MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 27

“Sao lại sốt cao thế này?” Phụ Văn Đan đau lòng không thôi, đỡ tiểu nữ nhi lên giường, lập tức căn dặn mọi người xung quanh.

“Dã Thanh, mau đi sắc thuốc phong hàn.”

“Hựu Lục, đi mở tủ lấy thêm một cái chăn nữa.”

“A Cảnh, đi lấy nước nóng cho tỷ tỷ.”

Phụ Văn Đan còn muốn dặn Thi Nghiên Niên thêm than sưởi, quay đầu nhìn thì thấy Thi Nghiên Niên đã ôm một chậu than khác vào, còn đang định đốt thêm một chậu nữa.

Tính tình hắn vốn cẩn thận, cũng không cần người khác phân phó.

Phụ Văn Đan và Thẩm Đàn Khê cởi bỏ chiếc áo choàng bị tuyết làm ướt của Thi Vân Lâm rồi dùng chăn quấn chặt lấy nàng. Phụ Văn Đan áp lòng bàn tay vào trán nàng thấy nóng ran, bà lo lắng nói: “Khó chịu lắm phải không? Cố gắng thêm chút nữa, uống thuốc rồi ngủ một giấc là sẽ khỏi thôi. Một lát nữa trong phòng sẽ ấm lên.”

Thẩm Đàn Khê ghé lại gần, gỡ một nửa lọn tóc đã búi cao của Thi Vân Lâm xuống rồi nói: “Nằm thế này sẽ thoải mái hơn.”

Nàng lại cúi xuống vuốt lại mái tóc hơi rối của Thi Vân Lâm.

Thi Ngạn Đồng đứng bên cạnh, nhíu mày nhìn.

“Chăn đến rồi!” Hựu Lục ôm chăn vào, đắp thêm một lớp cho Thi Vân Lâm.

Phụ Văn Đan thò tay vào trong chăn nắm lấy tay Thi Vân Lâm, tay con gái nhỏ lạnh buốt, hai tay bà cố gắng bao trọn lấy, dùng hơi ấm lòng bàn tay để sưởi ấm cho con.

Thi Vân Lâm cảm thấy chắc chắn là nước dội lên đầu quá lạnh nên giờ đầu nàng đau nhức dữ dội. Trở về bên cạnh gia đình, nhìn mọi người bận rộn vì mình, lại cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay mẫu thân nên mắt nàng đỏ hoe suýt rơi lệ.

Phụ Văn Đan thỉnh thoảng hỏi Thi Vân Lâm có khó chịu không, có muốn ăn gì không, lại không hỏi nàng vì sao lại được đưa về vào lúc này.

Không lâu sau, Thi Cảnh đã đun xong nước nóng. Hắn đứng dưới mái hiên phủ đầy tuyết, dùng hai cái ly liên tục rót qua rót lại, để nước nóng có thể nhanh chóng nguội bớt rồi vội vàng chạy vào phòng dâng cho Thi Vân Lâm.

Thi Vân Lâm uống được một nửa, có nước nóng, cơ thể đông cứng bỗng thấy dễ chịu hơn nhiều. Nàng cúi đầu, nhấp từng ngụm nhỏ rồi từ từ uống cạn cả ly nước.

Một lát sau, Dã Thanh bưng thuốc phong hàn tới.

Phụ Văn Đan đích thân nhận lấy chén thuốc, nâng lên đút cho Thi Vân Lâm. “Biết con sợ đắng nhưng sốt cao thế này, không đắn không được, mau uống cạn một hơi đi.”

Thuốc quả thật rất đắng, vị đắng xộc thẳng lên tận óc. Thi Vân Lâm nhăn mày, nhắm mắt lại, ép mình uống cạn một hơi.

Uống hết rồi, Thi Vân Lâm chờ một lát mới mở mắt ra. Nàng vừa mở mắt đã thấy Thi Nghiên Niên đưa một quả táo tàu ngọt ngào đến bên môi.

