MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 32

Thi Cảnh nắm cung tên, tay vẫn còn run rẩy, hắn ngẩng đầu nhìn Kỳ Sơn Lang ngây người, một lời cũng không nói ra được.

Thi Vân Lâm đứng bên cạnh nhìn bộ dạng sợ hãi của Thi Cảnh có chút hả hê. Để Kỳ Sơn Lang dạy bắn cung, đệ đệ nàng cũng có gan lắm!

Tiểu đồng chạy trốn như bay ra khỏi tiểu viện, ngay cả cửa viện cũng quên đóng.

Túc Vũ và tiểu đồng may mắn thoát chết lướt qua nhau, hắn đi đến cửa viện, đầu tiên liếc nhìn hai cỗ thi thể nằm trong viện, sau đó đi về phía Kỳ Sơn Lang, bẩm báo: “Vương Hổ và Trương Hùng đã trở về.”

Kỳ Sơn Lang không đáp lời, sải bước đi ra ngoài.

Túc Vũ đi theo hai bước rồi dừng lại, quay đầu chắp tay hành lễ với Thi Ngạn Đồng, mỉm cười nói: “Ngày mai sẽ phái người hầu mới đến làm việc vặt.”

“Làm phiền rồi.” Thi Ngạn Đồng nói.

Túc Vũ mỉm cười gật đầu, quay người đi ra ngoài, đến cửa thì phân phó cho binh lính đang chờ bên ngoài: “Xử lý thi thể trong viện.”

Thi thể nhanh chóng được xử lý, ngay cả vết máu cũng được lau sạch. Đám người hầu được Kỳ quốc phái tới này chưa từng có một ngày làm việc tận tâm, thậm chí còn từng làm chuyện độc ác đổ cát đá vào đồ ăn, nhưng họ cũng là tai mắt của Kỳ quốc đặt ở đây, dù có bất mãn đến đâu cũng không thể đuổi họ đi.

Thi Vân Lâm nhìn thi thể bị đầu bếp kéo đi, lại nghĩ đến chuyện rất lâu trước đây.

Lần đó nàng bị lừa đến quân doanh, đầu bếp đã nhắc nhở Thi Ngạn Đồng người đến đón Thi Vân Lâm không phải là người Kỳ Sơn Lang phái tới. Vì sao đầu bếp lại nhắc nhở Thi Ngạn Đồng? Tuyệt đối không phải vì lòng tốt, chỉ có thể là có người đứng sau sai khiến.

Thi Ngạn Đồng bị giam cầm trong tiểu viện này, buộc phải an phận thủ thường nên dù có tò mò cũng không thể điều tra. Thi Ngạn Đồng không thể tự mình tra nên đã từng để Thi Vân Lâm nói chuyện này cho Kỳ Sơn Lang.

Thi Vân Lâm đương nhiên đã nói cho Kỳ Sơn Lang nhưng lúc đó Kỳ Sơn Lang cái gì cũng không nói nên Thi Vân Lâm cũng chỉ có thể nhắm mắt cho qua.

Hôm nay, suy nghĩ kỹ lại lời của Kỳ Sơn Lang vừa nói, lẽ nào ở đây còn có chuyện của Tĩnh Thần Vương? 

Thi Vân Lâm suy đoán một lúc, đoán rằng có lẽ Tĩnh Thần Vương thấy Thái tử và Kỳ Sơn Lang bất hòa, muốn ngồi mát ăn bát vàng. Thậm chí rất có thể lúc đầu là Tĩnh Thần Vương sai người xúi giục người dưới quyền Thái tử làm ra chuyện hoang đường là lừa nàng đến doanh trại. 

Liên quan đến việc tranh đoạt ngôi vị, Thi Vân Lâm chẳng muốn quan tâm đến nữa. Tuy nhiên, điều khiến nàng hơi bất ngờ là Kỳ Sơn Lang lại còn nhớ chuyện này.

