Đến khi trời quang mây tạnh, chúng ta rồi sẽ gặp lại.
Ký túc xá nam nữ của trường trung học Vinh Thành có quy cách thống nhất, mỗi phòng 8 người, giường tầng, mỗi người một tủ nhỏ để đựng đồ lặt vặt.
Đồ đạc của các nữ sinh nhiều, trong tủ chật ních những chai lọ lộn xộn, có người còn dán sticker, ảnh chụp hay bưu thiếp lên mặt trong cửa tủ, nhìn lộn xộn xen lẫn tinh tế. Ngược lại, bên phía nam sinh thì thô kệch, nhiều người chỉ dùng một bánh xà phòng Lifebuoy để tắm rửa toàn thân, trong tủ trống rỗng, cửa tủ hỏng từ nửa năm trước cũng lười gọi quản lý ký túc xá đến sửa.
Cố Vũ Tranh là một ngoại lệ.
Tủ của cậu đầy đồ và còn khóa lại, Khâu Hải Dương trước khi chuyển trường đã từng cố soi xem bên trong là gì, kết quả bị Cố Vũ Tranh túm cổ áo đồng phục kéo lại, chỉ kịp nhìn thấy trong tủ có mấy túi hồ sơ.
Đúng loại túi hồ sơ thường dùng đựng đề thi các môn, trong suốt, xếp ngay ngắn thành một hàng.
Cậu ta nhăn nhó: “Đầu óc mày có bình thường không Cố Vũ Tranh? Học cho bị điên luôn hay gì? Về ký túc xá còn làm đề? Nghiện tự hành hạ mình à?”
Cố Vũ Tranh đóng cửa tủ, vặn chặt khóa, đi ngang qua Khâu Hải Dương: “Ừ, tao nghiện vậy đó.”
…
Đã đến Vinh Thành được ba năm, túi hồ sơ trong tủ Cố Vũ Tranh ngày càng nhiều, chỉ là nội dung bên trong lại chẳng liên quan gì đến học hành cả, đó là tất cả bằng chứng giấy tờ về việc Lâu Dĩnh bị vi sư phụ kia lừa gạt trong những năm qua, bao gồm vô số chuyển khoản ngân hàng, sao kê tài khoản, hợp đồng mua nhà giá cao hơn thị trường, các khóa học video audio truyền bá vì mục đích trục lợi…
Thực ra Cố Vũ Tranh tích cóp những thứ này không chỉ ba năm.
Là người luôn lên kế hoạch trước mọi việc, quyết tâm thu thập những thứ này chỉ là khởi đầu, sau đó là ngày này qua ngày khác cậu luôn để ý và kiên trì. May mắn thay, Lâu Dĩnh thường không để ý nên các giao dịch với sư phụ để lại dấu vết khắp nơi, điều này đã cho Cố Vũ Tranh cơ hội.
Lý do để những thứ này trong ký túc xá trường là vì nơi đây an toàn nhất, không bị Lâu Dĩnh phát hiện.
Kẻ săn mồi chờ thời cơ thường phải trải qua nhiều đêm dài khó nhọc. Cố Vũ Tranh không thiếu kiên nhẫn, vốn dự định sau khi thi đại học, khi mọi thứ đã ổn định, sẽ có thời gian và tâm sức giải quyết chuyện nhà.
Nhưng đã là kế hoạch thì khó tránh khỏi bất ngờ.
Còn một tuần nữa là đến kỳ thi đại học thì sự cố xảy ra.
Nguyên nhân là khi Cố Vũ Tranh về nhà vào cuối tuần, cậu phát hiện trong nhà tràn ngập mùi thuốc nồng nặc khó chịu. Tìm kiếm khắp nơi không thấy gì, chỉ phát hiện trong thùng rác nhà bếp còn lại một ít bã thuốc.
Hỏi Lâu Dĩnh thì bà không nhận.
Cố Vũ Tranh giật lấy điện thoại xem thì phát hiện gần đây Lâu Dĩnh liên tục mua một loại thuốc dưỡng sinh Đông y từ vị sư phụ nọ, đồng thời theo lời khuyên của vị này bà cũng đã ngừng uống thuốc bệnh viện kê đơn. Hàng ngày bà hầu như không ăn uống gì, chỉ sống nhờ mấy thứ nước thuốc đông y linh tinh này, vị sư phụ kia lại hoa mỹ gọi đây là quá trình “Tiêu trừ nghiệp chướng”, lời lẽ dài dòng nhảm nhí.
Cố Vũ Tranh chưa bao giờ tức giận đến thế.
