Con đường dài đằng đẵng, muôn vạn dặm.
Hạ Uý đi công tác ở Quảng Châu, đương nhiên phải gặp gỡ bạn bè thân thiết.
Sau khi Mễ Doanh ở cữ xong, tình trạng phục hồi khá tốt, chưa kể là còn có dịch vụ của trung tâm chăm sóc mẹ và bé cao cấp, cung cấp dịch vụ y tá và chăm sóc sau sinh rất chuyên nghiệp, đồng thời cũng ngăn bớt phần nào sự thăm hỏi của một số họ hàng như cô, dì. Mọi thứ đều ưu tiên việc phục hồi sức khỏe của sản phụ sau sinh.
Đương nhiên, biểu hiện của người làm ba cũng rất đáng khen, Quảng Gia tận tâm hết lòng, tham gia nhiều lớp học nuôi dạy con, cố gắng san sẻ nhiều áp lực hơn cho Mễ Doanh.
Mễ Doanh cảm thấy mình cuối cùng cũng sống lại.
Mọi phản ứng trong giai đoạn mang thai và sinh nở của cô dường như đều ngược với người khác, mọi cảm xúc tiêu cực đều tập trung trong thai kỳ, giờ đây đều tan biến khi đứa bé chào đời.
Hiện tại nghỉ ngơi tốt, tâm trạng tốt, con cái có Quảng Gia và mẹ chồng chăm sóc, sau khi ở cữ xong mọi chế độ ăn uống đều do mẹ cô đích thân phụ trách nên thế giới của Mễ Doanh giờ đây thật quang đãng, dễ chịu. Thỉnh thoảng cô đăng vài tấm ảnh tự chụp với em bé lên nhóm, cười rạng rỡ như nắng mai, ngay cả Trịnh Du cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Con nhỏ này số đúng là sướng mà!”
Lần nào cũng kêu trời sắp sập đến nơi, gặp chút khó khăn hay trở ngại nhỏ là khóc lóc dữ dội hơn ai hết nhưng chưa lần nào không bình an vượt qua.
Mễ Doanh trong nhóm đáp lại Trịnh Du: “Đừng có nói quá lên chứ!”
“Không phải chỉ có mình mình số tốt đâu! Không tin các cậu thử nghĩ xem, chẳng phải các cậu cũng vậy sao? Lần nào cũng nghĩ là sắp tiêu đời rồi nhưng lần nào cũng có thể kiên trì bước tiếp.”
Thà rằng quy công lao cho số mệnh đã định đoạt, còn hơn là thừa nhận thứ đẩy bạn tiến về phía trước, vĩnh viễn là bản năng sống bẩm sinh.
Sinh ra làm người tức là đã có một nguồn sức mạnh dồi dào.
Bất kể tuổi tác.
–
Thân là mẹ đỡ đầu, Hạ Uý vì ở xa nên đến giờ mới chỉ gặp đứa bé một lần. Hoàng Giai Vận thì đã hẹn Mễ Doanh ăn cơm vài lần, đều là ở nhà Mễ Doanh.
Mẹ Mễ Doanh cùng bố mẹ chồng coi Hoàng Giai Vận như khách quý, là bác sĩ bệnh viện Tam Giáp, có thể đưa ra ý kiến chuyên môn về nhiều vấn đề, lại là bạn học cũ tái ngộ, ở cùng một thành phố, bình thường Mễ Doanh có bất kỳ phiền não gì thì cũng luôn có người để trò chuyện, tâm sự.
Mễ Doanh đảo mắt, thầm nghĩ muốn nói chuyện với Hoàng Giai Vận nhưng lại sợ là nói chưa được mấy câu thì đã tức đến tắc sữa. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng khi quay đầu nhìn thấy cổ tay mảnh khảnh cầm đũa của Hoàng Giai Vận thì cô lại bĩu môi. Công việc bệnh viện rất vất vả, người này mỗi khi bận rộn thì lại hay tự ngược đãi mình, bảo sao từ cấp ba đã gầy như vậy. Đó là chưa kể ngày nào cũng phải tăng ca, có chịu nổi không chứ?
Cô cong ngón tay, mở lòng bóc vài con tôm rang rồi thả vào chén của Hoàng Giai Vận.
Có trời mới biết, bản thân cô ăn tôm còn phải chờ Quảng Gia bóc cho.
Hoàng Giai Vận cúi đầu ăn cơm, tiếp nhận một cách rất tự nhiên. Mễ Doanh bóc một con, cô ăn một con, cho đến khi hết cả đĩa tôm gần như vào bụng.
Mễ Doanh lau tay: “Sao ngay cả một câu cảm ơn cũng không nói?”
Hoàng Giai Vận đặt đũa xuống: “Không phải cậu bị dị ứng hải sản à? Vốn dĩ cậu cũng không ăn được.”
Mễ Doanh lúc này mới nhớ lại chuyện hiểu lầm hồi cấp ba.
Khi đó bốn người họ thường đến quán ăn nhỏ ven trường ăn mỳ cay, Mễ Doanh lần nào cũng phải chia phần bò viên và tôm viên của mình cho người khác, vì cứ ăn vào thì miệng sẽ bị nổi những mụn nước nhỏ.
Khi đó cô cứ đinh ninh mình bị dị ứng hải sản nên không bao giờ ăn bất kỳ sản phẩm nào từ biển nữa, cho đến khi thi đại học xong đi bệnh viện làm xét nghiệm mới biết cô nào có dị ứng hải sản gì, hơn nữa trong mấy loại thịt viên đủ màu đó cũng chẳng có tí thịt thà nào, khả năng cao là phản ứng với một loại phụ gia thực phẩm nào đó.
…
Một chuyện rất rất nhỏ, đã trôi qua rất rất nhiều năm nhưng lời Hoàng Giai Vận buột miệng nói ra khiến lòng Mễ Doanh mềm đi một chút.
Ừ, tính ra thì người này cũng còn có lương tâm.
Cô bóc hai con tôm cuối cùng trong đĩa, tự mình ăn, tiện thể liếm sốt cà chua trên vỏ tôm, ngẩng đầu lại đụng phải ánh mắt của Hoàng Giai Vận.
“Hết thời gian ở cữ rồi thì cậu cũng kiểm soát ăn uống đi” Hoàng Giai Vận tiếp tục cúi đầu ăn cơm, dường như còn thở dài: “Ngày nào cũng kêu mang thai tăng cân, tủ đồ ăn vặt lại đặt ngay cạnh giường, cậu không béo thì ai béo? Không kiểm soát được miệng mình lại còn lười vận động, máy chạy bộ trong nhà cậu đã thành sào phơi quần áo rồi kia kìa…trước đây không phải cậu rất để ý đến hình tượng bên ngoài sao…”
“…”
Mễ Doanh tức đến nghiến răng.
Với cô mà nói, cái miệng Hoàng Giai Vận là đáng ghét nhất trên đời. Chưa bao giờ nói được lời nào đàng hoàng, lời nào nói ra nghe cũng thật chói tai, bao nhiêu năm rồi mà chưa bị xã hội đánh cho tơi tả, sao mà ông trời ưu ái cái người này vậy không biết.
