MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 46

Kỳ Sơn Lang mở mắt, quay đầu nhìn nàng.

Thi Vân Lâm nằm nghiêng bên cạnh hắn, hai tay ôm lấy một bàn tay của hắn. Nàng ngước mặt nhìn Kỳ Sơn Lang, giọng mềm mại: “Ta cũng kể cho chàng nghe một câu chuyện hồi nhỏ của ta nhé.”

Thi Vân Lâm dùng tốc độ rất nhẹ nhàng và chậm rãi kể: “Hồi nhỏ có một lần trời mưa, ta nằng nặc đòi ca ca đưa ta ra ngoài chơi. Ca ca không cản được ta, đành phải đưa ta ra ngoài. Kết quả đường trơn vì mưa, ca ca bị ngã, bị thương ở chân. Rõ ràng ngày hôm trước phụ thân mới dặn ta phải ngoan ngoãn không được chạy lung tung, ta không những tự mình chạy lung tung mà còn làm ca ca bị thương. Ta sợ lắm nên trốn ở ngoài cửa không dám vào để rồi sau đó ta cũng bị cảm lạnh.”

“Sau khi bệnh khỏi, ta vẫn bị mắng. Phụ thân nghiêm khắc phê bình ta, người nói ca ca bị thương đã khiến người rất đau lòng rồi, ta không nên còn không biết lo liệu mà lại bị cảm lạnh, khiến người đau lòng gấp đôi.”

Thi Vân Lâm nói xong, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Kỳ Sơn Lang đầy mong đợi. Thấy hắn không có phản ứng gì, Thi Vân Lâm không khỏi suy nghĩ, mình nói một hơi nhiều như vậy hắn có nghe hiểu không? Nàng đã cố ý nói chậm lại, có phải đối với hắn vẫn quá phức tạp không?

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm, cuối cùng lên tiếng, hắn nói: “Đừng nhắc ca ca của nàng với ta.”

“Hả?” Thi Vân Lâm ngây người. Nàng ngơ ngác nhìn Kỳ Sơn Lang một lúc lâu, mới không chắc chắn nói: “Là một ca ca khác…”

“Nàng còn có mấy ca ca?” Kỳ Sơn Lang rất ít khi đáp lời nhanh như vậy.

Thi Vân Lâm lúc này mới xác định không hiểu lầm ý của Kỳ Sơn Lang, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác kỳ diệu, khóe môi cũng không hiểu sao nhếch lên một nụ cười nhạt. Nàng nói: “Là ca ca ruột!”

Kỳ Sơn Lang lúc này mới nhắm mắt lại, thả lỏng nằm trên chiếc thuyền đáy bằng dưới ánh trăng.

Thi Vân Lâm nhìn hắn, cũng từ từ nhắm mắt lại, nép vào bên cạnh hắn, cùng nhau tận hưởng đêm giao thừa tĩnh lặng chỉ thuộc về hai người.

Bụi trần đều đã xa vời, chỉ còn tiếng sóng nước thỉnh thoảng.

Không biết đã qua bao lâu, một cơn sóng biển ập tới, nước bắn lên làm ướt một chút y phục của Thi Vân Lâm, một trận lạnh thấu xương. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở nơi xa cuối chân trời biển cả dưới màn đêm trông sâu thẳm đáng sợ, tựa như một vực sâu không đáy.

Nàng lúc này mới giật mình nhận ra mình vừa rồi vậy mà đã ngủ quên. Vào giữa mùa đông giá rét thế này mà lại ngủ quên trên biển, đúng là gan lớn. Không cẩn thận biết đâu đã rơi xuống biển chết đuối, hoặc chết cóng mất rồi. Thi Vân Lâm nghĩ đến đây liền thấy sợ hãi.

“Kỳ Sơn Lang, chúng ta đang đi đâu vậy? Có chết đuối không?” Thi Vân Lâm đặt lòng bàn tay lên cổ tay Kỳ Sơn Lang khẽ lay. Giọng nàng nhỏ dần thì thầm như đang tự nói với bản thân: “Kỳ Sơn Lang, ta sợ…”

Kỳ Sơn Lang mở mắt.

Lời Thi Vân Lâm vừa dứt, lại một cơn sóng lớn ập tới.

Kỳ Sơn Lang ngồi dậy đồng thời kéo theo chiếc áo choàng, đưa tay ôm chầm lấy Thi Vân Lâm, dùng áo choàng của mình quấn lấy nàng.

Cơn sóng lớn đánh ập lên đầu Kỳ Sơn Lang, chiếc áo choàng của hắn lõm xuống hứng một vũng nước biển. Nhưng áo choàng nào phải là áo che mưa, vẫn có nước biển chảy xuống, làm ướt y phục trên người Thi Vân Lâm. Lượng nước tràn vào thuyền nhỏ cũng làm ướt váy và tất của nàng.

