Bình minh, ánh rạng đông và mặt biển.
Mễ Doanh đã hạ sinh một bé gái, cả hai mẹ con đều bình an.
Khi đứa bé được bế ra, y tá gọi: “Ba đâu rồi? Lại xem đi nào, xem xong là bế đi đó!”
Mấy người đồng loạt đẩy Quảng Gia ra phía trước nhưng người sắp làm cha lại đỏ hoe mắt, lúng túng không biết làm gì: “Bà xã tôi đâu rồi?”
“Ở trong đó! Anh xem con trước đi!”
Quảng Gia liếc qua đứa bé trong vòng tay y tá cho có lệ, rồi vội quay đầu đi: “Xem xong rồi, xem xong rồi, tôi đợi bà xã ra đã.”
Lúc mang thai, Mễ Doanh không biết bao lần véo đùi Quảng Gia, dọa rằng: “Bên ngoài phòng sinh em sẽ bảo Hạ Uý quay phản ứng của anh, nếu sau này em biết anh chỉ mải mê xem con mà quên mất em thì chúng ta ly hôn.”
Chỉ là lời đùa thôi, nhưng cho dù không có lời đùa đó thì Quảng Gia thực sự cảm thấy lúc này không gì quan trọng bằng bà xã. Vợ mình trải qua một lần sinh nở là hồn vía anh gần như bay mất một nửa.
Tay run rẩy, anh lau vội mắt, quay đầu lại thì thấy Hạ Uý và Trịnh Du đang đứng nói chuyện với một bác sĩ ở cuối hành lang.
–
Sự xuất hiện đột ngột của Hoàng Giai Vận khiến mọi người không kịp hoàn hồn.
Hạ Uý nhìn người trước mặt, nhất thời không biết phản ứng thế nào.
…
Hoàng Giai Vận hầu như không thay đổi gì, vẫn gầy như xưa, chiếc khẩu trang hằn một vết đỏ sâu trên sống mũi. Cô dùng mu bàn tay lau qua, ngẩng lên đối diện ánh mắt hai người, bật cười: “Hai người nhìn mình như vậy làm gì? Định ăn thịt người ta à?”
Rồi nhìn sang Trịnh Du, đảo mắt từ trên xuống dưới: “Cậu thu bụng lại được không, nhìn cái bụng của cậu kìa, mấy năm nay cậu ăn thức ăn gia súc à?”
Vừa mở miệng, Hạ Uý càng khẳng định, đây vẫn là Hoàng Giai Vận của ngày xưa, cái miệng của Hoàng Giai Vận chưa biết nhường nhịn ai bao giờ.
Trịnh Du bị nói cho choáng váng, cứ đứng im không nói được lời nào.
“Lát nữa có rảnh không?”
“Có…”
“Được, chúng ta đi ăn cơm, mình mời.” Hoàng Giai Vận nói: “Mình vào thăm Mễ Doanh trước, hai người đợi mình tan làm nha.”
Đợi đến khi Hoàng Giai Vận rời đi, Trịnh Du mới tỉnh táo lại, phản ứng đầu tiên của cậu là thở phào nhẹ nhõm, sau đó đối mặt với Hạ Uý trong im lặng.
Không ai ngờ rằng sẽ gặp Hoàng Giai Vận trong hoàn cảnh này. Trịnh Du luôn nói rằng bản thân suốt bao năm qua vẫn cảm thấy tội lỗi. Cậu cho rằng chính vì cậu không xử lý tốt mối quan hệ với Hoàng Giai Vận ngày trước nên mới khiến cô tức giận, lẳng lặng đoạn tuyệt với mọi người, giờ gặp lại, khó tránh khỏi ngượng ngùng.
“Cậu nghĩ nhiều quá rồi.” Hạ Uý nói.
Chuyện gia đình Hoàng Giai Vận chỉ có cô và Mễ Doanh biết. Về sau họ cũng từng bàn luận, nếu việc Hoàng Giai Vận rời đi không phải do bị động thì chỉ có thể liên quan đến gia đình. Trịnh Du không biết chuyện nên chỉ đơn thuần nghĩ rằng Hoàng Giai Vận đau khổ vì tình.
Bốn chữ “đau khổ vì tình” này thật quá xa xỉ, trước vô vàn khó khăn ngày ấy, tâm sự thiếu nữ nào có tính là gì.
Ít nhất thì bản thân Hoàng Giai Vận đã nói như vậy.
Tối đó, Hoàng Giai Vận mời mọi người đi ăn lẩu cháo. Trong không khí ồn ào xen lẫn tiếng bát đĩa leng keng, cô kể câu chuyện của mình bằng giọng điệu thản nhiên: “Đã quá lâu rồi nên mình cũng không còn nhớ rõ chi tiết nữa. Chỉ biết hè năm đó, ba mình say rượu xong lại đánh đập mẹ. Lần này nghiêm trọng hơn vì mẹ bắt đầu phản kháng, dùng kéo cắt cỏ đâm vào chân ba, rồi cảnh sát đến.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi thì hòa giải thôi, mâu thuẫn gia đình mà, bao lần trước cũng vậy thôi. Kiện ly hôn tốn thời gian, mình và mẹ không dám về nhà nên ở tạm nhờ nhà họ hàng xa, tránh để ba tìm thấy. Sau đó, sắp đến ngày khai giảng, nhân lúc ba mình đi lái xe xa nên mình tranh thủ về thu dọn đồ đạc rồi đưa mẹ đến Quảng Châu, chỉ vậy thôi.”
