MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 48

Kỳ Sơn Lang ít nói, những lời hắn nói với Thi Vân Lâm cộng lại còn nhiều hơn những gì cả nửa đời trước hắn từng nói. Hắn cũng không nói cho thủ hạ biết dự định của mình, chỉ là phong cách hành sự của hắn quá thẳng thắn, lâu dần, phần lớn thủ hạ của hắn đều có thể đoán được bước tiếp theo hắn sẽ làm gì.

Thi Vân Lâm nhìn hắn, khí thế tự nhiên yếu đi một bậc. Giống như một hơi thở mới thở ra được một nửa, lại phải miễn cưỡng nén lại.

Kỳ Sơn Lang lại xé một miếng thịt thỏ rừng đưa cho Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm do dự một chút, ngoan ngoãn há miệng ra ăn. Nàng lén nhìn thần sắc của Kỳ Sơn Lang, rồi nhỏ giọng hỏi: “Sao lại không đi?”

Kỳ Sơn Lang đang xé thịt thỏ, hắn giọng điệu bình thường: “Không nỡ xa nàng.”

“Khụ khụ…” Thi Vân Lâm bị sặc, nàng quay mặt đi ho khan một trận.

“Chàng… chàng nói bậy!” Thi Vân Lâm má hơi đỏ, trừng mắt nhìn Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang đưa miếng thịt thỏ đã xé cho Thi Vân Lâm. Hắn không nói gì, chỉ nhìn vào mắt Thi Vân Lâm.

Bốn mắt nhìn nhau, Thi Vân Lâm nhìn thấy sự chân thành trong mắt hắn, nàng biết hắn không nói bậy. Thi Vân Lâm há miệng ra ăn thịt thỏ rừng, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi. Nàng cúi đầu, lặng lẽ ăn thêm một lúc, lắc đầu nói: “Ta ăn no rồi.”

Kỳ Sơn Lang vê vê đầu ngón tay, trên đó còn vương lại sự mềm mại từ môi Thi Vân Lâm đã chạm vào. Hắn đứng dậy định đi đun nước cho Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm vội vàng ngăn hắn lại, nói: “Tối rồi hãy tắm.”

Tuy ở đây hiếm khi có người ngoài đến nhưng cũng không phải tuyệt đối. Bóng đêm là sự che giấu tốt nhất, cho dù chỉ là an ủi bản thân thì nàng cũng thà đợi trời tối rồi mới tắm.

Kỳ Sơn Lang gật đầu rồi quay về nhà trên cây, một lúc lâu không ra ngoài nữa.

Thi Vân Lâm ngồi dưới một lúc, phiền não suy nghĩ tại sao Kỳ Sơn Lang lại không vui. Nàng nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết mình đã đắc tội hắn ở đâu.

Nàng không muốn giữa nàng và Kỳ Sơn Lang cứ thế bế tắc, nàng đi đi lại lại dưới nhà trên cây, đá những viên sỏi nhỏ gây vướng mắt đi. Sau khi do dự, nàng bước lên thang dây, chui vào nhà trên cây.

Kỳ Sơn Lang nghiêng người ngồi bên giường hẹp, tựa vào cửa sổ, một con chim sẻ đậu trên mu bàn tay hắn, hắn đang dùng ngón tay chọc vào mỏ chim. Thấy Thi Vân Lâm bước vào, hắn chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi thu hồi ánh mắt, tiếp tục đùa giỡn với chim sẻ.

Thi Vân Lâm ngồi sát vào hắn, chủ động bắt chuyện.

“Kỳ Sơn Lang, sao ta lại cảm thấy chàng dường như không thích dẫn binh đánh trận cho lắm?” Thi Vân Lâm hỏi một nghi vấn đã chất chứa trong lòng từ lâu. Kỳ Sơn Lang chưa từng xem mình là người, càng không để tâm đến quyền thế. Nếu nói hắn có chí lớn muốn làm nên sự nghiệp vĩ đại thì thật khó tin.

“Bị lừa xuống núi Kỳ.” Kỳ Sơn Lang nói.

Sự tò mò của Thi Vân Lâm bị khơi dậy, nàng chống hai tay lên má, nghiêng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang, hỏi: “Tên khốn kiếp nào đã lừa chàng?”

Kỳ Sơn Lang nhìn về phía khuôn mặt xinh đẹp của nàng, gò má mềm mại như tuyết của nàng bị lòng bàn tay chống lên, ép ra một khối thịt nhìn càng thêm mềm mại.

“Lão già Triệu Hưng An kia nói với ta, chỉ cần ta danh chấn thiên hạ thì cha mẹ ta mới biết ta còn sống, mới đến tìm ta.”

