Rung động rất dễ nhưng yêu thật khó
Tấm giấy dán tường ở hành lang nhà hàng mang họa tiết từ nhiều năm trước, hoa văn rườm rà đã ngả vàng, tạo cảm giác chật chội ngột ngạt, điều này ảnh hưởng đến phán đoán của Hạ Uý.
Cô không biết giữa mình và Cố Vũ Tranh thực sự cách nhau bao nhiêu bước chân, cũng chẳng rõ cần bao lâu để đi đến chỗ cậu.
Trong khoảnh khắc này…
Hoặc có lẽ là từ đầu đến cuối.
Những câu bông đùa đã chuẩn bị sẵn, cùng cách chào hỏi Cố Vũ Tranh, giờ đều trở nên vô dụng. Hạ Uý cảm thấy mình nên an ủi cậu nhưng lại không thể mở lời.
Cô không thể thốt ra những câu như “Thi không tốt cũng không sao” hay “Đại học chỉ là một kỳ thi thôi.” Bản thân cô còn chẳng thể tự thuyết phục mình, huống chi ánh mắt Cố Vũ Tranh lúc này đang tràn ngập sự lạnh lẽo của một cơn mưa dữ dội.
Toàn bộ con người cậu chìm trong thất vọng và tiếc nuối.
Hạ Uý có thể cảm nhận rõ điều đó và chính vì khả năng đồng cảm xuất sắc này, ngón tay cô co rúm lại, tim đau nhói từng hồi.
Đây là kỳ thi đại học.
Mười hai năm mài kiếm, chỉ chờ ngày này.
Nhưng…
Hạ Uý thở dài, cô không dám tưởng tượng tâm trạng của Cố Vũ Tranh lúc này.
…
Hai người không nhìn nhau quá lâu.
Rất nhanh, có giáo viên đến tìm Cố Vũ Tranh trò chuyện, vòng tay qua vai cậu dẫn trở lại sảnh tiệc.
Còn Hạ Uý đứng nguyên một lúc, rồi cũng quay về. Khi ngồi xuống chỗ cũ, tất cả sự phấn khích và háo hức lúc rời nhà buổi sáng đã biến mất hoàn toàn.
Khuôn mặt Cố Vũ Tranh xoay vòng trong tâm trí cô, hai sợi dây lý trí và tình cảm bị cuốn vào nhau, mức độ phức tạp chằng chịt chẳng khác nào một cuộc chỉ rối.
Cô thấy đau lòng thay cho Cố Vũ Tranh, cũng bất bình thay cho cậu.
–
Sảnh tiệc của lớp 12A12 là sảnh lớn nhất trong nhà hàng, bên trong sảnh này gồm có ba bàn tròn lớn, Hạ Uý ngồi ở bàn gần cửa ra vào nhất, cô nhìn bao quát cả sảnh tiệc được chia làm ba khu vực, ồn ào không ngớt.
Một bên là đang ồn ào chúc rượu các thầy cô bộ môn, còn một bên khác lại có đám đông tụ tập, nhân lúc rượu vào thì chơi mấy ttrò chơi trẻ con là “Thật Hay Thách”, lại có chỗ khác đang hò hét ầm ĩ, hình như là một bạn nữ nào đó nói rằng cô đã thích lớp phó thể dục được ba năm rồi, hôm nay sẽ tỏ tình ngay tại đây.
Gương mặt cô gái đỏ ửng, xinh đẹp nổi bật giữa đám đông.
Niềm vui nỗi buồn của người này vốn chẳng liên quan đến người kia, Hạ Uý không theo đám đông cổ vũ, cũng chẳng chen chúc vào giữa đám người. Trong lòng cô đang chất chứa tâm sự về Cố Vũ Tranh, sao có thể vui nổi nên cô chỉ lặng lẽ gắp thức ăn, lo cho bản thân no bụng trước.
Đến lúc Hoàng Giai Vận lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cũng không hay.
