến leo lét đã tắt từ lúc nào không biết. Nàng quên mất mình đang ở đâu, chỉ biết đó là một nơi tối tăm xa lạ. Cảm giác như quay trở lại sự tuyệt vọng khi ngã khỏi xe ngựa và rơi vào một đống xác chết trong lúc chạy trốn.

Thi Vân Lâm khóc đến nấc nghẹn.

Kỳ Sơn Lang xử lý xong quân vụ trở về, còn cách xa đã nghe thấy tiếng khóc của Thi Vân Lâm. Hắn vội vàng bước nhanh về phía đó, dùng sức đạp mạnh, then cài bên trong bị hắn đạp tung ra. Trong nhà tối đen, hắn vẫn nhìn thấy Thi Vân Lâm đang ôm gối ngồi trên giường khóc.

Kỳ Sơn Lang đóng cửa phòng lại, trước tiên thắp sáng ngọn đèn trong nhà, để căn phòng sáng lên, rồi mới bước về phía Thi Vân Lâm.

“Ở một mình nên sợ sao?” Kỳ Sơn Lang hỏi.

Thi Vân Lâm ngẩng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nước mắt, ngây ngốc nhìn hắn. Nàng lại nhìn quanh, nhờ ánh nến vừa được thắp lại trong nhà, từ từ nhận ra đây là đâu.

Tầm mắt Thi Vân Lâm bị nước mắt làm mờ đi, nàng chớp mắt, nước mắt tuôn rơi. Nàng lẩm bẩm tự nói: “Ta muốn về nhà…”

“Muốn về ngõ Trường Thanh?”

Một lúc lâu sau, Thi Vân Lâm mới từ từ lắc đầu, nàng không giải thích, chỉ khóc và lặp đi lặp lại: “Ta muốn về nhà, ta muốn về nhà, ta, ta muốn về nhà…”

Kỳ Sơn Lang im lặng nhìn nàng rất lâu, rồi nói: “Sau này ta sẽ đưa nàng về Tương quốc.”

Thi Vân Lâm ngẩng đôi mắt sưng húp vì khóc, ngây ngốc nhìn Kỳ Sơn Lang, có chút không tin lời hắn nói.

Kỳ Sơn Lang đứng dậy, đi ra ngoài một chuyến. Thi Vân Lâm vẫn ngồi ngây ngốc trên giường, nhìn về hướng Kỳ Sơn Lang rời đi. Nàng không phải kẻ ngốc, dù vậy nàng đã suy đi nghĩ lại mà vẫn không hiểu câu nói của Kỳ Sơn Lang, có phải nàng đã suy nghĩ quá nhiều rồi không?

Kỳ Sơn Lang trở về, một tay bưng một chậu đồng, hơi nóng từ trong chậu bốc lên. Kỳ Sơn Lang đặt chậu đồng bên giường, hắn nhúng ướt khăn rồi vắt khô, lau đi khuôn mặt nhòe nhoẹt vì nước mắt của Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm nắm chặt cổ tay Kỳ Sơn Lang, dè dặt hỏi: “Lời vừa rồi của ngài có ý gì?”

“Ta không làm người, càng không phải là người của Kỳ quốc. Ta chỉ trung thành với bản thân mình.” Kỳ Sơn Lang nói: “Ta đã hứa với Triệu Hưng An diệt Lỗ, sau đó sẽ đưa nàng về Tương.”

Trái tim Thi Vân Lâm cả gan treo lơ lửng, đập thình thịch. Nếu phụ thân có Kỳ Sơn Lang tương trợ thì việc phục quốc càng có thêm hy vọng.

Nàng gấp gáp nói: “Kỳ Sơn Lang, chàng thật tốt, ta rất rất thích chàng!”

Kỳ Sơn Lang không tin mấy lời ma quỷ này của nàng, hắn nói: “Buông tay.”

Thi Vân Lâm lập tức buông tay, Kỳ Sơn Lang dùng chiếc khăn ấm lau đi vết nước mắt trên mặt Thi Vân Lâm.