Thi Vân Lâm hơi sững sờ, nàng buông tay, ngồi thẳng người dậy, chớp mắt nhìn Kỳ Sơn Lang. “Vậy thì…” Thi Vân Lâm muốn hỏi cha mẹ ruột của hắn có đến tìm hắn không nhưng nàng mơ hồ đoán được câu trả lời nên không hỏi nữa.

Kỳ Sơn Lang đặt tay xuống, nhìn con chim sẻ thong thả bước đi giữa mu bàn tay và cẳng tay hắn, hắn cúi đầu nhìn, không nói thêm lời nào.

Lúc đó còn trẻ tuổi nên mới bị lão già hư đốn Triệu Hưng An kia lừa gạt. Dù hắn có danh chấn thiên hạ, cha mẹ ruột của hắn cũng sẽ không đến tìm hắn. Việc chọn bỏ rơi hắn vào sâu trong núi Kỳ, vốn dĩ đã không có ý định để hắn sống.

Thi Vân Lâm vốn chỉ tùy tiện tìm chuyện để nói, không ngờ lại vòng vo đến chủ đề tồi tệ nhất. Nàng dịu giọng an ủi: “Có lẽ cha mẹ ruột của chàng cũng có nỗi khổ tâm chăng? Thậm chí có thể không phải do cha mẹ đưa chàng vào núi Kỳ, mà là, mà là kẻ thù của bọn họ thì sao? Đúng, đúng… nhất định là vì vậy!”

Kỳ Sơn Lang lại lạnh lùng cười.

“Bởi vì đôi mắt của ta.”

Trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, Kỳ Sơn Lang sớm đã đoán ra nguyên nhân. Bởi vì đôi mắt hắn trời sinh kì dị, bị xem như điềm gở tai quái nên hắn mới bị bỏ rơi ở núi Kỳ phải không?

Kỳ Sơn Lang nhìn Thi Vân Lâm. Dù là nàng thì àng cũng cực kỳ sợ đôi mắt của hắn, mỗi đêm nàng đều nhắm chặt mắt không dám nhìn hắn.

Kỳ Sơn Lang giơ tay lên, con chim sẻ trượt chân khỏi cánh tay hắn, chưa kịp rơi xuống đất thì chim sẻ đã vỗ cánh, kêu chíp chíp rồi  bay ra khỏi cửa sổ.

Kỳ Sơn Lang bước ra khỏi nhà trên cây, nhảy xuống đất rồi sải bước đi về phía xa.

Thi Vân Lâm nhìn từ cửa sổ thấy Kỳ Sơn Lang đi xa, đi lên chỗ cao hơn. Hắn đứng trên một tảng đá rất cao, nhìn ra xa. Con sói đen không biết đã xuất hiện từ lúc nào, đi theo bên cạnh hắn. Một lát sau, lại có thêm hai con sói khác đi theo bên cạnh hắn.

Thi Vân Lâm thu hồi ánh mắt, nàng cúi người nhặt cây đàn Huân Liễu dưới giường đặt lên đùi, tĩnh tâm lại rồi bắt đầu gảy đàn, tấu lên một khúc sơn thủy trường thiên.

Nàng vô tình nhìn xuống gốc cây, thấy một con vật nhỏ đang lén lút ăn thịt thỏ trên giá.

“Đó là của ta!” Thi Vân Lâm vội vàng đặt cây đàn Huân Liễu trong tay xuống rồi trèo xuống khỏi nhà trên cây, chỉ thấy con vật nhỏ kia tập tễnh bỏ chạy thục mạng.

Là thứ gì vậy? Là một con mèo hoang sao? Thi Vân Lâm không nhận ra đó là con vật gì, chỉ thấy nó bẩn thỉu, dường như đang bị thương.

Thi Vân Lâm tò mò đuổi theo.

Kỳ Sơn Lang ở trên cao nghe thấy tiếng bước chân của Thi Vân Lâm, nhảy mấy bước xuống khỏi vách đá để đuổi kịp Thi Vân Lâm, lúc này hắn thấy nàng đang đối mặt với một con vật nhỏ.

Thấy Kỳ Sơn Lang tới, Thi Vân Lâm chỉ con mèo đang nhe răng trước mặt, nói: “Thật là một con mèo xấu xí, mặt bị bẹp dí trông khó coi quá!”

Kỳ Sơn Lang liếc nhìn rồi nói: “Là thỏ rừng.”

