MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 44

Lão nhân gia đứng bên cửa nhìn về phía Kỳ Sơn Lang là một ngư dân trong làng chài nhỏ ven biển này, tên là Nhậm Văn An. Ông sinh ra ở cái làng chài nhỏ này, cũng sống cả đời ở đây. Ông chống gậy nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, trong mắt chợt hiện lên cảnh tượng nhiều năm trước khi ông phát hiện ra đứa nhỏ này ở núi Kỳ, rồi đưa về nhà.

Lần đầu gặp mặt Kỳ Sơn Lang, hắn ngồi xổm trong bụi cỏ, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ đề phòng, nhe răng với ông. Lúc đó, Nhậm Văn An thậm chí còn không nhận ra hắn là người hay là thú.

Trời vừa mới đổ tuyết lớn, hắn cứ đứng trần truồng giữa tuyết trắng. Máu trên cánh tay thấm đẫm cả lớp tuyết dày xung quanh.

Nhậm Văn An đi tới gần xem thì kinh ngạc phát hiện vết thương lớn trên cánh tay hắn do dã thú cắn rách, da thịt lủng lẳng. Ông vội vàng cởi áo khoác trên người quấn cho hắn.

Kỳ Sơn Lang nhe răng với ông, nhảy lên một cái rồi biến mất sau bụi cỏ. Nhậm Văn An đuổi theo một lúc nhưng lại không đuổi kịp.

Về đến nhà, Nhậm Văn An suy đi nghĩ lại vẫn không yên lòng về đứa nhỏ đó. Ông không biết tại sao một đứa nhỏ lại có thể một mình xuất hiện ở sâu trong núi Kỳ. Ông sợ đứa nhỏ đó sẽ chết cóng trong tuyết lớn, cũng sợ hắn sẽ chết vì mất máu quá nhiều. Ngày hôm sau ông lại đi sâu vào núi Kỳ tìm nhưng không còn thấy bóng dáng đứa nhỏ đó nữa.

Ông cho rằng đứa nhỏ đáng thương đó cuối cùng đã chết trong mùa đông lạnh giá này nhưng cứ mỗi lần ông vào núi Kỳ thì sẽ cố ý đi ngang qua nơi lần đầu tiên nhìn thấy đứa nhỏ đó.

Cho đến mùa xuân năm sau, khi ông gần như đã quên mất đứa nhỏ đó thì ông lại nhìn thấy hắn lần nữa. Hắn đang quấn lấy một con sói bạc. Nhậm Văn An giật mình, còn tưởng con sói bạc đó muốn ăn thịt hắn nên ông vội vàng cầm củi lao tới.

Khoảnh khắc tiếp theo, đứa trẻ hoang dã đó lật người cưỡi lên mình con sói bạc. Nhậm Văn An sững sờ, kinh ngạc phát hiện, thì ra hắn đang chơi đùa với con sói đó.

Kỳ Sơn Lang và sói bạc cùng ngẩng đầu nhìn về phía Nhậm Văn An. Sói bạc hú lên một tiếng, xung quanh toả ra không khí nguy hiểm.

Nhậm Văn An nghe tiếng sói tru thì sợ đến run chân.

Kỳ Sơn Lang nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt vẫn sáng ngời. Hắn đã cao thêm chút, cánh tay bị lá cây và cành cây quấn quanh.

Con sói lao về phía Nhậm Văn An, Nhậm Văn An sợ hãi ngã xuống đất. Kỳ Sơn Lang nhảy lên, húc văng con sói ra làm nó lộn một vòng rồi đứng dậy, lắc lắc đầu, nhe răng về phía Kỳ Sơn Lang. Kỳ Sơn Lang ngồi xổm trước mặt nó, cũng nhe răng nanh ra.

Lúc này Nhậm Văn An đã biết đứa nhỏ này có gì đó kỳ lạ nên ông không dám nán lại, vội vàng bò dậy, bỏ chạy không ngoảnh đầu lại. Con sói kia không đuổi theo mà đứa nhỏ giống sói kia cũng không đuổi theo.

Về nhà, Nhậm Văn An đem chuyện kể cho thê tử. Vương Hồng Quyên nghe xong cũng thở dài, cảm thán nói: “Nếu thật là một đứa nhỏ thì lần sau gặp lại phải mang nó về, ở trong thâm sơn cùng cốc như vậy nguy hiểm lắm.”

Được thê tử ủng hộ nên Nhậm Văn An càng thường xuyên đến núi Kỳ hơn. Ông lại gặp đứa nhỏ đó vài lần, có lúc nó đi một mình, có lúc bên cạnh có sói. Tuy nhiên, sói bên cạnh nó không bao giờ tấn công Nhậm Văn An nữa.

