Cảm ơn lòng dũng cảm chưa bao giờ đến muộn
Khi một mong muốn chờ đợi đã lâu được thực hiện, con người thường không kìm nén được sự phấn khích của dây thần kinh đang nhảy múa và nhịp tim đang tăng nhanh. Cơ thể như bị ném vào máy ép trái cây, mồ hôi, nước mắt… tuôn ra không gì cản lại được.
Ít nhất thì Hạ Uý là như vậy.
Không có gì phải ngại ngùng, Cố Vũ Tranh vốn là một trong những mong muốn của cô nên vào thời khắc đạt được điều ước, mọi hành động và phản ứng đều tự nhiên, dù có kích động đến đâu cũng không quá đáng. Cô là con cá bị cắn câu và bị quăng lên bãi bùn, là thủy thủ ôm chặt cột buồm khi đối mặt với cơn bão.
Căn phòng lúc rạng đông biến thành một màn phiêu lưu, một đấu trường, thủy triều dâng cao từng đợt, sóng vỗ vào đá, nghe thật hoảng loạn.
…
Cố Vũ Tranh tốt hơn cô một chút.
Ít nhất anh vẫn còn sức để an ủi cô.
Anh ghé sát tai cô thì thầm dỗ dành, câu “Anh yêu em” được lặp đi lặp lại vô số lần. Là Hạ Uý yêu cầu, vì cô phát hiện ra giọng điệu của Cố Vũ Tranh khi thì thầm ba chữ này nghe thật hay. Dù biết rõ giây tiếp theo sẽ bị sóng biển đánh ngất đi, cô vẫn không nỡ bỏ lỡ bất kỳ âm tiết nào.
Nàng tiên cá dưới đáy biển sâu đưa tay về phía cô.
Hạ Uý hoàn toàn bị mê hoặc.
Cuối cùng, đôi môi Cố Vũ Tranh lướt khỏi tai cô, đến cổ, má, rồi nhẹ nhàng dừng lại ở mi mắt đẫm mồ hôi của cô.
Chỉ nhìn nhau trong chốc lát, cả hai đều phá vỡ sự kiềm chế rồi bật cười một cách khó hiểu.
Trán Cố Vũ Tranh vùi vào hõm cổ Hạ Uý, cười đến run rẩy.
Trời ơi, có cặp đôi nào lại sắp xếp một kết thúc hài hước như vậy cho một màn lãng mạn vừa rồi không chứ?
Hạ Uý đoán, chắc chỉ có họ thôi.
…
Sau khi tắm rửa sạch lớp mồ hôi trên người, cả hai lại nằm lên giường.
Lúc này trời đã sáng, ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang.
Hạ Uý đề nghị Cố Vũ Tranh xin nghỉ nửa ngày, ngủ một lát rồi hãy đến công ty. Xin nghỉ cả ngày là không thể vì những ngày này game đang cập nhật phiên bản mới, Cố Vũ Tranh có thể ngủ một giấc trọn vẹn đã là xa xỉ lắm rồi.
Cô trở mình, nép vào lòng anh rồi khẽ nhắm mắt lại.
Cằm cô bị nhấc lên.
Có người dường như bị nghiện, không chịu buông tha, muốn thêm một nụ hôn nữa. Tuýp kem đánh răng Cố Vũ Tranh đặt trong phòng tắm là bạc hà pha lẫn trà trắng, giờ đây môi lưỡi họ đang có cùng một mùi vị.
Thân thể quấn lấy nhau, môi lưỡi chạm nhau, sóng biển lại một lần nữa bị khuấy động, dễ dàng như hơi thở.
Là Hạ Uý kịp thời kêu dừng. Cô đưa tay vỗ mạnh vào mu bàn tay Cố Vũ Tranh: “Ngủ!”
Cố Vũ Tranh cười: “Tuân lệnh.”