Đúng lúc Hoàng Giai Vận kể đến đây, nhân viên đến thêm nước dùng. Súp gạo trắng sôi sùng sục, hơi nước bốc lên che khuất khuôn mặt cô, cô đưa tay phẩy nhẹ: “À, quên nói, mình thi đại học ở Quảng Châu, từ lúc học đại học đến giờ vẫn ở đây thôi, vậy đó, hết chuyện rồi.”
Hạ Uý gật đầu, cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
Nhưng Trịnh Du thì không.
Lần đầu tiên nghe chuyện về Hoàng Giai Vận, Trịnh Du cứ nhíu chặt đôi lông mày, đôi đũa trong tay quên cả gắp thức ăn. Những con sò trong nồi đã teo lại vì nấu quá lâu nhưng anh vẫn muốn hỏi thêm chi tiết nhưng Hạ Uý dưới gầm bàn đã lặng lẽ giẫm lên chân anh một cái, khiến lời nói bị ngắt quãng.
Hoàng Giai Vận cười: “Phóng viên Trịnh, cậu bị bệnh nghề nghiệp rồi à? Mình cung cấp tư liệu xã hội cho cậu, cậu trả mình nhuận bút nhé?”
“Không, ý mình không phải vậy… chỉ là mình cảm thấy…”
Cảm thấy thật không dễ dàng.
“Đừng có tưởng tượng nữa, kiểu như mình đáng thương lắm ấy, mình không thích như vậy.” Hoàng Giai Vận nói: “Mẹ mình là người khuyết tật nhưng bà ấy vẫn có công ăn việc làm đàng hoàng, còn khi mình học đại học thì có khoản vay hỗ trợ học tập, cũng có học bổng, không đến nỗi khổ như cậu nghĩ đâu.”
Cô cho một đĩa rau vào nồi rồi khuấy đều: “Nếu nhất định phải nói chỗ nào không ổn thì là học y phải học quá nhiều năm, đến giờ mình vẫn còn đang vật lộn, khổ lắm.”
Trịnh Du vẫn muốn hỏi thêm nhưng thấy thái độ của Hoàng Giai Vận như vậy nên không tiện mở lời nữa.
Rõ ràng cô ấy chỉ kể những điều có thể nói ra, còn những khó khăn thực sự khó nói, những nỗi khổ cô phải thật sự trải qua thì một câu cũng không đề cập.
Hạ Uý chợt nhớ đến buổi tối đi dạo hôm đó, khi Cố Vũ Tranh kể chuyện về cha mẹ mình, cũng không kể đến những nổi khổ tâm thật sự của anh. Có lẽ những ai thực sự trải qua quãng đường khó khăn đó rồi thì đều không muốn nhìn lại.
Đi qua rồi thì nhìn lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Thời tiết lành lạnh nhưng ăn lẩu cháo lại khiến người đẫm mồ hôi. Trịnh Du lau trán, cuối cùng vẫn không kìm được: “Thế thì cậu đi đâu ít nhất cũng phải báo cho bọn mình biết chứ! Như thế khiến người ta lo lắng lắm, cậu không biết sao? Còn tưởng cậu có chuyện gì nữa kìa. Vả lại, bọn mình có làm gì cản trở cậu đâu?”
Hoàng Giai Vận rất bình thản đặt đũa xuống, giang hai tay: “Xin lỗi nhé, không thì cậu đánh mình một trận đi, mình không đánh trả đâu.”
Rồi cô bật cười: “Một là mình không muốn tiết lộ hành tung, sợ ba mình lại đến quấy rối mẹ, hai là hồi đó còn trẻ con, suy nghĩ không thông nên dễ đi vào ngõ cụt lắm.”
Dù sao sau này khả năng cao sẽ không gặp lại nữa nên cũng không cần thiết phải liên lạc.
Sau khi rời khỏi Vinh Thành, Hoàng Giai Vận đã thay đổi tất cả các phương thức liên lạc. Cô không bao giờ đăng nhập lại tài khoản QQ, thậm chí còn xóa luôn tài khoản WeChat, như muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ.
Tuy nhiên, cô thừa nhận mình cũng có lần rình mò người khác.
“Hồi mới vào đại học, cuộc sống của mình rất khó khăn. Có lần mình lén đăng nhập vào tài khoản WeChat cũ, muốn xem bạn bè cũ đang làm gì trên trang cá nhân. Kết quả thấy các cậu ai nấy đều đang sống rất phóng khoáng thời sinh viên. Còn mình lúc đó đang làm thêm ở tiệm mì trước cổng trường, mồ hôi nhễ nhại, thật sự rất chật vật. Trên đường về ký túc xá đêm đó, mình đã xóa luôn tài khoản WeChat.”
Tâm trạng này khiến Trịnh Du nhớ đến một học sinh giỏi trong lớp hồi cấp ba. Người đó thi đại học không tốt, chuyển trường để ôn thi lại, cũng cắt đứt liên lạc với bạn bè cũ.
Có lẽ lý do cũng giống với Hoàng Giai Vận?
Người bạn đó đã phải trải qua năm cuối cấp đầy áp lực lần nữa, trong khi những người khác đã tận hưởng cuộc sống đại học. Nghĩ như vậy cũng dễ hiểu, xa mặt cách lòng. Không so sánh thì không có đau khổ.
Hoàng Giai Vận phản bác suy đoán của Trịnh Du: “Không phải như vậy đâu Trịnh Du. Mình chưa bao giờ tự ti về gia cảnh. Không liên lạc với các cậu vì mình sợ có ngày mình không chịu nổi, sẽ tìm đến sự giúp đỡ của các cậu, dù là vay tiền hay gì đi nữa. Lúc đó chắc chắn các cậu sẽ không từ chối mình.”