Cậu đập vỡ chiếc ấm thủy tinh nấu thuốc mà Lâu Dĩnh giấu đi, cũng là chiếc ấm từng được dùng để nấu nước lê cho cậu. Mảnh vỡ thủy tinh vương vãi khắp nền nhà, lấp lánh dưới ánh đèn. Cậu cảm thấy bất lực vô cùng, chống tay lên bếp, vai run lẩy bẩy, nói ra từng tiếng: “Mẹ… mẹ nhất định phải đối xử với bản thân như vậy sao?”
Bị lừa tiền không sao, sống cô độc cũng chẳng hề gì nhưng thuốc men có thể tùy tiện dùng được sao?
Đối mặt với lời chất vấn của con trai, Lâu Dĩnh vẫn giữ thái độ như mọi khi: “Không cần con lo.”
“Ngoài con ra còn ai quan tâm đến mẹ nữa!” Gần như là vô thức, Cố Vũ Tranh hét lên câu đó nhưng ngay khoảnh khắc sau cậu đã hối hận.
Cậu không nên chọc vào nỗi đau của Lâu Dĩnh như vậy.
“Mẹ, con xin lỗi.”
Từ khi hiểu chuyện đến nay, Cố Vũ Tranh chưa từng khóc trước mặt Lâu Dĩnh nhưng lần này cậu không kìm được, từng giọt nước mắt rơi xuống nền nhà.
“Chỉ là… ngày trước mẹ cũng từng chăm sóc con như vậy mà.”
–
Hồi nhỏ có lần ăn phải đồ hỏng phải vào viện, đó là lần đầu tiên Cố Vũ Tranh thấy mẹ nổi giận dữ dội như vậy, bởi xếp hàng quá lâu lại còn có người chen ngang.
Lâu Dĩnh vừa lo lắng cho tình trạng của con, vừa tranh luận với người khác. Trong khi đó Cố Viễn ngồi trên ghế dài xem điện thoại, thái độ như chẳng liên quan gì đến mình.
Trong phòng cấp cứu của Khoa Nhi, có rất nhiều cặp đôi như vậy.
Người ta nói trẻ con thường chẳng nhớ gì chỉ là lời đồn, ít nhất Cố Vũ Tranh vẫn nhớ rõ nhiều chi tiết từ nhỏ đến lớn. Cậu nhớ được gia đình ba người từng có những khoảnh khắc ngọt ngào, cũng có nỗi đau tan vỡ. Bao gồm cả việc sau này Cố Viễn phản bội gia đình ra sao, Lâu Dĩnh vô tội thế nào, cậu đều hiểu rõ.
Cậu không thể thay ba bù đắp điều gì, điều duy nhất cậu có thể làm là lớn thật nhanh, cho đến khi bản thân đủ lông đủ cánh để che chắn hết mọi mưa gió.
…
Vốn dĩ đã tính toán kỹ lưỡng nhưng đối mặt với Lâu Dĩnh ngày càng chìm sâu, Cố Vũ Tranh nhận ra mình không thể chờ đợi thêm được nữa.
Có những lúc, cuộc sống không có cách nào cho người ta đủ thời gian để chuẩn bị.
Cố Vũ Tranh sắp xếp gọn gàng tất cả tài liệu chứng cứ tích lũy trong tay, thẳng thừng báo cảnh sát.
Lâu Dĩnh tức giận điên cuồng, bà ngăn cản Cố Vũ Tranh như điên như dại, sau đó liền đánh đập cậu tàn nhẫn. Bà chỉ thẳng vào mặt con trai, gào thét đầy ác ý: “Sao con không để mẹ yên ổn sống? Sao con và ba con đều không chịu buông tha cho mẹ?”
Cố Vũ Tranh đỏ mắt nhưng giọng điệu vững vàng.
“Mẹ, đã đến lúc phải tỉnh lại rồi.” Cậu nói: “Trốn tránh không giải quyết được gì đâu.”
…
Liệu có thể dùng bức tường tự xây để ngăn cách mọi bất hạnh? Những viên gạch đá kia thật sự sẽ không thấm mưa thấm gió sao?
Con người thật sự có thể sống mãi trong thế giới ảo tưởng do chính mình dựng lên không?
Tất cả thiên tai, có phải muốn trốn là trốn được?
