MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 18

Kỳ Sơn Lang liền buông tay ra.

Thi Vân Lâm nhíu mày, trong lòng lại hơi hối hận. Nàng cúi đầu, liếc nhìn bộ y phục trên người mình, bỗng chốc không biết phải bắt đầu từ đâu. Nàng lần lữa mãi mới đặt tay lên dải áo, hai tay nắm lấy hai đầu dải vải rủ xuống, chậm rãi quấn một vòng quanh ngón trỏ thon trắng, kéo cũng không được mà không kéo cũng chẳng xong.

Trong đầu nàng không ngừng nghĩ ngợi lung tung. 

Phải cởi đồ ở đây sao? Rồi sau đó thì sao nữa? Cởi xong rồi cứ thế đi đến giường sao? Nàng không thể nào thoải mái như Kỳ Sơn Lang, cứ thế khỏa thân đi lại, thật quá mất thẩm mỹ!

Hay đi đến giường rồi mới cởi? Nhưng Kỳ Sơn Lang đứng ngay trước mặt nàng, chân hắn áp sát vào đầu gối nàng. Nàng lại không muốn đẩy hắn ra.

Nghĩ vậy, Thi Vân Lâm khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt liếc về phía giường.

Kỳ Sơn Lanh nhìn thấy hành động nhỏ của nàng, hắn cúi người trực tiếp bế Thi Vân Lâm lên, ôm nàng đi về phía giường rồi ném nàng lên giường. Hắn ngồi xuống một bên, hiếm hoi kiên nhẫn chờ đợi.

Cái cớ lần lữa mà Thi Vân Lâm vắt óc nghĩ ra đã không còn, nàng khẽ ngước mắt nhìn Kỳ Sơn Lang, nói nhỏ: “Chúng ta nói chuyện đi?”

Kỳ Sơn Lang nhíu mày.

Nói chuyện? Hắn ghét nhất là nói chuyện.

Thi Vân Lâm nhỏ giọng bổ sung: “Chúng ta chưa từng thật sự trò chuyện với nhau…”

Kỳ Sơn Lang im lặng một chút, ngả người ra sau, đổi tư thế thoải mái dựa vào thành giường, mở miệng: “Nàng nói đi.”

Mắt Thi Vân Lâm sáng lên, nàng vội vàng ngồi ngay ngắn đối diện Kỳ Sơn Lang. Tư thế vừa thay đổi, thân hình Kỳ Sơn Lang lập tức hiện rõ trước mắt nàng. Thi Vân Lâm thực sự không muốn nhìn thân thể hắn, quá xấu xí và đáng sợ! Nàng kéo tấm chăn bên cạnh đắp lên người Kỳ Sơn Lang rồi lí nhí: “Sợ ngài lạnh…”

Kỳ Sơn Lang không có phản ứng gì, chỉ có đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, chờ nàng nói. Không biết có phải là ảo giác của Thi Vân Lâm không nhưng nàng luôn cảm thấy đôi mắt Kỳ Sơn Lang trong đêm càng thêm sáng rực.

Thi Vân Lâm thực sự có đôi lời muốn nói với Kỳ Sơn Lang, chính xác hơn là nàng lo lắng về phong cách hành sự của hắn. Nàng không quan tâm đến sống chết của Kỳ Sơn Lang nhưng nếu hắn chết, nàng cũng không thể sống. Dù là nàng hay gia quyến phía sau, hiện tại đều phải nương tựa vào Kỳ Sơn Lang.

Chuyện trong cung hôm nay khiến lòng nàng không vui nhưng nàng biết co biết duỗi, hiểu rõ cảnh ngộ của mình, tạm thời chưa muốn đẩy sự việc đi xa. Nàng có thể theo Kỳ Sơn Lang lên núi Kỳ nhưng những người thân còn lại ở ngõ Trường Thanh thì sao? Thân phận và hoàn cảnh của họ còn khó khăn hơn nhiều.

“Những lời Tô công công nói hôm nay, ngài… có hiểu không?” Thi Vân Lâm nói chậm rãi, thận trọng dò xét, vừa sợ câu hỏi này xúc phạm hắn, lại lo nói vòng vo hắn sẽ không hiểu.

Kỳ Sơn Lang suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không nghe.”

Trên đời này không có nhiều người nói chuyện đáng để hắn lắng nghe. Việc đối diện với một tên nô bộc đã không phải kết quả hắn muốn, huống chi là kiên nhẫn nghe Tô công công nói nhảm.

Thi Vân Lâm bắt đầu phiền muộn. Nàng nhíu mày, đột nhiên không biết bắt đầu từ đâu, càng không biết dùng ngôn từ ngắn gọn thế nào. Lớn lên trong thâm cung, nàng đã quen với cách nói chuyện vòng vo.

