Người theo đuổi chủ nghĩa lý tưởng.
Hạ Uý cố gắng tìm hình bóng mình trong đôi mắt Cố Vũ Tranh nhưng tiếc thay, cô đã thất bại.
Dưới ánh sáng, đôi đồng tử của anh đen sâu thăm thẳm như vành đai sao lặng lẽ trong vũ trụ, lực hút khổng lồ ấy thực sự nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ nuốt chửng người ta đến tan xương nát thịt.
Cuối cùng, cô chỉ biết cắn chặt môi, nuốt khan một cái rồi nói: “Mình đói rồi.”
Lực trên cánh tay biến mất, Cố Vũ Tranh lùi lại một bước, khi bóng anh dịch chuyển thì ánh sáng cũng quay trở lại.
“Đi rửa tay rồi ăn cơm thôi.”
Lần đầu tiên Hạ Uý nếm thử món ăn do Cố Vũ Tranh nấu.
Thành thật mà nói, anh nấu ngon hơn cô nhiều.
Người nóng vội không hợp với bếp núc, bởi luôn vì tiết kiệm thời gian mà sẽ bỏ qua nhiều bước. Như nấu cà chua thì không bóc vỏ, màng trắng trên tép tỏi không lột sạch, hay trứng đánh qua loa vài cái còn lòng đỏ lòng trắng riêng rẽ thì đã đổ vào chảo.
Cố Vũ Tranh nấu ăn không như thế. Từng bước một đều tỉ mỉ cẩn thận. Chỉ cần nhìn những miếng ớt chuông đều tăm tắp trong món rau là đủ hiểu.
Hạ Uý thực sự ngại làm phiền anh thêm, tự vào bếp hâm nóng phần đồ ăn để dành, rồi chân thành khen ngợi: “Cậu đỉnh quá.”
“Cậu đã ăn chưa?” Cô hỏi.
“Ừ, mình ăn với ông ngoại rồi.”
Trong lúc nói chuyện, ông ngoại đã thu dọn bàn cờ và quân cờ xong, chậm rãi bước ra từ phòng ngủ, thấy đồ ăn trên bàn liền kéo ghế ngồi xuống.
“Ông ngoại…” Cố Vũ Tranh lên tiếng.
Hạ Uý bưng bát, không hiểu chuyện gì, tưởng ông ngoại có điều muốn nói.
Mãi đến khi ông ngoại đứng dậy định đi lấy đũa cho mình thì Cố Vũ Tranh ngăn lại, cười nói: “Lỗi của con, chắc vừa nãy ông ngoại chưa ăn no nhưng bác sĩ dặn phải chú ý ba bữa, cần kiểm soát lượng đồ ăn nạp vào trước khi ngủ. Hay là bây giờ ông ngoại uống sữa nha? Để con đi lấy.”
Ông ngoại bấy giờ mới chợt hiểu: “Ừ, ừ, được…”
Sau khi uống sữa xong, hai người dỗ ông ngoại đi ngủ.
Hạ Uý rửa sạch chén bát, hai tay chống lên thành bồn rửa, cúi đầu mơ màng. Phía sau gáy, cô buộc tóc búi lỏng lẻo, trông thật thiếu sức sống.
Cố Vũ Tranh lên tiếng khiến cô giật mình.
Hạ Uý bừng tỉnh, thấy Cố Vũ Tranh đang cầm áo khoác trên tay, vội vàng lau tay: “Cậu về sao? Hai ngày nay làm phiền cậu nhiều rồi, mình tiễn cậu xuống dưới nhé.”
“Không cần đâu, cậu nghỉ sớm đi.”
Anh bước vài bước rồi dừng lại, liếc nhìn đồng hồ.
“Hạ Hạ.”
“Ừm?”
“Đi dạo một chút đi?”
–
Hạ Uý cảm thấy mình như quả cà chua bị lột vỏ. Trước mặt Cố Vũ Tranh, cô không có cơ hội che giấu, cũng chẳng cần thiết phải giả vờ.
“Ông ngoại hai ngày nay tinh thần rất tốt, trò chuyện với mình, đánh cờ, mọi thứ đều bình thường.” Anh nói: “Đừng quá lo lắng.”
Đúng vậy, Hạ Uý cũng biết, ông ngoại rất tích cực hợp tác điều trị. Nhưng như bác sĩ đã nói, căn bệnh này sẽ không ngừng phát triển, không bao giờ dừng lại, chỉ là đến nhanh hay chậm mà thôi.
Mấy ngày trước vẫn ổn vậy mà hôm nay ông lại quên mình ăn tối rồi.
Cô không dám nhớ lại ánh mắt ngơ ngác lúc nãy của ông ngoại. Đôi mắt người già vốn đục mờ nhưng khi thêm chút ngây ngô như trẻ con, ánh nhìn ấy hướng về người thân lại giống như một con dao cùn đang cứa vào da thịt.