Câu hỏi Lâu Dĩnh từng hỏi cậu nhiều lần: “Cố Vũ Tranh, con có hận không? Có oán không?” Kỳ thực nào khác gì bà đang chất vấn chính bà. Bà mang trong lòng hận thù không thể hóa giải, chỉ là tạm thời gác lại. Lăn lộn trong biển khổ đã lâu, không phải ai cũng có dũng khí đứng lên để tìm cho mình lối thoát.
Bà thà để cho đôi chân lún sâu trong bùn đất, ít nhất như vậy không đau không ngứa.
Che mắt bịt tai, ngày tháng vẫn có thể tiếp tục trôi qua.
Nhưng Cố Vũ Tranh nhất định phải kéo đôi tay Lâu Dĩnh ra, bắt bà nhìn rõ xung quanh: “Đừng chạy trốn nữa, đừng lẩn tránh nữa, vô ích thôi.”
Một chặng đường tự cứu đầy đau đớn nhưng con người phải tiến về phía trước.
Chỉ có thể tiến về phía trước.
Vừa đúng vào thời điểm đang có chiến dịch phòng chống mê tín dị đoan nên đồn công an đã tiếp nhận vụ án.
Những thứ Cố Vũ Tranh tích lũy bấy lâu nay đã phát huy tác dụng lớn, đồng thời có thể lần theo đó để tìm đến những kẻ đứng sau.
Viên cảnh sát phụ trách thấy Cố Vũ Tranh vẫn mặc đồng phục học sinh, chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành, liền trấn an cậu trước, nói rằng Lâu Dĩnh không tham gia truyền bá hay kiếm lời, khả năng bị liên lụy rất thấp, sau đó vội vàng thúc giục cậu về nhà: “Sắp thi đại học rồi, đừng để việc này ảnh hưởng đến kỳ thi.”
Lâu Dĩnh ngồi thẫn thờ trên ghế dài ở đồn công an, cũng bị giáo huấn: “Thật sự hết nói nổi chị, có ai làm mẹ như chị không? Lúc quan trọng nhất đời đứa nhỏ mà chị không ở bên, không chăm sóc, ngược lại còn để con trai phải lo lắng cho chị.”
Cố Vũ Tranh bước ra che chắn trước mặt Lâu Dĩnh. Bà gầy đến mức có thể hoàn toàn ẩn mình trong bóng của con trai.
“Cảm ơn anh, mẹ em đang không ổn, em sẽ đưa mẹ về.”
Cậu quay người, cúi xuống, nhẹ nhàng tách từng ngón tay lạnh giá đang nắm chặt của Lâu Dĩnh, rồi ngẩng đầu nhìn bà:
“Mẹ, mình về nhà thôi.”
Có lẽ, cha mẹ và con cái chính là phải nợ nhau, rồi lại bù đắp cho nhau.
Cứ thế đi qua cả cuộc đời.
–
Sau khi về nhà, Lâu Dĩnh liền đóng kín cửa phòng mình suốt một tuần trời.
Cố Vũ Tranh không yên lòng, xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ học, ban ngày tự học ở trường, tối về nhà.
Mỗi ngày, cơm nước, thuốc men đưa vào phòng, Lâu Dĩnh đều lặng lẽ dùng hết, chỉ là không chịu nói một lời.
…
Sáng ngày thi đại học, Cố Vũ Tranh suýt nữa thì muộn.
Sau này nghĩ lại, cậu vẫn không trách Lâu Dĩnh, việc này không liên quan đến mẹ, mà là do bản thân cậu chưa đủ bình tĩnh, chưa đủ chín chắn, không gánh vác được việc, nếu không đã không thức trắng đêm trước ngày thi.
Cậu muốn thi vào Thanh Bắc, cậu muốn đến Bắc Kinh, cậu muốn dẫn mẹ bước tiếp, rời xa cuộc sống hiện tại, còn phải xây dựng một tương lai tốt đẹp… Những suy nghĩ này cuồn cuộn trong đầu, khiến tâm trí cậu rối bời. Trước đây cậu chưa từng nghĩ áp lực là thứ gì đó ghê gớm, giờ đây cậu mới thấu hiểu được áp lực khổng lồ lại có thể khiến con người ta thay đổi thế nào.
Cố Vũ Tranh linh cảm được mình sẽ thất bại ngay trong lúc làm bài thi môn Toán.
Không biết có ai giống cậu không, khi làm bài thi Toán thường có một tật xấu khó bỏ, đó là thích làm bài từ cuối lên đầu, giải những câu lớn trước. Năm đó, câu hỏi đạo hàm cuối cùng trong đề thi Toán ban tự nhiên khá khó.
