LA BÀN LÃNG MẠN MÙA HÈ – 41

“All in” cả cuộc đời.

Cuộc trò chuyện nhóm bốn người luôn sôi nổi, không ngớt ngay cả vào đêm khuya.

Mễ Doanh và Hoàng Giai Vận đang trò chuyện trong nhóm, bàn bạc về việc chụp ảnh cho em bé tròn trăm ngày.

Hạ Uý khó khăn lắm mới leo lên giường, gối khách sạn dường như luôn mềm mại hơn gối ở nhà, cô vừa lau mái tóc còn hơi ẩm, vừa tag Trịnh Du trong nhóm, gửi một biểu tượng ngón tay cái.

Cuộc điện thoại của anh ấy đến thật đúng lúc, thật kịp thời.

_

Trong phòng tắm có tiếng nước chảy róc rách không ngừng, là Cố Vũ Tranh đang dọn dẹp tàn cuộc.

Hạ Uý không dám hồi tưởng lại những chi tiết vừa rồi, vì tai cô sẽ nóng bừng lên như đang bị nung đỏ. Cố Vũ Tranh như được khai sáng, thấu hiểu mọi điều kỳ diệu, khi những hành động mãnh liệt và lời khen dịu dàng cùng xuất hiện, không sai lệch chút nào đã chạm đúng vào một điểm nào đó của Hạ Uý. 

Trước đó, cô chưa từng hiểu rõ bản thân mình đến vậy.

Trịnh Du không hiểu ý nghĩa của biểu tượng ngón tay cái này, bèn trả lời: [Ý gì vậy?]

Cậu ta lại hỏi tiếp: [Tôi đã gửi nội dung phỏng vấn cho Cố Vũ Tranh rồi, sao cậu ấy không trả lời WeChat của tôi?]

Rồi lại gửi thêm một tin: [Đã đến lúc chứng minh tình cảm của cậu và tôi cũng như địa vị của cậu trong nhà rồi đó, bảo Cố Vũ Tranh đồng ý đi, cậu ta chắc không dám từ chối đâu nhỉ?]

Hạ Uý còn chưa kịp trả lời thì Hoàng Giai Vận đã xen vào trước: [Trịnh Du cậu bị điên à? Đang nghỉ phép mà cậu còn nói chuyện công việc?]

Trịnh Du cũng bất lực: [Tôi có cách nào khác đâu? Nói đi thì cũng phải nói lại, cậu, tôi, Hạ Uý, ba chúng ta đều đâu phải là người có kỳ nghỉ, đúng không?]

Chỉ còn lại Mễ Doanh, cô nàng gửi một chuỗi dấu ba chấm: [Cậu đang mỉa mai ai vậy?]

Mễ Doanh nói về kế hoạch của mình: [Mình đang học rồi đây, đợi em bé lớn hơn một chút thì mình sẽ mở lại tiệm bánh của mình, mẹ mình nói làm ăn đừng sợ thất bại, trong số mọi người ở đây, ai muốn góp vốn thì cứ nhắn tin riêng cho mình.]

Trịnh Du lại giở chứng, gửi một bao lì xì tám hào tám vào nhóm.

Rồi lại một lần nữa bị Mễ Doanh đá ra khỏi nhóm chat.

_

Hạ Uý nằm nghiêng chơi điện thoại, ánh mắt liếc thấy Cố Vũ Tranh đi ngang qua cuối giường, mặt cô lại nóng bừng lên.

Anh đã thay một chiếc áo phông trắng khác làm đồ ngủ, tóc vẫn nhỏ nước. Thoắt một cái, anh lại trở về với dáng vẻ thanh tú, sạch sẽ, như một quân tử nho nhã thường ngày. Dường như người vừa hóa thân thành ác quỷ trong làn sương ẩm ướt kia không phải là anh vậy.

Anh uống một ngụm nước rồi lên giường ôm Hạ Uý nhưng bị Hạ Uý chống tay đẩy ra.

“Tối nay ngủ riêng.” Cô chỉ vào chiếc giường đơn bên cạnh, chất đầy hành lý và quần áo.

Cố Vũ Tranh đương nhiên không hiểu.

Hạ Uý vẫn kiên quyết, thậm chí còn quay lưng lại với anh: “Anh nghe đây, anh mà lại gần em nữa, tối nay em thật sự không ngủ được đâu, ngày mai em còn phải ra sân bay.”

Rồi cô nghe thấy giọng Cố Vũ Tranh mang theo ý cười, nghiêm túc nói: “Hạ Hạ, em đánh giá cao anh quá rồi, anh không thể cả đêm…”

“A!!! Đừng nói nữa!”

Hạ Uý hét lên trong tuyệt vọng, cắt ngang, sợ rằng sẽ nghe thấy những lời lẽ thô tục khiến mặt đỏ tim đập từ miệng Cố Vũ Tranh.

Cô sắp phát điên rồi.

“Trịnh Du tìm anh! Anh trả lời tin nhắn đi!”

Cố Vũ Tranh mỉm cười, buông tay xoa tóc cô rồi cầm lấy điện thoại.

Anh xem tin nhắn của Trịnh Du rất lâu.

“Sao vậy?” Hạ Uý dù sao cũng rất nghĩa khí, nghĩ rằng nên nói giúp vài lời cho bạn thân: “Trịnh Du rất thích công việc hiện tại của cậu ấy, gần đây cậu ấy có vẻ thiếu bài viết, lại còn chuyên làm mảng công nghệ, nếu anh tiện thì…”

“Ừ, anh tiện” Cố Vũ Tranh cười nói: “Nhưng em chắc là cậu ấy thích công việc hiện tại của mình chứ?”

“Hả?”

Hạ Uý bị hỏi đến ngây người.

Cố Vũ Tranh đưa điện thoại cho cô xem.

Trên giao diện trò chuyện, Trịnh Du gửi một loạt tệp, có cả pdf và tệp nén, ngoài đề cương phỏng vấn còn có sơ yếu lý lịch và hồ sơ năng lực.

Trịnh Du gửi cho Cố Vũ Tranh rất nhiều biểu tượng mèo con dễ thương, đủ kiểu nịnh nọt: “Bạn học cũ ơi, hai chúng ta cũng có giao tình uống rượu, cậu giúp một lần cũng là giúp, giúp hai lần ba lần cũng là giúp, tôi cũng không còn mặt mũi gì nữa.”

Cậu ấy ra sức giải thích: “Thật lòng mà nói, tôi nộp đơn vào vị trí họa sĩ của công ty các bạn không phải một lần hai lần rồi, lần nào cũng bị loại ngay từ vòng sơ tuyển hồ sơ, tuy tôi không xuất thân chuyên nghiệp nhưng tôi cũng đã vẽ bao nhiêu năm rồi, có cả bộ sưu tập tác phẩm nữa, cậu giúp tôi giới thiệu nội bộ đi, ít nhất cho tôi một cơ hội vào phỏng vấn, được không?”

