LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 16

Yêu thầm là thứ tình cảm dè dặt

Khi có người vội vã chạy vào lớp thông báo, Khâu Hải Dương đang đứng cạnh chỗ ngồi cùng mấy đứa bạn tranh luận không ngớt về một bài tập vật lý.

Mấy cái đầu cao lớn chen chúc vào nhau, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh việc bài này có cần kẻ thêm đường kẻ phụ hay không, một chuyện chẳng đáng bận tâm. Nhưng những nam sinh tuổi mới lớn, ngoài việc so đo từng centimet chiều cao, cũng chẳng ai chịu thua ai trong những chuyện nhỏ nhặt. Cậu nói một câu, tôi nhất định đáp lại ngay, những cuộc cãi vã vô bổ như thế diễn ra hàng ngày.

Khâu Hải Dương đang ở giai đoạn cuối của thời kỳ vỡ giọng, giọng to mà không được hay, khiến cả giờ ra chơi ồn ào hẳn lên. Người bạn cùng phòng từ cửa sau xông vào, vỗ vai Khâu Hải Dương: “Này! Có chuyện rồi!”

“Hả?”

“Bạn gái cậu đang ở văn phòng kìa, hình như phụ huynh cũng đến rồi, đang bị mắng té tát, điện thoại bị ném ra ngoài hành lang rồi” người bạn nhắc Khâu Hải Dương: “Hai người làm sao thế?”

“Hai đứa tao? Hai đứa tao làm sao?” Khâu Hải Dương vẫn chưa kịp hiểu. Vài giây sau, cậu ta mới thốt lên: “Chết tiệt!”

Chắc chắn liên quan đến mình rồi.

Văn phòng nằm ở tầng dưới, Khâu Hải Dương phóng xuống cầu thang ngay lập tức. Cố Vũ Tranh gọi cậu lại: “Đồng phục.”

Khâu Hải Dương quay lại vội khoác áo đồng phục, kéo khóa cẩn thận, rồi tiện tay tháo chiếc khuyên tai đen ở tai trái ra.

Đó là chiếc khuyên cậu cùng Phùng Sảng đi xỏ tuần trước. Phùng Sảng sợ đau nên cậu đề nghị mỗi người xỏ một bên. Nghe nói những người cùng xỏ khuyên tai sẽ không bao giờ xa cách, đúng là chỉ có những cặp đôi tuổi mới lớn mới tin vào chuyện này. 

Khâu Hải Dương lại cúi xuống kiểm tra lần nữa, xác nhận trên người không còn thứ gì “phạm pháp” hay ảnh hưởng hình tượng học sinh nữa rồi mới bước ra khỏi lớp.

Không chút do dự. Hoặc cũng có thể, lúc này có nói gì cũng vô ích.

Cả buổi chiều và giờ tự học buổi tối, Khâu Hải Dương đều không về lớp, tối cũng không về ký túc xá.

Sáng hôm sau.

Cố Vũ Tranh đẩy cửa vào lớp, thấy Khâu Hải Dương đang quay lưng về phía cửa sắp xếp sách vở. Cậu ta không mặc đồng phục, nghe tiếng động liền quay lại gật đầu chào.

Cố Vũ Tranh vốn dậy sớm, hầu như ngày nào cũng là người đến lớp sớm nhất. Khi đám đông còn chen chúc ở căng tin, cậu đã hoàn thành nửa tờ đề lý tổng hợp trong lớp rồi. Nhưng hôm nay, Khâu Hải Dương lại đến sớm hơn, đôi mắt cậu đỏ ngầu như thể cả đêm không ngủ.

“Làm gì thế?” Cố Vũ Tranh hỏi.

“Hết cách rồi mày ạ, phải nói lời chia tay thôi.” Khâu Hải Dương vừa nói vừa tiếp tục công việc, nụ cười đắng chát. “Tao phải đi rồi.”

“Đi đâu?”

_

Thực ra đây là chuyện đã được linh cảm từ trước.