Cố Vũ Tranh lúc đó trạng thái không tốt, lại dành quá nhiều thời gian để giải hai câu hỏi này. Khi tỉnh táo lại, lòng bàn tay cậu đã đẫm mồ hôi đến nỗi không cầm nổi bút.
Trong mưu kế của Odysseus, những người lính ẩn náu trong con ngựa gỗ khổng lồ đã xuất kích giữa đêm khuya để thiêu rụi thành Troy. Trong chiến tranh, một sự thất bại lớn thường bắt đầu trong im lặng.
Cố Vũ Tranh sau khi thi xong ngày đầu tiên đã hiểu rõ điều đó.
Năm nay, cậu chắc chắn không thể hoàn thành những kế hoạch và ước mơ của mình.
Kỳ thi đại học kết thúc, ngay sau đó là lễ tốt nghiệp và tiệc tri ân thầy cô.
Những sự kiện náo nhiệt này dường như được sắp đặt có chủ ý, để những kẻ thi cử không may mắn tạm thời thoát khỏi cảm xúc suy sụp.
Cố Vũ Tranh là một trong những “kẻ không may” đó.
Cậu hiếm khi tỏ ra suy sụp, chỉ là tương lai mà cậu từng vẽ ra bao lần, giờ đây không còn khả năng thành hiện thực nên trong lòng có một nỗi chán nản khó lòng kìm nén.
Hôm tiệc tri ân, cậu không kiềm lòng mà uống một chút rượu.
Bước ra khỏi cửa nhà hàng để hóng chút gió cho tỉnh táo, đang mải miết suy nghĩ thì cậu vô tình nghe thấy ai đó gọi điện.
Hoàng Giai Vận ở phía bên kia cửa, ngồi trên bậc đá, có lẽ cũng bị rượu làm phiền, vừa khóc vừa nói liên hồi vào điện thoại. Những lời nói mơ hồ theo gió bay đến, thoáng nghe được đại ý, dường như là một lời tỏ tình thất bại.
Vì lịch sự, Cố Vũ Tranh quay lưng định rời đi, muốn nhường không gian cho người đến trước. Không ngờ, cậu bị gọi lại.
“Cậu đứng lại đó!” Hoàng Giai Vận gọi. Cô gái vừa cúp máy, vết nước mắt trên mặt chưa khô: “Tôi xong rồi, nhường chỗ cho cậu.”
Cả hai đều là kẻ thất bại.
Cố Vũ Tranh quen biết Hoàng Giai Vận là nhờ một lần cô giúp đỡ cậu vào hội thao năm đó khi cậu tình cờ chứng kiến cảnh khó xử của Hạ Uý. Cậu mua đồ ở tiệm tạp hóa rồi vội vã chạy lên lầu nhưng không biết làm sao để trao tận tay cô ấy.
Đúng lúc này Hoàng Giai Vận lại đi ngang qua hành lang.
Nhờ vậy mà việc nhờ vả trở nên thuận lợi.
Cũng từ lúc đó, Hoàng Giai Vận biết được bí mật của học sinh giỏi nhất khối, hóa ra chuyện thầm thương trộm nhớ lại bình thường và công bằng đến thế, không ai có thể thoát khỏi.
Cả hai đều là những kẻ yêu thầm thất bại.
…
“Cậu vừa nghe thấy tôi gọi điện thoại à?”
Bên lề đường buổi trưa, trước cửa nhà hàng, dưới bóng cây thưa thớt, hai con người không mấy thân thiết nhưng chung nỗi niềm trải lòng cùng nhau.
“Nghe thấy cũng chẳng sao.” Hoàng Giai Vận dùng tay gạt mạnh khuôn mặt: “Tôi dám làm dám nhận, Cố Vũ Tranh, tôi mạnh mẽ hơn cậu.”
Cố Vũ Tranh không phủ nhận, lời lẽ sắc bén của Hoàng Giai Vận đã chạm đúng nỗi lòng cậu.
Thi trượt chỉ là một trong những nuối tiếc, nỗi thất vọng hôm nay của cậu còn đến từ Hạ Uý.
Tính ra, dạo này cậu gặp cô khá nhiều, từ sự trùng hợp ở cùng phòng thi, đến ánh mắt nhìn nhau từ xa khi chụp ảnh tốt nghiệp, rồi cả khi hành lang bên ngoài sảnh tiệc vừa nãy.
Cậu đã nhìn cô chăm chú đến thế nhưng kết cục vẫn chỉ là hai đường thẳng chéo nhau.
“Tôi thất bại rồi.” Cố Vũ Tranh cúi đầu, thầm thì với âm lượng chỉ mình cậu nghe thấy.
