MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 49

Cảm giác đau nhói quen thuộc không ập đến, Thi Vân Lâm nghi hoặc mở mắt, nhìn về phía Kỳ Sơn Lang. Hắn cúi đầu, đồng tử đen kịt, không phải màu xanh biếc thường thấy vào ban đêm. Thi Vân Lâm có chút ngơ ngác, nàng hỏi: “Không, không… không làm nữa sao?”

Kỳ Sơn Lang gật đầu rồi cầm lấy quần áo bên cạnh bàn vuông nhỏ đưa cho Thi Vân Lâm, còn hắn thì bước xuống khỏi nhà trên cây.

Trước đây hắn cũng biết nàng sẽ đau nhưng hắn đều coi đó là chuyện đương nhiên. Thế nhưng giờ đây, sau khi nghe nàng oán giận ủy khuất thì hắn lại không nỡ ra tay nữa.

Sẽ không phải chịu đau nữa nên Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm như thoát khỏi một kiếp nạn nhưng trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó nói thành lời.

Tiếng nước bên ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ của Thi Vân Lâm, nàng thò đầu ra nhìn, thấy Kỳ Sơn Lang nhảy xuống hồ nước.

Thi Vân Lâm chợt nhận ra mình cau mày là vì tâm trạng của Kỳ Sơn Lang đang sa sút.

Hắn… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vài ngày tiếp theo, Kỳ Sơn Lang mỗi ngày đều làm thức ăn cho Thi Vân Lâm, không chỉ có thịt nướng, còn tìm cho nàng các loại quả dại có vị chua ngọt đủ loại. Kỳ Sơn Lang còn làm cho Thi Vân Lâm một chỗ tắm rửa mới, cách nhà trên cây cũ không xa. Ở đó,  hắn xây thêm một căn nhà trên cây khá đơn sơ, đáy nhà trên cây khoét một lỗ tròn, vừa khít với bồn tắm gỗ lớn. Như vậy, Thi Vân Lâm sẽ không còn cảm thấy ngượng ngùng mỗi khi tắm nữa vì nàng đã có một phòng tắm cho riêng mình.

Ngày làm xong phòng tắm, Thi Vân Lâm mày liễu cong cong, vui vẻ tấu lên một khúc nhạc 《Bát Tuyết Tầm Xuân》vui tươi.

Trong núi không có nhiều thú vui tiêu khiển. Thi Vân Lâm đôi khi đi dạo trong rừng, mỗi ngày nhận biết thêm một loại hoa cỏ cây cối, đáng tiếc là vào mùa đông giá rét hoa cỏ đều đã khô héo nên phần lớn thời gian, Thi Vân Lâm sẽ dùng đàn để tiêu khiển.

Con thỏ rừng mà Thi Vân Lâm từng cứu lại xuất hiện vài lần để trộm thịt. Thi Vân Lâm liền cố ý để lại cho nó một chút. Thỏ rừng ăn no bụng, lười biếng vươn vai, thỉnh thoảng cũng sẽ nằm ườn bên chân Thi Vân Lâm ngủ một giấc rồi mới đi.

Thi Vân Lâm luôn nói với nó một câu “Thật xấu xí.”

Hắn Kỳ Sơn Lang mỗi ngày phần lớn thời gian đều đứng trên cao nhìn về phía xa, Con sói thường ở bên cạnh hắn, đôi khi lại có thêm vài con sói khác.

Thi Vân Lâm không hiểu hắn cứ đứng yên lặng ngóng trông cái gì? Phong cảnh núi non dù có đẹp đến mấy, cũng không cần phải ngày này qua ngày khác nhìn xa xăm như vậy chứ?

Nếu nói giữa hai người có gì khác biệt thì đó là Kỳ Sơn Lang ban đêm không còn chạm vào Thi Vân Lâm nữa. Đương nhiên, ban ngày cũng không. Đôi khi Thi Vân Lâm thay quần áo, Kỳ Sơn Lang cũng lập tức quay đi tránh mặt.

Đối với Thi Vân Lâm mà nói, đây là chuyện tốt, giúp nàng giải tỏa không ít lo âu. Nhưng nàng cũng cảm thấy bối rối, không hiểu sự thay đổi đột ngột của Kỳ Sơn Lang.

Ban đêm, khi sắp ngủ, Thi Vân Lâm xoay người đối mặt với Kỳ Sơn Lang, mở mắt nhìn hắn. Nàng mấy lần muốn mở miệng hỏi hắn vì sao không chạm vào nàng nữa nhưng cuối cùng lại mấy lần không thể cất lời.

Chuyện như vậy, nàng không thể hỏi ra miệng được, huống chi từ tận đáy lòng nàng đã sợ chuyện đó, nếu việc nàng chủ động đề cập lại dẫn đến một đêm hành hạ thì người nhận lấy đau khổ vẫn là nàng, vậy thì nàng còn cần gì tự rước lấy khổ đau chứ.

