Trong Bách Hoa Viên, mấy vị công chúa bị vây quanh bởi những mệnh phụ phu nhân. Đám người ríu rít như chim oanh chim yến dạo bước giữa rừng cây mai đỏ, dùng mấy câu thơ kinh điển để khen ngợi vẻ đẹp rực rỡ của hoa mai.
Nghe tin Thi Vân Lâm đến, tiếng cười nói đột nhiên ngừng bặt, mọi người đều quay đầu nhìn về phía ấy.
Thi Vân Lâm theo sau cung nữ dẫn đường, men theo con đường đá xanh bên ngoài rừng mai đang hướng về cổng chính. Rừng mai sum suê tươi tốt, chỉ có thể thấy thấp thoáng bóng dáng mờ ảo của nàng lấp ló giữa những tán cây.
“Nghe nói các tiểu thư Tương quốc mày mắt như mây, lưng eo tựa liễu, ai nấy đều là mỹ nhân yểu điệu dịu dàng.” Minh Nhã công chúa mới mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn nét trẻ con. Nàng là người đầu tiên mở lời kể lại chuyện nghe được. “Hơn nữa nghe nói công chúa Tương quốc đều là tuyệt sắc giai nhân, đặc biệt là vị đang ở Kỳ quốc chúng ta đây.”
Minh Nhã công chúa vừa dứt lời, Vu Ngưng Phù liếc nhìn sắc mặt Thái tử phi, cười tiếp lời: “Thiếp cũng nghe như vậy, nhưng nghĩ lại công chúa Tương quốc có lẽ kiêu kỳ, ngại trời lạnh nên không chịu dậy sớm, để các công chúa và thái tử phi của chúng ta phải chờ đợi.”
Minh Từ công chúa là chủ nhân của buổi thưởng hoa hôm nay, không nói gì. Nàng có khuôn mặt vuông, tính cách thường ngày cũng nghiêm nghị, khi không cười trông rất nghiêm túc, khó đoán có đang không vui hay không. Bậc bề trên mà buồn vui khó lường thường khó mà lấy lòng xu nịnh.
Trong lúc họ trò chuyện, Thi Vân Lâm đã đi qua khu rừng mai sum suê kia, dáng vẻ nàng bỗng hiện ra rõ ràng trước mắt mọi người.
Áo bông màu trắng vàng phối cùng váy màu lam khiến nàng nổi bật giữa rừng mai đỏ rực, càng thêm cho nàng vài phần nhã nhặn thanh tao. Tóc nàng cũng không có nhiều trang sức, chỉ cài một chiếc trâm bạc đơn giản để búi tóc. Hai bên tóc mai buông lơi vài lọn tóc nhỏ, gió thổi nhẹ những sợi tóc mềm mại lướt qua đôi má trắng như sứ.
Trời đông giá lạnh, các quý nữ dự yến tiệc hôm nay dù khoác áo lông bên ngoài nhưng bên trong vẫn mặc váy vóc để khoe dáng, thậm chí cổ áo còn khoét rộng để lộ xương quai xanh duyên dáng. Tay họ ôm ấp lò sưởi nhỏ nên không thấy lạnh nhưng khi nhìn Thi Vân Lâm kín bưng từ đầu đến chân thì cũng không nhịn được kéo vạt áo của mình lại.
“Về thôi.” Minh Từ công chúa lên tiếng.
Đám người kia đi theo nàng trở lại gian phòng xa hoa lúc trước. Khi Thi Vân Lâm được cung nữ dẫn đường bước vào, Minh Từ công chúa cùng mọi người đang lần lượt an tọa.
Thi Vân Lâm đợi một lát, đợi đến khi tất cả đã ngồi xuống, mới cúi đầu hành lễ trước Minh Từ công chúa, giọng đầy áy náy: “Thần phụ đến muộn, kính mong Đại công chúa lượng thứ.”
