MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 13

Thi Vân Lâm một tay chống lên ngực Kỳ Sơn Lang, cố gắng kéo dãn khoảng cách giữa hai người. Tay kia vẫn ôm lấy chiếc áo choàng của hắn, lớp lông chồn dày dặn khiến nàng phải dùng hết sức nâng nên cổ tay đã mỏi nhừ.

Nhìn vào ánh mắt Kỳ Sơn Lang, trong lòng Thi Vân Lâm dâng lên chút hoang mang. Bị ép khó chịu, nàng đè nén sự hoảng loạn, cố gắng khuyên nhủ: “Xuất phát sớm đi, lát nữa trời sẽ tối mất.”

Kỳ Sơn Lang cầm lấy chiếc áo choàng mà Thi Vân Lâm suýt nữa không giữ nổi, ném phịch lên chiếc ghế bên cạnh. Hắn đỡ lấy eo sau của nàng, bước một bước về phía trước, Thi Vân Lâm loạng choạng bị đẩy lùi về phía sao. Dù cách một lớp vải, bàn tay thô ráp của Kỳ Sơn Lang vẫn khiến nàng cảm thấy đau nhói. Tim nàng đập thình thịch, giằng xé giữa cự tuyệt và thuận theo.

Kỳ Sơn Lang giữ lấy eo thon của Thi Vân Lâm, nhấc bổng nàng lên. Thi Vân Lâm bị bế lên mặt bàn, xây xẩm mặt mày. Tách trà Đông Lộ chưa uống hết rơi xuống, tiếng sứ vỡ tan vang lên một tiếng giòn tan, hơi ấm của lò than chậm rãi lan tỏa khắp phòng.

Kỳ Sơn Lang cúi người, hai tay chống hai bên thân thể Thi Vân Lâm, ép xuống mặt bàn. Hắn vây lấy nàng trong vòng tay, từ từ áp sát. Hai đầu gối Thi Vân Lâm khép chặt, đôi chân thon duỗi thẳng. Theo bước tiến của hắn, nàng không ngừng ngả người ra sau, đến mức không còn đường lui. Khuỷu tay nàng bỗng trượt xuống, cả người nằm ngửa trên bàn, nỗi sợ bản năng khiến đôi mắt trong veo của nàng nhanh chóng ngân ngấn lệ.

Rõ ràng trước đây không lâu Thi Vân Lâm vừa ngộ ra được một điều, khóc lóc than vãn chẳng ích gì. Thế mà mấy ngày rơi vào tay Kỳ Sơn Lang, nàng không biết đã khóc bao nhiêu lần, nước mắt dường như chưa bao giờ thực sự khô hẳn.

“Ta không muốn.” Thi Vân Lâm vừa mở miệng, giọng đã nghẹn ngào yếu ớt. Nàng hít một hơi, lại như tối qua dùng đôi mắt đẫm lệ đáng thương nhìn Kỳ Sơn Lang, âm thầm cầu xin hắn buông tha.

Kỳ Sơn Lang cảm thấy lúc này Thi Vân Lâm trở nên dễ chịu hơn nhiều, chỉ khi nàng khóc lóc, nàng mới chịu nói ngắn gọn, chứ không lải nhải dài dòng vô tận.

Kỳ Sơn Lang đứng thẳng người dậy, cầm chiếc áo choàng trên ghế ném lên người Thi Vân Lâm. Hắn nói: “Khi ra ngoài nhớ mặc vào.”

Thi Vân Lâm lập tức cảm thấy may mắn như vừa thoát khỏi kiếp nạn, tay nắm chặt chiếc áo choàng lông chồn đang phủ trên người. Đợi khi Kỳ Sơn Lang quay lưng bước ra ngoài, đi đến cửa, nàng mới ngồi dậy, vừa sờ soạng kiểm tra xem trên áo choàng có vết máu không, vừa lẩm bẩm nhỏ: “Ta không thèm mặc đâu…”

Kỳ Sơn Lang vừa bước chân qua ngưỡng cửa thì bỗng dừng lại, quay người.

Thi Vân Lâm lập tức mở to mắt, kinh hãi nhìn hắn, vội vàng đổi giọng: “Ta mặc, ta nhất định sẽ mặc!”

Kỳ Sơn Lang lúc này mới bước ra khỏi cửa, đóng cửa phòng lại.

Nhìn cánh cửa đã đóng, Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức nhíu mày, giơ nắm đấm về phía cửa như muốn đánh ai đó nhưng rốt cuộc nàng chỉ có thể trút giận vào không khí mà thôi.

Nàng buồn bã cúi đầu, mím môi một lúc lâu, rồi lại từ từ ngả người nằm xuống, trong lòng thầm nghĩ, bao giờ mới được trở về Tương quốc đây? Bao giờ mới thoát khỏi tên man rợ thô lỗ này đây!