–
Vì tối nay là Giáng sinh, bên ngoài đường phố ồn ào hỗn loạn nên hai người họ không ra khỏi khu dân cư, mà chỉ đi dạo chầm chậm quanh quẩn giữa mấy tòa nhà.
“Xin lỗi, mình không muốn truyền cảm xúc tiêu cực cho cậu đâu, nhưng mình thật sự rất sợ.” Hạ Uý dừng bước: “Mình hơi lo, không biết có ngày nào ông ngoại sẽ đột nhiên không nhận ra mình nữa không? Hay không thể nói chuyện được, quên hết mọi thứ…”
Chỉ cần tưởng tượng những điều đó thôi cũng đủ khiến trái tim cô đau nhói.
Một anh shipper đêm khuya vội vã đi ngang qua, Cố Vũ Tranh đưa tay đỡ cô một cái, khoảng cách giữa hai người vì thế mà gần hơn.
Hạ Uý vẫn cúi đầu.
“Đừng lo lắng cho những chuyện chưa xảy ra, như vậy chỉ làm lãng phí cảm xúc của cậu thôi.” Cố Vũ Tranh rất muốn giúp cô vuốt lại sợi tóc rủ bên tai nhưng lại sợ vượt quá giới hạn, cuối cùng đành từ bỏ ý định. Anh nói: “Trí nhớ của ông ngoại tốt hơn cậu tưởng nhiều, ít nhất khi đánh cờ, mình chưa từng thắng được ông. Ông còn phân tích lại ván cờ cho mình nữa kìa.”
Giọng điệu nhẹ nhàng đó rõ ràng là cố tình để an ủi cô.
Hạ Uý gượng cười: “Ừ, ông ngoại mình biết nhiều thứ lắm, chỉ riêng đánh cờ thôi thì cờ vây, cờ tướng, cờ vua… mình đều không thắng nổi ông.”
Nhưng bác sĩ cũng nói, triệu chứng suy giảm trí nhớ ở mỗi bệnh nhân đều khác nhau, nhiều cụ già có thể nhớ những chuyện rất xa xưa nhưng lại quên mất việc trước mắt.
Như có một lưỡi dao cứ lơ lửng trên đầu, không ai biết khi nào nó sẽ rơi xuống.
Hạ Uý rũ vai, hít một hơi thật sâu, rồi cô nghe thấy Cố Vũ Tranh nói: “Xin lỗi, mình nhận ra khả năng an ủi người khác của mình rất hạn chế.”
Sự hỗ trợ bằng lời nói quả thực có giới hạn.
Nhưng chỉ cần như vậy thôi thì Hạ Uý đã vô cùng biết ơn Cố Vũ Tranh, như bác sĩ từng nói, điều người ta cần nhất khi rơi xuống điểm thấp nhất thường chỉ là sự đồng hành.
Cố Vũ Tranh đã giúp cô quá nhiều.
“Bình thường cậu có cách nào để giải tỏa áp lực không?” Cô hỏi: “Làm việc ở công ty game cường độ cao như vậy, cậu thường điều chỉnh tâm trạng thế nào?”
Cố Vũ Tranh suy nghĩ một lát: “Tập thể thao.”
“Chơi tennis à?” Hạ Uý cười.
Cô nhớ lại sân tennis vắng vẻ phía sau nhà thi đấu trường trung học Vinh Thành, nơi gần như là lãnh địa riêng của Cố Vũ Tranh. Cô rất muốn nói với anh rằng, cô cũng thường đến góc khuất của nhà thi đấu sau giờ học tối để thả hồn, mục đích thì, ngắm trăng là một, xem anh đánh bóng là hai.
Nhưng không ngờ, Cố Vũ Tranh cũng bật cười: “Toàn là cát bụi, lúc đó mình còn nghĩ, sao lại có người thích đến đó ngồi vậy chứ.”
Hạ Uý bị bóc mẽ nên hơi ngượng ngùng: “Cậu thấy mình rồi à? Mấy lần?”
“Không nhớ nữa.” Như Hạ Uý đã nói, đã là lãnh địa riêng của anh thì không thể nào anh không nhận ra có người xâm nhập.
“Mình có làm phiền cậu không? Sao không bảo mình đi chỗ khác?”
“Đi đâu ngồi thẫn thờ là quyền tự do của cậu, mình có quyền gì bắt cậu đi chứ?” Cố Vũ Tranh lại cười: “Hơn nữa, sao mình phải bắt cậu đi chứ.”
Hạ Uý không thể biết rằng lúc đó tâm trạng anh như bước trên mây, cô gái anh thích cùng anh chia sẻ ánh trăng ở một góc yên tĩnh và kín đáo như thế. Động tác đánh bóng của anh thậm chí còn vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn vì chỉ sợ làm phiền cô.