Nàng há miệng định ăn, mới phát hiện Thi Nghiên Niên đã bỏ hạt.

Vị ngọt thanh mát của táo miễn cưỡng xua đi cái đắng còn vương trên miệng nàng.

“Nằm xuống ngủ một giấc đi, tỉnh dậy sẽ không khó chịu nữa.” Phụ Văn Đan đỡ Thi Vân Lâm nằm xuống, rồi từ tay Thẩm Đàn Khê nhận lấy chiếc khăn đã vắt khô, đặt lên trán Thi Vân Lâm để hạ sốt.

Thi Vân Lâm nhìn nét mặt lo lắng của những người thân đang quây quần xung quanh, lòng chua xót, lại muốn rơi nước mắt. Nàng cố nén lại cơn xúc động, nhìn về phía phụ hoàng vẫn im lặng đứng bên cạnh, yếu ớt cất lời: “Mọi người không hỏi con tại sao lại về lúc này sao?”

Phụ Văn Đan mỉm cười dịu dàng, không nói gì.

Thi Ngạn Đồng lại thở dài, nói: “Bán con để cầu được sống, là phụ thân có lỗi với con, không thể làm chỗ dựa cho con, nên con muốn làm gì thì cứ làm.”

Ánh mắt Thi Vân Lâm tối sầm lại, nàng dời ánh mắt, khẽ nói: “Con muốn ngủ.”

“Được. Con nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một giấc thật say.” Phụ Văn Đan đứng dậy: “Mọi người về đi thôi, nhiều người quá Vân Lâm sẽ không ngủ được.”

Phụ Văn Đan muốn ở lại chăm sóc Thi Vân Lâm nhưng bị Dã Thanh khuyên can. Dã Thanh từ nhỏ đã ở bên cạnh Thi Vân Lâm nên chăm sóc nàng rất quen tay.

Mọi người lặng lẽ lui ra, bước vào sân đình phủ đầy tuyết, tiếng bước chân nặng nề.

Thi Ngạn Đồng đột nhiên thấp giọng nói với Phụ Văn Đan: “Đợi ngày mai con nó khá hơn, nàng đích thân kiểm tra xem trên người con bé vết thương nào không.”

Thi Nghiên Niên đi cuối cùng, bước chân chợt khựng lại, đứng sững giữa tuyết, tim như nghẹn lại, đau đớn đến mức không thở nổi.

“Không cần chàng nhắc ta cũng biết mà…” Phụ Văn Đan nghiêng mặt đi lau nước mắt nơi khóe mi.

Trong phòng, Thi Vân Lâm nhắm mắt lại, trông như đã ngủ nhưng thực chất trong lòng nàng vừa buồn bã vừa hối tiếc.

Đúng vậy, nàng đã hối tiếc. Hối tiếc vì sự lỗ mãng ngày hôm qua. 

Nàng không ngờ Kỳ Sơn Lang lại trực tiếp đưa nàng về. Nàng bắt đầu sợ hãi, sợ sự lỗ mãng của mình sẽ mang lại hậu quả không tốt cho gia đình. Giờ phút này nàng mới nhớ ra nàng chưa bao giờ có thể sống chỉ vì một mình bản thân nàng.

Dù có chết, nàng cũng nên chết bên cạnh Kỳ Sơn Lang.

Thuốc cảm nhanh chóng phát huy tác dụng, Thi Vân Lâm mang theo sự hối tiếc dần chìm vào giấc ngủ.

Khoảnh khắc tối nhất trước bình minh đã qua, bầu trời phía đông đã trắng xóa, mặt trời đang tích tụ sức mạnh để vươn lên. Phía trước là những con phố dài và hẹp, Kỳ Sơn Lang xuống ngựa, cắm roi ngựa vào bên cạnh yên ngựa rồi để con ngựa đen cao lớn tự mình quay đầu bỏ đi.

