Dòng sông định mệnh
Tối nay lại có thêm một “lần đầu tiên” nữa.
Lần đầu hôn nhau.
Hạ Uý cũng không biết liệu đây có thể coi là một nụ hôn theo định nghĩa truyền thống hay không, chỉ đơn giản là hai đôi môi chạm vào nhau nhưng cô có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh của người đàn ông, gần đến mức cô có thể dùng môi mình để đo độ cong của môi Cố Vũ Tranh.
Không kéo dài lâu, cũng không có thêm hành động nào khác, Cố Vũ Tranh buông cô ra, vẫn giữ tư thế quỳ một gối trước mặt, ánh mắt không rời, nhìn chằm chằm vào cô, từ miệng, đến mũi, rồi đến đôi mắt.
Quỹ đạo ánh mắt của anh đại khái là như vậy.
À, tay anh vẫn chưa buông ra, hơi ấm lòng bàn tay vẫn in hằn trên mu bàn tay cô. Thực ra, Hạ Uý không định tránh, cô chỉ vô thức rụt tay lại nhưng bị Cố Vũ Tranh nắm chặt.
Trong ánh sáng mờ ảo nơi hành lang, đường nét khuôn mặt anh dường như cũng trở nên mơ hồ. Sau một hồi nhìn nhau, Cố Vũ Tranh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu anh có chút hài hước: “Biểu cảm của cậu lúc này khiến mình thực sự cảm thấy có lỗi đó.”
Hạ Uý nào có biết mình đang mang biểu cảm gì, toàn thân cô đã tê dại. Mãi đến khi nghe giọng Cố Vũ Tranh thì tâm trí cô mới trở về, oxy bắt đầu ùa vào lồng ngực.
Lửa tắt, mưa ngừng, sương tan.
Thế giới trở lại bình thường.
Hạ Uý hít một hơi thật sâu, rồi thở ra thật dài, hơi thở đủ mạnh đến mức như thổi bay cả hàng mi của Cố Vũ Tranh. Khiến nụ cười của anh càng thêm rõ rệt, pha chút tự giễu: “Ừ… nếu bây giờ cậu muốn đánh mình thì mình cũng chấp nhận được.”
Hạ Uý cúi đầu, nhìn xuống bàn tay đang bị bàn tay Cố Vũ Tranh bao trọn: “Ít nhất cậu buông tay mình ra đã chứ? Cậu cứ thế này thì sao mình đánh được?”
Cố Vũ Tranh nghe lời, thả tay ra.
Hạ Uý giơ tay lên buộc lại tóc.
“Đưa cậu về?”
“Ừ.”
Hạ Uý đã nhận ra một cách sâu sắc trong đêm nay rằng, sự trơ trẽn có lẽ là căn bệnh chung của cánh đàn ông. Ngay cả một người trầm tĩnh, kín đáo như Cố Vũ Tranh cũng không thoát khỏi tục lệ đó. Trên đường về, họ đi qua một đoạn cây xanh giữa hai tòa nhà, ở nơi tối om không có đèn đường, Cố Vũ Tranh lại rất tự nhiên nắm lấy tay cô.
Rồi sau đó.
Anh không buông ra nữa.
…
Hạ Uý nhẹ nhàng bước vào nhà, lúc này đêm đã khuya.
Nằm trên giường, cô nhận được tin nhắn từ Cố Vũ Tranh, chỉ vỏn vẹn một câu: “Hạ Hạ.”
Như thể anh đang nói mớ gọi tên cô.
“Sao vậy!”
Dấu chấm than này thể hiện quá rõ sự bực tức, Hạ Uý vừa gửi đi đã hối hận nhưng tiếc là không kịp thu hồi.
“Mình chỉ muốn xác nhận rằng cậu không chặn hay ẩn tin nhắn của mình.”
Hạ Uý thừa nhận, cô đã từng nghĩ đến điều đó, bởi tất cả những gì xảy ra hôm nay đều vượt quá dự tính của cô. Đến tận bây giờ, sau khi rửa mặt bằng nước lạnh, mặt cô dường như vẫn còn nóng bừng. Cô không phải người thích trốn tránh nhưng cuối cùng vẫn là câu nói đó, mỗi khi gặp Cố Vũ Tranh, cô lại không còn là chính mình.
Thận trọng do dự, tiến thoái lưỡng nan, bối rối khôn cùng.
Thôi kệ.
Hạ Uý quyết định nghe theo bản năng.
Cô gõ tin nhắn, hỏi một cách thẳng thắn: “Cố Vũ Tranh, chúng ta có phải đang yêu nhau không?”
…
Việc xác định một mối quan hệ tình cảm, rốt cuộc có quy trình rõ ràng nào không?
Hay là khi tình cảm đã đến lúc chín muồi, không khí đã đủ, nắm tay, ôm nhau, hôn nhau, những điều đó có thể coi là khởi đầu của tình yêu?
Đối phương im lặng.
Một lúc lâu sau.
“Mình muốn nghe ý kiến của cậu.” Cố Vũ Tranh nói: “Bởi vì mình không có hình mẫu nào khác để tham khảo.”
Hạ Uý hiểu ý anh, bèn mỉm cười, cô đặt đốt ngón tay lên môi, như thể nơi đó vẫn còn hơi ấm của Cố Vũ Tranh. Cô chưa từng nghĩ đêm nay mọi chuyện lại tiến triển đến mức này, điều này không giống với kế hoạch từ từ ban đầu của cô nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì là không tốt.
Tin nhắn của Cố Vũ Tranh lại đến: “Hay cậu muốn nghe ý kiến của mình trước?”
Hạ Uý đang gõ bàn phím thì nghe vậy liền ngẩn người: “Cậu nói đi.”
“Ý mình là…có lẽ chúng ta nên chậm lại một chút?”
“Hả?”
“Nếu cậu hoàn toàn không có băn khoăn gì thì đã không hỏi mình câu này rồi.” Cố Vũ Tranh nói: “Mình phải thừa nhận, mọi chuyện tối nay cũng không nằm trong kế hoạch của mình. Mình không ngại chậm lại, bởi chúng ta còn rất nhiều thời gian mà.”
Hạ Uý bật cười khành khạch, rồi trùm chăn kín đầu.