“Bàn này còn nước ép không?” Hoàng Giai Vận hỏi.
Hạ Uý liếc nhìn quanh bàn, nước ép trên bàn đã hết, trong ly cô chỉ còn lại chút nước ép cuối cùng. Cô đưa ly qua, Hoàng Giai Vận cũng không ngần ngại, ngửa cổ uống cạn. Lúc này Hạ Uý mới để ý cổ Hoàng Giai Vận ửng hồng, còn đọng lại vài giọt nước.
Hình như cô vừa đi từ ngoài vào.
“Cậu vừa đi đâu vậy?”
“Uống chút rượu, hơi chóng mặt” Hoàng Giai Vận nói: “Vừa ra ngoài hóng gió, rửa mặt cho tỉnh táo.”
Hoàng Giai Vận lau vệt nước trên mặt, bắt đầu phàn nàn về Mễ Doanh, nói rằng cô ấy càng chơi càng ham.
Vừa rồi thua trò thử thách, mọi người biết tính của Mễ Doanh nên bảo cô uống một ly rượu thôi. Kết quả là một ly Mễ Doanh cũng không uống nổi nên cuối cùng Hoàng Giai Vận phải đứng ra uống thay.
“Còn cậu? Sao thế? Tâm trạng không tốt à?” Hoàng Giai Vận cũng nhận ra sự khác thường của Hạ Uý.
Có lẽ vì kỳ thi đại học, một sự kiện vô cùng lớn đã qua, giờ đây lại có thêm chút men rượu làm cho con người cứng rắn như thép cũng trở nên mềm mỏng hơn chút. Hoàng Giai Vận dịch ghế lại gần Hạ Uý, hai người sát vào nhau, cùng nhìn về hiện trường tỏ tình như một màn hài kịch ở đằng xa.
Lớp phó thể dục vốn là nam sinh ít nói, chơi bóng rất giỏi nhưng tính cách e thẹn, đột nhiên bị nữ sinh tỏ tình trước đám đông, luống cuống đến mức không biết đặt tay chân vào đâu, cuối cùng ấp úng nói câu “Mình đồng ý.”
Thái độ và dáng vẻ nghiêm túc khác thường của cậu khiến mọi người cười vỡ bụng, như thể đây không phải lời tỏ tình thời thanh xuân mà là một lễ cầu hôn long trọng.
Hạ Uý cũng không nhịn được cười theo, cô đang cười ngặt nghẽo thì bỗng nghe thấy giọng Hoàng Giai Vận khẽ hạ thấp xuống, áp sát vào tai cô:
“Hạ Uý, hỏi cậu một câu.” giọng cô chợt trầm xuống: “Cậu có thích ai không?”
Nỗi lòng thầm kín bỗng nhiên bị chạm trúng.
Hạ Uý đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là hoang mang. Cô tưởng tâm sự lòng mình đã bị bại lộ nhưng khi quay đầu lại thì thấy Hoàng Giai Vận đang nhìn chằm chằm vào hiện trường tỏ tình đằng xa, ánh mắt hơi đỏ, đờ đẫn rất lâu. Dường như cô ấy cũng không quá mong đợi câu trả lời, chỉ là tùy miệng hỏi vậy thôi.
Dưới mặt biển tưởng chừng phẳng lặng, đều có những dòng hải lưu cuồn cuộn thầm lặng di chuyển. Ai cũng như ai cả, nỗi lòng này được người ta đặt cho một cái tên mỹ miều là nỗi lòng thiếu nữ.
Những thiếu nữ này, ai có thể thoát khỏi chứ?
Hoàng Giai Vận chắc chắn cũng có nỗi niềm riêng, chỉ là không ai biết mà thôi.
Hạ Uý không muốn người khác phát hiện bí mật của mình, suy bụng ta ra bụng người nên tất nhiên cô cũng sẽ không đi dò hỏi chuyện người khác. Cô chỉ đứng dậy, mở một chai nước trái cây mới, rót cho mình và Hoàng Giai Vận mỗi người một ly, rồi nâng lên: “Chúc mừng tốt nghiệp.”