Biết vậy dĩa tôm hồi nãy cho mèo hoang ăn cho rồi.
…
Hai chiếc điện thoại đồng loạt vang lên.
Tin nhắn mới đến từ cùng một nhóm chat.
Là Hạ Uý, vừa hạ cánh đã lên tiếng trong nhóm: “Đến Quảng Châu rồi! Ăn cơm trên máy bay không no, tối nay có hẹn gì không? Đừng lãng phí tuổi trẻ nha mọi người ơi!”
Thấy một lúc không ai trả lời, cô lại bổ sung thêm: “Có tin tức quan trọng cần công bố, mình đang yêu rồi! Ai muốn nghe chuyện phiếm thì nhanh lên nào!”
Cùng là người biết chuyện, đoán cũng đoán ra rồi.
Hoàng Giai Vận và Mễ Doanh vẫn giữ im lặng nhưng Trịnh Du lại nhảy ra: “Tôi tôi tôi! Tôi nghe tôi nghe! Là ai vậy? Sao quen nhau? Người thế nào? Đáng tin không? Làm nghề gì? Có ảnh không? Cho tôi xem?”
Toàn là mấy tin nhắn ngắn nối tiếp nhau, điện thoại rung đến nhức đầu.
Là chủ nhóm, Mễ Doanh lúc này đương nhiên phải gánh vác nhiệm vụ dọn dẹp môi trường nhóm, ra tay nhanh gọn, tạm thời đưa Trịnh Du ra khỏi nhóm chat.
Chỉ còn lại các cô gái nên có thể nói chuyện vô cùng thoải mái.
“Rồi, mạnh dạn mở mic đi, về chuyện của cậu và Cố Vũ Tranh.”
–
Hạ Uý cũng biết bộ dạng hiện tại của mình thật sự rất đáng ghét, giống hệt như người đang ép bạn thân nghe về crush của mình, nhưng cô không còn nghĩ được gì nhiều nữa.
Cô thật sự quá muốn chia sẻ với bạn bè những khoảnh khắc đời thường của mình và Cố Vũ Tranh, những chi tiết nghe cực kỳ bình thường nhưng khi nghĩ lại sau đó thì lại không nhịn được cười.
Hạ Uý kể về tối hôm qua ở nhà Cố Vũ Tranh, họ nói chuyện trên trời dưới đất, chìm đắm vào hồi ức của riêng mình, rồi sau đó lần lượt chia sẻ, gần như không hề giữ lại chút gì. Kể về bản thân, kể về những người xung quanh… Cảm giác đó, giống như là muốn bù đắp lại toàn bộ mười năm thời gian mà cả hai đã bỏ lỡ.
Họ đã nói rất nhiều, nói cho đến khi khô cả cổ họng.
Hạ Uý cố gắng dùng một từ để tóm tắt mối quan hệ của cô và Cố Vũ Tranh thì có lẽ là “hợp cạ.”
Hoàng Giai Vận đứng ngoài quan sát, còn Mễ Doanh phụ trách đặt câu hỏi: “Cậu nhìn bầu trời bên ngoài đi.”
Hạ Uý đang ngồi trên xe, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, cảnh đêm lấp lánh chảy trôi ngoài cửa sổ xe, tựa như dải ngân hà gợn sóng.
“Trời tối rồi” Mễ Doanh nói: “Trời tối rồi thì nên nói chuyện gì đó khuya khoắt, không thì lại tốn công mình đá Trịnh Du ra ngoài à?”
Hạ Uý cắn móng tay cố nhịn cười.
Tài xế đang bật một bài hát tiếng Quảng Đông, cô không hiểu một lời nhưng may mắn thay, nhịp điệu rõ ràng, sảng khoái có thể truyền cảm hứng, như thể bị kéo vào làn gió đêm đầy khói lửa nhân gian của Quảng Châu.
Khi Mễ Doanh sinh em bé thì thời tiết vẫn còn khá lạnh, còn bây giờ thì nhiệt độ đã dần tăng lên, hơi ấm bao trùm lấy cô, khiến Hạ Uý nhớ lại một vài chi tiết khác của đêm qua khi đầu lưỡi quấn quýt, lòng bàn tay nóng bỏng cùng hơi thở nóng rực của ai kia phả vào cổ cô…
Có những chi tiết nhỏ dễ bị bỏ qua, còn khiến lòng người xao động hơn cả những tiếp xúc thể xác này.
Ví dụ như Cố Vũ Tranh đứng dậy rót nước cho cô, dùng cái ly của anh, một cái ly màu đen nhám.
Sau nụ hôn, đầu óc Hạ Uý choáng váng hết cả lên, nên cô vội vàng uống cạn hơn nửa ly. Chủ nhân của cái ly đó lại tự nhiên nhận lấy cái ly từ tay cô, đặt lên môi mình ngay vị trí cô vừa uống, rồi anh ngẩng đầu lên, yết hầu khẽ lăn, uống cạn.
Lại ví dụ như vì nói chuyện mà họ đã bỏ lỡ một đoạn phim rất dài, hình ảnh trên tường trôi đi trong im lặng, đến khi Hạ Uý cảm thấy tiếc nuối thì Cố Vũ Tranh đã đứng dậy điều chỉnh thanh tiến trình.
“Ở đây à em?” Anh quay đầu hỏi Hạ Uý: “Chúng ta xem đến đây rồi phải không?”
Hạ Uý lắc đầu, rồi lại gật đầu. Thực ra cô đã quên mất nội dung của nửa đoạn phim trước đó nói về cái gì rồi, những nụ hôn mãnh liệt và triền miên đã nuốt chửng cả bộ não của cô.
Cố Vũ Tranh lại kéo thanh tiến trình về phía trước, đồng thời hẹn với cô: “Xem đến đây thôi, lần sau lại xem tiếp.”
Anh nói là phim nhưng trong đầu Hạ Uý lại nghĩ đến chuyện khác.
…
Đến đây, điện thoại rung lên.
Nhạc trong xe đã chuyển từ nhạc Quảng Đông sang nhạc rap, tiếc là với cách nhả chữ lơ lớ, Hạ Uý vẫn không hiểu. Cô giật mình khỏi dòng suy nghĩ, nhìn thấy tin nhắn mới trong nhóm, Mễ Doanh nói rất thẳng thắn: “Ô, vậy là đến giờ các cậu chỉ mới hôn nhau thôi à.”
Chỉ mới hôn thôi, chẳng có thêm gì khác.
Hoàng Giai Vận nhắn tiếp theo: “Mới ở bên nhau bao lâu mà, như vậy thì cũng coi như là đã đột phá lắm rồi.”
Hạ Uý nhất thời mất đi khả năng nhận thức lời hay ý đẹp, hai người này dường như không ai khen cô cả.
“Cố Vũ Tranh có lẽ là người phù hợp nhất với mình trên đời này, các cậu có hiểu cảm giác đó không?”