Đêm đã khuya, Thi Vân Lâm bắt đầu cảm thấy lạnh.

Kỳ Sơn Lang cởi chiếc áo choàng đã ướt sũng ra, hắn nhìn quanh, cũng không rõ lắm hiện tại đang trôi dạt đến đâu. Nếu chỉ có một mình hắn thì bơi về là được nhưng Thi Vân Lâm lại không biết bơi.

Hắn quan sát sóng biển, cầm lấy mái chèo trong thuyền nhỏ, hướng về một phía mà chèo đi. Không lâu sau, thuyền nhỏ cập vào một hòn đảo nhỏ bé, hoang vắng.

Kỳ Sơn Lang nhảy xuống thuyền, kéo theo sợi dây thừng, lội qua làn nước ngập đến bắp chân rồi đi lên bờ, hắn cố định thuyền xong, mới quay lại đỡ Thi Vân Lâm, đưa nàng xuống thuyền.

Thi Vân Lâm cẩn thận lội qua làn nước tiến về phía trước, trong sự bất an xen lẫn chút tò mò, phấn khích. Nàng cũng coi như đã vượt qua biển cả rồi!

Tuy nhiên, một cơn hắt hơi đã cắt ngang tâm trạng kích động của nàng.

“Đứng đây đợi ta.” Kỳ Sơn Lang nói.

Thi Vân Lâm bị tạt ướt sũng, nàng quay người, nhìn xa xăm ra biển. Nàng luôn thích ngắm nhìn về phía cuối chân trời, không khỏi tò mò đoán xem phía bên kia biển cả sẽ trông như thế nào.

Kỳ Sơn Lang lần lượt mang tới mấy khúc củi khô, nhóm lửa lên. Thi Vân Lâm vội vàng ngồi xuống bên đống lửa, sưởi ấm cơ thể đang bị lạnh cóng. Nàng ngẩng đầu lên lần nữa, kinh ngạc phát hiện Kỳ Sơn Lang đã cởi sạch y phục. Nàng giật mình, vội vàng dời mắt đi, nàng rất không thích nhìn thấy cái hung khí kia trên người Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang vắt y phục ướt vừa cởi ra rồi treo lên cái sào gỗ ngang mới dựng bên đống lửa để hong khô. Hắn lại dựng thêm một cái sào gỗ bên đống lửa nữa, nhìn Thi Vân Lâm nói: “Cởi ra.”

Lông mày Thi Vân Lâm nhíu lại, nàng nhìn quanh, nhỏ giọng hỏi: “Có chắc ở đây không có ai khác chứ?”

Kỳ Sơn Lang gật đầu.

Thi Vân Lâm cũng hiểu rằng để tránh bị bệnh thì phải nhanh chóng hong khô y phục nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể cởi đồ không chút do dự như Kỳ Sơn Lang được. Nàng lề mề mãi một lúc lâu mới cởi y phục trên người ra, vắt lên khúc gỗ để hong. Nàng cũng không cởi sạch hoàn toàn mà vẫn giữ lại nội y bên trong. Nàng xấu hổ ôm lấy đầu gối, cúi gằm mặt xuống.

Kỳ Sơn Lang không hiểu vì sao Thi Vân Lâm lại phải ngượng ngùng bối rối. Rõ ràng ở đây không có người ngoài, rõ ràng thân thể nàng đã bị hắn nhìn ngắm khắp nơi, quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang dời xuống, dần dần dừng lại trên đôi chân của Thi Vân Lâm. Nàng thấy hơi lạnh, bàn tay khẽ xoa xoa trên đùi. Dưới ánh trăng, đôi chân nàng dính chút cát mịn của bãi biển, lấp lánh ánh sáng.

Hắn lặng lẽ liếm môi.

Sau đó, Kỳ Sơn Lang nắm lấy cổ chân Thi Vân Lâm, kéo nàng lại gần. Trong lúc Thi Vân Lâm còn hơi sững sờ thì nàng đã bị Kỳ Sơn Lang ôm lấy eo đặt ngồi lên đùi hắn. Khi nhận ra Kỳ Sơn Lang định làm gì, sắc mặt Thi Vân Lâm lập tức biến đổi.

Nàng gần như mang theo vẻ sợ hãi nhìn Kỳ Sơn Lang, đặt tay lên ngực hắn, liên tục lắc đầu. “Không được! Không được! Trong phòng muốn thế nào cũng được nhưng ở bên ngoài thì không…”

Cơn đau khiến những lời còn lại của Thi Vân Lâm không cần phải nói ra nữa, nàng nhìn Kỳ Sơn Lang, nước mắt đột nhiên tuôn rơi.