_
Hạ Uý cũng mệt lắm rồi. Cô không còn để ý đến người bên cạnh, cũng khó lòng kiểm soát tư thế ngủ.
Cô ngủ một giấc rất sâu.
Cho đến khi bị đói tỉnh giấc.
Cố Vũ Tranh đã sửa soạn xong, đang thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, trên bàn có chuẩn bị vài món điểm tâm hấp cho cô tỉnh dậy ăn tạm cho đỡ đói. Hạ Uý lắc đầu, cô định lát nữa về nhà ăn trưa với ông ngoại.
Cố Vũ Tranh quay lưng lại thay quần áo, trên vai có vài vết đỏ nhỏ li ti, là do bị móng tay ai đó cào. Hạ Uý dựa vào khung cửa, có chút ngượng ngùng giấu tay ra sau lưng.
Cô khẽ hắng giọng, mạnh dạn đưa ra nhận xét về cách ăn mặc của Cố Vũ Tranh: “Sau này anh đừng mặc màu trắng nữa.”
Cô đã xem tủ quần áo của Cố Vũ Tranh, nhìn ra được anh thích màu nhạt, chỉ có lác đác vài bộ quần áo đen tối giản, phần lớn đều là màu trắng, màu be, hoặc màu xám nhạt dịu dàng, thanh nhã, tuy rất hợp với khí chất của Cố Vũ Tranh nhưng…
“?”
Cố Vũ Tranh vốn đang mặc một chiếc áo sơ mi kiểu dáng thường ngày, nghe lời này thì khựng lại.
Hạ Uý nghiêng đầu đánh giá: “Quá trẻ con.”
Thực ra cô muốn nói là quá trẻ trung, đặc biệt là mỗi lần Cố Vũ Tranh mặc áo phông trắng, luôn khiến cô ngẩn ngơ, như quay về mùa hè thời cao trung vậy, Hạ Uý cười khúc khích: “Làm em có cảm giác giống như đang lén làm chuyện xấu với thầy giáo vậy.”
Cố Vũ Tranh nhướng mày, tiếp tục cúi đầu xắn tay áo: “Được thôi, vậy thì phiền cô Hạ, trước hết trả lại quần áo cho anh đã.”
Hạ Uý nhìn mình, cô đang mặc một chiếc áo phông trắng của Cố Vũ Tranh, vạt áo vừa đủ che đến đùi.
Cố Vũ Tranh đi tới bế cô lên bàn ăn, chân Hạ Uý cọ vào mép bàn kính lạnh buốt. Cô muốn nhảy xuống, Cố Vũ Tranh lại dùng hai cánh tay ôm chặt lấy cô, nhìn cô với vẻ dò hỏi: “Bạn học Hạ này, thật lòng mà nói thì chuyện xấu mà em nói, anh đã muốn làm từ lâu rồi.”
“…”
Đúng là đàn ông.
Buổi sáng còn thành khẩn sợ hãi mà giờ đã buông lời bừa bãi.
Hạ Uý giơ hai tay lên, nắm lấy tai Cố Vũ Tranh kéo mạnh, thấy anh đau mới hả hê, rồi như ban ơn giơ cằm lên: “Bạn học Cố.”
“Có mặt.”
“Hôn em.”
Cố Vũ Tranh từ nhíu mày chuyển sang cười, cúi đầu hôn xuống.
–
Việc sợi chỉ đỏ trên cổ tay chiếm chỗ của đồng hồ đeo tay, Cố Vũ Tranh phải mất một tuần mới dần quen.
Thỉnh thoảng giơ tay muốn xem giờ theo thói quen nhưng không được nên anh đành phải lấy điện thoại ra xem.
Tuy không tiện nhưng anh vẫn không muốn tháo ra.
Lâm Tri Dịch cũng phát hiện, anh ta hỏi Cố Vũ Tranh: “Cái gì đây? Đây là đồ cho con nít đeo mà, con trai anh một tuổi cũng đeo cái này.”