Thất bại, hệ lụy từ việc trượt đại học khiến mọi kế hoạch làm quen và tỏ tình trước đây của cậu đều tan thành mây khói.
Có lẽ vì không thân nên đôi khi không cần giả tạo, có những lời lại dễ nói ra hơn. Hoàng Giai Vận thẳng thắn hỏi: “Cậu thi trượt à?”
Cô lắc lư chiếc điện thoại: “Tôi đảm bảo tình huống của tôi phức tạp hơn cậu nhiều nhưng tôi vẫn nói ra, dù bị từ chối cũng không hối tiếc.”
Cố Vũ Tranh thừa nhận mình không dũng cảm được như Hoàng Giai Vận.
Cậu đúng là một kẻ tầm thường, nhát gan và thiếu tự tin trước tình cảm.
“Bọn tôi định đi du lịch sau khi tốt nghiệp, cậu vẫn còn cơ hội đó.” Xuất phát từ sự đồng cảm, Hoàng Giai Vận đã thêm liên lạc của Cố Vũ Tranh và thông báo kế hoạch du lịch: “Nếu tôi là cậu, tôi nhất định sẽ thử một lần.”
“Cậu nên biết, Hạ Uý tốt như vậy, người thầm thích cậu ấy đâu chỉ có mình cậu” Hoàng Giai Vận rất tốt bụng: “Cậu có cần tôi hỏi giúp không? Ví dụ như hiện tại cậu ấy có thích ai không?”
Cố Vũ Tranh gần như không chút do dự: “Không cần.”
Có, hay không có, dường như cũng không quan trọng lắm.
Cũng vào buổi chiều hôm đó, dưới ánh nắng gay gắt, Cố Vũ Tranh chợt nhận ra rằng cậu thực sự không quá để tâm đến kết quả hiện tại, chỉ là như Hoàng Giai Vận đã nói, nếu không nói ra nỗi niềm này thì cậu sẽ hối tiếc cả đời.
Quả táo Giáng sinh năm ấy chỉ có một.
Trái tim rực cháy tuổi mười tám cũng chỉ đến một lần.
Cậu muốn dốc hết tất cả nỗ lực.
Cố Vũ Tranh đã trăn trở suốt đêm, cuối cùng chấp nhận đề nghị của Hoàng Giai Vận.
Ngày hôm sau, cậu bước lên chuyến bay đến Quảng Châu.
Theo “Cẩm nang du lịch” mà Hoàng Giai Vận gửi, tấm bản đồ vẽ tay vô cùng tỉ mỉ cho thấy Hạ Uý và mọi người dự định sẽ đến lễ hội anime ở Anime Star City ở Quảng Châu trước, sau đó sang Thái Lan.
Cố Vũ Tranh không kịp gia hạn hộ chiếu và visa nên muốn tìm được Hạ Uý thì cậu chỉ có thể gặp cô tại Quảng Châu.
Hôm đó, Anime Star City đang tổ chức sự kiện theo chủ đề, nhìn qua chỉ thấy nam sinh nữ sinh mặc trang phục Hán phục và cosplay khắp nơi. Lúc này, Cố Vũ Tranh không phải người am hiểu văn hóa cosplay nên cậu hoàn toàn không hiểu được sự náo nhiệt trước mắt, chỉ có thể đợi ở chỗ cầu thang nổi bật nhất quảng trường.
Góc cầu thang có một chú mèo Totoro cao bằng người, Cố Vũ Tranh vỗ nhẹ đầu Totoro, vừa lo lắng không biết Hạ Uý có bị lạc trong đám đông không, vừa âm thầm luyện tập lời mở đầu sau khi gặp mặt.
Cậu xuất hiện đột ngột một cách hấp tấp như vậy, mong rằng sẽ không làm cô giật mình.
Thế nhưng.
Cố Vũ Tranh đợi suốt cả buổi chiều ở quảng trường.
Từ một giờ đến năm giờ chiều, cho đến khi sự kiện kết thúc, dòng người đông đúc tan đi, cậu vẫn không gặp được người mình mong đợi.
Cậu đoán, phải chăng lịch trình đã thay đổi đột xuất?
Nhưng điện thoại của Hoàng Giai Vận không thể liên lạc được.
Những ngày sau đó cũng y như vậy.
Cậu không biết chuyện gì đã xảy ra, càng không biết đây có phải một cách “từ chối khéo” hay không.