“Quả thật là muộn một lúc rồi.” Vu Ngưng Phù cười nói: “Lần trước yến tiệc sinh thần của Thái tử phi người không đến, hôm nay Đại công chúa đứng ra làm chủ, người chịu đến nhưng lại muộn như vậy thật dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung, không khỏi nghi ngờ công chúa Tương quốc miễn cưỡng không muốn tới.”
Một quý nữ mặc áo tím khẽ che miệng cười.
Cười gì? Tất nhiên là để phụ họa theo mấy chữ “công chúa Tương quốc” của Vu Ngưng Phù. Còn đâu Tương quốc nữa? Rõ ràng nàng ta đang chế nhạo nỗi đau mất nước của nàng.
Một quý phu nhân họ Tiết lên tiếng để gỡ rối: “Ngưng Phù nói đùa thôi. Tính nàng ấy thích nói đùa nhất, chúng ta đều quen rồi, người đừng để bụng. Người mới đến Kỳ quốc, không hợp khí hậu ở đây nên có ngã bệnh cũng là chuyện bình thường.”
Bị cảm chỉ là cái cớ Thi Vân Lâm đưa ra để không tham dự yến tiệc sinh thần Thái tử phi.
Tiết phu nhân dừng một chút rồi lại tiếp tục: “Lần sau đừng để bị bệnh nữa, nếu còn lần nữa, người khác lại tưởng là Đại tướng quân không cho người đi đó.”
Ở vị trí chủ tọa, Minh Từ công chúa khẽ nhíu mày không đáng kể.
Thi Vân Lâm ngẩng mắt nhìn Tiết phu nhân một cái, Tiết phu nhân ưỡn thẳng lưng thong thả chờ xem Thi Vân Lâm biện bạch thế nào.
Thi Vân Lâm mỉm cười dịu dàng: “Vẫn chưa biết nên xưng hô thế nào?”
“Phu quân họ Tiết.” Vừa nhắc đến phu quân, Tiết phu nhân càng ưỡn thẳng lưng hơn.
“Tiết phu nhân.” Thi Vân Lâm khẽ gật đầu rồi liền đảo mắt đi chỗ khác. Thi Vân Lâm đâu biết phu quân của bà ta là ai, dù có biết cũng sẽ không như ý bà ta mà nói mấy lời nịnh hót màu mè.
Tiết phu nhân sững sờ, chỉ thấy Thi Vân Lâm đã hướng ánh mắt về phía Thái tử phi.
Đây là lần đầu tiên Thi Vân Lâm gặp Y Thư Trân nhưng chỉ cần một cái nhìn thôi thì nàng đã biết nàng ta là Thái tử phi.
Lớn lên trong cung cấm, những quy tắc lễ nghi đã ăn sâu vào máu Thi Vân Lâm. Chỉ một ánh mắt là àng có thể nhận ra thân phận của mọi người qua vị trí ngồi, trang phục, ánh mắt, thậm chí đoán được ai thân thiết với ai. Không chỉ là hai vị công chúa và Thái tử phi, ngay cả địa vị của những quý nữ trong các gia đình quyền quý, nàng cũng có thể đoán được đại khái.
“Thái tử phi, lần trước sinh nhật của người, thần phụ không may bị bệnh nên không thể đến chúc mừng, thật là đáng tiếc.” Thi Vân Lâm trước tiên xin lỗi: “Chỉ là bệnh tật chẳng ai muốn cũng chẳng ai đoán trước được. Lần sau Thái tử phi mở tiệc, nếu thần phụ lại không may ngã bệnh hoặc có việc quan trọng không thể đến, mong Thái tử phi hiểu cho, sẽ không như…Ngưng Phù muội muội?”
Thi Vân Lâm nhìn sang, Vu Ngưng Phù gượng gạo nở một nụ cười, gật đầu.
Xác nhận rằng mình không không gọi nhầm tên, Thi Vân Lâm quay lại nhìn Thái tử phi rồi nói tiếp: “Sẽ không nghĩ nhiều như Ngưng Phù muội muội, phải không ạ?”