Không phải ghen tị, cũng không phải tự ti, mà là lòng tự trọng quá cao, đến mức nhận sự giúp đỡ từ bạn bè cũng trở thành gánh nặng.
Trịnh Du không hiểu: “Bạn bè với nhau, chuyện đó đương nhiên mà?”
“Có lẽ vậy nhưng lúc đó…” Hoàng Giai Vận suy nghĩ một lát: “Nên mình mới nói lúc đó còn nhỏ, suy nghĩ không thông nên con người ta dễ đi vào ngõ cụt.”
Ba người họ sau bữa tối vẫn chưa giải tán, muốn tìm một chỗ vừa uống rượu vừa trò chuyện nhưng chỗ nào cũng đông nghịt, đành phải ra cửa hàng tiện lợi mỗi người một lon bia, nhân tiện ngắm sông Châu Giang.
Trong ánh đèn rực rỡ hai bên bờ sông, Hạ Uý nhìn gương mặt gầy guộc nghiêng nghiêng của Hoàng Giai Vận, chợt nhớ đến chiếc điện thoại của Mễ Doanh bị tịch thu hồi cấp ba.
Dù lúc đó Mễ Doanh đã nói không cần bồi thường nhưng Hoàng Giai Vận vẫn mỗi tuần lén bỏ tiền vào ngăn bàn của cô, có khi là năm mươi tệ, có khi là hai mươi tệ, Hạ Uý đã bắt gặp nhiều lần.
Lúc đó đa số học sinh một tuần chỉ có một trăm tệ tiền sinh hoạt, Hoàng Giai Vận chắc chắn không nhiều hơn. Điều này có nghĩa là suốt năm cuối cấp, có lẽ Hoàng Giai Vận chưa từng gọi món thịt ở căng tin.
“Bây giờ thì sao?” Hạ Uý hỏi: “Cậu còn nghĩ như vậy không?”
“Bây giờ tốt hơn rồi, vì mình cảm thấy mình không phải là kẻ vô dụng nữa, mình có thể đền đáp lại sự giúp đỡ của người khác, trong lòng cũng thoải mái hơn.”
Sự tự hài lòng của con người thường không hình thành một cách thụ động, mà là sự gọt giũa chủ động, một nhát sâu, một nhát nông, không ai khéo hơn ai, cũng không ai đẹp hơn ai, miễn là có thể hướng tới hình mẫu mà mình mong muốn thì người ngoài thực sự không có quyền phán xét.
Hạ Uý không hiểu Hoàng Giai Vận nhưng cô tôn trọng.
…
Trịnh Du tìm một trung tâm thương mại để đi vệ sinh, Hạ Uý và Hoàng Giai Vận ngồi trên ghế dài trước trung tâm chờ đợi.
Người qua lại bước nhanh, có tiếng nhạc vang ra từ cửa trung tâm, Hạ Uý nghe thấy giọng Hoàng Giai Vận lẫn trong đó nhưng rất rõ ràng, cũng rất chân thành.
“Xin lỗi.” Cô nói.
“Tính cách của mình từ nhỏ đã không có bạn, chỉ có mấy người các cậu. Mãi sau này mình mới nhận ra mình làm như vậy thật tổn thương người khác nên mình muốn liên lạc lại với các cậu nhưng không biết phải làm sao. Nếu hôm nay không gặp Mễ Doanh thì lời xin lỗi này mình thực sự không nói ra được.”
Hoàng Giai Vận mím môi, lặp lại lần nữa: “Xin lỗi nha, Hạ Uý.”
Hạ Uý lắc đầu rồi cười: “Chỉ cần cậu ổn là được.”
Ý nghĩa của bạn bè, ngoài việc giúp đỡ lẫn nhau, còn là thấu hiểu nhau.
Vì vậy, không cần nói gì thêm.
–
Bên Mễ Doanh mọi việc đều thuận lợi nên Trịnh Du định sẽ về Bắc Kinh vào ngày mai.
Anh đặt khách sạn gần sân bay, không thuận đường nên đi trước. Hạ Uý ở không xa chỗ Hoàng Giai Vận nên hai người gọi chung một chiếc xe.
Trên đường, Wechat có thông báo, là Trịnh Du kéo Hoàng Giai Vận vào nhóm, nhóm ba người ban đầu đã trở lại thành bốn người.
Mễ Doanh nhìn thấy nhưng không nổi giận như dự đoán, cô im lặng suốt, có lẽ vì quá mệt mỏi nên không còn sức lực nữa. Cô gửi vài tấm hình của em bé vào nhóm chat rồi tag Hoàng Giai Vận, hỏi về chuyện phục hồi sau sinh.
Bậc thang đã bày ra nhưng Hoàng Giai Vận vẫn không chịu bước xuống: “Đây không phải chuyên môn của mình.”
Trước khi Mễ Doanh kịp phản ứng thì cô lại nhắn thêm một câu: “Trong viện có khoa khám phục hồi sau sinh, mình đặt giúp cậu một suất nha?”
Mễ Doanh rất lâu sau mới trả lời, lần này là tin nhắn thoại, giọng cô khàn đặc nhưng chửi thì vẫn đầy năng lượng: “Hoàng Giai Vận, cậu đúng là đồ đáng ghét, vẫn y như xưa chẳng thay đổi gì.”
Trong xe, Hạ Uý và Hoàng Giai Vận cười nghiêng ngả.
…
Khi điện thoại reo lần nữa, là cuộc gọi từ ông ngoại.
Hạ Uý liếc nhìn giờ, đã rất khuya rồi, cô ngạc nhiên không hiểu sao ông ngoại lại thức muộn như vậy. Ông ngoại bảo rằng muốn hỏi thăm xem Mễ Doanh sinh nở có thuận lợi không.