Nhưng Kỳ Sơn Lang lại hiểu Thi Vân Lâm đang lo lắng điều gì, hắn nói: “Nàng là đồ vật của ta.”

Thi Vân Lâm thầm nghĩ “Ta là người chứ không phải đồ vật.”, nhưng nàng cũng đã hiểu sự nghèo nàn ngôn từ của Kỳ Sơn Lang nên chỉ cần hiểu ý hắn là đủ, không so đo cách dùng từ.

Nàng nói: “Nhưng kết thù với hoàng thất sẽ không có kết cục tốt đâu.”

Kỳ Sơn Lang nhìn nàng không nói.

Thi Vân Lâm chưa bao giờ cảm thấy mình vụng về như hôm nay, nàng sốt ruột: “Đợi khi tìm được người thay thế ngài, hoàng thất sẽ giết ngài đó!”

Kỳ Sơn Lang vẫn không có phản ứng gì, chăm chú nhìn nàng.

Thấy hắn không phản ứng, Thi Vân Lâm không rõ lời mình nói Kỳ Sơn Lang có hiểu hay không. Nàng không thể hiểu nổi tại sao một người điều binh khiển tướng như thần lại có thể ngốc nghếch đến vậy ở những phương diện khác. Nàng thở dài buông xuôi: “Ngài cứ ngang ngược như vậy, sẽ không thể an hưởng tuổi già đâu…”

Kỳ Sơn Lang cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt, hắn ngẩng mắt lên, đôi đồng tử đen nhánh pha lẫn một tia sát khí, giọng hắn lạnh băng: “Chết già, là một sự sỉ nhục.”

Thi Vân Lâm ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ý hắn nói gì.

“Phụ mẫu và huynh đệ của ta không một ai chết già nhục nhã trong hang ổ cả.” Kỳ Sơn Lang nhếch một bên khóe môi, nở một nụ cười kiêu ngạo ngang tàng.

Thi Vân Lâm càng thêm bối rối. Chẳng phải hắn vốn là kẻ không cha không mẹ sao? Sao giờ lại có cả phụ mẫu và huynh đệ?

Nàng tuyệt vọng nhận ra rằng những lời nàng nói, Kỳ Sơn Lang chỉ tiếp thu chậm hơn một chút, nếu hắn muốn hiểu thì sẽ hiểu được, nhưng những lời Kỳ Sơn Lang nói, nàng lại hoàn toàn không thể lĩnh hội được.

Kỳ Sơn Lang tiếp tục buông ra một câu khiến Thi Vân Lâm không hiểu nổi: “Ta đã sống quá lâu rồi.”

Thi Vân Lâm chớp chớp mắt, không nhịn được đưa ánh mắt quan sát gương mặt Kỳ Sơn Lang. Dù ngày hay đêm, nàng dường như chưa từng thực sự chăm chú ngắm nhìn ngũ quan của hắn. Vì câu nói này của hắn, Thi Vân Lâm nhìn kỹ hắn hơn, nhưng càng nhìn nàng càng không đoán được tuổi tác của hắn.

Trong khoảnh khắc, Thi Vân Lâm chợt nhớ đến những truyện ký từng đọc. Trong truyện, người sói sống hàng trăm tuổi, ngày thường mang hình dáng con người, đến đêm trăng tròn thì mắt biến thành màu đỏ của máu, tru lên một tiếng rồi hóa thành thân sói dưới ánh trăng!

Hắn nói mình lớn tuổi, đôi mắt hắn quả thật đôi khi biến đổi màu sắc…

Thi Vân Lâm đột nhiên run lên, khuôn mặt nhỏ tái nhợt đi. Đôi môi bị nàng cắn đỏ lên, trên gương mặt trắng bệch nhỏ nhắn lại trở nên rực rỡ yêu kiều, khêu gợi đến nao lòng.

Kỳ Sơn Lang chăm chú nhìn đôi môi Thi Vân Lâm, không kìm được mà đưa tay ra, lòng bàn tay nâng mặt nàng lên buộc nàng ngửa mặt. Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi ấy, lặp đi lặp lại nhiều lần.

Hắn gần như nắm lấy cái cổ nhỏ của Thi Vân Lâm, kéo nàng đến trước mặt. Hắn tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, khi hơi thở đan xen, Thi Vân Lâm đột nhiên căng cứng người.

Thi Vân Lâm luôn rất sợ đôi mắt biến đổi màu sắc của Kỳ Sơn Lang, mỗi đêm nàng đều nhắm chặt mắt, tự lừa dối bản thân không dám nhìn. Thế nhưng lúc này nàng lại mở to đôi mắt, vì quá kinh ngạc mà quên cả việc nhắm mắt.

