“Điện hạ, thần thiếp chỉ cầu xin người lần này!” Thái tử phi quỳ trước mặt Thái tử, nắm lấy vạt áo gấm của hắn, còn Thái tử thì lười biếng ngồi trên ghế tròn, đùa giỡn con vẹt trong tay.
Tề Gia Trí chậm rãi nói: “Thi Nghiên Niên vào kinh đã dâng sớ, phụ hoàng đã chuẩn cho hắn ở lại kinh thành. Bây giờ động đến hắn, ngược lại sẽ khiến Đại Kỳ trông giả dối và vô nhân.”
“Điện hạ!” Thái tử phi quỳ lết về phía trước, giọng khẩn thiết: “Điện hạ thân là trữ quân của Đông Cung, ngày sau sẽ kế thừa đại thống, chỉ là hai năm gần đây bệ hạ thường xuyên triệu kiến Tĩnh Thần Vương, khen thưởng rất nhiều.”
Thái tử thu lại vẻ lơ đãng, ánh mắt nhìn Thái tử phi đầy nguy hiểm.
“Điện hạ nên tìm những vị Thái tử phi có sức trợ giúp lớn hơn trong giới quyền quý ở kinh thành, còn thần thiếp chỉ là người đến đây hòa thân, không thể giúp được điện hạ.”
Thái tử có chút ngạc nhiên nhìn Thái tử phi, đột nhiên thấy nàng có chút thú vị.
Lý lẽ này, Thái tử không biết sao?
Trong lòng hắn rõ ràng, nhưng thân phận của một nữ nhân đến đây hòa thân, ít nhiều gì cũng sẽ có kiêng dè, không phải nói phế là phế được.
“Vậy thì sao? Cô giúp ngươi giết Thi Nghiên Niên, ngươi định nhường ngôi vị sao?”
“Không! Thần thiếp không dám để điện hạ nhúng chàm, chỉ nguyện dùng cái chết của thần thiếp đổi lấy một phen cùng chết!” Đôi mắt đỏ hoe của Thái tử phi bùng lên thù hận mãnh liệt.
Một người đã chết lặng, khi biết kẻ thù còn sống thì nàng ta bỗng chốc sống lại, sau đó đem báo thù làm sứ mệnh cả đời, dẫu chết cũng không hối tiếc.
Trước giờ nàng quen chịu đựng, Tề Gia Trí hiếm khi thấy nàng quyết tuyệt như vậy nên thấy có chút mới lạ. Hắn nhìn nàng một lát, quay đầu tiếp tục đùa giỡn con vẹt trong tay, trầm ngâm một lát, không hỏi kỹ nàng định làm gì mà chỉ nói: “Ngươi muốn làm gì thì cứ làm đi.”
“Đa tạ điện hạ ân chuẩn!” Thái tử phi khấu đầu.
Chuyện của Thi Nghiên Niên đối với Tề Gia Trí chỉ là chuyện nhỏ. Sau khi Thái tử phi lui xuống, hắn vừa chơi vẹt, vừa nghĩ đến việc phụ hoàng gần đây thường xuyên triệu kiến Tĩnh Thần Vương.
Hiện nay bệ hạ có bốn nhi tử, Tề Gia Trí không chỉ là nhi tử do Hoàng Hậu sinh ra mà còn là trưởng tử, trở thành trữ quân một cách danh chính ngôn thuận. Nhưng xưa nay cũng không ít lần không truyền ngôi cho đích trưởng tử.
Lão tam Tĩnh Thần Vương rất được lòng dân chúng và quan lại, cũng được phụ hoàng yêu thích. Lão tứ Tĩnh An Vương bản tính ham chơi không có ý tranh đoạt ngôi vị nhưng là huynh đệ cùng mẹ với Tĩnh Thần Vương nên ắt hẳn sẽ toàn lực ủng hộ huynh trưởng của mình.
Còn về lão nhị Tĩnh Dũng Vương, có một nửa dòng máu dị tộc nên cũng không phải là một mối đe doạ.
