Nước hồ lạnh lẽo tuôn ra từ kẽ tay Thi Vân Lâm, nàng không ngừng run rẩy, ngay cả nước trong tay cũng không giữ nổi.
Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang bước nhanh về phía này, trong lòng nàng vô cùng hoảng hốt. Nàng chờ Kỳ Sơn Lang hỏi nàng đang làm gì nhưng với tính cách kiệm lời của Kỳ Sơn Lang thì tất nhiên hắn sẽ không hỏi.
Hắn sải bước vào làn nước làm cho nước hồ bắn tung tóe. Hắn nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của Thi Vân Lâm nhấc lên, vác nàng trên vai rồi quay người đi.
Đầu Thi Vân Lâm lơ lửng, nước trên mặt chảy ngược vào mắt làm mắt nàng cay xè muốn khóc.
Kỳ Sơn Lang nhảy vài bước lên nhà cây, đem Thi Vân Lâm trên vai ném xuống giường.
Căn nhà cây chật hẹp rung lên, Thi Vân Lâm vội đưa tay ra đỡ.
Nàng vừa ngồi vững thì cổ chân đã bị Kỳ Sơn Lang nắm lấy. Hắn dùng sức trực tiếp kéo Thi Vân Lâm lại gần. Kỳ Sơn Lang gần như không cho Thi Vân Lâm bất kỳ cơ hội phản kháng nào đã lột bỏ quần áo ướt trên người nàng.
Cuối cùng Kỳ Sơn Lang cũng buông nàng ra, Thi Vân Lâm theo bản năng lùi lại, dựa lưng vào vách nhà cây. Kỳ Sơn Lang ngồi bên ngoài giường hẹp, cúi người lấy khăn bông từ trong rương ra rồi ném về phía Thi Vân Lâm.
Lực đạo của hắn có chút mạnh làm cho Thi Vân Lâm sợ đến mức co rụt vai lại.
Kỳ Sơn Lang quay lưng về phía nàng nên Thi Vân Lâm không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nàng vừa cẩn thận nhìn trộm bóng lưng hắn vừa cầm khăn chậm rãi lau nước trên người.
Dù đã lau khô nước trên người nhưng Thi Vân Lâm cố tình không lau tóc ướt.
Bệnh tật khó chịu thì sao chứ? Khó chịu cũng không bằng bị hắn khi dễ cả đêm. Nàng chỉ là đang chọn điều ít tệ hơn mà thôi.
Kỳ Sơn Lang đột nhiên quay người lại, bàn tay nắm lấy cổ Thi Vân Lâm, gáy Thi Vân Lâm bị ép sát vào vách gỗ, nàng bị bắt ngửa mặt nhìn hắn.
Lực đạo trong tay Kỳ Sơn Lang ngày càng nặng làm cho Thi Vân Lâm gần như không thở nổi. Thi Vân Lâm kinh hãi nhìn vào mắt Kỳ Sơn Lang, trơ mắt nhìn đôi mắt hắn dần dần biến thành màu xanh lam thẫm, màu xanh hôm nay còn xanh hơn cả những đêm dài trước đây.
Kỳ Vân Sơn từng nói chỉ có hai lý do khiến mắt hắn đổi màu. Rõ ràng, lúc này mắt hắn đổi màu vì tức giận.
Thi Vân Lâm sợ hãi đưa hai tay ôm lấy cổ tay Kỳ Sơn Lang, muốn đẩy lùi sự khống chế của hắn nhưng lại không thể lay động hắn dù chỉ một chút. Thi Vân Lâm càng lúc càng khó thở, nỗi sợ cái chết khiến cho nước mắt nàng dâng lên nhanh chóng.
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm vào làn nước mắt trong mắt Thi Vân Lâm rồi đột nhiên buông tay.
Hắn quay người cầm lấy quần áo của Thi Vân Lâm trong rương ném cho nàng, sau đó hắn trực tiếp nằm xuống bên ngoài giường hẹp. Hắn nhắm mắt lại, để giấu đi đôi mắt màu xanh lam, đồng thời cũng để giấu đi cơn giận không thể kìm nén trong lòng.
