LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 17

Thật ra chúng ta đã từng nhìn thấy tình yêu

Hạ Uý bắt đầu làm quen với việc sử dụng WeChat.

Avatar trên QQ cô đã dùng nhiều năm nên vẫn rất thích, cô không nỡ thay đổi nên quyết định đặt luôn làm ảnh đại diện trên WeChat.

Đó là một bức ảnh được Hạ Viễn Đông chụp từ nhiều năm trước, độ phân giải không rõ nét.

Lúc đó Hạ Viễn Đông vẫn còn là thủy thủ, thường chạy các tuyến đường biển xa. Hạ Uý đã quen với việc không gặp ba từ lâu nên cô không than phiền, bởi người lớn có nỗi khổ riêng, một người cha đơn thân nuôi dạy con gái thì càng không dễ dàng.

Do tính chất công việc thủy thủ, phần lớn thời gian Hạ Viễn Đông đều lênh đênh trên biển, chỉ khi cập bến thì điện thoại mới có mạng, lúc này mới có thể nhắn tin với con gái. Đêm đó trăng thanh gió mát, ông đứng ở bến cảng, chụp một bức ảnh gửi tin nhắn đa phương tiện qua cho Hạ Uý: “Hạ Hạ, con xem, đây là Đại Tây Dương.”

Nơi chỉ tồn tại trong sách vở lần đầu hiện ra trước mắt.

Lúc đó Hạ Uý còn rất nhỏ, rất thích hỏi những câu hỏi vô tri của trẻ con, cô hỏi Hạ Viễn Đông: “Ba ơi, ba có la bàn vĩnh cửu không?”

“La bàn vĩnh cửu là gì?”

“Trong One Piece đó!” Hạ Uý nói về bộ truyện tranh mình đang yêu thích: “Trong cuộc phiêu lưu trên Đại Hải Trình, nếu không có la bàn thì biết tìm phương hướng thế nào?”

Thời tiết, dòng biển, sóng lớn, từ trường… Những yếu tố không thể kiểm soát này khiến la bàn thông thường không thể hoạt động được, chỉ có la bàn vĩnh cửu mới không bị ảnh hưởng, luôn chỉ về một hòn đảo.

Từ đó Hạ Uý cũng đổi tên hiển thị thành “Compass”, nhiều năm nay không thay đổi.

_

Cái avatar cùng tên hiển thị này vừa kết bạn đã bị Hạ Viễn Đông phát hiện ngay.

Cô định trêu chọc ba một chút nhưng Hạ Viễn Đông gửi ngay biểu tượng cảm xúc đập vào đầu: “Dùng điện thoại à? Không chịu học bài!”

Hạ Uý trả lời bằng một sticker thỏ Tuzki lắc lư: “Thứ sáu rồi mà ba!”

“Tiền tiêu vặt có đủ không con? Dạo này con có đi dạo phố không? Ông ngoại có khỏe không? Mùa xuân rồi, xuân ấm thu lạnh, mùa xuân không nên ham mát, con ra ngoài nhớ mặc thêm áo. Dạo này có thi cử gì không con? Thi thế nào rồi? Hạ Hạ nhà ta từ nhỏ đã thông minh, học giỏi nhưng không được dùng mẹo vặt đâu nha, thành tích không phải là quan trọng nhất, quan trọng là phải kết bạn nhiều, tham gia nhiều hoạt động, vận động nhiều vào…”

Không gọi điện mà chỉ nhắn tin với Hạ Viễn Đông thì sẽ gặp phiền phức như vậy. Ông ấy thích gõ chữ rất lâu, cả một tin nhắn dài dằng dặc, đôi khi còn không thêm dấu câu vào nữa.

Có lẽ đây là thói quen hình thành đã nhiều năm, vì trước đây tin nhắn điện thoại tốn mười xu một tin, gửi tin quốc tế còn đắt hơn, tiết kiệm được chút nào hay chút đó nên người ta thường nén tất cả lời muốn nói vào cùng một chỗ.

Hạ Uý trả lời từng câu hỏi của Hạ Viễn Đông, rồi nhân lúc ông ấy đang dài dòng thì cô lướt vào trang cá nhân của ba.

Hạ Viễn Đông hiện đang ở Nam Phi, ông đã nghỉ công việc thủy thủ từ mấy năm trước vì tính cách ông khó lòng chịu đựng được sự cô độc trên biển dài ngày. Sau khi rời tàu, ông chuyển sang làm cho công ty vận tải, ngày ngày vẫn quanh quẩn ở cảng làm việc.