Cô hơi cạn lời.
Đại khái là một khối kính vỡ vụn, những mảnh vỡ khớp với nhau một cách hoàn hảo, là thiết bị Bluetooth đột nhiên kết nối trong đám đông, là bóng đèn bật sáng khi chỉ cần nối vào một bó dây điện tùy ý, là sự ràng buộc định mệnh giữa những linh hồn, là soulmate.
Hạ Uý nhớ lại hồi nhỏ, ông ngoại trồng cây lan quân tử trên bệ cửa sổ, ngày nào cô cũng nhìn, mong ngóng không biết ngày nào mới nở hoa. Mong ngóng cũng vô ích, không biết cơn gió xuân nào thổi qua lại vô tình khiến nụ hoa màu cam đỏ nhú đầu.
Tất cả đều là những chuyện không thể giải thích.
Mễ Doanh rất không hài lòng với cách nói này: “Phù hợp? Hồi đó khi mình kết hôn với Quảng Gia, hình như cậu đâu có khuyên mình như vậy?”
…
Lúc đó Mễ Doanh và Quảng Gia đã định ngày cưới, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi nhưng cô dâu tương lai đột nhiên đổi ý vì nỗi lo lắng cho cuộc sống sau hôn nhân của mình. Mẹ Mễ Doanh bèn nhờ Hạ Uý đến khuyên giải.
Lúc đó Hạ Uý đã nói gì?
Cô nói, đừng lo lắng, đừng sợ hãi, hôn nhân cũng giống như tình yêu thôi, đâu phải định đoạt cả đời là không thể thay đổi, hơn nữa trên đời này không có linh hồn nào hoàn toàn tương thích, mọi người đều dần dần cắt tỉa trong quá trình ở bên nhau, trở thành dáng vẻ phù hợp với nhau.
Sao? Giờ đến Cố Vũ Tranh thì lại khác sao?
Hạ Uý chống cằm, bật cười một cách khó hiểu trên xe. Cô cũng không biết phải miêu tả cảm giác này như thế nào.
Chỉ cần ở bên Cố Vũ Tranh một khắc thì Hạ Uý đã có thể nghĩ đến tương lai rất rất xa.
Từ việc trân trọng từng khoảnh khắc, biến thành theo đuổi sự vĩnh cửu.
Nếu có thể, cô muốn có một tương lai dài lâu, một tương lai không thể thay đổi cùng Cố Vũ Tranh.
Hoàng Giai Vận cất lời lúc này, rõ ràng cô ấy đang ở chung một nhà với Mễ Doanh nhưng lại cố tình nhắn tin trong nhóm: “Vậy đám cưới của Mễ Doanh có chuyện gì dở khóc dở cười vậy? Ai kể cho mình nghe với?”
Cô ấy và Cố Vũ Tranh, đều là những người đã bỏ lỡ rất nhiều năm.
Lúc này Hạ Uý đã gần đến dưới nhà Mễ Doanh, bèn gửi tin nhắn: “Cùng đi ăn khuya ở quán bình dân đi, vừa ăn vừa nói chuyện!”
Nói về những chuyện cậu chưa từng trải qua.
Tuy có tiếc nuối nhưng may mắn thay, mình vẫn còn cơ hội, tự mình nói cho cậu nghe.
…
Còn về Trịnh Du, đã nhắn riêng cho từng người:
“Alo? Sao tôi lại bị đá ra ngoài rồi? Mọi người nói gì gì mà tôi không nghe được? Cho tôi vào lại đi!!!”
“Alo?!!!?”
Không ai để ý.
Tin nhắn trôi nổi giữa tiếng ma sát của bàn ghế nhựa quán bình dân với mặt đất.
–
Lần này Hạ Uý ở Quảng Châu tham gia xong hoạt động thì ở lại thêm vài ngày.
Cô không giống Hoàng Giai Vận có thể thường xuyên đến thăm nên đã lì xì cho em bé của Mễ Doanh một phong bao hậu hĩnh, còn mua một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng xinh xắn làm quà đầy tháng muộn.
Hai người còn cùng nhau đến nhà Hoàng Giai Vận, gặp mẹ của Hoàng Giai Vận, cũng là lần đầu tiên gặp mặt sau bao năm quen biết.
Giống như tưởng tượng, mẹ của Hoàng Giai Vận là người ít nói nhưng hiền lành, vì khuyết tật nên không làm được công việc quá nặng nhọc, lại không đành lòng để con gái vất vả, giờ ở nhà nhận những công việc lặt vặt mà các xưởng may không muốn nhận, như gắn khóa kéo hay đính cúc áo.
Mễ Doanh thấy căn phòng thuê đó rất nóng, chất nhiều hàng hóa nhưng chỉ có một chiếc quạt điện đặt ở góc nhà, mùa hè Quảng Châu thì làm sao sống nổi? Vừa ra khỏi cửa đã đặt mua điều hòa trên mạng.
May mắn là Hoàng Giai Vận nhìn thấy, kịp thời cản lại, cô giật lấy điện thoại của Mễ Doanh: “Mình cũng không keo kiệt đến mức không mua nổi một cái điều hòa chứ?”
Đối mặt với lòng tốt của Mễ Doanh, Hoàng Giai Vận thật sự vừa tức vừa buồn cười: “Là chân của mẹ mình không chịu được gió lạnh.”
Người trẻ tuổi sẽ trưởng thành, người bất cẩn sẽ trở nên tỉ mỉ, những khó khăn tưởng chừng không thể thoát ra được trong quá khứ rồi sẽ có ngày trở nên ung dung tự tại.
Hạ Uý đếm không xuể đây là lần thứ bao nhiêu cô phải cảm thán về siêu năng lực của thời gian, đồng thời tự nhủ bản thân đừng nản lòng, hãy tin vào những điều tốt đẹp đang trên đường đến.
…
Cô hơi nhớ bạn trai của mình, thế là gửi tin nhắn, bày tỏ nỗi nhớ đồng thời cũng báo cho anh biết lịch trình của mình.
Cố Vũ Tranh nói: “Chú ý an toàn, lúc về anh sẽ ra sân bay đón em.”
“Bên ông ngoại có người chăm sóc, cũng có anh ở bên nên mọi thứ đều tốt, đừng lo lắng.”
Hạ Uý lại hỏi: “Vậy còn anh thì sao?”
Ý nghĩa của câu hỏi là gì, câu trả lời cô muốn nghe là gì, Cố Vũ Tranh hiểu cô như vậy, sao còn cần cô nhắc nhở nhiều?
Tin nhắn nhanh chóng được hồi âm, ngay cả dấu câu cũng vừa vặn khắc sâu vào lòng Hạ Uý.
“Anh cũng rất nhớ em.” Anh nói.
Hạ Uý hoàn toàn không kiểm soát được nụ cười trên mặt, dù khóe miệng đã sớm cứng đờ.
–
Những ngày bạn gái bận công việc, Cố Vũ Tranh tạm thời khôi phục lại trạng thái của một nhân viên công sở độc thân.
