Nếu mỗi lần rung động đều bị trừ điểm, có lẽ tôi đã sớm bị phạt rời sân từ lâu.
Hạ Uý bật cười trước câu trả lời tựa như AI của Cố Vũ Tranh.
compass:[Tay run quá! Lỡ tay thôi! Mình phải đi bắt máy bay đây!]
Nửa phút sau.
Yz.:[Ừ, thượng lộ bình an.]
Cuộc trò chuyện kết thúc như thế.
Hạ Uý lại có thêm cảm nhận mới, cô cảm thấy những cuộc trò chuyện trên mạng với Cố Vũ Tranh thật kỳ lạ, họ không giống như bạn học cũ không có chút giao lưu nào từ nhiều năm trước, mà giống như những người bạn luôn giữ liên lạc.
Sự thân thuộc và tự nhiên ấy dường như xuất hiện từ hư không.
Cuộc đối thoại của họ có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, cũng có thể dừng lại bất cứ lúc nào, dù người cuối cùng kết thúc bằng dấu chấm câu là ai, cũng không cần phải ngượng ngùng, càng không cần khách sáo.
Trạng thái cân bằng kỳ diệu này khiến người ta thấy thư giãn.
“Bởi vì chị vốn là người như thế mà, nói chuyện với chị chẳng có chút áp lực nào. Người bạn học này của chị…” Bành Nhân đột nhiên đổi giọng: “Không, đối tượng từng thầm thương trộm nhớ của chị chắc cũng cảm thấy như vậy.”
Phải nói rằng, Hạ Uý rất thích nghe lời khen như thế này.
–
Lần này trở về Vinh Thành, cô lục tung phòng mình, cuối cùng đã tìm thấy tấm ảnh tốt nghiệp cấp ba trong ngăn kệ dưới cùng của giá sách.
Một tấm ảnh dài, các thầy cô ngồi ở hàng đầu, giáo viên chủ nhiệm ngay chính giữa, các giáo viên bộ môn xếp hai bên, phía dưới ảnh còn ghi chú tên tất cả giáo viên và học sinh theo vị trí đứng, cách làm này thực sự rất chu đáo, để sau nhiều năm nhìn lại, không phải buồn lòng vì không nhớ nổi tên bạn cùng lớp.
Trong ảnh, Hạ Uý vẫn còn để tóc ngắn, bên trái cô là Mễ Doanh, bên phải là Hoàng Giai Vận, còn Trịnh Du thì đứng ở hàng cuối cùng, hàm răng trắng nổi bật.
Hạ Uý chụp lại tấm ảnh, gửi vào nhóm nhỏ ba người của cô, Mễ Doanh và Trịnh Du, kèm lời nhắn: [Mọi người, cùng hoài niệm thanh xuân nào.]
Mễ Doanh không lên tiếng, ngược lại Trịnh Du trả lời ngay: [Anh đây vẫn trẻ trung như xưa mà?]
Hạ Uý châm chọc: [Cậu tăng ít nhất mười ký rồi đúng không? Hay là mười lăm?]
Trịnh Du ngay từ khi đăng ký nguyện vọng đại học đã không đi theo lối mòn, vốn là học sinh ban tự nhiên lại lao vào khối ngành xã hội, chọn thành phố Trùng Khánh, theo học chuyên ngành báo chí. Đến lúc tốt nghiệp, cậu lại bốc đồng trở thành dân lấy tin, hiện đang làm phóng viên cho một trang báo điện tử.
Năm ngoái chuyển từ mảng giải trí sang công nghệ, áp lực công việc vẫn không hề giảm. Tất cả ngành nghề liên quan đến công nghệ internet đều khó tránh khỏi tăng ca, giờ giấc ngày đêm đảo lộn và tăng cân dần trở thành một căn bệnh chung.
Cậu ta trả lời Hạ Uý bằng một biểu tượng mặt cười: [Xin cậu hãy sống như một con người đi!!!]