Thi Vân Lâm còn sợ hãi, nàng thở hổn hển, e dè nhìn Kỳ Sơn Lang, không hiểu vì sao hắn đột nhiên tức giận. Đợi một chút cho hô hấp hồi phục, lồng ngực không còn khó chịu nữa thì nàng mới mặc quần áo vào.
Giường rất nhỏ, phần lớn bị Kỳ Sơn Lang chiếm giữ, Thi Vân Lâm không dám làm phiền hắn nữa nên động tác mặc quần áo vô cùng cẩn thận.
Sau khi mặc quần áo xong, nàng lại áp sát vào tường, run rẩy nằm xuống. Nàng mở to mắt, đến nháy mắt cũng không dám vì sợ rằng giây tiếp theo hắn lại đột nhiên vươn tay muốn bóp chết nàng!
Không biết đã qua bao lâu, động vật trong núi rừng cũng đã dần yên tĩnh lại, đầu Thi Vân Lâm ngày càng nặng, nàng từ từ ngủ thiếp đi.
Khi ngủ, lông mi của nàng vẫn còn ướt. Có nước hồ băng giá, cũng có những giọt nước mắt tủi thân.
Mà lúc này, Thi Nghiên Niên vẫn còn ở núi Kỳ.
Đường núi Kỳ ban ngày đã khó đi, huống chi là vào ban đêm. Hắn ngồi trên một tảng đá cô độc, nhìn vầng trăng đang bị bóng mây che khuất mà khẽ thất thần.
Bóng dáng Thi Vân Lâm cứ quanh quẩn trong đầu hắn, hắn xua đi cảnh tượng khó xử hôm nay hiện lên trong đầu, cố gắng hồi tưởng lại những chuyện đã qua.
Trong hồi ức của hắn, nàng luôn mỉm cười ngọt ngào. Nàng có sự kiêu hãnh của một công chúa, cũng có sự nũng nịu yếu đuối của một tiểu cô nương. Nàng kiêu ngạo, nàng ngọt ngào, nàng dịu dàng, nàng luôn mang trong mình những ý tưởng mới lạ…
Ở mọi phương diện, nàng tạo thành một hình ảnh vô cùng sống động, khắc sâu trong lòng Thi Nghiên Niên.
Từ khi nào mà hắn phát hiện ra mình đối với nàng không chỉ là tình huynh muội?
Là lúc Châu Trạch Minh hủy hôn sao?
Vốn tính tình ôn hòa, hắn lần đầu tiên không kìm nén được cơn giận mà đánh người. Hắn sợ nhìn thấy Thi Vân Lâm ủy khuất, hắn không chịu nổi cảnh Thi Vân Lâm rơi lệ. Dù đôi khi nàng cố tình làm ra vẻ mếu máo cầu xin hắn điều gì đó thì hắn cũng không chịu nổi.
Không, không phải lúc đó.
Lẽ ra phải là sớm hơn…
Vào một buổi chiều dịu dàng ấm áp, vào một khoảnh khắc vô tình nào đó, một hạt giống thuộc về nàng đã nhẹ nhàng rơi vào lòng hắn.
Thi Nghiên Niên thậm chí còn nghĩ, có lẽ kiếp trước, hay kiếp trước nữa, họ đã quen biết nhau.
Những đám mây dày đặc mượn bóng đêm che đậy chậm rãi di chuyển, cho đến khi che kín cả vầng trăng, tầm nhìn đột nhiên tối sầm lại.
Giống như tất cả thiên địa của Thi Nghiên Niên tối sầm lại trong sự bất lực.
Oán hận sao? Cũng không hẳn.
Thi Nghiên Niên chưa từng biết oán hận. Quá khứ không thể thay đổi nhưng tương lai lại có thể hướng về phía tốt đẹp hơn nhờ nỗ lực của hiện tại.