Trang cá nhân của ông rất nhộn nhịp, thường xuyên chia sẻ cảnh đẹp, món ngon địa phương cùng tin tức công việc. Hạ Uý lướt từng bức ảnh, lần lượt thả tim, cho đến khi thấy bức ảnh bữa cơm tất niên năm nay do Hạ Viễn Đông đăng kèm theo dòng chữ: Nhớ nhà.

Tay nghề nấu nướng của Hạ Viễn Đông thật sự bình thường, cả bàn ăn thịnh soạn kia rõ ràng không phải do ông chuẩn bị.

Hạ Uý phóng to, thu nhỏ, rồi lại phóng to bức ảnh, cuối cùng xác nhận trên bàn chỉ có hai bộ đồ ăn.

Không nhiều, không ít, chỉ vỏn vẹn hai bộ.

Hạ Viễn Đông lại trả lời bằng một tin nhắn dài nhưng Hạ Uý không đọc. Cô cắn ngón tay, một tay gõ phím, đi thẳng vào vấn đề:

“Ba, ba đang yêu đương phải không?”

_

Hạ Uý thấy chuyện này cũng bình thường.

Mẹ mất sớm, Hạ Viễn Đông thường xuyên ở nước ngoài, công việc thực chất không hào nhoáng, toàn những việc vất vả, có bao nhiêu lương thì gửi về hết để nhờ ông ngoại chăm sóc cô.

Từ nhỏ đến lớn, dù không thể nói là xa xỉ nhưng cô muốn thứ gì thì cơ bản đều được đáp ứng. Trong nhà không ai đặt ra giới hạn cho cô, trời cao biển rộng cho cô tha hồ bay nhảy, cũng chẳng bao giờ bắt ép cô phải đạt thành tích ra sao, sau này vào đại học nào, làm công việc gì.

Ông ngoại và ba có chung một quan điểm kỳ lạ là cô chỉ cần lớn lên khỏe mạnh là được.

Hạ Uý cảm thấy cuộc sống của mình rất ổn, ổn cả về tình cảm lẫn vật chất, nhưng ba cô lại một thân một mình ở nơi xa xôi như thế. Nếu thực sự có được một người để bầu bạn, để chăm sóc lẫn nhau thì cô sẵn sàng ủng hộ hết mình.

_

Lần này Hạ Viễn Đông vẫn trả lời tin nhắn chậm, chỉ gửi lại vài chữ ngắn ngủi: “Không có, con đừng đoán bừa.”

Nhưng khi Hạ Uý mở lại trang cá nhân của ba ra thì phát hiện bức ảnh đó đã biến mất.

Hạ Viễn Đông đã xóa nó rồi.

Cô tưởng tượng ba mình đang ngượng ngùng, có lẽ còn đỏ mặt tía tai, liền cầm điện thoại cười lăn trên giường: “Ba đừng ngại! Con đã thấy hết rồi, ba ơi con ủng hộ ba đó!”

Lần này dù cô có trêu chọc thế nào, Hạ Viễn Đông cũng không trả lời nữa.

Tình yêu của người trưởng thành là như thế nào?

Hạ Uý thỉnh thoảng vẫn mơ mộng.

Theo miêu tả trong các tác phẩm văn học, những sợi tơ trong lòng người sẽ trở nên mảnh mai nhưng dai dẳng, như tấm lưới dệt dày đặc, người ta không còn rơi vào trạng thái “rung động” đơn thuần nữa, mà say mê kiểm tra sức chịu đựng của trái tim.

Có điều kiện kinh tế môn đăng hộ đối không, có thể cung cấp giá trị tình cảm ăn ý nhau không, có cùng nhau xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn không… dường như trong những gạch đầu dòng về tình yêu, điều đầu tiên chính là phù hợp.

Nếu đứng ở góc độ của ba để suy nghĩ về bạn đời, phản ứng đầu tiên của cô cũng là có thể chăm sóc lẫn nhau, chứ không phải yêu thương nhau.

Hạ Uý cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình.

Nếu tình yêu của người trưởng thành đều như vậy thì thật sự rất nhàm chán.

Cuối tuần cùng đến thư viện, Hạ Uý lại gặp Cố Vũ Tranh.

