Mình cũng có nuối tiếc.
Hạ Uý tỉnh dậy vào sáng thứ Tư thì nhận được tin nhắn từ Mễ Doanh.
Cô đã hẹn thuê studio chụp hình nên cần đến sớm nhưng tin nhắn của Mễ Doanh lại đến sớm hơn, được gửi lúc 3 giờ 30 phút sáng, vẫn là những câu hỏi quen thuộc: Hạ Uý, đang ở đâu, bận gì không, nếu rảnh thì có thể gọi điện được không?
Mễ Doanh, người luôn miệng nhắc nhở thức khuya da sẽ xấu, giờ lại thức trắng đêm? Hơn nữa, giọng điệu trong tin nhắn lại lịch sự quá mức, phảng phất sự xa cách kỳ lạ.
Lòng Hạ Uý đầy nghi hoặc, lướt lại những tin nhắn của Mễ Doanh trong hai ngày gần đây, càng xem càng thấy bạn mình khác thường, cô lập tức bấm máy gọi lại. Lần này, đầu dây bên kia có người bắt máy.
“Chào con con là Hạ Hạ phải không?” Một giọng nữ lạ hoắc, có tuổi vang lên: “Xin lỗi con, dì là mẹ chồng của Mễ Doanh, tin nhắn là do dì gửi đó.”
Hạ Uý giật mình, dây thần kinh dọc sống lưng tê rần, cô đứng bật dậy như lò xo, va phải túi đồ trang điểm, đồ đạc rơi lả tả khắp sàn.
Nửa tiếng sau, Hạ Uý bắt taxi ra sân bay Hồng Kiều, vừa đi vừa nhắn tin xin lỗi Bành Nhân và nhiếp ảnh gia đã hẹn trước.
Dù có lý do chính đáng nhưng việc đột ngột hủy hẹn vẫn là bất lịch sự, hơn nữa tiền thuê studio khá đắt, tiền đặt cọc không được hoàn lại khiến lòng Hạ Uý đau như cắt nhưng cô chỉ biết cắn răng chịu.
Hạ Uý từng gặp ba mẹ chồng Mễ Doanh trong đám cưới của cô ấy, họ trông rất trẻ, hiển nhiên xuất thân từ gia đình khá giả, đối đãi với khách khứa rất chu đáo. Để tiện cho khách bên nhà gái, suốt buổi lễ, cả gia đình nhà trai cố ý không nói tiếng Quảng Đông mà dùng tiếng phổ thông để giao tiếp, lễ nghi đầy đủ. Lúc đó, mấy đứa bạn cùng lớp đều bảo Mễ Doanh là mèo mù vớ được cá rán, lấy được tấm chồng vô cùng tử tế.
Mẹ chồng Mễ Doanh giải thích qua điện thoại, nếu không đến bước đường cùng, họ cũng không muốn làm phiền cô nhưng hiện tại Mễ Doanh đóng kín cửa phòng, không ăn không uống, cũng không nói chuyện, trông rất đáng lo. Bà đã đợi lúc con dâu ngủ say, lén mở cửa phòng lấy điện thoại nhắn tin cho Hạ Uý.
“Trong danh sách bạn bè của Mễ Doanh có hai người được ghim lên đầu, một là Quảng Gia, một là con.” Mẹ chồng Mễ Doanh nói: “Quảng Gia hiện đang ở nước ngoài, không thể về ngay được nên dì đành phải nhờ con thôi.”
Hạ Uý gật đầu tỏ ra thấu hiểu.
Cuộc sống bình thường làm gì có những tình tiết lãng mạn như phim thần tượng, không hợp ý là vung tiền như rác, có khi cả năm sau cả nhà phải trông chờ vào đơn hàng của dự án này, dù Quảng Gia ở bên ngoài có nóng lòng sốt ruột cũng không có cách nào để lo liệu được.
“Từ khi phát hiện có thai, đã như vậy rồi sao?” Hạ Uý hỏi.