Nếu nhất định phải nói về hối tiếc, anh chỉ hối hận vì đã không bước đến dưới ánh trăng ấy để đứng trước mặt cô.
Nếu anh làm vậy, có lẽ họ đã bước vào một quỹ đạo khác.
Nếu.
Nếu.
Từ này thật sự tàn nhẫn.
Hạ Uý vội vàng tránh ánh mắt anh, liếc nhìn đồng hồ: “Ngày mai là Chủ nhật, cậu có phải làm việc không? Có cần ngủ sớm không?”
Biểu cảm của Cố Vũ Tranh khá bất lực: “Xin cô giáo Hạ Hạ thông cảm cho kẻ đi làm công cho tư bản đi, nếu cuối tuần nào mình cũng phải tăng ca thì đáng thương cho mình quá.”
“Vậy thì…” Hạ Uý đưa ra đề nghị: “Dạy mình chơi tennis đi?”
–
Trong khu dân cư không có sân tennis, chỉ có một vài thiết bị thể dục và một sân cầu lông không ai chăm sóc.
Kích thước sân khá nhỏ, lưới cũng thấp nhưng Hạ Uý không muốn đi xa nên định tạm dùng, dù sao cũng chỉ là học động tác cơ bản.
Cố Vũ Tranh về nhà thay bộ đồ thể thao tiện lợi rồi cầm vợt xuống.
Thế nhưng, khả năng vận động của Hạ Uý quá kém, từ thời đi học đã vậy, chạy bộ hay gập bụng đã là giới hạn của cô.
Hôm nay cô đi đôi giày vải, ngồi xuống buộc chặt dây giày, còn làm vài động tác khởi động nghiêm túc nhưng mấy đường bóng Cố Vũ Tranh phát ra, cô không đỡ được cái nào.
Cố Vũ Tranh đặt vợt xuống đi tới, giúp cô chỉnh sửa động tác vung vợt.
“Tập thể thao là để toát mồ hôi, thư giãn tinh thần giảm căng thẳng, thế là đủ, không nhất thiết phải phân thắng bại.”
Hạ Uý cân nhắc cây vợt trong tay, cô thật sự không hiểu thư giãn từ đâu mà có, không đỡ được bóng chỉ khiến tâm trạng cô càng lúc càng tệ hơn.
Sau vài lần thử thì cô bỏ cuộc.
Cô nhét vợt lại cho Cố Vũ Tranh, chống tay lên đầu gối thở hổn hển: “Ai thích đánh thì đánh đi, biết lùi khi gặp khó cũng là một đức tính tốt.”
Cố Vũ Tranh nhướng mày nhìn cô.
“Chỉ là với thể thao thôi.” Cô cười khẽ: “Còn cách nào khác để xả stress không?”
Cố Vũ Tranh hỏi ngược lại: “Còn cậu? Lúc nghỉ ngơi thường làm gì?”
“Mình á? Mình là otaku mà, cậu đoán xem? Xem lại mấy bộ anime cũ, chơi game, cậu quên mình là game thủ chân chính của Realcompass rồi à?”
“Được, vậy thì đi chơi game thôi.” Anh nói.
–
Hạ Uý đến nhà Cố Vũ Tranh.
Đêm nay là lần đầu tiên cô được nếm món ăn anh nấu, cũng là lần đầu đặt chân đến chỗ ở của anh và cả lần đầu chơi tennis cùng anh, lần đầu chơi game chung… Quá nhiều lần đầu tiên chồng chất lên nhau, ranh giới vốn có bị phá vỡ không thương tiếc.
Đáng sợ hơn, Hạ Uý không hề nhận ra điều đó.
Cô chỉ hơi do dự khi bước qua cửa, bởi đã quá khuya, chỉ có hai người…
Cố Vũ Tranh cúi xuống lấy cho cô đôi dép dùng một lần rồi nhìn cô: “Không vào sao?”
Sự thẳng thắn và tự nhiên ấy khiến những suy nghĩ của Hạ Uý trở nên thừa thãi, cô chắp tay, cúi đầu một cách cường điệu: “Làm phiền, làm phiền rồi.”
…
Chỗ ở của Cố Vũ Tranh không khác mấy so với tưởng tượng của Hạ Uý, kiểu nhà cũng giống căn cô thuê, diện tích không lớn, trang trí theo phong cách hiện đại đơn giản. Chỉ có điều căn phòng ngoài phòng ngủ được anh cải tạo thành phòng đọc sách, nói là phòng chơi game cũng không ngoa.
Cơn nghiện game của Hạ Uý trỗi dậy, cô lập tức kiểm tra cấu hình máy tính nhưng lại nhìn thấy ống đựng bút cô tặng anh trên bàn làm việc đơn giản.
