MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 17

Trên đường chạy trốn, đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, Thi Vân Lâm chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Dã Thanh.

Khi nhìn thấy Thi Vân Lâm, miệng Dã Thanh nở nụ cười lớn nhưng nước mắt lại trào ra. Chỉ trong chốc lát, khuôn mặt tròn nhỏ của nàng đã ướt đẫm, nàng nhảy xuống xe ngựa chạy về phía Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm cũng vén váy chạy tới. 

Nhìn Dã Thanh ngày càng gần, ánh nắng ấm áp buổi trưa dần chiếu rọi lên gương mặt nàng. Trong khoảnh khắc, bao ký ức thuở ấu thơ cùng nhau lớn lên, nỗi đau buồn khi lạc mất nhau, tưởng chừng nàng ấy đã gặp nạn, tất cả ùa về trong lòng, ngọt ngào và đắng cay hòa quyện.

Xe ngựa dừng không xa lắm nhưng thời gian chạy về phía nhau sao mà dài đằng đẵng. Cuối cùng khi nắm được cánh tay nhau, trong lòng bỗng chốc bình yên trở lại.

“Điện hạ, nô tì tưởng sẽ không bao giờ được gặp người nữa hu hu…” Dã Thanh há miệng khóc lớn. Khuôn mặt trẻ con nhưng tiếng khóc lại thô ráp đến đáng sợ.

Kỳ Sơn Lang nhíu mày, quay lưng bước đi nhanh để tránh xa cái chốn ồn ào này.

Thi Vân Lâm lại bật cười trước tiếng khóc của Dã Thanh, được nghe lại tiếng khóc nháo nhác của nàng thật tốt biết bao.

Nàng nhìn Dã Thanh từ trên xuống dưới, gật đầu: “Không cụt tay cụt chân, tốt lắm!”

“Dạ!” Dã Thanh vừa khóc vừa nhảy lên hai cái, nghiêm túc nói: “Vẫn còn nhảy múa được!”

Liễu ma ma trong xe ngựa dựa vào thành xe lau nước mắt, cười bất lực: “Cứ khóc suốt dọc đường mãi thôi, không phải đã hứa sẽ khóc hết nước mắt trước khi gặp công chúa sao?”

“À đúng rồi!” Dã Thanh hít mạnh một cái, gắng hết sức nuốt nước mắt vào trong.

Nhìn thấy Liễu ma ma, ánh mắt Thi Vân Lâm càng thêm rạng rỡ. Liễu ma ma không phải người bên cạnh nàng, mà là người đã theo hầu mẫu thân cả đời.

“Liễu ma ma!” Thi Vân Lâm nhanh bước tới, đưa tay đỡ lấy.

Liễu ma ma bước xuống xe, không ngừng xoa tay Thi Vân Lâm. “Được lại công chúa rồi, không uổng công vượt vạn dặm đường xa để chạy trốn.”

Dã Thanh đứng bên liên tục gật đầu, vừa khóc vừa nói: “Công chúa, chúng nô tì có thể sống sót để gặp được người, thật là may mắn!”

Thi Vân Lâm mỉm cười nói: “Chúng ta vào trong nói chuyện đi.”

Nàng đi ở giữa, một tay nắm chặt tay ma ma, một tay nắm chặt tay Dã Thanh, siết thật chặt. Thi Vân Lâm ngẩng mắt nhìn lên mặt trời ấm áp đang treo trên cao, trong lòng chợt hiểu ra đây chính là hương vị của sự mất đi rồi tìm lại được. Suốt nửa năm nay liên tục mất mát, hóa ra cũng có thể lấy lại.

“Hai người tìm đến đây bằng cách nào?” Thi Vân Lâm hỏi. Nàng rất tò mò không biết hai người họ sao lại được Kỳ Sơn Lang phái xe ngựa đến đón.

Ma ma giải thích: “Chúng nô tì một mạch đuổi theo hướng bắc, đến Túc Thành thì bị thủ thành bắt giữ. Ban đầu nô tì cũng không muốn tiết lộ thân phận, sợ phiền phức nên nói mình là dân tị nạn Tương quốc chạy loạn tới.”

Dã Thanh ấm ức nói: “Đi đến đâu cũng bị xua đuổi mắng nhiếc!”

Ma ma liếc nhìn Dã Thanh, cười nói: “Về sau bị ức hiếp quá nên cũng có ý buông xuôi. Dã Thanh chống nạnh mắng lớn, tự xưng thân phận, nói chúng ta là người thân tín bên cạnh Hoàng hậu, công chúa, bọn thủ thành các ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

Dã Thanh hơi sợ, giọng trầm xuống, lí nhí nói: “Công chúa dạy… không được quá hèn nhát, phải có khí phách!”