Họa sĩ, bộ sưu tập tác phẩm.

Ồ.

Ngôi sao tương lai.

Nếu không phải Trịnh Du tự nói thì Hạ Uý đã sớm quên chuyện này.

Cô từng cho Trịnh Du mượn một hộp bút màu, cũng vì thế mà quen biết nhau. Biết Trịnh Du thích vẽ, từ đó cậu ấy bắt đầu gửi bài cho truyện tranh và tạp chí, vì cái “sở thích” có thể ảnh hưởng đến việc học này mà cậu ta đã bị bố mẹ đánh không biết bao nhiêu lần.

Sau đó cậu ta bỏ nhà đi thi nghệ thuật đầy chí khí, rồi lại thất bại ê chề. Về sau, cậu ta chọn một chuyên ngành và công việc có vẻ ổn định.

Hạ Uý cho rằng, người này hẳn đã bỏ quên mảnh quá khứ kia rồi chứ?

Nhưng không.

Gần ba mươi tuổi, Trịnh Du vẫn không quên đêm giao thừa năm lớp 10, bố mẹ ở nhà đánh mạt chược với họ hàng, cậu ta buồn chán, nhắn tin cho Hạ Uý trong tiếng cười nói và xào bài ồn ào.

Chủ đề của họ lúc đó là ước mơ.

Hạ Uý, ước mơ của tôi là được làm trong lĩnh vực thiết kế, ví dụ như họa sĩ vẽ tranh minh họa game chẳng hạn.

Cậu có chơi game không?

Ồ, vậy chắc cậu hiểu.

Cậu thấy tôi có làm được không?

Câu trả lời của Hạ Uý lúc đó là, cậu làm được, cậu nhất định làm được.

Với tư cách là bạn bè, cô đã động viên đối phương.

Nhưng Trịnh Du thực sự tin rằng mình làm được.

Đến nỗi bao nhiêu năm trôi qua, dù cậu ta đã lăn lộn trong giới làm việc nhiều năm, bụng bia đã dần xuất hiện theo thời gian, cậu ta sớm đã hiểu công việc chẳng qua là để kiếm chi phí sinh hoạt, cái gọi là ước mơ chẳng qua là củ cà rốt treo trước mắt người trẻ nhưng vẫn sẵn lòng thử một lần.

Trịnh Du chưa bao giờ ngừng vẽ.

Từ việc gửi bản thảo minh họa cho tạp chí và nhà xuất bản, đến việc tham gia các studio nhỏ, nhận đơn đặt hàng riêng trên mạng… Trịnh Du mắc bệnh cố chấp, nhất định phải nếm thử xem củ cà rốt đó có vị gì.

Ngôi sao tương lai, tiền đồ rộng mở.

_

Hạ Uý nằm đó, giơ điện thoại lên lật từng tấm một, một lúc lâu sau, bỗng bật cười: “Cố Vũ Tranh, chúng ta đúng là không làm việc đàng hoàng.”

Anh, em, cả đám chúng ta nữa.

Những người giống nhau mới có thể làm bạn, hoặc người yêu.

Cố Vũ Tranh không trả lời, anh đang sắp xếp quần áo của Hạ Uý trên chiếc giường khác, gấp từng cái một, bỏ lại vào vali.

“Anh có giúp không?” Hạ Uý hỏi.

“Có.”

Việc này cũng không có gì khó khăn, chỉ là đưa hồ sơ năng lực vào thôi mà, còn có đến được vòng phỏng vấn hay không thì vẫn phải xem năng lực của Trịnh Du. Cố Vũ Tranh còn đùa: “Cậu ấy đến muộn rồi.”

Nói thật,  những năm đầu, khi Realcompass còn là một studio nhỏ, các bộ phận đều cực kỳ thiếu người, nếu gặp người như Trịnh Du, có sẵn tác phẩm cùng tinh thần chiến đấu thì chỉ mong cung kính rước được người vào.

Chỉ là lúc đó, anh và Trịnh Du còn chưa quen biết.

Cầu nối ở giữa là Hạ Uý.

Muộn rồi sao?

Hình như cũng không hẳn là quá muộn.

_

Hạ Uý nhìn Cố Vũ Tranh sắp xếp xong giường bên kia rồi thật sự định nằm luôn bên đó. Cô bảo anh ngủ một mình, anh liền làm theo, cực kỳ nghe lời.

Cô vén chăn, đứng dậy, bước ra khỏi giường, một bước nhảy thẳng sang giường Cố Vũ Tranh, nằm xuống mà không nói một lời.

Cố Vũ Tranh bất lực, đành phải nghiêng người, nhường chỗ để đón lấy cô.

Hạ Uý tìm một tư thế thoải mái, cuộn mình vào lòng Cố Vũ Tranh: “Hỏi anh một câu.”

“Ừ.”

“Hồi cấp ba của chúng ta, anh có ước mơ gì không?” Cô ôm lấy eo Cố Vũ Tranh, như nghiện mà hít sâu mùi hương trên người anh, mũi dụi vào vải áo: “Em nhớ rất rõ, lúc đó em chẳng có ước mơ gì, đối với việc mình muốn thi đại học nào, muốn đến thành phố nào đều không có khái niệm gì rõ ràng. Sau này muốn đến Bắc Kinh, một là vì đó là một thành phố lớn, hai là vì, em nghĩ anh sẽ đến Thanh Hoa, Bắc Đại nên em muốn đi cùng anh.”

Tay Cố Vũ Tranh khựng lại.

Khuôn mặt Hạ Uý vùi trong bóng tối nên anh không nhìn rõ biểu cảm của cô, vì vậy càng thêm bối rối. Sao cô có thể nói ra những lời khiến lòng người rung động đến vậy? Lại còn nói bằng một giọng điệu bình thản vô cùng?

Anh nghe thấy giọng mình hơi chao đảo: “Vậy….anh có thể hiểu rằng, giấc mơ năm mười tám tuổi của em có liên quan đến anh?”

“Đúng vậy.” Hạ Uý rất thẳng thắn.

Một lúc sau, cô bổ sung thêm một câu: “Cố Vũ Tranh, anh không biết lúc đó em đã thích anh nhiều như thế nào đâu.”

Cố Vũ Tranh cảm nhận rõ ràng cái cảm giác nghẹn lời.

Anh biết, anh đương nhiên biết.

Anh nói trong lòng.

Hoàn toàn không cần đặt mình vào vị trí của cô, anh thích em, tuyệt đối sẽ không ít hơn em thích anh, dù chỉ một chút.

Hơn nữa, điều khó diễn tả nhất thực ra là tâm trạng anh lúc này, anh cúi đầu nhìn Hạ Uý nhắm mắt, hàng mi rũ xuống khẽ run lên, khoảnh khắc này đủ để anh biết ơn trời đất, biết ơn cả thế giới. Cô gái mà trước đây anh cẩn trọng dè dặt ngắm nhìn và theo đuổi, giờ đây đang nằm trong vòng tay anh.