Hoàng Giai Vận chợt hoàn hồn, cũng nâng ly về phía cô, mỉm cười, hai chiếc ly va vào nhau, kêu lên một tiếng trong trẻo.
“Chúc mừng tốt nghiệp.”
…
Nếu con người có khả năng dự đoán tương lai, có thể biết trước được độ dài ngắn của duyên phận thì tốt biết mấy.
Nhiều năm sau, trong một bộ phim Nhật do Yamamoto Muzuki đóng vai chính, nhân vật chính có siêu năng lực nhìn thấy con số sau lưng mỗi người, con số đó có nghĩa là hai người còn bao nhiêu lần gặp mặt nữa. Khi xem bộ phim này, Hạ Uý không thể kiềm lòng mà nghĩ đến ngày tốt nghiệp cấp ba, buổi tiệc tri ân thầy cô hôm ấy.
Nếu cô cũng có siêu năng lực thần kỳ đó thì sẽ biết rằng trong một ngày tưởng chừng bình thường ấy, cô đã nói lời tạm biệt cuối cùng với rất nhiều người.
Trong đó có Cố Vũ Tranh.
Cũng có Hoàng Giai Vận.
–
Chuyến du lịch tốt nghiệp của nhóm bốn người, kế hoạch đi lại hoàn toàn do Trịnh Du đảm nhiệm.
Cậu ấy tự tay làm một cuốn bản đồ, hoàn toàn vẽ tay từng địa điểm một, từng tuyến đường, từng nơi cần check-in đều được phác họa tỉ mỉ, khiến Hạ Uý và Mễ Doanh phải trầm trồ thán phục. Lần đầu tiên họ cảm thấy Trịnh Du có lẽ thực sự có năng khiếu về mỹ thuật, chỉ là vận may chưa tới, không vào được trường chuyên nghiệp nhưng điều đó không ngăn cản cậu tỏa sáng ở những lĩnh vực khác.
“Đi chơi với ba cô nhóc, tôi phải lo cho các cậu chứ!” Trịnh Du vỗ ngực bôm bốp.
Không chỉ có kế hoạch chi tiết, cậu còn so sánh giá vé máy bay từ các điểm xuất phát khác nhau đến Thái Lan, rồi kết luận: “Chúng ta sẽ đến Quảng Châu trước, bay thẳng từ đó, vé rẻ hơn. Với lại nghe nói ở đó còn có sự kiện ở Anime Star City, ghé qua coi một chút đi? Hạ Uý, cậu đi không?”
Phương Tây không thể thiếu Jerusalem, Quảng Châu không thể thiếu Anime Star City. Hạ Uý bỗng nhớ ra câu nói không biết đã đọc ở đâu nên bật cười.
Nghe nói đó là nơi có không khí anime đậm đặc nhất Quảng Châu, một trung tâm mua sắm nhiều tầng với đủ thứ phụ kiện anime, mô hình… là một thiên đường cho fan anime, một Akihabara thu nhỏ.
Hạ Uý đương nhiên giơ hai tay đồng ý.
Mễ Doanh không mấy hứng thú với anime nên Trịnh Du tìm giúp cô vài nhà hàng đáng check-in. Người ta vẫn nói đến Quảng Châu là phải thưởng thức ẩm thực nơi đây một lần.
Còn Hoàng Giai Vận…
“Xin lỗi nhé, nhà mình có chút việc nên không đi cùng mọi người được.” Một ngày trước chuyến đi, cô nhắn tin cho Hạ Uý.
Không một lời giải thích thêm.
Hạ Uý không bận tâm chuyện Hoàng Giai Vận đột ngột hủy hẹn, chỉ lo không biết cô có gặp rắc rối gì không nưng dù hỏi thế nào, bên kia cũng tránh né không trả lời.
Nhóm bốn người đột nhiên vắng một, nhiều hành trình phải lên kế hoạch lại.