Nhóm người này quen đùa giỡn nên Cố Vũ Tranh cũng không giận, anh không ngẩng đầu, chỉ đáp: “Bạn gái tặng.”
Cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính xác định danh xưng này.
Trong khu làm việc vang lên một trận trêu chọc.
“Bạn gái cậu thú vị thật đấy, sao cứ tặng cậu mấy cái đồ kỳ quái thế nhỉ? Lần trước là mô hình nhân vật mica, lần này lại là đồ cho trẻ con, còn gì nữa không?”
Cố Vũ Tranh nhìn máy tính, nhún vai, giọng nói lại không hề che giấu sự kiêu ngạo: “Hmm…còn quần áo nữa.”
Kể từ lần Hạ Uý bình luận về cách ăn mặc của anh, trong nhà liên tục nhận được bưu kiện mua sắm trực tuyến, là Hạ Uý chọn quần áo theo gu thẩm mỹ của mình, lấy cớ là muốn nâng cấp hệ thống cho bạn trai.
Cố Vũ Tranh mở ra xem, đều là màu nhạt.
Muốn biết suy nghĩ thật sự của một người, đừng nhìn cô ấy nói gì, hãy nhìn cô ấy làm gì.
Lâm Tri Dịch như bị không khí yêu đương này bóp nghẹt cổ họng: “Khoe khoang cái gi? Quần áo của anh cũng là bà xã mua cho chứ bộ!”
Cố Vũ Tranh quay đầu, nhìn từ trên xuống dưới, rồi quay lại, nhàn nhạt: “Ừm, cũng được.”
“…”
Những cặp đôi nam nữ đang chìm đắm trong tình yêu, quả thực là loài sinh vật đáng ghét nhất thế giới này.
–
Cuối tháng, Realcompass cuối cùng cũng đón nhận bản cập nhật phiên bản có sự thay đổi lớn nhất kể từ khi game phát hành.
Thật lòng mà nói, mọi người đều rất căng thẳng, ngoài việc phải đối phó với những lỗi có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, còn phải lo lắng liệu sự tăng trưởng doanh thu có đạt kỳ vọng hay không.
May mắn thay, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ.
Vào ngày cập nhật phiên bản, doanh thu trung bình trên mỗi người dùng đã tăng vọt, tốc độ tăng trưởng thể hiện rõ rệt trên dữ liệu tài chính.
Một tuần sau, số lượng người dùng trả phí cơ bản đã đạt kỳ vọng, mức giảm của số lượng người dùng hoạt động hàng ngày và thời gian trung bình người dùng trực tuyến cũng nằm trong phạm vi chấp nhận được, điều này có nghĩa là việc ra mắt vũ khí thuộc tính đã được đa số người chơi chấp nhận, sự sụt giảm người chơi do bản cập nhật phiên bản lần này không quá nghiêm trọng, doanh thu của Realcompass từ đây sẽ bước lên một tầm cao mới.
Xét từ góc độ tăng doanh thu, bước đi này là đúng đắn.
Lâm Tri Dịch thở phào nhẹ nhõm.
Anh ôm chầm lấy từng thành viên trong đội, sau đó khoác vai Cố Vũ Tranh: “Thành công rồi người anh em, anh đã nói mà!”
Cố Vũ Tranh gật đầu, nhìn đồng hồ, tắt máy tính.
Đối với những việc đã có dự đoán từ trước, anh thường không có nhiều biến động cảm xúc, chỉ lặng lẽ nộp đơn xin nghỉ phép trong hệ thống, gộp luôn cả dịp nghỉ lễ 1/5 sắp tới để có một kỳ nghỉ dài.
Người luôn coi công ty như nhà mà lại chủ động xin nghỉ phép, điều này cho thấy anh ta đã đến giới hạn về thể lực và tinh lực. Lâm Tri Dịch vốn định gọi mấy người trong đội ngũ sáng lập ra ngoài ăn tối nhưng nghĩ lại thì thôi.