Hồi cấp ba Mễ Doanh thường xuyên ngủ lại nhà Hạ Uý nên ông ngoại nhớ rất rõ và luôn lo lắng: “Nhìn con bé Mễ Doanh có phúc tướng lắm, bình an là tốt rồi.”
Đến lúc nhắc ông ngoại uống thuốc đi ngủ rồi nên Hạ Uý bảo ông ngoại đưa điện thoại cho người chăm sóc, nào ngờ ông nói: “Ông ngoại cho người chăm sóc về rồi vì tối nay có Tiểu Cố ở với ông ngoại.”
Đầu dây bên kia nhanh chóng chuyển sang giọng Cố Vũ Tranh, cùng tiếng lọc cọc của những quân cờ pha lê đang được xếp lại.
“Hôm nay tan làm sớm nên ghé thăm ông ngoại.” anh hơi áy náy: “Mình định chơi cờ với ông ngoại chút thôi, không ngờ lại khuya thế này.”
“Thắng chưa?”
“Chưa.”
“Dở ẹc.”
“Đổi là cậu cũng chưa chắc hơn đâu ha?” Cố Vũ Tranh cười.
Những lời đối thoại bình thường và giản dị nhưng vai Hạ Uý từ từ buông xuống, cô thở ra một hơi dài. Một ngày hỗn loạn, tinh thần căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.
Việc tiếp xúc với Cố Vũ Tranh không còn là sự căng thẳng và e dè như ban đầu, ngược lại, giờ đây cô cảm thấy thoải mái, cảm giác này càng rõ rệt hơn khi hai người thân thiết hơn.
Thoải mái, có nghĩa là tin tưởng và mở lòng với nhau.
Hạ Uý nhìn cảnh đêm bên ngoài cửa kính xe lướt qua, nghe thấy Cố Vũ Tranh hỏi: “Mọi chuyện suôn sẻ chứ?”
“Ừ, giờ mình đã là mẹ đỡ đầu rồi!”
“Tốt, Quảng Châu đang lạnh, đừng ham mát.”
Cô hay suy nghĩ nhiều nhưng dường như Cố Vũ Tranh luôn lo lắng cho cô nhiều hơn.
“Không cần vội về, ông ngoại bên này mình có thể chăm sóc.” Anh nói.
Hạ Uý cúp máy nhưng khóe miệng vẫn chưa hết tươi, cô nhất định phải mở giao diện chat với Cố Vũ Tranh, gửi thêm vài sticker mới chịu thôi.
Cô gửi một cái, Cố Vũ Tranh đáp lại một cái, kiên quyết không để cô kết thúc cuộc trò chuyện.
Hạ Uý tưởng tượng vẻ mặt bất lực của Cố Vũ Tranh, lòng càng thêm rộn ràng, cuối cùng vỗ nhẹ vào avatar của anh, kèm theo lời “Chúc ngủ ngon” để kết thúc, nhắn thêm một câu: “Không được trả lời nữa! Không thì mình sẽ bật chế độ không làm phiền!”
Lúc nào cũng dọa anh như vậy.
Bên kia cuối cùng cũng im lặng.
Nhưng chưa đầy nửa phút, bên kia rốt cuộc vẫn gửi một tin nhắn “Chúc ngủ ngon.”
Cố Vũ Tranh giả vờ như không có chuyện gì: “Mình kiểm tra xem có bị chặn không, hóa ra là không. Cảm ơn nha.”
Hạ Uý nhìn chằm chằm vào hai chữ “Cảm ơn”, bất giác bật cười.
Hoàng Giai Vận dựa vào cô hỏi: “Bạn trai hả?”
Lần này Hạ Uý không do dự lâu: “Có thể coi là vậy…”
“Phải thì nói phải, không thì nói không, chứ kiểu trả lời nửa vời như vậy là sao?”
Hàng ghế sau không rộng, màn hình Hạ Uý lại sáng, Hoàng Giai Vận vô tình thấy dòng ghi chú trên màn hình, chỉ kịp nhận ra chữ “Cố” ở đầu, lập tức nhớ ra.
“Là cậu bạn hồi cấp ba của chúng ta à? Cố gì đó…”
“Cố Vũ Tranh.” Hạ Uý nhắc nhở.
“À đúng rồi” Hoàng Giai Vận chợt nhớ, sau đó lại cảm thán: “Hai người vẫn chưa kết hôn à?”
“Hả?” Ánh sáng màn hình chiếu lên khuôn mặt ngơ ngác của Hạ Uý: “Kết hôn gì cơ? Mình kết hôn với ai?”
“Hai người các cậu yêu nhau bao nhiêu năm rồi? Từ khi tốt nghiệp cấp ba đến giờ, mười năm rồi.” Hoàng Giai Vận cũng ngơ ngác: “Mười năm rồi mà vẫn chưa kết hôn? Bộ định theo chủ nghĩa không kết hôn à?”
Mỗi người nói một đằng.
Hạ Uý rõ ràng không theo kịp nhịp độ.
Cô không biết tin đồn “yêu nhau mười năm” đến từ đâu, trong khi cô và Cố Vũ Tranh mới gặp lại nhau được nửa năm, còn thời cấp ba…
“Ba năm cấp ba bọn mình còn chưa từng nói chuyện với nhau.” Hạ Uý gãi gãi mặt.
Cô chưa tìm được góc độ thích hợp để giải thích với Hoàng Giai Vận về mối quan hệ giữa mình và Cố Vũ Tranh. Nếu phải miêu tả, có lẽ đó là câu chuyện của hai kẻ nhát gan không biết nói lời yêu, âm thầm thích nhau nhưng cứ trì hoãn, để rồi lỡ mất bao nhiêu năm tháng?
