MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 42

Thi Vân Lâm ngây người, kinh ngạc thốt lên: “Nàng vừa mới nói chuyện với ngài đó! Sao lại không biết là nàng chết hay chưa?”

“Phùng Anh là nữ binh kia?” Kỳ Sơn Lang hỏi lại.

Thi Vân Lâm nhìn chằm chằm vào mắt Kỳ Sơn Lang, nàng há hốc mồm không nói nên lời. Câu chuyện hoàn hảo không một lỗ hổng trong lòng nàng rốt cuộc sai ở đâu chứ?

“Sao ngài lại có thể không nhận ra nàng? Ngươi không nhận ra nàng thì xông vào Đông Cung làm gì, chém Thái tử làm gì?” Thi Vân Lâm không tin nổi hỏi lại.

Kỳ Sơn Lang im lặng lắng nghe Thi Vân Lâm nói, sau đó hắn nói: “Nhận ra, là binh của ta.”

Thi Vân Lâm cảm thấy lời Kỳ Sơn Lang nói hoàn toàn không thể phản bác nhưng vẫn có gì đó không đúng! 

Một lúc lâu sau, nàng từ từ nghĩ thông. Nàng ngồi trên đùi Kỳ Sơn Lang nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Bất kể là nữ binh nào thì ngài cũng sẽ làm như vậy, không phải vì nữ binh kia đặc biệt…”

Kỳ Sơn Lang im lặng rất lâu, cuối cùng mới hiểu Thi Vân Lâm đang lảm nhảm về cái gì.

Sắc mặt hắn lạnh đi, đẩy Thi Vân Lâm đang ngồi trên đùi ra. Thi Vân Lâm vội vàng vịn lấy cái bàn bên cạnh mới đứng vững.

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm nàng, đáy mắt ẩn chứa sự tức giận.

Nàng đang nghi ngờ hắn dan díu với nữ nhân khác. Nàng vậy mà lại dám nghi ngờ sự trung thành của hắn.

Thi Vân Lâm nhận ra Kỳ Sơn Lang tức giận, nàng bối rối nhìn hắn, đột nhiên có chút sợ hãi. 

Nàng bỗng nhiên nhận ra mình đã khá lâu không còn sợ Kỳ Sơn Lang, vì vậy nàng nói chuyện với hắn cũng ngày càng không cẩn thận, không giống như lúc mới đến bên cạnh hắn mỗi việc mỗi lời đều suy nghĩ kỹ càng. 

Như vậy không tốt…

“Phu nhân——” Phùng Anh đứng ngoài cửa cất giọng gọi.

Thi Vân Lâm ngước nhìn Kỳ Sơn Lang một cái, vội vàng bước ra khỏi phòng, nghênh đón Phùng Anh. Nàng mỉm cười hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Không cần mở cửa, ta không vào.” Phùng Anh đưa một giỏ sơn tra nhỏ từ trên hàng rào cho Thi Vân Lâm: “Ngưu Lệ cho ta, chia cho người một nửa! Ta rửa sạch rồi đó!”

Thi Vân Lâm nhận lấy, mỉm cười cảm ơn.

“Sơn tra luộc lên rồi làm kẹo hồ lô ăn ngon hơn, tiếc là ở đây toàn những kẻ ngu ngốc chỉ biết đánh trận, không biết làm mấy thứ này. Phu nhân có thích ăn kẹo hồ lô không? Tương quốc có không?”

Phùng Anh vốn có tính cách như vậy, tùy tiện cho nàng một chủ đề là nàng có thể nói tiếp.

Thi Vân Lâm trong lòng vẫn còn nghĩ đến chuyện Kỳ Sơn Lang tức giận nhưng dù có lơ đãng, nàng vẫn mỉm cười đáp lại Phùng Anh một cách lịch sự. “Ăn ngon lắm. Tương quốc cũng có nhưng mùa đông Tương quốc không lạnh như ở đây, hồ lô dễ bị tan chảy nên không có nhiều như Kỳ quốc. Ở đó chỉ ăn kẹo hồ lô vào hai ngày Tết thôi.”

“Vậy sao! Vậy lần tới ta vào thành sẽ mang về cho người hai xiên!”

Thi Vân Lâm mỉm cười lịch sự cảm ơn.

Phùng Anh lại tùy tiện nói thêm vài câu rồi quay người bỏ đi.