Họ có thể hôn nhau, có thể ôm nhau, có thể làm mọi điều thân mật trên đời, cùng nhau cho và nhận, cùng nhau chạy trốn đến nơi cùng trời cuối đất.

Cuối cùng họ có thể thoải mái nói về quá khứ ngọt bùi lẫn đắng cay, không cần ủ rũ vì mọi tiếc nuối đều có cơ hội được lấp đầy từng chút một.

Cố Vũ Tranh không dưới một lần cảm thấy, số phận đối xử với anh không tệ, dù đã trải qua những lúc tồi tệ nhất, vượt qua những ngày mưa ẩm ướt nhất nhưng cuối cùng số phận cũng không để anh mãi lún sâu. Quan trọng nhất là, sau khi anh cực khổ leo lên, chờ đợi anh là bầu trời quang đãng, là một phần thưởng to lớn.

Cô nói với anh, Cố Vũ Tranh, anh không biết, em thích anh nhiều như thế nào đâu.

_

Cố Vũ Tranh cúi đầu, mũi chạm nhau, rồi áp vào môi Hạ Uý, sửa lại lời cô nói: “Thích dường như chưa đủ.”

“Anh yêu em.” Anh khẳng định lần nữa.

Hạ Uý mở mắt ra, rồi từ từ nhắm lại.

Như để đóng dấu xác nhận cho ba chữ này.

_

Cái gọi là giấc mơ, dường như là chủ đề ngắn gọn của năm mười tám tuổi, là giới hạn của mùa hè. 

Ai cũng vậy.

Đầu tháng sáu, trước thềm kỳ thi đại học, Hạ Uý đang nấu ăn ở nhà thì nhận được một bài đăng từ WeChat của trường trung học Vinh Thành.

Đó là một video ngắn dài mười phút, là tập hợp những lời chúc, được quay khi trường mời các cựu học sinh đến tham dự lễ kỷ niệm một trăm năm vào năm ngoái. Bất kể tuổi tác, mọi người đều chúc mừng các thí sinh năm nay với tư cách là các anh chị đi trước.

Hạ Uý còn tìm thấy chính mình.

Cô đứng ở một góc sân trường, nơi cô từng vô số lần nhón chân nhìn lên bảng xếp hạng của năm, đối diện ống kính, cô mỉm cười nói rất nhiều lời chúc tốt đẹp, ví dụ như, chúc mọi người đạt được điều mong muốn, tương lai tươi sáng…

So với việc đỗ đạt, giành ngôi đầu bảng, dường như những lời này nghe thực tế hơn.

Dù sao thì bảng vàng cũng hẹp, trạng nguyên cũng chỉ có một.

Cuộc đời còn rất dài, cỏ cây tươi tốt, vượt qua cửa ải này, sau này sẽ là trời cao biển rộng.

Hạ Uý rất muốn dùng trải nghiệm cá nhân để nói với tất cả các em học sinh khóa dưới rằng hãy lấy cô và tất cả mọi người xung quanh cô làm ví dụ, có thể mọi người khi thi đại học không phải là xuất sắc nhất nhưng điều đó không ngăn cản họ trở thành những người lớn rất tốt nhiều năm sau.

Giống như ông ngoại từng dạy cô, cuộc đời là một quá trình, căn bản không có điểm kết thúc, vậy nên chúng ta chỉ cần nhẹ nhàng ngắm cảnh là được.

Sẽ có lúc mây mù tan hết.

_

Mùa hè ở Thượng Hải nóng hơn Vinh Thành rất nhiều.

Khi mùa hè rực rỡ của năm nay sắp kết thúc, đội ngũ sáng lập Realcompass đã xảy ra một cuộc tranh cãi nghiêm trọng nhất, nguyên nhân tranh cãi vẫn là vấn đề cũ, xoay quanh doanh thu và kế hoạch chiến lược của trò chơi, tâm điểm mâu thuẫn tập trung giữa Cố Vũ Tranh và Lâm Tri Dịch.

Lúc này, đã hơn ba tháng kể từ lần cập nhật phiên bản cuối cùng của Realcompass, sự tăng trưởng doanh thu là điều ai cũng thấy rõ, Lâm Tri Dịch, người đã nếm trải vị ngọt, có chút sốt ruột, quyết định thêm lối chơi đấu trường PVP mới vào game.

Điều này tương đương với việc gián tiếp ép người chơi nâng cao cấp độ nhân vật, muốn nhận đủ phần thưởng trong lối chơi mới, khả năng cao sẽ phải chi nhiều tiền hơn.

Mục đích của Lâm Tri Dịch thực ra rất đơn giản, đó là để Cố Vũ Tranh thiết kế ra một chỉ số tương đối tinh tế, để cho người chơi không nạp tiền không phải là không chơi được, chỉ là sẽ khó khăn hơn nhiều so với người chơi nạp tiền. Đây cũng là điều mà hầu hết các công ty game đang làm.

Mặc dù Lâm Tri Dịch cũng rất bất lực nhưng đây đã là giải pháp tối ưu nhất, là sự nhượng bộ lớn nhất sau khi anh cân nhắc.

_

Sắc mặt Cố Vũ Tranh lại càng ngày càng trầm xuống.

Sau cuộc họp, anh ở lại nói chuyện riêng với Lâm Tri Dịch và cãi nhau một trận.

Lâm Tri Dịch ngớ người ra.

Người chưa bao giờ nổi giận, đột nhiên phát tác, thật ngoài dự liệu. Anh đứng dậy đi lấy nước cho Cố Vũ Tranh: “Mẹ bà, có gì thì cậu từ từ nói được không?”

Cố Vũ Tranh nhớ lại lời khuyên của Hạ Uý, có cảm xúc thì cố gắng đừng kìm nén, có gì thì cứ giải tỏa ra. Anh quả thực đã làm theo lời khuyên, hiện tại nhìn qua, hiệu quả trấn áp người khác thật sự rất mạnh. Nghĩ đến Hạ Uý cosplay Vi, không biết vị chấp pháp đáng yêu của anh sẽ đánh giá thế nào về biểu hiện hôm nay của anh, có khen anh không?

Nghĩ đến đây, Cố Vũ Tranh xoa xoa sống mũi rồi lại cười.

“Gì vậy, vừa mới chửi người xong giờ lại cười à, cậu điên rồi phải không?”

Cố Vũ Tranh thả lỏng vai, nhận lấy chai nước.

“Anh biết cậu muốn nói gì” Lâm Tri Dịch ngồi đối diện: “Anh có thể đảm bảo với cậu, Realcompass là do anh cùng mọi người tự tay gây dựng, không khác gì một đứa con của anh cả, anh cũng không muốn nó hủy hoại trong tay mình.”