Có lẽ Cố Vũ Tranh đã bí mật học khóa đọc suy nghĩ và diễn thuyết gì đó, nếu không sao có thể ăn nói khéo léo đến thế, từng câu từng chữ đều khiến lòng người ấm áp. So với sự tinh tế và biết đặt mình vào vị trí người khác của anh, Hạ Uý lại cảm thấy mình có chút vô duyên, được voi đòi tiên.
“Được thôi, nghe cậu vậy.”
Hạ Uý vừa gửi tin nhắn đi thì điện thoại trong tay rung lên dữ dội, may sao cánh cửa phòng đã đóng kín, không làm phiền ông ngoại. Cô vội nhấn nghe, thốt ra một câu thật khẽ: “Vẫn chưa ngủ à?”
Giọng Cố Vũ Tranh cũng rất nhẹ, vang qua ống nghe nhưng rõ từng chi tiết, âm thanh như có những cái gai nhỏ li ti, chọc vào lòng người ta ngứa ngáy.
Anh nói: “Có lẽ mình hơi mất ngủ.”
“Bạn học Cố ơi, mình không phải bác sĩ đâu” Hạ Uý cố nén tiếng cười: “Mất ngủ thì phải chữa làm sao đây?”
Cố Vũ Tranh nghiêm túc đáp: “Mình mới chỉ tìm ra nguyên nhân bệnh, tạm thời chưa có phương pháp điều trị.”
Thật quá đáng!
Câu này biết trả lời sao đây?
Hạ Uý vội vàng cúp máy, lại lần nữa chui tọt vào chăn, lăn qua lăn lại. Tối nay cô đã nhận ra một Cố Vũ Tranh khác, cũng nhận ra chính mình, nhận thức về bản thân là kẻ phàm phu tục tử của cô quá chính xác, cô hoàn toàn không thể kháng cự lại những lời đường mật ngọt ngào.
Những mũi tên hồng phóng tới vùn vụt, Cố Vũ Tranh bắn trăm phát trăm trúng, trong khi khả năng né tránh của Hạ Uý bằng không, khiên giáp lại mỏng manh, phải đối mặt với một phó bản độ khó cực cao thế này thật thảm hại.
May mắn thay, cửa ải này không giới hạn thời gian.
Cố Vũ Tranh nói, họ còn rất nhiều thời gian.
Có thể từ từ mà tới.
–
Tết sắp đến
Ngày Tết Dương lịch và Tết Nguyên đán cách nhau không xa, dường như cứ đến thời điểm này hàng năm là cuộc sống lại trở nên hối hả.
Trò chơi di động mà Hạ Uý đại diện nhân vật đã chính thức ra mắt. Do cần kết hợp đánh giá của người chơi và dư luận nên tiến độ quảng cáo trực tuyến thay đổi hàng ngày, Hạ Uý phải quay video, viết lời thoại mới, thời gian này bận rộn khác thường.
Ngoài ra, cô cùng Bành Nhân lên kế hoạch công việc cho năm sau. Vì phải chăm sóc ông ngoại nên tất nhiên phải từ bỏ nhiều cơ hội tham gia sự kiện trực tiếp, để duy trì thu nhập thì cô buộc phải nhận thêm quảng cáo trên các nền tảng khác nhau.
Cố Vũ Tranh và Hạ Uý bận rộn không kém gì nhau.
Realcompass ra mắt bản cập nhật, lại thêm sự kiện năm mới, thường xuyên làm việc ngày đêm, dù hai người sống rất gần nhau nhưng ít khi gặp mặt, phần lớn thời gian chỉ liên lạc qua video, còn lại thì mỗi người lo việc của mình.
…
Mễ Doanh đã bước vào giai đoạn cuối của thai kỳ.
Mẹ Mễ Doanh đã sớm gác lại công việc ở cửa hàng lẩu, tới Quảng Châu ở tạm cùng mẹ chồng Mễ Doanh để chăm sóc cô. Có mẹ bên cạnh, tâm trạng Mễ Doanh ổn định hơn nhiều, mặt tròn ra hai phần.
Dù vẫn thường khóc lóc vì vết rạn trên bụng, cứ ba ngày khóc một trận nhỏ, năm ngày khóc một trận lớn.
Quảng Gia tạm dừng hết mọi công việc, bay từ nước ngoài về, tận tụy đảm nhận vai trò bia đỡ đạn, học trên mạng đủ các cách xoa dầu, hiệu quả thế nào chưa bàn tới nhưng ít nhất người cha tương lai này không được ngồi không, phải bận rộn ngược xuôi để tránh làm vướng mắt vợ yêu.
Trịnh Du trong nhóm chat buông lời vô tư khiến Mễ Doanh lên cơn lo lắng: “Mình xem lịch rồi, chị Mễ, đứa bé này chắc chắn là cung Bảo Bình rồi, cung khí rất đáng sợ đó, chị khổ rồi.”
Hạ Uý đành tạm thời phải đuổi Trịnh Du ra khỏi nhóm chat.
…
Mùa Tết đông nghịt người.
Sợ ông ngoại không chịu nổi, Hạ Uý quyết định năm nay không về Vinh Thành đón Tết. Hạ Viễn Đông nghe tin ông cụ bệnh thì vội vã trở về từ Nam Phi, cả nhà đón Tết tại Thượng Hải.
Hạ Uý hơi lo lắng về quan hệ gia đình mới của ba, Hạ Viễn Đông vỗ đầu cô ra hiệu đừng lo, rồi đưa cho cô một khoản tiền không nhỏ.
Hạ Uý tất nhiên không nhận nhưng cũng không cản ba mình được.
Ý của Hạ Viễn Đông là, một nhà thì dù thế nào cũng là một nhà. Ông thường ở xa, không giúp đỡ được gì đã cảm thấy rất áy náy. Việc phụng dưỡng ông ngoại là trách nhiệm của ông, không thể để Hạ Uý gánh vác mọi thứ một mình.
Bữa cơm tất niên đêm giao thừa là do Hạ Viễn Đông và Hạ Uý cùng nhau chuẩn bị.
Ông ngoại vẫn còn khỏe nên muốn thi cắt dưa leo trang trí đĩa với Hạ Viễn Đông. Tay nghề ông vẫn như xưa, không hề run rẩy. Điều này khiến Hạ Uý vô cùng vui mừng vì dường như bệnh tình của ông ngoại đã khá hơn.
