MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 31

Thái tử phi ngồi thẫn thờ trước gương trang điểm, tay vuốt ve một lọ sứ nhỏ. Trong lọ là thuốc độc Hạc Đỉnh Hồng chí mạng. Nàng không màng đến danh tiết, chỉ mong thoát được đêm dài lắm mộng, dùng tốc độ nhanh nhất đoạt mạng Thi Nghiên Niên, báo thù cho ca ca của mình.

Nàng đã nghĩ kỹ, đợi Thi Nghiên Niên bị chém đầu, nàng sẽ uống thuốc độc mà chết, để có thể kết thúc nỗi thống khổ vô tận này, cũng có thể xuống âm phủ bầu bạn với ca ca…

Thế nhưng chỉ còn một bước nữa! Chỉ còn một bước nữa là có thể giết Thi Nghiên Niên thì Thái tử lại đổi ý… Hắn rõ ràng đã ân chuẩn cho nàng báo thù Thi Nghiên Niên kia mà!

Thái tử phi nghiến răng căm hận, hận Thi Nghiên Niên, cũng hận Tề Gia Trí.

“Điện hạ.” Tiểu cung nữ ngoài cửa quỳ gối hành lễ.

Tề Gia Trí đẩy cửa bước vào, liếc nhìn Thái tử phi thất hồn lạc phách, hắn đi về phía giường, nới lỏng cổ áo, tùy ý ra lệnh: “Lại đây.”

Thái tử phi biết, lại một lần nhục nhã sắp bắt đầu.

Lần này, nàng không còn cung kính như thường lệ. Nàng đi đến trước mặt Tề Gia Trí, không quỳ xuống như trước. Lần đầu tiên nàng ưỡn thẳng lưng, nói: “Thái tử thất hứa rồi.”

Tề Gia Trí cười lạnh một tiếng. Công quân còn quan trọng hơn sinh tử của một Thi Nghiên Niên, cũng quan trọng hơn việc đổi một Thái tử phi. Huống chi, hắn muốn đổi Thái tử phi cũng không nhất thiết phải nghe theo cách của nàng ta, hắn có cách của hắn.

“Lại đây quỳ xuống.” Tề Gia Trí lại lên tiếng, giọng lạnh đi vài phần.

Thái tử phi cũng cười lạnh, phản vấn: “Điện hạ lại muốn dùng cách đánh ta để tự an ủi mình sao?”

Mặt Tề Gia Trí biến sắc ngay lập tức, hắn bật dậy như một cái lò xo, một bạt tai giáng xuống mặt Thái tử phi. 

Thái tử phi bị đánh ngã sõng soài trên đất, đầu óc choáng váng.

Tề Gia Trí một cước đạp tới, giẫm lên mặt Thái tử phi, lạnh giọng: “Y Thư Trân, ta thấy hình như là con tiện nhân nhà ngươi chán sống rồi!”

“Ha ha ha…” Thái tử phi cười càn rỡ, dưới đế giày của Tề Gia Trí, nàng ngẩng đầu cười khiêu khích hắn.

“Điện hạ sẽ giúp ta giết Thi Nghiên Niên.” Nàng vừa cười vừa khẳng định.

Tề Gia Trí thu hồi chân, hắn ngồi xổm xuống, dùng sức bóp mặt Thái tử phi, nói: “Nếu ngươi thực sự điên rồi thì hãy cho cô một lý do chính đáng để phế truất ngươi!”

Thái tử phi vẫn đang cười, trong mắt đầy điên cuồng, nàng nói: “Điện hạ nếu không giúp ta, thì e rằng bí mật của người rồi sẽ bị phanh phui cho người đời biết!”

Sắc mặt Tề Gia Trí đại biến, lập tức bóp cổ Thái tử phi, hắn dùng sức bóp xuống, sắc mặt Thái tử phi chuyển dần từ tím sang đỏ.

Thái tử phi khó thở, nàng khó khăn mở miệng, giọng khàn khàn: “Nếu ta chết, người ta sắp xếp ở ngoài cung cũng sẽ truyền tin ra…”

Tề Gia Trí nhìn chằm chằm mặt Thái tử phi, tức giận buông tay.

Thái tử phi ôm cổ, thở hổn hển.

“Con tiện nhân này hoàn toàn điên rồi! Không chỉ tự tìm chết, mà còn không màng đến mẫu quốc của ngươi sao?”

Nghe Thái tử dùng sự an nguy của mẫu quốc để uy hiếp nàng, sắc mặt Thái tử phi hơi biến đổi. Tuy nhiên, nàng đã sớm hạ quyết tâm, sẽ không bị mấy lời của Thái tử dọa sợ.