Khâu Hải Dương kể lại chuyện xảy ra sau khi cậu đến văn phòng hôm qua. Cả chủ nhiệm khối và giáo viên chủ nhiệm đều có mặt, không khí trong phòng ngột ngạt. Tôn Văn Kiệt thấy cậu gõ cửa liền cười: “Được đấy, vừa định nhờ người gọi em đến. Vào đây, kể đi, từng đứa một, không phải đều không phục sao? Dám làm thì dám chịu.”

Khâu Hải Dương không kịp quan sát sắc mặt mọi người trong phòng, ánh mắt cậu lập tức dừng lại ở Phùng Sảng. Cô đứng ở góc gần cửa, đầu cúi gằm, không biết có bị đánh hay không, mái tóc buộc gọn đã xõa một nửa, che đi chiếc khuyên tai một bên.

Mẹ Phùng Sảng tỏa ra khí thế mạnh mẽ, lại từng quen biết Khâu Hải Dương từ trước vì hai đứa bé học cùng lớp từ cấp hai, trước đây bà còn thấy thằng nhóc trước mắt này có chút vừa mắt. Nhưng vừa mắt là một chuyện, yêu sớm lại là chuyện khác. Bà càng tức giận, mọi mũi dùi đều nhắm vào Khâu Hải Dương, một xấp giấy A4 bị ném thẳng về phía cậu: “Cậu xem đi! Các cô cậu thường nói chuyện gì với nhau? Đây là những thứ mà học sinh cấp ba nên nói sao?! Ba mẹ cậu dạy cậu như thế à?”

Khâu Hải Dương nhìn những tờ giấy vương vãi dưới đất, kinh ngạc phát hiện đó là toàn bộ nội dung trò chuyện giữa cậu và Phùng Sảng bị in ra. Thực ra cũng không có gì quá nhạy cảm nhưng những lời như hôn em, ôm em, nhớ em… xuất hiện hàng ngày, đều là vào buổi tối sau khi đèn trong ký túc xá đã tắt.

“Đang là lúc học hành căng thẳng, nửa đêm không lo ngủ, trùm chăn lén dùng điện thoại chỉ để nhắn mấy thứ này sao?!”

Mẹ của Phùng Sảng giọng điệu nóng nảy, giận dữ đến mức run rẩy: “Cậu thì giỏi rồi, cậu học lớp chọn là coi một chân đã bước vào trường top 985 hay 211, thế còn Sảng Sảng nhà tôi thì sao? Lần thi cuối kỳ trước nó xếp hơn 800 toàn khối, cứ đà này thì chẳng mơ nổi đến ngưỡng đại học loại một nữa là. Vậy mà vẫn chẳng biết sốt ruột là gì, suốt cả mùa hè không chịu ở nhà, ngày nào cũng chạy ra ngoài, có phải toàn đi với cậu không? Cậu trả lời tôi đi!”

Khâu Hải Dương nhíu chặt lông mày, chỉ còn biết im lặng.

“Đúng là trẻ ranh chưa biết trời cao đất dày, xem những cái này đi, xem này…” Mẹ Phùng Sảng cúi xuống nhặt những trang nhật ký trò chuyện trên.

Phùng Sảng lúc này không kìm được nữa, bùng nổ hoàn toàn, vừa khóc vừa hét: “Mẹ có thể cho con chút thể diện không!!”

“Con còn muốn thể diện? Muốn thể diện thì đã không làm chuyện trơ trẽn thế này!”

Trơ trẽn. 

Hai từ đó thực sự quá nặng nề. 

Đặc biệt là khi người mẹ dùng những từ này để nói với con gái mình.

Khâu Hải Dương bước nửa bước về phía Phùng Sảng, che chắn cô gái đang nức nở sau lưng, ánh mắt nghiêm nghị: “Dì ơi, dì đừng nói vậy, là lỗi của con, là con đã quấn lấy Sảng Sảng, dì muốn mắng muốn đánh thì cứ nhắm vào con là được.”

