Thi Vân Lâm như trải qua một cơn ác mộng lặp đi lặp lại, rèm giường lay động suốt đêm là khúc nhạc đệm cho cơn ác mộng này.
Không biết từ khi nào, giữa hai lớp rèm giường lộ ra một khe hở, ánh đèn bên ngoài rèm giường lọt vào giường, ánh sáng và bóng tối chồng chất lên nhau, phủ lên khuôn mặt đẫm lệ của Thi Vân Lâm. Sau đó, ga giường cũng bị thấm ướt, cả giường tràn ngập hơi ẩm.
Thi Vân Lâm nằm sấp trên gối, khẽ nức nở, đôi mắt nhắm nghiền ứa lệ, nước mắt từ từ tích tụ thành một vũng nhỏ giữa khóe mắt và sống mũi. Bàn tay nàng đặt trên gối vô tình chạm vào cổ tay Kỳ Sơn Lang, ngón tay thon thả của nàng khẽ run lên rồi lập tức rụt lại.
Khi còn nhỏ, nàng rất thích chơi búp bê vải, vậy mà bây giờ nàng cảm thấy mình đã trở thành búp bê vải của hắn, bị hắn tùy ý bài bố, đùa bỡn.
Nàng nhớ nhà.
Nàng muốn về nhà.
Không phải ngõ Trường Thanh, mà là trở về lại cố hương.
Hơi nóng trong giường khiến chăn bị đẩy vào một góc từ lâu. Kỳ Sơn Lang kéo thân thể Thi Vân Lâm vào lòng, nàng ngoan ngoãn nép vào ngực hắn, màu tuyết trắng và màu lúa mạch tương phản, đan xen chặt chẽ vào nhau.
Thi Vân Lâm mơ hồ nghe thấy tiếng gà gáy từ xa, hàng mi nàng run nhẹ, mệt mỏi hé mắt nhìn ra ngoài qua khe hở giữa rèm giường, ngoài cửa sổ trời đã ửng hồng.
Trời sắp sáng rồi.
Hôm nay vào cung dự tiệc chắc chắn sẽ đến muộn, Thi Vân Lâm lẩm bẩm tự nói hai tiếng, hàm hồ lẫn lộn với tủi thân.
Kỳ Sơn Lang vừa mới ngủ thiếp đi, nghe thấy tiếng nàng rên rỉ, hắn mở mắt nhìn người đang nằm trong lòng mình, cũng không nghe rõ nàng lẩm bẩm gì, chỉ cho rằng nàng lạnh, kéo chăn ở góc giường, tùy tiện đắp lên người nàng.
Màu trắng bệch trong con ngươi của hắn đã tan biến, trong mắt vẫn còn sót lại chút cảm giác đau nhói. Đôi mắt của hắn đã lâu không xuất hiện biến hóa, gần đây khi tiếp xúc với Thi Vân Lâm lại hay biến hoá thường xuyên, cảm giác đau đớn lâu ngày không cảm nhận được khiến Kỳ Sơn Lang day day khóe mắt.
Hựu Lục đã đến từ giờ Mão, nàng đứng ngoài cửa do dự hồi lâu không dám vào. Nàng đã nghe nói Kỳ Sơn Lang đã trở về đêm qua, lại nhìn thấy thanh đao bị hắn tùy tiện ném ra ngoài cửa phòng, Hựu Lục bất giác lùi lại nửa bước.
Không dám vào, không dám vào.
Nàng đã đi đi lại lại trong sân một hồi lâu, do dự không biết có nên đánh thức Thi Vân Lâm hay không. Hai khắc sau, nàng cuối cùng hạ quyết tâm đi gọi người, cẩn thận vòng qua thanh trường đao kia, đi đến trước cửa, nhẹ nhàng gõ cửa.
“Phu nhân, đã là giờ Mão hai khắc rồi…”
Trong phòng yên tĩnh, không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.
Hựu Lục nhíu chặt mày, nàng nhìn cánh cửa đóng kín nhưng không có gan trực tiếp đẩy cửa vào.
Có lẽ tối qua Đại tướng quân trở về, phu nhân cũng ngủ muộn, bây giờ gọi người cũng khó mà đánh thức được. Hựu Lục lại đi quanh trong sân một hồi, rồi lại đứng trước cửa báo giờ.
Cứ cách hai khắc nàng lại đến gõ cửa một lần, đến lần thứ ba, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng động trong phòng.
Cửa phòng bị Kỳ Sơn Lang đẩy ra từ bên trong.
Nhìn thấy Kỳ Sơn Lang, Hựu Lục sợ đến mặt trắng bệch, trực tiếp quỳ xuống lắp bắp bẩm báo: “Bẩm Đại tướng quân, Minh Từ công chúa hôm nay ở trong cung mở yến tiệc thưởng mai, có mời phu nhân, nơi này lại cách hoàng cung hơi xa nên phu nhân lo lắng…”
“Rầm——”
Cửa phòng đóng sầm lại trước mặt Hựu Lục, lời nói của Hựu Lục bị cắt ngang.