“Điện hạ, thiếp chỉ cần mạng của Thi Nghiên Niên. Khi hắn chết, thiếp sẽ mang theo bí mật của người mà tự vẫn, đồng thời cũng sẽ dâng mạng của những người ở ngoài cung lên cho người.”

Nàng không cần danh tiết thể diện, không cần tính mạng, nàng cái gì cũng không cần, nàng chỉ muốn báo thù cho ca ca mà thôi!

Tề Gia Trí thân là trữ quân của Đông Cung, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác uy hiếp. Hắn nghiến răng nhìn Thái tử phi một lúc lâu, mới nói: “Được thôi, cô giúp ngươi giết hắn.”

Mạng của một Thi Nghiên Niên, quả thực là chuyện nhỏ nhặt.

Tuy nhiên, Tề Gia Trí sẽ không cho phép mình bị ép buộc, hắn sẽ không tha cho Thái tử phi. 

Đương nhiên, việc quan trọng hơn lúc này, là hắn lập tức phân phó thủ hạ đi điều tra Thái tử phi gần đây tiếp xúc với ai, hắn muốn moi ra người Thái tử phi sắp xếp ở ngoài cung.

Tề Gia Trí đứng trong sân viện lạnh lẽo đầy gió đêm, bị gió lạnh thổi cho toàn thân phát lạnh. Hắn tuyệt đối không thể để Y Thư Trân làm lộ bí mật của mình ra, nếu không hắn tuyệt đối không thể kế thừa đại thống.

Hắn càng ngày càng gấp gáp muốn sớm ngày đăng quang hoàng vị.

_

Ngày hôm sau, sáng sớm, khi Thi Vân Lâm tỉnh dậy, Kỳ Sơn Lang đã không còn ở bên cạnh nàng. Nàng chống giường ngồi dậy, đưa tay xoa xoa eo. Hôm nay nàng tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày, bởi vì đêm qua số lần Kỳ Sơn Lang làm phiền nàng ít hơn trước.

Thi Vân Lâm cúi đầu đếm ngón tay, phát hiện mấy lần gần đây, số lần Kỳ Sơn Lang bắt nạt nàng ngày càng ít. Nghĩ đến việc hắn cũng thấy mệt, thể lực không theo kịp thì trong lòng Thi Vân Lâm vui vẻ lên nhiều. Nàng đếm ngón tay, tính xem còn bao nhiêu lần nữa, hôm qua hắn mới chỉ làm một lần.

“Vân Lâm, con tỉnh chưa?” Phụ Văn Đan ở ngoài cửa hỏi.

“Dạ rồi.” Thi Vân Lâm đáp lời, mới phản ứng lại mình vẫn chưa mặc y phục. Nhìn mẫu thân dẫn Liễu ma ma vào, Thi Vân Lâm vội vàng kéo chăn che mình lại, mỉm cười nũng nịu: “Mẫu thân, con còn chưa mặc quần áo. Hai người ra ngoài trước đi.”

Phụ Văn Đan không đi, Liễu ma ma đóng cửa phòng lại.

Phụ Văn Đan đi đến bên giường, kéo chăn trên người Thi Vân Lâm: “Để mẫu thân xem.”

Thi Vân Lâm nắm chặt chăn không chịu buông tay, đối mặt với ánh mắt kiên trì của mẫu thân, nàng do dự một chút, mới chậm rãi buông tay.

Phụ Văn Đan hôm qua đã muốn kiểm tra thân thể cho Thi Vân Lâm nhưng hôm qua có việc bị trì hoãn. Phụ Văn Đan nhìn thân thể tiểu nữ nhi, thấy trên ngực nàng một mảng vết cào đỏ. Thi Vân Lâm có chút ngượng ngùng đưa tay che lại.

“Vết bầm trên eo là sao vậy?” Phụ Văn Đan đau lòng hỏi.

Thi Vân Lâm cúi đầu nhìn mới phát hiện trên eo mình bị bầm một mảng, bị thương từ lúc nào nàng cũng không biết, nàng đoán có lẽ là do Kỳ Sơn Lang để lại.

“Vân Lâm, hắn có đánh con không?” Phụ Văn Đan vội vàng hỏi.

“Không có. Chỉ là lực tay ngài ấy có chút mạnh thôi ạ…” Thi Vân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm. 

Trong đầu nàng vẫn hiện lên cảnh Kỳ Sơn Lang muốn bóp chết nàng. Nàng ghi hận trong lòng.

Phụ Văn Đan lại đi định tách chân Thi Vân Lâm ra, Thi Vân Lâm vội vàng trốn vào trong giường, kéo chăn che mình lại, giọng ngập ngừng: “Đừng xem nữa ạ!”

Phụ Văn Đan cũng không cố chấp nữa, bà vỗ nhẹ mu bàn tay Thi Vân Lâm, hỏi: “Vân Lâm, có đau không?”

