Khi đi dọc bờ biển, đừng quên giấu đi vài chiếc vỏ sò.
Hạ Uý chằm chằm nhìn tin nhắn của Cố Vũ Tranh, ngón tay đánh máy cứ lơ lửng không nhấn xuống.
Ơ, ý gì đây?
Cô gửi biểu tượng mèo hỏi chấm, nhanh chóng nhận được hồi âm.
Yz.: [Thay mặt thời tiết Thượng Hải xin lỗi cậu.]
Anh trích dẫn câu cô vừa nói “Thượng Hải nóng quá, tôi sắp bị say nắng rồi.”
Yz.: [Thời tiết tuy không kiểm soát được nhưng tôi sẽ đề xuất với phòng tổ chức sự kiện, điều chỉnh ngân sách hoạt động offline sau này lại, ít nhất đừng để khách mời bị sốc nhiệt 🙂 ]
Hạ Uý bất ngờ nghẹn lời, vội giải thích mình chỉ đùa thôi nhưng khi nhìn thấy biểu tượng mặt cười ở cuối tin nhắn, cô mới nhận ra Cố Vũ Tranh cũng đang đùa.
Cố Vũ Tranh biết đùa.
Hạ Uý thấm thía sự khắc nghiệt của thời gian có thể khiến con người thay đổi một cách âm thầm mà tài tình, ít nhất thời cấp ba anh cũng không phải là kiểu người hay đùa cợt.
Trong vô thức, mọi người đều đang thay đổi.
Hạ Uý ngả lưng trên giường, giơ điện thoại nhắn tin: [Mình đâu có yếu đuối tới vậy! Mình hay tham gia các sự kiện triển lãm hay hội chợ fan, yếu tố ngoài tầm kiểm soát ở offline nhiều vô kể, có thể hiểu được. Nhưng…]
Nhưng khi nhớ lại hiện trường hỗn loạn buổi chiều, cô vẫn muốn lên tiếng thay mọi người: [Mọi người tụ họp vì cùng yêu thích một thứ, trải nghiệm dĩ nhiên là quan trọng nhất, đúng không?]
Cố Vũ Tranh hiểu ngay ý: [Tiếp thu ý kiến.]
Anh tiếp tục hỏi: [Từ góc nhìn của một người chơi, tôi có thể hỏi thêm quan điểm của cậu về trò chơi không?]
Hạ Uý lật người nằm sấp lại, hai mắt sáng rực.
Chắc chắn là muốn nói về chủ đề này ư? Vậy thì tôi đây tỉnh táo lắm đó.
Cơ hội đối thoại 1-1 với nhà phát triển game hiếm như sao buổi sớm, Hạ Uý bắt đầu kể từ những trò chơi mà cô hay chơi thuở nhỏ, nói về lối chơi, về các bản cập nhật, về kinh nghiệm nạp tiền…
Realcompass hiện đã là tựa game MMORPG được đánh giá cao nhất trong nước. Điểm yếu chung của thể loại MMORPG này là đòi hỏi người chơi đầu tư nhiều thời gian, đi ngược lại xu hướng thị trường ưa chuộng những trò chơi ngắn gọn, nhanh chóng. Tuy nhiên, vẫn có những người yêu thích kiểu trải nghiệm chìm đắm này, nơi vừa có thể tương tác vừa có đối kháng.
Như Hạ Uý chẳng hạn.
Trước đây, cô từng đọc trên mạng một câu đùa: “Hồi nhỏ ao ước nhất là có một chiếc máy tính xịn cùng khoảng thời gian tự do không bị ba mẹ kiểm soát để có thể thoải mái chơi game. Giờ lớn rồi, thời gian thì có đấy, máy tính cũng không giật nữa nhưng chính bản thân lại… giật.”
Hạ Uý thực sự đồng cảm, lòng cô cảm thấy chua xót vô cùng.
Mỗi ngày kết thúc công việc là cô mệt nhoài thở không nổi, mở máy tính ra chỉ biết nhìn chằm chằm vào màn hình chứ chẳng còn chút sức lực nào, càng không có người bạn nào có thể lên tiếng là lập tức online được.
Cuộc sống của người trưởng thành quả thật khó nói hết bằng lời.
