Lần thứ hai, Kỳ Sơn Lang lật Thi Vân Lâm lại, lại thấy trên nệm dính chút vết máu. Hắn nhìn Thi Vân Lâm, thấy nàng nhíu mày, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Kỳ Sơn Lang đặt chân nàng về chỗ cũ, kéo chăn bên cạnh ném lên người nàng. Hắn xuống giường, đi đến bên bàn trong phòng, rót một ly trà nguội để uống.
Thi Vân Lâm mở mắt ra đầy nghi hoặc, sự tra tấn đêm nay đã kết thúc rồi sao? Nàng chống cánh tay ngồi dậy, tay kia nắm chặt chăn che trước ngực, nhìn về phía Kỳ Sơn Lang.
Hắn đang quay lưng về phía nàng, đang rót ly trà nguội thứ hai.
Trong phòng chỉ có một cây nến cháy lập loè, ánh sáng vàng nhạt chiếu lên bóng lưng Kỳ Sơn Lang, khiến đường cong cơ bắp trên lưng và đôi chân dài của hắn càng thêm uyển chuyển, thẳng tắp, tràn đầy lực lượng.
“Trà nguội rồi, có cần làm nóng lại không?” Thi Vân Lâm khẽ hỏi.
Động tác rót ly trà nguội thứ ba của Kỳ Sơn Lang chợt dừng lại, hắn đặt ly trà xuống, quay người đi về phía giường.
Hắn quay lại đối mặt với nàng, lập tức khiến cho Thi Vân Lâm vội vàng dời ánh mắt.
Kỳ Sơn Lang không đáp lời, hắn chỉ nhặt quần áo bên giường lên mặc vào.
Trong mắt Thi Vân Lâm hiện lên vẻ nghi ngờ, nàng ngước nhìn hắn. Nhanh vậy sao, hắn chỉ cần một lần là đủ rồi sao? Hôm nay còn sớm hơn nhiều so với những ngày nàng từng đếm trên đầu ngón tay.
Kỳ Sơn Lang nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm cảm thấy ánh mắt của hắn rất kỳ lạ, lại ẩn chứa thứ gì đó nàng không hiểu được nhưng nàng cũng không suy nghĩ sâu xa, nhanh chóng rũ mắt dời đi.
Kỳ Sơn Lang quay người đi ra ngoài.
Thi Vân Lâm khựng lại, đặt chân xuống giường ngồi hẳn dậy, hỏi: “Ngài muốn ra ngoài sao?”
Kỳ Sơn Lang dừng bước quay đầu nhìn lại.
Nàng một tay tùy ý đặt bên người, một tay đè chăn che trước ngực. Góc chăn vuông vức che trước ngực nàng nhưng chỉ che được một bên, phần chăn bên dưới một nửa đắp trên một bên người nàng nửa kín nửa hở, dưới mép chăn lộ ra một bờ mông tròn trịa.
“Nằm lại đi.” Giọng Kỳ Sơn Lang có chút trầm, hắn quay người đá cửa đi ra ngoài.
Thi Vân Lâm sợ hãi rụt vai lại, không hiểu tại sao hắn lại mắng nàng. Nàng ngây ngốc ngồi bên giường nhìn cánh cửa đóng chặt một lúc lâu, mới xác định Kỳ Sơn Lang thật sự đã đi rồi.
Thở phào nhẹ nhõm, Thi Vân Lâm lại dịch người về giường, thoải mái nằm vào trong chăn gấm, ngủ say như chết.
Mấy ngày tiếp theo, Kỳ Sơn Lang cả ngày lẫn đêm đều không xuất hiện. Ban đầu, Thi Vân Lâm trước khi ngủ còn đợi hắn, qua hai đêm không thấy hắn về, nàng cũng không đợi nữa, một mình nhẹ nhàng chìm vào giấc mộng.
Sắp đến sinh thần của Thi Ngạn Đồng, lại là cuối năm nên Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê lại ra ngoài, đi mua sắm chút đồ.
Đi theo phía sau, Hựu Lục và Dã Thanh xách lỉnh kỉnh đồ đạc, ngay cả Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê trong tay cũng cầm vài món.
“Các em mang những thứ này về trước đi, xách đồ đi dạo cùng bọn ta cũng khá mệt. Lát nữa đến Tư Hồng Tự tìm bọn ta là được.” Thi Vân Lâm nói.
Thẩm Đàn Khê ngạc nhiên nói: “Hôm nay muội cũng đi chùa với ta sao?”
Thi Vân Lâm gật đầu, nói: “Muội muốn đi cầu một lá bùa bình an cho phụ thân.”
“Cũng tốt, chỉ là muội đừng để bị dọa chạy mất giữa đường, làm rơi giày ta không giúp muội nhặt được đâu.” Thẩm Đàn Khê trêu chọc.