Mễ Doanh bắt đầu cáu kỉnh: “Đã bảo rồi mà! Con người cậu ta không đáng tin cậy chút nào!”
Nói rồi cô nàng lại thở dài: “Mình có linh cảm chẳng lành, chuyến đi này sẽ không suôn sẻ đâu.”
Điều tốt nói cả vạn lần chưa chắc thành sự thật, điều xấu nhắc đến thì tám chín phần sẽ ứng nghiệm.
Ba người vừa đến Quảng Châu đã gặp trục trặc liên tục.
Đầu tiên là Trịnh Du lỡ để quên túi xách trên taxi, phải vất vả lòng vòng mới lấy lại được.
Sau đó là chuyện khách sạn đã đặt trước bỗng dưng hết chỗ, không thể nhận thêm khách nên buộc lòng cả ba phải tìm khách sạn khác.
Hạ Uý và Trịnh Du vốn định đến Anime Star City tham gia sự kiện nhưng vì không quen đường, lại lạc vào ga tàu điện ngầm kinh khủng nhất Quảng Châu, nơi có ba tuyến đường giao nhau, có chuyến tàu tiếp tục đi thẳng, có chuyến quay đầu lại, cửa mở cả hai bên toa, người lên kẻ xuống tấp nập như những không gian song song đan xen.
Kẻ mù đường như Hạ Úy đứng sững tại chỗ, cùng Trịnh Du cũng đang ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng cả hai bật cười phá lên.
“Thôi được rồi, tùy duyên vậy.” Hạ Uý nói.
Khi họ tới nơi thì sự kiện đã kết thúc từ lâu.
Ở phía khác, Mễ Doanh một mình ra ngoài kiếm đồ ăn, chỉ đi dạo ngoài trời một ngày suýt đã bị say nắng.
Trở về phòng khách sạn, cô ôm chai trà mát được quảng cáo là giải nhiệt gọi điện cho mẹ, vốn không định khóc nhưng vừa uống ngụm trà đắng ngắt, vị đắng lập tức khiến nước mắt giàn giụa, cô hét vào điện thoại: “Ở đây nóng quá, con nhất định không sống ở miền Nam! Tuyệt đối không bao giờ!”
Chuyện xui xẻo vẫn chưa hết.
Ba người dừng chân ngắn ngủi ở Quảng Châu, vất vả gian nan biết bao, cuối cùng cũng tới Thái Lan nhưng lại được thông báo rằng đèn lồng chỉ được thả vào dịp lễ hội hàng năm thôi.
Giấc mơ của Hạ Uý tan vỡ, nguyện ước tái hiện cảnh phim không thành…
Chỗ ở tại Bangkok khá suôn sẻ.
Homestay đã đặt là một khu vườn nhỏ mang đậm phong cách Nam Dương, đẩy cửa mây ban công ra sẽ thấy ngập tràn cây xanh um tùm.
Mễ Doanh kiệt sức. Chuyến du lịch tốt nghiệp lãng mạn nhẹ nhàng mà cô tưởng tượng giờ đây chỉ là một giấc mơ thoáng qua. Dù cho dụ dỗ hay ép buộc đều vô ích, cô không muốn ra ngoài nữa mà chỉ muốn nằm dài trong phòng.
Thái độ của Mễ Doanh như vậy khiến Hạ Uý cũng mất hứng, cô đành ngồi thẫn thờ trên ghế dài ban công, phơi mình dưới ánh trăng.
Đêm nhiều muỗi, đang vô thức đập muỗi thì chợt nhớ về chuyến dã ngoại năm nào, đang mơ màng thì có mùi dầu mát lạnh quen thuộc rơi thoang thoảng, Hạ Uý ngẩng lên thấy Trịnh Du đang cười với cô, khoe hàm răng trắng bóng.
“Không sợ muỗi ăn thịt à?”
Hạ Uý nhận chai dầu rồi thoa nhiều lớp lên bắp chân: “Vậy thì đồng quy vu tận đi.”