Thái tử đang phiền muộn, Tôn Anh Vũ mang theo chim vẹt mới huấn luyện đến tiến cống cho hắn.
Nghe tiếng hai con vẹt thay nhau líu lo học nói, sự phiền muộn trong lòng Tề Gia Trí đã được xoa dịu không ít.
Hắn đột nhiên hỏi: “Đã sắp xếp Hề Hoằng Tân và Hách Nghị vào quân ngũ chưa?”
Thái tử hiểu rõ mình thua kém Tĩnh Thần Vương ở một số phương diện, vì vậy hắn cần những người bên cạnh lập quân công.
Tôn Anh Vũ lộ vẻ khó xử, lắc đầu nói: “Việc muốn sắp xếp người vào quân ngũ quả thực có chút khó khăn. Mấy ngày trước đã bí mật mời Túc Vũ hai lần mà cái tên mặt như hồ ly đó vẫn không chịu mở lời…”
Kỳ Sơn Lang không hiểu lời quan lại trên triều, cũng lười mở miệng. Lâu dần, Túc Vũ thay hắn lên triều làm người truyền lời. Nhiều việc, người ngoài không dám chủ động tìm Kỳ Sơn Lang thương lượng thì sẽ đi cầu xin Túc Vũ.
“Nhanh chóng đi làm đi, giải quyết cho xong ở chỗ Túc Vũ. Nếu kéo đến trước mặt Kỳ Sơn Lang thì sẽ không còn khả năng nữa.” Thái tử nói.
Không phải nói Túc Vũ sẽ vì lợi riêng mà phản bội Kỳ Sơn Lang, mà là Túc Vũ làm việc khéo léo hơn nhiều, hắn sẽ cân nhắc lợi ích để giao dịch.
Kỳ Sơn Lang thì không thể trông cậy, mọi chuyện đều không thương lượng. Tiếp xúc với Kỳ Sơn Lang bao nhiêu năm, chưa từng thấy Kỳ Sơn Lang thỏa hiệp bao giờ, ngay cả đối với những việc có lợi cho cả hai bên, hắn cũng chưa từng thỏa hiệp.
Trong mắt Tề Gia Trí, Kỳ Sơn Lang đúng là một kẻ ngốc. Thà tự tổn thương tám trăm cũng không lùi một bước, đầu óc lúc nào cũng cứng nhắc.
“Người không sợ gì cả là khó đối phó nhất.” Tề Gia Trí bực bội than thở.
Tôn Anh Vũ không dám đáp lời.
Không lâu sau, tiểu thái giám bước vào bẩm báo, nói Thái tử phi đã mời Thi Nghiên Niên vào Đông Cung. Thái tử không nói gì, cùng Tôn Anh Vũ đánh cờ.
Qua thêm hai khắc, tiểu thái giám lại đến bẩm báo, lần này hắn bước chân vội vã, sắc mặt cũng không tốt.
“Điện hạ! Có chuyện lớn rồi! Thi Nghiên Niên của Tương quốc sau khi say rượu đã mất kiểm soát, có ý đồ làm nhục Thái tử phi! Thái tử phi kêu cứu, khi thị vệ và cung nữ xông vào, đã thấy…”
Tiểu thái giám lén nhìn biểu cảm của Thái tử: “Thấy kẻ say rượu quần áo xộc xệch đè lên Thái tử phi, xé rách gần hết y phục của Thái tử phi…”
Tề Gia Trí bình tĩnh nghe xong, bị kế hoạch đơn giản thô thiển của Thái tử phi làm cho bật cười.
Ngay cả danh tiết thể diện cũng không cần, đúng là đã chuẩn bị sẵn sàng cùng nhau chết. Tề Gia Trí thong thả đi thêm một quân cờ, nói: “Bắt người lại, để Thái tử phi tự mình diện thánh cầu công đạo đi.”
Thái tử phi khóc lóc đi diện thánh, vừa thấy Bệ hạ đã muốn đâm đầu vào tường, lớn tiếng kêu oan muốn chết. Nàng khóc lóc thảm thiết kinh thiên động địa, sự việc nhanh chóng lan truyền khắp cung.