“Vào ăn sáng đi.” Phụ Văn Đan nói.

Người trong viện lúc này mới lần lượt vào nhà. Thi Vân Lâm quay người đi hai bước, rồi lại quay đầu, thấy Thi Cảnh vẫn còn ngây ngốc đứng tại chỗ.

Thi Vân Lâm mỉm cười, bất đắc dĩ đi tới kéo hắn. “Để cho đệ đi gây chuyện, bị dạy dỗ rồi chứ gì?”

Thi Cảnh bị Thi Vân Lâm kéo đi hai bước, đột nhiên từ tận đáy lòng cảm thán: “Tỷ phu ngầu thật! Chẳng trách hắn chém đông giết tây mà Kỳ đế vẫn còn dung túng!”

Thi Ngạn Đồng nghe lời này, nhíu mày nói: “Con cho rằng chỉ cần biết bắn tên, võ công cao cường là lợi hại sao? Nếu con chỉ tôn sùng vũ lực thì chỉ có thể trở thành một kẻ lỗ mãng thôi, không đạt tới trình độ của Kỳ Sơn Lang đâu.”

Thi Cảnh chột dạ không dám nói nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy tỷ phu thật ngầu!

Thi Vân Lâm ăn một miếng cháo táo đỏ, nhỏ giọng thì thầm: “Nhưng Kỳ Sơn Lang đúng là một tên lỗ mãng mà…”

Thi Ngạn Đồng dường như có chút bất đắc dĩ vì tiểu nữ nhi cắt ngang việc ông giáo huấn Thi Cảnh nên trừng mắt nhìn nàng.

Thi Vân Lâm ho khan một tiếng, nghiêm túc nói với Thi Cảnh: “A Cảnh, việc đọc sách cũng quan trọng không kém, thậm chí còn quan trọng hơn.”

Phụ Văn Đan nhìn người này rồi lại nhìn người kia, lâu rồi mới lộ ra nụ cười.

Không có Kỳ Sơn Lang ở đây, bữa ăn này của cả nhà vui vẻ hòa thuận, không khí ấm áp.

Buổi chiều, Thi Vân Lâm ngồi trong viện phơi nắng, thấy Thẩm Đàn Khê định ra ngoài, nàng tò mò hỏi: “Tỷ tỷ đi đâu vậy?”

“Ra ngoài mua chút đồ.” Thẩm Đàn Khê nói: “Muốn mua chút vải may quần áo mới, nhà cũng thiếu chút đồ ăn. Ta còn muốn đi chùa một chuyến nữa.”

Thi Vân Lâm đã hiểu. Thẩm Đàn Khê chắc chắn muốn đi cầu bình an cho Châu Trạch Minh. Từ khi biết Châu Trạch Minh còn sống, Thẩm Đàn Khê đã khỏi bệnh mà không cần thuốc, sắc mặt tốt hơn nhiều, Thi Vân Lâm nhìn cũng thấy vui mừng.

“Muội đi cùng tỷ.” Thi Vân Lâm đứng dậy. Nói thật, từ khi đến Kỳ quốc đến nay đã lâu như vậy, nàng vẫn chưa từng thấy chợ búa của Kỳ quốc ra sao.

Thẩm Đàn Khê do dự một chút, quay đầu nhìn Thi Ngạn Đồng một cái, rồi mới mỉm cười gật đầu đồng ý.

Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê tay trong tay đi trên con phố náo nhiệt. Dã Thanh và Hựu Lục đi theo phía sau. Nhìn những cửa hàng lộng lẫy xung quanh, Thi Vân Lâm có cảm giác như lạc vào một thế giới khác.

Dường như những cuộc chiến tranh đó chưa từng tồn tại, nàng lại trở về rất lâu trước đây, tay trong tay cùng Thẩm Đàn Khê dạo chơi trên phố xá Tương quốc.

Đáng tiếc những cửa hàng trước mắt lại vô cùng xa lạ, rốt cuộc cũng không phải là cố hương của nàng.