Thi Vân Lâm lại từ từ xoay người lại, không muốn nói nữa.

Kỳ Sơn Lang đột nhiên lên tiếng: “Ngày mai vào thành.”

“Ừ, được.” Thi Vân Lâm đáp lời.

Kỳ Sơn Lang trở mình, kéo chăn lên cao, quấn chặt Thi Vân Lâm lại.

Lần xuất chinh sau Tết này, Kỳ Sơn Lang đã quyết định không đi nên phải xử lý mọi việc cho ổn thỏa. Mà Thi Vân Lâm không có khả năng tự sinh tồn một mình ở núi Kỳ nên hắn đành phải mang nàng theo bên mình.

Vừa qua Tết, tháng Giêng là lúc nhàn rỗi và náo nhiệt nhất. Vào đến kinh thành, đột nhiên nhìn thấy nhiều người như vậy, Thi Vân Lâm nhất thời còn có chút không quen. Nàng tò mò ngắm nhìn các cửa hàng dọc đường, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.

Kỳ Sơn Lang nhìn ra, không để nàng đi theo vào doanh trại quân đội khô khan, mà để nàng tự mình đi dạo phố.

Hắn cởi chiếc áo choàng lông chồn trên người khoác lên người Thi Vân Lâm nói: “Muốn gì thì cứ lấy.”

“Được…” Thi Vân Lâm gật đầu nhưng nàng không thể làm chuyện bất nhân, chỉ có thể đi dạo chứ không thể tuỳ tiện cướp bóc lấy đồ.

“Phu nhân?”

Một giọng nói có chút quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau. Thi Vân Lâm quay đầu lại, nhìn nữ tử mặc y phục màu tím phía sau, suy nghĩ một lúc mới nhớ ra tên nàng: “Tử Oánh.”

Thi Vân Lâm đương nhiên nhớ nàng, dù sao Phàn Tử Oánh cũng đã không ít lần tỏ ý tốt với nàng.

“Phu nhân còn nhớ ta!” Phàn Tử Oánh tạm thời tránh mấy vị tiểu thư tỷ muội, cười hớn hở tiến về phía Thi Vân Lâm.

“Phu nhân sao lại ở một mình nơi đây? Phu nhân muốn mua gì sao?” Phàn Tử Oánh mỉm cười thân thiện, ánh mắt lại lén nhìn về phía chiếc áo choàng trên vai Thi Vân Lâm. Chiếc áo choàng của Kỳ Sơn Lang mặc trên người nàng quả thật không vừa vặn, lại vô cùng nổi bật.

Đây là sự che chở ngang ngược của Kỳ Sơn Lang. Nàng mặc y phục của hắn, có thể đi lại thông suốt, làm bất cứ điều gì mình muốn.

“Chỉ là tùy tiện dạo chơi thôi.” Thi Vân Lâm hơi dừng lại một chút: “Ta đang đợi Kỳ Sơn Lang.”

Thi Vân Lâm vừa chủ động nhắc đến Kỳ Sơn Lang thì Phàn Tử Oánh vội nói: “Vậy sao, vậy ta không làm phiền phu nhân nữa. Vừa lúc ta có hẹn cũng sắp trễ rồi. Lần sau nếu phu nhân có nhã hứng, xin cho ta biết khi nào phu nhân có thời gian rảnh, ta sẽ chuẩn bị tiệc rượu tại nhà để đãi phu nhân.”

Thi Vân Lâm mỉm cười gật đầu đồng ý.

Phàn Tử Oánh khẽ cúi người hành lễ, rồi quay người đi về phía những vị tỷ muội kia của mình. Thi Vân Lâm cũng tiếp tục dạo bước trên các sạp hàng ven đường.

Đã qua một lúc lâu, khi Thi Vân Lâm đi qua cây cầu vòm nhộn nhịp hướng về phía các cửa hàng bên kia, nàng vô tình liếc nhìn, thấy Phàn Tử Oánh đang ngồi đối diện một nam nhân trong một quán rượu, cả hai đều nhíu mày, nét mặt đầy ưu tư.

Thi Vân Lâm nhìn kỹ nam tử kia thêm một lát, càng nhìn càng thấy quen mắt. Nàng mơ hồ nghe thấy Phàn Tử Oánh gọi người đối diện là “Nhị ca.”

Phàn Tử Oánh và Phàn Nghiệp Danh quay đầu nhìn thấy Thi Vân Lâm thì cả hai đều sững sờ, tiếp đó sắc mặt trở nên phức tạp.

Thi Vân Lâm chợt nhớ ra người nam nhân kia là ai,  khi nàng cùng phụ thân vừa trốn sang Kỳ quốc, đã bị một vị tướng lĩnh của Kỳ quốc gây khó dễ, đó chính là huynh trưởng của Phàn Tử Oánh.