Ban công yên tĩnh, tiếng chim kỳ lạ vang lên càng tô đậm nỗi cô đơn. Hạ Uý đờ đẫn nhìn lên màn trời đầy sao, Trịnh Du thì ngồi phía bên kia, nhìn lên cùng một hướng với cô.
Có lẽ làn gió đêm ấm áp dễ nuôi dưỡng tâm sự, sau một hồi lâu, Trịnh Du cuối cùng lên tiếng: “Hạ Uý, tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Gì vậy?”
“Cậu thân với Giai Vận, tôi muốn hỏi, có phải Giai Vận cố tình không chơi cùng bọn mình nữa không?”
Hướng câu chuyện bị thay đổi một cách bất ngờ khiến Hạ Uý ngạc nhiên: “Sao cậu lại hỏi vậy?”
Cô không thể tiết lộ chuyện gia đình Hoàng Giai Vận cho người khác nhưng cũng thực sự tò mò không hiểu vì sao Trịnh Du lại nói thế.
Trịnh Du thấy Hạ Uý thực sự không biết gì, do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định nói ra hết: “Hôm liên hoan cảm ơn thầy cô lớp các cậu, hình như Giai Vận có uống rượu, nhân lúc hơi say đã gọi điện cho tôi. Nhưng tôi…”
Nghe đến đây, Hạ Uý đã hiểu ra.
Hồi còn đi học, nhóm bốn người họ quấn quýt bên nhau ngày đêm, cô không phải không nhận ra sự khác biệt của Hoàng Giai Vận dành cho Trịnh Du.
Hoàng Giai Vận chưa bao giờ kiên nhẫn giảng bài cho ai nhưng lại sẵn sàng dành cả tiết tự học để vạch ra trọng điểm thi cho Trịnh Du. Cô không thích những buổi tụ tập đông người nhưng chỉ cần có Trịnh Du thì cô nhất định sẽ xuất hiện.
Quan trọng nhất, Hạ Uý phát hiện, đôi khi ánh mắt Hoàng Giai Vận lén nhìn Trịnh Du chẳng khác gì lúc cô liếc nhìn Cố Vũ Tranh.
Tâm sự thầm kín tuổi thanh xuân…
Hạ Uý lại một lần nữa cảm thán về mấy chữ ngọt ngào này.
Nhưng cô sẽ không bao giờ bóc mẽ, đó là sự tôn trọng tối thiểu, cũng là nỗi niềm thầm kín. Dù hôm nay Trịnh Du đã nói ra, Hạ Uý vẫn giả vờ không biết gì, đó cũng là sự đồng cảm giữa những thiếu nữ với nhau.
“Hạ Uý, cậu có thích ai không?” Trịnh Du hỏi.
Đây đã là lần thứ hai gần đây Hạ Uý bị hỏi về vấn đề này.
Đối diện với ánh mắt dò xét của Trịnh Du, cô chỉ do dự vài giây rồi không ngần ngại trả lời: “Ừ, có, tôi có người trong lòng rồi.”
Nghe được câu trả lời, Trịnh Du bất ngờ thả lỏng, ánh mắt cậu lấp lánh nụ cười, tay gãi đầu: “Cậu đừng căng thẳng quá, làm tôi cũng thấy hồi hộp theo nè. Tôi thừa nhận, lúc mới quen tôi từng có thích cậu nhưng không dám nói ra. Sau này phát hiện cậu không có ý đó với tôi nên tôi cũng không cố nữa.”
Sự thẳng thắn này khiến Hạ Uý bất ngờ.
Cô ôm đầu gối, lắc lư chai dầu trong tay, nghe Trịnh Du hỏi tiếp: “Hạ Uý, tôi có thể hỏi người cậu thích là ai không? Như thế có phải quá đường đột không?”
Động tác của cô ngừng lại một chút, rồi tiếp tục.
Câu trả lời nhẹ nhàng của cô tan vào làn sương mỏng trong không khí.
