MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 12

“Ta không đi được, Thái tử phi đã gửi thiếp mời, sinh thần của Thái tử phi sắp đến, nếu theo ngài đi Phỉ Châu thì sẽ không kịp đến chúc mừng sinh thần Thái tử phi mất.”

“Ta vừa đến Kỳ quốc chưa lâu, cần phải cẩn trọng chu toàn mọi việc, không thể để người khác bắt lỗi, càng không thể không cảm kích đại ân của Kỳ quốc được, dù sao thì Thái tử phi cũng là người của hoàng gia. Hơn nữa, chúng ta đã kết duyên phu thê, cùng chung số phận, Đại tướng quân ở ngoài chinh chiến bảo vệ đất nước, ta đáng lý nên ở lại kinh thành lo liệu giao thiệp trong ngoài…”

Giọng nói của Thi Vân Lâm càng lúc càng nhỏ dần, bởi nàng thấy Kỳ Sơn Lang đang nhíu mày, giữa đôi lông mày hiện lên vẻ bất mãn.

Nàng nói sai lời nào chăng? Đôi mắt trong veo của nàng chớp nhanh một cái, trong đầu thì cố lục lại những lời vừa thốt ra.

Kỳ Sơn Lang tay khoanh trước ngực, cau mày không nói gì, trán nhăn lại lộ vẻ suy tư.

Thi Vân Lâm cũng không dám lên tiếng, thỉnh thoảng ngước mắt lén nhìn sắc mặt hắn.

Trong phòng chỉ có sự im lặng kéo dài.

Khi Kỳ Sơn Lang vừa thông suốt, chuẩn bị lên tiếng thì Thi Vân Lâm chợt nhớ ra một việc hệ trọng, nàng vội cắt ngang trước khi hắn mở lời: “Ta, ta… quên mất ngài và Thái tử bất hòa. Hẳn là ngài không muốn ta dự yến sinh thần của Thái tử phi…”

Thi Vân Lâm cúi đầu ân hận, tự trách mình vì quá vội vàng mà phạm sai lầm, chỉ lo nghĩ đến việc phải tránh xa Kỳ Sơn Lang, nói cả tràng đạo lý mà quên mất mối quan hệ căng thẳng như dây đàn giữa hắn và Thái tử Tề Gia Trí. Ngay cả việc Kỳ Sơn Lang cưới nàng cũng chỉ để chống đối Thái tử, vậy những lý lẽ nàng vừa nói làm sao thuyết phục được hắn?

Trong lòng nàng tràn ngập nỗi chán nản. Người vẫn còn đau ê ẩm, nghĩ đến việc phải theo Kỳ Sơn Lang đến Phỉ Châu, không khỏi nhớ lại những “ngược đãi” đã phải chịu thì Thi Vân Lâm lại mím chặt môi.

Kỳ Sơn Lang đã hiểu ra, nàng không muốn đi Phỉ Châu.

Nàng không muốn đi, chẳng lẽ không thể chỉ nói hai chữ “không đi” sao? Kỳ Sơn Lang hơi nghiêng đầu, bóp nhẹ vành tai.

Kỳ Sơn Lang đưa mắt nhìn Thi Vân Lâm. Nàng cúi đầu, đôi mắt luôn ướt át bị che khuất bởi hàng mi dài, chỉ có thể thấy nửa gương mặt thơm mềm, đôi môi mọng khẽ mím tựa như đóa hồng điểm trên tuyết. Ánh mắt hắn dời xuống, dừng lại nơi cổ thon dài của nàng, cổ áo che lấp đi một nửa xương quai xanh, bao trọn thân hình mềm mại của nàng.

Nàng không muốn đến Phỉ Châu thì thôi nhưng nàng như thế này không thể một mình lên núi Kỳ được, nàng còn chưa lên tới nơi thì không biết nàng có còn sống nổi hay không?

Kỳ Sơn Lang thu lại ánh nhìn, hắn không nói lời nào, đứng dậy bước ra ngoài.

