Thi Cảnh nhanh chân chạy đến cổng viện, mở cửa viện ra, đứng ở cửa nhìn ra ngoài. “Tỷ tỷ đã về.”
Trước mặt người nhà, Thi Vân Lâm muốn giữ gìn thể diện, lập tức buông áo choàng của Kỳ Sơn Lang ra.
Kỳ Sơn Lang nhìn bộ dạng Thi Vân Lâm rồi cúi đầu, xoay người xuống ngựa. Hắn vỗ vỗ lưng ngựa, con ngựa đen hí hai tiếng, quay đầu rời đi.
Kỳ Sơn Lang đi ngang qua Thi Vân Lâm, bước vào tiểu viện. Thi Vân Lâm ngẩn ra, vội vàng bước theo.
Thi Cảnh vội vàng đi bên cạnh Thi Vân Lâm, hỏi: “Tỷ tỷ, hai người đã ăn tối chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Hay quá, đồ ăn vừa mới dọn lên bàn, chúng ta cũng chưa bắt đầu ăn!” Thi Cảnh vừa nói, vừa lén nhìn Kỳ Sơn Lang đang đi phía trước, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.
Những người trong tiểu viện hoặc ngồi ở đại sảnh, hoặc đứng chờ ở cửa nhìn về phía này, thấy Kỳ Sơn Lang tới, đều có chút bất ngờ.
Thi Ngạn Đồng đang ngồi cạnh bàn ăn đứng dậy, nhiệt tình lên tiếng: “Đến thật đúng lúc, mau ngồi xuống dùng bữa.”
Ông lại dặn Dã Thanh mau đi lấy thêm hai bộ chén đũa.
Vốn dĩ Thi Nghiên Niên ngồi bên trái Thi Ngạn Đồng, Thi Ngạn Đồng nháy mắt, hắn dịch sang sau hai vị trí. Kỳ Sơn Lang ngồi bên trái Thi Ngạn Đồng, Thi Vân Lâm ngồi bên kia của Kỳ Sơn Lang bên còn lại của Thi Vân Lâm chính là vị trí của Thi Nghiên Niên.
Liễu ma ma bưng lên nồi canh nóng cuối cùng, tất cả món ăn đều đã dọn xong.
Đây là lần đầu tiên người nhà họ Thi tiếp xúc gần gũi với Kỳ Sơn Lang như vậy, Kỳ Sơn Lang trời sinh có một loại khí chất hoang dã khó gần làm cho họ có chút bối rối không biết mở lời thế nào để khuấy động bầu không khí.
Người đầu tiên lên tiếng là Thi Nghiên Niên.
“Chuyện hôm nay đa tạ Đại tướng quân đã ra tay dàn xếp, ơn cứu mạng này ta xin khắc cốt ghi tâm.”
Kỳ Sơn Lang quay đầu lại, không nói một lời nhìn chằm chằm Thi Nghiên Niên, ánh mắt sắc bén mang theo chút dò xét.
Thi Nghiên Niên mặc cho Kỳ Sơn Lang đánh giá, thản nhiên đối diện.
Thi Vân Lâm ngồi giữa hai người nhưng lại có chút bất an. Nàng luôn không hiểu được hành vi của Kỳ Sơn Lang, thậm chí còn sợ Kỳ Sơn Lang sẽ đột nhiên bộc phát, bẻ gãy cổ đại hoàng huynh.
Nàng vội đưa tay cầm lấy muỗng, múc một chén canh nấm nhỏ, đặt trước mặt Kỳ Sơn Lang, nói: “Tắm gió lạnh lâu rồi, ngài ăn một chút cho ấm bụng đi.”
Kỳ Sơn Lang lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn Thi Vân Lâm một cái, bưng chén canh nấm trước mặt lên uống.
Kỳ Sơn Lang động đũa, những người khác mới cầm đũa bắt đầu ăn.
Tuy nói ăn không nói chuyện nhưng bữa cơm hôm nay rõ ràng quá mức yên tĩnh. Thẩm Đan Khê đặt chén xuống cũng phải chậm rãi cẩn thận không phát ra tiếng động, Thi Cảnh cũng chỉ gắp món ăn trước mặt, không dám vươn đũa ra ngoài.
Nhưng sự im lặng quỷ dị quá mức này có phần làm người ta ngột ngạt, Phụ Văn Đan phá vỡ sự im lặng, nàng hỏi Thi Vân Lâm: “Người còn bệnh mà chạy cả ngày ngoài đường, có chỗ nào không thoải mái không?”
Kỳ Sơn Lang và Thi Nghiên Niên đồng thời quay đầu nhìn về phía Thi Vân Lâm.