“Không có đâu.” Thi Vân Lâm trừng mắt nhìn nàng. Thi Vân Lâm nhìn Thẩm Đàn Khê, trong lòng có chút vui mừng, nàng đã rất rất lâu rồi không thấy Thẩm Đàn Khê cười, chứ đừng nói là vui vẻ nói cười như vậy. Từ khi nhận được tin Châu Trạch Minh còn sống, Thẩm Đàn Khê mới thật sự sống lại.
Thi Vân Lâm kéo Thẩm Đàn Khê dọc theo đường phố đi tới, nàng cảm khái nói: “Đàn Khê, tỷ và Minh Trạch tình cảm thật tốt, có thể thấy được tỷ thật sự rất thích huynh ấy.”
Nàng thật sự ngưỡng mộ tình cảm thuận theo tự nhiên mà thủy chung của Thẩm Đàn Khê và Châu Trạch Minh.
Thẩm Đàn Khê rũ mắt, trong mắt hiện lên một nét dịu dàng, đôi mày mày nhíu lại ẩn chứa sự ngọt ngào và mong đợi. Nàng nói: “Bị giam cầm ở Lỗ, không biết chàng đã trải qua những ngày tháng thế nào. Hy vọng chàng không bị thương, luôn luôn khỏe mạnh, gắng gượng cho đến khi được cứu.”
“Sẽ được thôi” Thi Vân Lâm nói: “Minh Trạch rất nhanh sẽ được cứu, sau đó chỉnh đốn lại quân ngũ, uy phong lẫm liệt đến đón tỷ về.”
Hai người nhìn nhau mỉm cười, nụ cười đều chứa đựng sự mong đợi ngày hồi cố hương.
“Công chúa, công chúa… “
Thi Vân Lâm nghe thấy tiếng gọi nhỏ, nhìn theo tiếng gọi, thấy Tiểu Văn đang đứng không xa vẫy tay với nàng.
Từ khi đến đất Kỳ này, những thần dân đi theo đã được sắp xếp chỗ ở những nơi khác nhau, để tránh tiếp xúc với Tương đế ngày trước. Nay bỗng thấy Tiểu Văn, Thi Vân Lâm thân thiết chạy tới, ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Văn, hỏi: “Sao Tiểu Văn lại ở đây? Dạo này sao rồi?”
Tiểu Văn gật đầu, đưa một chiếc giỏ xách trên tay cho Thi Vân Lâm, nói: “Phụ thân con hấp bánh thọ, còn có chữ thọ con viết. Muốn mừng thọ Bệ hạ.”
Thi Vân Lâm nhìn chữ thọ Tiểu Văn viết, một trăm kiểu viết chữ thọ ghép lại với nhau.
“Chữ của Tiểu Văn thật đẹp.” Thi Vân Lâm khen ngợi.
Tiểu Văn cười ngượng nghịu, quay người chạy về phía phụ thân.
Thi Vân Lâm nhìn theo bóng Tiểu Văn, thấy phụ thân hắn đang bận rộn trước một tiệm bánh ngọt ở xa, ông quay đầu mỉm cười chất phác gật đầu với Thi Vân Lâm.
“Đi thôi.” Thi Vân Lâm đứng dậy, lại thấy Thẩm Đàn Khê hơi ngẩn người.
“Tỷ tỷ?”
Thẩm Đàn Khê hoàn hồn, thấp giọng nói: “Bọn họ đi theo suốt chặng đường, lại luôn tin tưởng. Bệ hạ sao có thể cam tâm mãi mãi bị nhốt trong tiểu viện đó được.”
Chốn phồn hoa náo nhiệt người qua lại, Thi Vân Lâm cũng chỉ có thể hạ giọng, nàng nói nhỏ nhưng kiên định: “Sớm muộn gì thì chúng ta cũng sẽ về nhà!”
Thần dân đi theo nhớ nhung cố chủ muốn về quê hương, dân chúng bị giam cầm ở đó tất nhiên cũng mong chờ hoàng đế của họ quay về giết địch phục quốc để chấm dứt kiếp sống nô lệ bị giày đạp này.
Hai người im lặng một lát, mới lại nói cười với nhau. Đi thêm một đoạn nữa thì đến Tư Hồng Tự.
Tư Hồng Tự được xây trên một ngọn núi không cao lắm, không phải là ngôi chùa đầu tiên ở Kỳ Kinh, hương hỏa không nhiều bằng mấy ngôi chùa trong kinh thành nhưng vì gần ngõ Trường Thanh nên Thẩm Đàn Khê mỗi lần đi chùa đều đến đây.
Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê dắt tay nhau bước lên bậc đá cuối cùng, đứng trước cổng Tư Hồng Tự, Thi Vân Lâm tùy tiện nói: “Hương hỏa không được thịnh vượng lắm nhỉ.”