Từ giọng điệu nhẹ nhõm của họ, Thi Vân Lâm lại nghe được nỗi xót xa, có thể đoán ra lúc đó họ tuyệt vọng thế nào khi rơi vào cảnh hiểm nguy.

Thi Vân Lâm kìm nén nghẹn ngào trong cổ họng, hỏi: “Về sau thì sao?”

“Về sau thì bị bắt giam vào ngục!”

“Rồi sau đó, bọn lính canh đưa nô tì lên xe ngựa, ngày đêm tối tăm cũng không biết đi bao nhiêu ngày đường, cuối cùng đến được Kỳ Kinh. Nô tì cũng không hiểu ý đồ của bọn lính canh là gì vì mấy lần dò hỏi họ đều không đáp. Chỉ nghe từ miệng người qua đường rằng công chúa đã xuất giá…”

“Mãi đến sáng nay lại có xe ngựa đến đón, nô tì liều mạng hỏi đây là đưa chúng ta đi đâu, vị quan kia mới nói hắn là…” Dã Thanh đột nhiên sợ hãi hạ giọng: “Nói hắn là người của Kỳ Sơn Lang.”

Nàng dường như không dám nhắc đến cái tên Kỳ Sơn Lang.

“Rồi nô tì đoán ra là sắp được gặp người!”

Thi Vân Lâm đã nghe hiểu đại khái đầu đuôi câu chuyện. Trong lúc nói chuyện, ba người đã đến đại sảnh. Thi Vân Lâm vội mời họ ngồi, tự tay rót trà nóng mời họ.

“Việc này đâu cần công chúa tự tay làm?” Dã Thanh vội chạy tới giành lấy ấm trà, ngay cả Liễu ma ma cũng không chịu ngồi yên.

Thi Vân Lâm lắc đầu, kiên quyết rót trà nóng cho họ. “Hôm nay không phân biệt chủ tớ, chỉ có cuộc đoàn tụ sau khi cùng nhau trải qua sống chết mà thôi.”

Liễu ma ma và Dã Thanh nghe vậy mới không từ chối nữa, cầm chén trà uống cạn. Đã lâu lắm rồi họ không được uống ngụm nước nóng nào, hơi ấm lan tỏa khắp ngũ tạng, lập tức làm ấm cả thân thể.

Liễu ma ma hỏi: “Hoàng hậu vẫn khỏe chứ? Khi nào lão nô được gặp người?”

Thi Vân Lâm hiện lên hình ảnh mẫu thân đang bận rộn trong căn bếp chật hẹp, nàng im lặng một lát rồi nói: “Chiều nay ta sẽ cho người đưa ma ma tới gặp mẫu thân.”

“Thế thì tốt quá! Lão nô chỉ mong được gặp Hoàng hậu ngay bây giờ!”

Dã Thanh cũng nói: “Nô tì cũng muốn đi một chuyến, lạy bệ hạ và nương nương một lạy. Rồi sẽ quay về kề cận bên công chúa!”

Hựu Lục từ ngoài đi vào, đứng ở cửa thỉnh: “Phu nhân, người của Minh Từ công chúa tới, nói muốn gặp người và Đại tướng quân.”

Thi Vân Lâm biết chắc là vì chuyện con chó điên hôm nay nhưng không ngờ họ lại tới nhanh như vậy. Nàng liếc nhìn Liễu ma ma và Dã Thanh đã lấm lem bụi đường nên bảo Hựu Lục đưa hai người đi tắm nước nóng rồi thay quần áo ấm sạch sẽ.

Còn nàng thì tự mình đi tìm Kỳ Sơn Lang.

Thi Vân Lâm bước trên hành lang cong, từ xa đã thấy Kỳ Sơn Lang đứng trước hòn non bộ ở sân sau. Hắn đứng im như tượng, mắt ngước nhìn lên ngọn cây.

Thi Vân Lâm tò mò nhìn theo ánh mắt hắn nhưng cành cây kia trơ trụi chẳng có gì.

Thi Vân Lâm dừng bước, đứng dưới hành lang treo đèn lưu ly, cất giọng: “Minh Từ công chúa sai người tới rồi.”

Kỳ Sơn Lang quay lại nhìn, dưới ánh đèn lưu ly lung linh, dù đã khoác áo bông dày nhưng áo bông vẫn không thể che hết thân hình mảnh mai yếu ớt của nàng. 

Nhỏ nhắn và dịu dàng.

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang lạnh lùng, hắn bước về phía sân trước.

Thi Vân Lâm bước từng bước theo sau, nếu Kỳ Sơn Lang không cố ý chờ thì nàng khó lòng mà theo kịp bước chân hắn.