“Đúng vậy, ban đầu ai ai cũng đều rất vui, ai mà biết…”
…
Hạ Uý xuống máy bay, xách hành lý chạy thẳng đến nhà Mễ Doanh, là ba mẹ chồng Mễ Doanh ra mở cửa. Thấy Hạ Uý chạy đến mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, chảy dọc xuống cổ thì họ liền liên tục xin lỗi.
Hạ Uý dùng tay quệt ngang mặt, ra hiệu về phía cánh cửa đóng chặt, nhỏ giọng hỏi: “Có khóc không ạ?”
Làm bạn với nhau 10 năm, còn có sự hiểu biết lẫn nhau của họ, gặp chuyện mà không rơi nước mắt thì đó không phải là Mễ Doanh. Phải thừa nhận rằng, trên đời này có những người thích khóc, họ coi khóc như một cách giải độc, giải tỏa áp lực.
Nhưng trớ trêu thay, mẹ chồng Mễ Doanh lắc đầu: “Chỉ là không ăn không uống, cũng không ngủ nghê gì cả, dì đã thử khuyên mấy lần nhưng không có tác dụng. Khóc cũng không khóc nhưng càng như vậy ở nhà càng lo lắng hơn.”
“Vậy để con vào xem sao.”
Hạ Uý đi đến cửa phòng ngủ, cũng không gõ cửa, đẩy cửa bước thẳng vào.
Trong phòng ngủ tối om.
Rõ ràng là buổi chiều nắng đẹp nhưng rèm cửa kéo kín mít, Mễ Doanh cuộn tròn mình trong chăn, nhìn từ xa trông chẳng khác nào một cục bột nhỏ. Hạ Uý dùng ngón tay chọc chọc vào chỗ phồng lên của cục chăn nhỏ đó: “Ê, làm gì mà nhìn cậu giống con chim cút vậy?”
Ba mẹ chồng Mễ Doanh đứng ở phòng khách, nhìn nhau. Đợi rất lâu, chỉ nghe loáng thoáng thấy Mễ Doanh khàn giọng nói một câu: “Sao cậu lại đến đây?”
Chưa đầy hai giây sau, tiếng khóc dữ dội truyền đến.
Tiếng khóc thảm thiết khiến người ta sốt ruột, giống như một quả bom bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ.
Hạ Uý đứng bên giường, mặc cho Mễ Doanh ôm chặt lấy eo mình như một con gấu túi không chịu buông, nước mắt và mồ hôi thấm ướt cả quần áo. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Mễ Doanh, giúp cô nàng nhuận khí: “Không sao mà, không sao đâu…”
Ánh nắng len lỏi qua khe hẹp dưới tấm rèm cửa, xuyên thủng bóng tối trong phòng ngủ, mang theo một chút ánh sáng.
Yếu đuối, nhạy cảm, dễ khóc. Những đặc điểm này khi đặt trong một bối cảnh xã hội luôn ca ngợi hình tượng người phụ nữ mạnh mẽ dũng cảm, dường như đã trở thành biểu hiện yếu mềm bị mọi người chê trách. Nhưng Hạ Uý không thể nào có chút phê bình nào với Mễ Doanh bởi vì Mễ Doanh vốn là người như thế.
Họ đã cùng nhau trải qua quãng thời gian trưởng thành, từ tuổi thiếu niên đến tuổi trưởng thành, như những mũi kim chỉ xuyên qua thắt lại chặt chẽ, không ai hiểu nhau hơn họ. Dù cho là những đường nét theo thời gian hay những dấu ấn từ quá khứ.
Hạ Uý ôm Mễ Doanh, đợi những giọt nước mắt của cô từ từ khô đi. Trong khoảnh khắc mơ hồ, cả hai dường như quay lại trường trung học Vinh Thành. Khi ấy, Mễ Doanh bị mắng vì làm sai một câu hỏi kiến thức cơ bản trong bài thi giữa kỳ mà giáo viên hóa học đã giảng đi giảng lại nhiều lần. Dưới giàn hoa tử đằng trong buổi học tối, cô đã khóc như vậy, khiến Hạ Uý vừa phải lau nước mắt cho cô, vừa che chắn ánh mắt tò mò của mọi người qua lại trước dãy lớp học.