Thẩm Đàn Khê mỉm cười, dịu dàng nói: “Lễ Phật tại tâm, không bị ngoại vật làm phiền mới đúng.”
Thi Vân Lâm cong mắt cười nói: “Dạ, tỷ tỷ nói đúng.”
Sắc mặt Thẩm Đàn Khê chợt biến đổi, nàng kéo Thi Vân Lâm nhanh chóng đi sang một bên, cho đến khi bước vào rừng cây ven đường.
Thi Vân Lâm nghi hoặc nhìn nàng, hỏi: “Sao vậy?”
Thẩm Đàn Khê ra hiệu cho Thi Vân Lâm nhìn. Thi Vân Lâm thuận theo ánh mắt nàng nhìn sang, thấy một nam tử trẻ tuổi, đang từ Tư Hồng Tự bước ra.
Nam tử khoảng chừng hai mươi tuổi, ngũ quan cương nghị mang theo khí chất quý tộc trời sinh. Chưa kể đến bộ bào xanh bảo thêu tinh xảo, thắt lưng bằng ngọc quý giá, tùy tùng phía sau cúi đầu khom lưng. Mọi dấu hiệu đều cho thấy thân phận của người này rất tôn quý.
“Đó là ai?” Thi Vân Lâm hỏi.
Thẩm Đàn Khê cau mày giải thích: “Tĩnh Dũng Vương.”
Thi Vân Lâm hiểu ra, nói: “Muội đã từng nghe nói về người này, nghe phụ thân nói hắn sống sót hoàn toàn là do mệnh lớn. Mẫu thân ruột của hắn là Hoàng Quý phi, từ khi hắn còn chưa sinh ra đã muốn giết hắn, hơn nữa không chỉ là suy nghĩ mà đã thực hiện rất nhiều lần. Bất kể là khi hắn chưa sinh ra hay sau khi đã sinh ra, Hoàng Quý phi đều nhiều lần xuống tay sát hại hắn.”
Thẩm Đàn Khê nhìn xa xăm về phía Tĩnh Dũng Vương, đột nhiên nói: “Ta có thể hiểu được Hoàng Quý phi.”
Thi Vân Lâm suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng: “Ta… dường như cũng có thể hiểu. Hoàng Quý phi thật đáng thương.”
Tình thế của Thi Vân Lâm cũng có thể xem là bức bách, bị ép gả đến Kỳ quốc nhưng chiến hỏa tai ương của Tương quốc vẫn luôn không liên quan đến Kỳ quốc.
Nàng nghĩ ngợi, nếu Lỗ quốc giết sạch người của Tương quốc, mà nàng lại bị Lỗ đế cướp đi, kẻ đã diệt quốc và giết hết thân nhân của nàng khi nàng đang vợ chồng ân ái, thì cho dù có được phong làm Hoàng Quý phi, nhận muôn vàn vinh sủng cũng chỉ là nhục nhã mà thôi.
Nhìn Tĩnh Dũng Vương đi xa, Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê mới tiếp tục đi về phía Tư Hồng Tự nhưng hai người đi đến trước cửa Tư Hồng Tự, lại bị tiểu hòa thượng chặn đường.
“Hôm nay không thể tiếp đãi hai vị nữ thí chủ rồi.” Tiểu hòa thượng chắp tay.
“Tại sao?” Thi Vân Lâm truy hỏi: “Nơi chốn thanh tịnh này cũng bắt đầu nhìn mặt đoán người rồi sao?”
Tiểu hòa thượng khổ não gãi đầu, không biết giải thích thế nào cho phải.
Một nữ tỳ ăn mặc chỉnh tề từ bên trong đi ra nói: “Mời hai vị phu nhân vào.”
Thi Vân Lâm liếc nhìn bước chân theo quy củ của nữ tỳ khi đi, liếc mắt nhận ra nàng tất nhiên là người hầu của một gia đình quyền thế, càng có thể là cung nữ. Nghĩ đến vừa rồi đã gặp Tĩnh Dũng Vương, Thi Vân Lâm càng thêm xác định nàng là cung nữ. Vậy thì người bên trong lúc này e rằng là một nhân vật lớn nào đó trong cung.
Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê liếc nhìn nhau, liền không muốn đi vào gây thêm phiền phức nữa. Hai người vừa định quay người thì nhìn thấy một phụ nhân xinh đẹp đi đến cửa, đánh giá hai người họ.
Thi Vân Lâm khẽ giật mình, nhìn kỹ hơn hai lần vào khuôn mặt của phụ nhân. Phụ nhân không còn trẻ nhưng năm tháng không những không xóa đi vẻ đẹp của bà, ngược lại còn làm mờ đi tuổi tác, thêm cho bà một nét đẹp dịu dàng sâu lắng. Không cần hồi tưởng quá khứ để đoán bà khi trẻ đã đẹp đến nhường nào, bởi vì nhan sắc hiện tại của bà cũng đã đủ mỹ lệ.