Lông mi Thi Vân Lâm khẽ rung động rồi từ từ rủ xuống, nàng im lặng thừa nhận.

Liễu ma ma lắc đầu, thở dài: “Ta đã nói rồi, vị Đại tướng quân của Kỳ quốc này sẽ không biết thương hoa tiếc ngọc. Thật đáng thương cho tiểu công chúa của chúng ta…”

Phụ Văn Đan lại cho rằng ít nhất Thi Vân Lâm đến cầu Kỳ Sơn Lang giúp cứu Thi Nghiên Niên, Kỳ Sơn Lang đã không chút do dự đồng ý, điều này cho thấy đôi khi hắn cũng nghe lời Thi Vân Lâm.

Phụ Văn Đan suy đi nghĩ lại, cân nhắc lời nói: “Vân Lâm, con đã gả cho hắn, chuyện chăn gối là không thể tránh khỏi.”

“Con biết…” Giọng Thi Vân Lâm càng thêm trầm thấp. Nàng có chút ngượng ngùng khi nói chuyện này với mẫu thân. Nàng cũng không hiểu tại sao mẫu thân lại nhất định phải nói chuyện này với nàng, thật sự rất khó xử.

“Vậy nên con phải nghĩ cách để mình không quá khó chịu.”

Thi Vân Lâm nhìn mẫu thân một cái, rồi nhanh chóng rủ mắt xuống. Nàng vừa muốn nghe, vừa ngại ngùng không dám nghe.

Phụ Văn Đan nói với giọng đầy tâm huyết: “Nếu cứ một mực bị động chịu đựng thì chỉ có thể chịu khổ thôi. Chủ động một chút sẽ không khó chịu.”

Thi Vân Lâm sững sờ. Nàng chủ động? 

Muốn nàng chủ động gác chân lên vai Kỳ Sơn Lang, quấn quanh eo hắn, hay quay người chủ động ưỡn mông cho hắn? Điều này sao có thể!

“Xin người đừng nói nữa… Con không muốn nghe nữa…” Thi Vân Lâm bịt tai lại cúi đầu, ước gì có thể vùi mặt vào chăn.

Phụ Văn Đan đã nói rõ ràng như vậy là đủ rồi, quả thật không thể nói thêm nữa. Nàng có chút xót thương xoa đầu tiểu nữ nhi, nói: “Mau dậy đi, Dã Thanh đã nấu cháo táo đỏ mà con thích rồi.”

Sau khi Phụ Văn Đan và Liễu ma ma ra ngoài, Thi Vân Lâm chờ cho gương mặt nóng ran của mình hạ nhiệt rồi mới mặc quần áo rồi đi ra.

Thi Vân Lâm vừa bước ra khỏi cửa phòng, đã thấy Kỳ Sơn Lang và Thi Nghiên Niên đứng nói chuyện với nhau. Nàng kinh ngạc, tim đập thình thịch, gần như theo bản năng kéo váy chạy tới.

Kỳ Sơn Lang và Thi Nghiên Niên đồng thời quay đầu nhìn nàng, đôi mắt trong veo của nàng đảo qua đảo lại. Sau một chút do dự, nàng đi về phía Kỳ Sơn Lang, đặt hai tay lên cánh tay hắn, kéo hắn đi.

Kỳ Sơn Lang cúi đầu liếc nhìn bàn tay nàng đặt trên cánh tay mình, mặc nàng kéo vào phòng. 

Nàng đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử nhìn Kỳ Sơn Lang.

Kỳ Sơn Lang nhìn bộ dạng nàng muốn nói lại thôi, đi đến bên cạnh bàn tròn ngồi xuống, chờ đợi. Bàn tròn rộng rãi, hắn ngồi vào lại càng có vẻ chật chội.

Thi Vân Lâm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, nàng đi đến trước mặt Kỳ Sơn Lang, mở lời: “Ca ca yêu ta. Nhưng chừng nào hôn sự của ta và ngài còn đó thì ta sẽ không làm chuyện có lỗi với ngài. Ca ca cũng là người quang minh lỗi lạc, hắn cũng sẽ không làm chuyện vượt quá giới hạn với ta. Cho nên… xin ngài đừng… đừng nghi ngờ ta và ca ca có chuyện mờ ám bẩn thỉu, cũng xin ngài đừng làm hại ca ca ta…”

Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm nàng, mặt mày không biểu cảm, im lặng.

Một lúc lâu sau, Thi Vân Lâm mới nhỏ giọng hỏi: “Ngài, ngài có nghe hiểu không?”

Kỳ Sơn Lang gật đầu.