“Con không sao, đã khỏi rồi.” Thi Vân Lâm cúi đầu cắn một miếng cơm.
“Không sao là tốt rồi, Tương quốc chúng ta không lạnh như Kỳ quốc. Sau này con phải chú ý giữ ấm, mặc thêm quần áo, không để bị cảm lạnh nữa.” Phụ Văn Đan nói.
“Dạ…” Thi Vân Lâm cúi đầu, lại múc một miếng cơm vào miệng.
“Sao chỉ ăn cơm thôi vậy?” Thẩm Đan Khê ra hiệu cho Dã Thanh đi gắp thức ăn cho Thi Vân Lâm. Dã Thanh vội lấy một cái đĩa nhỏ, gắp vài món Thi Vân Lâm thích ăn, đặt trước mặt nàng.
Thi Vân Lâm cũng không biết gia đình thấy nàng chỉ ăn cơm thì nghĩ thế nào, thực ra nàng thật sự cảm thấy cơm rất thơm. Đã rất lâu nàng không được ăn cơm nóng hổi thơm lừng. Nếu là trước kia, người khác nói với nàng cơm trắng là thơm, nàng nhất định sẽ lắc đầu chế giễu đối phương có vấn đề về vị giác, cơm căn bản không có mùi hương. Giờ thì nàng đã tự mình nếm ra được hương thơm đặc trưng của cơm trắng.
Ăn vài miếng cơm, Thi Vân Lâm mới đi ăn mấy món rau xanh trong đĩa nhỏ.
Ánh mắt Kỳ Sơn Lang dừng trên đĩa nhỏ, nhìn Thi Vân Lâm ăn rau.
Thi Vân Lâm dùng đũa gắp rau xanh, nhìn thấy trên lá rau có một mẩu thịt vụn nhỏ, nàng theo bản năng gạt mẩu thịt vụn đó đi, rồi gắp rau lên ăn.
Thi Vân Lâm chợt nhận ra ngoài bát canh nàng múc cho Kỳ Sơn Lang, hắn không ăn thêm thứ gì khác. Nàng do dự một chút, gắp một miếng sườn đưa cho hắn. Miếng sườn vừa đặt trước đĩa nhỏ trước mặt hắn, nàng đã thu hồi ánh mắt, tiếp tục ăn đồ của mình.
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn lớp gia vị lộn xộn trên miếng sườn, có chút ghê tởm, nhưng hắn vẫn ăn. Hắn nhai cả xương lẫn thịt, xương sườn bị hắn cắn vỡ, nuốt xuống cùng với phần thịt mềm tan.
Thi Vân Lâm nghe thấy tiếng hắn cắn vỡ xương, giả vờ bình tĩnh tiếp tục ăn, coi như không nghe thấy.
Thi Cảnh lại mở to mắt, có chút không dám tin có người ăn sườn theo kiểu này.
Thi Nghiên Niên có chút lo lắng nhìn lén Thi Vân Lâm một cái rồi lại lặng lẽ thu hồi ánh mắt. Tay hắn nắm chặt đũa, thật sự không thể ăn thêm một miếng nào nữa.
Thi Vân Lâm ăn gần no, Liễu ma ma bưng lên một đĩa bánh hoa mai tinh xảo. “Nguyên liệu vừa được chuẩn bị hôm qua, định hôm nay làm cho người, may mà tối nay tiểu công chúa đã về.”
Thi Vân Lâm cong mắt cười với Liễu ma ma, nôn nóng muốn ăn bánh hoa mai mềm mại, thơm lừng. Tay nghề làm bánh của Liễu ma ma luôn là tuyệt nhất, Thi Vân Lâm rất thích ăn những món điểm tâm ngọt ngào, giòn tan này.
Nàng ăn hai cái thì không ăn nổi nữa, cong mắt nói: “Phần còn lại ta muốn để dành ăn đêm.”
Thi Ngạn Đồng cười nói: “Sẽ không ai tranh với con đâu.”
Không khí trên bàn ăn lúc này mới dần dịu xuống. Đương nhiên, sự hòa hợp này không liên quan gì đến Kỳ Sơn Lang, ngược lại, chỉ khi coi hắn như không tồn tại, người khác mới có thể thả lỏng hơn.
Bữa tối này, Kỳ Sơn Lang tổng cộng chỉ ăn một bát canh Thi Vân Lâm múc cho và một miếng sườn nàng gắp cho.
Sau bữa cơm, Phụ Văn Đan kéo Thi Vân Lâm vào một góc, thấp giọng nói: “Đại tướng quân không ăn nhiều, có phải không hợp khẩu vị của ngài ấy không? Ngài ấy muốn ăn gì, ta sẽ bảo Liễu ma ma làm ngay.”