Được mất trên đường đời, đâu thể tính toán quá chi li.
–
Buổi sáng Cố Vũ Tranh thường ra ngoài chạy bộ.
Do đặc thù ngành nghề, anh thường xuyên phải tăng ca nhiều, nếu không rèn luyện sẽ khó lòng chịu đựng nổi. Chỉ cần tối hôm trước không thức thâu đêm, anh đều có thể duy trì thói quen này. Hơn nữa, gần nơi anh ở có công viên Hành Sơn và công viên Từ Gia Hối, cây xanh bên trong khiến người ta thư giãn đôi chút.
Sau khi chạy xong, anh về nhà tắm rửa, khi ăn bữa sáng thì trả lời tin nhắn của Lâu Dĩnh.
Hai mẹ con lệch múi giờ nên tin nhắn qua lại không nhiều. Sư phụ mà trước kia bà mù quáng tin tưởng chỉ làm được một việc tốt duy nhất, đó là giúp bà hình thành thói quen ngủ sớm dậy sớm, bao năm nay chưa thay đổi.
Ngoài ra, giờ đây Lâu Dĩnh cũng có cuộc sống riêng, hôm nay đi leo núi, ngày mai đi bộ đường dài, trong trăm công ngàn việc vẫn dành thời gian hỏi thăm công việc của Cố Vũ Tranh. Biết tình cảnh con trai đang phải hiến mình cho tư bản như vậy, bà còn buông vài câu mỉa mai: “Còn trẻ phải cố gắng chút, không thì không có cô gái nào thích đâu, con sắp ba mươi rồi đó.”
Cố Vũ Tranh bật cười, nhắn lại: “Cảm ơn mẹ đã quan tâm, vẫn còn vài năm nữa mà.”
Lâu Dĩnh: “Phải giữ dáng đẹp, đừng để hói đầu.”
Cố Vũ Tranh: “Cảm ơn mẹ nhắc nhở.”
…
Ba năm trước, Cố Vũ Tranh cùng các đồng đội trở về nước. Khi đó, Realcompass đã có chút thành tích nhỏ nhưng vì chỉ là sản phẩm được tạo ra bởi một nhóm bạn trong một studio nhỏ, nhiều khâu còn thiếu chuyên nghiệp và thiếu vốn nên còn gặp khá nhiều khó khăn.
Lúc này, một công ty trong nước bày tỏ nguyện vọng đầu tư, với điều kiện toàn bộ đội ngũ phải trở về nước để tiện quản lý.
Để đưa trò chơi này đi xa hơn, họ không còn lựa chọn nào khác.
Trong cuộc họp định kỳ của bộ phận kế hoạch vào thứ Hai, Cố Vũ Tranh chủ trì, khi thảo luận về vấn đề độ khó của các màn chơi được người chơi phản ánh nhiều gần đây, anh đề cập đến cuộc trò chuyện với Hạ Uý: “Tối qua tôi có nói chuyện với một người bạn chơi mmorpg nhiều năm, một số phản hồi của cô ấy khá điển hình, ví dụ như…”
“Dừng một chút” Lâm Tri Dịch ngồi dự thính ngắt lời, sáng nay anh ta chưa ăn sáng nên giờ vẫn đang uống sữa: “Cố Vũ Tranh, trong nước cậu còn có bạn à?”
Cả phòng họp bật cười ồ lên.
Cố Vũ Tranh chống tay lên bàn nhìn anh ta, nhướng mày: “Sao? Có vấn đề gì à?”
“Không có gì” Lâm Tri Dịch nói: “Chỉ là thấy lạ thôi, nhìn cậu suốt ngày cô đơn lẻ bóng vậy mà cũng có bạn á?”
Cố Vũ Tranh không trả lời, bấm điều khiển mở cửa kính phòng họp: “Họp bộ phận, những người không liên quan xin mời ra ngoài.”
Lâm Tri Dịch giơ hai tay lên: “Được rồi được rồi tôi im đây. Đây là lãnh địa của cậu, cậu là sếp…còn một hộp sữa nữa, đưa giúp tôi với.”
Lại một trận cười nữa vang lên.
