LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 32

Núi cao hùng vĩ, sau cơn mưa, trời lại sáng.

Trước khi ông ngoại lâm bệnh, Hạ Uý chỉ biết về bệnh Alzheimer qua một số tác phẩm văn học, phim truyền hình và các chiến dịch tuyên truyền phòng ngừa trên mạng.

Cô không hiểu hết sức nặng nề đằng sau cụm từ ngắn ngủi ấy không chỉ là nỗi đau của chính bệnh nhân mà còn là gánh nặng đè lên gia đình.

Trong hành lang chờ của Khoa nội thần kinh, Hạ Uý ngẩng đầu nhìn tấm bảng tuyên truyền, trên đó ghi rằng đến năm 2030, số bệnh nhân Alzheimer ở nước ta dự kiến sẽ vượt mười triệu người, nghĩa là cứ trong ba người già tám mươi tuổi thì sẽ có một người mắc bệnh. 

Cô đọc đi đọc lại nhiều lần nhưng vẫn cảm thấy con số ấy thật xa vời, mang cảm giác mơ hồ khó nắm bắt.

Mẹ Mễ Doanh nhắn tin cho Hạ Uý: “Con đừng lo, sáng nay Mễ Doanh đã gọi điện cho dì rồi, chú nhà mình quen bác sĩ giỏi nhất về lĩnh vực này ở Vinh Thành, chúng ta cứ đi khám thêm vài bệnh viện nữa xem sao.”

Bên ngoài phòng chụp cộng hưởng từ tối om và yên tĩnh, Hạ Uý cúi đầu ngồi đó, móng tay cô bấu chặt vào mép ghế dài: “Dạ, làm phiền phiền nhà mình rồi ạ.”

“Người nhà với nhau không mà con còn khách sáo cái gì nữa!” mẹ Mễ Doanh hỏi: “Con vẫn còn công việc phải không? Kỳ nghỉ cũng hết rồi, con định khi nào đi? Con nhớ kiểm tra rồi đặt lịch hẹn với bác sĩ đi nhé.”

“Con không đi nữa.” Hạ Uý lí nhí.

Thực ra công việc của tháng mười rất nhiều nhưng đành phải hoãn lại, có những chuyến đi đã được lên kế hoạch từ nửa năm trước, dù có phải bồi thường tiền phạt hợp đồng cũng phải tạm gác lại. May mắn là Hạ Uý làm việc luôn cẩn thận chưa từng sai sót, hơn nữa đối tác cũng thông cảm, người trưởng thành nào chẳng có lúc gặp khó khăn?

Cô còn đăng trạng thái trên mạng xã hội, xin lỗi mọi người vì việc gia đình nên tạm dừng toàn bộ công việc gần đây.

Hạ Uý lắng nghe bác sĩ giải thích tình hình bệnh.

Bác sĩ cho cô biết, triệu chứng chính của bệnh Alzheimer là suy giảm trí nhớ và nhận thức nhưng biểu hiện cụ thể ở mỗi bệnh nhân không giống nhau, bao gồm nhưng không giới hạn ở rối loạn ngôn ngữ, diễn đạt không rõ ràng, mất ngủ hay gặp ác mộng, tính khí nóng nảy, mất phương hướng… 

“Có thể chẩn đoán chính xác không ạ?” Hạ Uý hỏi.

“Về cơ bản là có thể.” Các dấu ấn sinh học và hình ảnh đều là bằng chứng hỗ trợ.

“Vậy có chữa được không ạ?” Hạ Uý lại hỏi: “Nếu đến bệnh viện lớn hơn thì sao?”

Câu trả lời của bác sĩ vẫn khách quan và chân thành, có thể điều trị nhưng không thể chữa khỏi, chỉ có thể cố gắng làm chậm tiến triển của bệnh.

Hạ Uý vẫn không buông xuôi.

Cô thẫn thờ đưa ông ngoại về nhà, nhìn ông ngủ trưa, trên cánh tay nhăn nheo dán đầy băng keo cá nhân khiến tim cô đau như bị dao cắt.

Đứng dậy, cô tiếp tục liên lạc hỏi han bạn bè.

Như lời người xưa nói, Hạ Uý nghĩ mình ít nhất phải làm hết sức có thể.

Các bệnh viện ở Vinh Thành đều đã chạy khắp, vậy thì tiếp theo phải hướng đến các thành phố lớn.

Mễ Doanh và Trịnh Du thì khỏi phải nói, tuyệt đối không bao giờ từ chối.

Còn có những bạn học cấp ba, đại học vốn làm trong ngành y tế, hễ có thể giúp đỡ đều nhắn tin cho Hạ Uý.

Khi Cố Vũ Tranh gọi điện, Hạ Uý đang dọn dẹp nhà cửa.

Cô đang cúi người lau sàn, nỗi thất vọng và sự tự trách tích tụ trong lòng mãi chẳng vơi đi, đặc biệt khi nhìn thấy những chi tiết nhỏ như bụi bám ở góc phòng khách, dây giày thể thao ông ngoại thường mang đi câu cá bị buộc sai hàng, bánh xe ngăn kéo bàn trà lâu không tra dầu nên kéo ra bị kẹt…

Dù thỉnh thoảng cô vẫn về nhà nhưng những điều nhỏ nhặt dễ bị bỏ qua này đã tố cáo cô không lo chu toàn cho ông ngoại.