Thi Vân Lâm xách một giỏ sơn tra đỏ mọng trở về phòng, trước tiên liếc nhìn Kỳ Sơn Lang một cái. Nàng đặt sơn tra lên bàn, đứng bên cạnh Kỳ Sơn Lang, nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, giọng nhỏ nhẹ nói: “Là ta nói hươu nói vượn thôi, ngài đừng giận nữa…”

Kỳ Sơn Lang liếc mắt nhìn nàng, đưa tay về phía nàng, Thi Vân Lâm lập tức đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Kỳ Sơn Lang dùng sức kéo một cái, kéo Thi Vân Lâm trở lại ngồi trên đùi mình. Thi Vân Lâm ngoan ngoãn nép vào ngực hắn, đưa tay vào giỏ nhỏ bốc một quả sơn tra lên ăn.

Nàng mới cắn một miếng, chua đến nỗi mặt mũi đều nhăn lại, nàng vội vàng vứt nửa quả sơn tra còn lại lên bàn. Sự giáo dưỡng từ nhỏ với thân phận công chúa khiến nàng không nhổ sơn tra trong miệng ra, mà cắn răng nuốt xuống.

Chua đến nỗi nàng cắn môi, môi dưới mềm mại bị nàng cắn đến ửng đỏ như sắp rỉ máu.

Kỳ Sơn Lang cúi mắt, tầm nhìn dừng lại trên môi Thi Vân Lâm. Sau đó hắn từ từ cúi đầu, dần dần tới gần.

Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang đến gần, sau một thoáng nghi hoặc, nàng nhìn đôi môi mỏng của Kỳ Sơn Lang, nhận ra chuyện sắp xảy ra. Nàng không né tránh, bàn tay đặt bên hông Kỳ Sơn Lang có chút căng thẳng khẽ nắm lấy vạt áo hắn.

Mũi hắn áp sát vào mũi nàng, môi hắn cũng gần như chạm vào môi Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm khẽ mím môi một chút, rồi lại thả lỏng, lặng lẽ chờ đợi.

Môi Kỳ Sơn Lang áp xuống, bàn tay Thi Vân Lâm khẽ nắm chặt vạt áo hắn cũng vô thức siết lại, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, bờ môi Thi Vân Lâm lại trống rỗng.

Cổ họng Kỳ Sơn Lang nhô lên rồi hạ xuống hai lần, hắn ngẩng đầu dời mắt, nhìn về phía những bông hoa dại đã bắt đầu khô héo trên bệ cửa sổ.

Thi Vân Lâm ngây ngốc nhìn hắn, có chút chưa hoàn hồn. Đây không phải lần đầu tiên Kỳ Sơn Lang lùi bước khi sắp sửa hôn nàng. Thi Vân Lâm buông tay đang nắm vạt áo Kỳ Sơn Lang ra, nàng giơ tay lên, dùng mu bàn tay khẽ chạm vào môi mình, rồi cầm lấy quả sơn tra ăn dở trên bàn, ăn từng chút một.

Thật ra cũng không cảm thấy chua như vừa rồi nữa.

Trưa ngày thứ hai, Nhị Đông Tử đến đưa cơm cho Thi Vân Lâm thì nói với nàng, Kỳ Sơn Lang đã vào cung.

Thi Vân Lâm rất bất ngờ, sáng nay lúc Kỳ Sơn Lang ra cửa đã không nói với nàng.

“Ngài ấy đi lúc nào?” Thi Vân Lâm hỏi.

“Vừa đi, khoảng hai khắc trước thôi.” Nhị Đông Tử cười hì hì nói: “Bận xong hôm nay thì sẽ không còn việc gì nữa! Đến lúc đó Đại tướng quân có thể luôn ở bên phu nhân đón Tết rồi.”

Thi Vân Lâm không nói gì, cúi đầu nhìn hộp cơm đặt trên bàn.

Nhị Đông Tử không biết có phải mình nói nhiều hay không, cũng không nói thêm nữa, vội vàng rời đi.

Thi Vân Lâm buồn bã im lặng rất lâu, bỗng nhiên nghĩ thông suốt mấy ngày nay trong lòng thỉnh thoảng lại nảy sinh sự không vui là chuyện gì.

Rõ ràng mỗi tối Kỳ Sơn Lang đều về nhà nhưng nàng luôn phải từ miệng người khác mới biết được tung tích của hắn. Hắn đi đâu, hắn làm gì, hắn khi nào về nhà… những chuyện này luôn là người khác nói cho nàng biết. Giống như bất kỳ người lính nào ở đây đều biết chuyện của Kỳ Sơn Lang trước nàng vậy.

Như vậy có đúng không? Hay là không đúng? Vì sao không đúng?

Thi Vân Lâm nghĩ không thông liền không nghĩ nữa. Nàng đứng dậy, đi vào trong phòng, lấy hộp điểm tâm trên tủ đầu giường. Nàng bưng hộp điểm tâm trên tay, mở hộp ra, bên trong còn ba bốn miếng bánh, trong đó có một miếng là bánh dẻo hạt sen mà Kỳ Sơn Lang thích.