Đến tiệm vải, hai người dắt tay nhau vào chọn lựa cẩn thận. Thường ngày chỉ chọn theo sở thích, giờ đây việc chọn lựa cũng phải cân nhắc giá cả, không dám chọn loại vải tốt đắt tiền nhất nữa.

Khi họ trốn khỏi Tương quốc, mang theo không ít tiền bạc, hiện tại vẫn còn đủ ăn đủ mặc nhưng suy cho cùng thì chỉ có ra mà không có vào nên vẫn đành phải tính toán chi li.

Thi Vân Lâm liếc nhìn tấm vải màu xanh nhạt trên giá rồi thu hồi ánh mắt, xong nàng lại không kìm được lòng mà ngước nhìn lần nữa. Màu sắc tươi tắn, rực rỡ, nàng không cần chạm tay vào cũng biết chất liệu vải mềm mại, trơn tru.

Thi Vân Lâm quay người, không nhìn nữa. Nàng đi sang bên kia kệ hàng, xem dãy dao nhỏ bày trên bàn, là loại dao hẹp của nam tử dùng để cạo râu.

Thi Vân Lâm nhìn một lúc, cầm lấy một con.

Lúc thanh toán, ánh mắt của người bán hàng quét qua quét lại trên người Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê, hỏi: “Là vị phu nhân nào thanh toán?”

Lời này nghe thật kỳ lạ, Thi Vân Lâm hỏi: “Chúng ta ai thanh toán thì có gì khác biệt sao?”

Người bán hàng mỉm cười, giải thích: “Nếu là vị phu nhân này thanh toán thì tính theo giá vừa rồi. Nếu là ngài thanh toán thì ghi vào sổ nợ là được.”

Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê đã hiểu, người bán hàng này đã nhận ra Thi Vân Lâm. Cái gọi là ghi vào sổ nợ là ghi vào nợ của Kỳ Sơn Lang.

Thẩm Đàn Khê vội nói: “Ta trả.”

Thi Vân Lâm hoàn hồn, kéo tay Thẩm Đàn Khê đang lục túi tiền rồi nói: “Ghi vào nợ của Kỳ Sơn Lang!”

Lợi này, không lấy thì phí!

Thi Vân Lâm đã quay người bước ra ngưỡng cửa, lại quay trở lại, chỉ vào tấm vải màu xanh nhạt mà mình vừa liếc nhìn mấy lần, nói: “Cái này cũng lấy!”

Người bán hàng sững sờ, tấm vải này đã có người đặt rồi nên hắn hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn cung kính dâng tấm vải cho Thi Vân Lâm.

Hai người lại ghé vài cửa hàng mua sắm đồ dùng sinh hoạt, Thẩm Đàn Khê nói: “Biết ngươi không thích đến những nơi như chùa chiền, ngươi tự đi dạo một lát, ta đi chùa một chuyến.”

Thi Vân Lâm cong mắt trêu chọc: “Lại có người nhớ phu quân của mình rồi!”

Thẩm Đàn Khê không phủ nhận, dịu dàng nói: “Mong chàng sớm được cứu, có thể thoát khỏi Lỗ quốc.”

“Sẽ được thôi, tỷ mau đi đi, muội ở đầu cầu đợi tỷ.” Thi Vân Lâm nói.

Thi Vân Lâm cùng Dã Thanh đi dạo thêm một lát, nàng dừng chân trước một tiệm thuốc. Trước khi gả cho Kỳ Sơn Lang, nàng đã hỏi mẫu thân về phương thuốc tránh thai. Nàng không chỉ sợ sinh ra một ổ sói con, cho dù là một đứa trẻ bình thường thì cũng là một mối phiền toái lớn.