Hạ Uý cười vui vẻ, tiếp tục lật xem những tấm ảnh còn lại.
Tấm ảnh lớp tốt nghiệp lớp chọn ban tự nhiên cũng nằm trong album của cô, chỉ có điều chất liệu giấy ảnh trông hơi khác biệt một chút.
Ảnh tốt nghiệp thường tính theo đầu người, lớp báo bao nhiêu người thì rửa bấy nhiêu tấm, có muốn dư một tấm cũng không có. Hồi đó Hạ Uý nhờ Trịnh Du, Trịnh Du lại nhờ một người bạn hồi cấp hai đang học lớp chọn để mượn được một tấm.
Hạ Uý mang ra tiệm in để scan rồi lại in màu, tự ép plastic, loay hoay một hồi cuối cùng cũng tạo ra được một bản copy.
Lúc đó Trịnh Du còn trêu chọc Hạ Uý vì để ngắm một người mà phải in cả một tấm ảnh tập thể. Hạ Uý cũng thấy ngại, lại còn có chút uất ức khó nói thành lời: “Thì sao? Mình và cậu ấy đâu có nhiều ảnh chụp chung hay tự sướng như với mọi người… Bọn mình còn chẳng phải là bạn nữa là…”
Uất ức xong, cô không quên dọa Trịnh Du: “Chuyện này mình chưa kể với ai ngoài cậu, ngay cả Mễ Doanh cũng không biết. Mình cảnh cáo cậu, nếu dám tiết lộ thì cậu sẽ…”
“Thì sao?”
“…” Hạ Uý không nỡ nguyền rủa bạn mình, dù chỉ là đùa vui.
Trịnh Du giơ ba ngón tay thề: “Biết rồi, mình hứa sẽ tuyệt đối giữ bí mật. Nhưng có thời hạn không? Người ta ký hợp đồng bảo mật cũng có thời gian mà.”
Hạ Uý không cần suy nghĩ: “Vậy thì mười năm đi.”
Mười năm, dường như là một mốc thời gian đầy ý nghĩa, ít hơn thì có vẻ hời hợt, nhiều hơn lại trở nên cũ kỹ, nếu không Trần Dịch Tấn cũng đã không ca ngợi nó một cách sâu lắng đến thế. Vừa đủ như vậy, đủ để nâng niu một chút lãng mạn.
Hạ Uý tính nhẩm, đã chín năm trôi qua kể từ ngày họ tốt nghiệp trung học. Ngày ấy tưởng chừng xa vời vợi, vậy mà chỉ chớp mắt đã sắp chạm tới.
Những tương lai từng mơ ước thuở đó, phần lớn đều không thành hiện thực. “Ngôi sao tương lai” Trịnh Du không còn vẽ tranh nữa, Mễ Doanh, người từng thề sống chết không về phương Nam thì lại kết hôn ở Quảng Châu. Còn Hoàng Giai Vận… bao năm nay không một tin tức, không biết cô ấy có trở thành bác sĩ như mong ước của mình không.
Hạ Uý không thể biết được tuổi mười tám của Cố Vũ Tranh ấp ủ những giấc mơ gì, cũng chẳng rõ công việc hiện tại anh đang làm có phải là điều anh thực sự yêu thích hay không.
Làm game, giống như một người thợ xây dựng thế giới khác, từng viên gạch, từng nắm đất đều được nhào nặn tỉ mỉ.
Ít nhất Hạ Uý cảm thấy, sự nghiệp này thật tuyệt.
Cô dùng điện thoại lấy nét, chụp lại hình Cố Vũ Tranh trong tấm ảnh tốt nghiệp rồi gửi cho Bành Nhân, hỏi: “Sao nào?”
Bành Nhân đánh giá cao: “Đúng là nổi bật thật, nhìn khí chất thanh xuân này đi.”
Hai chữ “thanh xuân” nghe vô cùng xa lạ, vì nó đã dần chìm vào quên lãng từ lâu.