Thi Vân Lâm ngẩng mắt, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Kỳ Sơn Lang.

Thân hình hắn cao lớn, bước đi khoan thai, chỉ một lát đã đi được quãng đường không ngắn. 

Một ma ma đón hắn, hai tay chắp trước ngực cúi đầu hành lễ. Kỳ Sơn Lang nói gì đó với vị ma ma đó, vì cách xa nên Thi Vân Lâm không nghe rõ, chỉ thấy ma ma gật đầu nhận lệnh.

Kỳ Sơn Lang dặn dò xong tiếp tục bước ra, thân hình cao lớn nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm chớp mắt rồi cúi đầu, uể oải nghịch đôi tay mình.

Không lâu sau, ma ma vừa đón Kỳ Sơn Lang lúc nãy dẫn theo mấy cung nữ đến thỉnh an Thi Vân Lâm, dọn dẹp chén đĩa.

“Thỉnh an phu nhân. Lão nô họ Ngô.”

Đây là đất hoàng gia, ma ma trước mặt ắt hẳn là người trong cung, Thi Vân Lâm lễ phép gọi một tiếng: “Ngô ma ma.”

Ngô ma ma nhận ấm trà từ tay cung nữ, tự tay rót một chén trà nóng rồi đặt lên bàn trước mặt Thi Vân Lâm, nói: “Nghe nói quê nhà phu nhân bốn mùa như xuân, mùa đông không lạnh như xứ Kỳ này. Đây là trà Đông Lộ, so với các loại trà khác có tác dụng giữ ấm tốt hơn, phu nhân uống nhiều sẽ ấm người.”

Thi Vân Lâm gật đầu đáp: “Phải, ta đến đất Kỳ này mới thấy tuyết lần đầu.”

Thi Vân Lâm nâng chén trà trước mặt nhấp một ngụm, trà Đông Lộ vị đắng rất nhẹ, mang theo hương thơm ấm áp đặc biệt.

Nàng uống cạn một chén trà Đông lộ, quả nhiên người ấm hẳn lên. Ngô ma ma lại rót thêm cho nàng một chén. Thi Vân Lâm nhìn chén trà trên bàn do dự một chút rồi không uống nữa.

Uống nhiều trà chút nữa sẽ phải đi tiểu tiện mà nàng lại không muốn đi vì sẽ đau.

Trong mắt Ngô ma ma hiện lên vẻ thấu hiểu đầy ý vị, bà tiếp nhận lò sưởi tay do cung nữ đưa tới rồi dâng lên cho Thi Vân Lâm. Với nàng, đây quả là bảo bối quý giá, nàng ôm chặt lò sưởi trong lòng bàn tay để cảm nhận hơi ấm.

Ngô ma ma nói: “Đại tướng quân có dặn khi ngài đi Phỉ Châu thì phu nhân tạm thời ở lại nơi này. Nếu có bất kỳ nhu cầu hay bất tiện gì, xin phu nhân cứ nói thẳng.”

Thi Vân Lâm cuối cùng cũng biết được lời Kỳ Sơn Lang đã nói với Ngô ma ma khi ở trong sân. Nghĩ đến việc không phải theo hắn tới Phỉ Châu, trong lòng nàng vui vẻ sung sướng như có một đoá hoa vừa nở rộ.

Trong lòng vui vẻ thì nàng liền cười.

Ngô ma ma nhìn nụ cười diễm lệ của Thi Vân Lâm thì sững sờ trong giây lát. 

Tương quốc nổi tiếng là vùng đất sản sinh ra mỹ nhân, tiểu công chúa Tương quốc lại là đại mỹ nhân trong hàng ngàn mỹ nhân khác, đây là điều mà dân Kỳ quốc đều biết dù chưa từng gặp mặt. Khi tận mắt chứng kiến, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Không son phấn, thậm chí ngay cả khi nàng uể oải không vui ngồi đó, từ xa nhìn thấy đã tựa như cảnh vật trong tranh. Giờ thấy nàng cười, mới biết dung nhan tiên nữ khi nở rộ có thể lộng lẫy đến mức kinh tâm động phách như thế nào, thật sự chói mắt khiến người ta không thể rời mắt được.