Lẩm bẩm một hồi, nàng kéo áo choàng lên, vùi mặt vào lớp lông chồn mềm mại. Trên áo choàng còn vương mùi hương của Kỳ Sơn Lang, là mùi máu tanh nồng.

Thi Vân Lâm lại hít một hơi, nàng lại ngửi thấy một chút mùi lạ, hơi giống mùi cỏ non sau mưa.

Kỳ Sơn Lang rời kinh thành, đối với Thi Vân Lâm mà nói đúng là chuyện tốt trời ban. Hai ngày tiếp theo, nàng thoải mái hơn nhiều, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ban ngày ngồi trong sân phơi nắng, ban đêm ngồi bên bếp lửa than thẫn thờ.

Vì núi Kỳ quá xa, mà bệ hạ lại muốn làm chủ hôn nên Thi Vân Lâm và Kỳ Sơn Lang thành thân ở điện Đồng Thụy trước cung Bách Tường. Đáng lý là ngày thứ hai sau hôn lễ, Thi Vân Lâm sẽ theo Kỳ Sơn Lang về núi Kỳ nhưng vì tình hình chiến sự đột ngột, Kỳ Sơn Lang phải lập tức đi Phỉ Châu nên Thi Vân Lâm tạm thời ở lại nơi này. Đây là một cung điện bỏ không của hoàng gia, bình thường chỉ có cung nhân quét dọn, không có người ở. Thi Vân Lâm ở đây cũng được thanh tĩnh tự tại.

Hai ngày trôi qua, Thi Vân Lâm muốn về nhà.

Thi Vân Lâm dẫn Hựu Lục đi thăm dò bên phía cổng cung.

Những người lính gác cổng mặt lộ vẻ khó xử, nhìn nhau. Sau phút chần chừ ngắn ngủi, một trong số họ nói: “Phu nhân, nô tài chưa nhận được mệnh lệnh đưa phu nhân đi nơi khác.”

Thi Vân Lâm dù trong lòng đã đoán trước nhưng khi quay về, nàng vẫn cảm thấy không vui. Không nhận được mệnh lệnh đưa nàng đi nơi khác, chẳng lẽ nàng là món hàng cứ phải chuyển đi chuyển lại mãi sao? Tự thân nàng cũng có chân mà!

Thi Vân Lâm dừng bước, ngoảnh đầu nhìn về phía cổng cung.

Một lúc sau, Thi Vân Lâm lại dẫn Hựu Lục đến trước cổng cung. Lần này, trên người nàng khoác chiếc áo choàng lông chồn của Kỳ Sơn Lang.

Mấy tên thị vệ đứng gác thấy công chúa Tương quốc lại đến, vừa định bước lên chào thì trông thấy chiếc áo lông chồn trên người nàng, ánh mắt họ không khỏi đờ ra.

Thi Vân Lâm không nói một lời, bước chân cũng chẳng chậm lại. Nàng kéo chặt chiếc áo choàng ấm áp, thong thả bước ra ngoài. Dáng người nàng so với Kỳ Sơn Lang quả thực chênh lệch quá lớn. Chiếc áo choàng của hắn quấn quanh người nàng chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, toàn thân đều chìm trong lớp lông chồn, một đoạn áo choàng còn kéo dài chấm đất.

Bọn thị vệ cổng nhìn nhau ngơ ngác, khi Thi Vân Lâm sắp đi tới trước mặt, họ vội tránh sang hai bên nhường đường.

Thi Vân Lâm thản nhiên bước ra khỏi cung Bách Tường.

Nàng hỏi Hựu Lục đang theo sau: “Em có biết đường đến ngõ Trường Thanh không?”

Hựu Lục gật đầu: “Dạ biết.”

“Vậy là được rồi.” Thi Vân Lâm bật cười. 

Nàng đã vui mừng vì sắp được gặp lại gia đình. Mấy ngày nay phụ thân chắc trong lòng không yên, lại tự trách mình rồi. Không biết mẫu thân và biểu tỷ đã khỏe hơn chưa. Thi Vân Lâm lại khá yên tâm về Thi Cảnh, đệ đệ so với trước đã hiểu chuyện hơn nhiều. Nàng nghĩ ngợi đủ thứ, lúc thì lo lũ nô tỳ lười biếng, lúc lại nghĩ không biết mấy ngày qua trong nhà có xảy ra chuyện gì không…

Xe ngựa từ phía sau đuổi theo, tiếng vó ngựa và bánh xe cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Thi Vân Lâm dừng bước quay đầu lại, cau mày.

Xe ngựa dừng trước mặt nàng, thị nữ mở cửa xe, Ngô ma ma bước xuống, liếc nhìn chiếc áo choàng trên người Thi Vân Lâm, cúi chào cung kính: “Vì chuẩn bị xe ngựa cho phu nhân nên hao phí chút thời gian, để phu nhân đợi lâu rồi.”