Thi Vân Lâm xì một tiếng, hóa ra không phải mèo sao? Nhìn chân trước bên phải của nó không ngừng chảy máu, Thi Vân Lâm cởi áo khoác ngoài, từng bước đi về phía nó, vừa đi vừa nói: “Ngươi đừng có không biết điều, trên núi này nhiều sói lắm. Nếu ta không giúp ngươi, ngày mai ngươi không chết trong bụng sói thì cũng bị nướng trên bếp lửa của ta thôi.”

Thi Vân Lâm dùng sức ném quần áo, phủ lên người con thỏ rừng. Nàng lại vội vàng dùng tay ấn xuống, bọc lấy thân nó, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt vuông vức. Con thỏ rừng nhe răng gầm gừ với nàng, Thi Vân Lâm nhìn kỹ khuôn mặt nó ở cự ly gần rồi lại cảm thán: “Thật xấu.”

Thi Vân Lâm ôm con thỏ rừng quay người, đi ngang qua Kỳ Sơn Lang, con thỏ rừng đột nhiên xù lông lên một chút. Kỳ Sơn Lang liếc nhìn thứ xấu xí đó.

Sau khi trở về, Thi Vân Lâm vẫn dùng áo choàng bọc con thỏ rừng, cẩn thận lấy chân bị thương của nó ra. Tay nàng dính đầy máu, xong lại khó xử nhìn Kỳ Sơn Lang rồi hỏi: “Làm sao biết xương có gãy hay không?”

Kỳ Sơn Lang đi tới, tùy tiện bóp nhẹ chân bị thương của nó. Con thỏ rừng sợ đến mức không dám động đậy.

“Không gãy, băng lại là được.”

Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm, dùng nước rửa sạch vết máu trên chân bị thương của con thỏ rừng, rồi dùng băng gạc quấn từng tầng một. Sau khi băng bó xong cho nó, Thi Vân Lâm mới cởi áo choàng đang quấn trên người nó ra.

Con thỏ rừng nhìn Thi Vân Lâm, lại nhìn Kỳ Sơn Lang, cảnh giác lùi về sau hai bước.

Kỳ Sơn Lang vừa quay lưng đi thì con thỏ rừng đột nhiên chạy thục mạng, biến mất khỏi tầm mắt Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm đi đến bên hồ nước ngồi xổm xuống, vừa rửa tay, vừa lẩm bẩm: “Thật xấu.”

Mặt đất bên cạnh hồ nước hơi trơn trượt, nàng không cẩn thận trượt chân xuống nước, dù nàng đã vội giữ vững thân mình những chân trái vẫn bị ướt. Váy và quần ướt sũng dính vào chân nàng, một trận khí lạnh ập tới ngay lập tức.

Thi Vân Lâm vội vàng xách váy ướt chạy lên nhà cây, cởi bỏ y phục bị ướt, lau khô vết nước, rồi thay y phục sạch vào.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Thi Vân Lâm bám vào cửa sổ nhỏ nhìn xuống, thấy Kỳ Sơn Lang đang đốt nước nóng để nàng tắm.

Dù đã thay quần áo khô nhưng Thi Vân Lâm vẫn cảm thấy người hơi lạnh nên nàng cũng không còn để ý đến việc phải đợi trời tối mới tắm nước nóng nữa.

Nàng lại ngồi trong nhà cây một lát rồi mới xuống ngồi bên đống lửa sưởi ấm, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn cái thùng gỗ lớn treo phía trên. Lửa không trực tiếp chạm vào đáy thùng nhưng đáy thùng vẫn bị khói hun đen một mảng lớn.

Khi hơi nước bốc lên, Thi Vân Lâm biết nhiệt độ nước đã gần được. Lần trước, quần áo nàng treo trên cây bị gió thổi bay tứ tung, không còn chiếc nào nên lần này, nàng rút kinh nghiệm, mang theo một tấm vải. Nàng cũng còn nhớ lần trước ngồi bên chậu gỗ lớn cởi quần áo mà kinh hồn bạt vía nên lần này nhân lúc còn chưa lên thì nàng đã vội cởi bỏ quần áo trên người, từng món từng món gói gọn trong tấm vải đã mang theo.

Kỳ Sơn Lang nhìn bóng lưng Thi Vân Lâm từ đằng xa, hắn nhìn nàng cúi người xếp quần áo vào trong bọc. Hắn không chịu nổi cảnh Thi Vân Lâm cúi người quay lưng về phía hắn, hắn gần như chật vật dời mắt đi.

Lời Thi Vân Lâm nói với Phùng Anh lần nữa vang vọng bên tai Kỳ Sơn Lang, Kỳ Sơn Lang nhíu mày cúi đầu, không dám nhìn nàng nữa.