Anh không thực sự dùng nó để đựng đồ mà chỉ đặt ở một góc bàn, món đồ tự làm mang phong cách thủ công, không hề hợp với chiếc bàn máy tính đường nét tối giản.
Cố Vũ Tranh theo ánh mắt cô nhìn sang, giải thích: “Định mang đến công ty nhưng đồng nghiệp cứ mãi chọc mình vì tấm standee nhân vật lần trước, bọn họ tra hỏi gắt gao lắm nên mình khó lòng giải thích .”
“Có gì khó đâu? Cậu cứ nói là bạn tặng là được.” Hạ Uý nói.
Bạn.
Cố Vũ Tranh tự nhẩm lại hai chữ đó, cuối cùng khẽ mỉm cười: “Nhưng mình không muốn.”
Mình không muốn định nghĩa mối quan hệ của chúng ta như vậy.
Anh nhấn nút khởi động máy tính, tiếng quạt kêu vang lên, rồi bảo Hạ Uý tự nhiên.
Khi quay trở lại, anh đã thay một bộ quần áo khác, chiếc áo cổ tròn màu be nhạt trông thật mềm mại, dễ chịu.
Màn hình máy tính vẫn không động đậy.
“Sao thế?”
“Cậu chưa đọc mật khẩu cho mình.”
“Ồ, xin lỗi.” Cố Vũ Tranh bước lại gần, đi vòng ra phía sau ghế, hơi cúi người xuống nhập mật khẩu.
Cũng tại cái ghế gaming ôm sát quá, Hạ Uý không thể tránh đi đâu được, chỉ có thể hơi nghiêng người, ánh mắt liếc nhìn bàn tay Cố Vũ Tranh.
Cô đã nhiều lần cảm thán bàn tay anh rất đẹp, những ngón tay dài thon thả, cổ tay còn đọng chút nước, hẳn là vừa đi rửa tay xong. Đôi tay như thế dù cầm bút hay gõ bàn phím đều khiến người ta thích thú.
“Xong rồi.” Anh nói.
Hạ Uý quay người lại, phát hiện Cố Vũ Tranh đã mở sẵn game cho cô, tài khoản tự động đăng nhập là của chính anh.
Cố Vũ Tranh định thoát ra nhưng bị cô ngăn lại: “Cho mình xem tài khoản của cậu một chút được không?”
“Tất nhiên là được, cậu cứ tự nhiên.” Anh lấy một chiếc laptop gaming khác, ngồi xuống chiếc ghế đơn cách Hạ Uý rất gần.
Hạ Uý lật xem thông tin tài khoản của Cố Vũ Tranh, so sánh với tài khoản của mình, quả nhiên là tài khoản cá nhân của một trong những người tạo ra Realcompass, có một số vật phẩm game mà cô thèm muốn từ lâu nhưng đã ngừng phát hành từ trước khi cô bắt đầu chơi, giờ chỉ có thể mượn tài khoản của Cố Vũ Tranh để trải nghiệm.
Cô còn phát hiện một vật phẩm giống như hòn đá mà cô chưa từng thấy bao giờ.
“Cái này là gì vậy?”
Cố Vũ Tranh liếc nhìn: “Mình tạo ra cái này trong một bản thử nghiệm, nó giống như cổng dịch chuyển, có thể truyền dịch đến bất kỳ vị trí nào khi chạy bản đồ. Nhưng sau đó khi thảo luận lại thì thấy các điểm neo bản đồ game đã đủ nhiều nên vật phẩm này bị loại bỏ.”
Nói cách khác, chỉ những tài khoản thử nghiệm nội bộ từ rất lâu rồi mới có thể sở hữu vật phẩm này.
Hạ Uý đưa ra nhận xét từ góc độ người chơi: “Đúng vậy, vật phẩm này đa số người dùng không cần, chỉ có thể bỏ không, loại bỏ là đúng.”
“Vậy sao?” Cố Vũ Tranh không ngẩng đầu, như đang tự nói với chính mình: “Mình lo ngày nào đó sẽ có người chơi mù đường rơi vào game của mình rồi bị lạc trong bản đồ mất.”
“Mình chỉ muốn hạn chế tối đa khả năng đó thôi.” Anh nói.
Hạ Uý dừng ở động tác nhấp chuột.
Ý tứ này ám chỉ quá rõ ràng.
Cô nhìn sang Cố Vũ Tranh, phát hiện anh vẫn bình thản thì liền nhún vai: “Cậu lo xa quá rồi, mình chơi game chưa bao giờ lạc đường đâu.”
Cố Vũ Tranh khẽ cười.
Tiếng cười nhẹ nhàng, như chiếc lông tơ khẽ quét nhẹ qua tim.
Hạ Uý chỉ biết kéo nhẹ cổ áo mình để vượt qua cảm giác ngứa ngáy ấy.