“Được rồi, nhanh lên, ai về nhà nấy, ai ở nhà với vợ con thì ở nhà với vợ con đi, công việc và cuộc sống vẫn cần phải cân bằng, bước tiếp theo làm gì, nghỉ phép xong rồi bàn tiếp.”
Cái gọi là bước tiếp theo, đương nhiên là vì lần thay đổi này đã nếm được vị ngọt, giống như đã thảo luận trước đó, sẽ thiết lập thêm nhiều điểm nạp tiền trong game.
…
Tâm trạng của Cố Vũ Tranh thực ra không hề nhẹ nhõm và không có cách nào để giải tỏa.
Hiếm khi tan làm sớm, trên đường về nhà anh đã gửi tin nhắn cho Hạ Uý, rất nhanh đã nhận được hồi âm: “Về nhanh thôi, em và ông ngoại vừa làm bữa tối, cùng ăn luôn nhé.”
–
Những ngày này Hạ Uý đều không thảo luận về game với Cố Vũ Tranh. Không phải cô không hứng thú với những thay đổi của game lần này, mà là… cô không dám.
Không cần nghĩ cũng biết dữ liệu doanh thu gần đây của Realcompass chắc hẳn rất khả quan nhưng bình thường lui tới các nền tảng và diễn đàn, tự nhiên sẽ thấy rất nhiều những topic thảo luận tiêu cực. Ví dụ như mấy hôm trước lên hot search là chủ đề: #realcompass #đổi mới, phía sau đó là #kế hoạch kết thúc.
Hạ Uý nhìn mà tim đập thình thịch.
Nhấn vào, các thảo luận của người chơi cũng tập trung vào sự bất mãn với Realcompass, ví dụ có người đã thử nghiệm, sau khi vũ khí thuộc tính ra mắt, những người chơi sẵn sàng nạp tiền thì có thể đối mặt với nội dung cuối game một cách nhẹ nhàng, còn những người chơi giải trí là chính thì phải đợi ít nhất một tháng sau khi độ khó của phó bản giảm mới có thể nhìn thấy bộ mặt thật của BOSS cuối cùng.
Điều này có nghĩa là game không còn một môi trường tương đối công bằng nữa.
Bức tường ngăn cách mang tên “trả phí” đã dần lộ diện.
Người chơi trả phí và không trả phí hoàn toàn không thể có được trải nghiệm game giống nhau.
_
Hạ Uý cuối cùng đã học được cách làm cá kho tộ từ ông ngoại nên sáng nay cô đi siêu thị mua cá, hôm nay vừa lúc lấy Cố Vũ Tranh ra để “thử nghiệm”.
Mà Cố Vũ Tranh cũng không đến tay không.
Mấy ngày trước anh nghe Hạ Uý nói, ông ngoại gần đây đi vệ sinh ban đêm khá thường xuyên, mò mẫm tìm đèn lúc trời tối luôn không tiện, vì vậy vừa đi mua mấy cái đèn ngủ cảm ứng có đế dán để dán lên tường. Loại đèn này sẽ sáng lên mỗi khi có người đi qua, rất thích hợp cho người già muốn đi vệ sinh vào ban đêm.
Hạ Uý thật sự thán phục sự chu đáo của Cố Vũ Tranh, ông ngoại thì cười chào Cố Vũ Tranh ngồi xuống: “Vất vả cho Tiểu Cố rồi, ông ngoại làm phiền hai đứa.”
“Ông ngoại đừng nói vậy, đó là việc nên làm ạ.”
Thẳng thắn mà nói, Cố Vũ Tranh chưa bao giờ coi việc chăm sóc gia đình là một áp lực, giống như khi anh mười mấy tuổi đã có thể gánh vác trách nhiệm chăm sóc Lâu Dĩnh, khi đó anh cũng chưa từng kêu khổ, cũng chưa từng oán trách.