Kỳ Sơn Lang một mình tiếp tục đi về phía trước.

Đã là cuối năm, chợ sớm ở kinh đô ngày càng trở nên nhộn nhịp. Những người ban ngày còn phải đi làm thường chạy một chuyến chợ sớm để mua sắm, cũng có người lười nhóm lửa nấu nướng vào buổi sáng nên đến chợ ăn hai cái bánh bao lót dạ. 

Trường học đã nghỉ đông để tránh rét, lũ trẻ con cũng không sợ lạnh mà chạy nhảy đuổi bắt khắp nơi. Dù đã có một đêm tuyết rơi dày, thiên địa vạn vật chìm trong màu trắng xoá nhưng cũng không thể làm giảm đi sự nhộn nhịp của chợ sớm.

“Thật là một trận tuyết lớn, tuyết dày quá đi thôi. Tôi đi về phía trước một chút.” Gã bán bánh rán đẩy xe nhỏ đi về phía trước, phía sau đột nhiên có người kéo mạnh một cái.

Hắn nghi hoặc quay đầu lại, người phía sau hất cằm ra hiệu cho hắn nhìn. Hắn nhìn theo hướng mắt của người đó nhìn về phía đầu ngõ thì nhìn thấy Kỳ Sơn Lang.

Trên nền tuyết trắng, Kỳ Sơn Lang cô độc bước về phía này. 

Một thân áo vải thô màu đen bao bọc lấy thân hình cao lớn, đôi chân dài thẳng tắp thu vào trong đôi bốt da. Chiếc áo choàng đen với cổ lông chồn đã bị tuyết làm ướt, không còn mềm mại nữa. Mái tóc không buộc không cài cũng dính chút hơi nước.

Một trận gió lạnh mang theo tuyết vụn thổi qua, cuốn bay vạt áo choàng của hắn.

Giữa chốn phố thị trần gian nhộn nhịp này, hắn mang theo vẻ hoang dã không hòa hợp, từng bước từng bước tiến đến.

Khoảnh khắc trước còn náo nhiệt, đường phố bỗng chốc im bặt. Người qua đường đều dừng bước, khẽ khàng bước nhanh lui về hai bên đường. Người bán hàng rong bên đường ước gì có thể đẩy xe lùi xa hơn nữa. Ngay cả những người đã đứng sát tường cũng không tự chủ được mà lùi lại cho đến khi lưng chạm vào tường. Trẻ con bị người lớn túm cổ áo kéo sang bên đường nhưng hành động này xem ra vô cùng thừa thãi vì ngay cả khi không có lời nhắc nhở của cha mẹ thì bọn trẻ con ngây thơ cũng đã sớm sợ hãi trốn vào góc.

Kỳ Sơn Lang đối với sự bất thường của những người này vẫn làm ngơ, lạnh lùng đi xuyên qua con phố dài.

Từ khi hắn bắt đầu tiếp xúc với con người thì những con người này đã sợ hãi hắn, tránh né hắn, cho dù hắn chưa từng làm gì họ. Người không sợ hắn là số ít hiếm hoi, chuyện này hắn đã sớm quen, cũng không còn để tâm.

Khi còn ở núi Kỳ, ngầm hiểu là không ai làm phiền Kỳ Sơn Lang nhưng khi Kỳ Sơn Lang rời núi Kỳ, tin tức lập tức truyền đến các nơi. Vẻ ngoài của hắn quá dễ nhận thấy, chỉ cần hắn rời núi Kỳ thì hành tung sẽ bị thiên hạ biết.

Đợi cho Kỳ Sơn Lang đi qua, những người nín thở trong chợ sớm dường như mới dám thở phào.

Kỳ Sơn Lang dọc theo con phố dài của chợ sớm mãi vẫn chưa đi đến cuối, có hai người ăn mặc như tiểu đồng chạy theo, cũng không dám đứng chắn đường, chỉ dám cúi người đi theo bên cạnh, khẽ nói: “Đại tướng quân, tiểu nhân là người của Triệu phủ, lão gia nhà chúng ta mời ngài vào phủ ngồi chơi.”