Thi Vân Lâm nhìn hắn, đột nhiên không biết phải nói gì tiếp theo. Lòng nàng đầy lo lắng, không biết mình nói thật như vậy có đúng không.

“Nàng nghĩ nhiều rồi.” Kỳ Sơn Lang nói.

Thi Vân Lâm nghi hoặc nhìn hắn, không hiểu ý tứ lời hắn nói. Đầu óc nàng quả thật rối như tơ vò, không khỏi suy đi nghĩ lại, lại vì những cảnh tượng mình tưởng tượng ra mà luôn lo sợ.

Kỳ Sơn Lang đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Thi Vân Lâm, Thi Vân Lâm không khỏi ngẩng cằm nhìn hắn.

Kỳ Sơn Lang cúi đầu, ghé sát vào tai Thi Vân Lâm, lạnh lùng nói: “Hắn là cái thứ gì chứ?”

Thi Vân Lâm sững sờ.

Kỳ Sơn Lang căn bản không đặt Thi Nghiên Niên vào mắt, hắn càng không thể vì oán hận hay lý do nào khác mà giết Thi Nghiên Niên. Sự lo lắng của Thi Vân Lâm hoàn toàn là thừa thãi.

Hắn là cái thứ gì? Ngay cả làm kẻ thù cũng không xứng, càng không có tư cách tranh giành nữ nhân với hắn.

Kỳ Sơn Lang đứng thẳng dậy, đi ngang qua Thi Vân Lâm đang ngây người, đẩy cửa đi ra ngoài. Hắn vốn không thích ở trong nhà, quá gò bó, không bằng ở ngoài trời thoải mái hơn.

Thi Cảnh nhìn Kỳ Sơn Lang đi ra, hắn cầm cây cung trong tay, do dự một lúc lâu mới đi về phía Kỳ Sơn Lang.

Hắn ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang: “Đệ gần đây học bắn cung nhưng bắn cứ không trúng, tỷ phu có thể dạy đệ kỹ thuật bắn cung không?”

Thi Ngạn Đồng và Thi Nghiên Niên đang đứng cùng nhau ngạc nhiên nhìn sang.

Thi Vân Lâm cũng từ trong nhà đi ra, nghe Thi Cảnh tự nhiên gọi tỷ phu thì nhìn hắn thêm một cái.

Kỳ Sơn Lang đi đến phía sau Thi Cảnh, cúi người xuống, nắm lấy tay cầm cung của Thi Cảnh, nhấc cung lên.

Thi Cảnh mừng rỡ như điên, nhắm vào dải lụa đỏ hắn buộc dưới gốc cây làm bia.

Nhưng Kỳ Sơn Lang nắm tay Thi Cảnh điều chỉnh phương hướng, nhắm vào tiểu đồng đang quét lá dưới tường viện.

Mũi tên dài xé gió bay đi, trúng ngay giữa trán tiểu đồng, tiểu đồng còn chưa kịp kêu lên tiếng nào thì đã ngã thẳng xuống đất.

Thi Cảnh sợ ngây người.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Phụ Văn Đan và Thẩm Đàn Khê cùng những người khác nghi hoặc bước ra khỏi phòng, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.

Kỳ Sơn Lang lại cài thêm một mũi tên, điều chỉnh phương hướng bắn ra. Một tiểu đồng đứng ngây người dưới gốc cây, đồng tử giãn ra, trúng tên ngã xuống đất.

Tay Thi Cảnh bắt đầu run rẩy.

Kỳ Sơn Lang hơi dùng sức nắm tay Thi Cảnh, lần này nhắm mũi tên vào người đầu bếp. Người đầu bếp đứng ở cửa bếp kinh hãi hét lên một tiếng rồi chạy về phía bếp, đóng chặt cửa gỗ.

Kỳ Sơn Lang nghiêng tai nghe ngóng, điều chỉnh phương hướng, bắn tên vào tường bếp. Mũi tên dài xuyên thủng bức tường.

Người đầu bếp kêu lên một tiếng ngắn ngủi, sau đó không còn tiếng động nào nữa.

Tên tiểu đồng cuối cùng hoàn toàn không dám chạy, hắn run chân quỳ xuống trước mặt Kỳ Sơn Lang, run rẩy nói: “Đại tướng quân tha mạng, Đại tướng quân tha mạng!”

Kỳ Sơn Lang không cài thêm tên nào nữa, hắn đứng thẳng dậy, lạnh lùng nói: “Đi nói với Tĩnh Thần Vương, đa tạ hắn đã nhắc nhở.”

“Dạ, dạ…” Tiểu đồng tè ra quần, chạy ra khỏi cửa viện để thoát thân.

Kỳ Sơn Lang rũ mắt nhìn Thi Cảnh rồi hỏi: “Học được chưa?”

Bình luận

Gửi phản hồi