Biểu cảm của Hoàng Giai Vận cũng khó tả.
Thông tin không đồng nhất, giao tiếp đúng là có chút khó khăn.
“Vậy đi, chúng ta làm rõ từng điểm một” cô nghiêng người đổi tư thế ngồi, đối diện thẳng với Hạ Uý: “Câu hỏi đầu tiên, sau khi thi đại học xong, lúc Cố Vũ Tranh đi du lịch tốt nghiệp cùng mọi người, cậu ta không tỏ tình với cậu à? Cơ hội tốt như vậy, bộ cậu ta bị câm hả?”
Ngay câu hỏi đầu tiên đã khiến Hạ Uý choáng váng: “Cậu ấy đâu có đi du lịch tốt nghiệp… Với lại, làm sao cậu ấy biết mình đi du lịch? Ai nói với cậu ấy vậy?”
Hoàng Giai Vận nhìn chằm chằm vào Hạ Uý, rất lâu.
Rồi từ từ, từ từ ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế.
–
Sáng hôm sau, Cố Vũ Tranh nhận được tin nhắn của Hạ Uý, là thông báo từ ứng dụng đặt vé.
Cô đặt vé máy bay chiều nay bay về Thượng Hải, chuyển tiếp cho anh xem.
Cố Vũ Tranh mặc nhiên nghĩ đây là ý muốn anh đi đón nhưng xem lại lịch trình hôm nay, chiều có cuộc họp phòng do anh chủ trì, thật sự không thể bỏ được.
“Vốn dĩ cũng không định làm phiền cậu” Hạ Uý nói: “Có chút việc muốn hỏi cậu, đợi cậu xong việc vậy.”
Cố Vũ Tranh đứng dậy, tìm chỗ yên tĩnh gọi điện lại cho Hạ Uý: “Cậu hỏi đi, bây giờ luôn.”
“Không được, chuyện này phải nói trực tiếp mới được.”
Cố Vũ Tranh khựng lại.
Anh không thể hiểu được ý của Hạ Uý, bởi giọng điệu của cô nghe có chút khác thường, nếu phải phân tích kỹ thì có lẽ là sự gấp gáp giữa những dòng chữ, xen lẫn chút giận dỗi mỉa mai.
Hạ Uý chưa bao giờ nói chuyện như thế này.
“Được, vậy tối nay gặp nhau.”
Nhưng công việc bận rộn khiến anh mãi đến nửa đêm mới xong.
Hạ Uý vẫn im lặng, không một tin nhắn nào trong khung chat.
Trên đường về nhà, Cố Vũ Tranh vẫn băn khoăn không biết có nên rủ Hạ Uý xuống cửa hàng tiện lợi ăn khuya không vì đã quá muộn rồi. Nghĩ đến việc Hạ Uý vừa đi đường xa về mệt mỏi, anh đành bỏ ý định đó.
Anh đỗ xe xong, bước về phía nhà, khi đi qua khu vực cây xanh trong khu dân cư, ánh mắt liếc thấy một bóng người phía bên kia bồn hoa đang bước đi rất nhanh.
Cố Vũ Tranh vốn tưởng là ai đó đang chạy bộ đêm, nhưng tiếng sột soạt từ những bụi cây khô vang lên, ngay giây tiếp theo, Hạ Uý nhảy ra từ bồn hoa.
Ban đầu cô đang đợi Cố Vũ Tranh ở con đường lát đá bên kia, là lối đi quen thuộc của anh. Nào ngờ hôm nay anh lại đổi đường đi, khiến Hạ Uý phải trở thành kẻ phá hoại cây xanh, không mấy thanh lịch khi băng qua cả bồn hoa để chặn người.
Vừa nhảy xuống từ bồn hoa, cô suýt mất thăng bằng. Cố Vũ Tranh vội đỡ lấy cánh tay Hạ Uý, rồi cúi xuống kiểm tra xem cô có bị trẹo chân không.
“Làm gì đây?” Cố Vũ Tranh hỏi.
Hạ Uý mặc chiếc váy ngủ dài đến mắt cá chân bằng chất liệu cotton, khoác ngoài một chiếc áo len rộng, rõ ràng là vừa chạy ra từ trong nhà.
“Không phải vừa chạy ra đâu, mình chăm ông ngoại ngủ xong đã xuống từ lâu rồi, đợi cậu mãi mà chẳng thấy đâu, ai ngờ cậu về muộn thế.”
Cô đưa hai tay lên, lòng bàn tay áp vào mặt Cố Vũ Tranh: “Có lạnh không?”
Cố Vũ Tranh hơi nhíu mày nhưng không né tránh, khoảnh khắc ngỡ ngàng đó đã cho Hạ Uý cơ hội.
Nhón chân, áp sát, hôn.
Một mạch.
Mọi thứ vẫn diễn ra rất nhẹ nhàng, chỉ chạm môi anh trong chốc lát, nhưng đủ để gây nên cơn sóng thần trong lòng Cố Vũ Tranh.
Khi mở miệng, anh nghe giọng mình chao đảo như bị sóng cuốn: “Lại làm gì nữa đây?”
“Mình nên trả lời câu hỏi nào của cậu trước?” Hạ Uý nói: “Hay là, mình không trả lời cả hai?”
Cô bước tới một bước, hai tay luồn vào bên trong áo khoác của Cố Vũ Tranh, ôm chặt lấy anh, áp đầu vào ngực anh. Khác với lần ôm trước, cái ôm mặt đối mặt này giúp cô nghe rõ hơn nhịp tim đang đập vô cùng mạnh mẽ của anh.