Thi Vân Lâm bỗng nhiên hiểu ra ý đồ của Phàn Tử Oánh khi nhiều lần tỏ ý tốt. Thì ra là vì nàng đã gả cho Kỳ Sơn Lang nên bọn họ lo sợ nàng sẽ tính sổ thù cũ gây phiền phức cho Phàn Nghiệp Danh nên cố ý kết giao sao?

Thi Vân Lâm chỉ mỉm cười lễ phép rồi quay người tiếp tục đi dạo. Nàng nào phải là người bụng dạ hẹp hòi, luôn ghi nhớ thù oán. Sau chiến tranh, đã trải qua quá nhiều sinh ly tử biệt nên chút khó dễ ấy có là gì? Nàng gần như đã quên mất Phàn Nghiệp Danh là ai rồi.

Chỉ là nàng không khỏi cảm thán thế gian này quả thật không có chuyện tốt nào là không có nguyên do.

Thi Vân Lâm lại đi dạo một lúc, dừng chân trước cửa một cửa tiệm. Cửa tiệm này nhìn sang trọng tươm tất hơn những cửa tiệm khác trên con phố này, cửa lớn cùng cửa sổ mở rộng, những nữ tử ăn mặc lụa là gấm vóc cùng nhau bước vào để chọn những món trang sức thời thượng nhất mùa xuân này.

Thi Vân Lâm chỉ đứng bên ngoài nhìn.

“Muốn sao?”

Thi Vân Lâm giật mình, quay đầu lại thì thấy Kỳ Sơn Lang không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh nàng.

Thi Vân Lâm không muốn cầu xin nam nhân tiền bạc để tiêu xài. Nàng thản nhiên nói: “Không muốn. Ta trước đây là công chúa, sở hữu bao nhiêu châu báu, sớm đã không còn để tâm nữa rồi.”

Kỳ Sơn Lang không nói gì, quay người đi.

Thi Vân Lâm mím môi, nhìn một nữ tử trong điện giơ lên xem món trang sức lấp lánh, nàng lặng lẽ nắm lấy vạt áo Kỳ Sơn Lang, giọng nói nhỏ xíu: “Muốn…”

Việc từng sở hữu rồi không muốn nữa là giả, từ xa hoa về giản dị khó như lên trời mới là thật.

Kỳ Sơn Lang nắm lấy tay Thi Vân Lâm, không dắt nàng vào tiệm, mà đi ngược dòng người về phía trước. Thi Vân Lâm hé miệng, uất ức đi theo.

Kỳ Sơn Lang dẫn Thi Vân Lâm đến phủ Đại tướng quân. Hắn hiếm khi không đá cửa, mà gõ cửa.

Một lúc lâu sau, một lão giả tóc bạc phơ mới khom lưng ra mở cửa. “Ai đấy? Tìm ai vậy?”

Kỳ Sơn Lang không thèm để ý đến ông ta, kéo Thi Vân Lâm đi vào.

Lão nhân gia sợ hết hồn, run rẩy đôi chân đuổi theo phía sau: “Thật…thật là gan to bằng trời! Ngươi có biết đây là phủ của ai không mà dám xông vào? Ngươi không muốn sống nữa à…”

Lão nhân gia không chỉ tai kém, thị lực còn kém hơn, ngay cả chủ nhân của mình cũng không nhận ra.

“Đến đây làm gì?” Thi Vân Lâm hỏi.

Kỳ Sơn Lang đối với nơi này cũng không quá quen thuộc, hắn dắt Thi Vân Lâm bước vào đại sảnh, chỉ thấy từng chiếc rương gần như lấp đầy đại sảnh tựa như một cung điện nhỏ. Kỳ Sơn Lang tùy tiện mở một chiếc, bên trong là một rương vàng óng ánh. Lại mở một chiếc khác, bên trong là một rương dạ minh châu được xếp đặt chỉnh tề.

Kỳ Sơn Lang không có hứng thú với những thứ này, cũng lười lật xem nữa nói: “Trong kho có lẽ cũng có. Nàng tự đi mà xem.”

Thi Vân Lâm ngây người.

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng, ngập ngừng một chút rồi bổ sung: “Đều là của chàng?”

Sau một hồi thì Thi Vân Lâm mới hiểu ra đây mới chính là phủ đệ của Kỳ Sơn Lang, trong lòng nàng cảm thán Kỳ Sơn Lang thật sự không biết hưởng thụ, có phủ đệ xa hoa và vàng bạc châu báu chất đống, vậy mà lại cố tình sống một mình ở cái nơi thâm sơn cùng cốc kia…

Nàng liếc mắt nhìn những chiếc rương chất đầy phòng, đè nén niềm vui vì sắp có tiền tiêu xài trong lòng, cố giữ dáng vẻ điềm nhiên của công chúa, chỉ khẽ “Ồ” một tiếng.