“Không cần.” Thi Vân Lâm lắc đầu: “Vốn dĩ ngài không phải ngày nào cũng ăn.”
Thi Vân Lâm đã biết ruột gan của Kỳ Sơn Lang khác với người thường, trước đây khi ở núi Kỳ, hắn nướng thịt thú xé từng miếng cho nàng ăn thì bản thân hắn phần lớn thời gian không ăn.
Phụ Văn Đan nghe mà kinh ngạc, thế mà có người không ăn cơm mỗi ngày mà vẫn có thể cao lớn cường tráng như vậy ư? Nhưng bà không hỏi thêm về chuyện này, mà hỏi: “Tối nay các con có ở lại không?”
Câu hỏi này làm Thi Vân Lâm bối rối. Nàng cũng không biết. Nàng quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang đang đứng dưới mái hiên, không chắc chắn nói: “Chắc là có…”
Thi Vân Lâm không muốn người nhà lo lắng cho mình, luôn muốn giữ chút thể diện trước mặt người nhà. Có lẽ việc giữ thể diện hay không lại do Kỳ Sơn Lang quyết định. Thấy người nhà đều có vẻ bồn chồn, nàng đi tới chỗ Kỳ Sơn Lang, đứng cùng hắn dưới mái hiên.
Nhìn những tảng băng treo dưới mái hiên, nàng lấy cớ vụng về: “Ngoài trời lạnh quá, chúng ta vào nhà đi?”
Nàng nhẹ nhàng giơ tay kéo lấy tay áo Kỳ Sơn Lang, dẫn hắn vào phòng của nàng.
Đến phòng, Thi Vân Lâm lập tức buông tay, rồi đóng cửa phòng lại.
Kỳ Sơn Lang ngồi bên bàn một cách thờ ơ, không nói lời nào. Thi Vân Lâm liếc nhìn hắn rồi dời mắt. Chỉ có hai người họ, nỗi sợ bị hắn bóp chết luôn quẩn quanh trong lòng nàng.
Nàng chậm rãi bước tới bên cửa sổ, hé mở một khe nhỏ, nhìn ra màn đêm bên ngoài rồi ngẩn ngơ. Nàng không biết cuộc sống bám víu này đến bao giờ mới kết thúc, khi nào nàng mới có thể trở về cố hương?
Vừa nghĩ đến việc trở về cố quốc có lẽ chỉ là một giấc mộng hão huyền thì lòng Thi Vân Lâm lập tức chua xót khó chịu.
Làn gió lạnh bên ngoài thổi vào, Thi Vân Lâm rùng mình một cái. Nó kéo nàng ra khỏi hồi ức nhớ quê, khiến nàng giật mình nhận ra trời đã rất muộn. Nàng quay đầu, thấy Kỳ Sơn Lang vẫn ngồi đó không hề nhúc nhích.
Nàng đóng cửa sổ, dựa lưng vào bậu cửa sổ, có chút luống cuống nhìn Kỳ Sơn Lang, trong lòng nàng không chắc chắn, không biết hắn có còn giận hay không. Nàng thậm chí không biết Kỳ Sơn Lang có còn muốn bóp chết nàng hay không.
Do dự một lúc lâu, nàng mới nhỏ giọng lên tiếng: “Đến lúc ngủ rồi.”
Kỳ Sơn Lang ngẩng đầu, đôi mắt rực sáng nhìn nàng.
Thi Vân Lâm khẽ cắn môi, rũ mắt, cởi quần áo trên người. Nàng cởi áo ngoài, đặt lên bàn bên cạnh, rồi đưa tay ra sau gáy cởi sợi dây mảnh. Nàng cởi yếm, nắm chặt trong tay, bóp nhẹ rồi đặt sang một bên. Sau đó, nàng cúi người, trút bỏ lớp vải cuối cùng trên người.
Trong đêm lạnh lẽo này, má nàng ửng hồng vì ngượng ngùng. Kỳ Sơn Lang nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên gò má hơi ửng hồng của nàng một lát, rồi chậm rãi di chuyển xuống dưới. Từ trên xuống dưới, từ ngoài vào trong, mọi thứ trên người nàng từng lọt vào tay hắn, hắn biết rõ cảm giác mềm mại như tuyết khi lọt vào lòng bàn tay là như thế nào.
Dưới ánh mắt dò xét của Kỳ Sơn Lang, Thi Vân Lâm cắn răng bước về phía hắn. Nàng bước từng bước, cho đến khi đứng trước mặt hắn. Ngón tay hơi run rẩy, Thi Vân Lâm nắm lấy tay áo Kỳ Sơn Lang, rồi khẽ giọng lặp lại: “Đến lúc ngủ rồi…”
Ánh mắt Kỳ Sơn Lang chậm rãi quét từ dưới lên trên cơ thể Thi Vân Lâm, cuối cùng dừng lại ở mắt nàng, hỏi: “Không sợ nữa sao?”