Cố Vũ Tranh thấy trạng thái mạng xã hội của cô nên mới gọi điện hỏi thăm.

Hạ Uý vốn lo lắng rằng cô và Cố Vũ Tranh sẽ trở nên xa cách sau lần gặp gỡ trước nhưng thực tế không phải vậy. Giọng nói của Cố Vũ Tranh vẫn như thường lệ, cứ tựa như đoạn nhạc phụ kia chưa từng tồn tại, dường như họ vốn đã là những người bạn thân thiết, đủ để nói chuyện thẳng thắn.

“Có việc gì mình có thể giúp cậu không?” Anh hỏi.

Hạ Uý nghe thấy phía đầu dây bên Cố Vũ Tranh từ tiếng ồn ào chuyển sang yên lặng hoàn toàn, dường như anh đã chuyển sang chỗ khác để nói chuyện.

“Cậu vẫn ở công ty sao? Muộn thế này rồi mà.”

“Ừ, tăng ca.” Cố Vũ Tranh nói: “Dạo này hơi bận, mình đang ở dưới tòa nhà công ty, xung quanh không có ai, chỉ mỗi mình thôi.”

Ý anh là đừng lo lắng, có khó khăn cứ thẳng thắn nói ra với anh.

Hạ Uý khép chặt cửa phòng ngủ của ông ngoại lại, rồi nhẹ nhàng bước ra ban công thì thầm kể cho Cố Vũ Tranh nghe tình hình hiện tại.

“Cuối tháng này có lẽ mình sẽ đến Thượng Hải cùng với ông ngoại.” Trán cô áp vào tấm kính, giọng nói trầm xuống: “Bạn bè giới thiệu cho mình vài bệnh viện, mình muốn đưa ông ngoại đi kiểm tra lại, mình luôn…”

Luôn không cam tâm.

Khi bệnh tật ập đến với người thân, phản ứng của mọi người đều giống nhau, khó tin và không cam lòng, mong mỏi có được chút hy vọng đảo ngược, dù tất cả bác sĩ trước đó đều đã đưa ra chẩn đoán rõ ràng nhưng trong lòng vẫn cố chấp nuôi chút hi vọng.

“Mình chỉ không hiểu, tại sao lại là ông ngoại.” Giọng Hạ Uý rất nhỏ: “Rốt cuộc tại sao chứ?”

Cô dường như chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế: “Và khả năng của mình quá nhỏ bé, mình chẳng làm được gì cả, bác sĩ nói bệnh này không thể chữa khỏi, mình chỉ có thể đứng nhìn…”

Bên kia điện thoại, Cố Vũ Tranh vẫn im lặng.

Anh không an ủi bằng lời mà chỉ cho Hạ Uý thời gian để giải tỏa cảm xúc. Suốt mấy phút đồng hồ, chỉ có hơi thở yên lặng đan xen qua khoảng không.

Cho đến khi Hạ Uý lại mở lời: “Lần này đến Thượng Hải có thể sẽ cần nhiều thời gian hơn, mình muốn ở lại cùng ông ngoại một thời gian. Một là muốn đưa ông ngoại đi kiểm tra toàn diện, hai là làm gương mặt đại diện cho game mobile cần nhiều thời gian nên mình thực sự không yên tâm, mình phải để ông ngoại ở bên cạnh chăm sóc mới được.”

Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với bác sĩ.

Bác sĩ nói, hiện tại việc điều trị bệnh Alzheimer được chia thành hai loại: dùng thuốc và không dùng thuốc.

Hạ Uý hiểu về phương pháp dùng thuốc, vậy không dùng thuốc là gì?

Bác sĩ nhìn cô, nói hai chữ: “Đồng hành.”

May mắn là ông ngoại hiện đang ở giai đoạn đầu của bệnh, thuộc dạng rối loạn nhận thức nhẹ, vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, đây đã là tình trạng tốt nhất.

Nhiệm vụ của gia đình là dành nhiều thời gian đồng hành cùng bệnh nhân, thực hiện một số bài tập thể chất và nhận thức.

Hạ Uý không thể tiếp tục để ông ngoại một mình ở Vinh Thành.

“Được thôi.” Cố Vũ Tranh nói: “Khi nào cậu lên lịch xong thì báo mình, mình sẽ sắp xếp thời gian.”

“Không, không.”

Hạ Uý vô thức từ chối, lần này lại bị Cố Vũ Tranh ngắt lời. Anh đưa ra một lý do rất chính thức: “Đã là bạn bè thì đừng khách sáo với mình. Cậu có thể nhờ những người bạn khác giúp đỡ, vậy thì càng có thể tìm đến mình.”

Mấy chữ “càng có thể” khiến lòng Hạ Uý rung động trong giây lát.

Đã nói đến mức này, tỏ ra khách sáo sẽ chỉ thừa thãi. Hạ Uý siết chặt điện thoại, khó nhọc mở lời: “Những việc khác mình đều có thể tự lo được, chỉ có một chuyện…”

“Cậu cứ nói.”