“Chơi không?” Cô đăng nhập tài khoản.
“Chơi.”
–
Sao có người chơi game mà lại nghiêm túc thế nhỉ?
Hạ Uý không hiểu nổi.
Cố Vũ Tranh đeo kính vào, tư thế dán mắt vào màn hình như đang chuẩn bị giải quyết một vấn đề nan giải nào đó.
Tối thứ Bảy, lượng người chơi online rất đông, nhưng họ đang đánh bản phụ có độ khó cao, lại là chế độ xếp đội ngẫu nhiên nên khi phối hợp không ăn ý, liên tục bị tiêu diệt. Hạ Uý không dám lơ đễnh nhìn trộm Cố Vũ Tranh nữa mà bắt đầu tập trung vào trận đấu, trong lúc chờ tải game thì cô thả lỏng vai và xoay cổ.
“Mệt rồi?”
“Hơi mệt.” Hạ Uý đáp.
Ai ngờ lần thử tiếp theo, Cố Vũ Tranh gõ tin nhắn nhắc nhở mấy tay đánh trong kênh chat, đổi vị trí đứng để dễ né đòn tấn công cuối.
Lần này, họ vượt ải dễ dàng.
Hạ Uý đẩy bàn phím ra: “Cố Vũ Tranh, đừng có chỉ bài như thế chứ.”
Là người thiết kế game, không ai hiểu rõ cách đánh boss, chỉ số kỹ năng và cơ chế tấn công hơn anh.
Cố Vũ Tranh chỉ cười, nhắc nhở cô rằng mục đích chơi game là để giải trí, nếu tự tạo áp lực cho bản thân thì lại trở thành chơi game sai mục đích rồi.
“Nhưng thế này chẳng có cảm giác thành tựu gì cả.” Tâm lý thắng thua của Hạ Uý trỗi dậy.
“Vậy chơi lại nha? Đổi bản khác.”
“Thôi vậy…” Hạ Uý ngả người ra sau, giơ tay lên vươn vai: “Tiện thể hỏi, sao cậu lại muốn làm game designer vậy?”
Cố Vũ Tranh tháo kính ra, gập máy tính lại: “Làm game và phát triển game là hai vấn đề khác nhau. Cậu muốn hỏi về cái nào?”
“Cả hai.”
Cố Vũ Tranh suy nghĩ một chút: “Xuất thân của mình là lập trình viên, lẽ ra phải phụ trách phần tạo ra game nhưng cuối cùng lại chuyển hướng sang nhóm phát triển game.”
Anh đưa ra một lý do khá chủ quan cho Hạ Uý: “Có lẽ là vì cảm thấy nó lãng mạn hơn.”
Phần quan trọng và hấp dẫn nhất của game MMORPG chính là cốt truyện thế giới quan đồ sộ. Bao gồm câu chuyện nền tảng, nhân vật, hệ thống nhiệm vụ, luật chơi… tất cả đều do nhóm phát triển game xây dựng nên. Dù không hứng thú với đánh đấm, người chơi vẫn có thể trải nghiệm cốt truyện, ngắm cảnh hoặc thu thập tài nguyên trong game.
Các dòng game online tuy khác nhau về cách chơi nhưng bản chất không nên bị bóp méo thay đổi. Nhiệm vụ của người làm game là xây dựng một thế giới phi hiện thực rộng lớn, một Utopia lãng mạn, có thể cho những người chơi mệt mỏi ngoài đời thực một chỗ nghỉ ngơi tạm thời.
Cố Vũ Tranh cười nói trước và sau khi bước vào ngành này, anh đã thay đổi rất nhiều.
“Tính cách?”
“Không chỉ vậy, nếu phải nói thì có lẽ là từ một kẻ thực tế nhàm chán trở thành người theo đuổi chủ nghĩa lý tưởng.”
…
Cố Vũ Tranh vẫn nhớ khi Lâm Tri Dịch lần đầu đề xuất khởi nghiệp, anh không muốn tham gia, bởi vì không có hứng thú với việc sắp làm.
Phần lớn thành viên trong đội đều lớn tuổi hơn anh một chút nhưng từng người một đều như những thiếu niên đầy nhiệt huyết.
Dù không cố ý xúc phạm nhưng anh không khỏi liên tưởng đến Hạ Uý.
Lâm Tri Dịch nói rằng, phần lớn mọi người trên đời đều chỉ lo cho bản thân, vậy thì phải có người đứng lên kiến tạo ra những thứ khiến mọi người cùng vui vẻ, có ý nghĩa chứ?
Còn chuyện kiếm được tiền hay không cùng mức độ vất vả thì mỗi người có thước đo riêng. Nhưng một người theo chủ nghĩa lý tưởng thực sự sẽ không bao giờ hỏi đường đi có gian nan hay không.