“Ngươi cũng là công chúa Tương quốc?” Bà hỏi, giọng nàng mềm mại, tựa như mây như khói, nhẹ nhàng mà xa xôi.
“Dạ.” Thi Vân Lâm không quay người bỏ đi nữa.
Lông mày phụ nhân ẩn hiện một nụ cười như có như không, tựa như chìm vào hồi ức xa xôi và tốt đẹp, khẽ nói: “Ta cũng từng là công chúa.”
Thi Vân Lâm lập tức hiểu ra phụ nhân trước mắt chính là sinh mẫu của Tĩnh Dũng Vương, Hoàng quý phi trong cung. Thảo nào năm đó Kỳ đế mặc cho triều thần phản đối, mặc mọi nghi kỵ của thế gian cũng muốn đưa nàng vào cung.
Thi Vân Lâm nói: “Tư Hồng Tự hẻo lánh, không ngờ Hoàng quý phi lại đến đây.”
“Phu quân của ta tên có chữ Hồng.”
Thi Vân Lâm khẽ ngẩn ra, kinh ngạc Hoàng quý phi bị đưa vào Kỳ quốc trở thành Hoàng quý phi nửa đời người, vẫn có thể đường đường chính chính nói về phu quân trước đó của mình.
Hoàng quý phi quay người bước vào chùa, nhận lấy nén hương cung nữ đưa tới, cắm vào lư hương, sau đó nói: “Hai vị cứ tự nhiên.” Rồi nàng đi đến bên cạnh bàn dài ngồi xuống, cầm bút, bắt đầu chép kinh văn.
Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê lúc này mới bước vào, hai người từ trên bàn thờ lấy hương châm lửa, quỳ xuống thành tâm cầu phúc cho gia đình.
Nguyện Minh Trạch bình an.
Nguyện phụ thân trường thọ an khang, đắc sở nguyện.
Nguyện chiến hỏa chấm dứt, diệt địch hồi hương.
Sau khi dâng hương, Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê lại đi đến bàn dài, chép một bộ kinh văn.
Mùi trầm hương thoang thoảng lan tỏa, ba mỹ nhân ngồi sau án, tay cầm bút chép kinh, lòng đầy thành kính. Khung cảnh ấy tựa như một bức tranh dịu dàng, mỹ lệ trước mắt Phật. Cả căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng giấy lật giở thỉnh thoảng vang lên.
Hoàng Quý phi ngẩng đầu, nhìn hai nữ nhân trẻ tuổi đang bị giam cầm nơi đất khách, thành kính chép kinh. Lòng bà chợt dâng lên chút hoang mang, nhớ lại dáng vẻ đầy hy vọng của mình khi còn trẻ. Cuộc đời còn lại đã đi đến hồi kết, những lời cầu nguyện ngày đêm đều tan thành hư vô. Bà chỉ mong hai nữ nhân này sẽ may mắn hơn, sớm đạt được điều mình mong muốn.
Bỗng nhiên, một mũi tên sắc bén xé gió bay vào chùa, đâm xuyên qua cột.
“Hộ giá!” Tiểu thái giám cất giọng the thé. Vài thị vệ rút đao lao ra ngoài, số còn lại cùng cung nữ vây quanh bảo vệ Hoàng Quý phi.
Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê ngẩng đầu kinh ngạc, nhìn thấy ngày càng nhiều mũi tên bắn thẳng vào trong phòng.
Hoàng Quý phi viết xong nét cuối cùng của chữ đang viết, mới ngước mắt nhìn Thi Vân Lâm và Thẩm Đàn Khê, mỉm cười nói: “Nếu sớm biết sẽ liên lụy đến hai người, ta đã không mời hai người vào đây.”
Nói xong, bà tiếp tục bình tĩnh chép kinh.
Thi Vân Lâm vốn đã bị cảnh tượng tên bay loạn xạ làm cho sợ hãi nhưng sự bình tĩnh của Hoàng Quý phi đã xoa dịu nỗi bất an trong lòng nàng. Nàng nhìn kỹ hơn sự ung dung của Hoàng Quý phi rồi lặng lẽ cầm bút tiếp tục chép.
Cho đến khi nhiều mũi tên hơn nữa bắn tới. Một mũi tên dài rơi xuống, trúng ngay bộ kinh văn mà Thi Vân Lâm đang chép.
Nàng còn chưa kịp hoàn hồn nhìn mũi tên trước mắt thì một mũi tên khác lại bay tới, sượt qua vai nàng, xé rách y phục, máu tươi tuôn trào.

Gửi phản hồi