Nàng lại rón rén ngước nhìn Kỳ Sơn Lang. Nàng không biết nếu nàng đề nghị muốn dọn đến đây ở thì Kỳ Sơn Lang có đồng ý không. Nhưng nàng nghĩ lại, Kỳ Sơn Lang chắc chắn càng thích trở về núi Kỳ hơn.

Thi Vân Lâm khẽ nắm vạt áo Kỳ Sơn Lang, mỉm cười dịu dàng nói: “Chúng ta về nhà đi, về muộn thì đến nhà sẽ là nửa đêm mất.”

Kỳ Sơn Lang im lặng một lát rồi nói: “Muốn đến lấy đồ lúc nào cũng được.”

“Ừ, được.” Thi Vân Lâm cong mắt gật đầu.

Kỳ Sơn Lang thúc ngựa chở Thi Vân Lâm về núi Kỳ, vừa đến núi Kỳ thì tuyết bắt đầu rơi. Tuyết càng lúc càng lớn, kèm theo gió lạnh. Kỳ Sơn Lang sợ Thi Vân Lâm lại khóc lóc kêu lạnh nên đổi ý dẫn nàng đến thôn nhỏ ở tạm một đêm.

Kỳ Sơn Lang vỗ vỗ cổ ngựa, để con đại hắc mã tự đi. Hắn nắm tay Thi Vân Lâm, dẫn nàng đến thôn nhỏ.

Hai người bước trên tuyết vụn rơi đầy trên con đường nhỏ hẹp của thôn. Vì sắp có chiến sự nên phần lớn binh lính trong thôn đã rút đi, chỉ còn lác đác vài nóc nhà có khói bếp bốc lên.

Thi Vân Lâm không biết Phùng Anh còn ở đây không, nếu Phùng Anh còn ở đây, nàng muốn tìm Phùng Anh nói chuyện. Thi Vân Lâm đang nghĩ về Phùng Anh thì bỗng nghe thấy giọng nàng.

“Chàng, chàng… ” là giọng của Phùng Anh nhưng có chút kỳ lạ.

Kỳ Sơn Lang đột nhiên nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm, ngăn nàng đi tiếp nhưng cả hai lại nhìn thấy cảnh tượng sau đống cỏ khô kia…

Phùng Anh và Mạnh Nhất Trác quấn lấy nhau, không mảnh vải che thân. Mạnh Nhất Trác nâng mặt Phùng Anh lên, hết lần này đến lần khác hôn lên, còn không ngừng gọi nàng là tâm can bảo bối. Điều này hoàn toàn trái ngược với vóc dáng hổ báo của hắn.

Thi Vân Lâm đỏ bừng mặt, vội cúi đầu.

Kỳ Sơn Lang cũng dời mắt, hắn nhíu mày, liếm răng, rồi kéo Thi Vân Lâm vòng qua, đi theo một con đường khác để về nhà.

Cho đến khi vào nhà, Thi Vân Lâm vẫn còn hơi ngây ngẩn, cứ nhớ mãi cảnh Mạnh Nhất Trác hôn mặt Phùng Anh không ngừng.

Nàng đưa tay muốn vén tóc, lại phát hiện tay mình trên đường đi không biết đã quệt vào đâu, làm bẩn một mảng. Nàng đi đến giá rửa tay cạnh cửa, cúi người nhấc bình, may mà bên trong còn chút nước. Nàng đổ nước trong bình vào chậu, muốn rửa tay.

Nàng chậm rãi xắn tay áo, rồi đặt tay lên mép chậu đồng. Nàng cúi đầu nhìn mặt nước, vẫn còn nghĩ đến dáng vẻ trân quý mà Mạnh Nhất Trác dành cho Phùng Anh, nàng bỗng nhẹ giọng nói: “Mạnh Nhất Trác nhất định rất thích Phùng Anh.”

Kỳ Sơn Lang ngồi trên ghế, nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Thi Vân Lâm. Nàng đứng trước giá rửa tay ở cửa, quay lưng về phía hắn. Hắn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh, gầy gò của nàng chứ không nhìn thấy biểu cảm của nàng.

Hàng lông mi dài của Thi Vân Lâm khẽ rung động, nàng chậm rãi chớp mắt.

Không giống như Kỳ Sơn Lang đối với nàng, chỉ toàn là dục vọng. Mà thậm chí bây giờ, ngay cả dục vọng cũng không còn nữa.

Trong chậu đồng, trên mặt nước phẳng lặng bỗng nổi lên từng vòng gợn sóng. Thi Vân Lâm cúi đầu nhìn những gợn sóng trên mặt nước, sau một lúc mới nhận ra mình đã rơi một giọt lệ.

Bình luận

Gửi phản hồi