Sau một thoáng ngây người, Thi Vân Lâm điên cuồng đánh mạnh vào Kỳ Sơn Lang. Nàng dùng sức đánh hắn, đẩy hắn, muốn kết thúc sự dày vò của hắn.

“Ta là người, không phải thú!” Thi Vân Lâm vừa giãy giụa đánh hắn, vừa khóc lóc giận dữ. 

Mọi đau đớn nàng đều có thể chịu đựng như nghĩa vụ của một người thê tử nhưng không thể tùy tiện lúc nào cũng mất hết cả thể diện như thế này!

Nhìn Thi Vân Lâm đột nhiên bùng nổ, Kỳ Sơn Lang chợt nhớ lại dáng vẻ quyết tuyệt của Thi Vân Lâm dưới cây khi dùng nước hồ lạnh dội lên đầu.

Kỳ Sơn Lang lập tức buông nàng ra.

Thi Vân Lâm trốn khỏi chân Kỳ Sơn Lang, không thèm nhìn hắn lấy một cái, vội vàng chỉnh đốn y phục rồi quay lưng đi. Nàng ôm gối co rúc lại, vùi mặt vào đầu gối, bĩu môi tủi thân.

Nếu nàng không bị mắc kẹt trên đảo hoang này, nàng nhất định sẽ quay lưng bỏ đi ngay. Nếu nàng mạnh mẽ hơn Kỳ Sơn Lang, thì nàng nhất định sẽ đánh hắn một trận!

Kỳ Sơn Lang nhìn bóng lưng Thi Vân Lâm nói: “Làm vậy sẽ ấm hơn nhiều.”

“Không được! Cái đó không được! Chết rét cũng không cần!” Thi Vân Lâm hét lên.

Kỳ Sơn Lang lặng lẽ nhìn nàng, rồi rũ mắt xuống, không nói thêm lời nào.

Sóng biển từng đợt vỗ vào bờ, giờ Tý sắp hết, thuỷ triều dâng. Rõ ràng lúc mới nhóm lửa, còn cách bờ biển một đoạn mà giờ nước biển đã rất gần, nước biển dạt vào mang theo vài vỏ sò.

Thi Vân Lâm úp mặt lên đầu gối, ngẩng mắt nhìn làn nước ngày càng gần.

Khi Kỳ Sơn Lang đi tới ngồi bên cạnh nàng, nàng giận dỗi quay mặt sang, không muốn nhìn hắn.

Kỳ Sơn Lang khẽ cười một tiếng rồi nói: “Tính khí còn lớn lắm.”

Thi Vân Lâm quay lưng về phía hắn, lớn tiếng nói: “Nhưng rõ ràng là chàng làm sai!”

Kỳ Sơn Lang nhặt vỏ sò bị sóng biển đưa tới, không đáp lời.

Thi Vân Lâm cũng không hiểu tại sao hôm nay nàng lại tức giận như vậy, trước đây Kỳ Sơn Lang cũng không phải chưa từng làm trái ý nàng, nhưng trước đây nàng đều nhẫn nhịn, tuyệt đối không dám phản kháng mạnh mẽ như hôm nay, càng không dám giận dỗi cố chấp như hôm nay.

Kỳ Sơn Lang không nói làm nàng càng tức giận hơn. Nàng bực bội quay người trừng mắt nhìn hắn, lớn tiếng nói một cách nghiêm túc: “Là chàng làm sai!”

“Ừ.” Kỳ Sơn Lang cúi đầu, nghịch ngợm những vỏ sò nhặt được.

“Ừ là có ý gì?” Thi Vân Lâm trút hết sự kiêu ngạo của một công chúa từng có, vừa khóc vừa lặp lại: “Chính là chàng làm sai!”

“Phải. Ta sai rồi. Ta xin lỗi Vân Lâm.” Kỳ Sơn Lang kéo tay Thi Vân Lâm, đặt viên ngọc trai vừa tìm thấy trong vỏ sò vào lòng bàn tay nàng.

Nghe được câu trả lời mong muốn, tấm lưng thẳng tắp của Thi Vân Lâm mềm nhũn xuống. Nàng cúi đầu, nhìn viên ngọc trai nằm trong lòng bàn tay, chớp chớp mắt. Nàng khẽ vuốt ve bằng đầu ngón tay, giọng nói cũng dịu lại, lẩm bẩm: “Biến ở đâu ra…”

Nàng rón rén ngước mắt nhìn Kỳ Sơn Lang, vừa chạm ánh mắt hắn, nàng đã không kịp né tránh.