“Không đường đột đâu.” Cô nói: “Cậu ấy tên Cố Vũ Tranh, có lẽ cậu đã nghe qua tên cậu ấy rồi nhỉ?”
Trịnh Du chợt nhận ra, đó là cái tên thường xuyên xuất hiện ở top đầu bảng xếp hạng khối. Cậu gật đầu cười: “Hóa ra cậu thích người học giỏi.”
…
Cũng không hẳn là vậy.
Nhưng câu nói vô tâm của Trịnh Du khiến Hạ Uý tự vấn lại bản thân, rốt cuộc cô thích Cố Vũ Tranh vì điều gì? Suy đi nghĩ lại, vẫn không tìm được câu trả lời.
Có lẽ tình yêu vốn dĩ chẳng có lý lẽ gì, khi bạn cố gắng kiểm soát trái tim mình thì nó đã như một con ngựa hoang vuột khỏi dây cương, không thể kìm nén được nữa.
Trịnh Du duỗi thẳng tay, vươn vai: “Tôi chỉ hy vọng Giai Vận sẽ không vì bị tôi từ chối mà đoạn tuyệt với tôi.”
“Không đâu.” Hạ Uý cảm thấy cần phải minh oan cho bạn mình: “Cậu đánh giá thấp cậu ấy rồi.”
Tình yêu rất quyến rũ.
Nhưng tình yêu không phải là tất cả.
Huống chi là một cô gái cứng cỏi như Hoàng Giai Vận, cô ấy dũng cảm tỏ tình, cũng dũng cảm đón nhận mọi hồi đáp.
Về điểm này, Hạ Uý thừa nhận, dù là cô hay Trịnh Du, đều không thể sánh được với sự quyết đoán, nhiệt huyết và dũng khí của Hoàng Giai Vận.
Trịnh Du có chút ngại ngùng, vội vã vẫy tay: “Nói chuyện khác đi.”
Chủ đề tình yêu này luôn có chút nặng nề đối với tuổi mười tám.
Rung động và thích khá dễ dàng nhưng nếu nói là “yêu” thì có lẽ phải trải qua rất nhiều ngày đêm, vượt qua bao sông núi biển hồ, mà vẫn kiên định không đổi, mới xứng đáng nhận được danh hiệu cao quý này.
“Cậu đã xem trước nguyện vọng chưa? Định đi đâu?”
Gió đêm ùa về, mang theo hương vị cay nồng của cỏ cây, Hạ Uý hít một hơi thật sâu: “Mình chưa nghĩ ra.”
Ban đầu cô rất quyết đoán, muốn theo bước chân Cố Vũ Tranh cùng đến Bắc Kinh nhưng giờ đây không biết cậu ấy sẽ đi đâu nên bản thân cô cũng trở nên do dự.
“Cậu muốn đến cùng một thành phố với cậu ấy không?”
Hạ Uý gật đầu: “Tất nhiên rồi.”
Tình yêu của cô, sự kên định của cô, sẽ bắt đầu từ việc đến cùng một thành phố với cậu ấy.
Hạ Uý đã nghĩ như vậy.
Trịnh Du cầm chai dầu vẩy nhẹ trong không khí, bóng đèn màu vàng phủ lên làn sương một lớp ánh sáng, như những hạt vàng vụn tan ra dưới cây đũa thần, cậu nói: “Tặng cậu chút may mắn, chúc chúng ta gặp nhiều thuận lợi nhé.”
“Chúc chúng ta gặp nhiều thuận lợi.” Hạ Uý nói.
Cuối tháng sáu, chuyến đi Thái Lan kết thúc.
Ngày thứ hai sau khi về nhà, điểm thi đại học được công bố.
Mọi nỗ lực đều được đền đáp, trường trung học Vinh Thành đạt tỷ lệ đỗ đại học loại một hơn 75%, lập thành tích mới.