Chiều nay Lâm Tri Dịch đi họp phụ huynh cho con trai, tối còn có tiệc tùng, về nhà quá muộn sợ làm phiền giấc ngủ của bà xã, thế là anh quyết định về công ty nghỉ qua qua đêm. Nhờ văn hóa làm thêm giờ chung của công ty game nên trong văn phòng luôn không thiếu chăn đệm và túi ngủ.
Lúc này đã là nửa đêm.
Chỉ còn đèn của bộ phận thiết kế còn sáng.
Anh đi đường vòng đến khu làm việc liếc nhìn một cái, phát hiện Cố Vũ Tranh vẫn chưa tan làm, đang đứng trước bảng trắng viết viết vẽ vẽ, cau mày, vẻ mặt không hề nhẹ nhõm.
Về vũ khí thuộc tính, đã thu thập xong đợt phản hồi cuối cùng trên máy chủ thử nghiệm, sẽ cùng ra mắt trong bản cập nhật lần tới.
Dù đã thảo luận vô số lần, Cố Vũ Tranh vẫn quen với việc chuẩn bị thêm một bước dự phòng, ví dụ như mọi người đều biết rõ sau lần thay đổi này chắc chắn sẽ bị mắng, anh bèn bắt đầu suy nghĩ về việc đền bù cho người chơi sau đó, cũng như cách giảm thiểu đánh giá tiêu cực xuống mức thấp nhất.
Thẳng thắn mà nói, trên đường lái xe về nhà, đầu óc anh đã là một mớ hỗn độn, đặc quánh không tan.
Suy nghĩ quá nhiều thì lại đau đầu, đó là loại đau đớn về mặt sinh lý.
Hơn nữa thời tiết lúc này không tốt, trời đêm không hề quang đãng, độ ẩm trong không khí rất cao, giống như khoảng nghỉ giữa hai trận mưa phùn.
Cố Vũ Tranh bắt đầu mong chờ mặt trời sáng sớm mai.
Không còn cách nào khác ngoài cố gắng chịu đựng vì mặt trời thuộc về anh lúc này lại không ở bên cạnh anh.
…
Trong thang máy, Cố Vũ Tranh xem thông tin lịch trình Hạ Uý gửi mấy ngày trước, xác nhận Hạ Uý ngày mai sẽ về thì nếp gấp giữa đôi mày cuối cùng cũng dịu lại đôi chút.
Bốn bức tường thang máy phản chiếu biểu cảm của anh.
Cố Vũ Tranh bị sự vui buồn lộ rõ trên mặt của mình làm cho bật cười.
Ra khỏi thang máy.
Nhấn khóa vân tay.
Cửa mở với tiếng “Cạch”, âm thanh máy móc điện tử “Chào mừng về nhà” vang lên.
Đầu óc Cố Vũ Tranh thật sự đã trở nên vô cùng chậm chạp khi nghe thấy tiếng sột soạt trong nhà nhưng anh vẫn chưa phản ứng lại, cho đến khi thay giày anh mới phát hiện ở huyền quan có một đôi giày, giày vải của nữ, lúc này anh mới cảm thấy có gì đó khác thường.
Lại ngẩng đầu lên thì đã có tiếng bước chân vui vẻ từ xa đến gần.
Hạ Uý đi chân trần, chạy từ phòng làm việc ra đến cửa, đón anh bằng một nụ cười thật tươi: “Anh về rồi!”
Người vốn dĩ ngày mai mới nên về, lại đột nhiên xuất hiện trước mắt vào lúc nửa đêm làm cho Cố Vũ Tranh vừa kinh ngạc đồng thời cũng cảm nhận được cơ thể đang nhanh chóng nóng lên, giống như đi đến điểm hồi máu trong game, thanh năng lượng đã cạn kiệt được lấp đầy ngay lập tức.
Mặt trời xuất hiện sớm hơn dự kiến.
Bình minh đến vào lúc này.
Hạ Uý lao vào vòng tay Cố Vũ Tranh.
Cánh tay cô vòng lại, ôm chặt lấy Cố Vũ Tranh, tai áp vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim, điều chỉnh hơi thở, cho đến khi đồng bộ với anh… giống như nhiều lần trước đây, quy trình rất quen thuộc.
Cô còn muốn xin lỗi Cố Vũ Tranh, về hành vi kỳ cục của mình khi tự tiện vào nhà lúc chủ nhân vắng mặt. Cố Vũ Tranh từng nói cho cô mật mã nhà, cô tự ghi nhớ nhớ rồi hôm nay thật sư đã dùng đến.
Xin lỗi, thật sự là khả năng tự khống chế của cô có hạn. Nếu không thì đã không thay đổi lịch trình đột ngột chỉ vì muốn gặp anh sớm hơn một ngày.
Lời xin lỗi của Hạ Uý còn chưa kịp nói ra nhưng rõ ràng, Cố Vũ Tranh cũng không muốn nghe những điều này.
Anh ôm cô bằng một tay, tay kia giữ cằm cô, dùng sức nâng lên, mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Người lữ hành khát khô trong sa mạc, không hề che giấu sự khao khát với ốc đảo. Kẻ lang thang lạc đường trong đêm, sau bao vất vả cuối cùng cũng tìm thấy một ngọn đèn.
Để biết trái tim mình đang hướng về đâu, tất cả đều dựa vào bản năng.
Hạ Uý còn chưa kịp nhắm mắt, vì vậy đột nhiên va vào ánh mắt của Cố Vũ Tranh, gần đến nỗi như một xoáy nước. Đây cũng là lần đầu tiên, cô cảm nhận được, hóa ra nhắm mắt khi hôn sẽ khiến tim người ta càng thêm loạt nhịp.
Cố Vũ Tranh đã cố gắng nhẫn nhịn!
Hạ Uý xác nhận điều này qua ánh mắt đầy tính xâm chiếm của anh.
Lần này là trong bóng tối hoàn toàn, đèn tường ở hành lang còn chưa bật, ánh sáng duy nhất trong nhà hắt ra từ hướng phòng sách, lờ mờ chiếu xuống sàn nhà.
–
Trước khi Cố Vũ Tranh trở về, Hạ Uý vẫn luôn chơi game, lướt diễn đàn.
Nhờ độ hot không ngừng tăng cao của Realcompass, dù cho phiên bản mới còn chưa chính thức ra mắt thì trên diễn đàn đã xôn xao bàn tán, phần lớn là những lời mỉa mai và chỉ trích.
Tuy chỉ là một lần cập nhật phiên bản mới nhưng điều này có nghĩa là cốt lõi của trò chơi đã thay đổi. Đã có người chơi đứng ra chỉ trích Realcompass làm ăn quá lộ liễu, cuối cùng cũng vì tiền mà cúi đầu, sau này trở thành một trò chơi hút máu như bao trò chơi khác chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Gần đây Cố Vũ Tranh có áp lực rất lớn, Hạ Uý không cần nghĩ cũng biết.