Mỗi người lao động đều mong muốn làm việc trong một đội ngũ có bầu không khí tốt, dù công việc có vất vả nhưng tâm lý thoải mái, không có mưu mẹo tranh đấu.
Lâm Tri Dịch nằm trong đội ngũ sản xuất trò chơi Realcompass, về mặt chức vụ là cấp trên của Cố Vũ Tranh, phụ trách tổng thể toàn bộ trò chơi. Nhưng bỏ qua chức vụ, anh ta còn là bạn học cùng trường kiêm đàn anh của Cố Vũ Tranh thời đi du học, lúc mới quyết định làm trò chơi này, anh ta đã hết sức kéo Cố Vũ Tranh vào đội, rồi từng bước đi đến ngày hôm nay.
Nói ra, giống như một giấc mơ vậy.
Mấy từ “Người kiến tạo giấc mơ” nghe quả thực quá lãng mạn.
…
Các phòng ban khi họp, Lâm Tri Dịch hầu như đều phải dự thính. Riêng phòng kế hoạch do Cố Vũ Tranh phụ trách nên anh yên tâm nhất.
Buổi họp kết thúc cũng đã trưa, Cố Vũ Tranh vẫn còn gõ máy tính. Lâm Tri Dịch ngáp một cái, liếc nhìn điện thoại rồi thúc giục: “Nhanh lên, không phải cậu hẹn phỏng vấn với mấy trang tin công nghệ gì đó sao? Đến giờ rồi đấy.”
Anh nhìn Cố Vũ Tranh đầy nghi ngờ: “Dạo này cậu ăn nhầm thuốc à? Trước đây chẳng bao giờ thích mấy thứ này, có trói cậu ở chỗ đông người cũng không chịu đi. Vậy mà hôm qua đột nhiên chịu tham gia lễ kỷ niệm, hôm nay lại hẹn phỏng vấn. Cậu muốn làm gì? Khoe mẽ à?”
Cố Vũ Tranh không ngẩng đầu: “Em hẹn cho anh đó, em không đi.”
“Hả?”
“Chỉ giới thiệu qua thôi.” Cố Vũ Tranh tháo kính đặt sang một bên, day day sống mũi. “Người đến phỏng vấn là bạn học cấp ba của em, em giúp cậu ta một chút, tạo điều kiện cho cậu ấy thôi.”
“Cậu được đấy, anh cứ tưởng cậu cô đơn đáng thương lắm, ai ngờ dạo này vừa bạn bè vừa bạn học, cuộc sống phong phú nhỉ… Thế sao lại để mình anh đi?”
Cố Vũ Tranh đau đầu: “Mấy việc xuất đầu lộ diện này, anh giỏi hơn em mà.”
“Anh giỏi á?”
“Ừ, anh có hình tượng tốt, nên anh đi đi.”
Lâm Tri Dịch Dịch đứng phắt dậy, chỉnh lại vạt áo: “Cậu nói thế thì anh đi đây.”
Cố Vũ Tranh đeo lại kính, nhíu mày nhìn màn hình máy tính, không thèm để ý đến anh ta, chỉ vẫy tay ra hiệu cho người nọ cút nhanh đi.
–
Một trận mưa đêm vừa tạnh, trời quang mây tạnh, không khí và ánh nắng buổi sáng trong lành vô cùng.
Nhưng Hạ Uý đã lỡ mất.
Cô vẫn chưa tỉnh giấc, căn phòng bị rèm cửa dày che kín, không một tia sáng lọt vào, tất nhiên nắng cũng không chiếu lên tư thế ngủ hình chữ đại của cô. Tối qua nói chuyện với Cố Vũ Tranh quá khuya, điện thoại hết pin tắt ngúm cô cũng không hay, nếu không phải vì quên treo biển “Xin đừng làm phiền”, không có dì dọn phòng gõ cửa thì có lẽ cô đã ngủ đến chiều mất.
Vừa cắm sạc điện thoại, hàng loạt tin nhắn và thông báo ùa đến, đầu tiên là từ Mine, hỏi Hạ Uý rằng lễ kỷ niệm hôm qua có suôn sẻ không.