Chỉ là mẫu thân nói với nàng, uống một hai lần thì được, nếu dùng thuốc quá thường xuyên thì sẽ tổn hại sức khỏe. Khi đó nàng cũng chưa nghĩ kỹ có nên uống canh tránh thai hay không. Nay theo tần suất Kỳ Sơn Lang đòi hỏi, nếu nàng ngày ngày uống canh tránh thai thì quả thật sẽ không chịu nổi. Huống chi về núi Kỳ, nàng ngay cả tự đun nước cũng không biết, căn bản không nấu được thuốc.

Thi Vân Lâm đứng trước cửa tiệm thuốc khá lâu, cuối cùng vẫn không bước vào, lựa chọn tùy duyên. Nàng quay người đi về phía đầu cầu, đợi Thẩm Đàn Khê.

Thẩm Đàn Khê đi chùa cầu nguyện xong quay lại tìm Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm nhìn mái tóc mai của Thẩm Đàn Khê có chút rối, vừa đưa tay giúp nàng vuốt tóc, vừa hỏi: “Tóc sao lại rối rồi?”

Thẩm Đàn Khê khẽ giật mình, ánh mắt cũng có chút lảng tránh. Nàng thản nhiên nói: “Gió thổi thôi. Gió ở Kỳ quốc lớn thật.”

“Cũng đúng.” Thi Vân Lâm gật đầu, nắm lấy tay Thẩm Đàn Khê cùng nhau về nhà.

Về đến nhà, Thẩm Đàn Khê đưa một mẩu giấy cho Thi Ngạn Đồng. Thi Ngạn Đồng mở ra xem lướt qua, rồi đặt mẩu giấy lên ngọn nến đốt thành tro.

Thi Ngạn Đồng bị giam ở đây nhưng vẫn chưa từng cắt đứt liên lạc với bên ngoài. Thẩm Đàn Khê đôi khi sẽ trở thành người đưa tin cho ông.

Thi Vân Lâm ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này, nghi ngờ nhìn về phía Thẩm Đàn Khê, hỏi: “Sao muội lại không biết? Là lúc tỷ đi chùa sao?”

“Phải.” Thẩm Đàn Khê gật đầu: “Không phải ta muốn giấu muội, chỉ là muốn đợi muội trở về rồi nói.”

Thi Ngạn Đồng nói: “Đàn Khê không mang họ Thi, lại là nữ nhân nên không dễ bị người nghi ngờ.”

Thi Vân Lâm lúc này mới biết phụ thân không phải luôn an phận ở đây, ông vẫn đang âm thầm chuẩn bị cho việc phục quốc. Nàng nhìn về phía Thẩm Đàn Khê, nói: “Xem ra chỉ có muội là vô dụng thôi.”

“Nói bậy, nếu không có muội thì chúng ta cũng không thể ở lại đất Kỳ này.” Thẩm Đàn Khê nói.

Thi Vân Lâm không nói nữa, trong lòng lại suy nghĩ xem mình có thể làm gì để trở về cố quốc. Nàng không thể cứ mãi ngồi chờ phụ thân phục quốc rồi đón mình về nhà được, nàng cũng nên góp một phần sức lực mới phải.

Thi Ngạn Đồng dùng mu bàn tay gõ nhẹ lên đầu Thi Vân Lâm, nói: “Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Với thân phận hiện tại của con, cố gắng ít về đây là được. Khi nào thì con về núi Kỳ?”

Thi Vân Lâm bị hỏi khó. Nàng làm sao biết khi nào thì về núi Kỳ? Sáng nay Kỳ Sơn Lang đi rồi không quay lại, nàng thậm chí còn không biết Kỳ Sơn Lang khi nào sẽ quay lại hay có còn quay lại hay không.

Trời tối sầm lại, Thi Vân Lâm ngồi bên bàn, cầm kim chỉ thêu một chiếc khăn tay. Nàng trước đây thích cầm kỳ thi họa, ghét nhất là nữ công nấu nướng. Ấy vậy mà hai ngày nay lại đột nhiên cảm thấy khi lòng phiền muộn, những động tác lặp đi lặp lại khô khan của từng mũi kim, mũi chỉ cũng có thể làm tê liệt bản thân.