Cố Vũ Tranh trầm ngâm nhìn anh, nhất thời không nói gì.

Trò chơi đã đạt đến quy mô này, muốn hủy diệt, quay về điểm xuất phát, cũng không phải chuyện dễ dàng. Chỉ là lần trước khi ra mắt vũ khí thuộc tính, đánh giá của người chơi đã bắt đầu trượt dốc.

Mọi người đều có thể dự đoán được bước đi tiếp theo, chẳng qua chỉ là một trò chơi thôi mà, dần dà sẽ thỏa hiệp với thị trường, loại kịch bản này quá phổ biến rồi.

Lâm Tri Dịch rất thẳng thắn, chuyện sửa đổi trò chơi, cung đã giương tên thì không có đường quay lại. Anh cố gắng thuyết phục Cố Vũ Tranh: “Tâm huyết, tình cảm, anh không có sao?”

Lúc mới bắt đầu làm game, mọi người đều có suy nghĩ ngây thơ và liều lĩnh như nhau, là muốn tạo ra một bến đỗ thực sự cho mọi người, giúp họ tạm thời trốn tránh thế giới thực, ít nhất thì một số quy tắc tàn khốc trong cuộc sống thực, ví dụ như bỏ tiền là có thể hưởng ưu đãi, sẽ không xuất hiện trong game.

Nhưng, con đường phía trước và những nỗi khổ tâm, ai có thể lường trước được?

Quy mô công ty ngày càng lớn, áp lực tài chính cũng theo đó tăng lên, muốn đưa trò chơi lên một vị trí cao hơn, nhất định phải hy sinh một số cái gọi là tình cảm, một nhát dao cắt xuống, đau đớn thật đó, nhưng bước này nhất định phải đi. Hơn nữa thị trường các game khác đều đã đưa ra lựa chọn, chúng ta cố thủ chống cự để làm gì?

Lựa chọn và từ bỏ, là một chủ đề vĩnh cửu.

_

Cố Vũ Tranh không phải là người không biết mùi vị nhân gian.

Anh cũng cố gắng giống như Lâm Tri Dịch, tìm kiếm sự cân bằng trong đó, ít nhất, giữ lại tâm nguyện ban đầu.

Cân nhắc lợi ích có lẽ là bài học bắt buộc của người trưởng thành, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Lâm Tri Dịch nói: “Thật lòng mà nói, anh cũng không biết Realcompass cuối cùng sẽ biến thành bộ dạng gì nhưng anh sẽ cố gắng hết sức, cậu cũng vậy.”

Cố Vũ Tranh lại rất quyết đoán, sự quả quyết và chắc chắn đó trong mắt Lâm Tri Dịch, dường như đã được suy nghĩ kỹ từ rất lâu. Lúc này tâm trạng đã bình tĩnh lại, anh nhìn Lâm Tri Dịch, chậm rãi nói: “Em sẽ đặt ra một mốc thời gian cho bản thân.”

“Ý gì?”

“Một năm.” Cố Vũ Tranh tháo kính ra cầm trong tay: “Một năm, để tìm kiếm sự cân bằng, nếu khả năng phối hợp của chúng ta với thị trường không tốt, cuối cùng vẫn không thể kiểm soát được sự phát triển của trò chơi, tiếp tục đi theo hướng tự hủy, vậy thì em nghĩ rằng ý nghĩa của em trong đội này không còn lớn nữa.”

Lời này vừa nói ra, Lâm Tri Dịch đã ngạc nhiên.

Anh muốn nói cậu bị sao vậy? Có cần phải làm như vậy không?

Lúc khó khăn nhất của cả đội, không ai nói lời rút lui. Bây giờ thiên hạ đã định, sắp đến lúc chia thịt thì cậu lại muốn rút lui?

Hơn nữa, hai chữ tự hủy này nghe quá nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức Lâm Tri Dịch cảm thấy mình không gánh nổi. Nói to tát đến đâu, cũng chỉ là hướng phát triển không như ý mà thôi.

“Cậu nghĩ quá nghiêm trọng rồi.”

Lâm Tri Dịch có chút bồn chồn, trái lại, Cố Vũ Tranh vẫn không hề động đậy, như thể đã bình tĩnh đến cùng cực.

“Không có gì, chỉ là cách nhìn khác nhau thôi.” Cố Vũ Tranh nói.

Thước đo trong lòng mỗi người không giống nhau, rốt cuộc cái gì nên được coi trọng? Cái gì có thể từ bỏ? Mỗi người đều có câu trả lời khác nhau.

Cuối cuộc nói chuyện, Lâm Tri Dịch lại nhắc nhở Cố Vũ Tranh, cuộc sống thực tế không phải là một ván cờ, tất tay là việc của kẻ ngốc.

“Muốn sống một cách thuận buồm xuôi gió hơn, thật sự không thể theo đuổi sự thuần túy quá nghiêm túc.”

Cố Vũ Tranh không trả lời, anh đẩy cửa, đi ra ngoài.

_

Chuyện công việc, Cố Vũ Tranh vẫn quen tự mình tiêu hóa.

Có chút cố chấp chỉ báo tin tốt không báo tin xấu, anh không nói với Hạ Uý, là vì không muốn mang bất kỳ năng lượng tiêu cực nào đến cho người thân cận nhất của mình.

Thừa nhận rằng, không ai là luôn vui vẻ vô lo nhưng trong phạm vi có thể kiểm soát, anh hy vọng có thể giúp cô che chắn càng nhiều việc vụn vặt càng tốt, để những thứ làm hao mòn tinh thần đó tránh xa cô càng xa càng tốt.

Trong kỳ nghỉ tháng Mười Một năm nay, lịch trình của Hạ Uý vẫn kín mít nhưng dù bận rộn đến mấy, cô vẫn dành một ngày để trở về Vinh Thành để tham dự đám cưới.

Nói thật, Hạ Uý hơi ái ngại, cô không nhận được lời mời trực tiếp, trên thiệp chỉ có tên Cố Vũ Tranh, cô là “người nhà” đi cùng.

Là bạn học kiêm bạn thân nhiều năm của chú rể Khâu Hải Dương, Cố Vũ Tranh còn bị yêu cầu làm phù rể, kết quả không ngoài dự đoán, bị từ chối. Khâu Hải Dương cười nói: “Mày tưởng tao thật sự để mày làm chân chạy vặt à? Là để giới thiệu bạn gái cho mày đấy! Đừng được voi đòi tiên.”

Cố Vũ Tranh nghiêm túc nói: “Ý tốt tao nhận nhưng ai đã truyền tin sai vậy, nói tao còn độc thân?”

Khâu Hải Dương kinh ngạc: “Giấu kỹ vậy sao? Vậy thì cùng đến tham dự đám cưới đi! Quen nhau ở nước ngoài à? Mày học cấp ba ở Vinh Thành, nơi đây cũng coi như quê hương thứ hai của mày rồi, tiện thể dẫn người ta đi tham quan một vòng.”