Đêm xuống, trăng khuyết bên ngoài dường như không sáng như ánh đèn tự học buổi tối ngày ấy. Hạ Uý nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ vì ngày ấy lòng đầy khát vọng nên nhìn đâu cũng thấy tươi sáng nhẹ nhàng.
Ba mẹ chồng đã sớm lui về phòng khách, để lại không gian riêng cho hai người. Mễ Doanh và Hạ Uý nằm cạnh nhau trên giường. Hạ Uý cầm que thử thai giơ lên ngắm nghía, rồi xoa xoa bụng Mễ Doanh: “Trời ơi, không thể tin được, cậu sắp làm mẹ rồi!”
Một câu nói khiến Mễ Doanh vừa được dỗ dành đã lại bật khóc. Suy cho cùng, cô buồn bực vì sự xuất hiện bất ngờ của đứa bé này. Mễ Doanh không thể chấp nhận được việc bản thân chưa kịp trưởng thành đã đột nhiên phải nuôi dạy một bé con khác. Trong phút chốc, cô cảm thấy như trời sập, bản năng muốn chạy trốn nhưng biết chạy đi đâu đây?
Những biểu hiện thời gian qua như chán ăn, mất ngủ, mộng mị, tâm trạng bất ổn cũng đã có lời giải, đó là do thay đổi nội tiết tố. Phản ứng thai nghén của Mễ Doanh rất mạnh, bắt đầu ngay từ giai đoạn đầu. Cô cẩn thận đặt tay lên bụng nhưng vừa nghĩ đến một sinh linh bé nhỏ trong đó lại hoảng hốt buông tay ra.
“Ba mẹ cậu đã biết chưa?”
“Biết rồi, họ muốn đến thăm mình nhưng mình không muốn họ tới.”
Mũi Mễ Doanh đỏ ửng, ngước nhìn lên trần nhà: “Quán lẩu của mẹ mình gần đây mới mở thêm chi nhánh, bà bận đến mức không có thời gian ngủ, ba mình cũng vậy, dạo trước đi khám sức khỏe, bác sĩ nói ông có dấu hiệu tiểu đường, huyết áp cũng cao bất thường, có lần suýt nữa đã ngất xỉu tại nhà.”
“Quảng Gia thì sao?”
“Mình đã nói với anh ấy rồi, anh ấy rất vui.” Mễ Doanh dùng tay gạt nước mắt: “Anh ấy vui thì có ích gì? Mang thai đâu phải anh ấy vất vả, đứa bé cũng đâu phải anh ấy sinh, chỉ biết vui là được rồi.”
Hạ Uý nắm chặt tay Mễ Doanh: “Cậu đừng nói vậy, Quảng Gia tốt lắm, cả ba mẹ anh ấy nữa, dù sao từ lúc hai người yêu nhau đến khi kết hôn mình cũng chứng kiến toàn bộ, họ đối xử với cậu thật sự không có gì để chê.”
“Mình biết! Mình cũng không phàn nàn! Chỉ là mình…”
Câu nói chưa dứt, Hạ Uý thay cô bổ sung: “Cậu chỉ là đang sợ hãi thôi.”
Đôi mắt đỏ hoe của Mễ Doanh nhìn chằm chằm vào Hạ Uý, giây lát sau, nước mắt rơi lã chã: “Ừ, mình đang sợ, trong lòng còn có chút tiếc nuối nữa.”
Sợ sự thay đổi đột ngột, sợ những rủi ro không lường trước, sợ cuộc sống sau này không như ý muốn.
Còn về sự tiếc nuối thì càng nhiều hơn.
Điều khó chấp nhận nhất là giai đoạn tự do nhất cuộc đời đến đây là kết thúc. Sau này Mễ Doanh sẽ phải trở thành một “người lớn” thực thụ, trên có già dưới có trẻ.
