Bạn học Cố, cô giáo Hạ Hạ
Xe của Cố Vũ Tranh đỗ cách khách sạn khoảng một trăm mét.
Vốn nghĩ rằng quãng đường đi bộ này sẽ giúp xua tan đi những rung động quá đỗi rực rỡ trong lòng mình nhưng Hạ Uý nhận ra ngay rằng điều đó chẳng hề dễ dàng.
Cô bước theo sau Cố Vũ Tranh, cách nửa bước chân, không nhanh không chậm, chỉ cần sơ sẩy một chút là trán sẽ chạm vào vai người đàn ông.
Ừ, đúng là trở thành đàn ông rồi, không còn là thiếu niên nữa.
Dáng người thanh mảnh ngày nào giờ đã trở nên cao lớn vững chãi hơn.
Hạ Uý khẽ rũ mắt, liếc nhìn cánh tay Cố Vũ Tranh, làn da anh trắng sáng dưới ánh nắng với những đường nét mượt mà tự nhiên, như nét phác thảo của họa sĩ chỉ bằng vài nét bút, xuống dưới nữa là cổ tay với khung xương rõ nét.
Trong vô thức, cô đưa tay sờ lên chóp mũi mình.
Lúc làm việc, lớp trang điểm cosplay đã đủ phức tạp và tốn thời gian nên ngày thường cô ưa chuộng sự đơn giản, ra đường luôn để mặt mộc. Hôm nay cũng vậy, cô vô thức dùng ngón tay vuốt nhẹ sống mũi và cánh mũi, may quá, không có dầu.
“Xin lỗi, xe đỗ hơi xa.”
Khi Cố Vũ Tranh đặt tay lên vô lăng, đường nét xương cổ tay càng trở nên rõ ràng hơn. Hạ Uý cài dây an toàn, chỉnh lại váy rồi hỏi: “Sao cậu thích nói xin lỗi vậy?”
Cô không nhớ nổi từ khi họ bắt đầu liên lạc, Cố Vũ Tranh đã nói bao nhiêu lần xin lỗi rồi.
“Được, mình sẽ kiềm chế lại.” Cố Vũ Tranh lại bật cười.
Anh chỉnh lại hệ thống định vị, vừa lái xe vừa bắt chuyện: “Lần này cậu ở lại mấy ngày?”
“Hoạt động hôm qua đã kết thúc rồi. Thứ Tư có hẹn chụp một bộ ảnh trong studio nên mình sẽ ở Thượng Hải đến thứ Năm.”
Xe của Cố Vũ Tranh rất sạch sẽ, không có mùi nước hoa xe, cũng không có đồ trang trí. Hạ Uý ngả người ra sau, phát hiện ngay cả góc độ ngả ghế cũng vừa vặn, cô khẽ lắc nhẹ cổ rồi buột miệng: “Nhà hàng chúng ta sắp đến có lẽ hơi… nổi tiếng.”
“Vậy thì sao?”
“Nếu nó khó ăn thì cậu đừng bận tâm.” Hạ Uý kéo nhẹ hướng gió điều hòa, luồng khí lạnh lướt qua mặt. Cô kể lại với Cố Vũ Tranh về những đánh giá trên mạng, nhà hàng đó vì quá nổi tiếng nên có chút hống hách, thái độ phục vụ không tốt đã đành, còn đặt ra mấy quy định kỳ quặc như không mang đồ ra ngoài chỉ được ăn tại chỗ, bánh burger không được cắt đôi, cùng mấy món đặc sản của nhà hàng chỉ phục vụ vào bữa tối.
Cố Vũ Tranh lái xe rất êm, mắt anh nhìn thẳng phía trước, nghe đến đây anh khẽ nhíu mày: “Xin lỗi…”
Hạ Uý quay người về phía anh: “Sao lại phải xin lỗi nữa!”
“Là do mình đề xuất ăn trưa.” Anh không biết việc này sẽ khiến cô bỏ lỡ nhiều món ngon: “Chỉ là nghĩ lần đầu mời cậu dùng bữa, bữa trưa sẽ…”
Sẽ lịch sự hơn.
À…
Hạ Uý hiểu ra logic của Cố Vũ Tranh, quả là nghi thức xã giao phức tạp.