Cố Vũ Tranh chỉ cười: “Không cần đâu, nói đến Vinh Thành thì cô ấy lớn lên ở đây từ nhỏ, quen thuộc hơn tao nhiều.”

“Hả?”

Hạ Uý và Khâu Hải Dương không quen thân, chỉ coi như bạn bè xã giao từng đi dã ngoại cùng nhau thời cấp ba. Vì vậy, khi Cố Vũ Tranh đề nghị đưa cô đi tham dự đám cưới, ban đầu cô có chút ngạc nhiên.

Cố Vũ Tranh nói: “Anh chỉ phụ trách truyền lời, Khâu Hải Dương nghe nói chúng ta ở bên nhau, dặn anh nhất định phải đưa em đi.”

“Nhưng liệu có ngại không?”

“Không đâu.”

Cố Vũ Tranh an ủi cô, chú rể thì cô không quen nhưng cô dâu thì chắc hẳn vẫn còn quen biết.

Tối đó, Hạ Uý nhận được một yêu cầu kết bạn WeChat, qua giọng điệu của lời nhắn đính kèm, có thể thấy cô dâu đang vui mừng khôn xiết vì đám cưới sắp tới:

[Hạ Hạ, cậu mau đồng ý đi, mình là Phùng Sảng, cậu còn nhớ mình không?]

_

Cho đến ngày cưới, Hạ Uý vẫn chưa hoàn hồn.

Cô biết được từ những khách mời khác, Phùng Sảng sau khi tốt nghiệp thạc sĩ đã trở thành giáo viên cấp ba, những năm qua vẫn ở cùng thành phố với Khâu Hải Dương. Vì cả hai bên gia đình đều còn ở Vinh Thành nên họ về đây tổ chức tiệc cưới.

Khâu Hải Dương trầm ổn hơn nhiều so với lúc còn đi học nhưng người dẫn chương trình đám cưới rất biết cách khuấy động không khí. Trong buổi lễ, khi được hỏi, cô dâu chú rể yêu nhau bao nhiêu năm rồi? Trong sảnh tiệc đông đúc, dưới ánh mắt của vô số người, Khâu Hải Dương xoay người nắm lấy cổ tay Phùng Sảng, siết chặt, như sợ người ta sẽ chạy mất, cười hì hì:

“Để tôi nghĩ xem nào… Hồi cấp hai còn nhỏ, không tính, tính từ lúc lên cấp ba, ba năm cấp ba, bốn năm đại học, rồi tiếp tục học, làm việc… đến bây giờ thì đã được mười hai năm lẻ một tháng.”

Dưới khán đài, bạn bè của Khâu Hải Dương đã bùng nổ tiếng reo hò và vỗ tay.

Má Phùng Sảng ửng hồng, phải nép nửa người ra sau Khâu Hải Dương, dùng bó hoa để che mặt.

Hạ Uý nghĩ, cô ấy chắc mắc một căn bệnh nhìn người khác hạnh phúc thì cũng sẽ rơi nước mắt.

Cô dùng khăn ăn lau nhẹ nước mắt, nhớ lại đêm trước Phùng Sảng đã trò chuyện với cô đến tận khuya. Phùng Sảng nói, thực ra cô và Khâu Hải Dương không phải yêu nhau lâu như vậy, ở giữa có bị gián đoạn, đó là lúc hai người yêu sớm hồi lớp mười bị phát hiện, sau đó Khâu Hải Dương chuyển trường.

Thời gian đó, cô sống rất khổ sở, áp lực rất lớn, rất nhớ ngày trước Khâu Hải Dương luôn an ủi, chọc cười cô, còn phải đối phó với sự quản lý và chỉ trích gay gắt của ba mẹ…

Đến khi thi đỗ đại học, cuối cùng cũng thoải mái hơn một chút, lại nghe tin Khâu Hải Dương thi lại.

Cô cũng không tiện làm phiền.

Cứ qua lại như vậy, duyên phận cứ mãi trớ trêu. Cho đến sau này, khi Khâu Hải Dương đến trường tìm cô, hai người mới lại ở bên nhau.

Vì những sự cố nhỏ hồi cấp ba, ba mẹ Phùng Sảng có chút lời ra tiếng vào về Khâu Hải Dương, vì vậy Phùng Sảng không dám đường hoàng giới thiệu bạn trai với người nhà. Cô còn ra lệnh cho Khâu Hải Dương, phải giữ bí mật nghiêm ngặt, không được tiết lộ dù chỉ một chút manh mối nên bao nhiêu năm nay có rất ít người biết chuyện tình cảm của hai người.

Giờ đây, mọi chuyện đã ngã ngũ.

Khâu Hải Dương cuối cùng cũng có thể lớn tiếng tuyên bố, tình yêu của anh và Phùng Sảng chính là một cuộc chạy marathon, chưa từng chia tay.

Dù giữa chừng có vài năm ngắn ngủi xa cách nhưng lòng luôn nhớ nhung, quan tâm đến nhau thì có gì khác với việc ở bên nhau đâu?

“Tôi biết, khi đi học thầy cô và ba mẹ ngăn cản chuyện yêu đương là vì muốn tốt cho chúng tôi, mỗi lời khuyên lúc đó tôi đều chấp nhận, chỉ có một câu, hôm nay tôi muốn phản bác một chút…”

Tay Khâu Hải Dương run rẩy khi cầm micro: “Mọi người đều nói tuổi trẻ không hiểu tình yêu, nhầm lẫn sự bốc đồng với rung động nhưng tôi đã rung động mười hai năm rồi. Nếu thế này còn chưa tính là tình yêu, vậy thì cái gì mới tính đây?”

“Ở cái tuổi mười bảy mười tám, tôi không suy nghĩ bất cứ điều gì, tiền bạc, gia đình, hay địa vị, tất cả tôi đều không để tâm, tôi chỉ biết mỗi lần nhìn em một cái, đều khiến tôi tim đập loạn xạ.

Tôi muốn cùng em có một tương lai tươi sáng và sẵn sàng vì điều đó mà ẩn mình trong đêm dài thăm thẳm.”

“Như vậy đã giống với dáng hình của tình yêu chưa?”

Trong tiếng vỗ tay dữ dội, nhiều khách mời đã rơi lệ vì điều này.

Dưới khán đài, hai bên cha mẹ cũng cuối cùng mỉm cười xóa bỏ hiềm khích, nâng ly chúc mừng nhau.

Tình yêu chưa bao giờ là sự do dự, mà là gửi trọn trái tim theo chiều gió, mặc cho nó tung hoành khắp nơi. Nếu cuối cùng không tìm thấy dấu vết thì tôi cam tâm tình nguyện thua cuộc. Nhưng nếu cuối cùng, nó vẫn rơi vào tay người thì tôi xin nguyện, từ nay tôi sẽ tôn thờ hai chữ tình yêu làm tín ngưỡng cả đời.