Mine tên thật là Bành Nhân, là đàn em khóa dưới của Hạ Uý ở đại học, đang theo học chuyên ngành truyền thông kỹ thuật số. Vì thích nhân vật Mine trong “Akame ga Kill” nên cô đã tự đặt cho mình cái tên tiếng Anh này. Những lúc Hạ Uý bận rộn không xuể, cô thường nhờ Bành Nhân hỗ trợ quản lý mạng xã hội hoặc dựng video, coi như một trợ lý làm việc từ xa.
Mine: [Mọi chuyện ổn là tốt rồi, tối nay đừng quên chuyến bay nha. Em muốn tâm sự với chị chút, em và bạn trai cãi nhau rồi.]
Hạ Uý dụi mắt mạnh, trả lời: [Chị chưa tỉnh hẳn, gõ chữ khó quá, gọi điện nói chuyện đi.]
…
Hồi còn đi học, Hạ Uý luôn là trung tâm thu hút giữa các nữ sinh. Tính cách cô dường như sinh ra đã phù hợp để trở thành tri kỷ, đến giờ vẫn vậy. Bành Nhân gặp chuyện gì cũng không tâm sự với bạn học, mà chỉ muốn tìm Hạ Uý để trút bầu tâm sự.
“Ý em là, em và bạn trai lại sắp chia tay lần nữa hả?”
“Ừ.” Bành Nhân đáp.
Lý do chia tay cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh quen thuộc trong trường đại học. Hạ Uý không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu Bành Nhân tuyên bố chia tay, độ tin cậy gần như bằng không.
Vừa nghe Bành Nhân nói, cô vừa xử lý những tin nhắn khác.
Khi lướt đến khung chat với Cố Vũ Tranh, cô vô thức nhấn vào.
Đêm qua họ đã nói quá nhiều về trò chơi, chủ đề cuối cùng dừng lại ở phía Hạ Uý: Lần sau mình đến Thượng Hải, tìm cậu đi ăn nhé!
Cố Vũ Tranh trả lời một chữ “Ừ.”
…
Đúng lúc này, Bành Nhân đang kể về chuyện bạn trai theo đuổi mình, chửi rủa hùng hồn, bảo đàn ông chẳng có ai tốt, ai rồi cũng thay đổi. Hạ Uý chưa từng yêu đương, không có kinh nghiệm để chia sẻ, chỉ dẫn dắt hỏi Bành Nhân: “Chị nhớ em nói là, hồi đó anh ta theo đuổi em lâu lắm mà phải không?”
“Xạo! Anh ta nói thích em thì đã chắc gì là thật? Ai biết có phải là dỗ ngon dỗ ngọt em hay không?”
Hạ Uý rời giường đi vệ sinh cá nhân, nhổ bọt kem đánh răng rồi nói: “Chuyện này thì khó nói lắm.”
Cô chưa từng trải nghiệm tình yêu hai chiều nhưng đã từng thầm thương trộm nhớ người ta nên khi nhắc đến chủ đề này, cô vẫn có chuyện để kể.
Hạ Uý bắt đầu kể từ thời cấp ba của mình, kể về việc cô đã thích Cố Vũ Tranh như thế nào, rồi lại yêu thầm nhút nhát ra sao, đến sau này, mọi chuyện cũng chẳng đi đến đâu, mỗi người một phương… Còn có cả cuộc gặp gỡ tình cờ hôm qua, thật sự quá trùng hợp.
Bành Nhân tỏ vẻ chê bai: “Thời buổi này còn ai yêu đương thuần khiết nữa?”
Cô nàng hỏi Hạ Uý: “Vậy hôm qua hai người gặp nhau thế nào? Chị còn thích anh ấy không?”
“Tất nhiên là không rồi!” Hạ Uý kẹp điện thoại bằng vai, ngồi xổm dưới đất sắp xếp vali: “Đã qua bao nhiêu năm rồi, có nhiều chuyện chị cũng không nhớ rõ nữa, nhiều lắm là… vẫn còn chút xao xuyến.”
“Chị nói rõ hơn xem nào?”
Thực ra Hạ Uý cũng không biết phải diễn đạt thế nào.
Cô chỉ không ngừng nhớ về hoàng hôn ngày hôm qua.