Khi một vệt sáng trắng như bụng cá xuất hiện ở chân trời, Thi Nghiên Niên bừng tỉnh khỏi những hồi ức quá đỗi tốt đẹp. Hắn đứng dậy, nhưng vì ngồi suốt đêm nên đột nhiên choáng váng, suýt ngã.
Trước khi quay người xuống núi, Thi Nghiên Niên luyến tiếc nhìn lại lần cuối.
Không có thời gian để luyến tiếc, hắn phải tranh thủ thời gian để dọn sạch gai góc.
Thi Vân Lâm đổ bệnh như ý nàng muốn. Khi nàng mở mắt ra, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, mí mắt nặng trĩu, ngay cả động tác mở mắt đơn giản cũng khiến mắt nàng đau rát.
Nàng yếu ớt nhìn quanh, trong căn nhà trên cây chỉ có một mình nàng, không thấy bóng dáng Kỳ Sơn Lang đâu. Nàng rất khát nhưng bên cạnh lại không có nước, người lúc nóng lúc lạnh, khó chịu vô cùng.
Nàng nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ sâu, lần nữa mở mắt ra, trong căn nhà trên cây vẫn chỉ có một mình nàng.
Mi mắt Thi Vân Lâm khẽ rung động, nàng chống đỡ muốn ngồi dậy nhưng lại vô lực nằm xuống. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ đang mở thì chợt nhìn thấy ánh hoàng hôn.
Chẳng lẽ nàng ngủ mê mệt đến giờ này rồi sao?
Nàng muốn giả bệnh để tránh sự đụng chạm của Kỳ Sơn Lang nhưng nàng không muốn bệnh chết!
Nghĩ đến lúc ngủ thiếp đi Kỳ Sơn Lang muốn bóp cổ nàng thì Thi Vân Lâm bắt đầu sợ hãi, Kỳ Sơn Lang sẽ không bỏ đi chứ? Vứt bỏ nàng một mình trong thâm sơn? Hơn nữa còn là lúc nàng đang sốt cao bệnh tật như vậy.
Thi Vân Lâm bắt đầu hoảng sợ.
Không được, nàng không thể chết bệnh ở đây!
Nàng lại chống đỡ ngồi dậy, cố nén cơn choáng váng, nhắm mắt lại một lúc lâu rồi mới yếu ớt đứng dậy, lảo đảo đi đến bên cửa. Nàng gắng sức đẩy cánh cửa cây ra, nhìn xuống không thấy đống lửa nào đang cháy thì lòng nàng lạnh đi một nửa.
E rằng Kỳ Sơn Lang thật sự đã đi rồi.
Nàng khó nhọc men theo thang gỗ đi xuống, mỗi bước chân đều run rẩy dữ dội. Cuối cùng, khi đặt chân xuống đất, chân cẳng mềm nhũn khiến cho Thi Vân Lâm ngã ngồi xuống đất. Nàng cố gắng di chuyển một chút, lưng dựa vào thân cây, yếu ớt thở hổn hển để lấy lại sức.
Kỳ Sơn Lang đứng dậy, đi về phía Thi Vân Lâm.
Trong tầm mắt của Thi Vân Lâm xuất hiện một đôi giày đen. Nàng khẽ sững sờ, chậm rãi ngẩng mặt lên nhìn Kỳ Sơn Lang đang chìm trong bóng tối bao quanh.
Kỳ Sơn Lang đương nhiên không đi, hắn chỉ là không nhóm lửa. Hắn không có thói quen ăn uống hàng ngày, cũng không cần ánh lửa để soi sáng.
Kỳ Sơn Lang ngồi xổm xuống trước mặt Thi Vân Lâm, nhìn khuôn mặt tái nhợt và đôi môi nứt nẻ của nàng.
Cảm giác bị bóp nghẹt đến khó thở vẫn còn rõ ràng như vậy, Thi Vân Lâm sợ hãi nhìn Kỳ Sơn Lang. Bản năng sinh tồn khiến nàng chủ động kéo lấy tay áo của Kỳ Sơn Lang. Nàng mở miệng, giọng nói yếu ớt khàn đặc: “Sao ngài lại muốn bóp chết ta?”