Ngô ma ma hoàn hồn lại lại, khi mở lời giọng đã dịu dàng hơn: “Xin phu nhân chọn mấy cung nữ để ở lại hầu hạ kề cận bên người . Khi phu nhân trở về núi Kỳ cũng sẽ mang theo họ.”

Ngô ma ma quay đầu, cho phép hàng cung nữ đang đợi bên ngoài bước vào, xếp thành hàng ngay ngắn.

Thi Vân Lâm nhìn những cung nữ trước mặt thì nụ cười trên mặt dần phai nhạt. Nàng nhớ tới những thị nữ của mình. Trước đây bên cạnh nàng cũng có nhiều ma ma, cung nữ, đều là những người đã đi theo nàng từ thuở ấu thơ. Ngày đêm kề cận cùng nhau, lưu giữ biết bao kỷ niệm. Tiếc thay trên đường chạy nạn, càng nàng kẻ chết người tan.

Thi Vân Lâm cố gắng xua đuổi hồi ức không vui, ngẩng mắt quan sát những thị nữ trước mặt. Từng người đều đang cúi đầu cung kính, dáng vẻ rất mực quy củ nhưng nàng biết họ chắc chắn sẽ không muốn theo nàng về núi Kỳ. Vì vậy nàng không tự chọn, mà trao quyền quyết định cho chính họ.

“Các ngươi ai nguyện ở lại hầu hạ ta?” Thi Vân Lâm hỏi.

Các cung nữ vẫn cúi đầu im lặng. 

Ngô ma ma nhíu mày.

Một lúc sau, mới có một thị nữ bước lên phía trước.

Thi Vân Lâm nhìn về phía nàng, dáng người gầy guộc nhưng thanh tú, đứng cùng những cung nữ khác chẳng có gì nổi bật.

“Chọn nàng ấy đi.” Thi Vân Lâm nói.

Cung nữ chủ động bước ra quỳ gối hành lễ: “Nô tỳ tên Hựu Lục.”

Thi Vân Lâm khẽ giật mình, không nhịn được nhìn tiểu cung nữ này thêm lần nữa. Ngày trước, cung nữ thân cận nhất bên cạnh nàng tên là Dã Thanh.

Ngô ma ma nói: “Một nô tỳ quá ít, phu nhân hãy chọn thêm vài người nữa đi.”

“Không cần, một người là đủ.” Thi Vân Lâm hơi dừng lại: “Đại tướng quân không thích đông người.”

Nàng đem Kỳ Sơn Lang ra làm lá chắn, quả nhiên Ngô ma ma không dám nói thêm lời nào.

Những cung nữ khác đều cúi đầu tỏ vẻ cung kính nhưng thực chất trong lòng mỗi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngô ma ma lại dặn dò Hựu Lục vài câu, rồi dẫn các cung nữ khác lui xuống.

Thi Vân Lâm vội gọi lại bà ấy lại hỏi: “Ma ma có biết Đại tướng quân khi nào lên đường đi Phỉ Châu không?”

“Hôm nay sẽ khởi hành. Đại tướng quân đang bàn việc, xong xuôi sẽ lên đường ngay. Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, phu nhân không phải lo lắng.”

“Ừ. Ngươi lui xuống đi.” Thi Vân Lâm cúi đầu, gắng sức kìm nén nụ cười đang muốn bật ra.

Sau khi Ngô ma ma dẫn theo các cung nữ khác rời đi, Hựu Lục lập tức nhanh nhẹn dọn dẹp, sắp xếp từng món đồ trong phòng ngăn nắp, lại còn thêm than củi khiến cả gian phòng trở nên ấm áp. Nàng làm việc rất nhanh, khi hoàn thành xong mọi việc liền lặng lẽ đứng ở góc tây bắc trong bóng tối, im lặng cúi đầu tuân thủ quy củ.