Sự đồng cảm quá mạnh mẽ sẽ mang lại phiền phức không cần thiết cho người ta. Ví dụ, cô vừa có thể hiểu được tâm trạng của người chơi, vừa có thể hiểu được sự tiến thoái lưỡng nan của nhà sản xuất game. Ví dụ, Cố Vũ Tranh với tư cách là một thành viên quan trọng của nhà sản xuất, anh có quyền, có năng lực thay đổi trò chơi nhưng lại vì các yếu tố thực tế mà không thể hoàn toàn làm theo ý mình.
So với việc hoàn toàn bị trói buộc thì việc chỉ sở hữu một chút tự do ngược lại càng thêm bi ai. Phải sống trong thế gọng kìm, thân bất do kỷ, luôn làm cho con người ta có một cảm giác ngạt thở khó chịu.
Những điều trên, Hạ Uý đều hiểu.
Trong khoảng dừng của nụ hôn, cô mượn ánh sáng lờ mờ để quan sát kỹ sắc mặt Cố Vũ Tranh, cuối cùng bắt gặp trong mắt anh những tia hồng huyết rõ rệt, đó là bằng chứng cho thấy gần đây anh mệt mỏi.
“Em mừng vì đã về sớm.” Cô cười nói.
Cố Vũ Tranh nhướng mày.
“Em mà về muộn hơn một ngày, chắc anh sẽ già đi vài phần mất.”
Cô nhẹ nhàng chọc vào sống mũi Cố Vũ Tranh, giọng điệu trêu đùa nhẹ nhàng: “Cảnh cáo anh nha, tuổi xuân của đàn ông ngắn lắm, lao lực quá dễ bị hói với có nếp nhăn đó, lúc đó đừng trách sao em lại chê anh!”
Hai chữ cuối vì không phải nói thật nên phải dùng giọng điệu nhấn mạnh mới có thể khiến người ta tin phục.
…
Cố Vũ Tranh có tin hay không, Hạ Uý không biết nhưng cô nhìn thấy ý cười trong mắt anh.
Hai người đứng đối mặt nhau lặng lẽ, sau đó, Cố Vũ Tranh lại ôm cô vào lòng, hơi cúi người, vùi mặt vào hõm cổ cô.
Đó là một tư thế rất kỳ diệu, vừa thể hiện sự yếu đuối một cách vừa phải vừa có thể khơi gợi sự bảo vệ vô hạn trong lòng người. Ít nhất thì tư thế này đã trái tim Hạ Uý đã mềm nhũn, không thể nắm lại được nữa.
Cô cảm nhận được hơi thở của Cố Vũ Tranh, phả vào da thịt mình tạo nên một thoáng rung động nhẹ.
“Tối nay có thể ở lại với anh không?”
Tay Hạ Uý vốn đang vỗ nhẹ lên lưng Cố Vũ Tranh, nghe câu này thì khựng lại.
Đương nhiên là được.
Dù sao thì nhà hai người cũng ở gần thế này cơ mà.
Hơn nữa, chuyến bay của cô hạ cánh vào buổi trưa, buổi chiều đã về nhà thăm ông ngoại, tối nay nhà còn có người trông nom nên cũng không cần lo lắng.
Chỉ là…
“Anh nên đi ngủ sớm đi.”
Cô không cần nghĩ cũng biết, mấy ngày nay Cố Vũ Tranh thức khuya đáng sợ đến mức nào.
“Ừ, anh sẽ ngủ mà…” Cố Vũ Tranh nói: “Chỉ là anh muốn em ở bên cạnh thôi.”
Khi câu nói này thốt ra không hề mang theo chút sắc dục nào, chỉ có sự ấm áp vô tận, điều này khiến Hạ Uý sinh ra ảo giác, như thể cô và Cố Vũ Tranh không phải mới bắt đầu yêu nhau, mà đã yêu nhau nhiều năm rồi, giữa hai người mơ hồ có một sự ăn ý tự nhiên.
Mọi thứ không cần nói nhiều.
Hạ Uý lần nữa xác nhận, cô và Cố Vũ Tranh rất hợp nhau, vô cùng hợp nhau.
–
Đay là lần đầu Hạ Uý bước chân vào phòng ngủ của Cố Vũ Tranh.
Đúng như dự đoán, ga trải giường màu trơn, phòng bài trí đơn giản.
Cố Vũ Tranh vừa tắm xong, khi hai người cùng nằm xuống khi quần áo vẫn còn nguyên vẹn. Hạ Uý có thể ngửi thấy mùi dầu gội từ tóc đến người anh, hình như là mùi cam quýt, nói chung là thanh nhã, mát lạnh.
Thân thể đàn ông cao lớn, Cố Vũ Tranh ôm chặt cô từ phía sau, cánh tay vắt ngang eo cô, như bao bọc lấy cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên tóc cô.
Một cái chạm rất cẩn thận, ngoài ra không có bất kỳ hành động nào khác.
Hạ Uý vốn hơi căng thẳng nhưng khi cảm nhận được hơi thở dần ổn định của Cố Vũ Tranh, cô cũng trở nên an tâm.
Anh không nói dối, mệt mỏi là thật, muốn cô ở bên cạnh anh cũng là thật.
Cô có thể kết luận như vậy từ tốc độ anh chìm vào giấc ngủ của anh.
_
Hạ Uý lại không ngủ được.
Tinh thần cô tốt đến lạ thường, đợi cho mắt quen với bóng tối, cô còn tiện thể quan sát kỹ môi trường xung quanh căn phòng, chất liệu tường, màu sắc trần nhà, kiểu dáng đèn, trên tủ cạnh giường có đặt một ly nước và vài quyển sách để đọc trước khi ngủ…
Nói cho cùng thì phòng ngủ rốt cuộc vẫn rất khác với phòng làm việc, theo một nghĩa nào đó, đây là lãnh địa riêng thực sự, còn việc phá vỡ sự riêng tư và ranh giới, thường sẽ khiến người ta hưng phấn.
Hạ Uý chính vì điều này mà không hề buồn ngủ.
Cô đã cố gắng nhưng vẫn vô ích nên cuối cùng đành phải thỏa hiệp.
Cô cẩn thận nhấc cánh tay Cố Vũ Tranh lên, dịch ra, rồi nhẹ nhàng xuống giường…
–
Cố Vũ Tranh cũng không ngủ lâu.
Giấc ngủ sâu thường có thời lượng hạn chế.
Anh tỉnh dậy thì thấy ngoài cửa sổ vẫn chưa có ánh sáng, chỉ mới qua hai ba tiếng đồng hồ nhưng sự mệt mỏi đã tan biến sạch sẽ.
Vị trí bên cạnh có vài nếp nhăn nhẹ, đó là dấu vết của người từng nằm nhưng xung quanh lại yên tĩnh lạ thường, Hạ Uý không biết đã đi đâu. Cố Vũ Tranh ngồi dậy, mở cửa phòng ngủ, cuối cùng có ánh sáng yếu ớt lọt vào mắt.