Ban đầu rất khó, thực sự rất khó, nhóm người này có người gia đình khá giả, có người xuất thân từ trường danh tiếng nhưng khi bỏ hết thời gian tâm sức vào thì lại cần rất nhiều thời gian, họ đã trải qua một quãng thời gian cực kỳ khốn khó.
Lúc đó, Cố Vũ Tranh thường tự hỏi mình không phải là việc đó có đáng hay không, mà là nếu đổi thành Hạ Uý, cô ấy sẽ làm thế nào?
Khi anh trở về nước và gặp lại Hạ Uý, câu trả lời đã được hé lộ.
Kẻ ngốc nắm giữ giấc mơ là trò cười.
Nhưng nếu có ai đó đồng hành cùng cậu thì sao? Có còn là trò cười nữa không?
…
Khi nghe Cố Vũ Tranh kể những điều này, Hạ Uý tựa lưng vào ghế, dáng vẻ có vẻ thư giãn nhưng những ngón tay lại quấn chặt vào nhau.
Cố Vũ Tranh đã nhìn thấy.
Anh mỉm cười với cô: “Mình không muốn cậu phải chịu bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Hiện tại của mình có liên quan đến cậu nhưng suy cho cùng, đó là lựa chọn của riêng mình. Mình chỉ muốn nói với cậu rằng Hạ Uý rất tuyệt, có thể cậu đã vô tình ảnh hưởng đến rất nhiều người và mình chỉ là một trong số đó.”
Nói đến đây, Cố Vũ Tranh đặt chiếc laptop sang một bên rồi đứng dậy.
Anh với tay lấy một cuốn sách kỹ thuật từ kệ sách phía sau, vị trí cho thấy đó là cuốn anh đang đọc gần đây, rồi đưa cho Hạ Uý.
Hạ Uý không hiểu ý anh nhưng dưới ánh mắt gợi ý của Cố Vũ Tranh, cô mở cuốn sách ra. Một tấm thiệp đánh dấu trang bằng nhựa rơi ra từ giữa những trang sách.
Đã quá nhiều năm trôi qua.
Hạ Uý thực sự đã không còn nhận ra nét chữ của mình nữa.
Đặc biệt là những dòng chữ nguệch ngoạc viết vội trong giờ tự học, lén lút dùng sách che đi để tránh ánh mắt giáo viên.
Mùa Giáng sinh năm đó, cô đã buộc rất nhiều quả táo cùng những lời chúc trên giàn hoa tử đằng khô héo trước tòa nhà giảng đường. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một trong số đó lại rơi vào tay Cố Vũ Tranh.
Càng không ngờ anh đã giữ nó suốt nhiều năm như vậy.
Hạ Uý nhặt tấm thiệp lên, mảnh giấy bên trong vẫn phẳng phiu nhưng những vết hằn trên đó cho thấy chủ nhân của nó đã thường xuyên sử dụng như thế nào. Cô nắm chặt tấm thiệp trong lòng bàn tay nhưng Cố Vũ Tranh nhắc nhở: “Đây là của mình.”
“?”
“Ý mình là, mình không có ý định trả lại nó cho cậu.”
Đồ xấu xa!
Hạ Uý phản bác: “Đây là chữ mình viết! Dĩ nhiên quyền sở hữu thuộc về mình! Hơn nữa, với tư cách là nhân chứng, theo lý thì tấm thiệp này phải bị diệt khẩu mới đúng.”
Cô đọc lại dòng chữ trên mảnh giấy, càng đọc càng thấy nó ngây ngô.
Chúc cậu mãi mãi vui vẻ.
Chỉ có thời học trò ngây ngô mới dễ dàng nói đến hai chữ mãi mãi.
“Vừa hay, mình không thấy nó trẻ con chút nào.” Cố Vũ Tranh kiên quyết thực hiện hành vi vô lại đến cùng, thẳng thừng giật lấy tấm thiệp từ tay Hạ Uý, đặt lại vị trí cũ rồi xếp cuốn sách lên giá.
Anh cố tình đặt sách ở nơi thật cao, khiến cô không thể với tới.
“Lần trước cậu xin lỗi mình về những năm tháng lỡ làng nhưng thực ra, người nên xin lỗi là mình.” Cố Vũ Tranh nhìn thẳng vào cô: “Mình tham lam ánh sáng đến vậy nhưng chưa một lần thực sự đứng trong hào quang.”
“Mong cậu có thể tha thứ cho mình.” Anh nói.
…
Đi đôi với sự tha thứ thường là bồi thường.
Hạ Uý không cảm thấy mình cần bất kỳ sự đền bù nào, ngược lại, vì lời xin lỗi đột ngột này, cô lại rơi vào trạng thái bối rối khó kiểm soát.