Tô công công trước kia từng phục vụ bên cạnh Kỳ Đế, sau này trở thành tâm phúc bên cạnh Minh Từ công chúa, trong cung ai nấy đều phải nể mặt. Yến tiệc thưởng mai hôm nay cũng do Tô công công đảm nhiệm mọi việc lớn nhỏ nên Minh Từ công chúa phái ông ta đích thân tới đây.

Không ai mời Tô công công vào trong nên ông ta khom lưng đứng chờ trong làn gió lạnh ngoài sân. Phía sau ông ta đi theo mấy tên tiểu thái giám, cùng mấy gánh lễ vật tạ tội.

Từ xa trông thấy Kỳ Sơn Lang, Tô công công nở nụ cười thân thiện bước tới, cung kính hành lễ quỳ lạy, đứng dậy nói: “Đại tướng quân, sự cố trong cung hôm nay khiến phu nhân sợ hãi. Đại công chúa trong lòng rất áy náy. Sự tình đã tra rõ, ngự trù hôm nay vốn định làm thịt chó, không ngờ con chó kia đột nhiên phát điên, phá tung lồng sắt gây họa.”

Tô công công lại cúi mình thi lễ với Thi Vân Lâm, nói: “Đại công chúa từ trong kho lấy ra nhiều bảo vật quý giá tặng phu nhân làm lễ tạ tội, mong phu nhân đừng vì chuyện hôm nay mà bận lòng. Đại công chúa còn nói vài hôm nữa khi trời quang, sẽ mời phu nhân tới dự tiệc, đàn ca giao hảo.”

Lời Tô công công nói với Thi Vân Lâm nhưng trong mắt chẳng có chút thành ý nào. Vừa dứt lời, ông ta lập tức nhìn về phía Kỳ Sơn Lang, chờ hắn lên tiếng.

Kỳ Sơn Lang híp mắt, trầm mặc.

Thi Vân Lâm đảo mắt nhìn Kỳ Sơn Lang, trong lòng lo lắng, hắn có hiểu lời Tô công công nói không?

Cách xử lý của Minh Từ công chúa, Thi Vân Lâm chẳng thấy bất ngờ chút nào. Chuyện này, có thể phái Tô công công tới đây đã là nể mặt lắm rồi. Bên kia đã gửi lễ tạ tội, nàng nhận, hẹn ngày tới dự tiệc thì chuyện này coi như xong.

Chỉ là Thi Vân Lâm rất hiểu vị trí của mình, Kỳ Sơn Lang không nói, nàng cũng sẽ không lên tiếng.

Sự im lặng của Kỳ Sơn Lang khiến cả sân rơi vào tĩnh lặng.

Nhưng Kỳ Sơn Lang không im lặng lâu.

“Ngươi lại đây.” Kỳ Sơn Lang lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô công công.

Thi Vân Lâm hơi ngạc nhiên nhìn Kỳ Sơn Lang. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hắn đã hiểu được đống lời của Tô công công?

Tô công công ôm vạt áo dài, khom lưng bước tới gần Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang bỗng nhiên giơ chân đá mạnh vào đầu gối của Tô công công. Một tiếng xương gãy vang lên, Tô công công hét lên một tiếng rồi ngã vật xuống đất.

Thi Vân Lâm giật mình, vô thức lùi lại nửa bước.

Những tiểu thái giám đi theo hoảng hốt chạy tới định đỡ dậy nhưng chưa tới gần đã khiếp sợ ngước nhìn Kỳ Sơn Lang, rồi đồng loạt lùi lại.

Tô công công co rúm người rên rỉ đau đớn. Kỳ Sơn Lang bước lên nửa bước, chân hắn đạp lên đầu gối Tô công công, từ từ dùng lực, những mảnh xương gãy dần vỡ vụn, tiếng xương nứt răng rắc vang vào tai mọi người lại lớn như tiếng sấm dậy.

Tô công công ngước nhìn Kỳ Sơn Lang, ánh sáng ngược chiếu vào mắt khiến hắn không thể nhìn rõ biểu cảm của đối phương. Nỗi sợ hãi cái chết như một luồng khí lạnh bò dọc sống lưng Tô công công giữa một buổi trưa nắng ấm.

Kỳ Sơn Lang nhìn xuống với ánh mắt khinh miệt, lạnh lùng phán: “Tra lại.”

Đây không phải kết quả Kỳ Sơn Lang muốn, Tô công công cũng chẳng phải người hắn muốn gặp. Trong từ điển của Kỳ Sơn Lang, không bao giờ có khái niệm tạm tha lần sau tính tiếp.

Hắn không đọc sách, vốn từ cũng ít ỏi, “khoan dung” là hai chữ hắn vĩnh viễn không thể thấu hiểu.