Cô chụp một bức ảnh bữa cơm tất niên, gửi cho Cố Vũ Tranh đang ở tận bên kia địa cầu, rồi gọi video: “Đoán xem món nào là mình làm nè?”
Hai ngày trước Tết, Cố Vũ Tranh đã trở về Anh để thăm Lâu Dĩnh.
“Chắc là… cà chua trộn đường?”
“Đó gọi là Núi lửa tuyết bay! Tác phẩm kinh điển của mình đó!” Hạ Uý cười lớn: “Còn vài món nóng nữa cũng là mình làm đó.”
Ánh sáng hơi tối, từ góc nhìn của Cố Vũ Tranh không thấy rõ lắm nhưng anh vẫn không tiếc lời khen ngợi: “Giỏi quá.”
“Đương nhiên rồi.”
Lời khen ngọt ngào, dù hơi giống kiểu dỗ trẻ con nhưng Hạ Uý rất thích. Vì tự hào nên cô hơi lâng lâng: “Đợi cậu về, mình…”
Mình sẽ để cậu nếm thử những món mình làm, chắc không kém gì món của cậu đâu.
Nhưng nửa câu sau Hạ Uý không nói ra vì cô cảm thấy như thế quá thân mật.
Cố Vũ Tranh lại cười như hiểu hết mọi chuyện: “Mình sẽ về sớm nhất có thể.”
Hạ Uý bỗng dưng bị câu nói đó đánh gục, hai má cô nóng bừng lên, cô vội viện cớ điện thoại hết pin để tắt video rồi nhảy nhót trong phòng để bình tâm lại.
Khi đã chắc chắn gương mặt không còn biểu lộ gì, cô mở cửa phòng, ai ngờ Hạ Viễn Đông đang đứng đó, suýt nữa ngã vì mất đà.
“Ba à…” Hạ Uý bất lực nói: “Nghe lén không tốt đâu.”
Nhưng Hạ Viễn Đông lại như bắt được tội đồ, ông lạnh lùng hỏi: “Hạ Hạ yêu đương rồi hả?”
Hạ Uý suy nghĩ một chút: “Tạm thời, chưa hẳn.”
“Chưa hẳn là sao? Là ai? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Có ảnh không? Cho ba xem?”
Ông ngoại đang xem Táo Quân, cười hiền hậu đáp lời: “Là bạn học cấp ba của Hạ Hạ, tên là Cố Vũ Tranh. Thằng nhóc ấy được lắm, tính tình điềm đạm, hiểu chuyện, lại biết gánh vác mọi thứ.”
Mắt Hạ Uý sáng lên.
Việc ông ngoại có thể nhớ rõ ràng tên Cố Vũ Tranh chứng tỏ bệnh tình đã được kiểm soát tốt, điều này khiến cô vui sướng hơn cả việc được thưởng thức mười nghìn món ngon hay nhận mười nghìn lời khen trong công việc.
Hạ Uý dựa vào vai ông ngoại làm nũng y như thuở nhỏ, đồng thời đón nhận cuộc thẩm vấn của Hạ Viễn Đông.
Dù biết con gái rồi sẽ yêu đương lập gia đình nhưng khi ngày ấy thực sự đến, lòng ông cảm thấy khó tả. Sắp phải đi xa, chắc chắn không kịp gặp mặt bạn trai của con gái, nghĩ đến đây, Hạ Viễn Đông càng tiếc nuối vô cùng.
“Chưa phải bạn trai đâu ba.” Hạ Uý nhanh nhảu sửa lại.
Hạ Viễn Đông chẳng quan tâm mấy cái lối nói vòng vo của giới trẻ.
Trước tiên, ông dạy bảo Hạ Uý phải tìm hiểu kỹ đối phương, đừng hành động bồng bột. Rồi trước lúc lên đường, ông dặn dò ông ngoại: “Ba à, ba phải trông chừng Hạ Hạ cho kỹ, giúp con bé kiểm tra kỹ lưỡng. Con nhóc này mới có mấy tuổi, chẳng biết nhìn người đâu!”
Dù cho bạn có lớn bao nhiêu đi nữa thì trong mắt người thân, một đứa bé mãi vẫn chỉ là một đứa bé mà thôi.
Hạ Uý chẳng thấy phiền vì những lời dặn dò ấy, ngược lại cô còn cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Được người khác quan tâm, nhớ nhung, cô là người may mắn nhất thế gian rồi còn gì.
Ông ngoại cười khà khà tiễn Hạ Viễn Đông và Hạ Uý ra cửa, ánh mắt quan sát Hạ Uý như đang tự nhủ: “Phải rồi, Hạ Hạ nhà ta còn nhỏ lắm, sao mà yêu đương được?”
Hạ Viễn Đông vỗ vai Hạ Uý: “Nghe chưa con! Phải nghe lời ông ngoại đó!”
“Con biết rồi mà!” Hạ Uý cảm thấy Hạ Viễn Đông càng già càng nhiều lời: “Đi thôi ba, trễ máy bay bây giờ.”
Cô giúp Hạ Viễn Đông đẩy vali ra cửa, quay lại dặn ông ngoại: “Con đưa ba ra sân bay, ông ngoại ở nhà xem ti vi hay đi ngủ một giấc nha? Nhiều nhất là ba tiếng thôi, con sẽ về ngay.”
Ông ngoại gật đầu, còn vẫy tay chào Hạ Viễn Đông.
“Con đi đây ba, ba giữ gìn sức khỏe nhé!”
“Ừ.”
Hôm nay là mùng 5 Tết, vẫn còn trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, đường ra sân bay đông nghịt xe cộ.
Suốt chặng đường, Hạ Uý và Hạ Viễn Đông tra hỏi lẫn nhau về tình cảm, rồi lại cãi vã khiến tài xế xe thuê cũng phải bật cười.
Đến sân bay, Hạ Uý giúp Hạ Viễn Đông kiểm tra đầy đủ giấy tờ và hành lý, rồi ôm chặt ông theo kiểu chữ đại: “Ba, con yêu ba.”