Mễ Doanh là người đầu tiên nhắn tin cho Hạ Uý, cô vượt điểm chuẩn loại một 20 điểm, đây là thành tích tốt nhất trong ba năm cấp ba, trên điện thoại cô vừa khóc vừa hét vì vui sướng, khiến Hạ Uý phải đưa điện thoại ra xa.
Trịnh Du thì không may mắn như vậy, nằm trong số 25% còn lại nhưng cậu hoàn toàn chấp nhận, không chút buồn bã, dù sao cũng đã cố gắng hết sức, sau này vẫn có thể thi cao học, không đến nỗi ngã một lần rồi không đứng dậy được.
Hoàng Giai Vận vẫn không có tin tức gì.
Kể từ khi hủy chuyến du lịch, cô không hề liên lạc, không trả lời tin nhắn, điện thoại tắt nguồn, thậm chí ngày đến trường nhận phiếu điểm cũng không xuất hiện. Vì lo lắng nên Hạ Uý và Trịnh Du đã hỏi thăm rất nhiều bạn học nhưng không ai biết tình hình gần đây của Hoàng Giai Vận.
Như thể cô đã bốc hơi khỏi thế gian này.
“Hạ Uý, con đã tra điểm chưa? Được bao nhiêu?” Khi Tôn Văn Kiệt gọi điện thoại đến, Hạ Uý đang thay giày chuẩn bị ra ngoài.
“Khoảng như con dự đoán thôi!” Giọng Hạ Uý nhẹ nhõm, Tôn Văn Kiệt nghe xong liền biết chắc kết quả tốt, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nghe tiếng cô đóng cửa, ông hỏi: “Giờ đi đâu chơi đấy? Không ở nhà nghiên cứu đăng ký nguyện vọng đi chứ? Sao con chẳng biết lo lắng gì hết vậy?”
Hạ Uý thành thật trả lời: “Chân ông ngoại dạo này đang bị đau nên không vào bếp nấu ăn được. Mà con cũng không biết nấu ăn, hôm bữa con thử một lần rồi còn bị bỏng nữa… Chỉ còn cách xuống quán ăn dưới nhà mua vài món mang về thôi.”
Giọng nói có chút áy náy.
Chân ông ngoại vốn là bệnh phong thấp cũ, mỗi trời âm u sẽ đau nhức. Hai năm gần đây vốn đã ổn định, đều tại cô cả. Nếu không phải vì hai ngày thi đại học ông phải đạp xe đưa đón cô thì bệnh cũ đã không tái phát khiến ông ngã ở cầu thang. May mà gặp được người tốt đưa vào viện kịp thời.
Lúc ông ngoại ngã, Hạ Uý đang đi du lịch. Khi trở về thấy ông như vậy thì cô khóc không ngừng.
“Khóc cái gì? Ông ngoại có sao đâu?” Ông ngoại xoa đầu cô: “Con đừng phân tâm, tập trung đăng ký nguyện vọng đi. Ông ngoại biết, Hạ Hạ nhà mình muốn đi Bắc Kinh.”
Đúng vậy, muốn đi Bắc Kinh.
Nhưng khi Hạ Uý đứng trước cửa phòng, nhìn ông ngoại nằm trên giường, cô chợt nhận ra sức nặng của lựa chọn này.
Thật sự quá khó để quyết định.
…
Bên kia điện thoại, Tôn Văn Kiệt sốt ruột nhảy cẫng lên: “Sao không nói sớm?! Nhà chỉ có hai ông cháu, chú đã nói bao nhiêu lần rồi, có việc thì phải báo cho chú biết chứ!”
Ông vội vàng đứng dậy, tiếng xào xạc trong điện thoại là âm thanh mặc áo khoác ra ngoài: “Thôi được rồi, con không cần đi mua nữa. Chú đến ngay đây, dù sao mấy đứa cũng tốt nghiệp rồi nên chú có thể nghỉ ngơi một thời gian. Mấy ngày tới chú sẽ nấu ăn cho. Con muốn ăn gì?”