Dưới gánh nặng của sự trưởng thành, tay chân bị trói buộc. Sao có thể không buồn cho được?
Mễ Doanh nói: “Thực ra mình còn rất nhiều việc muốn làm, mình hai mươi bảy tuổi rồi, ngoài việc kết hôn, dường như chẳng thành tựu gì. Lần đầu đầu tư tiệm bánh thất bại, mình định lần này sẽ học hành nghiêm túc, tham gia khóa học, thử lại lần nữa, em còn muốn đi châu Âu du lịch, muốn học lặn… Tóm lại tất cả kế hoạch của mình, đều tan thành mây khói vì nhóc con này.”
Hạ Uý ngắt lời cô: “Còn đòi lặn nữa! Cậu có biết bơi đâu mà đòi!”
“Không biết thì có thể học mà!”
“Bao nhiêu năm rồi, cậu học được chưa?”
Mễ Doanh bị Hạ Uý đáp trả đến mức ngớ người, liền giơ tay đấm nhẹ vào cô: “Cậu đến đây để an ủi mình hay chọc tức mình vậy?”
Hạ Uý dịch chỗ ngồi sang một bên: “Mình chỉ nghĩ là chẳng có gì đáng buồn cả. Rất nhiều việc cậu liệt kê ra, dù không có đứa bé này thì cậu cũng chưa chắc đã làm. Còn những điều thực sự muốn hoàn thành thì có con cũng không ảnh hưởng gì.”
Mễ Doanh phản bác: “Cậu nghĩ đơn giản quá.”
Hạ Uý nghiêng người, chống cằm nhìn cô: “Là do cậu phức tạp hóa vấn đề đó.”
Gặp núi thì mở đường, gặp sông thì bắc cầu, chẳng phải ông bà từ xưa đã dạy như vậy sao?
Những người bẩm sinh hay suy nghĩ phức tạp, dù có bao nhiêu năm cũng khó lòng học được, mà Mễ Doanh chính là một trong số đó.
Cô ghen tị, thậm chí có chút đố kỵ với Hạ Uý.
Ghen tị vì cô ấy lúc nào cũng như một cây súng hoả tiễn, chỉ biết lao về phía trước, chẳng bao giờ để ý đến khói bụi phía sau.
“Cậu im đi! Bàn luận chuyện con cái với mình trong khi cậu còn chưa yêu đương lần nào, bày đặt vào vai cố vấn tâm lý làm gì! Phiền chết đi được!” Mễ Doanh lật người quay lưng, nhất quyết không thèm để ý đến Hạ Uý nữa.
Hạ Uý khẽ vươn cổ nhìn qua, thấy màn hình điện thoại Mễ Doanh đang sáng, đang tìm kiếm những điều cần lưu ý trong giai đoạn đầu thai kỳ. Có vẻ hôm nay khóc đã đủ, tâm trạng thoải mái hơn nên một số chuyện cũng dần thông suốt.
…
Đêm yên tĩnh, bạn thân bên cạnh, đương nhiên là thích hợp để tâm sự.
Đặc biệt là những chuyện tình cảm.
“Mễ Doanh.”
“Gì!”
“Thực ra mình cũng có chuyện muốn nói với cậu.”
“Nói đi.”
Hạ Uý im lặng một lúc, rồi từ từ mở lời: “Mình gặp Cố Vũ Tranh rồi.”
“Ai?” Mễ Doanh quay đầu lại, ngẫm nghĩ một hồi mới chợt nhớ ra, “… À, cậu ta à. Rồi sao?”
Hạ Uý kể tỉ mỉ về lần tình cờ gặp gỡ Cố Vũ Tranh.
“Mình có một chuyện luôn giấu cậu, xin lỗi cậu nhé.” Cô xoa xoa mặt, thú nhận: “Hồi đi học, mình từng thầm thích cậu ấy.”