Không ai ngờ bà ấy lại thực sự động thủ.

Tôn Văn Kiệt đứng dậy ngăn cản nhưng không kịp, mẹ Phùng Sảng giơ cao bàn tay rồi vung mạnh.

“Chị Phùng ơi, mình nói chuyện bình tĩnh thôi. Đừng đánh thằng bé nữa.”

Khâu Hải Dương nghiêng đầu không lên tiếng, má và cổ đỏ ửng lên, vẻ ngoài có vẻ bất cần nhưng bàn tay giấu sau lưng lại ra hiệu ok với Phùng Sảng.

Không sao đâu, đừng sợ.

_

Những diễn biến sau đó càng vượt khỏi tầm kiểm soát.

Ba mẹ Khâu Hải Dương cũng bị mời đến, hai bên phụ huynh gặp nhau như pháo được châm ngòi, giáo viên chủ nhiệm và mấy thầy cô đều không dẹp nổi.

Phùng Sảng vì cảm thấy quá xấu hổ nên lao về phía cửa sổ định nhảy xuống, khiến Khâu Hải Dương hoảng hốt ôm chặt từ phía sau, thế mà mẹ Phùng Sảng vẫn cho rằng con gái đang diễn kịch: “Nhảy từ tầng hai xuống chẳng chết được đâu, muốn chết thật thì lên tầng trên đi, mẹ sẽ nhảy cùng mày! Đằng nào mày cũng chẳng đặt chân vào trường đại học tốt được, vậy thì mẹ cũng chẳng muốn sống nữa!”

Một màn hỗn loạn như nồi cháo heo.

Cố Vũ Tranh nhíu mày: “Cuối cùng xử lý thế nào?”

“Nếu không ngoài dự đoán thì ngày mai mày sẽ thấy tên tao trên bảng thông báo.”

“Còn được ở lại lớp không?”

Trường trung học Vinh Thành trước đây từng có tiền lệ xử lý chuyện yêu đương sớm, việc bị kỷ luật là không tránh khỏi, học sinh lớp chọn chắc chắn sẽ bị đưa về lớp thường. Bởi ở đây mỗi người một vị trí, ý đồ của nhà trường rất rõ ràng: cho các em nguồn lực tốt nhất mà các em lại không muốn học hành nghiêm túc? Được, có người khác sẵn sàng thay thế.

Nhưng tình cảnh của Khâu Hải Dương còn nghiêm trọng hơn.

“Tối qua mẹ tao la tao suốt đêm, bà nói bà sống hơn bốn mươi năm chưa từng bị sỉ nhục như vậy.”

Mẹ Phùng Sảng nói chuyện rất khó nghe.

“Tao phải chuyển trường!” Khâu Hải Dương nói: “Sang thành phố bên cạnh, mẹ tao có người quen, cũng là trường trọng điểm, thành tích thi đại học hàng năm không tệ. Mẹ tao nghĩ thà đi nơi khác còn hơn bị đuổi khỏi lớp chuyên, với lại cũng giúp tao tập trung ôn thi tốt hơn.”

Khoảng cách đến kỳ thi đại học còn một năm rưỡi.

“Mày nghĩ sao?” Cố Vũ Tranh hỏi.

Đã có người lục tục vào lớp, mang theo hương thơm của bữa sáng.

“Tao thì nghĩ được gì? Tối qua ba mẹ tao cãi nhau kịch liệt nhưng ở cái tuổi này, quyết định đều nằm trong tay ba mẹ hết, tao có được lên tiếng đâu?”

Dù người xưa có nói “Nghìn người đánh trống, một người điểm nhịp” nhưng người điểm nhịp cuối cùng lại không phải là Khâu Hải Dương. Như cậu nói, ở cái tuổi bên bờ trưởng thành, biết thế nào là thích, thế nào là mộng mơ, thế nào là yêu thương, ở cái tuổi thanh xuân hừng hực nhiệt huyết này, từng câu từng chữ đều chân thành như muốn moi hết tim gan ra, nhưng rồi sao nữa?