Dù Hạ Uý cũng thừa nhận, tim cô cũng chẳng đập nhẹ hơn là mấy.
Đêm khuya tĩnh lặng, trong góc khuất thiếu ánh sáng của khu dân cư, nếu có ai đi ngang qua chắc hẳn sẽ giật mình vì hai bóng người im lặng ôm nhau.
Hạ Uý cảm thấy lạnh.
Phía sau lưng không có bất kỳ cảm giác nào, Cố Vũ Tranh không ôm lại cô.
“Cố Vũ Tranh?”
“Ừ.” Giọng anh chìm xuống cùng với ánh sáng, như rơi vào làn nước biển lạnh giá.
“Hơi lạnh.”
Ngực Cố Vũ Tranh gợn sóng, như thể anh vừa thở dài, nhưng anh vẫn không đáp lại bằng cách ôm lấy Hạ Uý để sưởi ấm cho cô, mà anh dùng hai tay siết chặt vai cô, đẩy cô ra xa nửa bước, rồi dưới ánh đèn đường mờ ảo, anh chăm chú nhìn vào mắt cô.
Hạ Uý không hiểu ý Cố Vũ Tranh, nhưng ánh mắt anh khiến tim cô lại loạn nhịp.
Cảm giác đó, như thể cô là một bài toán trong mắt anh, anh đang dùng công thức toán học để từng bước giải mã. Chỉ khi các bước giải trong đầu đã rõ ràng, anh mới chịu hạ bút để ghi câu trả lời.
Rất lâu.
Lâu đến mức gió đêm thổi tung váy, Hạ Uý lạnh đến mức đứng không vững.
Cuối cùng vai cô được buông ra nhưng tay lại bị nắm lấy.
Cố Vũ Tranh dùng lực mạnh, khiến các ngón tay Hạ Uý đan vào nhau đau đớn, cô muốn giãy ra nhưng Cố Vũ Tranh đâu dễ dàng buông tha cho cô.
“Đừng kêu đau.” Anh nói.
Một người lạnh lùng như mưa, vốn chẳng bao giờ nói lời nặng nề, cảm xúc chưa từng có chút dao động nào, bỗng nhiên gằn giọng mang theo chút hung dữ, khiến Hạ Uý giật bắn người, tim như bị bóc đi một mảnh thịt nhỏ, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Từ đây về nhà chỉ cách vài chục mét.
Cố Vũ Tranh bước rất nhanh, cứ thế kéo cô đi phía trước, còn Hạ Uý thì bước đi loạng choạng.
Rất hợp lý, cô không cho anh câu trả lời, đương nhiên anh cũng chẳng có nghĩa vụ phải giải thích gì với cô.
Không gian thang máy bốn bề sáng bóng như gương, Hạ Uý không dám nhìn biểu cảm của mình.
Hành lang yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, Hạ Uý càng cố gắng dùng mũi giày tiếp đất để giảm bớt tiếng bước chân.
Tiếng tim đập loạn nhịp đã đủ khiến cô khổ sở, giờ chỉ cần thêm một âm thanh bất ngờ nữa cũng đủ khiến cô ngừng thở, chẳng hạn như khi Cố Vũ Tranh ấn vân tay mở khóa.
Động tác của anh rất gấp, rất nhanh, ánh mắt Hạ Uý vẫn dừng ở đôi tay đan chặt của hai người, tiếng báo mở cửa vang lên đột ngột, tựa như tiếng kim loại va chạm, lại như tiếng dao đao phủ vung lên, xé toạc lớp chướng ngại cuối cùng.
Hạ Uý gần như bị quán tính ném vào trong nhà.
May mắn là đèn thông minh tự động bật sáng, không bắt cô phải chịu đựng nỗi sợ hãi trong bóng tối, lưng cô đập mạnh vào tường, Cố Vũ Tranh tay đóng sầm cánh cửa lại, đứng sừng sững trước mặt cô, giam cô trong khoảng không chật hẹp.
Hạ Uý cúi gằm mặt, nhắm chặt mắt, thầm đếm cừu trong lòng.
Nhưng Cố Vũ Tranh không có thêm hành động nào khác, không cần nói cũng biết, anh đang thưởng thức sự luống cuống của cô. Sau khoảng lặng dài đằng đẵng, trong không gian bất ngờ vang lên tiếng cười khẽ, Cố Vũ Tranh giơ tay xoa đầu cô: “Mình tưởng cậu đã suy nghĩ kỹ rồi chứ.”
Hạ Uý từ từ mở mắt.
Khuôn mặt Cố Vũ Tranh lại hiện rõ trước mắt cô.
Chút giận dữ lúc nãy đã tan biến, dưới ánh đèn sáng trưng, anh lại trở về vẻ bình thản như mọi khi.
“Hạ Hạ, cậu biết mình chưa từng hủy bỏ kế hoạch trước đó mà.”
“Hả?”
“Cậu nói xem?”
Cố Vũ Tranh rõ ràng không hài lòng với việc cô giả vờ ngây ngô, giọng anh mang chút thận trọng: “Cậu từng từ chối mình một lần, mình hiểu. Cậu nói cần đợi cả hai xác nhận tình cảm, mình cũng có thể chờ. Dù mình chưa từng do dự nhưng nếu cậu còn lo lắng, mình đều tôn trọng. Mình có thể đợi cậu thích lại mình, mình sẵn lòng đi chậm cùng cậu, nhưng lúc nãy, mình tưởng…”
Mình tưởng rằng biểu hiện của cậu lúc nãy, nụ hôn chủ động của cậu, chính là phần thưởng cậu dành cho mình.