Có người không hiểu, chuyện mất mặt như vậy sao không giấu đi, lại cố tình làm đến mức này?
Kỳ Đế cũng đau đầu. Nhìn Thái tử phi dưới điện không ra thể thống gì, sinh lòng chán ghét. Nhưng sự việc bị xé lớn đến nhường này, có muốn qua loa cũng không được.
Tuy nhiên, Kỳ Đế vốn cũng có ý muốn đàn áp chủ cũ của Tương quốc mà mình đã thu nhận nên đã chiều theo ý Thái tử phi, phán Thi Nghiên Niên ngày mai sẽ bị chém đầu.
Thái tử phi chật vật ngã ngồi dưới đất, cười một cách hả hê.
Tin tức truyền đến ngõ Trường Thanh, cả nhà đều ngây người, sớm biết là yến tiệc nguy hiểm, lại không ngờ lại có đi mà không có về. Không ai báo tin cho ngõ Trường Thanh cả, là Thi Ngạn Đồng không yên lòng nên để Thi Cảnh đi dò la tin tức rồi quay về. Lúc Thi Cảnh mang tin tức trở thì trời đã tối.
“Nghiên Niên tuyệt đối không làm chuyện như vậy, đây là Y Thư Trân trả thù!” Phụ Văn Đan tức giận nói.
Không cần bà nói thì mọi người cũng đều hiểu đây là vu oan.
Thi Vân Lâm ngây ngốc ngồi trong góc, còn chưa thoát khỏi niềm vui trùng phùng với ca ca, đã phải lại chìm vào nỗi sợ hãi sắp mất đi ca ca.
Thi Ngạn Đồng đứng ở cửa, nhìn màn đêm đen như mực bên ngoài, nói: “Hôm nay quá muộn rồi, cửa cung cũng đã đóng, ngày mai ta sẽ vào cung một chuyến.”
Thi Ngạn Đồng trong lòng không chắc chắn, không biết có cứu được trưởng tử hay không. Nhưng chuyến này ông phải đi, cho dù là bị vu oan đi chăng nữa, nếu có thể cầu xin được chịu hình cũng được, giữ được mạng sống mới là quan trọng nhất!
Thi Vân Lâm nhìn bóng lưng phụ hoàng ngày càng gầy gò, vừa xót cho phụ hoàng, vừa lo cho đại hoàng huynh.
Cả nhà một đêm không ngủ.
Phụ Văn Đan ở bên cạnh Thi Ngạn Đồng bàn bạc việc sáng mai cùng nhau vào cung cầu xin.
Thẩm Đàn Khê ở bên cạnh Thi Vân Lâm, mang thuốc đến cho nàng. Thẩm Đàn Khê khuyên: “Muội mới hạ sốt không thể lo lắng nhiều, uống thuốc rồi ngủ một giấc, sức khỏe mới quan trọng.”
“Muội không ngủ được.” Thi Vân Lâm cúi đầu, tay mân mê một quả táo tàu đã bỏ hạt. Nàng ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, bất lực hỏi: “Tỷ tỷ, phụ hoàng có thể cứu được đại hoàng huynh không?”
Mất rồi lại được là niềm vui lớn của đời người. Được rồi lại mất, sẽ đẩy người ta vào bi thương cùng cực hơn.
Thẩm Đàn Khê suy nghĩ một chút, nắm lấy tay Thi Vân Lâm, nói: “Vân Lâm, phụ hoàng của muội có lẽ không thuyết phục được Kỳ Đế…nhưng Kỳ Đế có lẽ sẽ nghe Kỳ Sơn Lang…”
Thi Vân Lâm không biết sao? Nàng biết.
Nàng hít hít mũi, nước mắt trực tiếp rơi xuống. “Tỷ tỷ, là muội nói dối. Không phải vì muội bị bệnh nên được đưa về dưỡng bệnh đâu. Là muội ngang ngược vô lễ, làm chuyện khiến hắn không vui, Kỳ Sơn Lang… có lẽ không cần muội nữa rồi…”
Thẩm Đàn Khê kinh ngạc, ôm chầm lấy Thi Vân Lâm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về an ủi. “Coi như tỷ tỷ chưa từng nói gì, chúng ta không đi cầu Kỳ Sơn Lang nữa, không đi!”