Hạ Uý đang bưng món ăn ra, ba phần ăn, vừa đủ.
Cố Vũ Tranh đi vào bếp lấy chén đũa.
Khi đưa đến trước mặt ông ngoại, rõ ràng nhận thấy vẻ mặt ông ngoại có chút bối rối.
Ông lão nhìn sợi dây đỏ nổi bật trên cổ tay Cố Vũ Tranh, trầm ngâm suy nghĩ rồi cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt Cố Vũ Tranh, cuối cùng vẫn mỉm cười nói: “Tiểu Cố, ông ngoại quả thực đã gặp con, ông ngoại nhớ ra rồi.”
Hạ Uý nghe vậy ngẩng đầu lên.
Cố Vũ Tranh dịch con cá về phía ông ngoại, dường như đã sớm đoán trước nhưng vẫn thản nhiên nói: “Lâu quá rồi ạ, ông ngoại không nhớ cũng là bình thường.”
“Ừ, hai năm nay ông đã quên quá nhiều chuyện, phải nhìn thấy thứ này mới nhớ ra…” ông ngoại chỉ về phía tay Cố Vũ Tranh: “Mùa hè năm Hạ Hạ thi đại học, chúng ta đã gặp nhau, có đúng không?”
Theo cái gật đầu của Cố Vũ Tranh, một già một trẻ cùng cười lên.
Chỉ còn lại Hạ Uý đang cầm đũa, vẻ mặt mờ mịt.
–
Năm đó, mùa hè thuộc về Hạ Uý, đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Cô đã nói lời tạm biệt với nhiều người và cũng trong mùa hè năm đó, cô đã đưa ra nhiều quyết định lớn trong cuộc đời.
Khi đó ông ngoại xuống lầu mua đồ ăn, vì bệnh cũ thấp khớp nhiều năm nên đã bị ngã ngay dưới nhà, được người qua đường đưa đi bệnh viện. Cũng chính từ lúc này Hạ Uý nhận ra, ông ngoại đã lớn tuổi, không thể thiếu người bên cạnh chăm nom nên đã chọn trường đại học trong tỉnh.
Nhưng cô không hề biết, cái gọi là “người qua đường” đưa ông ngoại đi bệnh viện, thực ra không phải là người tình cờ đi ngang qua.
Sự xuất hiện của Cố Vũ Tranh ngày hôm đó, cũng không phải là ngẫu nhiên.
…
Hạ Uý hoàn toàn không dám tin câu chuyện đến muộn này.
Cô vội vàng rửa sạch chén đũa, sau khi dỗ ông ngoại ngủ say thì liền kéo Cố Vũ Tranh ra ngoài.
Bước chân nhanh, thái độ khó chịu.
Cô chất vấn Cố Vũ Tranh: “Rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện mà em không biết? Anh và ông ngoại như vậy, làm em chẳng khác gì một đứa khờ cả!”
Cố Vũ Tranh cười bất lực: “Thật ra, anh cũng sắp quên rồi.”
Quên đi tâm trạng lúc đó.
Cố Vũ Tranh chỉ nhớ lúc đó anh vì thi trượt đại học mà buồn bực, cộng thêm việc đi Quảng Châu tìm Hạ Uý không được nên cả người đều suy sụp.
Trong lúc suy sụp anh vẫn không cam tâm.
Hạ Uý vẫn đang trong chuyến du lịch tốt nghiệp, anh không thể xuất ngoại đột xuất, trong tin tức mà Hoàng Giai Vận đưa tới cũng không đề cập đến ngày giờ Hạ Uý về.
Cố Vũ Tranh đã suy nghĩ rất lâu.
Một lần, chỉ một lần, một lần cuối cùng này thôi.
Dù biết rõ việc xông đến nhà đột ngột như vậy là rất vô lễ nhưng anh cũng không còn tâm trạng nào để nghĩ nữa.