Trong phòng ấm áp, Thi Vân Lâm thong thả tựa vào ghế, ôm ấp lò sưởi tay ngắm nhìn nàng.

“Vì sao em lại muốn theo ta lên núi Kỳ? Cuộc sống ở đó đâu có tốt bằng nơi này?”

Hựu Lục do dự một chút, mới cất tiếng: “Bẩm phu nhân, nô tỳ thích thanh tĩnh.”

Thi Vân Lâm bật cười. 

Xem ra chỉ là cái tên có chút tương đồng, tính cách của nàng với Dã Thanh lại hoàn toàn khác biệt.

Yên lặng cũng tốt, bởi lẽ Thi Vân Lâm giờ đây cũng không còn ham chơi nghịch ngợm như trước nữa.

Thi Vân Lâm ôm ấp lò sưởi tay nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cùng lúc đó, Kỳ Sơn Lang đang ở thư phòng bàn việc với mấy vị phó tướng quân. Hắn mặt không biểu cảm ngồi ở vị trí chủ tọa, phía dưới là bảy tám võ tướng đang tranh luận đỏ mặt tía tai.

“Lỗ đã chiếm được đất Tương, nếu tiếp tục dung túng chúng thôn tính Hồ ắt sẽ thành đại họa! Chúng ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn!”

“Phải xem xét lợi hại, đánh Hồ tuy quan trọng nhưng Mẫn quốc mới hay kề cận với Kỳ quốc chúng ta. Nếu điều binh tới đất Hồ, khi đó quân Lỗ quay đầu đánh Mẫn quốc, chúng ta ứng phó thế nào? Mẫn với Kỳ chỉ cách nhau núi Kỳ mà thôi!”

“Mẫn đâu phải không có sức kháng cự, dù Lỗ mang quân đánh cũng có thể cầm cự một thời gian! Nhưng Hồ thì khác, nếu ta không xuất binh tương trợ ngay, Hồ sẽ là Tương thứ hai!”

Họ trợn mắt giận dữ, đập bàn kéo ghế, ngay cả mái nhà suýt nữa cũng đã bị những mãnh tướng từng trải sa trường giật sập. Cuối cùng khi họ tranh luận mệt mỏi, cùng quay sang nhìn Kỳ Sơn Lang đang ngồi ở ghế chủ tọa.

“Đại tướng quân, ý ngài thế nào?”

Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Kỳ Sơn Lang nhướng mắt, từ tốn quét mắt nhìn từng người, ánh mắt dừng lại trên mỗi người đúng một nhịp thở, không thiên vị. Những kẻ bị hắn nhìn đều vô thức ngồi thẳng lưng. Những dũng tướng vừa rồi còn giận dữ, khi đón nhận ánh mắt của Kỳ Sơn Lang lập tức trở nên ngoan ngoãn.

Kỳ Sơn Lang đưa mắt nhìn qua người cuối cùng, hắn chậm rãi thu tầm mắt lại, lại trở về vẻ mặt vô cảm nhìn thẳng phía trước như ban đầu.

Trong phòng càng thêm tĩnh lặng, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Thôi được, họ tranh luận cả nửa ngày, Kỳ Sơn Lang lại một câu cũng chẳng thèm nghe.

Kỳ Sơn Lang bỗng lên tiếng, vẫn là giọng điệu chậm rãi thờ ơ của hắn: “Hưu thích dữ cộng cộng sinh cộng vinh.”

Lập tức có phó tướng đứng dậy: “Đúng vậy! Mẫn với chúng ta là mối quan hệ hưu thích dữ cộng cộng sinh cộng vinh!”

Một người khác phản bác: “Chẳng lẽ Lỗ lại không phải?”