“Cần gì phải câu nệ thế!” Cô ngả người vào ghế.
Giọng điệu thoải mái của cô dường như cũng khiến anh thư giãn hơn, Cố Vũ Tranh nhướng mày: “Vậy chiều nay cậu còn kế hoạch gì khác không?”
“Không có.”
“Vậy cậu có ngại nếu mình chiếm dụng thêm một bữa nữa của cậu không?”
“Hả?”
Âm cuối câu hỏi còn chưa dứt, Cố Vũ Tranh đã xoay vô lăng, quay đầu xe ở ngã tư.
“Bữa tối chúng ta quay lại đó, như vậy sẽ không phải bỏ lỡ món nào hết.” anh nói: “Lần trước cậu đến, mình đã không tiếp đãi chu đáo, lần này coi như mình bù cho cậu. Còn bữa trưa thì… phiền cậu chọn một chỗ khác nhé?”
Hạ Uý không ngờ tình huống lại diễn biến thế này.
Một bữa hay hai bữa cũng chẳng sao, chỉ là cô vẫn canh cánh suất burger khổng lồ của quán kia, nếu bữa trưa đã no căng thì tối làm sao ăn nổi? Thật phí của trời.
“Ừm…” Hạ Uý lúng túng: “Chúng ta có thể ăn trưa đơn giản thôi được không? Hình như mình không đói lắm.”
Thật khó để nói thẳng với Cố Vũ Tranh rằng cô đang nhịn bụng chờ bữa tối. Cố Vũ Tranh dường như cũng đang suy nghĩ, một lát sau thành thật trả lời: “Mình ít khi nghiên cứu về nhà hàng.”
“Vậy bình thường đi làm cậu ăn gì?”
“Căng tin, hoặc quán dưới tòa nhà công ty.”
“Hay quá! Vậy thì đến công ty cậu đi!” Hạ Uý bỗng nhiên hào hứng: “À đúng rồi! Mình có thể tham quan công ty cậu không!?”
“Tham quan?”
“Đúng vậy! Mình muốn nhìn xem công ty làm game trông như thế nào! Còn muốn xem cả chỗ làm việc của cậu nữa!”
Hạ Uý kể về một bài báo trên website cô đã đọc hồi đại học, đó là phỏng vấn của một tờ báo nước ngoài với Blizzard.
Là nhà phát triển game nổi tiếng thế giới, một cây đại thụ trong ngành, không chỉ game của họ được yêu thích mà không gian trong công ty cũng tuyệt vời với tượng nhân vật và poster khổng lồ được bố trí khắp nơi. Không gian làm việc trong công ty đâu đâu cũng thấy yếu tố trong game, nhân viên có thể dựng lều trong khu làm việc, bàn làm việc của mỗi người đều bày nhiều mô hình và figure.
Điều này đã gây ấn tượng mạnh với Hạ Uý, người lúc đó đang phát cuồng vì Warcraft và Hearthstone, cô nghĩ được làm việc ở nơi như vậy hạnh phúc biết bao? Cô đoán môi trường
làm việc của Realcompass chắc cũng tuyệt lắm.
Đang hào hứng kể chuyện thì bỗng nhiên cô nhận thấy nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng Cố Vũ Tranh.
“Cậu cười gì á?!”
Cố Vũ Tranh lắc đầu: “Chỉ nghĩ là có thể sẽ phải khiến cậu thất vọng.”
Văn hóa công ty mà Hạ Uý nói không phải không có. Văn phòng của Lâm Tri Dịch là do anh tự thiết kế, đầy poster dán kín tường, chỗ làm việc của các nhân viên khác và phòng họp cũng thể hiện nhiều yếu tố game, cái gọi là truyền cảm hứng, tăng cảm giác gắn kết tổ chức đều có.
Chỉ là bản thân Cố Vũ Tranh không có thói quen đó.
Văn phòng và bàn làm việc của anh cực kỳ gọn gàng, có thể nói là nhàm chán, ngoài máy tính và đồ dùng văn phòng cần thiết ra thì chẳng có gì khác.
“Ồ? Vậy thôi mình không đi nữa, chỗ làm việc của người khác mình cũng không tiện xem.” Hạ Uý nói.