Anh sắp phải đi rồi, có lẽ sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Sau khi hỏi được địa chỉ của Hạ Uý, Cố Vũ Tranh bắt đầu đến khu chung cư để chờ đợi, anh nghĩ chỉ cần Hạ Uý về, chỉ cần cô ấy đi ngang qua, anh nhất định sẽ nhìn thấy cô.
Thế nhưng đợi hai ngày, không đợi được Hạ Uý, lại gặp một cụ già bị ngã nên anh đã đưa ông cụ đi bệnh viện.
“Lúc đó anh không biết lại trùng hợp như vậy.” Cố Vũ Tranh cười nói: “Hóa ra đó là ông ngoại.”
Nếu không phải kiếp này gặp lại, anh có lẽ sẽ không bao giờ biết được, ông cụ mà mình tình cờ giúp đỡ lại có mối liên hệ sâu sắc với Hạ Uý.
Nếu ông ngoại không tình cờ nhìn thấy sợi dây đỏ trên cổ tay Cố Vũ Tranh, có lẽ ông cũng sẽ không liên tưởng đến nhiều năm trước, cậu thiếu niên tay cũng mang một sợi dây đỏ năm nào đã trưởng thành như vậy.
…
Hạ Uý vẫn khó tin.
Cô cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp, còn có chút tức giận.
“Bạn học Cố, anh bị ngốc à? Sao không tìm người hỏi liên lạc của em?”
“Em nghĩ anh chưa từng thử sao?” Những gì có thể thử, anh đều đã thử qua. Cố Vũ Tranh nhìn Hạ Uý, vẻ mặt còn có chút ngây thơ: “Là em không để ý đến anh.”
Mùa hè năm đó, mùa tốt nghiệp, tin nhắn trên WeChat bay đầy trời, bình thường chỉ có thể lén lút dùng điện thoại, còn lúc này đây, cuối cùng cũng có thể thoải mái dùng điện thoại trong trường rồi.
Hạ Uý không biết đã nhận bao nhiêu lời mời kết bạn từ bạn bè, những gì có thể ghi chú đều đã ghi chú, sau đó phát hiện tin nhắn rác ngày càng nhiều, thực sự không chịu nổi phiền nhiễu nên cô đã bật chế độ từ chối kết bạn.
Một người hướng ngoại, cởi mở như vậy, lại có một lần tự bế như vậy.
Kết quả là vô tình từ chối luôn lời mời kết bạn của Cố Vũ Tranh.
Hạ Uý vừa tức, vừa buồn cười, còn có chút không nói nên lời vì xấu hổ. Cảm xúc phức tạp chồng chất, cuối cùng cô giơ tay, đấm mạnh vào vai người trước mặt một cái.
Cố Vũ Tranh không né tránh.
Anh thuận thế nắm lấy cánh tay Hạ Uý, kéo cô vào lòng.
Hạ Uý vùi mặt vào ngực Cố Vũ Tranh, làm ướt một mảng nhỏ.
Ngay lúc này.
Đầu hè đã sắp đến.
Cũng là khu chung cư cũ, cũng là dưới nhà, một cái ôm muộn màng cuối cùng đã được thực hiện.
Nơi đây tuy không phải Vinh Thành nhưng số phận đã sớm đặt sẵn vé tàu, chuyến tàu lướt qua trong gió đêm, từ Bắc xuống Nam, từ xa đến gần, hú còi vang bên tai họ như đã sớm nói cho họ biết.
Hành khách thân mến, có một số chỗ ngồi, một số người, định mệnh đã trói buộc họ lại với nhau.
Bạn đừng giận, cũng đừng vội.
Phong cảnh chứng kiến trên đường đi này, những sân ga đã đi qua rồi sẽ trở thành bằng chứng cho ngày hai người nhận ra nhau.
Sau khúc quanh co ấy, anh ấy sẽ đến tìm bạn.
Anh ấy nhất định sẽ tìm thấy bạn.

Gửi phản hồi