Thi Vân Lâm bước lên bậc thang cây, buộc gói quần áo vào cành cây bên cạnh chậu gỗ lớn. 

Nàng thử nhiệt độ nước trước, thấy nhiệt độ vừa đủ mới nhấc chân bước vào. Toàn thân ngâm trong nước nóng, cảm giác thoải mái lập tức bao trùm lấy Thi Vân Lâm. Khóe môi nàng cong lên, hai tay múc nước ấm nhẹ nhàng vẩy lên má.

Nước ấm từ má nàng lăn xuống, hòa vào dòng nước nóng.

Đôi khi một chút thoải mái trên cơ thể cũng có thể mang lại niềm vui lớn lao cho con người.

Thi Vân Lâm ngẩng đầu nhìn xuống, nhìn về phía Kỳ Sơn Lang thì thấy hắn cau mày. Nụ cười nhạt trên môi Thi Vân Lâm cứng lại, rồi từ từ tan biến. Niềm vui sướng cả thể xác lẫn tinh thần của nàng lúc trước cũng theo đó mà tiêu tan đi ít nhiều.

Nàng chống khuỷu tay lên thành chậu gỗ, nhìn Kỳ Sơn Lang, không nhịn được mà đoán xem hắn bây giờ đang nghĩ gì.

Họ đã quá lâu không trở về, sợi dây buộc chậu gỗ lớn sau khi chịu vài trận gió tuyết thì đã hơi bị nghiêng lệch. Thi Vân Lâm ngồi lâu ở một bên của chậu gỗ lớn. Đột nhiên, trước khi Thi Vân Lâm kịp phản ứng thì chậu gỗ lớn đầy nước nóng đột ngột nghiêng đổ về phía Thi Vân Lâm đang dựa vào.

Thi Vân Lâm còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, người đã cùng chậu gỗ lật ra ngoài.

Nàng kêu lên một tiếng rồi hoàn hồn, luống cuống đưa tay muốn níu lấy. Chậu gỗ dính nước ướt sũng nên nàng không nắm được gì cả.

Kỳ Sơn Lang tung người lên, vững vàng đỡ lấy Thi Vân Lâm. Hắn ôm nàng xoay mình đáp xuống cạnh đống lửa vẫn còn đang cháy.

Bước chân Thi Vân Lâm loạng choạng không đứng vững, nàng lảo đảo hai bước, càng tiến lại gần Kỳ Sơn Lang hơn. Người nàng ướt sũng, từng giọt nước không ngừng trượt dài theo đường cong cơ thể.

Việc không mặc một mảnh vải nào ngoài trời khiến Thi Vân Lâm khó lòng chấp nhận, nàng vô thức dịch về phía trước, muốn giấu thân mình vào vòng tay Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang kéo hai vạt áo choàng, bao bọc thân thể ướt át của nàng vào lòng. Hai thân thể dán chặt vào nhau trong chiếc áo choàng đen. Thi Vân Lâm còn sợ hãi, tim đập thình thịch, từng nhịp tim vang vọng vào lồng ngực Kỳ Sơn Lang, lồng ngực hắn đồng thời cũng bị sự dịu dàng đầy đặn của nàng áp chặt.

Thi Vân Lâm ngẩng đầu trong vòng tay Kỳ Sơn Lang, nhìn về phía gói quần áo nàng đã buộc trên cành cây, nàng hối hận nghĩ, biết vậy lúc nãy để nó dưới gốc cây còn hơn.

Kỳ Sơn Lang hơi cúi người, ôm lấy Thi Vân Lâm, mang nàng trở về nhà cây. Không gian trong nhà cây không lớn, Kỳ Sơn Lang đưa khăn bông cho Thi Vân Lâm, rồi ngồi xuống một góc giường hẹp.

“Ta đáng lẽ phải ngồi giữa chậu mới đúng…” Thi Vân Lâm vừa lau nước trên người, vừa tự trách mình. Nàng lùi lại nửa bước, muốn ngồi xuống mép giường hẹp, lại không cẩn thận ngồi lên mu bàn tay Kỳ Sơn Lang đang đặt bên cạnh.

Hai người cùng khựng lại, Thi Vân Lâm vội vàng dịch sang một bên, nhanh chóng lướt qua mu bàn tay Kỳ Sơn Lang.

Các ngón tay Kỳ Sơn Lang khẽ động đậy.

Hắn chậm rãi ngẩng mắt nhìn Thi Vân Lâm, rồi gần như theo bản năng nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng lên giường hẹp.

Thi Vân Lâm hơi sững sờ, theo thói quen nghiêng mặt sang một bên, nhắm mắt lại.

Bình luận

Gửi phản hồi