Đây là nàng để dành cho Kỳ Sơn Lang nhưng nàng không nói cho Kỳ Sơn Lang biết là nàng đã để dành cho hắn. Kỳ Sơn Lang ngủ ở mép giường, rõ ràng hộp điểm tâm này đặt ở đầu giường cách hắn gần như vậy nhưng hắn vẫn chưa từng mở ra.

Hiện tại, mấy miếng bánh này đã khô nứt không ăn được nữa rồi.

Thi Vân Lâm bóp vụn mấy miếng bánh khô nứt, mang đi cho chó trong nhà Phùng Anh ăn.

Đêm đó, Thi Vân Lâm thay áo ngủ sớm rồi lên giường đi ngủ. Núi Kỳ cách hoàng cung rất xa, Kỳ Sơn Lang trưa mới lên đường vào cung, đêm nay chắc chắn không thể trở về.

Thi Vân Lâm lăn qua lăn lại trên giường một lúc lâu mới mơ màng ngủ thiếp đi. Lúc nàng chưa ngủ say thì có người đẩy cửa vào làm nàng lập tức tỉnh lại, cẩn thận ngồi dậy, cất cao giọng hỏi: “Ai!”

Bóng dáng cao lớn của Kỳ Sơn Lang xuất hiện ở cửa, nhìn hắn phong trần mệt mỏi, tóc hơi rối, vai áo đen phủ một chút tuyết.

Thi Vân Lâm dụi dụi mắt, lại nhìn Kỳ Sơn Lang.

“Sao ngài lại trở về?” Thi Vân Lâm không dám tin, nơi này cách hoàng cung xa như vậy kia mà. Trừ phi hắn quay về giữa đường.

Kỳ Sơn Lang sải bước đi về phía Thi Vân Lâm, ngay cả giày cũng không cởi, trực tiếp nằm xuống giường, ngực hắn phập phồng, thở chậm rãi.

Thi Vân Lâm chưa từng thấy hắn mệt mỏi như vậy, có chút không quen. Nàng đưa tay giúp hắn cởi dây áo choàng rồi hỏi: “Ngài vào cung rồi?”

“Ừ.”

Thi Vân Lâm càng kinh ngạc, chẳng trách hắn lại mệt như vậy. Nàng nhịn không được hỏi: “Ngài bay về sao?”

Kỳ Sơn Lang không nói gì, mà từ trong ngực lấy ra một túi giấy dầu, đưa cho Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm nhận lấy, nghi hoặc mở túi ra, ngạc nhiên phát hiện bên trong là hai xiên kẹo hồ lô bọc đường, cho dù đang ở trong đêm tối mờ ảo cũng có thể thấy được hai xiên kẹo đỏ rực rỡ chói mắt.

Thi Vân Lâm cắn một miếng nhỏ. Giòn tan, lớp mạch nha khiến quả sơn tra bớt chua, vị chua dìu dịu xen lẫn vị ngọt đậm đà. Thi Vân Lâm ăn từng miếng nhỏ, phải mấy lần mới ăn hết quả sơn tra trên cùng.

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng ăn từng miếng nhỏ, nhìn đôi môi mềm mại của nàng khép mở, thỉnh thoảng lộ ra đầu lưỡi hồng hào và hàm răng trắng ngần.

Thi Vân Lâm đưa quả sơn tra đến bên miệng Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang nghiêng mặt, không ăn.

“Ăn một quả đi, ngọt lắm.” Thi Vân Lâm đưa que đường hồ lô trong tay tới gần hơn.

Kỳ Sơn Lang liếc nhìn cổ tay trắng ngần mà Thi Vân Lâm đưa tới, lúc này mới cắn một quả.

Hai người, mỗi người người một quả, chia nhau ăn hết hai que kẹo hồ lô. Chỉ có điều, Thi Vân Lâm mỗi lần đều phải cắn mấy miếng mới ăn hết một quả sơn tra, còn Kỳ Sơn Lang thì mỗi lần đều ngậm trọn một quả sơn tra.

Khi Thi Vân Lâm nằm xuống, nàng quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang đang ở bên cạnh, do dự rất lâu, chủ động hỏi: “Ngày mai ngài đi đâu? Mấy giờ đi, khi nào về?”

“Đưa nàng đi leo núi.”

Leo núi? Thi Vân Lâm thầm nghĩ, mùa này đâu phải là thời điểm tốt để du xuân đâu!

_

Ngày thứ hai, Kỳ Sơn Lang quả nhiên dẫn Thi Vân Lâm rời khỏi thôn nhỏ, đi sâu vào núi Kỳ. Hắn đi trước dẫn đường, Thi Vân Lâm khó nhọc theo sau.