Xét cho cùng, đôi vai vẫn chưa đủ rộng để gánh vác những trọng trách ấy. Những cô cậu thiếu niên như những vỏ ốc non nớt, chỉ cần chút áp lực đè nén là có thể bị nghiền nát vỡ vụn.

Khâu Hải Dương đeo cặp lên vai, đấm nhẹ vào vai Cố Vũ Tranh: “Đi đây người anh em, đợi sau thi đại học xong thì tái ngộ giang hồ nhé.”

Một câu “tái ngộ giang hồ” nghe thật hào khí. Như thể họ thực sự có một giang hồ phóng khoáng để phiêu bạt nhưng thứ họ thật sự có chỉ là một núi đề thi và một biển bài tập chồng chất, thanh kiếm trong tay là cây bút mảnh mai, tương lai và cả cuộc đời đều treo trên ngọn bút ấy.

Cố Vũ Tranh đứng bên cửa sổ. Trời sáng sớm, không khí lạnh chưa được mặt trời sưởi ấm, cứ thế mang theo hơi ẩm ùa vào mặt, phủ kín người.

Cậu nhìn Khâu Hải Dương bước ra khỏi cổng trường, ba mẹ cậu ấy đang đợi ở ngoài, nhớ lại lời khuyên Khâu Hải Dương vừa nói trước khi đi: “Tao thực sự hối hận, không phải hối hận vì đã yêu Phùng Sảng, mà là hối hận vì bản thân chẳng có năng lực gì nên không thể bảo vệ được cô ấy, dường như chỉ biết mang lại phiền phức cho cô ấy mà thôi.”

“Cố Vũ Tranh, lời khuyên của tao là, đừng vội vàng, đừng như tao, có chuyện gì thì đợi sau khi thi đại học xong đã rồi tính.”

Khâu Hải Dương vốn là một người thẳng thắn, chẳng giỏi mấy câu sến sẩm nhưng giờ phút chia tay lại tự nhiên nảy sinh trách nhiệm an ủi bạn bè.

“Mày là kiểu người bề ngoài lạnh lùng, khi mới chơi với mày tao tưởng mày kiêu ngạo lắm nhưng chơi lâu rồi mới biết mày là một đứa coi trọng tình nghĩa, chỉ là không nói ra thôi… À đúng rồi, mày rất giống cái bạn nữ mà mày thích lắm đó, chỉ là cô ấy thì nhiệt huyết cả trong lẫn ngoài, nhìn cách mọi người quý cô ấy là biết. Còn mày thì…”

Những người giấu kín nỗi lòng thường tự đúc cho mình một bộ giáp kín mít, ánh lên vẻ lạnh lẽo, đủ để xua đuổi những kẻ qua đường đứng từ xa ngắm nhìn.

Tác dụng của bộ giáp này chính là như vậy.

Trừ khi thực sự có người sẵn lòng dừng lại, đến gần và muốn tìm hiểu tận cùng.

Cố Vũ Tranh tiễn đi người bạn đầu tiên mà cậu có được ở trường trung học Vinh Thành, có lẽ cũng là người bạn duy nhất. Cho đến hiện tại Khâu Hải Dương là người bạn duy nhất của cậu nhưng cậu không cảm thấy quá cô đơn.

Một là như Khâu Hải Dương nói, sau này còn có cơ hội gặp lại, hai là lớp chuyên đã bắt đầu ôn thi đại học, sự bao vây từ khắp nơi không lối thoát này khiến người ta chẳng còn thời gian để buồn thương.

Còn một lý do nữa.

Cố Vũ Tranh nhìn ra xa về phía Hạ Uý.