Nàng lải nhải nói không ngừng, câu cú dài dòng không có điểm dừng nên Kỳ Sơn Lang không muốn tốn công suy nghĩ để nghe.
Thi Vân Lâm trở mình, ngáp một cái.
Kỳ Sơn Lang quay trở lại mép giường, vén màn giường lên nhìn nàng đang ngủ say.
Hắn cứ như vậy bất động nhìn Thi Vân Lâm, cho đến khi Thi Vân Lâm trong giấc ngủ mơ hồ cảm thấy được một ánh nhìn lạnh lẽo đang rơi trên người nàng.
Nàng cố nén cơn buồn ngủ mở mắt ra thì thấy Kỳ Sơn Lang đang nhìn chằm chằm nàng, nàng lập tức mở to mắt, giật mình tỉnh giấc, gần như là theo bản năng rụt người về phía sau.
Kỳ Sơn Lang khựng lại một chút, dời mắt đi.
Thi Vân Lâm ngồi dậy, tay áp lên ngực để trấn áp nhịp tim đang đập nhanh vì kinh hãi. Một lát sau, nàng mới phản ứng lại ngực mình trống rỗng. Nàng cúi đầu liếc nhìn, vội vàng kéo chăn bên cạnh che lại.
Người đã tỉnh táo, cũng nhớ ra hôm nay phải vào cung. Nàng quay đầu đi tìm y phục bị bỏ quên, tìm thấy chiếc áo lót, còn chưa kịp mặc vào thì phát hiện ra dây áo đã đứt.
Là cái tối hôm qua bị Kỳ Sơn Lang xé rách.
Thi Vân Lâm nhíu mày, lớn tiếng gọi: “Hựu Lục!”
Nàng vừa mở miệng, mới phát hiện cổ họng khàn khàn, trong lòng càng thêm oán trách Kỳ Sơn Lang. Nàng mím chặt môi, lại lớn tiếng gọi Hựu Lục hai lần, cũng không ai đáp lời.
Nàng thở dài, có chút bực bội đẩy chăn đang quấn trên người ra, cứ vậy xuống giường, coi Kỳ Sơn Lang như không khí, bước từng bước nặng nề về phía tủ quần áo, đứng trước tủ quần áo lật tìm y phục.
Nghe thấy tiếng bước chân của Kỳ Sơn Lang phía sau, Thi Vân Lâm cứng đầu không quay đầu lại giả vờ không biết nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên. Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng Kỳ Sơn Lang kéo ghế. Tiếng chân ghế cọ xát trên mặt đất vang lên có chút chói tai tương phản với sự tĩnh lặng của căn phòng.
Thi Vân Lâm vội vàng từ trong tủ quần áo lấy ra một chiếc áo khoác ngoài khoác lên người, mới quay đầu lại nhìn Kỳ Sơn Lang, thấy hắn ngồi trên ghế một cách tùy tiện, đang nhìn nàng.
Ánh mắt của hắn khiến Thi Vân Lâm không thoải mái, nàng lập tức quay đầu lại, vội vã bước vào phòng trong để rửa mặt thay y phục.
Đợi Thi Vân Lâm thu dọn xong, từ phòng trong đi ra, thấy Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi ở đó, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.
Thi Vân Lâm trong lòng hiểu rõ tình cảnh của mình, nàng không phải đại diện cho riêng một mình nàng, càng không thể chọc giận Kỳ Sơn Lang nhưng lửa giận trong lòng đè nén hết lần này đến lần khác, không nổi nóng đã là giới hạn nhẫn nại của nàng.
Nàng cúi đầu đi ngang qua Kỳ Sơn Lang, không thèm nhìn hắn, trực tiếp bước ra ngoài. Khi đi ngang qua Kỳ Sơn Lang, hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng.
Thi Vân Lâm cắn môi, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh mở miệng: “Ta phải vào cung dự tiệc, đã muộn rồi.”
Nàng xoay cổ tay, giãy khỏi sự kiềm chế của Kỳ Sơn Lang, đẩy cửa bước ra ngoài.
Trong sân, Nhị Đông Tử đang nhảy nhót trêu chọc Hựu Lục nói chuyện, Hựu Lục mặt lạnh tanh hoàn toàn không muốn để ý tới ai.
Thấy Thi Vân Lâm đi ra, Hựu Lục vội vàng bỏ Nhị Đông Tử lại, nhanh chóng tiến lên đón, liếc nhìn sắc mặt Thi Vân Lâm, nói: “Phu nhân, sáng sớm nô tì gọi người nhưng là Đại tướng quân mở cửa…”
Những lời tiếp theo, Hựu Lục không nói rõ, Thi Vân Lâm cũng hiểu.