Trong ảnh, Cố Vũ Tranh không cười. Vì mới gặp gỡ gần đây, Hạ Uý có thể nhận ra sự khác biệt rõ ràng hơn, nếu thời trung học anh như mặt hồ nhỏ tích tụ từ cơn mưa lạnh thì giờ đây lại giống mặt nước dưới ánh mặt trời, có gió xuyên qua ánh mặt trời ấm áp tạo thành muôn vàn gợn sóng lăn tăn.
Chàng trai mặc áo đồng phục mùa hè, dáng đứng thẳng tắp thanh tú, ánh mắt trầm tĩnh.
Điều này thì không khác gì hiện tại.
–
Hạ Uý tham gia vào nhóm cựu học sinh trường trung học Vinh Thành.
Trong nhóm toàn những cựu học sinh các khóa đã xác nhận sẽ tham dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường.
Cố Vũ Tranh cũng ở đó, trong danh sách thành viên nhóm, không cần tốn sức đã tìm thấy tên anh.
Cuối tháng Tám, Thượng Hải có triển lãm truyện tranh shounen, Hạ Uý sẽ đến. Cô đăng lịch trình hoạt động của mình lên trang mạng xã hội, đồng thời nhớ lại “lời mời” trước đó với Cố Vũ Tranh, hẹn cùng nhau đi ăn.
Mở hộp thoại với Cố Vũ Tranh, cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở lần tạm biệt trước.
Hạ Uý vừa gửi đi một sticker mèo gõ cửa thì ngay lập tức bên kia đã có tin nhắn phản hồi, như thể họ cùng gửi trong một khoảnh khắc đó.
Giọng điệu của Cố Vũ Tranh rất tự nhiên, rất bình thường.
Yz.: [Ngày mấy đến Thượng Hải?]
Hạ Uý trả lời: [Ngày mai!]
Rồi kèm theo một biểu tượng chào: [Mình có việc vào thứ Bảy, chủ nhật hẹn đi ăn nhé đồng môn?]
Yz.: [Được, muốn ăn gì?]
Hạ Uý hoàn toàn không suy nghĩ nhiều, cũng chẳng hề nhận ra cuộc đối thoại qua lại này ẩn chứa một sự mơ hồ khó tả.
Cô chỉ đơn giản nghĩ đó là cuộc gặp mặt ngoài đời giữa hai người bạn thân.
Trước đây cũng không phải chưa từng có.
Không ngại ngùng, cô trực tiếp lôi ra từ ứng dụng đánh giá một nhà hàng đã muốn đến từ lâu, gần chùa Tĩnh An, nổi tiếng với bánh mì kẹp phô mai thác đổ, thịt bò xay thủ công, được đánh giá rất cao. Dù trông có vẻ như đã được trả tiền quảng cáo nhưng Hạ Uý thấy không sao, ít nhất cũng phải thử một lần.
Yz.: [Cậu chọn đi. Mình sẽ đón cậu.]
–
Chủ nhật, Hạ Uý dậy sớm.
Khi còn cách mười hai giờ trưa mười phút, Cố Vũ Tranh nhắn tin báo sắp đến.
Cô vội vàng xuống lầu, đợi ở cửa khách sạn.
Lại là một ngày nắng gắt, ánh mặt trời giữa trưa chói đến mức không mở nổi mắt, Hạ Uý không biết khái niệm “sắp đến” của Cố Vũ Tranh là gì nhưng khi cô đợi khoảng năm sáu bảy tám phút, bắt máy cuộc gọi thoại thì nghe thấy tiếng ve kêu rất rõ.
Giọng nói trong trẻo và vững vàng của Cố Vũ Tranh vẫn có tác dụng làm dịu lòng người, anh thành khẩn giải thích: “Xin lỗi, thực ra lúc nhắn tin cho cậu là mình đã đến rồi nhưng lại chưa tìm được chỗ đỗ xe quanh đây.”