“Sợ.” Thi Vân Lâm khẽ giọng nói thật. Nàng không thích nói dối, cũng không thấy có lý do gì để nói dối. Dù nàng có nói không sợ Kỳ Sơn Lang, Kỳ Sơn Lang cũng sẽ không tin.
Nàng đương nhiên sợ. Thi Vân Lâm lớn chừng này, nỗi đau thể xác kinh khủng nhất đều là do Kỳ Sơn Lang mang lại. Sự dày vò kéo dài trong đêm tựa như cơn ác mộng không thể thoát ra, là nỗi đau khiến người ta run rẩy khi hồi tưởng sau khi tỉnh giấc.
Nhưng hòa thân là gì? Có lẽ là dùng thân thể này để đổi lấy sự an toàn của người phía sau. Dù đau đớn đến đâu, cũng nên chịu đựng.
Thi Vân Lâm khẽ thở phào, làm chút chuẩn bị tâm lý, rồi cúi người cởi dây áo của Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang nắm lấy tay nàng, ngăn nàng lại.
Thi Vân Lâm nghi hoặc ngẩng đầu nhìn vào mắt Kỳ Sơn Lang. Kỳ Sơn Lang đứng dậy, nắm lấy cổ tay Thi Vân Lâm, kéo nàng lên giường. Thi Vân Lâm loạng choạng ngồi lên trên giường, ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi không che giấu được.
Hắn lạnh lùng tiến lại gần, một luồng khí lạnh ập đến Thi Vân Lâm. Nàng nắm chặt chăn gấm bên cạnh, dần siết chặt vì căng thẳng.
Kỳ Sơn Lang gần như dán sát vào cổ Thi Vân Lâm, nghiêng mặt khẽ ngửi hơi thở trên người nàng. Hắn lùi ra một chút, rồi một tay nâng mặt Thi Vân Lâm lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve môi nàng.
Hắn lại gần, đặt môi mình lên môi Thi Vân Lâm.
Môi hắn rất lạnh, cả người Thi Vân Lâm căng cứng, không dám cử động.
Bàn tay hắn từ từ di chuyển xuống, vuốt ve cần cổ mảnh khảnh của Thi Vân Lâm.
Ngay lúc Thi Vân Lâm cho rằng hắn lại muốn bóp chết nàng thì môi và tay Kỳ Sơn Lang đều nhanh chóng rời đi. Hắn nhét ngón trỏ của mình vào miệng Thi Vân Lâm rồi nói: “Cắn.”
Thi Vân Lâm không hiểu, ngơ ngác nhìn hắn.
“Cắn ta.” Kỳ Sơn Lang lặp lại.
Thi Vân Lâm lần này đã hiểu, nàng cắn vào ngón tay Kỳ Sơn Lang, lực đạo nhẹ nhàng, cũng không dám dùng sức.
“Mạnh lên.”
Thi Vân Lâm thực sự không hiểu nổi Kỳ Sơn Lang muốn làm gì. Vì hắn đã bảo nàng cắn mạnh, nàng liền cắn mạnh. Dường như những ấm ức và tức giận trong khoảng thời gian này đều có một chỗ trút giận ngắn ngủi, nàng dốc hết sức lực để cắn. Răng nanh găm vào da thịt Kỳ Sơn Lang. Cho đến khi miệng đầy mùi máu tanh thì Thi Vân Lâm mới hoảng sợ buông ra, cẩn thận nhìn sắc mặt Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang rũ mắt, nhìn bàn tay mình. Thi Vân Lâm nhìn ngón tay bị nàng cắn đến chảy máu không ngừng thì có chút sợ hãi. Nàng vội vàng nghiêng người lấy chiếc khăn trên chiếc bàn nhỏ đầu giường, nàng quỳ trên giường để cả người đứng thẳng dậy, nâng tay Kỳ Sơn Lang lên lau máu tươi trên ngón trỏ của hắn.
“Là, là ngài bảo ta cắn mà…” Thi Vân Lâm thì thầm, giọng nói hơi run rẩy.
Kỳ Sơn Lang dường như không biết đau, tay kia của hắn lại vuốt ve cổ Thi Vân Lâm mảnh khảnh, đầu ngón tay ấn nhẹ hai cái bên cổ nàng.
Hắn nói: “Hòa.”
Thi Vân Lâm ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn đang nói gì vậy?
Kỳ Sơn Lang buông tay, vứt chiếc khăn quấn trên tay đi, đồng thời cởi đai áo, kéo rèm giường xuống.

Gửi phản hồi