Đêm khuya, nàng ngáp một cái, miệng còn chưa khép lại, cửa phòng đã bị đẩy ra, Kỳ Sơn Lang xuất hiện ở cửa.

Thi Vân Lâm ngẩn người, sau đó mới khép miệng đang há hờ lại.

Đột nhiên nhìn thấy Kỳ Sơn Lang, trong lòng Thi Vân Lâm đột nhiên có chút chột dạ. Nàng lén lút liếc nhìn mảnh vải màu xanh nhạt đặt bên cạnh.

Nhắc đến tiền bạc, quả là có chút tục tĩu. Từ nhỏ đến lớn, Thi Vân Lâm được mọi người yêu chiều, nhận vô số quà cáp, càng thường xuyên ban thưởng cho người khác, đây là lần đầu tiên nàng chiếm lợi của người ta.

Thi Vân Lâm đứng dậy, nhanh chóng bước tới chỗ Kỳ Sơn Lang, thân mật nắm lấy cánh tay hắn nói: “Ta mua được một món đồ tốt tặng cho ngài!”

Nàng đưa dao cạo râu cho Kỳ Sơn Lang, nói: “Thứ này dùng tốt hơn dao găm nhiều, sẽ không còn bị cứa rách nữa.”

Kỳ Sơn Lang ngạc nhiên liếc nhìn nàng một cái, nhận lấy con dao cạo râu mà nàng đưa.

“Chỉ là…” Thi Vân Lâm giả vờ tùy ý nói: “Ta đi ra chợ quên mang tiền, người bán hàng nói có thể ghi vào nợ của ngài.”

Nàng lại nhỏ giọng bổ sung thêm một câu: “Còn mua thêm ít vải nữa.”

Kỳ Sơn Lang mân mê con dao cạo râu, đi về phía bàn, ngồi xuống chiếc ghế tròn, cầm lấy chiếc khăn tay mà Thi Vân Lâm vừa mới bắt đầu thêu để xem.

Hắn hỏi: “Phố nào?”

Thi Vân Lâm bước chân nhỏ đến trước mặt hắn, khẽ nói: “Phố Dao Sương.”

Kỳ Sơn Lang suy nghĩ một chút, nói: “Là của ta.”

“Hả?” Thi Vân Lâm nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn.

Kỳ Sơn Lang không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nàng thiếu tiền?”

“Không thiếu!” Thi Vân Lâm trả lời dứt khoát không chút suy nghĩ. Nàng đường đường là công chúa sao lại thiếu tiền tiêu được! Một công chúa thiếu tiền tiêu thì thật quá mất mặt! Nàng chột dạ biện bạch: “Hôm nay chỉ là quên mang tiền thôi…”

Kỳ Sơn Lang nói: “Cả con phố Dao Sương đều là của ta, nàng muốn gì cứ lấy.”

Thi Vân Lâm kinh ngạc. Một kẻ sống trong núi sâu như dã nhân lại nói với nàng cả con phố đều là của hắn? 

Nàng hỏi: “Ngài… chắc chứ?”

Kỳ Sơn Lang im lặng nghĩ ngợi một lát mới nói: “Không chắc lắm.”

Thi Vân Lâm: ?

“Cũng gần như vậy.” Kỳ Sơn Lang quả thật không nhớ rõ: “Không phải của ta thì nàng cũng có thể tùy tiện lấy.”

Kỳ Sơn Lang đứng dậy, Thi Vân Lâm vội vàng kéo hắn lại, hỏi chuyện quan trọng hơn: “Khi nào thì chúng ta quay về núi Kỳ?”

Đúng như phụ thân đã nói, nàng không nên ở lại đây quá lâu.

Kỳ Sơn Lang quay đầu nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

“Sau sinh thần phụ thân nàng.”

Bình luận

Gửi phản hồi