Cố Vũ Tranh ở lại Quảng Châu hai ngày, lục tung danh bạ và danh sách bạn thân, cuối cùng phải lặng lẽ chấp nhận một sự thật rằng ba năm qua, vì sự thiếu dũng cảm của mình mà cậu đã bỏ lỡ vô số cơ hội làm quen Hạ Uý. Đến tận phút cuối, cậu thậm chí không có cách nào để tìm được cô.
Ai dám bảo đây không phải số phận?
Theo dự tính ban đầu, mục đích chuyến đi này chỉ là để xóa bỏ hối tiếc của bản thân, vậy thì đến lúc này, mọi thứ vẫn diễn ra êm đẹp như dự kiến, dường như chẳng có gì để phàn nàn.
Sự trái ngược với mong muốn, vốn dĩ là chuyện hết sức bình thường.
Chỉ là…
Có những câu chuyện kể mãi không hết, vì nhân tình thái thế mà lòng có chút không vui, có cả sự chán nản vì duyên số trái ngang và nỗi niềm khó giải tỏa, chỉ khi tự mình trải qua mới có thể thấu hiểu.
Thế nào là “Vô hạn đan thanh thủ thế gian, nhất phiến thương tâm họa bất thành”.
*Muôn vẻ tài hoa trên cuộc đời, một mảnh sầu thương khó vẽ nên.
Thế nào là “Nhược giáo nhãn để vô ly hận, bất tín nhân gian hữu bạch đầu”.
*Nếu trong mắt không còn ly biệt, chẳng trên tin đời này có kẻ bạc đầu.
…
Sau khi Cố Vũ Tranh trở về Vinh Thành, chưa đầy vài ngày, kết quả thi đại học đã được công bố.
Như dự đoán, ước mơ vào Thanh Bắc không thành nhưng may mắn thay, cậu vẫn còn nhiều trường danh tiếng khác để lựa chọn.
Lâu Dĩnh sống những ngày mê muội trong phòng, như con ve sầu cuối hè sắp chết, không ngừng hồi tưởng về nửa đời người của mình. Mãi đến khi nhận được tin tức về kỳ thi đại học trên điện thoại, bà mới chợt nhận ra kỳ thi đã kết thúc từ lâu, điểm số đã được công bố.
Bà rất muốn giống vô số người mẹ khác, ngóng chờ kết quả thi của con trẻ, tận hưởng niềm vinh quang ấy như đón chàng hiệp sĩ trở về từ chiến trường… nhưng bà không thể.
Lâu Dĩnh nhận thấy mình ngày càng nhút nhát khi đối mặt với con trai, đặc biệt là khi nhìn thẳng vào ánh mắt tĩnh lặng vững vàng của cậu. Bà luôn cảm thấy dưới vẻ bình lặng ấy có những vết nứt mơ hồ, như một lớp băng mỏng đang hứng chịu áp lực nặng nề.
Bà không hiểu sao mình lại nuôi dạy đứa bé vốn hoạt bát hướng ngoại ngày nào thành ra như thế này. Đáng xấu hổ hơn nữa là khi nghĩ lại thì chính vì bà quá bỏ mặc con mình nên cậu mới có ngày hôm nay.
Khi liên kết những mắt xích lại với nhau mới thấy, Cố Vũ Tranh chẳng làm gì sai nhưng tất cả lại đổ lên vai cậu.
Còn bà thì sao?
Câu nói “Mẹ, đã đến lúc phải tỉnh lại rồi.” của Cố Vũ Tranh như búa tạ đập thẳng vào mặt bà.
Trong những ngày hồi tưởng và suy ngẫm, Lâu Dĩnh dần tỉnh táo lại nhưng bà vẫn không dám nói với con trai một lời xin lỗi.
Bà xấu hổ đến mức không thốt nên lời.
…
Tốc độ của lớp chọn luôn nhanh nhất, bảng điểm gửi về nhà, ngay sau đó là thống kê đăng ký nguyện vọng. Lớp chuyên khoa học tự nhiên có tổng cộng năm người đỗ vào Thanh Bắc. Cố Vũ Tranh đến phòng tự học của thư viện thành phố, màn hình máy tính dừng lại ở mục đăng ký nguyện vọng, mãi vẫn chưa động vào.
Lâu Dĩnh bước ra khỏi cửa, lần đầu tiên tự đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn. Đến tối khi Cố Vũ Tranh về nhà, cậu thấy một bàn đầy thức ăn.
Thực ra cậu chẳng muốn ăn chút nào nhưng vẫn lặng lẽ ngồi xuống, cầm đũa lên.