“Cậu có thể giúp mình thuê một căn nhà được không? Cho mình và ông ngoại ở, giá cả không quan trọng lắm, chủ yếu là mình không xác định được sẽ ở bao lâu nên thuê ngắn hạn được thì tốt…”

Hạ Uý không am hiểu thị trường cho thuê nhà ở Thượng Hải lắm. Hiện nay đa số đều yêu cầu đặt cọc một tháng trả ba tháng hoặc đặt cọc một tháng trả sáu tháng, thuê ngắn hạn thì giá sẽ cao hơn nên cô sợ bị lừa.

“Được.” Cố Vũ Tranh không chút do dự đồng ý: “Có yêu cầu gì không?”

“Không, nếu có thì chỉ cần gần bệnh viện một chút, giao thông thuận tiện là được.”

“Ừm.”

Câu chuyện đến đây đã đi vào hồi kết nhưng cả hai đều không có ý định cúp máy. Hạ Uý hé môi nhưng không thốt nên lời. Cô muốn nói lời cảm ơn với Cố Vũ Tranh, lại cảm thấy những lời khách sáo ấy thật sáo rỗng.

Cố Vũ Tranh dường như từ xa đã nắm bắt được sự do dự và băn khoăn của cô.

“Hạ Uý.” Anh gọi tên cô.

“Hửm?”

“Cứ thong thả thôi.” Anh nói.

Chuyện ông ngoại, cứ thong thả thôi.

Chuyện tụi mình, cũng cứ thong thả thôi.

Hạ Uý hít một hơi thật dài, thật sâu, rồi cuối cùng cũng bật cười.

Hồi trẻ, ông ngoại thường xuyên đi công tác để nâng cao nghiệp vụ giảng dạy nên việc đi xa không khiến ông ngại ngần. Hạ Uý thu dọn đồ đạc cần thiết một cách đơn giản, sắp xếp thành hai vali lớn nhỏ. Cân nhắc yếu tố sức khỏe của ông ngoại, cô chọn đi tàu cao tốc.

Hai người đến Thượng Hải đã là tám giờ tối.

Cố Vũ Tranh đến đón, anh đã đợi sẵn bên ngoài.

Anh để ông cụ lên xe trước rồi cất đồ vào cốp sau, khi quay lại thì thấy Hạ Uý đứng chếch phía sau anh nửa bước, đang nhìn chằm chằm anh.

Hôm nay cô mặc chiếc áo hoodie màu hồng thanh long rất nổi bật, có lẽ để tiện di chuyển nên cô vẫn để mặt mộc, phong cách thể thao, mái tóc xõa dưới chiếc mũ lưỡi trai đen làm nổi bật làn da trắng cùng đôi mắt trong veo dưới vành mũ.

Bãi đỗ xe ga tàu cao tốc ngập khói bụi, người người chen chúc nhưng Cố Vũ Tranh chỉ nhìn thấy cô, một trái thanh long khổng lồ vô cùng nổi bật.

Hạ Uý đưa cho anh thứ gì đó.

Là một chiếc khăn ướt mỏng tang, đã khéo léo xé sẵn một góc nhỏ.

“Lau tay đi, vali bám bụi đấy.”

Cố Vũ Tranh đón lấy, rút khăn ướt ra, giơ tay lên nhưng lại hướng về phía mặt cô. Hạ Uý vô thức né đi nhưng bị dừng lại bởi câu “Đừng cử động” của anh.

Cảm giác mát lạnh của khăn ướt dừng lại ở gò má và tóc mai, cả người Hạ Uý cứng đờ, để mặc cho Cố Vũ Tranh nhẹ nhàng lau đi chút mồ hôi trên mặt mình.

“Trời nóng lắm à?”

Gần tháng mười một rồi, tất nhiên không nóng, chỉ là lúc tàu đến ga, cô không nỡ để ông ngoại động tay, cô cố với lên để lấy vali trên giá cao nên mới đổ mồ hôi.

Không chỉ mặt, sau gáy bị tóc che cũng đã ra mồ hôi ướt nhẹp, Hạ Uý không muốn để lộ, liền giật lấy khăn từ tay Cố Vũ Tranh, lau qua loa vài cái.

Hạ Uý cúi xuống lục túi, định lấy cho Cố Vũ Tranh chiếc khăn mới, nào ngờ anh dùng luôn chiếc khăn cô vừa dùng, rất tự nhiên lau bụi giữa các ngón tay rồi ném luôn vào thùng rác gần đó.

Trong sự ngỡ ngàng của Hạ Uý, anh lên tiếng nhắc nhở: “Lên xe thôi.”

Hạ Uý ngồi ở ghế phụ, còn ông ngoại thì ngồi ở hàng sau.

Hôm nay, ông cụ có tinh thần rất tốt và vẫn có thể cởi mở trò chuyện với mọi người. Khi biết người lái xe là bạn học cấp ba kiêm bạn thân của Hạ Uý, ông trước tiên lịch sự cảm ơn, sau đó quan sát Cố Vũ Tranh kỹ lưỡng. Một lúc lâu sau, ông mới thận trọng hỏi: “Nhóc con, chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?”

Trong gương chiếu hậu, một già một trẻ nhìn nhau chằm chằm. Một lát sau, Cố Vũ Tranh đảo mắt đi, ánh mắt ánh lên nụ cười: “Ông nhìn con thấy quen ạ?”