Khi Cố Vũ Tranh đi bên cạnh cô, giọng nói mát lạnh của anh khi trò chuyện, cùng những cử chỉ nhỏ nhặt như giơ tay giúp cô xách đồ, tất cả đều chạm vào dây thần kinh của cô. Dù sao đó cũng là người cô từng thích thời trẻ, giờ đối diện vẫn cảm thấy căng thẳng, thỉnh thoảng mặt lại nóng bừng, thật khó hiểu.
Thêm vào đó là cuộc trò chuyện đêm qua, Hạ Uý có cảm giác như người mà trước cô kia phải lén lút ngắm nhìn từ xa qua cả sân trường, bỗng chốc trở nên sống động rõ ràng. Chàng trai ấy như bước ra từ ký ức mờ ảo, tấm kính mờ mờ kia bị đánh vỡ tan để lộ hình ảnh rõ nét.
Hạ Uý thật khó diễn tả cảm giác này.
Qua tấm kính, cô không chỉ nhìn thấy Cố Vũ Tranh ngày xưa, mà còn thấy chính mình năm mười tám tuổi.
Bồng bột, hấp tấp, không thoát khỏi sự đa sầu đa cảm.
Và vô số lần trái tim rung động không thể kiềm chế.
“Hiểu rồi, đẹp trai.” Bành Nhân kết luận.
Hạ Uý đồng ý.
Ai mà chẳng thích cái đẹp? Yêu cái đẹp vốn là lẽ tự nhiên.
Cô liên tục mở ảnh đại diện của Cố Vũ Tranh ra xem rồi cười khúc khích, dù đó chỉ là logo trò chơi. Cô hoàn toàn không nhận ra mình đã ngồi xổm trước vali quá lâu, như một cây nấm khổng lồ không ngừng phát tán bào tử, từ quá khứ đến hiện tại, khắp nơi đều là những hạt bụi hồng ngọt ngào.
“Nói suông không có tác dụng, cho em xem mặt đi?”
Hạ Uý cũng không thể cho xem: “Em lên mạng tìm kiếm buổi lễ kỷ niệm Realcompass hôm qua đi, anh ấy là người chủ trì, hình như có phỏng vấn đó.”
“Còn về tấm hình hồi cấp ba…” Hạ Uý hồi tưởng một chút: “Chị không lưu trong điện thoại, đợi khi nào rảnh về nhà lục lại album xem, chị có một tấm ảnh tốt nghiệp lớp anh ấy, lén lấy được đó.”
…
Thật kỳ lạ.
Những mảnh ký ức tưởng chừng đã chôn vùi từ lâu, giống như những chiếc vỏ sò nhỏ vô tình giẫm phải khi đi dạo biển, luôn khiến bạn ngứa ngáy, chua xót, đau nhói một cách bất ngờ. Khi bạn cúi xuống nhặt lên, thổi sạch những hạt cát bám trên đó sẽ phát hiện, nó vẫn còn nguyên vẻ lấp lánh ban đầu.
Hạ Uý trò chuyện với Bành Nhân, nhân tiện hoài niệm về thời áo trắng nhưng ngón tay lại không ngừng gõ vào avatar của Cố Vũ Tranh.
Phóng to thu nhỏ, phóng to thu nhỏ.
Cuối cùng, avatar rung lên, một dòng chữ nhỏ hiện ra –
[Tôi đã vỗ vỗ “Yz.”]
Hạ Uý nheo mắt lại.
Người tạo ra tính năng vỗ vỗ này chắc chắn không có tư duy người dùng, ít nhất là không cân nhắc cho những người ngại giao tiếp, ai lỡ tay chạm nhầm chắc phải tự chặt ngón tay mình đi mất!
May thay, Hạ Uý không ngại giao tiếp, ngược lại cô thấy cực kỳ thoải mái.
Vỗ nhẹ không có thông báo, chỉ cần nhấn giữ để thu hồi là được nhưng ngón tay cô chưa kịp chạm vào màn hình, khung chat đã nhảy lên một dòng.
Yz.: [Ừ, mình đây.]
[Lời tác giả]
Đố vui có thưởng: Bạn học cấp ba đến phỏng vấn Tiểu Cố sẽ là ai?

Gửi phản hồi