Hạ Uý không hiểu: “Sao phải tìm chỗ đỗ xe? Cậu chỉ cần bật đèn xe để mình nhìn thấy, mình nhảy vào xe chỉ mất có hai… ba giây thôi.”
Cố Vũ Tranh không giải thích.
Anh chỉ nghĩ, dù là phép lịch sự hay sự coi trọng, anh đều nên đợi trước khi Hạ Uý xuất hiện.
Chỉ tiếc là đã làm hỏng chuyện.
Hạ Uý dĩ nhiên không bận tâm: “Vậy đừng đỗ xe nữa! Nói mình biết cậu ở đâu, mình đi tìm cậu!”
Bên kia tiếp tục im lặng, một lát sau, Hạ Uý mơ hồ nghe thấy một tiếng cười rất nhẹ, rất khẽ, ngắn ngủi, tựa như chiếc lá vừa lướt qua mặt nước chỉ kịp thấm chút ẩm ướt, không hề mang ý chế nhạo. Cô chưa kịp suy nghĩ về ý nghĩa của tiếng cười đó thì Cố Vũ Tranh đã nhắc nhở: “Hay là cậu nói cho mình biết vị trí của cậu đi.”
“Mình á? Ra khỏi khách sạn rẽ phải, không xa lắm, có một cái cây, rất cao.” Hạ Uý ngẩng đầu lên: “Ở đây có thể tránh nắng.”
Lời miêu tả thô sơ này…
Trên đường phố Thượng Hải đâu đâu cũng có cây cối um tùm khắp nơi nhưng Cố Vũ Tranh cực kỳ nghiêm túc lặp lại: “Ừm, một cái cây rất cao…”
Ngay giây phút sau, anh đã nhìn thấy Hạ Uý.
Dù cách một khoảng cách nhưng cô mặc chiếc váy dài trắng hai dây, vạt váy đung đưa, tựa như chú chim đậu dưới bóng cây, thực sự rất khó để người ta không chú ý.
Cuộc gọi kết thúc.
Hạ Uý tưởng mình vô tình chạm phải màn hình nên cúi xuống nhìn điện thoại, nhưng chỉ trong chốc lát, tai nghe đã bị tháo ra. Một bàn tay từ phía sau vươn tới, móc chính xác vào dây đeo, nhẹ nhàng kéo tai nghe ra.
Hạ Uý quay người.
Cái nhìn đầu tiên thấy Cố Vũ Tranh, trái tim cô như bay qua thung lũng, chao đảo một cái.
Khi cô hoàn toàn ẩn mình trong bóng râm của tán cây, Cố Vũ Tranh đứng ở ranh giới giữa bóng mát và ánh nắng.
Khác với dịp gặp mặt trang trọng hôm đó, hôm nay anh mặc một chiếc áo phông trắng bình thường, nhìn anh gọn gàng, phóng khoáng và nhẹ nhàng, cảm giác đó giống hệt như khi anh mặc đồng phục mùa hè thời cấp ba, khiến Hạ Uý nhất thời hoang mang.
Cô không thể kìm lòng nhớ lại lời nhận xét của Bành Nhân về Cố Vũ Tranh, cái khí chất thanh xuân quái quỷ này!
Dù cho thứ tình cảm “thích” mãnh liệt đã phai nhạt nhưng chuyện trái tim mình rung động thuận theo tự nhiên thì lại dễ như trở bàn tay.
Dù bao nhiêu năm trôi qua, dù lặp lại bao nhiêu lần.
…
“Xin lỗi, để cậu đợi lâu rồi.” Cố Vũ Tranh nói.
Hạ Uý có cảm giác, bữa trưa còn chưa ăn mà ánh nắng giữa trưa đã biến thành thứ sốt phô mai mật ong sánh ngọt, đổ từ trên đổ xuống, vẽ nên đường cong nhẹ nhàng nơi khóe miệng anh.