Phòng tự học của thư viện Vinh Thành luôn chật kín những học sinh cấp hai, cấp ba không có chỗ nào khác để đến. Cô dùng thẻ thông hành Vinh Thành để vào và ngay lập tức nhìn thấy cậu.

Hôm đó là buổi chiều, chỗ ngồi của Cố Vũ Tranh nằm ngay trên đường đi của ánh hoàng hôn. Dáng người cậu đơn độc, khi cúi đầu làm bài, những sợi tóc mỏng manh được nhuộm một màu hổ phách nhạt, giống hệt như màu mắt cậu trong ký ức của cô.

Nhưng Hạ Uý vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Con người Cố Vũ Tranh, dù đứng giữa những sắc màu ấm áp như thế, vẫn không thể cảm nhận được chút hơi ấm nào xung quanh, giống như có một lớp kết giới hay một bộ giáp cứng cáp bao bọc xung quanh cậu vậy.

Hạ Uý nhìn rất lâu.

Cánh tay cô bị véo nhẹ, cô sợ sự bất thường của mình bị phát hiện. May mắn thay, Mễ Doanh chỉ đẩy tờ đề vật lý sang để hỏi một bài.

Cô cúi đầu dùng bút vẽ đường phụ trợ nhưng Mễ Doanh nhanh chóng nắm bắt được gì đó,nên liền hỏi: “Hạ Uý, cậu chuốt mascara à?”

“Ừ…” Mascara được chuốt không khéo, cô mới tập tành nên trông như chân ruồi, Hạ Uý vô thức đưa tay lên dụi mắt nhưng bị Mễ Doanh ngăn lại: “Đẹp mà! Nhưng sao cậu lại học trang điểm? Trước giờ không phải cậu ghét phiền phức lắm sao?”

“Mình mua lúc đi ngang qua hiệu sách Tâm Nghi, họ bắt đầu bán mấy đồ trang điểm, toàn hàng Nhật Hàn, Innisfree các kiểu, với lại hôm nay là cuối tuần mà nên mình…”

Lời Hạ Uý nửa thật nửa đùa.

Chuyện hiệu sách Tâm Nghi bắt đầu bán đồ chăm sóc da và trang điểm cho nữ sinh là thật nhưng việc hôm nay cô hứng lên muốn trang điểm trước khi ra ngoài là giả.

Cô giấu một chút tâm tư trong lòng, muốn xem liệu có gặp được Cố Vũ Tranh ở thư viện không.

Kết quả là được như ý.

Những giọt nước mắt rơi vì bị lông mi liên tục chọc vào mắt do không quen bôi mascara, giờ cũng trở nên đáng giá.

Dù cho  Cố Vũ Tranh hoàn toàn không để ý đến cô, cô vẫn thấy hài lòng.

“Hiệu sách bán đồ trang điểm á? Không phải hàng giả chứ?” Mễ Doanh tỏ vẻ nghi ngờ.

Ở bàn bốn người tự học, phía bên kia Hoàng Giai Vận và Trịnh Du không tham gia chủ đề của bọn họ.

Hai người đang nghiên cứu một bài toán hàm số, Trịnh Du học lực bình thường, nhìn Hoàng Giai Vận và Hạ Uý bằng ánh mắt ngưỡng mộ như đang nhìn thần tượng.

Đặc biệt là Hoàng Giai Vận, cô ấy giảng bài kiên nhẫn hơn Hạ Uý. Hạ Uý luôn thích bỏ qua các bước, còn Hoàng Giai Vận thì khác, cô sẽ viết ra từng bước rõ ràng mạch lạc, ngay cả giấy nháp nhìn cũng gọn gàng sạch đẹp.

Trịnh Du thật sự khâm phục vô cùng, chân thành khen ngợi: “Giai Vận, cậu đúng là số một.” Vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên lắc lắc.

Gọi tên người khác mà bỏ qua họ là cách thể hiện sự thân thiết một cách tế nhị. Hoàng Giai Vận đóng nắp bút lại, vén mấy sợi tóc mai ra sau tai, một hành động đơn giản nhưng có chút gượng gạo: “Cũng may, bài này không khó.”

Mễ Doanh quay đầu lại, lấy tay che mặt, nháy mắt ra vẻ với Hạ Uý: “Ồ~ bài này không khó~~~”

Mắt Hạ Uý bất lực đảo một vòng.

Mấy tháng gần đây, ba Hoàng Giai Vận luôn ở nhà, nghe nói thị trường công việc đang không ổn, ông chủ trước đã nghỉ việc nên ông đang chờ người giới thiệu công việc mới.