Mình tưởng điều đó có nghĩa là cậu đã suy nghĩ kỹ rồi.
Hạ Uý biện bạch: “Đúng vậy, mình đã suy nghĩ kỹ rồi!”
Nhưng Cố Vũ Tranh kiên định nhìn cô, rồi nắm lấy cổ tay cô.
Bàn tay cô đang run.
“Vậy thưa cô giáo Hạ Hạ, cô có thể giải thích vì sao cô lại mang vẻ mặt như sắp ra pháp trường như thế này không?”
Hạ Uý hít một hơi thật sâu.
“Mình gặp Hoàng Giai Vận rồi.” Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Vũ Tranh, chỉ có thể đảo mắt sang hướng khác, từ từ nói: “Cậu ấy kể cho mình nghe một số chuyện về cậu.”
–
Tối qua, trong lời kể của Hoàng Giai Vận, Hạ Uý dần phác họa nên một nửa khuôn mặt khác của Cố Vũ Tranh.
Về những điều anh đã làm cho cô ở nơi cô không thể nhìn thấy.
Ví dụ như sự giúp đỡ nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng trong hội thao. Ví dụ như lần anh định tỏ tình nhưng vì thi trượt đại học nên chán nản, bỏ lỡ cơ hội.
Hoàng Giai Vận nói cô ấy đến giờ vẫn nhớ như in dáng vẻ nghiêm túc, kính cẩn của Cố Vũ Tranh khi xin liên lạc để hỏi về lịch trình du lịch tốt nghiệp của Hạ Uý.
Anh nói: “Tôi không thể xem nhẹ Hạ Uý, cũng không thể xem nhẹ tình cảm của mình. Cô ấy là cô gái tuyệt vời nhất trên đời, đương nhiên xứng đáng được tôi đích thân bày tỏ tấm lòng. Dù tôi thi trượt đại học, dù sau này chúng tôi không cùng thành phố, dù tôi không phải người ưu tú nhất, dù cô ấy có thể chẳng hề nhớ tôi… nhưng nếu không làm chuyện này, tôi nhất định sẽ hối hận.”
“Cậu biết mình biết Cố Vũ Tranh thích cậu từ khi nào không?” Hoàng Giai Vận thần bí thì thầm với Hạ Uý: “Là hồi chuẩn bị lên lớp 12, ở hành lang ngoài lớp có dán nguyện vọng đại học và châm ngôn yêu thích nhất. Có lần mình đi ngang qua, thấy Cố Vũ Tranh đứng trước tên cậu ở hành lang, nhìn rất lâu.”
Có lẽ ngay cả Cố Vũ Tranh cũng không nhận ra, trong vô thức, anh đã nhiều lần để lộ tâm tư.
Không phải là do thiếu niên vụng về, mà là do tình cảm khó giấu.
“Cậu còn nhớ mình đã viết gì không?” Hoàng Giai Vận hỏi.
Hạ Uý đương nhiên nhớ.
Đó là câu danh ngôn cô yêu thích nhất.
“Trên đời chỉ có một chủ nghĩa anh hùng chân chính”.
Nếu là trước đây, cô hẳn sẽ ngạc nhiên, một câu nói đơn giản như thế, không biết đã được lưu truyền bao lâu, sao Cố Vũ Tranh cũng thích câu này?
Nhưng giờ, Hạ Uý đã hiểu.
Bởi vì cô và Cố Vũ Tranh là những người giống nhau.
Nếu có thể phác họa bóng hình của linh hồn thì, đường nét Cố Vũ Tranh mười năm sau khi tái ngộ sẽ do chính Hạ Uý cầm bút tự tay vẽ nên. Còn những mảnh ghép mười năm trước, thông qua lời kể của người khác, cuối cùng cũng hiện nguyên hình.
Dù có nuối tiếc nhưng rốt cuộc đã trọn vẹn.
Con người vốn phức tạp.
Ôn hòa và sắc bén, thận trọng và bồng bột, lý trí và cảm tính.
Tất cả những đặc điểm ấy đương nhiên có thể cùng tồn tại trong một con người. Nhưng hôm nay, Hạ Uý cuối cùng có thể xuyên qua lớp vỏ lạnh lùng ấy, chạm đến hơi ấm thực sự thuộc về linh hồn Cố Vũ Tranh.
Là kiên định, dũng cảm.
Không khuất phục, không lùi bước.
Là cháy bỏng.
…
Họ đứng đối diện nhau ở hiên nhà, không ai nói lời nào.
Cuối cùng, Hạ Uý bước nửa bước về phía trước, ngẩng đầu nhìn Cố Vũ Tranh: “Mình muốn hỏi cậu, chuyến du lịch tốt nghiệp năm đó, cậu có thực sự đi tìm mình không?”
Cố Vũ Tranh khó khăn gật đầu: “Ừ, nhưng mình không đợi được cậu.”
Hạ Uý cười: “Vậy ra, thực ra cậu luôn dũng cảm hơn mình, ít nhất cậu đã vì mình, vì chúng ta, cố gắng rất nhiều lần, phải không?”
Cố Vũ Tranh im lặng không đáp.
Vẻ u sầu hiếm thấy ấy lại khiến Hạ Uý thấy lòng rộn ràng vui sướng. Khi một người để lộ ra trước mặt bạn khía cạnh mà họ thường giấu kín, điều đó chỉ chứng tỏ mối quan hệ giữa hai người đã trở nên vô cùng thân thiết.
Hạ Uý không kìm lòng được.
Cô vòng hai tay ôm lấy cổ Cố Vũ Tranh, nhón chân lên rồi lại hôn nhẹ lên khóe môi anh.
“Sao cậu không sớm nói cho mình biết những chuyện này?”