Đó là ánh sáng từ máy chiếu.
Hạ Uý đang một mình thưởng thức bộ phim “Birdy” mà họ xem dở. Cô ngồi co gối ở một góc ghế sofa, cằm tì lên đầu gối, mũi chân chạm vào mép ghế, dáng vẻ chăm chú không rời mắt giống hệt loài động vật nhỏ bé vô tri vô giác trong rừng.
Cố Vũ Tranh sững sờ trong giây lát.
Khi hoàn hồn, ánh mắt anh dời sang bộ phim, phát hiện cô thậm chí còn không bật tiếng. Có lẽ là sợ làm anh thức giấc nên mọi thứ đều diễn ra trong môi trường hoàn toàn im lặng.
Cố Vũ Tranh muốn nói gì đó nhưng cổ họng khô khốc, chỉ có thể miễn cưỡng mở miệng: “Xem thế này có hiểu không em?”
Hạ Uý vốn đang chăm chú, bị giọng nói khàn khàn đó làm giật mình, quay đầu thấy Cố Vũ Tranh đã tỉnh thì có chút ngượng ngùng: “Vẫn làm phiền anh sao?”
“Sao lại phiền chứ.”
“Em không buồn ngủ lắm, có lẽ là do lạ giường.” Hạ Uý cười, trong lòng thấp thỏm.
Đây rõ ràng là lời nói dối trắng trợn, tính chất công việc của cô khiến cô phải di chuyển đến biết bao thành phố mỗi năm, nếu ngủ mà lạ giường thì còn làm ăn gì nữa? Thứ khiến cô không buồn ngủ chút nào, chẳng qua là người đang nằm bên cạnh mà thôi.
Âm lượng được điều chỉnh lên một bậc, lời thoại phim tuôn chảy ra.
“Có phụ đề mà, tắt tiếng vẫn xem được” Hạ Uý nói: “Nhưng bộ phim này giống như có một dòng ý thức của riêng mình, em đã xem đến lần thứ hai rồi đó.”
Ngay lúc Cố Vũ Tranh ngủ, cô đã phát đi phát lại.
Cố Vũ Tranh không nói gì, chỉ nhìn cô một lúc rồi hỏi: “Uống nước không?”
“Ừm!”
Anh đi về phía bếp, Hạ Uý nghe thấy tiếng nước chảy, là Cố Vũ Tranh đang tráng ly rồi lấy nước lọc.
Vẫn là cái ly màu đen nhám đó.
Ngón tay anh nắm lấy quai cốc, đưa cốc cho cô.
Hạ Uý ngước mắt nhìn thấy đôi môi Cố Vũ Tranh hơi ướt át, liền biết anh đã uống rồi, bèn nhận lấy cốc.
Cố Vũ Tranh ngồi xuống ngay bên cạnh cô.
Chiếc ghế sofa hơi lún xuống, cũng khiến khoảng cách giữa hai người gần lại một chút. Giây tiếp theo, Cố Vũ Tranh giơ tay trái lên, không phải để nắm tay cô, mà là đưa tay đến trước mặt cô, hỏi: “Đây là cái gì?”
Vừa nãy lúc tráng ly lấy nước thì anh mới phát hiện trên tay mình có thêm một thứ gì đó.
Trên xương cổ tay trắng ngần của người đàn ông xuất hiện một sợi chỉ đỏ nhỏ.
Sự tương phản màu sắc thật sự nổi bật.
Tuy rất mảnh, rất nhẹ, có hoa văn dệt nhỏ li ti, không tính là tinh xảo nhưng đó đã là giới hạn năng lực của Hạ Uý.
Như thể làm chuyện xấu bị bắt quả tang, cô đành phải thừa nhận, là trước đó cô có đi cùng ông ngoại đan áo len, làm dây bện hạt châu để rèn luyện, lúc rảnh rỗi thì tiện tay đan cho Cố Vũ Tranh một sợi chỉ đỏ, vừa rồi nhân lúc anh ngủ đã lén đeo cho anh.
Chỉ vì cô còn nhớ, năm đó vừa lên cấp ba, lý do vì sao cô chỉ trong vài lần gặp mặt đã có ấn tượng sâu sắc với Cố Vũ Tranh. Vì ngoài sự trầm tĩnh như nước mưa của anh, còn có sợi chỉ đỏ trên cổ tay.
Đã nhiều năm trôi qua.
Lần tái ngộ này, chàng thiếu niên năm nào đã trở mình thành một người đàn ông trưởng thành, sợi chỉ đỏ trên cổ tay cũng sớm đã biến thành chiếc đồng hồ đeo tay màu bạc.
Nhưng người có tâm, vẫn còn giữ lại ký ức.
Cố Vũ Tranh khựng lại, trầm ngâm một lát: “Ồ, em nói cái đó…”
Sợi chỉ đỏ đó là Lâu Dĩnh đưa cho anh, xin từ tay một vị “sự phụ”, nói là có thể cầu bình an sức khỏe.
Cố Vũ Tranh dù không tin lời vị đại sư đó nói nhưng dù sao đó cũng là quà sinh nhật mẹ tặng anh. Khi đó, sau biến cố gia đình, anh đã không còn cảm nhận được chút ấm áp nào từ ba mẹ và gia đình nữa. Tuy nhiên việc Lâu Dĩnh sẵn sàng tìm “sư phụ” cầu cứu khi anh bị bệnh, điều này khiến anh thoáng thấy, mẹ vẫn còn thương anh.
Tuổi còn quá nhỏ, khó tránh được những suy nghĩ ngây thơ.
Sau này nghĩ lại, làm mẹ sao có thể hoàn toàn bỏ rơi con cái.
Sợi dây đỏ đó đeo trên cổ tay Cố Vũ Tranh nhiều năm, dần phai màu, trở nên lỏng lẻo. Vì đã thành thói quen nên anh gần như quên mất trên tay mình đã từng có thứ này.
Nhưng không ngờ, có người đã nhìn thấy, rồi ghi nhớ.
“Rồi sao nữa? Anh vứt rồi à?” Hạ Uý hỏi.
“Ừ” Cố Vũ Tranh gật đầu: “Chắc là đeo lâu quá rồi, trước khi ra nước ngoài thì không tìm thấy nữa.”
“Được rồi…” Hạ Uý nhấp một ngụm nước nhỏ, cười nói: “Hóa ra thật sự là cầu sức khỏe bình an, vậy là em đoán không sai.”
Cố Vũ Tranh xoay cổ tay, ngón tay khẽ gảy sợi dây đỏ: “Vậy cái này thì sao? Ý nghĩa là gì?”
Hạ Uý nhún vai: “Nhất thời hứng thú thôi, không có gì đặc biệt, coi như là… bù đắp đi?”
“Ông trời lấy đi sợi dây đỏ của anh nên phái em đến bù đắp cho anh một cái?”
Cố Vũ Tranh bật cười vì câu nói vô lý này.
Hạ Uý ôm gối ôm vào lòng, rồi lại tăng âm lượng phim lên: “Xem cùng em không? Từ chỗ lần trước.”