Uống rượu mỗi ngày đã thành thói quen, Hoàng Giai Vận và mẹ đều không quản được, cũng không dám khuyên, bởi chỉ cần nói nhiều là ông sẽ dùng đến bạo lực.

Khi Hoàng Giai Vận còn ở nhà thì cô có thể che chở phần nào cho mẹ. Giờ cô đi học nội trú, xa cách ngàn trùng, hoàn toàn không giúp được gì. Có lần cô về nhà vào cuối tuần, khi chà lưng giúp mẹ, cô phát hiện sau lưng mẹ có một vết bầm tím khá lớn, trông đáng sợ vô cùng. Hoàng Giai Vận phải gặng hỏi mãi mới biết sự thật là do va chạm khi say rượu, lưng mẹ đập vào góc chiếc máy may. 

Với đôi chân tật nguyền, mẹ Hoàng Giai Vận thậm chí không có khả năng tự vệ, làm cho cô đau lòng đến mức khóc lớn ngay trong lớp học.

Nhân giờ nghỉ trưa, khi mọi người đều ở ký túc xá, Hạ Uý và Mễ Doanh canh chừng hai cửa lớp để cho Hoàng Giai Vận có khoảng thời gian giải toả ngắn ngủi.

Đây là lần đầu tiên họ thấy Hoàng Giai Vận rơi nước mắt và đó cũng là lần duy nhất.

“Không sao, sắp ổn rồi” Hoàng Giai Vận rửa mặt xong, đeo kính vào, cố che đi đôi mắt sưng đỏ: “Ông ấy không ở nhà mãi đâu, mình sẽ nhẫn nhịn thêm, nhẫn nhịn thêm chút nữa.”

Liệu có ổn không? Cậu phải nhẫn nhịn đến bao giờ? Mễ Doanh suýt nữa buộc miệng hỏi nhưng bị Hạ Uý đá nhẹ vào giày nên im bặt.

Hạ Uý lại ngẫm nghĩ về những suy tư của mình về tình yêu của người lớn.

Có lẽ vị ngọt của tình yêu vốn dĩ hiếm hoi, được phân phối ngẫu nhiên, số lượng có hạn, không phải ai trên đời này cũng được may mắn nếm trải. Đa số mọi người vì những khó khăn này nọ mà lập gia đình, cứ vậy nhắm mắt làm ngơ, sống cho qua hết đời.

Hạ Uý còn nhận ra, dạo này mình càng ngày càng hay mơ mộng viển vông.

Nước mắt của Hoàng Giai Vận khiến cô nhận ra rằng, mỗi người đều có một mặt không ai biết đến. Khi mới quen, bạn nghĩ họ là người như thế này nhưng khi thực sự thân thiết, một mặt khác sẽ hiện ra trước mắt.

Đáng tiếc là hiện tại cô vẫn chưa khám phá được mặt khác của Cố Vũ Tranh vì cậu che giấu bản thân quá kín kẽ, càng kín càng khiến cô tò mò.

Mễ Doanh kéo cô đi dạo hiệu sách Tâm Nghi, khu văn phòng phẩm mua đủ loại bút nước. 

Dưới giá để bút có để sẵn giấy trắng dùng để thử màu, Hạ Uý rút một cây bút đánh dấu, tùy tay viết vẽ. Đầu bút chạm xuống giấy, cô vô thức viết tên cậu còn khi tâm trí quay về thì cô lại vội vàng xóa đi.

Sợ người khác phát hiện, Hạ Uý vẽ một trái tim che lên hai chữ YZ vừa viết.

Màu hồng huỳnh quang của bút đánh dấu thật lộ liễu. Hạ Uý cảm thấy mặt mình nóng bừng, may mắn là không ai nhìn về phía này.

Hạ Uý luôn trăn trở, phải làm cách nào mới có thể hiểu thêm về Cố Vũ Tranh?

Đây thực sự là một vấn đề lớn, dường như ngay cả đam mê truyện tranh cũng không lớn bằng.

 Thành tích học tập, cung hoàng đạo, sở thích hàng ngày của cậu đều dễ dàng hỏi thăm được nhưng điều Hạ Uý muốn biết không phải là những thứ này. 

Hoặc, không chỉ là những thứ này…

Cô bị sự tò mò của mình dồn vào đường cùng…

Cho đến khi xuân tàn, hè sang, cuối cùng cũng có một chút tiến triển.