“Ừ, có chút quen.” Ông ngoại đáp.

Nhưng ông không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.

Hạ Uý quay người nhắc nhở: “Ông ngoại, ông ngoại nhầm người rồi, ông chưa gặp anh ấy bao giờ đâu.”

“Nhóc con, con họ gì?”

Hạ Uý sợ người trong cuộc thấy ngại, liền đứng ra thay anh trả lời: “Cố Vũ Tranh.”

Cô nắm tay ông ngoại, từng nét từng nét viết vào lòng bàn tay ông.

“Núi cao hùng vĩ, sau cơn mưa, trời lại sáng, thật hay. Con trai nên đặt tên như vậy, phóng khoáng giữa trời cao đất dày.”

Cố Vũ Tranh khẽ cười.

Đây là lần đầu tiên, Hạ Uý nhận ra sự lúng túng và ngại ngùng của Cố Vũ Tranh.

Cũng khá thú vị.

Khi đến điểm đến, Hạ Uý đỡ ông ngoại xuống xe trước, sau đó di chuyển đến bên cạnh Cố Vũ Tranh, hỏi nhỏ: “Ý nghĩa tên cậu là vậy phải không? Ông ngoại mình không giải thích sai chứ?”

Cố Vũ Tranh đặt vali xuống đất: “Giải thích thế nào cũng được, chỉ là cách gọi thôi mà.”

“Không được, hồi cấp ba mình đã thấy tên cậu rất hay rồi.”

Hơn nữa luôn xuất hiện ở vị trí đầu bảng, thật nổi bật.

Hạ Uý nhanh tay kéo chiếc vali lớn hơn nhưng Cố Vũ Tranh giành lấy, đổi cho cô chiếc nhỏ hơn, nhẹ nhàng đẩy lưng cô tiến lên, vừa đi vừa trả lời: “Mình không biết, ba đặt tên cho mình, ông ấy chưa từng giải thích lý do.”

Hạ Uý cười: “Thế cậu có tên ở nhà không? Kiểu mà người lớn hay gọi ấy…”

Câu nói chưa kịp dứt, ông ngoại đi phía trước đã dừng lại, quay đầu gọi cô: “Hạ Hạ, lấy túi đựng giấy tờ chưa con?”

“Dạ lấy rồi ạ!”

Cô thì thầm bên tai Cố Vũ Tranh: “Tên khi làm việc của mình là Hạ Hạ, giống với tên ở nhà của mình. Ba, ông ngoại, cả Mễ Doanh nữa… những người thân thiết nhất đều gọi mình như vậy.”

Nói xong chợt nhớ ra, Cố Vũ Tranh từng trêu cô là cô giáo Hạ Hạ, nhưng cô giáo Hạ Hạ và Hạ Hạ, dường như vẫn có chút khác biệt nào đó.

Cách gọi trước rốt cuộc vẫn không thân mật bằng cách sau.

Khu chung cư cũ, bãi đậu xe ngoài trời, muốn đến được tòa nhà dân cư phải đi xuyên qua một khoảng không gian xanh um tùm giữa những bồn hoa và và thảm cỏ xanh mướt.

“Ừ, mình nhớ rồi, Hạ Hạ.”

Cố Vũ Tranh một tay vén nhánh cây đang rủ xuống, nói với Hạ Uý như vậy.

Hai từ nhẹ nhàng đan xen trong tiếng ồn từ bánh xe ma sát với mặt đất, tựa như được tăng thêm ma lực, có thêm răng cưa, khẽ cọ nhẹ qua màng nhĩ cô.

Hạ Uý bỗng chốc lặng thinh.

Hóa ra khi anh nghiêm túc gọi tên cô, giọng điệu lại quyến rũ đến thế.

Căn hộ mà Cố Vũ Tranh giúp Hạ Uý tìm thực ra ở cùng một khu với nhà anh, là hai tòa nhà liền kề.

Đối với điều này, Cố Vũ Tranh giải thích rằng bản thân không hề có ý gì. Anh mở điện thoại, dùng hai ngón tay phóng to bản đồ rồi đưa cho Hạ Uý, giải thích rằng chỉ là vì nơi này gần hai công viên, môi trường khá ổn, quan trọng nhất là cách bệnh viện Thuỵ Kim rất gần.

“Vả lại cũng để tiện bề chăm sóc.” Cố Vũ Tranh nói như vậy.

Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, giá cả phải chăng, thuê theo tháng, đã được dọn dẹp sẵn, Hạ Uý liền ký hợp đồng trực tuyến với chủ nhà.

Sắp xếp xong xuôi mọi thứ thì trời đã khá khuya.

Hạ Uý trải giường, dọn dẹp chỗ ngủ cho ông ngoại trước, khi cô đóng cửa phòng bước ra thì phát hiện Cố Vũ Tranh vẫn chưa đi.

Anh đang ở trong nhà tắm, chống tay lên tường giúp cô điều chỉnh nút cài đặt bình nóng lạnh.

Rửa tay xong, anh khẽ hỏi Hạ Uý: “Muốn xuống dưới đi dạo một chút không?”

Là đang nghĩ cho cô.

Vì biết cô hay lạc đường, lại thay đổi môi trường mới, anh hơi lo sáng mai Hạ Uý sẽ không tìm được cổng khu dân cư.