Bước chân Kỳ Sơn Lang không dừng, cũng không muốn để ý.

Một tiểu đồng khác bổ sung: “Lục công tử nhà chúng ta sắp cưới vợ nên lão gia muốn mời ngài qua phủ. Vốn dĩ lão nhân gia muốn đích thân đến mời ngài nhưng tuổi già sức yếu nên đuổi theo không kịp…”

Hai người nói không ngừng, Kỳ Sơn Lang một câu cũng không nghe nhưng Kỳ Sơn Lang nhận ra hai người này nên cho dù không nghe họ lảm nhảm gì nhưng đại khái cũng biết họ muốn mời hắn đến Triệu phủ.

Bước chân Kỳ Sơn Lang chẳng hề dừng lại, hắn tiếp tục đi về phía trước.

Tiếng vó ngựa vang lên, một lão già râu tóc bạc trắng đột nhiên chặn đường phía trước. Lão nhân gia nhìn thấy Kỳ Sơn Lang lập tức lộ ra nụ cười, vui mừng vì mình đã đi đường tắt đuổi kịp! 

Người này không ai khác, chính là Đại tướng quân tiền nhiệm của Kỳ quốc, Triệu Hưng An.

Lão tướng giờ đây không chỉ già nua, mà còn phát tướng. Triệu Hưng An vất vả nhấc thân hình béo phì xuống khỏi ngựa, đi về phía Kỳ Sơn Lang, nhưng tuyết rơi đường trơn, hắn vừa bước một bước thì đã trượt chân, ngã sõng soài.

Hai tiểu đồng vội vàng chạy tới đỡ. Triệu Hưng An gắng gượng đứng dậy, cười hì hì đi về phía Kỳ Sơn Lang, trực tiếp nắm lấy cánh tay Kỳ Sơn Lang, cười nói: “Vừa về kinh đã trốn ở núi Kỳ, hôm nay khó khăn lắm mới bắt được ngươi! Đi đi đi, mau theo ta!”

Kỳ Sơn Lang cúi đầu nhìn Triệu Hưng An, vẻ mặt thờ ơ cuối cùng cũng thay đổi thành dáng vẻ khinh bỉ.

Triệu Hưng An dùng sức kéo Kỳ Sơn Lang đi theo mình, Kỳ Sơn Lang không nhúc nhích, cúi đầu nhìn hắn.

Trên đời này rất hiếm có ai mà không sợ Kỳ Sơn Lang và lão già phiền phức trước mắt chính là một trong số đó.

Kỳ Sơn Lang cầm lấy cổ áo sau của Triệu Hưng An, nhấc người hắn lên, đặt lên lưng ngựa. 

Còn hắn đi bên cạnh ngựa, từ từ dời bước đến Triệu phủ.

Kẻ nửa người nửa sói không được chào đón rời đi, chợ sớm hoàn toàn khôi phục sự náo nhiệt, tạo thành khung cảnh thái bình thịnh thế ấm áp tốt đẹp.

Trong lòng Thi Vân Lâm bất an nên nàng ngủ không yên giấc, chập chờn lúc tỉnh lúc mê, sau khi hạ sốt mới ngủ thiếp đi.

Đến khi nàng tỉnh lại, đã là giữa buổi chiều.

Bên tai có tiếng nước tí tách, Thi Vân Lâm quay đầu nhìn thấy Thi Nghiên Niên đang vắt khăn ngồi bên cạnh.

Thi Nghiên Niên lập tức phát hiện Thi Vân Lâm đã tỉnh.

“Tiếng nước làm nàng tỉnh giấc sao?” Hắn vừa ôn tồn hỏi, vừa thay miếng khăn trên trán Thi Vân Lâm: “Hết sốt rồi.”