“Sến quá đi!” Hạ Viễn Đông nói vậy nhưng đôi mắt đã đỏ hoe: “Ba đã nhờ bạn bè ở nước ngoài tư vấn mấy chuyên gia về bệnh Alzheimer, tình trạng của ông ngoại rất điển hình, không nhớ được chuyện gần đây nhưng chuyện xa xưa lại nhớ rõ. Người già rồi, đau ốm bệnh tật dễ bị chán ghét nhưng mà là người nhà, chúng ta không thể ghét bỏ ông ngoại được, phải không?”
“Đừng trách ba nói thẳng, ai rồi cũng sẽ già đi, thậm chí rời xa cõi đời, đó là quy luật tự nhiên, dù là ông ngoại hay ba, rồi cũng sẽ đến ngày đó. Con đừng buồn, lúc còn có thể gặp mặt, đừng để lại tiếc nuối là được.” Hạ Viễn Đông nói: “Ba biết Hạ Hạ là từ nhỏ đã sống có tình có nghĩa, nếu khó khăn về kinh tế cứ nói với ba, đừng ngại.”
Hạ Uý ngửa cổ lên, chớp mắt liên tục: “Con đâu có coi ba là người ngoài.”
Sân bay nhộn nhịp người qua lại, chứng kiến biết bao cuộc chia ly và đoàn tụ, hai cha con đứng lặng im một lúc, dường như chẳng cần nói thêm gì. Cuối cùng, Hạ Viễn Đông vỗ nhẹ vào lưng con gái: “Ba rốt cuộc đã làm việc tốt gì mà có được cô con gái tuyệt vời như Hạ Hạ nhỉ?”
Hạ Uý cảm thấy mình không thể đứng lại thêm nữa, nước mắt sắp trào ra, liền dùng sức đẩy Hạ Viễn Đông ra, cô quay người lại, giơ cao cánh tay, vẫy mạnh: “Ba đi nha! Giữ gìn sức khoẻ nha ba!”
Dù là mùa đông nhưng hôm nay thời tiết rất đẹp, mây trời cao vời vợi, Hạ Uý bước ra khỏi sân bay ngước nhìn lên, hướng về bầu trời trong xanh hiếm hoi vào mùa đông, quệt mạnh một cái lên mặt.
Đuôi máy bay vẽ lên một vệt trắng mảnh mai.
Bài học về chia ly thực sự quá khó, dù cho có ôn tập bao nhiêu lần đi nữa, dù trong lòng hiểu rõ rằng cuộc sống sẽ luôn có người ra đi, rồi có người đến, như Hạ Viễn Đông đã nói, đó là quy luật tự nhiên.
Nhưng chúng ta phải tu luyện đến mức nào mới có thể bình thản đối mặt?
Trong thế gian vạn trượng này, chỉ có luyện tâm là khó nhất.
–
Điện thoại vang lên tiếng chuông.
Là tin nhắn từ Cố Vũ Tranh, kèm theo một bức ảnh chụp màn hình thông tin chuyến bay trở về Thượng Hải sau vài ngày nữa. Anh đã dời ngày về sớm hơn dự kiến.
Hạ Uý đang ngồi trên xe gọi điện thoại, bất giác vừa buồn cười vừa bực mình. Có vẻ như vài ngày nữa cô lại phải ra sân bay một lần nữa.
“Được thôi, mình sẽ đi đón cậu.”
“Không cần đâu” Cố Vũ Tranh đáp: “Cứ đợi mình là được.”
Hạ Uý nhìn ra cửa sổ, nơi những làn xe đang ùn tắc hai chiều, bất chợt nhớ lại lời ba cô từng nói:
Trên đời này, hội ngộ hay ly biệt đều có thời điểm của nó. Khi còn có thể gặp mặt, khi còn cơ hội bên nhau, đừng để bản thân phải hối tiếc.
Đường về nhà hôm nay mất thời gian gấp đôi ngày thường.
Hạ Uý vốn định đi vòng qua trung tâm thương mại mua đồ ăn ông ngoại thích nhưng nhìn đoạn đường đỏ lòm trên bản đồ thì cô liền từ bỏ ý định. Cô không yên tâm để ông ngoại ở nhà một mình quá lâu.
Về đến khu dân cư, xuống xe, đi lên lầu.
Trong lúc xoay chìa khóa, Hạ Uý vẫn nghĩ về kế hoạch thay ổ khóa mà cô đã trì hoãn bấy lâu. Đợi qua Tết, khi dịch vụ chuyển phát hoạt động lại, cô sẽ mua ngay một chiếc khóa vân tay để thay. Như thế sẽ không phải mang theo chìa khóa, lúc dắt ông ngoại đi dạo cũng sẽ rất tiện.
Cô bước vào nhà, gọi to: “Ông ngoại ơi, con về rồi!”
Không ai đáp lại.
Thay dép, kiểm tra nhà bếp, nhà tắm rồi cả hai phòng ngủ mà vẫn không thấy người đâu.
Ông ngoại không có ở nhà.
Hạ Uý bỗng thấy hoang mang. Từ khi bị bệnh, ông ngoại luôn sợ làm phiền cô nên hầu như không bao giờ tự ra ngoài một mình. Nhiều lắm là đi dạo một vòng quanh khu dân cư nhưng lúc nãy từ dưới lên, cô không thấy ông đâu cả.
Cô từ từ ngồi xuống ghế sofa phòng khách, cố nghĩ xem ông có thể đi đâu.
Bỗng nhớ ra camera phòng khách có chế độ phát hiện chuyển động, cô mở điện thoại xem lại đoạn ghi hình. Quả nhiên thấy hình ảnh ông ngoại đã ra khỏi nhà từ hai tiếng trước theo thời gian hiển thị. Nhìn ông ăn mặc chỉnh tề, không giống đi dạo thông thường.
Hạ Uý càng nghĩ càng thấy bất ổn, càng nghĩ càng hoảng hốt.
Cuối cùng, cô không thể ngồi yên được nữa, đi tìm kiếm vẫn hơn là ngồi chờ ở nhà, nhưng tìm người, nào có phải chuyện dễ dàng.
Hạ Uý bắt đầu tìm kiếm từ trong khu dân cư trước, không có kết quả, sau đó mở rộng phạm vi đến công viên gần đó, vẫn không có tiến triển. Cuối cùng, cô đành thuê một chiếc xe đạp, đi dọc theo mấy con phố lân cận để tìm kiếm. Ông ngoại không quen thuộc khu vực này, chắc chắn sẽ không đi xa, đó là điều duy nhất Hạ Uý chắc chắn.