Thái tử phi xoa xoa chiếc vòng tay, chăm chú nhìn Thi Vân Lâm rồi trầm giọng đáp: “Đương nhiên.”
Thi Vân Lâm khẽ mỉm cười, lại nhẹ nhàng nói: “À, vừa rồi Tiết phu nhân có nói gì đó, thần phụ có chút không hiểu. Tiết phu nhân nói là Đại tướng quân không cho ta đến chúc mừng sinh thần Thái tử phi phải không? Không có chuyện đó đâu, chỉ là ta không hiểu tại sao Tiết phu nhân lại nói như vậy?”
Thi Vân Lâm đảo mắt, ánh mắt ngây thơ đầy ý cười nhìn Tiết phu nhân.
Tiết phu nhân giật mình, vừa định mở miệng thì người ngồi bên cạnh liền kéo tay nàng ta một cái, nhắc nhở nàng ta im lặng.
Thi Vân Lâm lại nhìn về Thái tử phi, chậm rãi nói: “Thần phụ gả đến Kỳ quốc chưa được bao lâu, không như Thái tử phi đã về đây hơn hai năm. Thần phụ có nhiều điều chưa hiểu về Kỳ quốc, muốn thỉnh giáo Thái tử phi, lời của Tiết phu nhân vừa rồi có ý gì vậy ạ? Chẳng lẽ Kỳ Sơn Lang và Thái tử điện hạ có hiềm khích sao?”
Vườn hoa bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng, không ai lên tiếng, có người cầm chén trà trên tay mà đờ đẫn quên cả đặt xuống.
Một cơn gió thổi qua, làm rơi một đóa mai đỏ trên cành, cánh hoa lả tả rơi xuống vai Thi Vân Lâm.
Mối quan hệ căng thẳng như đao kiếm giữa Kỳ Sơn Lang và Thái tử, ai nấy đều rõ trong lòng nhưng nào dám nói ra? Huống chi là Thái tử phi, càng không thể công khai thừa nhận.
Bên ngoài Bách Hoa Viên xuất hiện mấy bóng người. Thái tử phi liếc mắt nhìn qua, giật mình nhận ra Hoàng thượng dẫn theo Thái tử và Tĩnh Thần vương đi ngang qua.
Thái tử phi nghiến răng, trong lòng nguyền rủa Thi Vân Lâm cùng Tiết phu nhân một trận. Nàng gượng gạo nở nụ cười, nói: “Vân Lâm nói đùa rồi. Đại tướng quân là kỳ tài ngàn năm có một, lập nhiều chiến công hiển hách dưới núi Kỳ, là cột trụ của quốc gia. Thái tử điện hạ vốn quý trọng nhân tài, hai người chỉ là có chút bất đồng chính kiến. Chuyện bất hòa hoàn toàn vô căn cứ.”
“Dạ.” Thi Vân Lâm khẽ đáp, mắt cong cong cười nói: “Thần phụ cũng nghĩ vậy. Có lẽ Tiết phu nhân cùng Ngưng Phù đều thích nói đùa mà thôi.”
Bên ngoài Bách Hoa Viên, Kỳ đế quay lại liếc Tề Gia Trí một cái rồi thu tầm mắt rời đi. Tề Gia Trí trán lấm tấm mồ hôi lạnh, thoáng liếc nhìn Y Thư Trân với ánh mắt hung dữ, nhanh chóng bước theo phụ hoàng.
Ánh mắt dò xét của Tĩnh Thần vương dừng lại trên người Thi Vân Lâm một chút rồi cũng thu về, tiếp tục theo chân Kỳ đế.
Trong Bách Hoa Viên, Thi Vân Lâm cùng đa số mọi người đều không biết đoàn người của Hoàng thượng vừa đi qua.
Thi Vân Lâm lại đưa mắt nhìn quý nữ áo tím lúc nãy che miệng cười chuyện Tương quốc diệt vong, hỏi: “Chẳng biết tỷ tỷ này xưng hô thế nào?”