Ban đêm, khi Kỳ Sơn Lang đến với nàng, Thi Vân Lâm cũng không còn khóc lóc mắng hắn như trước. Nàng đưa tay lấy gối áp mặt mình xuống, nghiến răng nhắm mắt chịu đựng.

Chỉ là lọ thuốc tiêu sưng giảm đau đó cũng đã dùng hết chút cuối cùng vào tối nay.

Hai ngày tiếp theo, ban ngày Thi Vân Lâm hầu như không nhìn thấy Kỳ Sơn Lang. Nàng cũng không biết hắn sẽ trở về lúc nào. Đồ ăn phần lớn là Nhị Đông Tử đưa tới, hoặc Nhị Đông Tử sai người khác đưa tới. Chỉ là trước khi Thi Vân Lâm ngủ, Kỳ Sơn Lang đều trở về, không còn để nàng ngủ một mình nữa.

Trưa ngày thứ ba, là Phùng Anh đến đưa cơm.

“Phu nhân, sao mãi không thấy phu nhân đi tìm ta?” Phùng Anh trực tiếp chất vấn.

Điều này làm Thi Vân Lâm bối rối, nàng tưởng Phùng Anh hôm đó chỉ nói khách sáo, lúc này mới nhận ra tính cách Phùng Anh hẳn sẽ không nói khách sáo.

Phùng Anh không đợi Thi Vân Lâm mời, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh, nói: “Cứ ở trong căn phòng này có ngột ngạt không? Ăn xong ta đưa phu nhân ra ngoài đi dạo nha?”

Thi Vân Lâm do dự một chút, rồi mỉm cười gật đầu đồng ý.

Phùng Anh dẫn Thi Vân Lâm đi dạo quanh thôn nhỏ, còn vào một nhà dân xin một nắm táo lớn. Nàng dùng vạt áo đựng táo, vừa tự ăn vừa mời Thi Vân Lâm ăn.

Thi Vân Lâm lấy một quả ăn. Nàng đã bao năm không ăn táo mà không bỏ hạt. Ăn xong một quả, nàng lại lấy thêm vài quả nữa ăn.

“Gần đây mấy kẻ có quyền đều đã đến, Đại tướng quân có lẽ sẽ bận rộn hơn. Hai ngày nữa là ổn thôi, đến lúc đó mọi người đều bắt đầu nghỉ phép năm.” Phùng Anh nói: “Không biết Đại tướng quân có ở lại đây ăn Tết không? Nếu có, ta sẽ dẫn phu nhân đi từng nhà ăn thịt năm mới.”

Phùng Anh bĩu môi, nói: “Chỉ là Đại tướng quân những năm trước đều không ở đây ăn Tết, đều về núi bầu bạn với mấy con sói kia.”

Phùng Anh tò mò hỏi Thi Vân Lâm: “Phu nhân đã gặp những con sói đó chưa?”

“Đã gặp rồi.”

Phùng Anh tò mò truy hỏi: “Vậy phu nhân có sợ không? Ha ha, chắc là sợ chết khiếp!”

Thi Vân Lâm vốn không thích người lắm lời, Dã Thanh đã coi là nói nhiều, so với Phùng Anh thì hoàn toàn không thể sánh bằng. Nhưng ở lâu với Kỳ Sơn Lang, thường cả ngày không nghe thấy một lời nào, giờ nghe giọng nói trong trẻo của Phùng Anh thao thao bất tuyệt, nàng lại thấy khá thú vị nên nàng cũng nói nhiều hơn so với ngày thường.

“Mạnh Nhất Trác!” Phùng Anh đột nhiên hét lên một tiếng, người cũng lao ra ngoài, táo còn thừa trong vạt áo rơi đầy đất.

Thi Vân Lâm bị tiếng hét đột ngột của nàng làm giật mình. Nàng nhìn sang, thấy một nam nhân vạm vỡ, thân hình cường tráng mặc giáp, vẻ mặt hung dữ đang đi về phía này, phía sau hắn còn có bảy tám tên lính đi theo.