Trên đường, dòng xe cộ đông đúc, xe đạp cũng nhiều, Hạ Uý len lỏi giữa dòng người. Dù ra ngoài không mặc áo khoác, trên người chỉ có lớp áo mỏng nhưng lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi vì lo lắng.
Mễ Doanh nhận được điện thoại của Hạ Uý vào lúc tối muộn, người đầu dây bên kia thở gấp đến mức không thành tiếng.
Mễ Doanh chưa bao giờ thấy Hạ Uý căng thẳng như vậy. Đang trong thai kỳ, cân nặng tăng nhanh, cô đang ăn theo chế độ healthy, nghe xong tình hình Hạ Uý kể lại thì bỗng chẳng thiết tha ăn uống gì nữa, liền vứt đũa xuống bàn.
“Ông ngoại mất tích từ khi nào vậy?”
“Chiều nay thôi, mình đã báo cảnh sát rồi, giờ vẫn đang tìm.” Giọng Hạ Uý khàn đặc như chiếc quạt hỏng.
“Cậu làm giúp mình tờ thông báo tìm người được không? Loại có thể chia sẻ trên vòng tròn bạn bè ấy, mình thực sự không có thời gian, giờ phải đi tiếp sang con phố khác.” Cô nói nhanh, giọng hoảng hốt nhưng vẫn rất mạch lạc: “Xin lỗi Mễ Doanh, cậu đang mang bầu, mình không nên làm phiền nhưng mình thực sự…”
Mễ Doanh lờ đi mấy câu xã giao, bước vào phòng làm việc bật máy tính: “Gửi thông tin cho mình. Khi đi ông ngoại mặc áo gì, địa điểm mất tích, à phải rồi, có ảnh thì càng tốt.”
Quảng Gia đang ngồi bên cạnh bóc tôm nghe mà không hiểu chuyện gì: “Có chuyện gì vậy em?”
…
Mễ Doanh làm xong tờ thông báo tìm người, có cả ảnh và đường link ngắn, gửi cho Hạ Uý xong không quên nhắc: “Chỉ chia sẻ trên bằng vòng tròn bạn bè thôi chưa đủ, với lại cậu ở Thượng Hải cũng không có nhiều bạn phải không?”
Hạ Uý không kịp giải thích, lập tức chuyển tiếp cho Bành Nhân, nhờ cô ấy đăng nhập tất cả tài khoản mạng xã hội của mình để đăng thông báo tìm người lên.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi Hạ Uý bắt đầu xây dựng hình ảnh cá nhân, cô sử dụng tài khoản để đăng thông tin không liên quan đến công việc. Với hai triệu người theo dõi trên tất cả nền tảng, việc này thực sự làm phiền những người vô tội nhận được thông báo. Cô cảm thấy áp lực tâm lý rất lớn nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể đăng tin tìm người rồi thêm một lời xin lỗi chân thành.
Trịnh Du gọi điện cho Hạ Uý, gọi liên tục mấy cuộc nhưng không thể kết nối, tức giận đến mức cuống hết cả lên. Cuối cùng, anh đành phải gọi cho Mễ Doanh nhưng người nghe máy lại là một giọng nam, Quảng Gia vừa bất lực vừa suy sụp: “Trịnh Du phải không? Cậu mau khuyên Mễ Doanh đi, giờ cô ấy đang bắt tôi đưa ra sân bay… Sắp sinh rồi, không thể đi máy bay được!”
Trong điện thoại còn văng vẳng tiếng Mễ Doanh chửi rủa.
Trịnh Du cũng gãi đầu: “Chị Mễ, chị đừng gây thêm rắc rối nữa được không? Giữa đêm khuya thế này, sợ rằng Hạ Uý còn phải lo cho chị trước.”
Trịnh Du bắt đầu gọi điện cho bạn học đại học của mình.
Có người bạn tình cờ đang làm việc ở Thượng Hải, phụ trách mảng tin xã hội của một trang web. Người này nói với Trịnh Du rằng giờ đã quá muộn, các chuyên mục lớn đều phải làm đề tài, yêu cầu cá nhân chắc không có cửa, nhưng anh ta có vài tài khoản video ngắn địa phương, có thể giúp đăng tải lại.
…
Hạ Uý vẫn đang trên phố, đi tìm kiếm khắp nơi một cách vô định.
Điện thoại còn dưới hai mươi phần trăm pin.
Vừa cúp máy cuộc gọi với Trịnh Du, một số lạ liền gọi đến, người kia tự giới thiệu họ Lâm, là bạn của Cố Vũ Tranh, được anh nhờ giúp đỡ.
Lâm Tri Dịch an ủi Hạ Uý: “Cô đừng quá lo lắng, đã kiểm tra camera an ninh khu dân cư với ban quản lý chưa?”
“Rồi”, điều khiến Lâm Tri Dịch bất ngờ là dù hơi thở Hạ Uý không đều nhưng giọng nói vẫn rất bình tĩnh.
“Ông ngoại tôi đã đi ra khỏi khu dân cư, tôi cũng đã hỏi thăm mấy khu xung quanh nhưng không thấy.”
“Vậy có thể đang ở trên phố hoặc trung tâm thương mại.”
Lâm Tri Dịch nói: “Bên tôi không có gì nhiều ngoài người, cô gửi vị trí cho tôi, tôi sẽ gọi thêm vài người bạn cùng tìm, chắc chắn nhanh hơn một mình cô.”
“Cảm ơn anh.”
“Ôi, đừng có khách sáo mà!”
Hạ Uý mở bản đồ điện thoại, dùng nốt chút pin còn lại đánh dấu những nơi đã tìm kiếm.
Cố Vũ Tranh gửi tin nhắn đến, tin nhắn cũng ngắn gọn súc tích: “Đừng khách sáo với Lâm Tri Dịch, mình sẽ bắt chuyến bay sớm nhất quay về.”
Hạ Uý đọc được tin nhắn này nhưng không kịp hồi đáp anh.