–
Khu vực công ty Cố Vũ Tranh tọa lạc trong khu công nghệ mới, mỗi công ty là một tòa nhà riêng, ở giữa là quảng trường hình tròn, có cửa hàng tiện lợi, nhà hàng, quán nước và các dịch vụ giao đồ ăn khác.
Giống như các khu công nghệ khắp cả nước, ngày thường thì nhộn nhịp đông đúc, còn cuối tuần lại vắng vẻ.
Hạ Uý đi phía trước, ban đầu định tìm một quán ăn đơn giản nhưng khi đi ngang qua một tiệm trà sữa thì dừng chân. Cô với tay ra sau vẫy mạnh, rồi chỉ tay ra hiệu cho Cố Vũ Tranh: “Kìa? Sản phẩm hợp tác của các cậu kìa!”
Realcompass đang hợp tác với thương hiệu trà sữa này.
Trong khu vực vừa hay có một cửa hàng, trước cửa bày một tấm standee.
Combo hai ly được tặng ly giữ nhiệt theo chủ đề, cùng quà tặng kèm là vé laser hoặc standee acrylic để lựa chọn. Hạ Uý ôm hai ly trà sữa, đưa trước mặt Cố Vũ Tranh: “Cậu muốn cái nào?”
Chưa đợi Cố Vũ Tranh trả lời, cô nheo mắt: “Không đúng, các cậu hợp tác làm sản phẩm chắc uống chán rồi nhỉ?”
“Realcompass mỗi năm có rất nhiều hợp tác đa ngành, mình cũng chưa chắc đã thử hết tất cả.” Cố Vũ Tranh rút từ tay Hạ Uý ly có nhiều đá hơn, những viên đá va vào thành ly kêu lạo xạo, anh cười nói: “Cảm ơn cậu, đây là lần đầu mình uống đó.”
Cam, xoài và nước dừa hòa quyện tạo thành một màu vàng tươi rực rỡ, giống với màu của standee nhân vật chỉ to bằng bàn tay trong tay Hạ Uý, standee nhỏ trong cửa hàng đã bị tranh hết, chỉ còn lại nhân vật này, đúng ngay nhân vật cô từng cosplay trong lễ kỷ niệm năm ngoái.
Hai người ngồi xuống khu vực nghỉ ở phía trước cửa hàng.
Mặt trời xế bóng, vừa hay tạo ra một khoảng râm mát. Hạ Uý khuấy ống hút nhìn Cố Vũ Tranh đối diện rồi bỗng bật cười.
“Sao vậy?”
“Không có gì đâu.”
Có lẽ sự xa cách lúc mới gặp giờ đã tan biến, hoặc cũng có thể vị xoài quá ngọt, ngọt đến khiến đầu lưỡi ngứa ngáy, khiến người ta khó lòng kìm được cảm giác muốn nói chuyện, Hạ Uý vẫy tay, thành thật thổ lộ: “Mình chợt nhớ đến chuyện hồi cấp ba, trước cổng trường cũng có tiệm trà sữa, cậu còn nhớ không?”
Trà sữa hồi đó toàn pha từ bột đủ màu sắc, uống xong miệng còn bị dính màu.
“Còn có lẩu, gà rán, hamburger…”
Hamburger cũng chẳng phải là loại hamburger xa xỉ như bây giờ, chỉ có miếng thịt viên đông lạnh chiên qua dầu, bên trên là một lớp sốt salad, kẹp hai lát bánh mì lại là xong. Cửa hàng hai tầng lúc nào cũng đông khách, nhiều học sinh trường trung học Vinh Thành tan học thứ Sáu không về nhà mà đến đó tụ tập hoặc làm bài tập.
“Máy nước ngọt ở đó là tự phục vụ, hồi đó không sợ béo nên lúc nào mình cũng uống nhiều lắm.”
Cố Vũ Tranh mỉm cười lắng nghe Hạ Uý kể, đẩy khăn giấy về phía cô, giúp cô lau vết nước trên bàn trước mặt: “Ừ, mình nhớ.”
Nhiều chuyện tưởng chừng đã quên lãng nhưng thực ra là chỉ thiếu một cái móc nhỏ bé để kéo mọi thứ lại với nhau.