Hạ Uý đương nhiên hiểu được sự chu đáo của Cố Vũ Tranh, cô cũng có ý đó nhưng liếc nhìn đồng hồ: “Ngày mai cậu không đến công ty sao?”

Cố Vũ Tranh chỉ hơi nhướng mày: “Mình thức khuya quen rồi, nếu cậu mệt thì thôi…”

“Mình không mệt.” Hạ Uý nói.

Hai người ngầm đồng ý với nhau.

Cách khu dân cư không xa có một cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ. Từ đây đi bộ đến đó, tiện thể giải quyết bữa khuya.

Hạ Uý ôm hai phần cơm thịt bò trứng vừa được hâm nóng bằng lò vi sóng, lại tiện tay xách theo hai chai nước khoáng, hơi áy náy mím môi: “Thật sự xin lỗi, lần trước đã nợ cậu một bữa ăn, lần này cậu giúp mình nhiều thế mà chỉ mời cậu ăn đồ cửa hàng tiện lợi.”

Thật sự là thời gian gấp gáp quá.

“Đợi khi mình ổn định, mình sẽ mời cậu một bữa thịnh soạn hơn!” Hạ Uý vừa nói vừa quay đầu nhìn vào tủ kính giữ nhiệt: “Hoặc bây giờ có thể mua thêm cái đùi gà, hay đồ lẩu Nhật… cậu ăn được không?”

Cố Vũ Tranh cúi mắt cười: “Mình đợi bữa ăn thịnh soạn của cậu.”

Hai người đứng cạnh nhau trước quầy dài hẹp của cửa hàng tiện lợi.

Cố Vũ Tranh mở một bộ đồ dùng một lần, bóc lớp màng nhựa trên hộp cơm thịt bò rồi đẩy về phía Hạ Uý cùng với chai nước khoáng.

Khi Hạ Uý đưa tay đón lấy, anh lên tiếng nhắc nhở: “Nắp đã mở rồi, cẩn thận đó.”

Anh là người ngay cả khi đưa cho cô chai nước khoáng cũng sẽ mở nắp trước.

Hạ Uý chỉ cảm thấy lòng mình chơi vơi, đành nhấp một ngụm nước nhỏ, để dòng nước mát lạnh trôi xuống thực quản tạm thời xoa dịu chút bồn chồn trong lòng.

Ánh đèn trong cửa hàng sáng rực, một màu trắng khá chói mắt, khi ngước nhìn ra ngoài cửa kính là màn đêm đen đặc, thỉnh thoảng có xe chạy qua, đèn xe từ xa đến gần rồi lại xa dần.

Đây là một chút dịu dàng đặc trưng của đường phố Thượng Hải.

Hạ Uý bỗng thấy tò mò về cuộc sống của Cố Vũ Tranh trước khi chuyển trường đến Vinh Thành học cấp ba.

Thượng Hải là nhà của anh, giờ đây quay về định cư ở đây, phải chăng là muốn gần gũi ba mẹ và người thân hơn?

Sau bữa ăn, trên đường từ cửa hàng tiện lợi về, Hạ Uý hỏi nhưng nhận được câu trả lời phủ định.

Cố Vũ Tranh đi sát phía ngoài đường, che chở cô ở phía trong: “Hôm nay mình nói không biết ý nghĩa tên mình, vì thực sự chưa ai nói với mình điều đó. Lúc đó còn quá nhỏ, dù có nói chắc mình cũng không hiểu, đến khi hiểu chuyện một chút thì ba mẹ mình đã ly thân.”

Đây là lần đầu tiên Hạ Uý nghe câu chuyện của anh từ chính miệng Cố Vũ Tranh.

Không phải lời đồn đại, không phải chuyện nghe kể lại, mà do chính nhân vật chính thuật lại. Về gia đình êm ấm thời thơ ấu, về cuộc hôn nhân đổ vỡ sau này của ba mẹ và về việc anh một mạch đuổi theo Lâu Dĩnh đến Vinh Thành…

Những mảnh ghép Hạ Uý từng “nghe kể” trước đây, giờ đây cuối cùng đã thành một câu chuyện hoàn chỉnh, nhưng cô vẫn ngạc nhiên, bởi ngay cả người nghe còn thấy bùi ngùi, vậy mà người kể chuyện lại luôn giữ thái độ bình thản.

Cố Vũ Tranh kể về Lâu Dĩnh: “Mẹ mình giờ vẫn ở nước ngoài, bà ấy thích nơi đó, không phiền phức, cũng không có họ hàng bạn bè đến quấy rầy. Bà ấy tìm được nhịp sống phù hợp nên mình rất mừng.”

Rồi anh nói về Cố Viễn: “Ba mình… hiện ở Thượng Hải, ông ấy có gia đình mới rồi nên không cần mình đến thăm nhiều.”

Một chiếc xe đi ngang qua, ánh đèn lướt qua hai người.

Hạ Uý nương theo ánh đèn nhìn vào gương mặt Cố Vũ Tranh, nhưng cô không thể thấy bất kỳ biểu cảm nào thay đổi trên khuôn mặt anh, dù là đau buồn hay phẫn nộ. Nếu nhất định phải dùng một từ để miêu tả thì đó chính là thư thái.