“Không lâu, không lâu…” Cô bắt đầu lắp bắp.
“Đang nghe gì đó?” Cố Vũ Tranh chỉ vào chiếc tai nghe trên cổ cô.
“À, Ed Sheeran.”
Câu trả lời khiến Cố Vũ Tranh nhướng mày: “Cậu cũng thích Ed Sheeran à?”
Chữ “cũng” này đã thành công khiến Hạ Uý chợt tỉnh.
Cũng…
Rõ ràng là vì hôm nay cô có hẹn ăn với Cố Vũ Tranh, mà cô lại vô tình nhớ đến hồi cấp ba Mễ Doanh từng nói về ca sĩ mà Cố Vũ Tranh thích, ngoài Lâm Hữu Gia ra thì chỉ có Ed Sheeran thôi.
Nghe một bản nhạc cũ, gặp một người từ quá khứ, thật là lãng mạn biết bao.
Hạ Uý lấy lại bình tĩnh, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Cố Vũ Tranh, từ trán anh dần dần di chuyển xuống rồi bật cười: “Cậu bị cận à? Bình thường có hay đeo kính không?”
Cố Vũ Tranh ngơ ngác một chút: “Hơi cận nhẹ, khi làm việc thì có đeo.”
“À” Hạ Uý suy luận chính xác: “Vậy là sáng nay cậu có làm việc.”
Đối mặt với biểu cảm bối rối của Cố Vũ Tranh, cô dùng một ngón tay chấm nhẹ vào giữa sống mũi mình. Đó là vết hằn đỏ do kính để lại, rất nhỏ, không rõ, nhưng khi anh đứng dưới ánh mặt trời thì vết hằn nhỏ đó lại trở nên trắng sáng…
“Ở đây.” Thấy Cố Vũ Tranh vẫn chưa hiểu, Hạ Uý giơ tay lên.
Lần này là hướng thẳng về phía anh.
Sống mũi anh cao thẳng rất thu hút, Hạ Uý chỉ định chỉ vị trí cho anh, không định chạm vào đâu nhưng trùng hợp thay, cùng lúc đó, Cố Vũ Tranh cũng đưa tay lên. Hai ngón tay chạm nhẹ vào nhau trong chốc lát, Hạ Uý cảm nhận được nhiệt độ tay Cố Vũ Tranh thấp hơn cô một chút.
Phựt một cái, mọi thứ đột nhiên trở nên căng thẳng.
Chỉ có thể co ngón tay lại.
So với cô, Cố Vũ Tranh lại là người tự nhiên hơn, anh hiểu ra, buông tay xuống, bật cười đầy bất lực.
…
Trời ơi, cái người này sao thế nhỉ?
Đừng cười nữa được không?
I’m thinking about how people fall in love in mysterious ways
Người ta bắt đầu tình yêu bằng những cách thật bí ẩn
Maybe just the touch of a hand
Có lẽ chỉ cần một cái chạm tay
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau…
Bài hát của Ed Sheeran bị tạm dừng.
Một cơn gió bất chợt thổi qua, làm rung động tán cây trên đầu, làm lay động làn váy cô. Trong lòng Hạ Uý, tiếng ve kêu không ngớt hôm nay còn dữ dội hơn trước.
Ngày còn đi học, cô chỉ thấy vẻ lạnh lùng trầm mặc của Cố Vũ Tranh là thu hút, nào ngờ nụ cười của anh lại có sức công phá lớn đến thế.
Anh tu luyện ở đâu vậy? Con người có cần phải cầu tiến đến mức nắm giữ mọi kỹ năng khiến người ta rung động như thế không?
“Mình đói rồi.”
Hạ Uý đột nhiên cảm thấy giận chính mình. Cô lạnh lùng bước ra khỏi bóng cây, quay đầu nhìn Cố Vũ Tranh rồi hất cằm:
“Đi nhanh lên, bạn học Cố.”

Gửi phản hồi