Lo sợ Hạ Uý đứng không vững, Cố Vũ Tranh đỡ lấy eo cô: “Mình không muốn để cậu biết những điều này, vì nghe nó giống như là… một lời đe dọa hay sự ép buộc vậy. Những gì mình làm đều là tự nguyện, không quan trọng đâu.”
Sao lại không quan trọng chứ!
Cố Vũ Tranh nghiêm túc nói: “Giống như khi đánh boss vậy, luyện tập trước bao nhiêu lần cũng vô nghĩa, quá trình là để cho bản thân thấy thôi, tất cả chỉ xét đến kết quả cuối cùng. Dù thế nào đi nữa, do nhầm lẫn hay số phận sắp đặt thì mình cũng đã thất bại. Mình không viện bất cứ lý do gì cho bản thân.”
“Ồ, vậy hóa ra mình là boss” Hạ Uý nghiêng đầu: “Mình còn chưa nói đâu đó, bộ phận thiết kế của các cậu sao vậy! Boss của Realcompass xấu kinh khủng!”
Chợt nhớ ra chuyện này, cô thử hỏi: “Cái tên game này… cũng liên quan đến mình sao?”
Cố Vũ Tranh im lặng không đáp.
Hạ Uý tức giận lại nhón chân lên.
Lần này là cắn vào môi anh, hàm răng khẽ siết lại, cố ý khiến anh đau.
“Mình chỉ thấy cái tên này rất lãng mạn thôi.” Cố Vũ Tranh chịu đựng cơn đau, khẽ gật đầu.
Hạ Uý chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời này lại có người vì cô mà nung nấu ước mơ.
Cảm giác này khiến tâm thần cô không thể nào bình tĩnh lại được, cô thu người lại, rồi đảo mắt nhìn quanh, ngước lên ngắm trần nhà.
“Cậu tắt đèn đi được không?”
Dù không hiểu vì sao nhưng Cố Vũ Tranh vẫn làm theo lời cô.
Không gian xung quanh chìm vào bóng tối.
Hạ Uý lại chỉ lên chiếc đèn tường kiểu cơ khí phía trên lối vào: “Cái đó cứ để vậy.”
Ánh đèn vàng ấm áp, vừa vặn như mặt trăng bị lửa thiêu qua.
Trong khoảnh khắc này, Hạ Uý vô cùng hạnh phúc, cuối cùng, cô đã có thể đứng dưới cùng một vầng trăng với Cố Vũ Tranh.
Không phải trốn tránh, không phải dò xét lẫn nhau, mà là công khai, đường hoàng, ôm lấy anh.
…
Cô lại bước tới, ngẩng đầu lên: “Được rồi.”
Cố Vũ Tranh vẫn nhẹ nhàng ôm eo cô, nhướng mày: “Gì cơ?”
Hạ Uý vòng tay qua cổ anh, siết chặt hơn một chút, áp sát vào tai anh thì thầm: “Tối nay mình đã chủ động rồi, Cố Vũ Tranh, giờ đến lượt cậu.”
Cố Vũ Tranh khó lòng kìm được cảm giác ngứa ngáy, hơi nghiêng đầu, bật cười, nhưng trong mắt anh lại dâng lên hơi ấm.
Anh đặt tay lên sau đầu Hạ Uý, nhìn thẳng vào mắt cô, như muốn xác nhận kỹ lưỡng trong màu sắc của đồng tử, xác nhận cô hoàn toàn tự nguyện.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Chỉ khi nhận được câu trả lời khẳng định từ Hạ Uý thì mới có một nụ hôn vô cùng nghiêm túc và trang trọng rơi xuống.
Lần này không còn là nụ hôn thoáng qua nữa.
Khi đầu lưỡi anh len lỏi vào giữa đôi môi cô, hơi lạnh nơi gò má khiến Cố Vũ Tranh nhận ra, lúc này không chỉ mình anh khó kìm được xúc động.
Nước mắt Hạ Uý lăn dài từ khóe mắt.
Tay cô đan sau gáy anh, vẫn run rẩy, cố gắng bắt nhịp cùng sự khám phá và xâm nhập của anh, đồng thời cũng dành cho anh sự đáp trả nồng nhiệt.
Trong lúc mơ màng mở mắt, cô cuối cùng cũng nhìn rõ hình dáng chiếc đèn tường ở lối vào, hóa ra đó là một con tàu cơ khí.
Khi đang lênh đênh trên biển đêm, giữa cơn bão cuồng phong, bạn sẽ mong có được một chiếc la bàn không bao giờ hỏng, hay hy vọng mặt trăng sớm xuất hiện?
Hạ Uý đột nhiên cảm thấy những điều đó đều không quan trọng nữa.
Điều quan trọng là có người đồng hành cùng bạn.
Hai người gặp nhau trong phong ba, cùng bước lên một boong tàu, dù con thuyền ấy chao đảo giữa sóng gió bao lâu, trải qua bao gian khổ, bạn vẫn sẽ cảm thấy tất cả đều xứng đáng.
…
Trong khoảnh khắc thiếu oxy, Hạ Uý khẽ rời ra, ngón tay chạm nhẹ lên môi Cố Vũ Tranh, ẩm ướt và mát lạnh.
“Không có thất bại đâu, chỉ là trễ một chút, một chút thôi mà.” Cô nói.
Chỉ là chậm một chút để gặp nhau, chậm một chút để biết bí mật của anh. Bình minh rồi sẽ mọc lên từ đường chân trời trên đại dương mà, phải không?
Khi ánh bình minh trở lại, mọi thứ đều sẽ bừng lên sức sống mới.

Gửi phản hồi