Kỳ Sơn Lang nhấc chân khỏi người Tô công công, quay đầu liền thấy Thi Vân Lâm đang nhìn mình với ánh mắt sợ hãi.

Sợ ta ư? Kỳ Sơn Lang khẽ cười. 

Hắn bước tới, khi đi ngang qua Thi Vân Lâm thì tùy ý véo nhẹ má nàng. Da mặt nàng hơi lạnh, đầu ngón tay hắn lại véo nhẹ thêm một cái nữa.

Tô công công gãy một chân, được khiêng về bẩm báo.

Minh Từ công chúa vừa thấy tình cảnh ấy liền biết chuyện đã hỏng. Nàng hoảng hốt ngã ngửa vào ghế, giọng lạnh băng hỏi: “Chuyện con chó điên đó, ngươi rốt cuộc có biết hay không?”

Tô công công vừa thoát chết, đâu dám cứng đầu nữa, vừa khóc vừa nói: “Điện hạ, nô tài… nô tài cũng không ngờ chuyện lại nghiêm trọng thế…”

Hắn phụ trách yến tiệc hôm nay, nếu Thái tử phi muốn làm gì mà không báo trước thì khó lòng thành công.

“Ngươi đúng là đồ ngu!” Minh Từ công chúa giận dữ đập bàn.

Ma ma bên cạnh lo lắng nói: “Kỳ Sơn Lang không hài lòng. Tô công công tuy là người cũ nhưng…”

Tô công công sợ hãi vô cùng, liên tục khóc lóc cầu xin Minh Từ công chúa đừng giao hắn cho Kỳ Sơn Lang nữa.

“Ngươi tưởng một tên nô tài có thể dập tắt chuyện này sao? Năm xưa Thái tử cưỡng bức nữ binh bên cạnh Kỳ Sơn Lang, hắn đã dám xông vào Đông Cung vung đao chém Thái tử. Vẫn chưa chịu nhớ bài học, hôm nay lại còn muốn hại cả phu nhân của hắn!” Minh Từ công chúa tức giận hét lên.

“Vậy… xin mời Thái tử phi đến bàn bạc một chút?”

Minh Từ công chúa suy nghĩ một lát, nói: “Mời Thái tử đến gặp ta một chuyến.”

Bị một bề tôi ép bức, trong lòng Minh Từ công chúa cũng uất ức, nhưng nàng có thể làm gì? 

Năm xưa nếu không có Kỳ Sơn Lang xuất hiện kịp thời, thì Kỳ đã chung số phận với Mẫn, Tương rồi. Không nói chuyện xưa, chỉ nói hiện tại. Nếu hôm nay Kỳ Sơn Lang cởi giáp thì ngay ngày mai Lỗ quốc sẽ lập tức xuất binh!

Bên này đang đầu tắt mặt tối, bên kia Thi Vân Lâm lại vô cùng vui vẻ.

Hôm nay Thi Vân Lâm thực sự bị Kỳ Sơn Lang dọa sợ, nhưng rốt cuộc cũng không phải là xương nàng gãy nên nỗi sợ hãi cũng chỉ thoáng qua. Đến khi màn đêm buông xuống, nàng vẫn đắm chìm trong niềm vui đoàn tụ với Dã Thanh và Liễu ma ma.

Sau khi tắm rửa, nàng ngồi trước gương vấn tóc, vui vẻ ngân nga khúc hát quê nhà.

Cho đến khi Kỳ Sơn Lang đẩy cửa bước vào.

Thi Vân Lâm quay đầu, lúc này mới tỉnh khỏi niềm vui, giật mình nhận ra trời đã tối. Nàng luôn rất sợ bóng đêm, bởi mỗi đêm dài đều là sự dày vò khốn cùng.

Kỳ Sơn Lang khóa cửa sau lưng, ngón tay dài với lên cổ lột bỏ áo ngoài. Hắn vừa đi về phía Thi Vân Lâm vừa cởi áo. Thi Vân Lâm hoảng hốt quay mặt đi, nàng không dám nhìn thân thể Kỳ Sơn Lang.

Khi Kỳ Sơn Lang đứng trước mặt nàng, với tay định lột áo Thi Vân Lâm. Nàng chợt nhớ đến những bộ quần áo đã bị hắn xé rách. 

Nàng đâu có nhiều quần áo để hắn xé như vậy…

Nàng vội vàng ôm lấy tay Kỳ Sơn Lang, ngửa khuôn mặt nhỏ bé đáng thương nhìn hắn, giọng yếu ớt nỉ non: “Để ta tự cởi.”

Ánh mắt Kỳ Sơn Lang thoáng dừng lại.

[Tác giả có lời muốn nói]

Kỳ Sơn Lang: Phu nhân chủ động như vậy, chẳng lẽ là thích ta???

Bình luận

Gửi phản hồi