Giống như mặt nước sau khi có hàng nghìn con thuyền đi qua, dù đã từng chịu bao sóng gió, giờ phút này cũng bình yên trở lại.

“Khi mình mới đến Vinh Thành, mình rất bất bình thay cho mẹ. Mình không hiểu tại sao người không làm gì sai lại phải chịu khổ, trong khi kẻ thực sự phạm lỗi, bề ngoài lại chẳng bị trừng phạt.”

Cố Vũ Tranh nói: “Về sau mới dần nhận ra, thực ra phần lớn mọi thứ trên đời đều không công bằng. Một việc rơi vào cậu thì chỉ có thể đón nhận, chạy trốn cũng vô ích, oán trách cũng vô ích, nghi ngờ bản thân lại càng ngu ngốc hơn.”

Trên đời thực có quá nhiều nỗi khổ tâm, khó lòng mà nhìn vào bức tranh lớn của cuộc đời.

Đều là những con người bình thường, ai rồi cũng có ngày gặp chuyện, ai có thể mãi may mắn đâu?

Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi một vòng lớn quanh khu dân cư, lúc này dừng lại dưới chân tòa nhà.

Hạ Uý không hề ngắt lời trong suốt lúc Cố Vũ Tranh kể chuyện, đợi anh nói xong cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh chăm chú.

“Cảm ơn cậu nhé, Cố Vũ Tranh.” Cô nói.

Rõ ràng anh cũng đang sống cuộc đời cô độc, lẻ loi một mình nhưng vẫn sẵn lòng bóc trần vết thương của mình, tất cả chỉ để an ủi cô.

Hôm đó trong điện thoại cô từng than phiền, tại sao bệnh tật lại tìm đến ông ngoại, tại sao ông trời lại giáng xuống thử thách này khi năng lực cô còn chưa đủ nhưng thực ra chẳng có cái gọi là tại sao cả.

Đâu đâu cũng là biển cả, mọi người đều đang bơi.

Khi ta không thể kiểm soát được sóng lớn thì chỉ có thể gắng sức bơi vào bờ.

Cố Vũ Tranh cảm thấy câu chuyện của mình kể không hay lắm nhưng may thay, Hạ Uý lại thấu hiểu đến vậy.

Anh thấy Hạ Uý mở nắp chai nước khoáng còn dở dang trên tay, nâng lên.

Sau chút ngạc nhiên, anh hiểu ra, cũng mở nắp chai nước của mình.

Nước trong chai nhựa lắc nhẹ, ánh lên vẻ trong trẻo.

“Là mình phải cảm ơn cậu.” Cố Vũ Tranh nói.

Hai chiếc chai va vào nhau, âm thanh nghe không được thanh thoát cho lắm.

Những người đã trải qua thử thách và đang trải qua thử thách, đã cùng nâng ly trong một đêm khuya bình thường như thế này, giản dị mộc mạc vô cùng.

Hạ Uý hỏi: “Cậu cảm ơn mình vì điều gì?”

Cố Vũ Tranh khẽ cười.

Anh chợt nhớ đến thời tiết ở Vinh Thành, luôn có bốn mùa rõ rệt, giống như đôi mắt trong veo phân rõ trắng đen của người trước mặt.

Cảm ơn cậu.

Bởi vì trong lúc cậu không hay biết, cậu đã từng đẩy mình lên bờ.

Sau đêm đó, Hạ Uý thật lòng cảm thấy ông ngoại nói không sai, tên của Cố Vũ Tranh thực sự rất hay.

Những ngọn núi cao sừng sững, những cơn gió thổi đến từ khắp nơi, cũng âm thầm đón nhận sự khắc nghiệt của mưa tuyết.

Rất phù hợp với con người anh.

Hạ Uý và ông ngoại ở lại Thượng Hải.

Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, cô đưa ông ngoại đến khám tại mấy bệnh viện chuyên khoa thần kinh uy tín nhất nhưng kết quả nhận được đều tương tự.

Cô ngồi xổm trước mặt ông ngoại, nắm lấy bàn tay thô ráp của ông, áp lên má mình, giọng run rẩy: “Ông ngoại, con xin lỗi.”

Ông ngoại vỗ nhẹ lên đầu cô: “Xin lỗi cái gì chứ? Là ông ngoại không tốt, làm phiền Hạ Hạ rồi.”

Hạ Uý lắc đầu mạnh mẽ, mắt cay xè: “Con biết ông ngoại muốn về Vinh Thành, Thượng Hải tuy to và tốt nhưng không phải là nhà.”

Nhưng cô thực sự không còn cách nào khác.

Ở Thượng Hải có nhiều hoạt động và cơ hội việc làm hơn, Hạ Uý lại còn đang có hợp đồng làm gương mặt đại diện game mobile tại đây. Để có thể chăm sóc ông ngoại hàng ngày, tạm thời ở lại đây là lựa chọn duy nhất.

Ông ngoại lau nhẹ mắt cô, những đường vân trên lòng bàn tay lướt qua mí mắt, khiến nước mắt Hạ Uý trào ra.

“Ông ngoại và Hạ Hạ ở đâu, thì đó chính là nhà.” Ông lão cười nói: “Từ nay không cần phải nói chuyện qua camera nữa.”