Kỳ Sơn Lang đưa tay về phía Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm nhìn bàn tay hắn xuất hiện trong tầm mắt, do dự một lúc, mới chậm rãi đưa tay mình đặt vào. Kỳ Sơn Lang kéo Thi Vân Lâm, nằm bên bờ biển cát trắng. Hắn nghiêng người, dùng thân mình chắn gió biển cho nàng, đồng thời ôm lấy thân thể lạnh buốt của Thi Vân Lâm vào lòng. 

Nàng sợ lạnh, còn thân thể Kỳ Sơn Lang thì luôn ấm áp, thích ứng với thời tiết bốn mùa. Thi Vân Lâm rúc vào lòng hắn, áp má lạnh buốt vào ngực hắn. Viên ngọc trai tròn trịa bị nàng nắm chặt trong tay.

Dù trời lạnh nhưng có gió biển thổi cùng hơi nóng từ đám lửa làm y phục ướt khô nhanh hơn. Hai người mặc y phục vào rồi lại lên thuyền trước bình minh.

Đến bờ, Thi Vân Lâm nhìn quanh, đã không còn thấy bóng dáng ngôi làng chài nhỏ kia đâu nữa, nàng hỏi: “Không về nữa sao?”

“Về nhà.” Kỳ Sơn Lang nói.

Thi Vân Lâm muốn khuyên can nhưng nghĩ lại vẫn không mở lời. Nàng bước theo Kỳ Sơn Lang đi vào núi Kỳ. Con sói đen không biết từ lúc nào lại chạy ra, lặng lẽ đi theo sau Kỳ Sơn Lang.

Sau khi Thi Vân Lâm tự mình đi một đoạn đường, người nàng cũng ấm lên, nàng nắm lấy vạt áo Kỳ Sơn Lang, hắn quay đầu nhìn nàng.

Thi Vân Lâm nhíu mày, khó xử lẩm bẩm: “Không được, vẫn chưa cãi nhau xong mà…”

Kỳ Sơn Lang không nghe rõ nàng đang lầm bẩm cái gì, trực tiếp cõng nàng lên, tiếp tục đi về phía trước.

Thi Vân Lâm có chút chột dạ nằm trên lưng hắn, cũng không cứng đầu đến mức không cho hắn cõng lúc này.

Con sói đen vẫy vẫy đuôi, nhìn Thi Vân Lâm với ánh mắt có vẻ hơi ghét bỏ.

Trước khi về chỗ ở sâu trong núi Kỳ, Thi Vân Lâm và Kỳ Sơn Lang phải quay lại thôn nhỏ nơi họ từng ở tạm để lấy thêm y phục.

Hôm qua là Tết Nguyên Đán, thôn nhỏ chắc chắn đã náo nhiệt lắm, sáng sớm không khí trong thôn vẫn còn hơi lâng lâng.

Thi Vân Lâm đi ngang qua chỗ Phùng Anh ở, thấy nàng đang ngồi trong sân nhỏ, sắc mặt rất kém, cũng không để ý có người đi qua. Trong ấn tượng của Thi Vân Lâm, Phùng Anh luôn anh dũng, lanh lợi cười nói vui vẻ. Đây là lần đầu tiên nàng thấy Phùng Anh có bộ dạng này.

“Phùng Anh?” Thi Vân Lâm dừng bước.

Phùng Anh gắng gượng tinh thần ngẩng đầu lên thấy Thi Vân Lâm thì miễn cưỡng nở một nụ cười: “Phu nhân vào đây nói chuyện với ta đi.”

Thi Vân Lâm gật đầu đồng ý, bảo Kỳ Sơn Lang tự mình về chỗ ở trước, nàng nhanh chóng bước vào sân nhỏ ngồi cạnh Phùng Anh rồi hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”

“Tin tức từ cung truyền đến, Thái tử hôm qua dâng biểu báo tin vui hai vị trắc phi của hắn đã mang thai.” Phùng Anh sắc mặt trầm xuống: “Ta nghe tin tức về người này là thấy buồn nôn!”

Thi Vân Lâm nhất thời không biết khuyên giải thế nào. Chuyện như vậy đối với bất kỳ nữ tử nào cũng là nỗi khổ khó lòng vượt qua, cho dù Phùng Anh bình thường có phóng khoáng lạc quan đến đâu, trong lòng cũng sẽ để lại một vết sẹo vĩnh viễn, thỉnh thoảng lại đau nhói.

Thi Vân Lâm nắm lấy tay Phùng Anh, dịu dàng khuyên nhủ: “Ta hiểu. Ta hiểu nỗi đau đó…”

Kỳ Sơn Lang đã đi xa nhưng lập tức dừng bước. Hắn không cố ý nghe lén, mà là trời sinh hắn có thính lực quá mức nhạy bén.

Hắn nhíu mày, nhìn về hướng Thi Vân Lâm bằng ánh mắt không dám tin.

Bình luận

Gửi phản hồi