Quý nữ áo tím từ lâu đã ngừng cười, thận trọng đáp: “Không dám nhận tiếng tỷ tỷ của phu nhân, tiểu nữ họ Tô tên Uyển, tỷ tỷ gọi tiểu nữ là Uyển Uyển là được.”
“Tô Uyển.” Thi Vân Lâm gọi thẳng tên họ, lại cười tỏ vẻ vô hại hỏi: “Vừa nãy ngươi cười gì vậy?”
“Tiểu nữ có… có cười sao?” Tô Uyển liếc nhìn đĩa bánh hoa mai trên bàn, hốt hoảng đáp: “Công chúa mở tiệc, bánh hoa mai hôm nay ngọt lịm. Tiểu nữ ăn thấy vui miệng nên…”
Đám người quyền quý từ lâu đã nói bóng nói gió, một ánh mắt một cử chỉ đều mang hàm ý mỉa mai. Thi Vân Lâm từ nhỏ nghe đã quem, mỗi lời nói hành động đều ẩn trong đó biển lặng sóng ngầm.
Hôm nay, nàng chỉ là bất ngờ xé toang lớp sóng lặng ấy trước mặt mọi người.
Thi Vân Lâm ngước nhìn chủ nhân của yến tiệc hôm nay là Minh Từ công chúa, nụ cười nhạt trên mặt cũng trở nên đoan trang hơn, nàng nói: “Kỳ quốc rộng lượng nhân từ, giang sơn đại quốc bao la, vốn luôn ban ơn cho các tiểu quốc lâm nạn, không chỉ có Tương quốc ngày trước, mà còn có Mẫn quốc hôm nay..”
Sắc mặt Thái tử phi hơi biến sắc.
Mẫn quốc là cố hương của nàng ta, nàng ta với Thi Vân Lâm khác nhau chỗ nào đâu?
“Tương quốc luôn khắc ghi ân tình của Kỳ quốc, có thể gả đến Kỳ quốc, trong lòng Vân Lâm đầy cảm kích. Chỉ là hai nơi nếp sống sinh hoạt từ nhỏ đã khác biệt, nếu Vân Lâm phạm phải sai lầm gì hay vi phạm điều cấm kỵ, mong công chúa rộng lượng tha thứ. Vân Lâm cũng sẽ cẩn trọng học hỏi thêm, cố gắng sớm học theo Thái tử phi nhập gia tùy tục bỏ Mẫn theo Kỳ. Tuy Vân Lâm đến Kỳ quốc chưa lâu nhưng ngoài dân gian nghe được nhiều lời khen ngợi Thái tử phi lắm. Vân Lâm sẽ nỗ lực noi gương Thái tử phi. Người là Thái tử phi tốt nhất, Vân Lâm cũng phải cố gắng để xứng đáng với vị trí phu nhân Đại tướng quân.”
Các nữ quyến đang ngồi lén liếc nhìn nhau, trong mắt đều thêm chút nghiêm túc.
Thái tử phi cố gắng đè nén cơn giận trong lòng.
Thi Vân Lâm nhấn mạnh hết lần này đến lần khác rằng nàng với nàng ta đều là hòa thân mà đến. Sau này nếu có ai dám ám chỉ thân phận cũ của Thi Vân Lâm, tức là mắng luôn cả Thái tử phi.
Thi Vân Lâm chìm trong tâm trạng giằng xé. Những người này một bên dè bỉu thân phận công chúa vong quốc của nàng, một bên lại không dám động đến người mà nàng đã gả.
Thi Vân Lâm từ từ nhìn về hướng Minh Từ công chúa, chuyển sang giọng điệu thành khẩn hơn: “Hôm nay đến muộn, thật là vạn phần không nên. Chỉ vì mới đến Kỳ quốc, không quen địa thế đường đi nên ước lượng thời gian sai lầm, dù đã được Đại tướng quân phi ngựa đưa tới nhưng vẫn bị trễ. Vân Lâm xin tự phạt một chén tạ tội.”