Hạ Uý nhìn chằm chằm vào đường viền tai Cố Vũ Tranh, chợt nhận ra tai anh cũng rất đẹp, anh luôn chăm chú lắng nghe từng lời cô nói và không ngần ngại đáp lại.
Thật kỳ lạ.
Một người như vậy, sao trước đây cô lại cảm thấy anh khó gần nhỉ?
“Mình thấy cậu khác xa so với hình dung của mình.” Hạ Uý nói.
Cố Vũ Tranh không ngẩng đầu, anh rũ mắt, tiếng đá va vào nhau hòa cùng giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Cậu có ấn tượng về mình à?”
Hạ Uý muốn nói tất nhiên rồi! Nhưng cô vừa hút lên quá nhiều hạt bưởi, vị chua khiến cô không nói được.
“Cậu luôn đứng nhất mà, ai mà chẳng biết cậu?” Cô chọn một lý do khá thông thường: “Thành thật mà nói, mình thấy vận may thi cử của mình rất kém… à đúng rồi, kỳ thi đại học, đó là lần mình thi tốt nhất, có lẽ tất cả vận may đều dồn vào hôm đó, mình…”
Nói đến đây, cô đột nhiên dừng lại.
Hạ Uý mím môi, nhận ra mình đã quá thoải mái đến mức quên cả dè chừng, cô lại nhắc đến kỳ thi đại học trước mặt Cố Vũ Tranh, chẳng khác nào rắc muối lên vết thương của anh.
May thay, Cố Vũ Tranh có vẻ không để ý.
Anh nhìn thẳng vào mắt Hạ Uý, từ tốn mở lời đồng tình: “Ừ, thực ra vận may trong kỳ thi đại học của mình cũng khá tốt.”
Hạ Uý nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Anh đang rất chân thành, có thể thấy rõ, hoàn toàn không phải đang mỉa mai.
Nhưng…
Bầu không khí như đang nhảy nhót giữa những tầng mây, Hạ Uý chỉ có thể cố gắng giữ cho mọi thứ ổn định, cô ngượng ngùng chuyển chủ đề: “Ừ… vậy cậu còn liên lạc với thầy cô và bạn học cũ không?”
“Không, mình không biết tình hình của họ hiện tại.”
Cố Vũ Tranh vẫn nhìn cô.
Ánh mắt anh quá chăm chú, đáy đồng tử anh như có một vầng sáng cong cong, tình cờ lại trở thành một chiếc móc bạc lôi kéo ký ức, chậm rãi nhưng vô cùng chắc chắn kéo Hạ Uý vào.
“Hay là cậu kể cho mình nghe đi?”
…
Từ trưa đến chiều tà, từ khu công nghệ đến trung tâm thương mại gần đó, từ bữa trà chiều đến bữa tối.
Về sau, khi Hạ Uý mở ứng dụng đánh giá muốn viết nhận xét về quán ăn nổi tiếng đó, cô mới nhận ra mình chẳng nhớ nổi hương vị món ăn. Nào là phô mai thác đổ, nào là bánh burger thịt bò hành tây, tất cả đều lướt qua vị giác của cô. Còn không gian nhà hàng, nhạc nền thì càng không để lại chút ấn tượng nào.
Điều duy nhất cô có thể nhớ, là từng khoảnh khắc chạm vào ánh mắt của Cố Vũ Tranh.
Cô không ngừng kể, còn anh thì không ngừng lắng nghe.
Hạ Uý một lần nữa công nhận phép xã giao của Cố Vũ Tranh quá tốt, quá quy củ. Khi nghe kể chuyện anh vô cùng yên lặng và cực kỳ tập trung, dù những thầy cô bạn học trong lời kể của cô đã mờ nhạt trong tâm trí anh từ lâu nhưng điều đó không ngăn anh trở thành người lắng nghe tuyệt vời.
Ồ, anh còn âm thầm để ý nửa đĩa khoai tây cô đã ăn hết, nhẹ nhàng xoay chiều đĩa rồi đẩy về phía gần cô hơn.
Hạ Uý ăn miếng khoai tây cuối cùng, ngón tay còn dính bột phô mai, bất ngờ ngẩng mặt lên lại chạm vào ánh mắt của Cố Vũ Tranh.