Nữ sinh đi ngang qua trước mặt cậu nhưng vì đang là giờ tan học vào tối thứ Sáu, lối ra tòa nhà giảng đường đông nghịt người qua lại, hai người bị dòng người xô đẩy cách xa nhau trong chớp mắt.

Giọng nói của một người có thể phản ánh trạng thái của họ, thêm vào đó, giọng Hạ Uý đã được cậu nhớ đi nhớ lại vô số lần nên dù xung quanh ồn ào hỗn độn, cậu vẫn có thể nhận ra đó là giọng cô và cô đang rất vui.

Cô đang trò chuyện với bạn bè, chủ đề xoay quanh hiệu sách Tâm Nghi, kỳ nghỉ Tết Dương lịch sắp tới và Giáng sinh năm ngoái.

Quả táo Giáng sinh năm ngoái, dù Cố Vũ Tranh cẩn thận để trong ngăn bàn, cuối cùng cũng chỉ giữ được chưa đầy mười ngày. Hoa quả sẽ thối rữa nhưng mảnh giấy thì không, lời chúc khi ấy vẫn được cậu cẩn thận giữ gìn, kẹp trong cuốn sách tiếng Anh cậu thường đọc nhất.

Nét chữ tiếng Anh của Hạ Uý hơi cầu kỳ, những chữ cái nào có đuôi đều được cô vô thức vẽ thêm một nét nhọn nhỏ, trông như một loài cây cỏ sum suê đâm chồi nảy nở.

Giọng nói trong trẻo của cô tựa như đến từ ngọn cây, là chiếc lá cuối cùng chưa bị gió thổi rơi xuống đất.

Giữa khoảnh khắc vắng lặng của trời đông giá rét, Cố Vũ Tranh đã đồng tình với quan điểm của Khâu Hải Dương, có những việc chưa cần phải vội vàng, ánh mắt chỉ cần nhìn từ nơi cô không thể thấy dường như đã đủ. Giữa giang hồ rộng lớn này, đi qua ngày dài tháng rộng, thanh kiếm tuổi trẻ tuy chưa sắc bén nhưng ắt sẽ có ngày được nhìn thấy ánh mặt trời.

Một dịp thích hợp, một nơi thích hợp.

Có lẽ là sau kỳ thi đại học chăng?

Cố Vũ Tranh thậm chí còn tự vẽ ra trong đầu một đoạn mở đầu, bằng giọng điệu hết sức thận trọng, rồi thành công khiến bản thân tự bật cười.

Rất nhiều việc cậu muốn làm đều được sắp xếp sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tựa như đó sẽ là một điểm dừng chân trên chặng đường dài, cậu đưa ra vài quyết định, rồi chỉnh đốn tinh thần trước khi tiếp tục lên đường.

Như xử lý chuyện gia đình, quyết định hướng đi tương lai và cả Hạ Uý nữa.

Tháng Sáu ấy chắc chắn sẽ bận rộn lắm nhưng mỗi nghĩ đến Hạ Uý, Cố Vũ Tranh lại thấy mong chờ.

Mong chờ và hy vọng, vốn dĩ là thứ không bao giờ ngừng sinh sôi.

Lúc này cậu vẫn chưa biết rằng, trước khi điều ước thành hiện thực, còn phải trải qua bao nhiêu biến cố nữa.

Lâu Dĩnh âm thầm giúp Cố Vũ Tranh hoàn tất thủ tục nhập hộ khẩu để chuyển học bạ và hộ khẩu về đây. Năm nay, bà còn cùng cậu về Thượng Hải đón Tết.

Bởi vì ông nội của Cố Vũ Tranh sẽ tổ chức lễ mừng thọ vào tháng Giêng, năm nay là đại thọ nên nhất định phải chuẩn bị chu đáo.

Vấn đề hôn nhân giữa Lâu Dĩnh và Cố Viễn không bị các trưởng bối trong nhà phát hiện, bởi mỗi khi đứng trước họ hàng, bà luôn tỏ ra đoan trang, lịch sự, giả vờ hạnh phúc bên Cố Viễn. Bà chỉ nói với mọi người rằng mình chuyển đến thành phố yên tĩnh, gần núi sông để dưỡng bệnh nên không gây nghi ngờ gì.