Hạ Uý nắm chặt điện thoại đứng dưới bóng cây xanh trong khu dân cư, bỗng nhiên lại muốn khóc.
Tôn Văn Kiệt nghe tiếng nấc nhẹ của cô, thở dài: “Bạn học nhỏ Hạ Uý của chúng ta đã rất kiên cường rồi, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khiến người lớn phải lo lắng về cả học tập lẫn cuộc sống. Chú Tôn rất tự hào về con.”
“Đừng suy nghĩ quá nhiều, nhiệm vụ của con bây giờ là chọn một ngôi trường tốt. Đường đời còn dài lắm.”
Hạ Uý hít một hơi thật sâu, dùng tay quệt qua mặt một cách vội vã để cho những giọt nước mắt khô đi.
Sau một khoảng lặng, cô khẽ cất tiếng: “Chú Tôn, con còn một việc muốn hỏi.”
“Con hỏi đi.”
“Con muốn biết Cố Vũ Tranh…” Buổi trưa không một ngọn gió, oi bức khó chịu, Hạ Uý đứng dưới bóng cây, tay nắm chặt vạt áo: “Cố Vũ Tranh thi như thế nào ạ?”
Tôn Văn Kiệt bất ngờ thốt lên: “Hả?”, không hiểu sao cô bỗng nhắc đến người này.
“Cố Vũ Tranh à, cậu ta thi cũng tạm được, không tệ như lời cậu ta nói, không bị trượt nhưng cũng không có hy vọng vào Thanh Bắc rồi.” Giọng nói không giấu nổi sự tiếc nuối.
Trái tim Hạ Uý lại đập loạn nhịp, cô mím chặt môi, cân nhắc từng lời: “Vậy chú có biết cậu ấy sẽ chọn trường nào không ạ?”
Cậu ấy… có đến Bắc Kinh không?
Đến lúc này, dù Tôn Văn Kiệt có chậm chạp đến đâu cũng phải nhận ra ý tứ trong lời Hạ Uý.
“Thì ra là vậy, từ bao giờ vậy? Hóa ra con đang nghĩ về cậu ta à?” Ông cười đùa: “Thôi quên đi, cậu ta đã trao đổi với nhà trường là sẽ đi du học luôn rồi.”
Bỗng một cơn gió thổi qua, lay động những tán lá trên cao, cũng làm khô đi mồ hôi nhẹ sau gáy.
Giọng Tôn Văn Kiệt vang lên, nghe không rõ ràng: “Gia đình nào cũng có nỗi khó khăn riêng, Hạ Uý à, ở cái tuổi của các con, mọi thứ thay đổi rất nhanh, đừng vì người khác mà lựa chọn, hãy ưu tiên cho bản thân mình trước. Khi lớn lên con sẽ hiểu, những điều người lớn dạy đều đúng.”
Hạ Uý đương nhiên hiểu rõ.
Cô chỉ cảm thấy tiếc nuối, cho Cố Vũ Tranh và cũng tiếc nuối cho chính mình.
Đây là lần đầu tiên, trên bảng điểm, tên cô vượt qua Cố Vũ Tranh nhưng cũng là lần cuối cùng.
Trước đây cô từng hừng hực khí thế mà thề rằng chỉ cần thi hơn Cố Vũ Tranh thì cô sẽ dũng cảm đứng trước mặt cậu, vậy mà giờ lời thề ấy lại trở nên vô nghĩa.
Cậu ấy sắp đi rồi, có trời mới biết là bên kia đại dương nào.
Những tâm tư chưa kịp giãi bày của cô rồi sẽ chìm xuống đáy đại dương, không còn chỗ bám víu.
Hạ Uý ngẩng đầu, nhìn thấy những tán lá dày đặc đan xen vào nhau, lay động, che khuất cả bầu trời, lặng lẽ che giấu đi quá khứ và tương lai.
Thì ra là vậy, thì ra…
Kết cục lại là như thế.

Gửi phản hồi