“Ồ? Đại tướng quân đưa người tới sao?” Minh Từ công chúa cuối cùng lên tiếng: “Phỉ Châu quả nhiên lại thắng trận, đại quân ba ngày nữa mới hồi kinh mà Đại tướng quân đã hồi kinh từ hôm qua rồi sao?”
Thi Vân Lâm sửng sốt. Nàng không biết Kỳ Sơn Lang đã trở về trước.
Thi Vân Lâm đang ngơ ngác không biết đối đáp thế nào, một thiếu nữ váy xanh cười đùa: “Chắc là phu thê mới cưới tình nồng, nên Đại tướng quân mới phải về trước đó thôi.”
Thi Vân Lâm nhìn sang, thiếu nữ váy xanh cười nói: “Ta họ Phàn, tên Tử Oánh.”
Phàn Tử Oánh đứng dậy, thi lễ một cách đoan trang.
“Tử Oánh.” Thi Vân Lâm cũng đáp lễ, từ đây hai người đã quen biết nhau.
Phàn Tử Oánh cười nói: “Nghe nói phu nhân trước khi thành hôn đã lâm trọng bệnh, nay lại phải chịu giá rét xa xôi, chưa kịp nghỉ ngơi. Thiếp thấy chẳng cần phải tự phạt một chén đâu, nên uống chút rượu ngọt cho ấm người trước đã.”
Minh Từ công chúa cũng gật đầu, nói: “Ngồi xuống nói chuyện đi, còn có mấy vị chưa quen biết, cũng nên làm quen một chút.”
“Đa tạ công chúa.” Thi Vân Lâm khẽ cúi đầu, theo tiểu cung nữ đi đến chỗ ngồi đã được sắp xếp cho nàng.
Minh Từ công chúa và Minh Nhã công chúa ngồi cùng bàn, Thái tử phi ngồi bên trái hai vị công chúa. Thi Vân Lâm được dẫn đến bên phải hai vị công chúa, chỗ ngồi của nàng đối diện với Thái tử phi bên kia.
Vừa ngồi xuống, Thi Vân Lâm mỉm cười nhẹ với Phàn Tử Oánh. Nụ cười ấy là nụ cười lễ nghi chứ không phải hàm ý cảm kích. Phàn Tử Oánh là người đầu tiên hôm nay lên tiếng giúp Thi Vân Lâm nhưng nàng sẽ không vội bày tỏ lòng biết ơn, mà muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân trước.
Thi Vân Lâm lần lượt chào hỏi các mệnh phụ phu nhân cùng các tiểu thư khác trong Bách Hoa Viên, trao đổi vài câu xã giao.
Các cung nữ mang nhạc cụ đến.
Trước khi Thi Vân Lâm tới, họ định chơi nhạc nên giờ các cung nữ mang nhạc cụ tới.
Minh Nhã công chúa cười nói: “Hay là chúng ta phạt phu nhân tướng quân gảy một khúc nhạc dạo đầu đi!”
“Thần phụ xin phép nhận lời phạt này.” Thi Vân Lâm đứng dậy một cách tự nhiên.
“Ngươi muốn dùng nhạc cụ gì?” Minh Nhã hỏi.
Những nhạc cụ khác nhau này đều do các tiểu thư chọn ra loại nhạc cụ mình chơi giỏi nhất rồi bảo cung nữ mang đến.
Thi Vân Lâm đoán ra ý gì đó, nàng cười nói: “Ai sẵn lòng cho mượn nhạc cụ của mình trước, thần phụ xin phép sẽ dùng nhạc cụ đó.”
“Cái nào cũng được?” Thái tử phi nhướng mày.
Thi Vân Lâm mỉm cười dịu dàng gật đầu: “Cái nào cũng được.”

Gửi phản hồi