Cô như thể đang rơi tự do vào chiếc ly thủy tinh đầy nước ấm, xung quanh kín bưng, oxy cạn kiệt.
Hạ Uý vội vàng quay mắt đi, len lén hít một hơi thật sâu.
Cũng không rõ cảm giác khó chịu nhẹ lấp đầy lồng ngực này là do ăn no hay vì một thoáng rung động trong tim mình.
Tối đó, Cố Vũ Tranh đưa cô về khách sạn.
Bước vào phòng, Hạ Uý đứng tựa ở cửa rất lâu, lẽ ra nói nhiều như vậy phải khô cổ khản tiếng mới phải nhưng cô không cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Lục tìm điện thoại, cô phát hiện vài tin nhắn chưa đọc đã bỏ lỡ trong bữa tối.
Đầu tiên là Mễ Doanh, hỏi cô đang làm gì? Muốn gọi điện trò chuyện.
Hạ Uý cảm thấy hơi lạ. Theo hiểu biết của cô về Mễ Doanh, nếu có chuyện muốn nói, đa phần sẽ thẳng thừng gọi điện ngay, đâu cần hỏi trước?
Cô gọi lại.
Nhưng Mễ Doanh không bắt máy.
Tiếp đến là Bành Nhân.
Lời lẽ thẳng thắn hơn, cô nàng nói về chuyện công việc.
“Chị đi đâu vậy? Sao muộn thế này mới trả lời tin nhắn?”
“Đi ăn với bạn học.” Hạ Uý nằm vật ra giường.
“Bạn học?” Bành Nhân nhanh trí đón bắt: “Bạn học ở Thượng Hải, là anh chàng đó à?”
Hạ Uý gật đầu trong im lặng.
“Ồ, vậy mà chị không nói sớm là hôm nay chị đi hẹn hò đi… Anh ta đang bên cạnh chị hả? Hai người ở khách sạn? Vậy thôi em không làm phiền nữa đâu.”
Bành Nhân luôn thẳng tính như vậy, khiến Hạ Uý vừa tức vừa buồn cười, cô bật ngồi dậy: “Nữ sinh đại học bây giờ sao thế này? Muốn nói gì là nói hả?!”
Cô liệt kê chi tiết lịch trình buổi chiều theo trình tự thời gian: “Gặp bạn học, không phải hẹn hò, tụi chị chỉ uống trà sữa, thấy còn sớm nên vào trung tâm thương mại dạo chơi, sau đó đi ăn tối, ăn no quá nên ra công viên gần đó đi dạo cho tiêu cơm…”
Giọng nói nhỏ dần.
Lòng tự tin cũng yếu ớt dần.
Bành Nhân cười khẽ trong điện thoại: “Bạn học?”
Hạ Uý chìm vào sự tự vấn sâu sắc.
Theo phân tích của Bành Nhân, cô dường như đã trở thành kẻ phá rối không hiểu quy tắc giao tiếp khác giới, nghĩ lại cũng phải, người trước đây không quen biết đột nhiên gặp mặt, hẹn ăn còn chưa đủ, một ngày lại làm nhiều việc đến thế, còn vô tình khớp với quy trình hẹn hò nam nữ hiện nay.
Hạ Uý cảm thấy mình thật không biết điều.
Là Cố Vũ Tranh lịch sự, có giáo dục, là vì bởi anh vốn là người tốt, đề nghị ăn hai bữa là để hết lòng với bạn, không để cô cảm thấy tiếc nuối. Chăm chú lắng nghe cô nói chưa hẳn vì hứng thú với chủ đề, chỉ là phép lịch sự mà thôi, cùng cô đi mua sắm dạo phố càng cho thấy con người anh tốt đến thế nào.
Kể cả lúc thanh toán vào buổi tối.
Hạ Uý muốn trả tiền nhưng lại được thông báo rằng Cố Vũ Tranh đã thanh toán rồi. Theo quy tắc xã giao thông thường, cô nên chuyển khoản lại số tiền đó mới phải nhưng chỉ vì một câu bâng quơ của Cố Vũ Tranh “Lần sau đi”, cô liền thuận theo mà buông xuôi, rất hào sảng búng tay một cái nói: “Được! Lần sau đến lượt mình mời cậu!”