Cô vội vã vẫy tay, không nhìn anh nữa.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Không một lời trao đổi.
Chỉ có tiếng quạt máy tính kêu ro ro đều đặn, như một cối xay gió khổng lồ, khiến Hạ Uý cảm tưởng mình đã bị nghiền nát vô số lần. Còn người điều khiển cối xay ấy, đang dùng ánh lặng im dò xét cô.
Cô cúi đầu bấm móng tay, mãi sau, mới cất tiếng: “Cố Vũ Tranh, mình khát.”
“Muốn uống đồ lạnh.” Cô nói.
“Được.”
Cô ngồi, anh đứng nên cử chỉ xoa đầu nhẹ nhàng của Cố Vũ Tranh trước khi rời phòng trông vô cùng tự nhiên.
…
Bình thường Cố Vũ Tranh không có thói quen uống nước ngọt. May thay, trong nhà luôn có sẵn nước soda.
Anh bước đến tủ lạnh phòng khách, mở cửa, lấy một lon ra đo nhiệt độ bằng lòng bàn tay, lo lắng không biết nó có quá lạnh không.
Đang phân vân có nên bàn với Hạ Uý đổi sang lon thường không, bỗng nhiên, anh cảm nhận hơi ấm phủ kín lưng mình.
Hạ Uý đi chân đất đến, không một tiếng động, nhưng động tác ôm Cố Vũ Tranh từ phía sau lại hơi mạnh, khiến anh bất ngờ đổ người về trước, loạng choạng bước thêm nửa bước.
Ánh đèn tủ lạnh sáng rực rỡ, chiếu thẳng vào mặt Cố Vũ Tranh.
Còn Hạ Uý, hoàn toàn ẩn trong cái bóng của anh.
Hai cánh tay cô vòng qua eo người đàn ông, siết thành vòng tròn, má áp vào lưng anh.
“Đừng động đậy, đừng nói gì, không thì mình giết người diệt khẩu đó.” Hạ Uý nói.
Cố Vũ Tranh tim đập thình thịch, anh nuốt nước bọt một cái.
Anh đương nhiên không dám.
Và bất kể ai phá vỡ khoảnh khắc này, đều không thể tha thứ.
Một tay anh nắm chặt lon nước, tay kia chống lên cánh tủ lạnh, các đốt ngón tay dùng lực đến mức trắng bệch, dường như chỉ có cách này mới kìm nén được ý muốn quay người lại ôm chặt lấy người sau lưng.
Đáng ghét là Hạ Uý lại như một con mèo, nhẹ nhàng cọ má vào lưng anh.
Cố Vũ Tranh chỉ có thể nhắm mắt lại trong đau khổ, rồi lại mở ra.
Năm giây? Hay mười giây?
Anh đã mất hoàn toàn cảm giác về thời gian, cho đến khi cánh tủ lạnh phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo vì quá lâu không đóng.
Người phía sau lúc này buông tay ra.
Cố Vũ Tranh như được ân xá, quay người lại nhìn thấy Hạ Uý đang cúi gằm mặt.
“Đưa mình.” Cô giật lấy lon soda lạnh buốt từ tay anh, mở nắp, không nói gì liền uống một hơi hai ngụm.
Như đang tích trữ thanh năng lượng cho bản thân.
Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào Cố Vũ Tranh, vì cảm thấy ngượng ngùng.
“Mong là không làm cậu sợ.” Giọng cô rất nhẹ: “Mình chỉ là xúc động thôi, vì những lời cậu vừa nói. Mình luôn nghĩ dù nội tâm không đủ mạnh mẽ, ít nhất mình cũng là người không quá để ý đến suy nghĩ của người khác… Không ngờ, hóa ra mình vẫn còn để ý đến mọi thứ xung quanh nhiều như vậy, quá tầm thường.”
Hoá ra cô vẫn là một kẻ phàm phu tục tử cần sự công nhận của người khác.
Khi Cố Vũ Tranh nói cô chính là ánh sáng, khoảnh khắc ấy khiến cô như bay bổng.
Cảm giác này giống như khi cô tham gia hội chợ truyện tranh và được khen ngợi: “Nhìn chị giống nhân vật quá! Em rất thích nhân vật chị cosplay!” Rồi họ kể về mọi thứ giữa cô và nhân vật đó, tất cả những điều này đã trở thành sự đồng hành trong lúc khó khăn, lời động viên khi tâm trạng chán nản.
Nhân vật có sinh mệnh.
Từ đó Hạ Uý mới cảm thấy nghề nghiệp của mình có ý nghĩa.
Giấc mơ của kẻ phàm phu tục tử vốn là bản chất của thế giới này nhưng luôn có những thứ quý giá có thể phá vỡ bức tường không gian ấy.
Những thứ đó là gì, thực ra không cần nói nhiều.