Mễ Doanh nghe xong vốn dĩ hơi tức giận, người bạn thân nhất lại giấu mình bí mật, bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu. Nhưng khi cô nhìn thấy chiếc vali của Hạ Uý đổ nghiêng bên nhà vệ sinh, hôm nay vừa xuống máy bay đã chạy ngay đến đây, bánh xe còn văng mất một cái.
Nhìn khuôn mặt Hạ Uý, cô quyết định không so đo nữa: “Sao? Thầm thương trộm nhớ mà cũng tự hào à? Hồi cấp ba mình thầm thương quá trời người đây.”
Chẳng hiểu có gì đáng để so sánh.
“Không chỉ vậy đâu…” Hạ Uý hít một hơi thật sâu, “Thôi, mình cũng không biết nói sao nữa….”
“Cậu gặp lại cậu ấy, còn thích cậu ấy không?”
Mới tháng trước, Bành Nhân cũng từng hỏi Hạ Uý câu tương tự, lúc đó cô trả lời rất dứt khoát. Nhưng chuyện tình cảm vốn dĩ kỳ diệu. Sau khi có chút giao thiệp với Cố Vũ Tranh, giờ phút này, khi Mễ Doanh thẳng thắn hỏi như vậy, cô bỗng do dự.
Còn thích không?
“Cậu ta không bị biến dạng chứ?”
Hạ Uý mím môi, khó giấu nụ cười: “Không, vẫn ổn. Như ngày xưa, hoặc có khi còn tốt hơn. Cậu ấy nói nhiều hơn trước, cũng hay cười hơn, mình không biết vốn tính cậu ấy như vậy hay đã dần thay đổi mấy năm nay.”
“Chắc chắn là thay đổi rồi, con người ai cũng thay đổi mà” Mễ Doanh nói: “Thế cậu tính sao? Hai người sẽ có tiến triển gì không?”
Lại một khoảng lặng dài.
Sau im lặng, Hạ Uý cuối cùng lắc đầu, vẫn đưa ra câu trả lời không đầu không đuôi: “Không biết.”
Thích hay không, có gì thay đổi, chuyện gì đã xảy ra trong quãng thời gian bị mất tích và tương lai sẽ đi về đâu, Hạ Uý hoàn toàn không biết.
Cô vốn không phải kiểu người suy tính kỹ rồi mới hành động, chuyện gì đã nghĩ là làm, chẳng bao giờ do dự. Nhưng khi đối mặt với tình cảm, có dũng khí thôi là chưa đủ.
Cô thậm chí không biết nên kéo cánh buồm lên cao bao nhiêu, hướng về đâu, khi nào nên thuận theo dòng nước, khi nào lại cần tăng tốc xông lên.
Trong cô luôn có một cảm giác bất lực mơ hồ.
Hạ Uý không thường xuyên nếm trải cảm giác này.
…
Công việc tiếp theo vào Chủ nhật, nghĩa là cô có thể ở lại Quảng Châu vài ngày. Khi Cố Vũ Tranh nhắn tin, cô đang ở bệnh viện cùng Mễ Doanh làm thủ tục khám thai.
Cố Vũ Tranh nói ngắn gọn, hỏi xem lịch trình gần đây của cô có bận không? Vì công ty năm nay bắt đầu ra mắt game mới, một tựa game ARPG di động, dự định mời vài coser đóng vai nhân vật đại diện, nếu Hạ Uý quan tâm có thể thử sức.
Bệnh viện đông nghẹt người, Hạ Uý bảo Mễ Doanh ngồi đợi ở tầng trên, cô xuống dưới đóng viện phí hộ, tranh thủ trả lời tin nhắn thoại: “Đương nhiên là quan tâm rồi! Mình nên liên hệ với ai?”
“Lát nữa mình gửi danh thiếp đồng nghiệp cho cậu, kèm thông tin cơ bản.”
Cố Vũ Tranh nghe thấy tiếng ồn ào phía Hạ Uý cùng âm thanh điện tử gọi số, bèn hỏi thăm cô đang ở đâu. Hạ Uý trả lời, nói rằng cô đang cùng bạn đi khám thai ở bệnh viện.