Thấy cảnh sắp cãi nhau lại diễn ra, Kỳ Sơn Lang nhíu mày: “Ý gì?”

Trong phòng lập tức lại im phăng phắc, mọi người ngơ ngác nhìn Kỳ Sơn Lang.

Lúc này một thanh niên ngồi cạnh Kỳ Sơn Lang, trên người hắn không mang khí chất sát phạt như những người khác, trông khá giống một kẻ đọc sách. 

Hắn tên là Túc Vũ, hắn khẽ nhếch mép cười, dùng lời lẽ ngắn gọn giải thích với Kỳ Sơn Lang về hai từ này: “Quan hệ mật thiết.”

Kỳ Sơn Lang đứng dậy.

Hắn tùy ý chỉ lên tấm bản đồ trên bàn nói: “Lỗ.”

Nói xong, hắn bước lớn ra ngoài.

Túc Vũ nói: “Lâm tướng quân theo kế hoạch ban đầu dẫn quân hỗ trợ Lỗ, Dư Vinh cùng ta đi theo Đại tướng quân tới Phỉ Châu. Những người còn lại ở lại Kỳ quốc. Dư Vinh, thu xếp đồ đạc lên đường ngay…”

Kỳ Sơn Lang đã đi xa, rời khỏi phòng nghị sự ồn ào.

Mùa đông, ban ngày rất ngắn. Mặt trời nhanh chóng lặn về phía tây, bầu trời như tối sầm lại trong nháy mắt. Kỳ Sơn Lang bước đi trên vệt nắng hoàng hôn cuối cùng trở về phòng.

Thi Vân Lâm đang tựa vào ghế mềm ngủ thiếp đi.

Kỳ Sơn Lang đứng trước mặt nàng, nhìn gương mặt ngủ đến mức ửng hồng của nàng.

Hôm nay hắn học được từ mới, hưu thích dữ cộng cộng sinh cộng vinh. 

Ý nghĩa là hắn và nàng.

Bóng tối khổng lồ phủ xuống, Thi Vân Lâm vô thức mở mắt, nhìn thấy Kỳ Sơn Lang là nàng lập tức tỉnh táo.

“Đã đến lúc lên đường đi Phỉ Châu chưa?” Nàng hỏi.

Kỳ Sơn Lang gật đầu.

Thi Vân Lâm đặt lò sưởi tay đang cầm sang một bên, vội vàng đứng dậy đi đến giá áo bên cạnh, lấy chiếc áo choàng trên đó.

“Trên đường đi cẩn thận, tới Phỉ Châu nhớ chăm sóc tốt cho bản thân.” Thi Vân Lâm học theo dáng vẻ của một người vợ hiền.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang đưa xuống, dừng lại ở vòng eo và mông của Thi Vân Lâm. Trong phòng than hồng cháy rực, nàng không mặc áo ngoài. Theo động tác giơ tay lên của nàng, vạt áo bị kéo lên ôm sát đường cong hoàn mỹ.

Kỳ Sơn Lang bước về phía nàng.

Thi Vân Lâm đang ôm chiếc áo choàng của Kỳ Sơn Lang quay người lại suýt nữa đâm sầm vào ngực hắn. Kỳ Sơn Lang đặt bàn tay lên eo sau của Thi Vân Lâm, hơi dùng lực, ép nàng áp sát vào mình.

Vòng eo thon thả mềm mại của nàng còn không lớn bằng một bàn tay Kỳ Sơn Lang.

Phần bụng và eo của Thi Vân Lâm đang áp chặt vào Kỳ Sơn Lang, nàng cố hết sức ngả vai ra sau để tách phần thân trên khỏi sự tiếp xúc ấy. Đường cong lưng khi nàng ngả ra sau cùng vòng eo đang áp sát vào lòng Kỳ Sơn Lang tạo nên một đường cong mềm mại yểu điệu, đẹp mắt vô cùng.

Bình luận

Gửi phản hồi