Bà ta đưa tay đỡ Thi Vân Lâm lên xe, nàng thuận theo bước lên.

Ngồi vào trong xe ngựa, Ngô ma ma cười nói: “Trên xe có đặt lò sưởi, ấm áp lắm. Phu nhân cởi áo lông đi, đợi xuống xe rồi mặc lại cũng được.”

Thi Vân Lâm cúi mắt nhìn chiếc áo lông chồn phồng phồng trên người, đầu ngón tay vuốt nhẹ lớp lông mềm mại, lúc này mới hiểu ý câu nói “Khi ra ngoài nhớ mặc vào” của Kỳ Sơn Lang.

Nàng lắc đầu: “Không cần, mặc vào cho an toàn.”

Ngô ma ma há hốc miệng, không biết nói gì hơn.

Cuối cùng cũng đến được ngõ Trường Thanh, vừa khi xe ngựa rẽ vào ngõ, Thi Vân Lâm đã thò đầu qua cửa sổ nhỏ ngóng nhìn, lòng nàng đã bay về nhà từ lúc nào không hay.

Xe ngựa dừng trước cổng sân nhỏ, Thi Vân Lâm nóng lòng nhảy xuống xe, không thèm gõ cửa mà đẩy thẳng cổng vào.

Tên tiểu đồng và người đầu bếp đang thong thả ngồi trên ghế mây phơi nắng, tay cầm nắm hạt dưa. Ống khói nhà bếp đang tỏa khói nghi ngút. Qua khung cửa bếp là thấp thoáng bóng dáng mẫu thân đang cúi người trước bếp lò.

Thấy Thi Vân Lâm bước vào, hai người giật mình đứng dậy.

“A tỷ!” Thi Cảnh đứng ở cửa bếp hét to một tiếng.

Phụ Văn Đan từ cửa sổ nhìn ra, tiếng gọi “Vân Lâm” khiến đôi mắt nàng lập tức rưng rưng.

Nàng quắc mắt liếc nhìn tên tiểu đồng và người đầu bếp trong sân, rồi quay người đi thẳng về phía nhà bếp.

Phụ Văn Đan ra đón tận cửa, trước hết lau vết nước trên tay vào tạp dề, rồi nắm chặt tay Thi Vân Lâm, bóp nhẹ nhiều lần, ngàn lời muốn nói đều gửi gắm vào cái nắm tay ấy.

Thi Vân Lâm nén cơn phẫn nộ trong lòng, gượng cười. Nàng bước vào bếp, nhìn thấy mâm cơm đang làm dở, liền tiến lên muốn phụ giúp.

Phụ Văn Đan cười lắc đầu, kéo tay nàng lại rồi nói: “Đồ nhà bếp nấu không ngon, mẫu thân vốn thích nấu nướng nên khi hứng lên là tự làm. Con vốn chẳng biết gì những việc này, không cần phụ đâu. Đi nói chuyện với phụ thân đi, mấy hôm nay ông ấy ho nhiều lắm.”

Thi Vân Lâm không ngờ phụ thân cũng bệnh nên vội vàng đi tìm ông.

Thi Ngạn Đồng đang nằm trên giường, đã nghe tin tiểu nữ nhi về nhà. Khi thấy nữ nhi vào phòng, ông vẫy tay ra hiệu cho Thi Vân Lâm đến ngồi cạnh.

“Phụ thân, nghe nói người bệnh rồi.”

Thi Ngạn Đồng không trả lời, mà hỏi: “Việc ta dặn con nhắn với Kỳ Sơn Lang, con đã nói chưa?”

Thi Vân Lâm giật mình, lòng dạ bất an đáp: “Con chưa kịp nói…”

“Vậy đợi hắn trở về rồi hãy nói.”

Chuyện là trước đó Thi Vân Lâm bị người mạo danh Kỳ Sơn Lang lừa đi. Bên phía Kỳ Sơn Lang có nội ứng riêng, biết được nàng bị đưa đến doanh trại. Lúc ấy người đầu bếp cố ý nhắc nhở Thi Ngạn Đồng rằng người đến đón không phải Kỳ Sơn Lang. Ai là người muốn nhắc nhở Thi Ngạn Đồng? Việc này phía sau có âm mưu gì không, Thi Ngạn Đồng không tra được cũng không dám tra, chỉ có thể đem sự tình báo cho Kỳ Sơn Lang.

Phụ Văn Đan bước vào, Thi Cảnh và Thẩm Đàn Khê theo sau, bưng theo bữa trưa.

Cả nhà lại quây quần bên mâm cơm. Thi Vân Lâm hỏi thăm sức khỏe gia quyến, mọi người cũng hỏi han chuyện nàng ở cung Bách Tường.