Khi Lâu Dĩnh bưng món canh cuối cùng lên bàn, bà lẩm bẩm: “Tay nghề đã mai một, ăn chắc không ngon lắm.”
Cố Vũ Tranh chỉ mỉm cười, nói không sao.
Đang cúi đầu ăn cơm, cậu nghe Lâu Dĩnh lại lên tiếng. Bà biết kết quả thi của con không được như ý nên không dám hỏi nhiều, chỉ cẩn thận an ủi: “Ở Bắc Kinh còn nhiều trường tốt, không nhất thiết phải chọn hai trường đó đâu. Sau khi nộp nguyện vọng, con có thể đi tham quan trước để làm quen môi trường.”
Cố Vũ Tranh không đáp lại.
Cậu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể đang nghe chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Một lúc lâu sau, cậu đặt đũa xuống, giọng điềm đạm: “Còn mẹ? Mẹ muốn đi đâu?”
Lâu Dĩnh giật mình trước câu hỏi, bà chợt nhớ lại lời Cố Vũ Tranh từng nói rất lâu trước đây, dù đi đâu, cậu cũng nhất định phải đưa mẹ đi cùng, nếu không sẽ không yên tâm.
Bỗng nhiên Lâu Dĩnh thấy nghẹn ở mũi.
Bà nhìn vào mắt con trai, hoàn toàn không biết phải nói gì.
Ánh mắt Cố Vũ Tranh chập chờn như ngọn đèn trước gió, khiến người ta không khỏi bàng hoàng: “Mẹ, con không nhất thiết phải đến Bắc Kinh, con chỉ mong chúng ta có thể cùng nhau đi, bất kể thành phố nào con cũng thấy không quan trọng.”
“Miễn là mẹ có thể khá lên.” Cậu nói: “Mẹ, con không cần mẹ phải chịu thiệt thòi vì con, cũng không cần mẹ tranh giành lợi ích cho con, chỉ cần chúng ta không mắc kẹt mãi ở cái hiện tại này là được.”
Trong ký ức tuổi thơ của Cố Vũ Tranh, Lâu Dĩnh rất coi trọng giáo dục con cái. Khác với Cố Viễn luôn dẫn cậu đi chơi thể thao, bà luôn muốn đào tạo con trai thành một quân tử phong nhã hiểu biết sách vở nên luôn thúc giục cậu đọc các tác phẩm kinh điển.
Trong “Giới tử thư” của Trương Chi Động có một câu mà Cố Vũ Tranh thuộc nhất:
Chớ ngại khổ, chớ cậy sang. Chí đó chí đó, chớ quên chớ quên.
Thi đại học không đạt kết quả như ý, cậu không phải không có chút thất vọng và tiếc nuối nhưng không phải ai cũng có quyền để gục ngã. Không thể sợ hãi trước gian khổ, không thể ỷ lại vào thân phận, ai rồi cũng sẽ có ngày rơi khỏi tầng mây, chỉ cần nhớ rằng sau khi rơi xuống, vẫn phải leo trở lại.
“Mẹ, mọi chuyện đã qua rồi.” Cố Vũ Tranh nói: “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.”
Nghe câu nói đó, Lâu Dĩnh không thể kìm được nước mắt.
Bà gầy lắm, những đốt ngón tay và nếp nhăn hiện rõ mồn một, đôi tay ôm mặt đang run rẩy dữ dội.
Những điều bà dạy Cố Vũ Tranh từ nhiều năm trước, cách trở thành một người mạnh mẽ, cách sống ngay thẳng, cách dũng cảm bước đi trên đời… vậy mà ngay chính bà cũng đã quên mất. Nhưng không ngờ Cố Vũ Tranh lại nhớ kỹ đến thế, cậu còn rất nghiêm túc rèn luyện bản thân mình.
Dù không có ai bên cạnh chăm sóc, cậu vẫn trưởng thành mạnh mẽ như ngày hôm nay.
Trong khoảnh khắc đó, bà không biết nên tự hào hay xấu hổ.
Tháng Tám năm đó, Lâu Dĩnh cuối cùng cũng quyết định, cùng Cố Vũ Tranh trở về Thượng Hải để ly hôn với Cố Viễn.
Vở kịch kéo dài triền miên cuối cùng cũng kết thúc, dường như tất cả mọi người, kể cả Cố Viễn, đều thở phào nhẹ nhõm.
Điều kiện Lâu Dĩnh đưa ra không hề khắt khe, bà chỉ lấy phần tài sản thuộc về mình và chi phí học hành cho Cố Vũ Tranh, từ đó đoạn tuyệt hoàn toàn với Cố Viễn.