Thi Vân Lâm từ từ nở một nụ cười dịu dàng. Cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ đến đại hoàng huynh còn sống, lòng nàng đều dâng lên niềm vui không chân thực.

Nhưng trong lòng Thi Nghiên Niên không hề có chút vui mừng nào. Hắn không giấu được vẻ lo lắng trong mắt, thấp giọng hỏi: “Vân Lâm, ta đến gặp nàng, có phải đã mang đến phiền phức cho nàng không?”

Lúc Thi Vân Lâm ngủ, Thi Nghiên Niên đã suy nghĩ rất nhiều, hắn sợ nhất là sự xuất hiện của mình và những lời hắn nói sẽ kéo nàng vào hoàn cảnh tồi tệ.

“Không có ạ.” Thi Vân Lâm mỉm cười: “Được gặp lại ca ca muội rất vui. Chỉ là không cẩn thận bị cảm lạnh, trên núi lạnh lại không có thuốc nên Kỳ Sơn Lang mới đưa muội về.”

Thi Nghiên Niên hé miệng, trong lòng như kim châm đau nhói nhưng hắn chỉ có thể cố nén đau hỏi: “Hắn đối xử với nàng tốt chứ?”

“Tốt.” Thi Vân Lâm dịu dàng mỉm cười khẽ gật đầu: “Hắn đối xử với muội rất tốt.”

Nàng sẽ không nói cho gia đình biết, ngay ngày hôm qua nàng suýt chút nữa đã bị Kỳ Sơn Lang bóp chết.

“Vậy thì tốt rồi.” Thi Nghiên Niên vội vàng quay mặt đi. 

Hắn sợ nhìn Thi Vân Lâm nữa thì hắn sẽ không kìm được nước mắt, sự nhẫn nhịn của hắn gần như đã đạt đến cực hạn. Nghe nàng nói nam nhân kia đối tốt với nàng làm cho lòng Thi Nghiên Niên nhất thời trăm mối ngổn ngang lộn xộn, không biết nên vui hay không.

Cánh cửa phòng bị đẩy ra, Thẩm Đàn Khê bước vào, nói: “Nghiên Niên, ta đến chăm sóc Vân Lâm.”

Thi Nghiên Niên rũ mắt, đè nén cảm xúc nơi đáy mắt rồi ôn tồn nói: “Không cần, ta chăm sóc nàng là được.”

Thẩm Đàn Khê lắc đầu: “Mẫu thân sai ta đến thay huynh.”

Thi Nghiên Niên ngẩng đầu nhìn Thẩm Đàn Khê đối diện. Có những lời không cần nói hết thì Thi Nghiên Niên đã hiểu, hiện tại hắn không tiện ở lại một mình bên cạnh Thi Vân Lâm nữa.

“Được. Đàn Khê vất vả rồi.” Thi Nghiên Niên đứng dậy, lại nhìn Thi Vân Lâm một lần nữa.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa ồn ào, mơ hồ gợi ra ý đồ không tốt của người đến.

“Vân Lâm nghỉ ngơi cho tốt. Ta đi xem.” Thi Nghiên Niên lại nhìn Thi Vân Lâm một lần nữa rồi mới quay người sải bước ra ngoài.

“Ăn thêm chút táo đi.” Thẩm Đàn Khê đưa tới.

Khi Thi Vân Lâm ngủ, Thi Nghiên Niên đã nhặt hết hạt táo.

Không lâu sau, Thi Cảnh chạy tới, đứng ở cửa nhìn vào, muốn nói lại thôi.

Thi Vân Lâm hỏi: “A Cảnh, ai đến vậy?”

Thi Cảnh nhìn tỷ tỷ bệnh thành ra thế này, do dự một chút mới nói: “Đông Cung cho người đến, đã đưa đại hoàng huynh đi rồi.”

Tay Thi Vân Lâm khựng lại, quả táo đã bỏ hạt rơi xuống.

Bình luận

Gửi phản hồi