“Mễ Doanh, bạn học cấp ba của mình, hình như cậu cũng biết… nhưng có lẽ không thân lắm.” Hạ Uý một tay cầm điện thoại, tay kia cầm sổ khám thai, kẹp thêm chai nước khoáng dưới nách, xoay người suýt đâm vào bác sĩ sản khoa đang vội vã.
Bệnh viện luôn là nơi nhịp sống hối hả.
Hạ Uý không kịp nói chuyện lâu với Cố Vũ Tranh.
Tối về nhà, đợi Mễ Doanh ngủ say, cô mới có thể rón rén ra ban công phòng khách, tìm một góc yên tĩnh, đứng giữa màn đêm gọi lại cho Cố Vũ Tranh.
Khung cảnh đêm xa hoa của khu đô thị mới Châu Giang, khu trung tâm thương mại Thiên Hà, khi nhìn từ xa, khắp nơi lấp lánh ánh vàng vụn. Hạ Uý duỗi người một cái để xua tan mệt mỏi sau một ngày bôn ba, vô tình thốt ra một tiếng thở dài nhẹ. Nhận ra mình thất lễ, cô vội vàng bịt chặt miệng lại.
May mắn thay, Cố Vũ Tranh dường như không nghe thấy.
Anh như thường lệ trao đổi với cô một lúc về công việc, liên quan đến tiến độ quảng bá game di động, cuối cùng mới lên tiếng hỏi: “Cậu vẫn đang ở ngoài à?”
“Không có.”
“Mình nghe thấy tiếng gió.”
“Ồ, có lẽ là do nhà ở trên tầng cao đó.” Hạ Uý cẩn thận liếc nhìn xuống dưới, những thảm cỏ xanh dưới chân tòa nhà khu dân cư trông như một mê cung. “Mình đang đứng ngoài ban công hóng gió, cảnh đêm Quảng Châu đẹp lắm.”
Cô kể về lần đầu tiên mình bị choáng ngợp bởi cảnh đêm thành phố lớn, đó là vào kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba: “Lúc đó điểm thi đại học còn chưa công bố, mình cùng bạn học đi chơi Thái Lan, giữa đường ghé qua Quảng Châu. Hình như có một sự kiện triển lãm truyện tranh gì đó? Quên mất rồi, tóm lại là mình bị lạc trong tàu điện ngầm nên đã bỏ lỡ, nghĩ lại thấy hơi tiếc thật.”
Hạ Uý nhớ hôm đó, khi cùng Trịnh Du chạy đến nơi thì đám đông đã tan biến từ lâu.
“Đừng cười mình nhé, ngay cả bây giờ đôi khi đi tàu điện ngầm mình vẫn bị lạc, vì phải lên xuống liên tục. Không như xe buýt, mình chỉ cần đứng yên chờ đợi, trạm xe cần đến rồi cũng sẽ tới.”
Bên kia đầu dây, một sự im lặng bao trùm.
Hạ Uý không nghe thấy giọng Cố Vũ Tranh, tưởng là mạng kém: “Cố Vũ Tranh, cậu có nghe mình nói không?”
Một lúc lâu sau.
“Ừ, mình đang nghe.”
Trong màn đêm oi bức này, giọng anh hơi khàn, dường như không trong trẻo như mọi ngày.
Hạ Uý nói, bây giờ đã là cuối tháng tám đầu tháng chín, nếu ở Vinh Thành, thời tiết đã chuyển lạnh từ lâu rồi, đâu có nóng như thế này.
Nghe vậy, Cố Vũ Tranh từ phòng khách đứng dậy, bước ra ban công, một tay mở cánh cửa kính ra rồi đứng yên.
Gió đêm lướt qua mặt, quả thực oi ả không dễ chịu mấy. Trời dường như sắp có mưa, trong không khí thoảng mùi hăng hăng.
Đột nhiên anh nhớ lại lần đầu gặp Hạ Uý, hình như cũng là một ngày thời tiết như hôm nay, mang theo sự ngột ngạt trước cơn mưa. Khi ấy anh vừa theo Lâu Dĩnh chuyển trường đến Vinh Thành, tâm trạng hoang mang và chán nản như chìm trong làn nước mưa.