Một câu nói đùa như vậy, khiến nước mắt Hạ Uý hoàn toàn mất kiểm soát.

Cô úp mặt vào đùi ông ngoại, khóc thành tiếng. Bởi vì cô nhớ lại lần dọn dẹp trước đó, trong ngôi nhà ở Vinh Thành, những vật trang trí trên tủ đều phủ một lớp bụi do ít lau chùi, duy chỉ có chiếc camera hình cầu vẫn sáng bóng như mới.

Đó là bởi vì mỗi lần cô đi xa, ông ngoại thường vuốt ve camera khi nói chuyện với cô, cứ như thể ông đang xoa đầu cô vậy.

Bác sĩ nói rằng cần phải tiến hành song song cả bài tập thể chất lẫn nhận thức.

Thế là Hạ Uý mua rất nhiều đồ chơi hỗ trợ như cờ cá ngựa, cờ vây, cờ tướng,…cứ rảnh rỗi lại cùng ông ngoại chơi, vừa để giải trí vừa rèn luyện phản xạ.

Cô cũng thường đưa ông ngoại ra ngoài đi dạo, tập thái cực quyền, nhảy múa ở quảng trường.

Cô còn nhờ một người bạn làm ở hiệu thuốc dạy cách massage cho người già, học cách xoa bóp chân cho ông ngoại.

May mắn là hiện tại triệu chứng của ông ngoại còn nhẹ, chưa cần thuê người chăm sóc, Hạ Uý vẫn có thể tự mình đảm đương được.

Về phần công việc.

Dự án game mobile dự kiến ra mắt vào cuối năm, Hạ Uý bắt đầu thường xuyên làm việc với công ty của Cố Vũ Tranh, phối hợp quay quảng cáo và một loạt hoạt động truyền thông.

Vì không cùng nhóm dự án nên cô hầu như không gặp Cố Vũ Tranh ở nơi làm việc nhưng do sống gần nhau nên việc chạm mặt nhau trở nên hết sức bình thường.

Có khi là lúc cô đang cùng ông ngoại tập thể dục buổi sáng thì gặp Cố Vũ Tranh chuẩn bị đi chạy bộ, có khi anh đi làm về khuya thì lại nhắn tin cho cô dưới chung cư, nếu cô chưa ngủ thì hai người cùng nhau dạo bộ đến cửa hàng tiện lợi ăn khuya.

Cố Vũ Tranh rất nghiêm túc dặn dò cô, đừng ngại ngần tìm sự giúp đỡ của anh nếu gặp bất cứ vấn đề gì.

Hạ Uý gật đầu đồng ý.

Và khoảnh khắc cần nhờ vả Cố Vũ Tranh cũng nhanh chóng đến.

Cận kề năm mới, các sự kiện chào năm diễn ra dày đặc khắp nơi, những lễ hội ở xa Hạ Uý đã không tính tham gia nhưng có một sự kiện ở Hàng Châu cô không thể từ chối. Vì khoảng cách gần, cô dự định đi về trong hai ngày nên buộc phải liên lạc với Cố Vũ Tranh, hy vọng anh có thể trông ông ngoại giúp cô một đêm.

Không cần làm gì nhiều, dạo này ông ngoại sức khỏe rất tốt, có thể tự chăm sóc bản thân, chỉ cần đảm bảo ông an toàn và ngủ ngon giấc là được.

Đương nhiên cô nhận được câu trả lời đồng ý.

Chiều hôm đó, Cố Vũ Tranh, người luôn coi công ty như nhà, bất ngờ tan làm sớm khiến Lâm Tri Dịch đến rủ đi ăn phải ngạc nhiên: “Sao thế? Hôm nay là đêm Giáng Sinh đó, anh còn định rủ cậu đi ăn tối nữa đây này. Có hẹn rồi à?”

Cố Vũ Tranh im lặng.

“Yêu đương rồi à?”

“Không.” Cố Vũ Tranh đáp: “Tạm thời chưa.”

Tối đó, Hạ Uý nhận được tin nhắn từ ông ngoại cùng một bức ảnh bữa tối.

Ông ngoại nói: “Tiểu Cố đến đây, đang ăn cơm cùng ông.”

Hạ Uý phóng to bức ảnh, ngay lập tức nhận ra những món ăn đó không phải do ông ngoại nấu.

Cô liền nhắn tin hỏi Cố Vũ Tranh: [Cậu nấu à? Cậu còn biết nấu ăn nữa ư?]

Hiếm khi, một người như Cố Vũ Tranh lại biết nói đùa, anh trả lời Hạ Uý: [Cậu nên hỏi mình không biết nấu món nào thì đúng hơn.]

Hạ Uý bật cười: [Ồ, coi thường cậu rồi. Vậy cho mình hỏi liệu mình có cơ hội được nếm thử không?]

Cố Vũ Tranh trả lời bằng một sticker nâng ly.

Hôm sau chính là Giáng Sinh.

Buổi chiều khi hội chợ kết thúc, Hạ Uý vội vã lao ra ga tàu cao tốc, tranh thủ nhắn tin cho Cố Vũ Tranh: [Mình sắp về rồi, tối nay ông ngoại không cần phiền cậu nữa đâu. Đội ơn cậu, chúc cậu vui vẻ cùng bạn bè nhé. Merry Christmas!]