Cố Vũ Tranh hơi lo lắng: “Em thật sự không buồn ngủ à?”
“Không mà!” Hạ Uý khẳng định chắc nịch.
Kết quả…
Chưa đầy mười phút, cô đã nghiêng đầu, dựa vào góc ghế sofa ngủ thiếp đi.
Ông trời không chỉ bù đắp mọi tiếc nuối, mà còn trừng phạt kẻ nói một đằng làm một nẻo.
Cố Vũ Tranh dở khóc dở cười, có chút bất lực, lại lo lắng cho tư thế ngủ của Hạ Uý, nếu cứ ngủ thế này thì tỉnh dậy chắc chắn sẽ bị đau cổ.
Sau khi suy nghĩ kỹ, anh vẫn đưa tay ra, chạm nhẹ lên mặt cô.
“Hạ Hạ…” sợ làm cô giật mình, anh hạ giọng nhỏ nhất có thể: “Vào phòng ngủ đi.”
…
Hạ Uý tỉnh dậy, cau mày, mắt hé mở một khe nhỏ, đầu tiên nhìn thấy là cảnh phim, sau đó mới là gương mặt của Cố Vũ Tranh.
Cô hoàn toàn không biết biểu cảm lúc này của mình trông ngớ ngẩn đến mức nào, còn có đôi mắt ngấn lệ vì buồn ngủ, hơi long lanh và điều tệ hơn là, Cố Vũ Tranh đang ở gần cô đến vậy, cô thậm chí còn không có thời gian để kiểm tra xem mình ngủ có chảy nước miếng không!
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của cô, Cố Vũ Tranh từ từ mỉm cười.
Yêu một người, có lẽ là ngay cả những khoảnh khắc đáng xấu hổ của đối phương cũng sẽ được trân trọng hết thảy, bạn sẽ thấy những khoảnh khắc đó vô cùng đáng yêu, xứng đáng để bạn cất cao lời ca ngợi mười nghìn lần.
Diễn biến sau đó còn kỳ lạ hơn.
Hạ Uý không thể hiểu nổi, tại sao Cố Vũ Tranh lại cúi xuống hôn cô vào lúc này.
Rõ ràng cả đêm nay có biết bao nhiêu cơ hội thích hợp để hôn, tại sao lại là bây giờ? Lúc cô còn chưa lấy lại được lý trí, gương mặt thì ngơ ngác mông lung.
Cố Vũ Tranh giữ lấy gáy cô, những ngón tay dài luồn vào tóc cô, rồi khẽ dùng lực, kéo cô về phía mình.
Ban đầu còn khá dịu dàng nhưng khi tay cô đưa lên, bám vào xương bả vai Cố Vũ Tranh, nụ hôn đó bỗng trở nên mãnh liệt, như ngọn lửa hủy diệt rừng cây, khói lửa ngập trời, không thể ngăn cản.
Phía sau là góc chết của ghế sofa, không còn đường lui, Cố Vũ Tranh che hết phần ánh sáng vốn đã ít ỏi.
Đất trời trở nên mờ mịt.
Cô có thể cảm nhận sợi dây đỏ trên cổ tay Cố Vũ Tranh cọ xát vào da thịt bên hông, rồi đến xương sườn, những vết chai mỏng trên đầu ngón tay lướt qua, mang đến từng đợt run rẩy và cả cảm giác ngứa ngáy khe khẽ. Cô lại một lần nữa bị hơi nóng trên người Cố Vũ Tranh lây lan, cũng nhanh chóng tự mình lao vào ngọn lửa.
Nhưng, lần này….
Khi anh sắp rút tay về, giúp cô chỉnh lại quần áo, Hạ Uý đã ngăn anh lại.
Cô nhìn vào mắt anh, nhẹ nhàng gật đầu.
Vào khoảnh khắc này, ý tứ rất rõ ràng.
Là sự cho phép, là sự giao phó.
Là sự khen thưởng, là lời hứa hẹn.
Hạ Uý cảm thấy cô có thể dùng vô số từ ngữ để miêu tả tâm trạng lúc này, dường như mọi thứ đều là lẽ đương nhiên.
Vì cô nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của Cố Vũ Tranh vì cố gắng kiềm chế tột độ, cùng với sự nghi ngờ trong mắt anh. Tóc cô xõa tung, trải trên gối tựa, cánh tay Cố Vũ Tranh chống hai bên má cô, lộ ra gân cốt và mạch máu.
Hạ Uý biết mình lúc này đang thả lỏng, cô dùng ngón tay chạm vào giữa ấn đường của Cố Vũ Tranh, rồi hôn lên mắt anh.
“Hạ Hạ?” Giọng Cố Vũ Tranh không trong trẻo như thường ngày mà hơi trầm đục, như một lời xác nhận.
Hạ Uý vẫn kiên trì, nhìn thẳng vào mắt anh.
Rồi cô nghe Cố Vũ Tranh nói tiếp: “Bây giờ? Em chắc chứ?”
Không thì sao?
Cố Vũ Tranh cúi đầu, áp nhẹ vào hõm cổ cô, một lúc lâu, dường như anh đang cố gắng kìm nén điều gì đó mới dám lên tiếng, có thể thấy được rõ ràng anh đang cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình thường: “Anh không muốn em cảm thấy, mọi thứ đều là do anh dẫn dắt.”
_
Anh thật sự không biết phải làm sao để nói rõ về bản thân.
Lần đầu rung động thời niên thiếu, một tia sáng dẫn đường ở góc phố nhỏ bé, là chấp niệm duy nhất quấn quýt bao năm.
Trong trung tâm thiên hà của anh, giữa vũ trụ lấp lánh, có một ngôi sao sáng nhất.
Làm sao con người ta có thể không khao khát mặt trời?
Sự khao khát ấy đủ sức khiến người ta phát điên. Cố Vũ Tranh thừa nhận, anh là người, là một người đàn ông không thể thoát khỏi dục vọng, dù bình thường có cố kìm nén cảm xúc đến đâu, vẫn luôn có những khoảnh khắc, những thứ bị dồn nén bấy lâu sẽ bùng nổ vào giữa đêm khuya.
Đặc biệt là sau khi gặp lại Hạ Uý.
Trong đêm một mình, anh không phải là chưa từng mơ tưởng, chỉ là mỗi lần đều thất bại, sự tự trách khổng lồ gần như nuốt chửng lấy anh.
Như thể những mơ tưởng thoáng chốc kia là một sự báng bổ hèn hạ.
Thậm chí, ngay lúc này, anh vẫn phải lặp đi lặp lại nhiều lần để xác nhận. Anh muốn xác nhận tâm ý của Hạ Uý là thật, không phải ảo giác, không phải ảo ảnh của những mơ tưởng kéo dài bao năm qua của anh.
_
Nụ cười của Hạ Uý rạng rỡ trong mắt anh.
“Cố Vũ Tranh, anh có vẻ… rất căng thẳng.”