Trên đời này còn có thứ gì kỳ diệu hơn tình yêu?

_

Đêm tiệc cưới kết thúc, sau khi tiễn các bậc trưởng bối, những người trẻ tuổi tụ tập lại, bắt đầu tăng hai.

Hạ Uý uống hơi nhiều, bước chân trên đường về hơi loạng choạng.

Từ khi đưa ông ngoại đến Thượng Hải, gần một năm nay, nhà ở Vinh Thành này không có ai ở. Mở cửa ra, không có bụi bặm nhưng có mùi ẩm mốc của đồ nội thất bằng gỗ.

Hạ Uý kiểm tra lại hệ thống điện nước, sau đó mở cửa sổ thông gió. Ngày mai có chuyến bay nên tối nay cô sẽ ngủ ở nhà.

Cố Vũ Tranh từng đến khu này tìm người nhưng đây là lần đầu tiên anh thực sự bước vào nhà Hạ Uý.

Khác với nơi ở hiện tại ở Thượng Hải, đây là nơi cô lớn lên, tràn ngập dấu vết của tuổi thơ, điều này khiến Cố Vũ Tranh có chút căng thẳng.

Đặc biệt là khi nhìn thấy phòng ngủ của Hạ Uý.

Một căn phòng rất nhỏ, đồ đạc nhiều nhưng sạch sẽ ngăn nắp. Dù gần một năm không dọn dẹp nhưng máy tính vẫn phủ khăn chống bụi, đồ trên giá sách vẫn xếp gọn gàng. Tầng trên là truyện tranh và tiểu thuyết, giữa có vài khung ảnh chụp chung với ba mẹ, tầng dưới là sách và giáo trình thời đi học mà cô không nỡ vứt bỏ.

Tường phai màu vàng nhạt theo thời gian, rèm cửa có họa tiết hoạt hình nền trắng, được buộc gọn lại để lộ ánh trăng chiếu sáng rực rỡ qua cửa sổ.

Hạ Uý thay một bộ ga trải giường và chăn mới, sau đó đi ra phòng khách và phòng vệ sinh để kiểm tra tivi và máy nước nóng đã lâu không mở.

Cô nhận ra sự không thoải mái của Cố Vũ Tranh nên bảo anh cứ tự nhiên, đừng câu nệ.

Cố Vũ Tranh vốn định kéo ghế ngồi tạm nhưng một con gấu bông khổng lồ chiếm trọn chỗ ngồi. Không còn cách nào khác, anh chỉ đành nghiêng người sang một bên, đứng thẳng người, xem lướt qua từng dãy gáy sách trên giá của Hạ Uý để giết thời gian.

Thiết bị điện trong nhà đều còn dùng được, mọi thứ vẫn hoạt động bình thường. Chỉ có điều máy nước nóng ở đây là dạng bình chứa, nước bên trong đã để quá lâu nên cần mở van xả hết nước để thay nước mới hoàn toàn.

Hạ Uý tốn chút sức lực cuối cùng cũng xử lý xong, tắm một hơi nước nóng để đào thải mớ cồn còn sót lại trong cơ thể. Khi quay về phòng ngủ, cô thấy Cố Vũ Tranh đang đứng trước giá sách lật xem gì đó.

Ban đầu còn tưởng là truyện tranh gì đó.

Đi đến gần mới biết, đó là album ảnh.

Là một cuốn album rất lớn, bên trong lưu giữ tất cả ảnh của Hạ Uý từ nhỏ đến lớn, ghi lại từng mốc thời gian trưởng thành của cô, từ lúc mới sinh, đầy tháng, một tuổi, mẫu giáo, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông…

Khi còn nhỏ, đều là ông ngoại đi tiệm ảnh rửa ảnh ra, sau đó Hạ Uý tự mình sắp xếp theo thứ tự để tạo ra một kỷ niệm nào đó cho nhiều năm sau, như thể đây là một loại bằng chứng.

Ảnh tập thể thì ngoại lệ.

Ảnh tập thể là trường chụp, trường phát nên khi Cố Vũ Tranh nhìn thấy một tấm ảnh tốt nghiệp trung học của lớp chọn ban tự nhiên kẹp trong album thì anh đã do dự.

Cảm giác của tấm ảnh này sờ vào khác với những tấm khác, viền giấy thô ráp, độ rõ nét khi rửa ảnh cũng không cao, chỉ là anh không biết đây là phiên bản “đồ giả” của Hạ Uý, chỉ là muốn giữ lại một tấm ảnh của anh, chỉ vậy thôi.

Vì lúc đó cô nghĩ rằng, cô và Cố Vũ Tranh sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Lúc này chuyện cũ thầm kín bị vạch trần, mức độ xấu hổ không kém gì vụ đồng phục ngày trước.

Hạ Uý vươn tay giật lấy album, đóng lại, thẹn quá hóa giận: “Đừng động vào!”

Cố Vũ Tranh tỏ vẻ bất lực: “Anh tưởng em cho phép rồi chứ.”

Hơn nữa…

“Trên tấm ảnh này có anh, tại sao anh không được xem?”

Thỉnh thoảng, Cố Vũ Tranh cũng bỏ qua vẻ đoan trang của quân tử, bày ra một chút dáng vẻ lưu manh. Anh nắm lấy cánh tay Hạ Uý khẽ kéo người cô ra khỏi giá sách, nhẹ nhàng nhấc cô lên, di chuyển vài bước, để Hạ Uý ngồi lên bàn học.

Phía sau là màn hình máy tính, còn có đồng hồ, đèn bàn và đồ trang trí nhỏ trên bàn, hơn nữa lớp váy ngủ mỏng manh không che được cái lạnh của mặt bàn, Hạ Uý đối mặt với Cố Vũ Tranh, tiến cũng không được, lùi cũng không xong, cuối cùng chỉ có thể nhìn thẳng vào anh, khẽ nuốt nước bọt.

Nụ hôn không rơi xuống như cô dự đoán.

Cố Vũ Tranh chỉ vươn tay ra đến phía sau cô, ngón tay dài thăm dò, cầm lấy một khung ảnh gỗ khác đặt ở góc bàn học.

Tấm này có gì khác biệt sao?

Cố Vũ Tranh không biết.

“Tại sao tấm này lại để riêng?”

“Có gì đâu.” Hạ Uý rất thẳng thắn: “Bức này là em chụp hồi đại học, album đầy rồi, không còn chỗ nên em tùy tiện tìm một cái khung ảnh đặt trên bàn. Không có gì đặc biệt cả.”

Trong ảnh, chỉ có một mình Hạ Uý, cô tết tóc lệch một bên, mặc áo phông và quần short bò rất đơn giản, ngồi trên tảng đá lớn bên hồ trường học, nhấc một chân lên, cười rạng rỡ như thường lệ.