Phùng Anh chạy như bay về phía Mạnh Nhất Trác, Mạnh Nhất Trác cười lớn dang hai tay ra. Phùng Anh nhảy thẳng lên người Mạnh Nhất Trác, hai chân quấn lấy eo hắn. Mạnh Nhất Trác ôm lấy eo nàng, tiện tay còn nhéo một cái vào mông nàng. Phùng Anh hai tay ôm lấy mặt Mạnh Nhất Trác, hôn lấy hôn để.

Thi Vân Lâm cứng đờ tại chỗ, nhìn đến ngây người.

Nàng lẽ ra nên tránh đi không nhìn nhưng vì quá sốc nên cứ đứng ngây ngốc ở đó.

Phùng Anh hôn đủ rồi mới nhớ tới Thi Vân Lâm, nàng vẫn không rời khỏi người Mạnh Nhất Trác, mà quay đầu nhìn về phía Thi Vân Lâm hỏi: “Phu nhân, người có thể tự tìm đường về không?”

Thi Vân Lâm ngây ngốc gật đầu: “Ta có thể. Cô… cô cứ tự nhiên.”

Phùng Anh mỉm cười với Thi Vân Lâm, sau đó quay đầu ghé vào tai Mạnh Nhất Trác nói chuyện chỉ hai người mới nghe thấy.

Thi Vân Lâm cũng phản ứng lại rằng mình không nên nhìn, vội quay người bỏ đi. Nàng cho rằng mình có thể nhớ đường về, thế nhưng nàng từ từ mông lung phát hiện những căn nhà trong thôn nhỏ này đều trông giống nhau. Đường cũng vậy, con đường nào cũng giống như đường về nhà.

Nhất thời không tìm được đường về, Thi Vân Lâm cũng không vội, một mình đi dạo quanh ngoại ô thôn nhỏ. Nàng bị những loài hoa cỏ sinh trưởng trong tuyết thu hút ánh nhìn. Toàn là những loài hoa dại nàng không quen biết, nở rộ đón gió lạnh.

Thi Vân Lâm hái một ít ôm vào lòng, muốn mang về đặt dưới cửa sổ.

Nàng men theo đám hoa đi về phía trước, không biết lúc nào đã đến gần một ngôi nhà vuông vức cô quạnh.

“Ai đó!” Một tiếng quát lớn, một người cầm kiếm bay đến trước mặt Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm giật mình, suýt chút nữa đã ngã.

Nam tử cầm kiếm nhìn thấy một cô nương mặt đỏ bừng, mắt chứa gió xuân, hai tay ôm hoa thì ngẩn ra, giọng điệu tra hỏi cũng dịu lại: “Ngươi là ai mà dám đến nơi này?”

Thi Vân Lâm bị hắn dọa cho giật mình, có chút tức giận, nàng nói: “Ngươi cần gì biết ta là ai, ở đây nơi nào ta cũng có thể đi.”

Gã ta nghe vậy lại ngẩn ra, hắn nói: “Khẩu khí to gan lắm!”

Thi Vân Lâm cố tình không để ý đến hắn, tiếp tục đi về phía trước hái một gốc hoa dại màu xanh phía trước.

Túc Vũ từ trong nhà đi ra, nghênh đón Thi Vân Lâm, mỉm cười nói: “Phu nhân đi theo ta.”

Gã nam nhân kia lại ngẩn ra lần thứ ba.

Thi Vân Lâm đi theo Túc Vũ vòng ra phía trước ngôi nhà, cửa phòng mở ra. Hai ba mươi người mặt mày nghiêm nghị ngồi vây quanh bàn dài, lúc này đồng loạt nhìn về phía cửa.

Kỳ Sơn Lang ngồi ở vị trí cao nhất, nhìn nàng rồi hỏi: “Tìm ta?”

Bình luận

Gửi phản hồi