Cô thật sự là một vị thần nhân từ, thấu hiểu mong ước của tín đồ, còn sẵn lòng giúp họ thoát khỏi cảnh khốn cùng.
Quan trọng nhất, cô không hỏi nhiều mà chỉ dùng hành động để bày tỏ tất cả.
“Như vậy đi…” Hạ Uý vươn tay, nhặt điện thoại từ khe hở ghế sofa lên, liếc nhìn thời gian: “Bây giờ là ba giờ bốn mươi phút sáng, bây giờ anh có thể ra ngoài, đi đến cửa hàng tiện lợi bọn mình hay đi…”
Trong đôi mắt ngỡ ngàng của Cố Vũ Tranh, Hạ Uý dường như nhìn thấy chính mình trọn vẹn.
Vừa dũng cảm lại vừa tự phụ.
“Em sẽ đợi anh đến bốn giờ, chắc anh cần thời gian suy nghĩ, em cũng vậy.” Cô đẩy nhẹ vai Cố Vũ Tranh rồi ngồi dậy, chỉnh lại cổ áo.
“Bây giờ bắt đầu tính giờ.”
Cô ấy ngẩng đầu, nhìn thẳng vào anh,
“Cố Vũ Tranh, anh sẽ lạc đường chứ?”
_
Hai mươi phút, thực ra có thể làm được rất nhiều việc.
Ví dụ, đi rót cho mình thêm một ly nước nữa.
Ví dụ, mượn phòng tắm của Cố Vũ Tranh để tắm, sau đó lục tìm một chiếc áo phông của anh để mặc.
Lại ví dụ, dọn dẹp lại chiếc ghế sofa bừa bộn, sau đó cầm ly nước, xem nốt vài phút còn lại của bộ phim.
Trong phim, Birdy ba lần cố gắng bay lên, bạn bè của cậu không hiểu ý nghĩa khao khát bầu trời của một con người. Cho đến lần thử cuối cùng, Birdy như thể hồn lìa khỏi xác, tự đối thoại với chính mình một hồi lâu.
Khoảng cách giữa ước mơ và hiện thực, rốt cuộc có phải là từ mặt đất lên bầu trời?
Lần trước đến nhà Cố Vũ Tranh, Hạ Uý chọn bộ phim này, lý do thực ra rất đơn giản, cô thấy Cố Vũ Tranh phiền muộn vì công việc, liền ngây thơ muốn dùng phim ảnh để an ủi anh.
Nói trắng ra, đây là một câu chuyện bàn về lý tưởng, cho dù lý tưởng của bạn là hư ảo, không được người khác thấu hiểu, là định sẵn sẽ lụi tàn, bạn còn nguyện ý vươn mình bay lên không?
Hạ Uý đã có câu trả lời.
Và cô tin chắc, Cố Vũ Tranh nhất định sẽ cùng cô, đứng trên bờ vực đó.
_
Cửa được mở khóa, cũng đúng lúc Hạ Uý vừa tắt máy chiếu.
Trời dường như đã sáng.
Cố Vũ Tranh mang theo màn sương ẩm ướt trở về, trong ánh sáng mờ ảo ban mai, anh bước nhanh về phía cô.
Cô không nhìn biểu cảm của anh, chỉ cúi đầu, đứng dậy, lặng lẽ đặt chiếc ly rỗng lên bàn ăn.
Lần này Cố Vũ Tranh không chút do dự, cũng không cho cô chút thời gian suy nghĩ.
Cô bị một đôi cánh tay mạnh mẽ ôm lấy.
Khi lưng cô ngã vào lớp chăn mềm mại trong phòng ngủ, Hạ Uý lại ôm chặt người đàn ông trước mắt. Cố Vũ Tranh nghiêng người tới, còn cô vuốt ve xương bả vai rõ ràng của anh, như thể nơi đó thực sự có thể mọc ra đôi cánh che trời.
_
Ngọn lửa nung đốt tấm lưng cô, mồ hôi bốc hơi.
Cơn mưa lớn làm ướt đẫm lông vũ của cô, nước mắt tuôn trào.
Hạ Uý quay đầu sang một bên vào lúc khó kìm nén nhất, nhưng Cố Vũ Tranh cố tình không buông tha cô, xoay mặt cô lại, dùng sức mạnh tuyệt đối muốn cô nhìn anh, nhìn sự bùng cháy và thuần khiết trong mắt anh.
Toàn bộ quá trình, từ đầu đến cuối.
Thân phận thần minh và tín đồ hoàn toàn đảo ngược, lời tiên tri tình si cuối cùng thành hư không đã bị bác bỏ.
Hạ Uý dùng sức cắn lấy vai Cố Vũ Tranh nhưng vẫn không nhịn được, phát ra tiếng. Cố Vũ Tranh cúi người tới gần, bờ môi lướt qua vành tai cô, giữa những lớp sóng dâng trào, anh mang đến cho cô sự an ủi.
“Anh yêu em.”
Anh nói.
Mười ngón tay đan vào nhau. Giữa hai nhịp đập, cách nhau một sợi chỉ đỏ mảnh, thô ráp, cọ xát vào da thịt.
Hạ Uý cảm thấy đây là một sự trừng phạt, trừng phạt cô đã không nói thật.
Vừa rồi Cố Vũ Tranh hỏi cô ý nghĩa của việc tặng anh sợi chỉ đỏ. Nói một cách phàm tục thì giống như mọi lời đồn đại, chỉ đỏ có thể mang đi mọi nỗi sầu muộn, mang lại bình an và sức khỏe.
Nhưng Hạ Uý có ý đồ riêng.
Cô hy vọng nút thắt chỉ đỏ kia có thể trở thành một sự ràng buộc.
Không phải để níu giữ anh, không cho anh tiến về phía trước, mà là để trói chặt tay hai người, để từ nay về sau không bao giờ đi lạc nữa.
Dù cho nhảy khỏi vách núi không thành, dù cho cuối cùng cũng ngã xuống, cũng nguyện nắm tay nhau tạm thời trốn khỏi mảnh đất hiện thực này.
Cô là người như vậy.
Cố Vũ Tranh chắc chắn cũng vậy.
_
Trong hơi thở dồn dập, Hạ Uý móc ngón tay vào sợi chỉ đỏ: “Chạy không thoát đâu, bạn học Cố.”
“Ừ, không chạy.”
Mồ hôi của Cố Vũ Tranh rơi xuống, thấm vào bên tai cô, anh cúi người, hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt và mồ hôi của cô:
“Anh sẽ mãi mãi đi theo em.”
_
Ánh sáng ban mai rực rỡ sẽ không bao giờ tắt.
Hạ Uý lần đầu tiên cảm thấy, thì ra cái gọi là định mệnh lại chân thật đến vậy.
Cô dường như nhìn thấy mọi nhân quả ở phía bên kia ánh sáng, quá khứ và tương lai định mệnh của cô và Cố Vũ Tranh.
Con đường dài đằng đẵng, muôn vạn dặm.

Gửi phản hồi