Thẩm Đàn Khê cũng rơi nước mắt. Lớn lên cùng nhau, nàng hiểu rõ tính tình vốn có chút kiêu ngạo của Thi Vân Lâm, đã bao giờ nàng phải thuận theo lấy lòng người khác đâu. Sau quốc nạn, nàng thực sự đã thay đổi quá nhiều, chịu quá nhiều uất ức.
Đêm dài cuối cùng cũng trôi qua, Thi Ngạn Đồng và Phụ Văn Đan một đêm không ngủ, sớm ra đã sửa soạn vào cung.
Thi Vân Lâm đứng ở cửa tiễn họ đi xa, nàng quay người lại, đụng phải Thi Cảnh đang lén nhìn nàng. Bị bắt gặp, Thi Cảnh vội vàng dời ánh mắt đi.
“A Cảnh, hôm qua đệ đi hỏi tin tức, có nghe tin tức Kỳ Sơn Lang sẽ về núi Kỳ không?”
“Hắn không về núi Kỳ! Hắn đến Triệu phủ tham dự đại hôn của Triệu Lục Lang hôm nay!”
Thẩm Đàn Khê có chút lo lắng nhìn Thi Vân Lâm, không chắc chắn nói: “Vân Lâm, chúng ta không cần đi. Phụ thân muội hẳn có thể cứu được Nghiên Niên mà, chúng ta đợi thêm đi.”
Thi Vân Lâm ngẩng đầu, nhìn ra cây khô tiêu điều trong sân. Nàng đã từng rất nhiều lần đợi người thân bạn bè trở về nhưng họ đều không thể quay về, âm dương cách biệt.
Nàng không muốn tiếp tục chờ đợi trong vô vọng, nàng luôn muốn làm điều gì đó, cố gắng hết sức là được.
Thi Vân Lâm vẫn chưa hết bệnh, Thẩm Đàn Khê không yên tâm để nàng đi một mình nên đã đi cùng nàng. Thi Cảnh cũng muốn đi theo nhưng bị Thi Vân Lâm khuyên can. Họ là người Tương quốc, được Kỳ Đế che chở nên mới có thể ở lại đây, không thể để tất cả mọi người đều đi, luôn phải có người ở lại mới là làm tròn bổn phận.
Tổ tiên của Triệu Hưng An mấy đời phục vụ cho Kỳ quốc, từng thống lĩnh toàn bộ binh mã của Đại Kỳ, tuy không tính là tướng lĩnh công huân hiển hách nhưng cũng lập được vài quân công không nhỏ. Vài năm trước ông đã lui về nghỉ ngơi dưỡng già nhưng địa vị trong kinh thành vẫn còn đó, huống chi con cháu Triệu phủ vào triều làm quan cũng không ít.
Hôm nay Triệu Lục Lang thành thân, tân nương cũng là nữ nhi nhà quan lại hiển hách. Yến tiệc linh đình, ngay cả hoàng gia cũng phái người đến dự tiệc chúc mừng.
Tuy nhiên, sau khi khách khứa đều đã đến đông đủ, họ mới biết hôm nay Kỳ Sơn Lang cũng đến.
Điều này thật sự rất hiếm lạ, dù sao Kỳ Sơn Lang cũng không bao giờ đến những nơi náo nhiệt. Nhưng cũng không quá hiếm lạ vì dù sao Kỳ Sơn Lang vốn là được Lão tướng quân Triệu dẫn dắt xuống núi Kỳ và được hết lòng đề cử truyền lại ấn soái.
Triệu phủ khí phách ngập trời, bày đầy những bàn tiệc trải lụa đỏ thắm, giờ lành chưa đến mà khách khứa đã tụ tập đông đủ, cười nói vui vẻ.