Cô vội vàng đạp xe, không bỏ sót bất kỳ ngõ ngách nào, khu dân cư, trạm xe buýt hay tàu điện ngầm, cả trung tâm thương mại nữa, chỉ có cách này mới có thể tìm kiếm thật kỹ lưỡng. Gió đêm lướt qua mặt, đôi chân đã mỏi nhừ, Hạ Uý chợt nhớ lại hồi thi đại học, khi ngồi sau xe đạp của ông ngoại lao đến trường thi, làn gió lúc ấy cũng thế này. Lòng cô chợt dâng lên nỗi đau quặn thắt.
Đau đến mức tưởng chừng không chịu nổi nhưng kỳ lạ thay, cô chẳng hề có chút ham muốn khóc lóc nào.
Tuyến lệ lúc này đang ngừng hoạt động vì có khóc lóc cũng vô ích mà thôi.
–
Mãi đến lúc rạng sáng.
Điện thoại sắp cạn pin.
Lâm Tri Dịch nhắn tin đến, giọng điệu vui mừng, anh bảo Hạ Uý nhanh đến đồn công an gần nhà vì đã tìm thấy ông cụ rồi.
Hạ Uý giật mình, suýt nữa thì ngã xe đạp.
Cô vội vàng bắt taxi đến nơi, vừa đẩy cửa đã thấy ông ngoại ngồi trên ghế ở đồn công an, người vẫn ổn. Lúc này, mọi sức lực trong cô hoàn toàn rã rời, toàn thân mềm nhũn.
Cảnh sát trực cho biết, có người đi đường nhìn thấy thông báo tìm người nên đã đưa ông cụ đến đây, tình trạng ông cụ rất tốt, giao tiếp bình thường, không giống như bị lạc. Khi được hỏi muốn đi đâu, ông chỉ nói là muốn đi nạp thẻ gì đó.
Hạ Uý cũng không hiểu ra sao. Cô giải thích về triệu chứng bệnh của ông ngoại, rồi ngồi xổm trước mặt ông, cố gắng bình tĩnh rồi mới hỏi: “Ông ngoại, ông ngoại định đi đâu vậy? Làm con lo chết đi được.”
Bàn tay đầy nếp nhăn của ông ngoại mở ra, đó là thẻ thông hành Vinh Thành mà Hạ Uý đã dùng nhiều năm, trên đó còn dán hình dán hoạt hình.
“Sau Tết, không phải con sẽ đi học sao? Ông ngoại sợ con đi chơi với bạn mà trong thẻ hết tiền, không đi xe buýt được.” Ông ngoại vuốt tấm thẻ mỏng manh: “Đi một vòng lớn, sao xung quanh đây thay đổi hết rồi? Ông ngoại không tìm thấy quầy nạp tiền nữa.”
Mọi người trong phòng đều lặng đi.
Hạ Uý thở gấp không kiểm soát, hai vai run rẩy, cuối cùng từ từ trượt ngồi xuống đất.
…
Quên đi chuyện trước mắt nhưng nhớ rõ chuyện từ nhiều năm trước.
Ông ngoại không nhớ mình đang ở đâu, ông chỉ nghĩ vẫn còn ở Vinh Thành, chỉ nghĩ Hạ Uý vẫn là một cô nhóc còn đang đi học. Giống như bao năm qua, trong thẻ thông minh của cô đã được nạp không biết bao nhiêu tiền, đủ để cô đi xe buýt cả đời.
Chỉ là tấm thẻ này, cô khó lòng dùng được nữa.
Thời gian, thời gian…
Thời gian cho con người cơ hội ngoảnh lại nhưng khi càng nhìn về quá khứ, càng thấy rõ ràng bao nhiêu thì trong lòng lại càng đau bấy nhiêu.
Hạ Uý im lặng không nói, chỉ giúp ông ngoại kéo lại áo khoác, rồi cùng ông trở về nhà.
Ông ngoại đã mệt, đến chiều ngày hôm sau vẫn còn ngủ say, Hạ Uý ngồi bệt dưới đất suốt, tựa vào giường ông ngoại, nắm chặt tay ông mãi không rời.
Mãi đến khi hoàng hôn ngày thứ hai buông xuống.
…
Hạ Uý đã thức trắng suốt ngày đêm nhưng không dám nhắm mắt. Đêm đó, khi xác nhận ông ngoại đã đỡ hơn, có thể nhớ lại một số chuyện thì cô mới dám ăn chút cơm và chợp mắt một lát.
Lúc rạng sáng, điện thoại reo.
“Giúp mình mở cửa được không?” Giọng Cố Vũ Tranh cũng khàn đặc, anh nói: “Mình đang ở ngoài.”
Anh không dám gõ cửa, sợ làm phiền giấc ngủ của ông ngoại.
“Cậu về rồi à?” Hạ Uý giật mình tỉnh giấc, lao khỏi giường, loạng choạng chạy ra cửa, vặn mở khóa.
Cố Vũ Tranh đứng ngay ngoài cửa, va li đặt bên cạnh, người phủ đầy bụi đường, mắt đỏ ngầu không kém gì Hạ Uý.
Anh đáp chuyến bay gần nhất, bay mười ba tiếng nhưng anh vẫn cảm thấy mình về chậm quá.
Ông ngoại vẫn đang nghỉ ngơi, sợ ồn ào nên anh định kéo Hạ Uý ra ngoài nói chuyện nhưng lại phát hiện cô đang đi chân trần.
Lông mày anh hơi nhíu lại.
Chưa kịp mở lời, Hạ Uý đã lao vào lòng anh. Cô vẫn không dám khóc to, chỉ dám úp mặt vào ngực Cố Vũ Tranh, tiếng nức nở nghẹn ngào.
Hai ngày ông ngoại gặp chuyện là hai ngày cô đã tích tụ không biết bao nhiêu là nước mắt.
Cuối cùng, khi gặp được Cố Vũ Tranh, đê điều vỡ tan.
Cố Vũ Tranh nhẹ nhàng đặt tay lên sau đầu cô, để mặc dòng nước mắt nóng hổi thấm ướt áo sơ mi.
“Ổn rồi, ổn rồi.” Anh khẽ dỗ dành.
…
Hạ Uý khóc rất lâu, đến khi ánh bình minh nhường chỗ cho mặt trời giữa trưa.