Buông bỏ được ám ảnh, lòng người cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cũng trong năm đó, Cố Vũ Tranh nộp đơn vào một trường đại học ở Anh, cùng mẹ đến nơi ở mới, bắt đầu cuộc sống mới.
Trong văn học thường miêu tả, nếu muốn đoạn tuyệt quá khứ, cách trực tiếp và hiệu quả nhất là đến một vùng đất xa lạ. Đây cũng là lý do lớn nhất khiến Cố Vũ Tranh chọn đi nước ngoài.
Lâu Dĩnh từng hỏi Cố Vũ Tranh về việc chọn quốc gia và trường học, bà không hiểu nhưng không sao, Cố Vũ Tranh giỏi lập kế hoạch và thực hiện, cậu không bao giờ đưa ra quyết định bừa bãi, mỗi bước đi đều được suy tính kỹ lưỡng.
Chỉ có một điều.
Khí hậu nhiều mưa có lẽ sẽ khó thích nghi.
Khi thu dọn hành lý, Cố Vũ Tranh lôi ra chiếc áo đồng phục trường trung học Vinh Thành, không hiểu sao áo lại nhỏ hơn vài cỡ, trông như áo đồng phục nữ sinh.
Cậu không suy nghĩ nhiều, chỉ đoán rằng có lẽ trong lễ tốt nghiệp khi chụp ảnh kỷ yếu, mọi thứ hỗn loạn nên ai đó đã vô tình cầm nhầm.
…
Những ngày sau đó, Lâu Dĩnh dần nhận ra Cố Vũ Tranh bắt đầu có thói quen xem phim hoạt hình và tìm hiểu một số trò chơi điện tử. Điều này thật kỳ lạ vì trước đây cậu chưa từng có sở thích này.
Cố Vũ Tranh cười giải thích rằng cậu nghe ai đó nói rằng anime, game, mọi thứ thuộc thế giới 2D giống như một vũ trụ song song, sẽ cho ta thêm một chiều không gian để trải nghiệm.
Hơn nữa, thế giới này không kéo ta chìm đắm vào hay làm ta suy sụp. Ngược lại, nó dạy ta lòng dũng cảm và sự chân thành, mang đến những phút giây nghỉ ngơi ngắn ngủi rồi lại đẩy chúng ta tiến về phía trước.
Lâu Dĩnh cũng mỉm cười: “Nghe có vẻ cũng hợp với mẹ đấy.”
Bà chỉ vào màn hình máy tính của Cố Vũ Tranh đang chiếu One Piece: “Thứ cậu ta cầm trên tay là gì vậy?”
“La bàn.” Cố Vũ Tranh đáp: “Một chiếc la bàn vĩnh cửu, không bị ảnh hưởng bởi dòng hải lưu hay từ trường, luôn chỉ đúng hướng.”
Trong một thời gian dài sau này, mỗi khi nhớ đến Hạ Uý, Cố Vũ Tranh lại chơi những tựa game cô ưa thích, xem vài tập anime cô từng say mê. Nhờ vậy, cậu bất ngờ phát hiện ra nguồn gốc biệt danh online của cô.
Hóa ra ý nghĩa lại giản đơn đến thế, vừa mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ vừa ẩn chứa một nét lãng mạn sâu sắc.
Nếu quá khứ là một sợi dây dài uốn lượn, liệu có ngày nào đó trong tương lai, hai đầu sẽ gặp lại nhau?
Những cơn mưa dằng dặc ở miền đông nước Anh dường như chẳng bao giờ dứt. Mỗi lần thả hồn mơ màng, Cố Vũ Tranh lại vô cớ nhớ về một vòm trời trong xanh tựa nước, một vầng dương rực rỡ và một con người.
Hơi ấm lan tỏa, ánh sáng bao trùm mặt đất.
Cố Vũ Tranh thầm thì.
Đúng vậy, tôi vốn là kẻ thực tế khô khan nhưng cũng có lúc mơ mộng viển vông. Tôi ước mình có được một chiếc la bàn quý giá như thế.
Mong la bàn thấu hiểu cậu, che chở cho cậu.
Để mọi hành trình và phiêu lưu sau này của cậu đều bình an.
Cũng mong cho la bàn rộng lượng để chỉ dẫn tôi.
Để đến khi trời quang mây tạnh, chúng ta rồi sẽ gặp lại.
[HẾT QUYỂN 2: GOODBYE]

Gửi phản hồi