Dù sao cũng đã muộn rồi, có lo lắng cũng vô ích. Thi Vân Lâm thở dài, nói: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi.”
Hựu Lục lộ vẻ khó xử, Nhị Đông Tử chủ động nói: “Phu nhân muốn dùng xe ngựa? Đại tướng quân sáng sớm đã sai xe ngựa đi đón người rồi.”
Hựu Lục vội vàng bổ sung: “Đã sai người đi chuẩn bị lại rồi ạ.”
Thi Vân Lâm nhìn Hựu Lục và Nhị Đông Tử đứng đối diện nàng, ánh mắt đều vượt qua nàng, liền biết Kỳ Sơn Lang đã ra khỏi phòng. Nàng xoay người, nhìn Kỳ Sơn Lang từng bước đi về phía này.
Thi Vân Lâm nghiến răng, nhíu mày nhìn chằm chằm Kỳ Sơn Lang. Nàng cảm thấy sự ngoan ngoãn giả tạo mà nàng nhẫn nhịn chịu đựng bấy lâu nay sắp không kìm nén được nữa rồi. Người vừa sinh ra đã là công chúa như nàng, dù tính tình có tốt đến đâu, cũng không phải là cục bột mặc cho người khác nhào nặn.
Kỳ Sơn Lang đã đi đến trước mặt, Thi Vân Lâm hít sâu một hơi, quay lưng lại, mắt không thấy tâm không phiền.
“Đi đâu?” Kỳ Sơn Lang hỏi.
Thi Vân Lâm không lên tiếng.
Kỳ Sơn Lang định nắm lấy cổ tay nàng, Thi Vân Lâm không nghĩ ngợi gì, trực tiếp dùng sức hất ra, càng không thèm quay đầu lại nhìn hắn.
Hựu Lục và Nhị Đông Tử nhanh chóng cúi đầu, coi như không nhìn thấy gì.
Sau khi dùng sức hất tay Kỳ Sơn Lang ra, Thi Vân Lâm lập tức hối hận. Nàng biết bây giờ đã không còn như xưa, nàng đã không còn là công chúa của Tương quốc nữa rồi. Nàng không nên nổi giận, càng không nên làm như vậy trước mặt hạ nhân.
Nhưng sự tức giận trong lòng thực sự quá lớn. Hoặc có lẽ, không phải tức giận, mà là tủi thân.
Tối hôm qua nàng đã cầu xin Kỳ Sơn Lang rất nhiều lần, nói là sáng nay nàng phải dậy sớm.
Tất cả những lời cầu xin của nàng trong nửa đời người cộng lại cũng không nhiều bằng số lần nàng cầu xin Kỳ Sơn Lang. Hôm nay đến muộn chỉ là một cái cớ, nàng tủi thân phần nhiều cũng là vì bị đối xử thô bạo, không được quan tâm. Mà sự thô bạo đó dường như là chuyện đương nhiên của chốn phòng the, là nỗi tủi thân không thể nói thành lời.
Càng không thể nói, càng tích tụ trong lòng khó chịu. Trong lòng khó chịu, trên người khó chịu, đâu đâu cũng khó chịu. Thi Vân Lâm cúi đầu, nhìn vạt áo của mình.
Thi Vân Lâm rơi vào tình cảnh xấu hổ sau khi nổi giận. Nàng vừa không thể không biết xấu hổ quay đầu lại xin lỗi Kỳ Sơn Lang, lại không có bản lĩnh tiếp tục cứng rắn.
Đang giằng co, Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn Hựu Lục, hỏi: “Buổi sáng ngươi nói gì?”
Đột nhiên bị gọi tên, Hựu Lục ngẩn người, vội vàng đáp: “Bẩm Đại tướng quân, Minh Từ công chúa hôm nay ở trong cung mở yến tiệc thưởng mai, có mời các phu nhân đến dự. Nơi này cách hoàng cung hơi xa, phu nhân lo lắng sáng mai sẽ đến muộn nên sai nô tỳ sáng sớm giờ Mão đánh thức phu nhân dậy…”
Nhị Đông Tử liều mạng nháy mắt với Hựu Lục, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nói chậm thôi…”
Hựu Lục hoảng hốt bẩm báo, không để ý đến lời nhắc nhở của Nhị Đông Tử. Thi Vân Lâm lại nghe thấy lời của Nhị Đông Tử. Nàng kinh ngạc liếc nhìn Nhị Đông Tử, rồi lặng lẽ quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang.
Hựu Lục đã bẩm báo xong.