Thỉnh thoảng Thi Vân Lâm đi mệt, nàng liền tìm một tảng đá gần đó ngồi nghỉ. Kỳ Sơn Lang cũng sẽ dừng lại ở phía trước chờ nàng.

Thi Vân Lâm nhìn bóng lưng Kỳ Sơn Lang ở phía xa, trong ánh mắt nàng dần hiện lên sự oán giận! Lần này nàng thầm thề trong lòng nhất định phải cố gắng, sẽ không bao giờ còn khóc lóc đòi Kỳ Sơn Lang cõng nữa!

Thi Vân Lâm không biết đã đi bao lâu, nàng chỉ biết mình không thể đi nổi nữa, đôi chân đã gần như không đứng vững. Nàng gần như ngã ngồi xuống tảng đá bên cạnh, cúi người nhặt một viên sỏi nhỏ dưới đất, ném về phía Kỳ Sơn Lang đang ở phía trước.

Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn nàng nói: “Sắp đến rồi.”

Thấy hắn vẫn đứng yên tại chỗ, không hề bước về phía nàng, Thi Vân Lâm trong lòng nhất thời dâng lên sự tủi thân.

“Kỳ Sơn Lang! Ngài cố tình hành hạ ta! Ban đêm hành hạ ta chưa đủ, ban ngày còn đổi cách khác để hành hạ ta…” Nàng vừa mở miệng đã đầy tức giận, đến cuối cùng chỉ còn lại sự ấm ức nghẹn ngào trong tiếng khóc.

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng: “Thể chất của nàng quá kém.”

“Bởi vì ta là người, không phải sói!”

Kỳ Sơn Lang nhíu mày lắc đầu nói: “Không có ta, nàng sẽ sống thế nào.”

Thi Vân Lâm khóc lóc kêu lên: “Không có ngài thì ta cũng sẽ không phải sống trong núi sâu rừng già!”

Nàng khóc càng lúc càng ấm ức: “Thì ra ngài muốn hành hạ ta, biến ta thành một con sói! Vậy sao ngài không cưới một con sói cái đi, tại sao lại thành thân với người?”

Kỳ Sơn Lang im lặng hồi lâu, mới nói: “Đã từng nghĩ đến.”

Thi Vân Lâm ngây ngốc nhìn hắn.

“Tuổi thọ sói cái quá ngắn.” Kỳ Sơn Lang lại nói.

Thi Vân Lâm tức đến bật cười, nàng lớn tiếng ấm ức khóc lóc: “Cứ bị ngài hành hạ ngày đêm thế này, ta cũng sống không lâu nữa đâu!”

Kỳ Sơn Lang nhìn bộ dạng vừa khóc vừa cười của nàng, nói: “Thi Vân Lâm, hoá ra tính tình nàng tệ như vậy.”

Thi Vân Lâm khựng lại, quên cả khóc. Nàng cố giữ chút thể diện, chỉnh lại lọn tóc mai, không nói nữa.

“Thôi được rồi.” Kỳ Sơn Lang thở dài. Hắn đi về phía Thi Vân Lâm, đưa tay ra, nói: “Ta cõng nàng đi.”

Thi Vân Lâm quay đầu không để ý đến hắn, đứng dậy muốn tự đi nhưng chân nàng run rẩy không ngừng, vừa đứng lên đã loạng choạng, suýt ngã.

Kỳ Sơn Lang đưa tay đỡ lấy nàng, cả người Thi Vân Lâm gần như dựa vào lồng ngực Kỳ Sơn Lang. Trên người hắn có hơi ấm và sự rắn chắc quen thuộc, Thi Vân Lâm hít hít mũi.

Kỳ Sơn Lang đi nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm, Thi Vân Lâm bướng bỉnh quay mặt đi không nhìn hắn, càng không phối hợp leo lên lưng hắn.

Kỳ Sơn Lang cũng không miễn cưỡng, hắn cúi xuống bế ngang Thi Vân Lâm lên.

Thi Vân Lâm thật sự không đi nổi nữa, nàng không cố gắng nữa chống cự nữa mà giơ tay bám lấy vai Kỳ Sơn Lang, ngoan ngoãn nép vào lòng hắn.

Đi nửa ngày đường núi, hơi thở Kỳ Sơn Lang vẫn ổn định như thường, hoàn toàn không giống bộ dạng mệt mỏi khi trở về đêm qua.

Thi Vân Lâm ngước mắt nhìn hắn, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Kỳ Sơn Lang, ngài thật sự đã cân nhắc việc cưới một con sói cái sao?”

Bình luận

Gửi phản hồi