“Năm nhất đại học?”

“Năm ba!” Hạ Uý nói.

Cô không hiểu tại sao Cố Vũ Tranh lại có thể nhìn bức ảnh này say sưa đến vậy, lâu đến vậy, rõ ràng người thật đang ở trong tay anh kiểm soát, anh lại cứ nhìn chằm chằm vào một bức ảnh mà trầm tư.

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

Cố Vũ Tranh đặt khung ảnh về chỗ cũ, cười nói: “Anh đang tưởng tượng ra em của thời đại học.”

Đó là khoảng thời gian anh đã bỏ lỡ, dù anh và Hạ Uý còn một tương lai dài lâu nhưng những năm tháng đó cuối cùng cũng đã trôi xa.

Hạ Uý nhớ lại lời Khâu Hải Dương nói trong đám cưới, nếu hai người luôn nhớ về nhau, thực ra có gì khác với yêu đương đâu?

Chỉ là lúc đó, cô và Cố Vũ Tranh cô đơn hơn một chút, bởi vì không hề hay biết, người mà họ nhung nhớ ở bên kia nửa vòng trái đất cũng đang nhớ họ.

_

Nguồn sáng trong phòng vẫn là đèn huỳnh quang cũ, trắng chói mắt, Hạ Uý nhìn rõ trong mắt Cố Vũ Tranh bùng lên một đám lửa bập bềnh, anh lại tiến lại gần hơn, đưa tay ôm lấy gáy cô để hôn.

Trực tiếp, ngang ngược, đầy tính xâm chiếm.

Hạ Uý cảm thấy cồn trong người được đào thải ra ngoài lại quay trở về, nếu không cô sẽ không bị khó thở, da thịt run rẩy, mồ hôi như tuôn trào ra từ từng lỗ chân lông.

Không chỉ là mồ hôi.

Cô dần tan chảy, trở nên mềm nhũn trong nụ hôn của Cố Vũ Tranh.

Khi mất hết oxy, cô đưa tay đẩy Cố Vũ Tranh, yếu ớt tựa vào vai anh, nhỏ giọng nhắc nhở anh chưa kéo rèm.

Cố Vũ Tranh cũng hít sâu, gật đầu, rồi lại trở về con người điềm tĩnh thường ngày, bước vài bước, kéo rèm lại thật kín.

Nhưng anh đã từ chối yêu cầu thứ hai của Hạ Uý.

Cô bảo anh tắt đèn nhưng anh không đồng ý.

Hạ Uý không dám nghĩ dưới ánh đèn sáng rõ này, cô sẽ xấu hổ, bối rối đến mức nào, vì vậy cô giả vờ muốn nhảy khỏi bàn học, tự mình đi tắt nhưng Cố Vũ Tranh đã chặn đường cô lại.

Anh lại bế cô lên, dịch vào bên trong bàn học một chút, chừa ra một khoảng trống, rồi cúi xuống, bàn tay khóa lấy mắt cá chân cô, nhẹ nhàng nhấc lên, uốn cong.

Hạ Uý nhìn hành động của Cố Vũ Tranh với đôi mắt đầy kinh ngạc, cô không còn sức phản kháng, chỉ có thể mặc anh tùy ý.

Cho đến khi hai bàn chân đều đặt lên mép bàn làm việc, đầu gối hơi mở ra. Cô gần như muốn sụp đổ, tư thế ngồi này thật sự khiến người ta xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

Huống chi cô đang mặc váy ngủ, lúc này tà váy đã xốc lên, dồn đến khoeo chân. Mọi thứ không còn gì che đậy.

Cố Vũ Tranh nhẹ nhàng hôn lên dái tai cô, dùng giọng nói lạnh lùng, trầm tĩnh, nói ra lời lẽ mang tính khêu gợi nhất.

“Thử một chút, được không?”

Như dỗ dành, lại như khích lệ, anh vỗ nhẹ vào lưng cô: “Không thoải mái thì có thể nói anh dừng lại.”

Tiếp đó, anh lùi lại nửa bước, rồi trong tầm mắt của Hạ Uý, từ từ quỳ xuống.

_

Người đã biến mất.

Thay vào đó là cảm giác mãnh liệt.

Là những hạt cát ẩm ướt nơi biển cả, là những đám mây giông báo hiệu bão tố trên bầu trời, là bông gòn thấm đẫm nước.

Hạ Uý nhớ lại mùa hè, cô thích nằm sấp trên giường đọc truyện tranh ăn kem, lúc đó nhà chưa lắp điều hòa, chỉ có một chiếc quạt điện, cái nóng oi ả khó mà tan đi theo vòng quay của cánh quạt. Kem tan rất nhanh, cô luôn không cẩn thận để kem chảy đầy tay. Cô sợ dính vào sách nên đành phải mút sạch sự nhờn dính trên ngón tay.

Vị trái cây, vị sữa, dù sao cũng đều là nhưng hương vị đại diện cho mùa hè.

_

Các ngón tay Hạ Uý co lại, không kìm được mà luồn vào mái tóc Cố Vũ Tranh.

Tóc người đàn ông ngắn, không đủ mềm mại, không thể cho cô thêm sự nâng đỡ, cô cần phải cố gắng hết sức kiểm soát, mới không bị ngửa ra sau.

Ánh đèn trần trong phòng thật sạch sẽ, chói mắt, thậm chí là trắng bệch, khiến Hạ Uý mất đi thị giác, cô ngẩng cổ lên, trước mắt chỉ toàn là những đốm tuyết, giống như kênh truyền hình mất tín hiệu.

Thính giác quả thật được kéo căng tức thì, cô nghe rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt vụn vặt phát ra từ cổ họng Cố Vũ Tranh, rồi lại tỉnh táo đắm chìm vào đó…

Rất lâu, rất giày vò. Hơn nữa Cố Vũ Tranh là người nói không giữ lời, đã nói có thể dừng bất cứ lúc nào cơ mà. Hạ Uý chắc chắn mình đã gọi, không chỉ một lần nhưng Cố Vũ Tranh giả vờ không nghe thấy.

Cô còn khóc nữa.

Không liên quan đến cảm xúc, chỉ là không thể kiểm soát được phản ứng của cơ thể, trước mắt mờ mịt, thần trí cũng hỗn loạn.

Cho đến khi Cố Vũ Tranh đứng dậy, ác ý hôn cô. Cô đột ngột đẩy anh ra xa, khiến Cố Vũ Tranh bật cười, sao lại tự chê mình thế?

Quá đáng rồi…

Tối đó Hạ Uý chọn ôm gấu bông của mình ngủ, một chiếc giường vẽ ra ranh giới rõ ràng, tuyệt đối không cho phép Cố Vũ Tranh lại gần cô thêm một phân nào.