Cố Vũ Tranh không trả lời cô.

Hạ Uý gấp rút trở về, cuối cùng cũng kịp về đến nhà trước 8 giờ tối, nhưng khi đứng trước cửa thì Hạ Uý sững sờ, cô chưa kịp đổi sang khóa vân tay tiện lợi hơn mà bây giờ lại quên mang theo chìa khóa. Cô lục lọi trong túi hồi lâu mà không tìm thấy.

Nhìn đồng hồ, ông ngoại chắc chưa ngủ.

Cô giơ tay gõ cửa, sợ làm ông ngoại giật mình nên cố gắng gõ nhẹ, một tiếng, hai tiếng.

Đến tiếng thứ ba thì cửa mở.

Hơi ấm từ trong nhà ùa ra hoà cùng mùi thức ăn thơm phức. Hạ Uý hít một hơi, ngây người nhìn người mở cửa.

Cố Vũ Tranh hơi cúi người, một tay chống vào khóa cửa, đẩy cửa mở rộng hơn rồi ra hiệu: “Còn đứng đó làm gì? Mau vào thôi.”

Từ phòng ngủ vọng ra tiếng ông ngoại: “Tiểu Cố à, ai gõ cửa thế?”

Cố Vũ Tranh trả lời: “Dạ là Hạ Hạ về ạ.”

Rồi anh thuận tay đón lấy chiếc vali và túi vải từ tay Hạ Uý, thấy cô vẫn đứng ngẩn người, liền giơ tay áp lòng bàn tay lên mặt cô, giây lát sau mới buông ra.

“Ngoài trời lạnh lắm à?” Anh hỏi.

Ừ, rất lạnh.

Cuối năm rồi.

Ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt, còn Hạ Uý đứng chôn chân tại chỗ, như thể cô vừa rơi vào một cái tổ yên bình và ấm áp nhất.

Cô chìm vào trạng thái mơ hồ kéo dài, ánh mắt đuổi theo Cố Vũ Tranh không rời, trong khung cảnh đời thường ấm áp này, chiếc áo sơ mi trắng trên người anh không còn vẻ lạnh lùng nữa. Cô nhìn chằm chằm vào anh, bên dưới ống tay áo xắn lên là cổ tay xương xương, dọc theo cẳng tay lên phía trên là đôi vai thẳng tắp.

Đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy Cố Vũ Tranh đeo kính.

Chiếc kính gọng mảnh màu bạc, mang lại cảm giác thư thái như ở nhà.

Quá mới lạ nên cô không kìm lòng được nhìn thêm vài lần, cho đến khi Cố Vũ Tranh nhận ra sự khác thường của cô.

“Vừa chơi cờ vây với ông ngoại xong.” Anh hơi nhíu mày nhìn Hạ Uý, tưởng có chuyện gì xảy ra: “Có chuyện gì vậy?”

Hạ Uý lắc đầu: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy, quyết định của mình rất đúng đắn.”

Khi chưa đủ hiểu một người, đừng vội vàng thay đổi mối quan hệ giữa hai người.

Cho đến khi cả hai đều sẵn lòng xé toạc một góc cơ thể, lộ ra màu sắc nguyên bản của tâm hồn.

“Cậu thật sự rất khác so với hình ảnh Cố Vũ Tranh trong ấn tượng của mình.” Hạ Uý nói: “Rốt cuộc đâu mới là con người thật của cậu? Thật khó mà nhìn rõ.”

Lạnh lẽo hay ấm áp.

Giọt mưa dưới mái hiên, hay bình minh trên đỉnh núi.

Cuối thu và giữa đông, hay mùa xuân và ngày hạ.

Cố Vũ Tranh có vẻ không muốn đáp lại câu hỏi trừu tượng này.

Anh đẩy vali của cô vào góc phòng khách, xác nhận ông ngoại đang xem tivi trong phòng ngủ không để ý tới bên này thì mới quay lưng lại, che mất đi ánh sáng, bao trọn Hạ Uý trong bóng hình mình.

Động tác hơi cúi người của anh khiến Hạ Uý vô thức lùi lại nửa bước nhưng ngay giây sau, cánh tay cô đã bị nắm chặt.

Cố Vũ Tranh dùng lực, không cho cô trốn tránh nhưng cũng không có hành động xâm phạm nào khác, chỉ dùng tay kia tháo kính xuống.

Sau đó, anh chăm chú nhìn vào mắt cô cho đến khi hai ánh mắt gặp nhau.

Bên tai văng vẳng tiếng tivi cùng hơi thở nhẹ nhàng.

Trong bóng tối, màu mắt anh càng thêm thâm trầm.

“Nhìn mình đi.” Giọng điệu anh mang chút ra lệnh.

Anh nắm lấy cánh tay cô, kéo lại gần, rồi gần hơn nữa, cho đến khi đầu mũi gần như chạm vào nhau.

Hạ Uý vô thức nín thở một lúc lâu, lâu đến nỗi phổi như muốn căng lên, cuối cùng cô nghe thấy Cố Vũ Tranh từ từ mở lời, bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe:

“Sao nào? Bây giờ cậu đã nhìn rõ chưa?”

Bình luận

Gửi phản hồi