Ánh nắng mùa đông mờ ảo, cô nhìn Cố Vũ Tranh và ông ngoại trò chuyện trên ghế sofa bằng đôi mắt sưng húp thì bỗng nhớ đến Mễ Doanh, dường như cô cuối cùng cũng thấu hiểu được hội chứng khóc không kiểm soát của Mễ Doanh.
Có lẽ không phải Mễ Doanh hay khóc, mà chỉ là tình cờ mỗi lần cô khóc thì Hạ Uý đều có mặt.
Nước mắt, chỉ rơi trước mặt người mà mình tin tưởng nhất.
–
Sau chuyện này.
Hạ Uý không thể tiếp tục để ông ngoại một mình ở nhà, vì vậy cô đã tìm một dì hộ lý. Khi cả cô và Cố Vũ Tranh đều bận rộn không thể sắp xếp thời gian thì dì hộ lý có thể đến nhà nấu ăn và chăm sóc người già.
Như vậy, cô cũng có thêm thời gian để cân bằng giữa công việc và cuộc sống.
Hạ Viễn Đông chỉ biết chuyện ông ngoại suýt bị lạc sau khi máy bay đáp và trở về nhà. Ông vội vàng gọi điện cho Hạ Uý.
Trong ngăn kéo vali của mình, ông còn phát hiện một ít tiền mặt, không nhiều.
Hạ Uý sợ ông không qua được hải quan nên cô đã chuyển toàn bộ số tiền còn lại vào tài khoản ngân hàng thường dùng của Hạ Viễn Đông.
Hạ Viễn Đông không hiểu: “Con làm gì vậy Hạ Hạ? Đây là tấm lòng của ba mà.”
Hạ Uý chỉ cười lắc đầu: “Ba ơi, con kiếm được không ít đâu, hoàn toàn có khả năng nuôi bản thân và ông ngoại.”
Lý do không nói ra nữa là cô sợ gia đình mới của Hạ Viễn Đông sẽ có ý kiến. Hạ Viễn Đông lo cho cô, cô cũng phải nghĩ thêm một bước cho ông.
Bởi vì họ là gia đình.
Cô không thể để ba mình rơi vào tình cảnh khó xử, chịu cảnh bị kẹt giữa hai lằn đạn.
Giọng Hạ Viễn Đông đã thay đổi, cuối cùng ông hít mạnh một cái: “Hạ Hạ à…”
Rốt cuộc, vẫn là không nói nên lời.
…
Khi mọi thứ trở lại bình yên, Hạ Uý lần lượt gọi điện cho tất cả những người bạn đã giúp đỡ để bày tỏ lòng biết ơn.
Phản hồi nhận được đều giống nhau, mọi người không hiểu có gì đáng để cảm ơn đâu. Tất cả lòng tốt một người tích lũy trong đời, đều sẽ xuất hiện khi họ lạc lối nhất. Hơn nữa sau nhiều năm làm bạn học, mọi người đều hiểu rõ Hạ Uý là người thế nào. Dù là ai gặp chuyện tương tự, cô cũng sẽ nhất định giúp đỡ.
Không ai nghi ngờ điều đó.
Kết bạn là nhờ duyên phận. Nếu mổ xẻ từ duyên phận thì thực chất chính là nhân cách tương đồng, giá trị quan giống nhau và có cùng một đích đến.
Nhóm người này có thể tụ họp với nhau, có thể tin tưởng và nương tựa lẫn nhau, bởi vì họ đều là những người giống nhau.
Đều là những người đặt tình cảm lên hàng đầu.
Đây chính là điều kỳ diệu của duyên phận, cũng là sự ưu ái nhân từ của ông trời.
Khi Mễ Doanh sắp sinh, Hạ Uý và Trịnh Du đều vội vã bay đến Quảng Châu.
Theo thời gian dự tính, đúng như Trịnh Du nói, đứa bé thật sự là cung Bảo Bình.
Quảng Gia muốn vào phòng sinh cùng nhưng Mễ Doanh không đồng ý. Trong lúc yếu đuối nhất, cô không dám để bất kỳ ai có thể dựa dẫm xuất hiện trong tầm mắt, sợ rằng mình sẽ không chịu nổi.
Chỉ là trước khi bước vào phòng chờ sinh, cô một tay nắm lấy tay mẹ, một tay nắm lấy tay Hạ Uý, nước mắt đọng lại trên sống mũi như một hồ nước nhỏ.
Cô hỏi Hạ Uý: “Mình sẽ sinh ra cái gì đây?”
Câu hỏi này khiến mẹ Mễ Doanh vỗ nhẹ vào cô: “Em bé chứ cái gì! Lẽ nào lại là mèo hay chó!”
Mễ Doanh vừa khóc vừa nói: “Mình sợ.”
Hạ Uý cũng cay mắt, lần đầu tiên cô chứng kiến một sản phụ sinh con ở khoảng cách gần như vậy, hơn nữa, sản phụ này lại là bạn thân mười năm của cô. Không cần nói đến bản thân Mễ Doanh, ngay cả cô cũng không kiềm được suy nghĩ miên man.
Cô nhớ lại những lần cùng Mễ Doanh ăn cơm ở căng tin trường cấp ba, tiếng lách cách của khay inox, vết dầu vô tình bắn lên ngực áo đồng phục. Lúc đó, họ chỉ mới đọc vài cuốn tiểu thuyết tuổi học trò đã vội vàng áp vào bản thân, nào là chúng ta sẽ như trong sách, là bạn cả đời, mình sẽ tận mắt nhìn cậu thành công, cũng sẽ tận mắt chứng kiến cậu yêu đương kết hôn, lập gia đình sinh con.
Đến lúc đó, con cậu sẽ gọi mình là mẹ đỡ đầu.
Chỉ cần mở miệng là có thể thề nguyền, dường như là cuộc sống sau này sẽ dễ dàng như họ tưởng tượng nhưng thực ra Hạ Uý cũng chưa từng nghĩ, những lời nói bâng quơ ấy sau khi được thời gian tưới tắm, mọi thứ lại suôn sẻ thành hiện thực như vậy.
Cô cùng Trịnh Du và gia đình Mễ Doanh đứng đợi bên ngoài phòng sinh, ngóng chờ sự ra đời của một sinh linh mới.