“Ta không hiểu…Kỳ Sơn Lang, ngài làm sao vậy?”
Ánh mắt Kỳ Sơn Lang nhìn xuống, dừng lại trên những ngón tay Thi Vân Lâm đang nắm chặt góc áo của hắn. Hắn lại từ từ ngẩng mắt lên, nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm, cất lời: “Ta nghe thấy rồi.”
Hắn nghe thấy gì rồi? Thi Vân Lâm ngẩn ra, rồi kinh hoàng nhận ra hắn đã nghe thấy cuộc nói chuyện của nàng và Thi Nghiên Niên!
Sao có thể! Lúc đó hắn rõ ràng đang ở rất xa kia mà!
Thi Vân Lâm nói năng lộn xộn: “Ngài…ngài nghe hiểu rồi sao? Không… ngài nghe không hiểu…”
Kỳ Sơn Lang lúc đầu quả thật nghe không hiểu lắm, suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu đại khái.
Nghe hiểu đại khái cũng đã đủ rồi.
Hắn dành cho nàng sự trung thành tuyệt đối, nàng lại đáp lại hắn bằng sự phản bội.
Kỳ Sơn Lang vĩnh viễn không chấp nhận sự phản bội. Hắn đã suy nghĩ rất lâu có nên giết nàng hay không.
Tay Thi Vân Lâm nắm vạt áo của Kỳ Sơn Lang buông thõng xuống, nàng dời mắt đi, cũng không còn biện giải nữa. Nàng cảm thấy mình đã làm tròn bổn phận của một công chúa, không thể làm gì hơn cho Tương quốc nữa. Lúc này đây, dường như nàng lại quay trở về lúc đang chạy trốn, thản nhiên phó mặc sinh tử đời mình cho số phận.
Bàn tay Kỳ Sơn Lang đột nhiên hạ xuống, Thi Vân Lâm sợ hãi nhắm mắt lại, cho rằng hắn sẽ đánh nàng nhưng lòng bàn tay hắn chỉ là đặt lên trán nàng.
Kỳ Sơn Lang quay người nhảy lên nhà cây, rồi trèo lại xuống, trong tay cầm chiếc áo choàng của Thi Vân Lâm. Hắn cứng nhắc kéo nàng dậy, khoác áo choàng lên người nàng, ngay cả mũ trùm cũng đội cho nàng.
Kỳ Sơn Lang cõng Thi Vân Lâm đi một quãng đường dài. Thi Vân Lâm nằm trên lưng hắn, một lúc lâu sau mới nhận ra đây là đường xuống núi.
Trời tối vẫn còn tuyết rơi, tuyết bay lả tả phủ đầy một vai Kỳ Sơn Lang. Thi Vân Lâm nằm trên lưng hắn, dần dần ngủ thiếp đi.
Dù đường núi có hiểm trở thế nào nhưng tấm lưng của Kỳ Sơn Lang vẫn luôn rất vững chãi.
Thi Vân Lâm ngủ say sưa, mơ hồ biết sau đó được Kỳ Sơn Lang đặt lên lưng ngựa. Gió tuyết ngày càng lớn nên nàng cảm thấy rất lạnh, nàng không kìm được quay đầu, vùi mặt vào lòng Kỳ Sơn Lang để tránh gió tuyết.
Tiếng vó ngựa vang vọng trong ngõ Trường Thanh, quấy nhiễu khoảnh khắc tối tăm nhất trước bình minh.
Kỳ Sơn Lang siết chặt dây cương, con ngựa đen hí vang một tiếng rồi dừng lại trước cửa tiểu viện.
Người trong tiểu viện từ khi đến đây, ngày ngày cẩn trọng dè dặt, nghe thấy tiếng động đều tỉnh giấc.