Kỳ thi đại học năm nay vừa kết thúc, nhân dịp hè, trường trung học Vinh Thành tổ chức lễ kỷ niệm 90 năm thành lập, nhà trường thăm hỏi và biếu quà cho tất cả các giáo viên đã nghỉ hưu.

Người đến nhà Hạ Uý là Tôn Văn Kiệt, vừa bước vào ông đã bỏ túi hoa quả và quà tặng xuống đất, gọi Hạ Uý: “Nóng chết mất thôi, nhóc con, lấy cho chú ly nước.”

Ở trường, Hạ Uý lễ phép gọi Tôn Văn Kiệt là thầy Tôn, chủ nhiệm Tôn, còn ở nhà thì lại quay về cách xưng hô từ nhỏ, gọi ông là chú Tôn.

“Chú vào tự lấy đi!” Hạ Uý đưa dép cho Tôn Văn Kiệt: “Ông ngoại con đi chợ rồi, chú đợi một lát.”

“Được rồi, đưa bảng điểm cuối kỳ của con cho chú xem.”

Đưa cho chú xem? Không đời nào. 

Lần này Hạ Uý thi không tệ, đứng hạng hai mươi mấy toàn khối, phong độ ổn định nhưng cô không muốn nghe Tôn Văn Kiệt lải nhải nên liền quay người về phòng.

Ai ngờ Tôn Văn Kiệt lại nhìn thấy bảng điểm trong ngăn kệ phòng khách.

Ông cầm lên lắc lắc, ngạc nhiên: “Ủa không phải bảng điểm lớp con à? Đây là bảng điểm lớp chọn ban tự nhiên kia mà.”

Hạ Uý ngồi trong phòng gõ bàn phím: “Dạ! Con muốn vào lớp chọn, nỗ lực theo họ, không được sao ạ?”

“Thế này mới đúng chứ!” Tôn Văn Kiệt cảm thấy Hạ Uý cuối cùng cũng tỉnh ngộ, ông luôn nghĩ con bé này suốt ngày lơ tơ mơ, đối với học tập và thi cử chẳng có chút chí tiến thủ nào, ai ngờ sắp đến năm cuối cấp, tự nhiên ý chí lại hừng hực thế này.

Tốt lắm, trẻ nhỏ dễ dạy.

_

Ông ngoại xách rau và cá về, giữ Tôn Văn Kiệt lại ăn cơm.

“Thầy, thầy đừng có lo, em ăn tạm cái gì đó thôi cũng được.” Tôn Văn Kiệt nói.

Hôm nay Hạ Uý cũng xuống bếp, làm một món gọi là ‘Núi lửa tuyết bay’, thực ra đây là cà chua thái lát trộn đường trắng, là món duy nhất cô biết làm.

Không muốn làm phiền hai người thầy trò ông ngoại và Tôn Văn Kiệt tâm sự, cô ăn nhanh rồi nhanh chóng về phòng, định chơi game một lúc rồi làm bài tập. Nào ngờ có lẽ do ở trường Tôn Văn Kiệt đã quen la hét đám học sinh nên giờ nói chuyện giọng ông cứ thế vang vang khắp nhà.

Tốc độ Hạ Uý gõ bàn phím chậm dần.

Bởi vì hình như, cô nghe thấy một cái tên quen thuộc.

“Tình hình năm nay thi không tốt, trường họp rồi, theo điểm ước tính báo lên thì tỷ lệ đỗ đại học loại một khoảng sáu mươi lăm phần trăm, trường Thanh Bắc nhiều nhất hai em, cũng không biết thủ khoa có ở trường ta không.”

“Bị mắng chứ, sao không bị mắng được ạ? Nhưng cũng không còn cách nào khác, giờ đặt hy vọng vào lứa Hạ Uý mấy đứa nó rồi.”

“Lớp chọn có mấy em điểm khá ổn, đặc biệt là ban tự nhiên, à, đây này…” tiếng giấy sột soạt vang lên: “Cố Vũ Tranh, thằng nhóc  này học cũng khá lắm thầy.”

“Chuyển trường từ Thượng Hải đến, ban đầu chỉ là học tạm nhưng mẹ em ấy đến tìm nhà trường, rất kiên trì. Lần nào cũng nói biết bao lời hay ý đẹp, nào là nhất định phải nhập hộ khẩu và học bạ ở đây, ghi danh thi đại học ở Vinh Thành…Ôi em cũng chẳng hiểu ra làm sao nữa…”

“Sao lại không muốn chứ! Làm sao có thể không muốn? Được tặng miễn phí một mầm non trạng nguyên, chẳng phải bọn em nên cẩn thận cung phụng sao?!”