Khoảng cách gần lại dường như báo hiệu nụ hôn của Kỳ Sơn Lang sắp đáp xuống. Điều này khiến Thi Vân Lâm kinh ngạc, bởi Kỳ Sơn Lang chưa từng hôn nàng bao giờ, hắn luôn xông thẳng vào việc chính mà chẳng màng gì đến thứ gọi là dịu dàng.

Đôi môi hai người gần như chạm nhau thì Kỳ Sơn Lang chớp mắt, hắn đột nhiên hít mạnh một hơi, rồi đẩy Thi Vân Lâm ra xa.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng rồi hỏi: “Còn gì muốn nói không?”

Thi Vân Lâm xoa xoa cần cổ bị bóp đau, ngây người nhìn Kỳ Sơn Lang. Trong động tác hít ngửi quen thuộc vừa rồi của hắn, trong đầu nàng bỗng chợt lóe lên ý tưởng, hiểu ra ý nghĩa những lời Kỳ Sơn Lang vừa nói!

Phụ mẫu, huynh đệ trong lời hắn nói chính là bầy sói, tất cả đều chết trong chiến đấu. Tuổi thọ của sói chỉ vỏn vẹn hơn mười năm, thậm chí còn ngắn hơn vì tử trận. Những con sói nuôi hắn lớn, những con sói cùng hắn trưởng thành, thậm chí con của những con sói cùng lớn lên với hắn, có lẽ đều không còn nữa.

Những năm tháng hắn sống giữa loài người, lẽ nào hắn vẫn tự coi mình là một con sói tự do hiếu chiến sao?

Thi Vân Lâm buột miệng: “Ngài không coi mình là người!”

Kỳ Sơn Lang nhíu mày, bối rối một chút, dò hỏi ý nàng: “Nàng đang chửi ta?”

“Không không…” Thi Vân Lâm vội vàng khoát tay: “Không phải ý đó!”

Kỳ Sơn Lang không truy cứu sâu, cũng hết kiên nhẫn. Đêm nay hắn đã nói quá nhiều, hao tổn quá nhiều tâm sức để nghe người khác nói nhảm. 

Mệt mỏi vô cùng.

Hắn đứng dậy đồng thời đẩy ngã Thi Vân Lâm. Nàng chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng áo xé rách. Thi Vân Lâm lập tức tiếc nuối bộ y phục này vẫn không giữ được, nhưng chẳng mấy chốc nàng không còn tâm trí nào để tiếc một bộ quần áo nữa.

Trong một khoảnh khắc Thi Vân Lâm vô tình mở mắt, nhìn thấy đôi mắt màu trắng xám của Kỳ Sơn Lang, nàng lập tức nhắm nghiền lại, không dám mở ra nữa.

Trong cơn mê man hỗn độn sau đó, Kỳ Sơn Lang cúi người áp sát, ghé vào tai nàng nói: “Ngày mai, chúng ta về nhà.”

Lúc này, Thi Vân Lâm vẫn chưa thể hiểu ý nghĩa của từ “chúng ta” trong lời Kỳ Sơn Lang. Nàng kiệt sức chìm vào chăn gấm, mơ màng đưa tay sờ lên bụng nhỏ của mình.

Nghe nói nước chảy đá mòn.

Thi Vân Lâm có chút sợ hãi, sợ rằng một ngày nào đó bụng nàng sẽ bị đâm thủng một lỗ.

Tuyết lớn rơi lặng lẽ từng bông, dưới màn đêm che phủ, khoác lên vạn vật trong đất trời một tấm áo trắng tinh.

_

Đông Cung. 

Y Thư Trân trên người chỉ mặc một chiếc yếm, quỳ gối trước mặt Tề Gia Trí. Roi trong tay hắn quất xuống, để lại một vết thương khác trên cánh tay nàng.

Tề Gia Trí ném roi xuống đất, đá một cước vào vai nàng, nghiến răng nói: “Ngươi dám dùng một con chó điên để cắn thê tử của ai? Hắn là Kỳ Sơn Lang, là một con sói điên không màng tính mạng chỉ để trả thù! Ta thấy ngươi thật sự mất trí rồi!”

Y Thư Trân ngã sóng soài trên đất, trong lòng đáp lại: “Ta thật sự đã điên rồi, từ khi hoàng huynh tử trận, phải hòa thân gả cho ngài thì ta đã điên rồi.”

Tề Gia Trí chưa hả giận, nhặt roi lên lại quất vào Y Thư Trân. Roi trúng vào mặt nàng, da thịt lập tức rách nát.

Tề Gia Trí sững lại, quát mắng: “Đồ ngu ngốc, sao không biết che mặt lại?”

Y Thư Trân im lặng. Nàng thật sự đã mệt mỏi, không muốn tiếp tục diễn trò cùng Thái tử nữa. Ai có thể biết được thân thể dưới gương mặt cao quý tinh xảo kia đã sớm chi chít thương tích?