Tiếp xúc nhiều lần, Nhậm Văn An phát hiện đứa nhỏ này không biết nói, thậm chí không thích đi thẳng bằng hai chân. Nó hẳn là chưa từng tiếp xúc với con người.

Cuối cùng, Nhậm Văn An dùng mấy miếng thịt sống dụ đứa nhỏ về nhà.

Nhậm Văn An nhìn Kỳ Sơn Lang đang dần bước tới, có chút ngỡ ngàng. Đứa đứa nhỏ hoang dã nơi thâm sơn Kỳ quốc năm xưa đã trưởng thành cao lớn như vậy, trở thành một sự tồn tại mà ai ai cũng biết.

Nhậm Văn An tuổi đã cao, lại từng trải qua nỗi đau mất con, sức khỏe rất yếu. Đứng lâu như vậy, có chút mệt mỏi. Ông chống gậy quay người, đi qua cửa sân sau rồi ngồi xuống. Kỳ Sơn Lang ban đầu bước đi bình thường, sau đó càng đến gần, bước chân càng chậm lại. Phía sau, Thi Vân Lâm và Tú Tú cũng đuổi kịp.

Kỳ Sơn Lang đứng bên ngoài hàng rào sân sau, không bước vào.

Thi Vân Lâm tò mò nhìn biểu cảm của Kỳ Sơn Lang, thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào lão nhân trong viện.

Nhậm Văn An thở dài, mở lời trước: “Lấy vợ rồi cũng không dắt về chơi sao?”

Kỳ Sơn Lang im lặng không nói.

Nhậm Văn An bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, tự nhủ: “Lại không hiểu gì rồi.”

“Hiểu rồi.”

Nhậm Văn An lập tức ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang. Không phải ngạc nhiên vì hắn có thể hiểu câu này, mà là bất ngờ vì Kỳ Sơn Lang cuối cùng chịu mở miệng nói chuyện với ông. Bao năm qua, Kỳ Sơn Lang luôn tránh mặt ông, chứ đừng nói đến việc mở miệng nói chuyện.

Nhậm Văn An gật đầu, cười lên, rồi lại gật đầu.

“Cha, y phục của tẩu tử bị ướt rồi. Con dẫn nàng vào thay đồ sạch sẽ.” Tú Tú nói.

Tú Tú siết chặt cổ tay Thi Vân Lâm, vừa kéo nàng đi vào trong, vừa ghé sát tai thấp giọng hỏi: “Giữ tẩu lại, hắn sẽ không mặc kệ tẩu đâu đúng không?”

Thi Vân Lâm sớm đã bị những chuyện lung tung này làm cho mụ mẫm. Lúc này nghe Tú Tú nói vậy, nàng vội đưa tay nắm lấy vạt áo Kỳ Sơn Lang, nhìn hắn cầu cứu. Lập trường của nàng rất rõ ràng, nàng nhất định sẽ đứng về phía Kỳ Sơn Lang, không vì người ngoài mà làm khó Kỳ Sơn Lang một cách vô cớ.

Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn nàng rồi gật đầu với nàng.

Thi Vân Lâm lúc này mới buông tay, đi theo Tú Tú vào trong. Tú Tú đẩy cửa căn phòng ra, dẫn Thi Vân Lâm vào.

Một phụ nhân đang bận rộn trước bếp lò, sắc mặt bà ấy không được tốt, động tác đặt để đồ vật rất mạnh, có chút ý tứ đập phá.

Thi Vân Lâm chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi đầu theo quy củ, không nhìn lung tung. Nàng đi theo Tú Tú vào phòng. Khi Thi Vân Lâm đi đến cửa phòng Tú Tú thì phụ nhân kia mới ngẩng đầu, ánh mắt đánh giá Thi Vân Lâm từ trên xuống dưới.

Nhậm Văn An và Kỳ Sơn Lang cũng nghe thấy tiếng đồ đạc bị đập bên trong. Nhậm Văn An hơi thu lại nụ cười trên mặt rồi nói: “Đi ngồi với ca ca của con đi.”

Kỳ Sơn Lang im lặng một lát, mới bước chân đi vào trong, hắn vừa đến cửa nhà thì Vương Hồng Quyên bưng một chậu cá khô lớn từ trong đi ra.

Kỳ Sơn Lang khựng lại, né sang một bên.

Vương Hồng Quyên như không nhìn thấy Kỳ Sơn Lang, mặt lạnh như tiền bưng cá khô đi ra sân sau, tức giận quăng cá khô lên dây phơi.

Nhậm Văn An nhìn bóng lưng Vương Hồng Quyên lắc đầu. Gia đình vốn luôn phơi cá khô ở sân trước, đây là lần đầu tiên bà chạy đến sân sau phơi cá khô.