Hạ Uý ở trong phòng, cửa đóng kín nhưng vẫn nghe rõ mồn một, lại còn bật cười vì câu “cung phụng” của Tôn Văn Kiệt. Cô tưởng tượng nụ cười giả tạo của Tôn Văn Kiệt, lại nhớ đến khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng của Cố Vũ Tranh, hai cảnh tượng khi đặt cạnh nhau trông thật buồn cười.

“Nhà trường định kỳ sẽ đến thăm gia đình mấy học sinh xuất sắc này, liên lạc riêng với phụ huynh nhưng không cho học sinh biết, sợ mấy đứa nhỏ áp lực” Tôn Văn Kiệt vừa ăn vừa nói: “Thầy biết đó, môi trường gia đình ảnh hưởng rất lớn đến kết quả học tập của tụi nhỏ, nhà trường phải tham gia vào giáo dục gia đình, mười hai năm đèn sách chẳng phải chỉ vì một kỳ thi này hay sao? Bất cứ chuyện gì cũng phải nhường đường cho thi đại học.”

Hạ Uý nhẹ nhàng kéo ghế lùi lại, sợ phát ra tiếng động dù nhỏ nhất.

Rồi cô đi chân đất, từ từ di chuyển về phía cửa phòng ngủ…

“Thằng nhóc Cố Vũ Tranh này, ôi, gia đình thì không được tốt lắm, giáo viên chủ nhiệm đến thăm nhà vài lần, toàn gặp mẹ em ấy chứ chưa từng thấy ba em ấy bao giờ.”

“Không, không phải gia đình đơn thân, nghe nói là hai nơi sống cách xa nhau. Nói về mẹ em ấy thì…chà, người này cũng hơi kỳ lạ, nhà trường tìm hiểu thì phát hiện…”

Giọng Tôn Văn Kiệt nhỏ dần, chắc là đang nói đến chuyện khá nhạy cảm.

Gò má Hạ Uý nóng như vừa bước ra từ phòng xông hơi, nghe lén thật không hay chút nào nhưng lúc này cô không thể không nghe, dù gì cũng đã đến sát cửa phòng ngủ rồi kia mà.

Lần đầu tiên cô ở gần bí mật của Cố Vũ Tranh đến thế, chỉ cách một cánh cửa gỗ cách âm không tốt. Ở phía bên kia cánh cửa gỗ chính là “mặt khác” của Cố Vũ Tranh.

Sự tò mò trong lòng Hạ Uý đang gào thét, phình to, khiến cho cô không thể kháng cự lại sự cám dỗ này.

Bộ giáp trên người Cố Vũ Tranh trông lạnh lẽo đến đáng sợ, khiến nhiều người phải e dè nhưng vẫn luôn có kẻ sẵn lòng tiến lại gần, muốn khám phá tận cùng.

Trên đời này luôn tồn tại những kẻ vừa dũng cảm vừa bướng bỉnh, nhất quyết muốn mở lớp giáp ấy ra xem thử bên trong là gì.

Hạ Uý muốn biết tất cả về Cố Vũ Tranh, biết về sự nồng cháy ẩn sau vẻ lạnh lùng, sự tinh tế giấu sau sự xa cách, những cơn mưa lạnh lẽo kia rốt cuộc từ đâu rơi xuống… Những điều cô từng cảm nhận được, những mâu thuẫn khó lý giải ấy, cô đều muốn truy tìm nguồn cội đến tận cùng.

Nếu là gánh nặng quá lớn, cô còn muốn suy nghĩ xem có thể giúp cậu tháo gỡ, chia sẻ cùng cậu hay không.

Có lẽ đây chính là điểm khác biệt, Hạ Uý nghĩ.

Những rung động thuần khiết thời tuổi trẻ, chẳng bao giờ bận tâm đến chuyện hợp hay không, đáng hay không, là sự liều lĩnh chẳng sợ rút dây động rừng, dù chẳng biết rằng tương lai của chúng ta có giao nhau hay không.

Ít nhất là trong khoảnh khắc này.

Mình muốn vươn tay về phía cậu.

Bình luận

Gửi phản hồi