Lúc đó anh hoàn toàn không biết bước tiếp theo mình nên đi đâu nên làm gì.
Đầu thu năm ấy, Vinh Thành mưa dầm dề, thế giới như bị mây đen đè nặng, hiếm hoi lắm mới có một ngày nắng phá tan bầu không khí u ám, anh đã nhớ đến một người tên Hạ Uý.
Cô ấy dường như lúc nào cũng nhẹ nhàng, vui tươi.
Dù là trước kia hay bây giờ.
Anh cầm điện thoại nhìn ra xa vào màn đêm dày đặc, bỗng nghe thấy Hạ Uý gọi: “Cố Vũ Tranh, bên cậu cũng thấy trăng không?”
Không có trăng.
Trước cơn mưa lớn, mây đang dày đặc phủ kín bầu trời đến thế nhưng anh vẫn mỉm cười, nói dối: “Ừ, mình thấy.”
“Có đôi lúc mình cảm thấy thật kỳ diệu, như lúc này chẳng hạn, chúng ta không ở cùng một thành phố nhưng lại có thể nhìn thấy cùng một mặt trăng.”
Hạ Uý luôn có những suy nghĩ khác lạ, bộc lộ những cảm nhận ngẫu hứng: “Mặt trăng treo trên cao bao năm nay, hôm nay thế này, ngày mai cũng thế này nên những thứ đã lỡ bỏ qua, thật sự không cần phải bận tâm, chỉ cần rẽ một vòng quay lại, có khi thứ đã mất vẫn nằm nguyên ở đó, cậu nghĩ xem có đúng không?”
Giọng cô nghe rất nhẹ.
Nhưng thực ra, ở nơi không thể nhìn thấy, trái tim cô đang đập cuồng loạn, rền vang như sấm.
Hạ Uý một tay ôm ngực, vô cùng căng thẳng, không biết người bên kia đầu dây có hiểu được ý nghĩa khác của câu nói này không.
Cô vừa muốn anh hiểu, lại vừa sợ anh sẽ hiểu.
Cố Vũ Tranh, mình vốn tưởng cả đời này sẽ không gặp lại cậu nữa.
Nhưng cậu lại xuất hiện…
Còn khơi lên những cơn sóng ngầm, làm dậy lên những tiếng gầm vang, Hạ Uý cảm thấy la bàn của mình đang hoàn toàn mất phương hướng, biển đêm mênh mông sắp nuốt chửng cô, dường như chỉ có thể cố bám vào cột buồm để cố hít lấy một hơi oxy.
…
Một giây, hai giây.
Cô không đợi được Cố Vũ Tranh lên tiếng, ngược lại thấy lòng nhẹ nhõm, bắt đầu tự cứu mình: “Mình nói nhiều quá phải không? Thật ngại quá, chỉ là hôm nay đi viện với bạn, nhớ lại nhiều chuyện cũ.”
“Hạ Uý.” Cố Vũ Tranh đột ngột cắt ngang.
“Ừ, sao thế?”
“Mình cũng có tiếc nuối, tiếc nuối vì đã bỏ lỡ một số thứ.” Anh nói.
Gió đêm bỗng ngừng thổi.
Hạ Uý cảm thấy tim mình đập mạnh trở lại, như một linh cảm trước khi cơn bão ngoài biển ập đến. Cô siết chặt nắm tay áp vào ngực, cố giữ giọng điệu bình thản nhưng vẫn vô tình để lộ sự run rẩy nơi cuối câu:
“Cậu đã bỏ lỡ điều gì?”
Không khí trên cao tựa như được ánh trăng tưới mát, trong trẻo và yên tĩnh hơn, lặng lẽ len lỏi khắp cơ thể.
Trong khoảng lặng trống vắng ấy, Cố Vũ Tranh vẫn im lặng không đáp.

Gửi phản hồi