Bữa tiệc thượng thọ tạm thời trôi qua trong êm đẹp.

Cố Vũ Tranh vẫn băn khoăn không hiểu tại sao Lâu Dĩnh đột nhiên thay đổi ý định, nhanh chóng giúp cậu chuyển học bạ. Bà chưa từng can thiệp vào cuộc sống của cậu, vậy lần này vì lý do gì mà lại nhiệt tình như vậy? Thêm vào đó, việc phải nâng ly chúc thọ ông nội trong bữa ăn, cả nhà giả vờ hòa thuận khiến cậu mệt mỏi vô cùng.

Tối đến, cậu ra ban công hóng gió một lúc, lấy điện thoại ra mở danh sách bạn bè trên QQ. Như thường lệ, cậu vào nhóm “Du xuân”, định nhấn vào avatar của Hạ Uý để ngắm một chút.

Avatar của Hạ Uý không giống tính cách cô chút nào, đó là một bức ảnh biển đêm mờ ảo, chỉ vừa đủ nhìn thấy đường chân trời, gợi lên cảm giác xa xôi vời vợi. Cậu thường nhìn vào bức ảnh ấy để thả hồn trong giây lát.

Nhưng hôm nay cậu không được như ý vì không thể truy cập vào danh sách kia được  nữa.

Khâu Hải Dương đã làm theo yêu cầu của Phùng Sảng, sau khi rời khỏi trường thì đã cắt đứt mọi liên lạc với cô. Hai người hẹn nhau sau khi thi đại học sẽ gặp lại. Cậu ta giữ đúng lời hứa, thậm chí còn giải tán cả nhóm chat.

Cố Vũ Tranh cười khổ một tiếng rồi quay vào nhà.

Khi đi ngang qua phòng của Lâu Dĩnh và Cố Viễn, cậu vô tình nghe thấy tiếng cãi vã bị kìm nén bên trong.

Hóa ra Lâu Dĩnh không phải là người không bao giờ nổi giận, chỉ là khi đối mặt với Cố Viễn, người mà bà căm ghét đến tận xương tủy, mọi cảm xúc đều vượt khỏi tầm kiểm soát.

Bà gần như gào thét vào mặt Cố Viễn:

“Tôi giúp con trai chuyển trường, làm hộ khẩu, chỉ để thỏa mãn nguyện vọng thi đại học bên đó của nó. Từ nhỏ đến lớn nó luôn ngoan ngoãn, chưa từng đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với tôi, chưa từng, đây là lần đầu tiên. Nhưng anh đừng tưởng tôi nhượng bộ, không bao giờ.”

“Anh tốt nhất ngày ngày cầu cho bệnh tôi tái phát, bởi chỉ cần tôi chưa chết, tôi vẫn sẽ giành lợi ích cho con trai tôi. Tôi chẳng còn gì nhưng không thể để con trai tôi cũng trắng tay được. Anh muốn đưa người đàn bà bên ngoài về nhà? Cố Viễn, anh đừng có mơ.”

“Nói thật cho anh biết, tôi đã sớm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì rồi nhưng tôi phải sống vì con trai tôi. Tôi sống là vì con tôi, không ly hôn cũng là vì con tôi. Tôi không cho phép bất kỳ ai bắt nạt con tôi hết.”

“Cố Viễn, tôi không ly hôn! Tuyệt đối không ly hôn!”

Cố Vũ Tranh đứng ngoài cửa, nghe rõ từng lời từng chữ.

Cũng chính vì nghe quá rõ mà toàn thân cậu cứng đờ.

Cậu bắt đầu nghi ngờ, người phụ nữ gào thét trong phòng kia, có phải là Lâu Dĩnh mà cậu quen biết hay không?

Bình luận

Gửi phản hồi