Vì chúng ta là những người giống nhau, cậu sẽ hiểu thôi, những người bạn theo đuổi lý tưởng thân mến.
Hạ Uý nói xong.
Nhờ lon soda, cô còn phá hỏng không khí bằng một tiếng ợ, trước khi bản thân bật cười, cô phải nhanh chân rời khỏi hiện trường.
“Mình đi đây, hôm nay rất vui.”
Cô ấy nhét nửa lon nước ngọt còn lại vào tay Cố Vũ Tranh rồi băng qua phòng khách, đi thẳng đến lối vào để xỏ giày.
Lúc chơi tennis, dây giày buộc quá chặt, giờ đây dây giày đã thành nút thắt chết, may mà ở lối vào có tủ thấp để ngồi. Hạ Uý xỏ được nửa chiếc giày thì đành phải ngồi xuống tiếp tục vật lộn với mớ giây giày.
“Đèn đâu nhỉ?” Lối vào tối om, cô quay một vòng tìm công tắc mà không thấy.
Cố Vũ Tranh bước tới, giơ tay chạm vào đâu đó, một chiếc đèn trên tường bật sáng.
“Mình đưa cậu về.” Anh vừa nói, bóng đã dừng ở phía trước.
Hạ Uý ngăn không kịp, Cố Vũ Tranh quỳ một gối trước mặt cô, nắm lấy cổ chân cô, nhẹ nhàng kéo về phía trước.
Đôi bàn tay vốn đẹp khi cầm bút hay gõ bàn phím, giờ đang giúp cô gỡ nút thắt chết trên dây giày vải.
Cả người Hạ Uý cứng đờ, bất động.
Mãi cho đến khi sợi dây giày cuối cùng cũng nghe lời, nhưng Cố Vũ Tranh không đứng dậy, chỉ ngửa mặt nhìn cô, ánh sáng vàng dịu rơi vào trong đôi mắt.
Lần này, Hạ Uý không chỉ thấy khuôn mặt mình trong mắt anh, mà còn thấy cả hàng mi dài sạch sẽ cùng vết hằn đỏ do gọng kính để lại trên sống mũi.
Anh nhìn cô, không chịu chớp mắt nên bóng mi không hề lay động.
Hạ Uý muốn đứng dậy nhưng chân không nghe lời.
Cô chưa yêu bao giờ nhưng không ngốc, cũng không chậm hiểu, cô cảm nhận được không khí khác thường, sự kỳ lạ tinh tế ấy lan tỏa từ ánh mắt Cố Vũ Tranh.
Ánh nhìn đó khiến cô hoảng hốt.
Đó là cảm giác xâm lấn của đàn ông dành cho phụ nữ, cảm giác ấy cứ lớn dần trong không gian chật hẹp nơi lối vào.
Tiến thoái lưỡng nan, đối đầu giằng co.
Trong tiếng tim đập thình thịch, Hạ Uý là người đầu tiên thua cuộc.
Cô nghĩ phải nói gì đó, dù là trò đùa không đúng lúc để phá vỡ bầu không khí này cũng được, nhưng Cố Vũ Tranh ngắt lời: “Có lẽ mình cần phải xin lỗi thêm lần nữa.”
Khi nói, yết hầu anh khẽ cử động.
Hạ Uý chưa kịp phản ứng thì Cố Vũ Tranh đã đặt tay lên gáy cô.
Ấn nhẹ xuống.
Hạ Uý cảm nhận được lòng bàn tay kia lạnh lẽo, ẩm ướt, có thể là mồ hôi, cũng có thể là nước trên vỏ lon nước ngọt ban nãy.
Cố Vũ Tranh dùng lực, khiến cô không thể không cúi đầu.
Cho đến khi cảm giác mềm mại và khô ráo khẽ chạm vào nhau.
Hơi thở tiếp theo bị nuốt chửng.
Một nụ hôn rất nhẹ, thậm chí có thể nói đây chỉ là sự chạm nhẹ của hai đôi môi nhưng lại khiến cho Hạ Uý gần như nghẹt thở. Cô không dám nhắm mắt và vì thế đã lén nhìn thấy vẻ mặt gần như thành kính của người trước mặt.
Trong lồng ngực bỗng đổ một cơn mưa lớn, đối đầu với ngọn lửa, bốc lên làn sương trắng cuồn cuộn.
Tay cô đặt trên đầu gối, nắm chặt thành nắm đấm.
Còn Cố Vũ Tranh dùng bàn tay kia, phủ lên mu bàn tay cô.
Thế giới như đang bốc hơi.
Họ như đang nắm tay nhau chạy trốn.
[Tác giả có lời muốn nói]
Ai đó đến đây, khiêng tôi đi đi, họ hôn nhau thì họ cứ hôn, tôi sắp không chịu nổi rồi…

Gửi phản hồi