Y Thư Trân giấu đi ánh mắt căm ghét với Thái tử, khẽ nói: “Kỳ Sơn Lang chống đối điện hạ khắp nơi, thần thiếp chỉ muốn giúp điện hạ trút giận…”

“Ha!” Tề Gia Trí cười lạnh: “Đừng tưởng ta không biết mối thù riêng của ngươi. Đừng có ăn nói cao thượng như vậy!”

Hắn ngồi xổm xuống, túm tóc Y Thư Trân để nhìn vết thương trên mặt nàng, hỏi: “Ngươi có biết thê tử đại diện cho điều gì không?”

Y Thư Trân lắc đầu.

“Là thể diện.” Tề Gia Trí dùng roi vỗ vào mặt nàng, rõ ràng vẫn giận vì nàng không che mặt lúc nãy.

“Ngươi là thể diện của bổn cung, muội muội của kẻ thù ngươi giờ là thể diện của Kỳ Sơn Lang. Đừng động vào nữ nhân đó nữa.” Ánh mắt Tề Gia Trí âm trầm: “Đích thân đi tạ lỗi đi, cho dù có phải làm chó cũng phải hoà hảo mối quan hệ với thê tử của hắn.”

Trong lòng Y Thư Trân đầy phẫn hận nhục nhã nhưng buộc phải gật đầu.

Tề Gia Trí buông tay, Y Thư Trân đứng dậy bước ra ngoài.

“Khoan đã.” Tề Gia Trí mệt mỏi dựa vào lưng ghế: “Chữa lành vết thương trên mặt rồi hãy đi.”

Tề Gia Trí bực bội kéo cổ áo. Phụ hoàng từng nói rằng thanh đao sắc bén nhất chính là thanh đao dễ dùng nhất, giờ đây hắn đã thấm thía nhưng đã muộn.

Kỳ Sơn Lang chính là thanh đao dễ dùng ấy. Nếu thời gian quay ngược, hắn sẽ không đối đầu trực tiếp với Kỳ Sơn Lang nữa.

Tề Gia Trí muốn quyền thế địa vị, muốn vinh hoa phú quý, muốn trường thọ trăm năm.

Nhưng Kỳ Sơn Lang lại chẳng muốn gì cả.

Đó là một kẻ không có điểm yếu. Giết hắn chỉ khiến con quái vật ấy phấn khích đón nhận cái chết mà thôi.

Nếu thời gian quay ngược lại, hắn sẽ trở thành người cầm đao khôn ngoan, duy trì mối quan hệ hữu hảo, đợi đến khi thiên hạ ổn định mới trừ khử thanh đao này.

Nhưng giờ đã muộn rồi…

Thân phận Thái tử Đông cung đặt hắn vào thế không thể cúi đầu trước Kỳ Sơn Lang, chỉ có thể cứng rắn đối đầu với hắn mãi mãi.

Hơn nữa, hắn thực sự căm ghét Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang gần như hủy hoại tất cả của hắn. Nghĩ đến những thứ Kỳ Sơn Lang đã phá hủy, Tề Gia Trí giận đến run người, tức đến mức toàn thân run rẩy.

Mãi sau, Tề Gia Trí mới bình tĩnh lại. Hắn lấy khăn lau mồ hôi trên trán do tức giận mà ra, lớn tiếng ra lệnh: “Sáng mai chuẩn bị xe, ta sẽ đến phủ của Triệu lão tướng quân.”

Vị Triệu lão tướng quân này chính là người đã đưa Kỳ Sơn Lang xuống núi Kỳ, cũng là người trao ấn soái của Đại Kỳ cho Kỳ Sơn Lang.

Sáng hôm sau, ánh bình minh phủ lên tuyết trắng một lớp ánh sáng dịu dàng.

Thi Vân Lâm ngồi trên giường, mắt đỏ hoe, mím môi đầy ấm ức.

Nàng vừa hiểu ra ý nghĩa câu “Chúng ta, về nhà” tối qua của Kỳ Sơn Lang. 

Chúng ta, nghĩa là chỉ có nàng và ta.

Không được mang theo Dã Thanh, cũng không được dẫn Hựu Lục đi cùng.

Thi Vân Lâm bỗng thấy trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ. 

Núi Kỳ ngàn dặm hoang vu không bóng người, chỉ có Kỳ Sơn Lang và nàng. Trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng kinh hãi khi bị ức hiếp đến mức kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Nàng ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đẫm lệ ngước nhìn Kỳ Sơn Lang đứng trước mặt, không kịp kéo chăn che thân, chỉ kịp đưa tay nắm lấy vạt áo hắn. 

Chưa kịp mở miệng, nước mắt đã rơi.

Bình luận

Gửi phản hồi