Nhưng không ai hỏi Kỳ Sơn Lang đối đãi với nàng thế nào. Vốn chẳng phải người nàng ưa thích, lại gả đi trong hoàn cảnh như vậy, làm sao tốt được? Nên trong nhà không ai nỡ hỏi ra lời.

Thi Cảnh do dự rất lâu, rồi đặt chén đũa xuống, hắn nhìn Thi Vân Lâm, vừa định mở miệng thì Thi Ngạn Đồng ho khẽ một tiếng.

Thi Cảnh lập tức ngậm miệng, lại cầm đũa lên vội vàng ăn cơm.

Thi Vân Lâm quan sát biểu cảm của cả nhà. Nàng mỉm cười, ăn một miếng mì mẫu thân nấu rồi nói: “Con vẫn ổn.”

Cả nhà đồng loạt ngừng đũa.

Thi Vân Lâm nheo mắt nhìn Phụ Văn Đan: “Mẫu thân làm thêm cho con ít bánh kẹp nhé.”

Phụ Văn Đan gật đầu: “Được, con thích ăn thì để mẫu thân làm thêm.”

“Dạ, con thích lắm.” Thi Vân Lâm cười gắp thức ăn trên bàn, thong thả nói: “Không chỉ con thấy ngon, mà Kỳ Sơn Lang cũng khen ngon đó.”

Họ không dám nhắc đến Kỳ Sơn Lang, vậy thì để nàng chủ động đề cập, như một nữ nhi tự nhiên nhắc đến phu quân mới cưới trước mặt song thân mình.

Những ngày sau đó, Thi Vân Lâm thường xuyên về nhà. Nàng còn mang nhiều đồ ăn cùng vật dụng từ cung Bách Tường cung về, sau này bị Thi Ngạn Đồng khuyên can mới thôi.

Thi Ngạn Đồng dặn đi dặn lại Thi Vân Lâm phải lấy an nguy làm trọng, thậm chí không cho nàng về quá thường xuyên.

“Đợi con trở về núi Kỳ rồi thì tự nhiên sẽ ít đến đây hơn…” Thi Vân Lâm buồn bã rũ đầu, Thi Ngạn Đồng quay mặt đi, không nỡ khuyên can thêm.

Chớp mắt một cái, một tháng đã trôi qua. Mùa đông nơi núi Kỳ ngày càng lạnh lẽo, thiên địa phủ một màu trắng xóa.

Yến tiệc sinh nhật Thái tử phi, Thi Vân Lâm không tham dự. Kỳ Sơn Lang bất hòa với Tề Gia Trí, nàng không đến chúc mừng cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng tránh được yến tiệc Thái tử phi thì lại không thoát được yến tiệc thưởng mai của Minh Từ công chúa.

Đối với việc tiếp xúc với quý tộc kinh thành, trong lòng Thi Vân Lâm vô cùng chán ghét. Nàng tự biết thân phận mình khó tránh khỏi bị bài xích và chế giễu. Nàng không chịu nổi cảnh bọn họ ra vẻ thương hại khi bàn luận về sự diệt vong của nước Tương.

“Minh Từ công chúa tính tình ra sao?” Thi Vân Lâm hỏi Hựu Lục.

“Đoan trang đúng mực, coi trọng quy củ lễ nghi.” Hựu Lục suy nghĩ một lát rồi bổ sung: “Cực ghét những kẻ không giữ quy củ và không đúng giờ.”

“Chỗ này cách cung điện rất xa, ngày mai phải xuất phát sớm mới được.” Tối hôm đó, Thi Vân Lâm tắm rửa sớm định đi ngủ sớm, trước khi ngủ còn dặn Hựu Lục sáng mai phải gọi nàng dậy vào giờ Mão để sớm lên đường.

Sau khi tắm gội, Thi Vân Lâm hong khô tóc xong thì lên giường sớm hơn thường lệ hơn một canh giờ.

Tấm màn giường buông xuống ngăn cách ánh nến bên ngoài. Trong không gian ấm áp yên tĩnh của giường ngủ, Thi Vân Lâm co người nằm nghiêng trong chăn gấm, mái tóc dài mềm mại trải đầy gối, dù trong bóng tối vẫn không giấu được vẻ mượt mà như gấm như lụa.

Thi Vân Lâm đang ngủ say, thân thể bị lật lại cũng không hề hay biết. Khi bị hơi nóng chạm vào, nàng bỗng giật mình tỉnh giấc. Nàng kinh ngạc mở mắt, đối diện với một đôi mắt màu trắng xám.

[Tác giả có lời muốn nói]

Vân Lâm: Hu hu hu, ngày mai không muốn đến trễ đâu mà!

Bình luận

Gửi phản hồi