Làm gì còn lần sau nào nữa?
Lần sau là khi nào chứ?
Theo quy chuẩn xã hội hiện đại, cái gọi là “lần sau”, “khi nào rảnh”, thực chất chỉ là cách từ chối khéo léo mà thôi.
Là cô quá thật thà, không biết nhìn tình hình nên đã vượt qua giới hạn.
Hạ Uý cảm thấy áy náy trong lòng, càng lúc càng dày đặc, cô đoán chừng Cố Vũ Tranh thậm chí chưa chắc đã thực sự muốn gặp mặt lần này, bởi khi nhìn lại, ngay cả việc hẹn ăn tối cũng là do cô đề xuất.
Đúng là chẳng ra làm sao cả!
Trách được ai bây giờ? Chỉ có thể trách bản thân cô quá vô tư.
…
Đêm đó cô ngủ không ngon.
Sáng hôm sau, Hạ Uý vừa tỉnh dậy đã với lấy điện thoại, định chuyển khoản cho Cố Vũ Tranh theo hóa đơn tối qua nhưng chưa kịp nhập mật khẩu thanh toán thì tin nhắn của anh đã hiện lên.
Vẫn là giọng điệu rất tự nhiên: “Đồ của cậu đang ở chỗ mình, khi nào cậu rảnh? Mình mang qua cho cậu.”
Hạ Uý ngẩn người một lúc.
Cố Vũ Tranh nhắc nhở cô: “Tấm standee.”
À.
Hạ Uý gãi gãi mặt: “Thôi, nhân vật đó mình có rồi, cậu giữ đi.”
Gửi xong lại hối hận, như vậy có phải tỏ ra mình rất bất lịch sự, không trân trọng tấm lòng của người khác không?
Cố Vũ Tranh cũng không ép cô mà chỉ trả lời một chữ “Ừ.”
…
Hạ Uý đặt điện thoại trước mặt, ngồi ôm gối, cằm tựa lên đầu gối, mắt nhìn vào giao diện chat với Cố Vũ Tranh mà đầu óc trống rỗng.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên.
Cố Vũ Tranh dường như mãi là nỗi thất bại trong giao tiếp của cô, ngày trước ở trường quá nhút nhát, đến cả chào hỏi cũng không dám, giờ lại quá trơ trẽn, không biết kiểm soát mức độ.
Tóm lại một câu là hễ cứ đụng đến Cố Vũ Tranh là sóng não lập tức nhiễu loạn tần số, đủ thứ chập mạch, tia lửa điện xẹt xẹt lại xuất hiện.
Ngồi ngơ ngẩn một lúc, Hạ Uý cầm điện thoại vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, đang đánh răng thì tin nhắn hiện lên, vẫn là Cố Vũ Tranh.
Yz.: [Hình ảnh]
Hạ Uý mở ra xem, trong bức ảnh rõ ràng là góc làm việc của một người đàn ông, trống trải đến mức khó tin. Trên bàn chỉ có máy tính, bàn phím, chuột, một ống đựng bút và một chiếc cốc nước, đơn giản đến lạ thường.
Nhìn qua vỏ máy trong suốt có thể thấy được cấu hình card đồ họa khá tốt.
Tin nhắn văn bản lập tức hiện lên:
[Lần đầu nghiên cứu chuyện này, xin hỏi theo gu thẩm mỹ của cô Hạ Hạ, góc làm việc của em cần trang trí thêm gì nữa không ạ?]
Hạ Uý dùng hai ngón phóng to bức ảnh, rồi phóng to thêm nữa.
Trong một không gian chỉ toàn hai màu đen trắng, một tấm standee nhân vật màu vàng tươi được đặt ngay dưới màn hình, ở vị trí nổi bật nhất, trông thật lạc lõng.
Nữ kỵ sĩ tóc buộc cao, tay giơ vũ khí trong tư thế chiến đấu, như thể đang nhắm bắn chủ nhân góc làm việc này.
Hạ Uý sửng sốt, nhìn bức ảnh rồi lại nhìn vào gương.
Không kìm được, cô nuốt ực một ngụm kem đánh răng.

Gửi phản hồi