_

Trước khi Hạ Uý rời đi, cô đã chụp ảnh từng góc nhà, để khi về đến Thượng Hải thì cho ông ngoại xem.

Là muốn cho người lớn tuổi yên tâm, nhà cửa đều rất tốt, tuy nhà không có người ở nhưng chỉ cần sửa sang một chút, mọi thứ đều như thường.

Người già rồi, sao lại không nhớ nhà được chứ.

Sau này Hạ Uý có chút hối hận khi cho ông ngoại xem ảnh, bởi vì ông ngoại rõ ràng không hiểu, còn làm xáo trộn suy nghĩ trong đầu ông. Ông hỏi Hạ Uý, cây quân tử lan trong nhà đâu? Ban công nhà bếp sao lại trống?

Hạ Uý á khẩu.

Những cây quân tử lan đó, đã tặng cho người khác từ mấy năm trước rồi.

Ông ngoại không còn nhớ được nữa.

Bữa tối, Hạ Uý hỏi ông ngoại, ông thấy ở đây tốt hơn, hay ở nhà tốt hơn?

Ông ngoại không trả lời được.

Hạ Uý lại đổi cách nói, Thượng Hải tốt hơn, hay Vinh Thành tốt hơn?

Lần này suy nghĩ của ông ngoại lại bay xa, hết lần này đến lần khác kể cho Hạ Uý nghe chuyện ông làm giáo viên ở trường trung học Vinh Thành, kể về từng lớp học ông đã dạy, kể về nơi nào trong trường trồng hoa ngọc lan, nơi nào nuôi thỏ và vịt trời.

Ông ngoại kể thì Hạ Uý liền nghe, cũng không ngắt lời ông.

Cho đến khi ông ngoại hỏi cô: “Chúng ta đang ở đâu?”

Rồi đứng dậy đi xỏ giày, muốn về nhà.

_

Bắt đầu từ những ngày này Hạ Uý nhen nhóm ý định đưa ông ngoại về Vinh Thành.

Ban đầu đưa ông ngoại đến Thượng Hải là để tìm bác sĩ uy tín hơn, cũng tiện chăm sóc, giờ bệnh tình đã ổn định, tuy thỉnh thoảng ông có lẫn lộn nhưng đây là điều không tránh khỏi, các kiểm tra khác của cơ thể cũng không có vấn đề lớn, vậy là đã may mắn lắm rồi.

Hạ Uý hỏi bác sĩ, bác sĩ trả lời được, có thể tùy theo ý muốn của người già, ông cảm thấy ở đâu sống thoải mái thì đến đó.

_

Cô có chút bối rối, cần sắp xếp lại suy nghĩ cho thật tốt. Vì vậy, cô cùng Cố Vũ Tranh lập một bảng biểu đơn giản. Hai bên lần lượt là những điểm lợi và hại của [Trở về Vinh Thành] và [Ở lại Thượng Hải], liệt kê từng mục một, so sánh trực quan, càng giúp cô đưa ra quyết định đúng đắn hơn.

Việc ở lại Thượng Hải có nhiều tiện lợi, ví dụ như nguồn lực y tế tốt hơn, người chăm sóc chuyên nghiệp hơn, Hạ Uý đi công tác thuận tiện hơn, có nhiều cơ hội công việc hơn. Hơn nữa có Cố Vũ Tranh ở đây, nhiều việc có thể nhờ giúp đỡ.

Còn về việc trở về Vinh Thành, ngoài chi phí sinh hoạt thấp hơn một chút, thực ra không có ưu thế gì quá lớn.

Cố Vũ Tranh nhìn Hạ Uý: “Em nghĩ thế nào?”

Còn Hạ Uý nhìn ông ngoại đang ngủ trưa trong phòng.

Thực ra, cũng không cần nghĩ nhiều như vậy. Người lý trí luôn có nhiều phiền muộn không đáng có.

Ông ngoại đương nhiên là muốn về Vinh Thành.

Tuổi già, lá rụng về cội là suy nghĩ đã khắc sâu trong cốt cách của người Trung Quốc. Có thể thấy được từ việc mấy ngày nay, ông ngoại đã nhiều lần nhắc đến hai chữ về nhà.

Nếu đã như vậy…

Hạ Uý nhấn vào nút x để tắt bảng biểu trên máy tính đi.

“Quyết định rồi?” Cố Vũ Tranh hỏi cô.

“Ừ.” Hạ Uý gật đầu: “Em muốn đưa ông ngoại về nhà.”

Tất cả những so sánh lợi hại, những quyết định lý trí, đều không địch lại được lựa chọn xuất phát từ trái tim.

Trở về Vinh Thành, có nghĩa là Hạ Uý sẽ vất vả hơn một chút nhưng, không sao cả. Cố Vũ Tranh nhìn Hạ Uý, rất lâu, chỉ nhàn nhạt nói được.

Anh không có bất kỳ ý kiến phản đối nào, thậm chí còn không hỏi, chỉ giúp Hạ Uý lên kế hoạch cho hành trình tiếp theo.

_

“Em cứ tưởng anh sẽ cố gắng thuyết phục em.” Hạ Uý chọc chọc mu bàn tay anh.

“Không đâu.” Cố Vũ Tranh nói: “Em nghĩ kỹ rồi thì cứ làm đi. Việc này không có đúng sai.”

Hơn nữa, cuộc đời dài như vậy, không phải mọi chuyện đều có thể cân đo đong đếm, trên đời này luôn có những thứ quan trọng hơn, chiếm giữ vị trí tuyệt đối, không thể lay chuyển.

Luôn có những khoảnh khắc, chúng ta vì những thứ đó, mà đánh đổi tất cả, cam tâm tình nguyện.

Cố Vũ Tranh nhớ lại câu Lâm Tri Dịch nói, cuộc đời này, ai “all in” là kẻ ngốc, người quá thuần khiết thì không thích hợp để sinh tồn.

Nhưng…

Hạ Uý đóng máy tính lại, liền thấy Cố Vũ Tranh cười như không cười: “Anh cười gì vậy?”

“Không có gì.” anh thu lại khóe miệng: “Đừng lo, anh cũng sẽ thường xuyên về Vinh Thành.”

“Thật sao?”

“Thật.” Cố Vũ Tranh nhìn cô: “Tuy vừa mới bắt đầu yêu đã phải yêu xa làm anh có chút buồn, nhưng đây là sự thật. Chúng ta có thể vượt qua những điều này mà, đúng không?”

Hạ Uý cũng cười: “Đương nhiên.”

Rốt cuộc thì “all in” cả cuộc đời thật sự rất ngầu.

Cân nhắc lợi ích không áp dụng cho mọi thứ vì trong cuộc đời luôn có những ngoại lệ.

Xứng đáng để chúng ta vì đó mà đốt cháy mọi thứ, dốc hết sức mình.

Bình luận

Gửi phản hồi