Thi Nghiên Niên là người tỉnh dậy đầu tiên, hắn khoác áo xuống giường, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài. Tường viện không cao, hắn có thể nhìn thấy Kỳ Sơn Lang bên ngoài viện. Trong lòng Thi Nghiên Niên kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài, chạy xuyên qua lớp tuyết dày phủ kín sân suốt đêm để mở cửa viện.
Những người khác trong tiểu viện cũng lần lượt dậy, nhao nhao từ trong nhà đi ra.
“Vân Lâm!” Thi Nghiên Niên đứng bên cạnh ngựa, muốn tiến lên nhưng không thể.
Nghe thấy tiếng ca ca, Thi Vân Lâm có chút mơ màng, là nàng sốt mê sảng sao? Sao lại nghe thấy tiếng ca ca?
“Là Vân Lâm đã về sao?” Phụ Văn Đan ngay cả áo ngoài cũng chưa kịp khoác, vội vàng chạy tới.
Kỳ Sơn Lang như không nhìn thấy những người từ tiểu viện tràn ra, hắn vẫn cúi mắt nhìn Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm mơ màng mở mắt, đập vào mắt là lồng ngực của Kỳ Sơn Lang. Gió tuyết rất lớn, nàng rất lạnh nên nàng không khỏi cúi đầu, áp mặt vào lồng ngực Kỳ Sơn Lang.
Trong lòng Thi Ngạn Đồng dâng lên điềm xấu, tạm gác lại nỗi lo cho tiểu nữ nhi, ông vội vàng nghênh đón Kỳ Sơn Lang: “Sao lại về lúc này? Gió tuyết đang lớn, Đại tướng quân mau xuống ngựa vào nhà uống một chén trà nóng đi!”
Ánh mắt Kỳ Sơn Lang luôn nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm đang nép trong lòng hắn, không liếc nhìn người khác lấy một cái.
Thi Vân Lâm nghi hoặc quay đầu, tầm mắt chậm rãi lướt qua từng người trong nhà. Nàng tỉnh táo hơn một chút, sau đó mới nhận ra Kỳ Sơn Lang đã đưa nàng về.
Nàng lại từ từ ngước mắt lên, ánh mắt chạm nhau với Kỳ Sơn Lang. Nàng không biết vì sao Kỳ Sơn Lang lại đưa nàng về nên bối rối nhìn hắn.
Kỳ Sơn Lang khẽ động môi, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại chẳng nói gì cả. Hắn rốt cuộc cũng dời ánh mắt khỏi Thi Vân Lâm, nắm lấy eo nàng, bế nàng xuống ngựa.
Thi Vân Lâm loạng choạng không đứng vững, Phụ Văn Đan vội vàng đưa tay đỡ lấy tiểu nữ nhi. Thẩm Đàn Khê và Thi Cảnh cũng chạy tới đỡ nàng.
Thi Nghiên Niên cũng muốn đi đỡ nhưng đành phải nhịn lại.
Kỳ Sơn Lang thu hồi ánh mắt, quay ngựa nghênh ngang rời đi. Móng ngựa đạp lên tuyết bay lả tả. Con đường dài trước lúc bình minh bị tuyết trắng bao phủ, bóng dáng của hắn giẫm lên tuyết, rồi lại cũng dần tan biến trong màn tuyết.
Thi Ngạn Đồng có quá nhiều nghi vấn muốn hỏi nhưng cũng nhìn ra thân thể của tiểu nữ nhi rất không tốt thì vội nói: “Vào nhà nói chuyện trước đã.”
Thi Vân Lâm thu hồi ánh mắt đang nhìn về hướng Kỳ Sơn Lang rời đi, quay vào nhà dưới sự dìu đỡ của người nhà.
Rõ ràng người nhà đều ở bên cạnh nhưng Thi Vân Lâm trong lòng lại rất bất an, không có chút vui mừng nào.
Kỳ Sơn Lang, hắn…cứ như vậy không cần nàng nữa sao?

Gửi phản hồi