Trịnh Du trên đường đến đã mua một bó cúc nhỏ, nhét vào tay Quảng Gia: “Biết là mọi người bận rộn nên quên hết, không có thời gian nhưng lúc quan trọng vẫn phải dựa vào mình đúng không?”
Dây thần kinh căng thẳng của Hạ Uý sắp đứt, Trịnh Du ôm vai cô, bóp mạnh như cổ vũ: “Sao cậu cũng căng thẳng vậy?”
Hạ Uý trừng mắt: “Nói như cậu không căng thẳng vậy.”
Trịnh Du không phủ nhận, chỉ cười toe toét: “Này, thật tốt.”
Tốt chỗ nào?
“Cậu còn nhớ những gì mình nói không? Dù chúng ta không ngăn được thời gian trôi nhưng những người có duyên sẽ không lạc mất nhau.”
Những con người ấy, dù là tình bạn hay tình yêu, dù trải qua bao nhiêu vấp ngã, lận đận, cuối cùng cũng đều được như ý nguyện, mọi người vẫn còn ở bên nhau.
“Chỉ có cậu là biết nói lời mùi mẫn.”
Hạ Uý dùng cùi chỏ thúc mạnh vào bụng Trịnh Du.
…
Còn Mễ Doanh, cô đang vật lộn trong phòng chờ sinh.
Mấy tiếng đồng hồ được tiêm thuốc giảm đau còn có thể đi lại thoải mái, chơi điện thoại, nhắn tin, trò chuyện với y tá, nhìn đám người bên ngoài cổ vũ mình. Nhưng khi thực sự bị đẩy vào phòng sinh, điện thoại bị tịch thu, không có ai bên cạnh, chỉ có nữ hộ sinh liên tục hướng dẫn cô cách rặn đẻ.
Không cần bàn đến cơn đau, chỉ riêng sự cô đơn và nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết đã đủ khiến người ta suy sụp hàng chục lần.
Mễ Doanh nhiều lần kiệt sức, thều thào hỏi: “Không có bác sĩ sao? Tôi muốn gặp bác sĩ.”
“Cần bác sĩ làm gì? Nếu có một vòng bác sĩ đứng quanh giường đẻ của cô thì cô sẽ phải lo lắng đấy!” Nữ hộ sinh liếc nhìn đồng hồ: “Một lúc nữa sẽ có bác sĩ sản khoa đến kiểm tra tình hình… Cô rặn đi! Đã bỏ lỡ mấy cơn co thắt rồi!”
Mễ Doanh cắn răng chịu đựng, không để nước mắt rơi, sự kiên cường ấy khiến chính cô cũng muốn khen mình thật giỏi, nhưng nữ hộ sinh vẫn không hài lòng: “Thở sai rồi! Đợi đến khi không chịu nổi nữa hãy thở!”
Mễ Doanh cảm thấy mắt mình bắt đầu mờ đi, đó là triệu chứng xuất huyết mắt.
Khi đau đớn đến cực độ, người ta sẽ mất đi khái niệm thời gian, không biết đã bao lâu trôi qua, có hai bác sĩ đeo khẩu trang bước vào phòng sinh, Mễ Doanh mờ mịt nhìn qua, đều không phải bác sĩ phụ trách lúc cô khám thai.
Người đi đầu nói chuyện với nữ hộ sinh: “Hôm nay sản phụ đông quá nhỉ.”
Rồi quay lại giới thiệu người trẻ tuổi hơn phía sau: “Đây là học trò của tôi, cùng vào xem tình hình.”
Bác sĩ nhấc tay cô lên, xem qua vòng tay, hỏi theo thủ tục: “Tên gì?”
“Mễ…Doanh.”
Hai chữ “Mễ Doanh” được thốt ra một cách run rẩy, uốn éo như vòng qua một trăm tám mươi khúc quanh, thế mà vị bác sĩ trẻ kia vẫn quay đầu lại với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Cô ấy bước tới theo sau người thầy của mình, dừng trước giường đẻ và nhìn chằm chằm vào Mễ Doanh.
Ánh mắt ấy vô cùng phức tạp.
Mễ Doanh ngơ ngác nhìn lại cô, dần dần cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Cô nhận ra đôi mắt lộ ra giữa chiếc mũ và khẩu trang kia sao mà quen quá.
Cho đến khi đối phương lên tiếng trước, xác nhận lại lần nữa: “Mễ Doanh?”
Giọng nói quen thuộc này.
Vừa nghe cô ấy cất lời, tim Mễ Doanh đã đập thình thịch một cái, dường như toàn bộ sức lực vừa mất đi bỗng chốc trở về. Người xưa nói, khi tức giận con người sẽ bùng nổ sức mạnh vô hạn, hóa ra không phải là giả.
Cô khàn giọng gào lên: “Hoàng Giai Vận!!!”
“Ủa? Quen nhau à?”
“Dạ, là bạn em.” Hoàng Giai Vận trả lời.
Bạn cái nỗi gì!
Có ai làm bạn kiểu này không?
Biến mất không một lời từ biệt, rồi lại xuất hiện đúng vào lúc này. Mễ Doanh nén một hơi, cảm xúc dâng trào nhưng nữ hộ sinh lại rất vui, nhắc nhở cô: “Đúng rồi đấy, cứ rặn như thế là được.”
Mễ Doanh nghiến chặt răng, không thể hét lên được, chỉ có thể bật ra từng chữ qua kẽ răng, lặp đi lặp lại tên Hoàng Giai Vận.
Như thể làm vậy sẽ tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Hoàng Giai Vận cười, đôi mắt đáng ghét phía sau khẩu trang cong cong như vầng trăng non.
“Tiết kiệm chút sức đi, đợi cậu ngồi dậy được rồi tính sổ với mình sau!”
Mặc cho móng tay Mễ Doanh cào xước mu bàn tay cô.
“Cố lên nhé!” Cô nói.
Dòng sông số phận vẫn luôn chảy về phía trước. Có bao nhiêu khoảng cách đứt gãy, lại có bấy nhiêu lý do để tái ngộ.
Rời đi, đoàn tụ, chia ly, đón nhận.
Người đi, kẻ đến.
Duyên phận rồi sẽ dẫn lối cho những người nặng nghĩa tình, để họ sẽ không bao giờ lạc mất nhau.

Gửi phản hồi