Kỳ Sơn Lang cúi đầu không nhìn Vương Hồng Quyên, đợi bà đi qua, hắn đứng thêm một lát rồi mới bước vào ngôi nhà đã bao năm không trở về, đẩy cánh cửa quen thuộc ra.

Nhậm Húc nằm trên giường, nhìn chiếc hộp gỗ trên bệ cửa sổ, trong hộp gỗ chất đầy châu chấu. Con châu chấu Kỳ Sơn Lang đặt trên bệ cửa sổ sáng nay đã được đem vào.

Nhậm Húc quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang ở cửa, hắn cười, chống tay muốn ngồi dậy.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang khẽ thay đổi, hắn nhanh chóng bước tới đỡ lấy, đồng thời giúp Nhậm Húc chỉnh lại chăn đắp trên chân. Chiếc chăn trên chân Nhậm Húc rõ ràng lõm xuống một bên, vì dưới chăn chân trái của hắn còn nguyên vẹn, còn chân phải thì từ đầu gối trở xuống đã không còn.

Kỳ Sơn Lang đứng im lặng một bên.

Nhậm Húc ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: “Vẫn chưa học được cách gọi ca sao?”

Kỳ Sơn Lang mím chặt môi, không gọi.

Nhậm Húc tự nói đùa: “Nhìn đâu có giống bị sói nuôi lớn đâu? Rõ ràng là bị lừa nuôi lớn mà. Cứng đầu muốn chết.”

Lẩm bẩm xong, Nhậm Húc bỗng a lên một tiếng, ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang rồi hỏi: “Hẳn là không hiểu lời ta ta mắng đệ chứ?”

Kỳ Sơn Lang mấp máy môi nói: “Nghe hiểu.”

Làm sao hắn quên được, lúc nhỏ là gia đình này đã dạy hắn tập nói từng âm từng chữ như thế nào. Hắn đã bỏ lỡ giai đoạn vàng để học nói nên khả năng ngôn ngữ bị phong ấn. Đã học được âm thanh của động vật rồi thì dạy hắn nói chuyện còn khó hơn dạy trẻ con gấp trăm ngàn lần. Cả nhà ngày nào cũng không ngừng nói chuyện với hắn, dùng thịt tươi và những thứ cổ quái để dụ hắn mở miệng. Giọng của mọi người trong nhà già trẻ lớn bé thường xuyên bị khàn đặc.

Sau vườn đột nhiên truyền đến tiếng khóc của Vương Hồng Quyên. Tâm tình vừa mới thả lỏng của Kỳ Sơn Lang trong nháy mắt lại căng thẳng.

Rốt cuộc mọi thứ cũng không còn như trước nữa.

Tiếng khóc của Vương Hồng Quyên truyền đến tai Thi Vân Lâm khi nàng vừa thay xong quần áo và giày tất mà Tú Tú đưa cho.

Trong lòng Thi Vân Lâm có một vạn câu hỏi, nàng dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Tú Tú, đang do dự có nên chủ động hỏi hay không thì Tú Tú thở dài, giọng điệu tùy ý nói: “Vì tam ca mà đại ca ta bị gãy chân, nhị ca cũng bị ngã chết rồi.”

Một câu nói đơn giản, lại khiến Thi Vân Lâm sợ hãi.

Đúng lúc này Kỳ Sơn Lang xuất hiện ở cửa. Nhìn thấy Kỳ Sơn Lang, Tú Tú đang ngồi trên ghế biết mình nói sai lời liền sợ hãi ngồi bật dậy.

“Muội, muội đi xem, xem mẹ…” Tú Tú lắp bắp nói xong, nghiêng người lướt qua Kỳ Sơn Lang bỏ đi.

Kỳ Sơn Lang bước vào, ngồi xuống bên cạnh Thi Vân Lâm.

Trên mặt hắn không có nhiều biểu cảm, chỉ mím chặt môi, trông càng thêm góc cạnh cứng cỏi.

Một lát sau, Kỳ Sơn Lang nhắm mắt lại.

Thi Vân Lâm không biết nói gì, có chút luống cuống. Nàng còn chưa hiểu rõ đầu đuôi sự việc, cũng không rõ lời Tú Tú nói là thật hay giả.

Nàng yên lặng nhìn Kỳ Sơn Lang, từ từ đọc ra vài phần mệt mỏi và bi thương trên gương mặt hắn. Nhưng rõ ràng nhìn hắn không có biểu cảm gì, Thi Vân Lâm nghi ngờ mình đang suy nghĩ lung tung và đang gán ghép cảm xúc cho hắn.

Kỳ Sơn Lang mở mắt ra, đáy mắt đỏ hoe.