Kỳ Sơn Lang hơi cúi đầu, rũ mắt xuống, hàng mày khẽ nhíu lại suy tư. Hắn không nói một lời, cứ đứng đó bất động, mặc cho ánh sáng ban mai từ khe hở của đám mây trôi rơi xuống nửa vai.
Không biết có phải vì không khí quá ngượng ngùng hay không mà Thi Vân Lâm cảm thấy Kỳ Sơn Lang im lặng rất lâu.
Kỳ Sơn Lang cuối cùng cũng có phản ứng, hắn ngẩng mắt, một vệt nắng ban mai chiếu vào đôi mắt đen láy của hắn, hắn quay đầu nhìn Thi Vân Lâm, nói: “Biết rồi.”
Thi Vân Lâm ngơ ngác, nhất thời không hiểu ý của Kỳ Sơn Lang là gì, nhưng trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy điều gì đó.
Kỳ Sơn Lang huýt sáo một tiếng, lập tức ngựa hí vang trời. Một con tuấn mã đen bóng từ ngoài sân phi nhanh đến, dừng lại trước mặt Kỳ Sơn Lang, hai vó trước giơ cao. Tiếng hí vẫn chưa dứt.
Kỳ Sơn Lang trực tiếp nắm lấy eo Thi Vân Lâm, nhấc bổng nàng lên, Thi Vân Lâm đã cùng Kỳ Sơn Lang ngồi trên lưng ngựa.
“Ngài muốn đưa ta đi đâu? Kỳ Sơn Lang, ngài muốn đưa ta đi đâu?” Thi Vân Lâm vội vàng hỏi.
“Dự tiệc.”
Tuấn mã đã chở theo hai người phi nhanh ra khỏi sân.
Nhị Đông Tử đứng tại chỗ trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Thi Vân Lâm. Dù Kỳ Sơn Lang đã đi xa, hắn vẫn vô thức sợ hãi lùi lại nửa bước.
Hắn không nghe lầm chứ? Phu nhân gọi Đại tướng quân là “Kỳ Sơn Lang”?
Sao phu nhân dám gọi như vậy trước mặt Đại tướng quân chứ? Sao nàng dám? Chuyện này khác gì mắng người ta đâu?
Con hắc mã dừng lại trước hoàng cung, đám thủ vệ trước hoàng cung nhìn về phía này.
Kỳ Sơn Lang ôm lấy eo Thi Vân Lâm, đỡ nàng từ trên lưng ngựa xuống.
Thi Vân Lâm vén lại mái tóc mai bị gió thổi rối, không vội vào cung. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Kỳ Sơn Lang đang ngồi trên lưng ngựa, ngập ngừng một chút, hỏi: “Ngài về sao?”
Kỳ Sơn Lang gật đầu.
Thi Vân Lâm lại hỏi: “Khi nào chúng ta rời khỏi kinh thành để về núi Kỳ?”
Kỳ Sơn Lang khựng lại một chút, nói: “Ngày mai.”
Thi Vân Lâm tiếp tục hỏi: “Hôm nay yến tiệc thưởng mai kết thúc, là để xe ngựa đến đón ta sao? Hay là ngài đến đón ta?”
Lần này, Kỳ Sơn Lang khựng lại lâu hơn, trong lúc còn nhíu mày hắn mới nói: “Ta.”
Thi Vân Lâm cụp mắt xuống, trong lòng đã xác định. Thì ra tối hôm qua nàng khóc lóc thút thít nói với hắn những lời kia, hắn đại khái là không hiểu.
Thi Vân Lâm đột nhiên không tức giận nữa.
Nàng là người, còn kẻ đối diện là nửa người nửa không phải người, nếu vì sự ngu ngốc của một kẻ như vậy mà tức giận thì thật là quá nhỏ nhen.
Thi Vân Lâm xoay người, đi theo cung nhân dẫn đường vào cung.
Lại có một quản sự trong cung khác nghênh đón Kỳ Sơn Lang, khom lưng cung kính hỏi hắn có việc gì muốn vào cung không. Quản sự còn chưa hỏi xong, Kỳ Sơn Lang đã quay ngựa đi rồi.
Dù có ngựa của Kỳ Sơn Lang đưa đến thì Thi Vân Lâm vẫn đến muộn.
Bên trong Bách Hoa Viên các mệnh phụ đã ngồi chật kín, liếc mắt nhìn ai nấy cũng đều trang điểm tỉ mỉ, so với cả vườn hồng mai này thì còn rực rỡ hơn nhiều.
Thi Vân Lâm đi theo cung tỳ dẫn đường vào Bách Hoa Viên, rõ ràng là tân phụ mới thành thân, so với cả một vườn mỹ nhân thì nàng lại nhạt nhòa hơn nhiều.
Không phải nàng không thích trang điểm mà là vì nàng không có tiền.

Gửi phản hồi