Kỳ Sơn Lang đương nhiên không có ở trong yến tiệc, hắn đang ngắm cảnh trên đỉnh núi giả trong đình. Trước mặt hắn bày rượu thịt, được phục vụ riêng biệt. Túc Vũ ngồi bên cạnh, đang báo cáo những việc quan trọng gần đây cho Kỳ Sơn Lang. Hắn luôn có thể dùng lời lẽ ngắn gọn nhất để báo cáo sự việc nên dù không thể động tay động chân, hắn vẫn trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh Kỳ Sơn Lang.
Khi Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê đến Triệu phủ, bị gia đinh chặn đường.
Hôm nay vào phủ đều là quan lại quyền quý, đương nhiên không thể tùy tiện cho ai vào, không có thiệp mời thì không thể vào được.
Quản sự nhìn hai người dung mạo không tầm thường, dịu giọng nói: “Nếu quên mang thiếp mời, tiểu thư có thể về nhà lấy.”
Phía sau có khách khứa tới, quản sự vội vàng nghênh đón. Các gia đinh khác chặn trước mặt Thi Vân Lâm, không cho nàng vào.
Thi Vân Lâm hướng về phía cổng phủ nhìn trộm, tầm mắt bị bình phong che khuất, không nhìn thấy gì cả, nàng gấp gáp nói: “Ta tìm Kỳ Sơn Lang.”
Sự náo nhiệt ở cửa im bặt, mọi người đều nhìn về phía nàng.
Thi Vân Lâm lòng như lửa đốt, nhân lúc tiểu đồng còn đang ngây người thì xông vào.
Quản sự phân phó: “Chặn lại!”
Thi Vân Lâm chạy vào, yến tiệc náo nhiệt hiện ra trước mắt, đầy rẫy người, nàng nhìn quanh vẫn không thấy bóng dáng Kỳ Sơn Lang đâu.
Gia đinh lập tức đuổi theo, nàng lớn tiếng gọi: “Kỳ Sơn Lang——”
Yến tiệc ồn ào nhất thời im lặng, mọi người không dám tin nhìn về phía nàng. Ai lại to gan mà mắng Kỳ Sơn Lang giữa đám đông như vậy?
Phàn Tử Oánh từ trong yến tiệc chạy tới trước mặt Thi Vân Lâm: “Phu nhân đã tới!”
Nàng nói với quản sự đang đuổi theo: “Vị này chính là phu nhân của Đại tướng quân.”
Quản sự cũng ngây ra một chút, rồi nói: “Tiểu nhân xin dẫn đường cho phu nhân.”
Thi Vân Lâm tim đập thình thịch, đi theo quản sự xuyên qua yến tiệc dài, mặc cho những ánh mắt kinh ngạc hoặc kinh hãi dò xét nàng.
Quản sự đưa Thi Vân Lâm đến dưới chỗ núi giả, rồi không đi tiếp nữa. Thi Vân Lâm nhìn Kỳ Sơn Lang ở trên cao, hắn đang nhìn nàng.
Thi Vân Lâm vén váy, một hơi chạy lên, đứng trước mặt Kỳ Sơn Lang, lên đến nơi lại nghẹn lời.
Hắn vừa nghi ngờ nàng và Thi Nghiên Niên có quan hệ, nàng phải mở lời cầu xin thế nào?
Chưa kịp nói, nước mắt đã tuôn rơi.
Thi Vân Lâm biết toàn bộ quan lại quyền quý của kinh đô đều đang nhìn nhưng nàng lại chỉ có thể vứt bỏ tôn nghiêm công chúa ngày xưa, muốn quỳ xuống cầu xin Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang nắm lấy cánh tay nàng, ngăn không cho nàng quỳ.
Nữ nhân của Kỳ Sơn Lang hắn không thể quỳ trước bất kỳ ai, quỳ trước hắn cũng không được.
_
[Tác giả có lời muốn nói]
Kỳ Sơn Lang: Nếu để nàng quỳ lần này, sau này chẳng phải ta sẽ phải quỳ mỗi ngày sao? Mẹ ơi, may mà ngăn kịp, dọa chết ta rồi.

Gửi phản hồi