Thi Vân Lâm nhất thời cảm thấy đầu óc như nổ tung, nàng hoảng loạn đứng dậy, đứng trước mặt Kỳ Sơn Lang, luống cuống hỏi: “Kỳ Sơn Lang, ngài sao vậy? Ngài khóc sao? Ai, ai bắt nạt ngài?”

Nàng muốn đưa tay ra an ủi Kỳ Sơn Lang nhưng lại không dám chạm vào hắn. Nàng chưa từng thấy Kỳ Sơn Lang như vậy, hắn lẽ ra phải luôn vô địch, luôn kiêu ngạo lạnh lùng, luôn cao cao tại thượng chứ?

Một lúc lâu sau, Thi Vân Lâm mới nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang chớp mắt, ôm lấy eo Thi Vân Lâm, mệt mỏi vùi mặt vào lòng nàng.

Trái tim luống cuống của Thi Vân Lâm dần ổn định lại, nàng hơi cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy Kỳ Sơn Lang, lòng bàn tay nàng khẽ vuốt lưng Kỳ Sơn Lang.

Nàng không có bản lĩnh vô địch như Kỳ Sơn Lang, cũng không thể giống hắn như một vị anh hùng cứu nàng hết lần này đến lần khác. Nàng không phải anh hùng, nàng chỉ có thể vụng về ở bên cạnh hắn.

“Cốc cốc cốc.” Có người gõ cửa bên ngoài.

Thi Vân Lâm không động đậy, mặc cho Kỳ Sơn Lang ôm, không để ý tiếng gõ cửa.

Kỳ Sơn Lang buông Thi Vân Lâm ra.

Thi Vân Lâm lập tức cúi mắt nhìn hắn, thấy thần sắc hắn đã bình thường trở lại, lại biến thành Kỳ Sơn Lang lạnh lùng như trước.

Thi Vân Lâm lúc này mới quay người đi mở cửa.

Nhậm Húc chống gậy đứng ở cửa, nhìn Kỳ Sơn Lang nói: “Mẹ sai đệ đi bóc tỏi.”

Trong mắt Kỳ Sơn Lang nhanh chóng lóe lên một tia kinh ngạc, tiếp đó ánh mắt hắn rơi trên nửa đoạn chân phải đang treo của Nhậm Húc.

Kỳ Sơn Lang đứng dậy, đi đến sân sau. Nhậm Văn An vẫn ngồi ở chỗ cũ nhìn mặt trời mọc, Vương Hồng Quyên mặt không biểu cảm cầm chổi quét sân.

Kỳ Sơn Lang nhìn quanh, không tìm thấy tỏi. Bếp lò và sân sau đều không có. Hắn đi ra sân trước, sân trước cũng không có.

Tú Tú chống hai tay lên má, nghiêng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang nói: “Đừng hỏi muội, muội không biết, đi hỏi mẹ đi.”

Kỳ Sơn Lang đứng tại chỗ một lát, quay người đi về phía Thi Vân Lâm nói: “Đi hỏi.”

“Ta?” Thi Vân Lâm chỉ vào mình, rồi buông tay, đi về phía Vương Hồng Quyên.

Thi Vân Lâm cúi người, nhìn ngang với Vương Hồng Quyên, nhẹ nhàng hỏi: “Xin hỏi… tỏi ở đâu ạ?”

Vương Hồng Quyên không ngẩng đầu lên.

Thi Vân Lâm suy nghĩ một chút, đứng thẳng dậy, lớn tiếng nói với Kỳ Sơn Lang: “Trong nhà không có tỏi, mẹ bảo đi mua!”

Vương Hồng Quyên ném cây chổi xuống, đứng thẳng dậy, trừng mắt nhìn Thi Vân Lâm: “Truyền lời bậy bạ gì thế?”

Thi Vân Lâm lập tức mím môi không nói gì.

Vương Hồng Quyên lại một lần nữa đánh giá Thi Vân Lâm từ trên xuống dưới, nàng nhìn một lúc lâu rồi giận dữ nói: “Thật không ngờ lại còn cưới được vợ.”

Thi Vân Lâm ngượng ngùng im lặng, không biết nói gì để tiếp lời.

Vương Hồng Quyên đột nhiên lại hỏi: “Hắn có làm được không?”

Thi Vân Lâm bị hỏi ngớ người, làm được cái gì?

Vương Hồng Quyên lại dời ánh mắt, quay đầu nhìn về phía Kỳ Sơn Lang đang đi tới.

Hôm nay là lần đầu tiên ánh mắt bà lại dừng trên người Kỳ Sơn Lang, qua bao nhiêu năm tháng nói không rõ hết những yêu hận trong lòng.

Bình luận

Gửi phản hồi