MÂY NÚI NGỌC NGÀ – 35

Thi Vân Lâm ngồi trên giường, nhìn bóng lưng Kỳ Sơn Lang lao ra ngoài. Nàng nhặt bộ y phục bên cạnh mặc vào, vội vàng xuống giường đuổi theo, đứng dưới mái hiên xa xa nhìn theo.

Nàng biết rõ với tốc độ của nàng khi đuổi đến cửa, Kỳ Sơn Lang đã sớm không còn bóng dáng nữa nên nàng chỉ đứng dưới mái hiên xa xa nhìn về hướng Kỳ Sơn Lang rời đi.

“Rầm” một tiếng mở cửa, Thi Nghiên Niên và Thi Cảnh từ trong phòng đi ra. Thi Cảnh chạy đến bên cạnh Thi Vân Lâm hỏi: “Tỷ tỷ, ai đã đến vậy? Là tỷ phu sao?”

Thi Vân Lâm gật đầu.

“Lại đi rồi?” Thi Cảnh hỏi tiếp.

Thi Vân Lâm véo nhẹ tai hắn hỏi: “Sao? Đệ lại muốn theo hắn học bắn cung sao?”

“Không không không…” Thi Cảnh liên tục xua tay: “Ta chỉ là cảm thấy tỷ phu lần nào cũng đến rồi đi vội vàng… Ta biết rồi, tỷ phu có phải biết tỷ bị thương nên đi báo thù cho tỷ không?”

Thi Vân Lâm cau mày trừng mắt nhìn: “Đừng có mà ngày nào cũng tỷ phu tỷ phu, mau về phòng ngủ đi.”

Thi Vân Lâm quay người trở về phòng, “Rầm” một tiếng đóng cửa lại.

“Còn không cho gọi nữa…” Thi Cảnh cười hì hì quay người, nhìn thấy Thi Nghiên Niên đang đứng trước cửa phòng, hắn sững sờ một chút, vội thu lại nụ cười trên mặt, ngáp một cái rồi quay về phòng ngủ.

Thi Vân Lâm trở về phòng nằm một lúc lâu cũng không ngủ được. Nàng không nhịn được mà nghĩ, Kỳ Sơn Lang có thật sự đi điều tra xem ai đã làm nàng bị thương không?

Không thể nào. Giữa đêm khuya thế này. Có lẽ hắn chỉ là muốn ăn thịt sống nên chạy sâu vào rừng để săn thú… Cũng có lẽ nhảy vào hồ nước lạnh buốt để rèn luyện thân thể thép của hắn!

Thi Vân Lâm trở mình, ôm lấy chiếc gối còn lại vào lòng, nhắm mắt lại, cố gắng một lúc lâu mới từ từ ngủ thiếp đi.

Thi Vân Lâm ngủ rất sâu, sáng sớm ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng tỏ thì trong sân đã vang lên một trận ồn ào nhưng cũng không thể làm nàng tỉnh giấc.

Dã Thanh ở bên ngoài liên tục gõ cửa mấy tiếng không nghe thấy tiếng đáp lại thì bèn đẩy cửa bước vào, nhanh chóng đi đến bên giường lay Thi Vân Lâm.

“Công chúa, mau tỉnh dậy đi. Có chuyện rồi!”

Thi Vân Lâm chưa ngủ đủ, lẩm bẩm một tiếng, ngay cả mắt cũng không muốn mở ra.

Dã Thanh tiếp tục lay nàng rồi nói: “Ngự lâm quân đã bao vây viện chúng ta rồi, người mau tỉnh lại đi!”

Thi Vân Lâm bỗng chốc mở mắt, ngồi bật dậy, hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra rồi?”

Dã Thanh lắc đầu.

Thi Vân Lâm vội vàng xuống giường, khoác áo ngoài, bước nhanh ra ngoài. Trong sảnh, mọi người trong gia đình đều đã tụ tập ở đó, Thi Vân Lâm là người đến sau cùng.

Thi Vân Lâm nghiêng đầu vừa chải tóc, vừa bước nhanh về phía Thi Ngạn Đồng hỏi: “Phụ thân, có chuyện gì xảy ra rồi?”

Thi Ngạn Đồng lắc đầu: “Vẫn chưa biết. Ngự lâm quân chỉ bao vây thôi, tạm thời vẫn chưa có ai tiến vào.”

Thẩm Đàn Khê sắc mặt tái nhợt, áy náy nói: “Có phải là vì bức thư bị Tĩnh Dũng Vương chặn lại không?”

Mọi người suy đi nghĩ lại, e rằng chỉ có thể là vì chuyện này.

Thi Ngạn Đồng cau mày trầm tư, suy tính cách đối phó.

Thẩm Đàn Khê trong lòng càng khó chịu, luôn cảm thấy là do mình làm việc không cẩn thận, lòng vô cùng đau khổ.

Thi Vân Lâm nhìn ra, cong mắt cười với nàng, rồi nắm lấy tay nàng, nói: “Đừng lo lắng.”

Cổng viện đột nhiên bị đá tung, mọi người trong đường sảnh đồng loạt quay đầu nhìn về phía đó.

Người đầu tiên bước vào, là một nữ nhân tóc tai bù xù, mặc y phục ngủ, trông như vừa từ trên giường chạy tới. Tuy nàng chỉ mặc y phục ngủ nhưng chất liệu xa hoa mềm mại, nhìn là biết ngay là một nữ nhân nhà quyền quý. Lúc này, nữ nhân đang hoảng hốt chạy vào viện.

Người thứ hai bước vào tiểu viện, lại là Kỳ Sơn Lang.

Hắn mặt lạnh như tiền, một tay cầm một cây cung dài, từng bước tiến lên. Nữ nhân kinh hãi bị dồn vào trong viện. Nàng cũng không màng đây là nơi nào, chỉ cần có thể cách xa Kỳ Sơn Lang thì nàng liền chạy, cứ vậy bị dồn vào trong theo bản năng.

Mọi người trong sảnh đã bước ra ngoài, đứng trên bậc đá dưới mái hiên, nghi hoặc nhìn cảnh tượng này.

Kỳ Sơn Lang tiếp tục tiến lên, cho đến khi dồn nữ nhân đến dưới tường phía nam. Nữ nhân phát hiện một bức tường chắn lối đi, không còn đường nào để trốn, tức giận quay đầu trừng mắt nhìn Kỳ Sơn Lang: “Cái đồ quái vật nhà người rốt cuộc muốn làm gì! Ngươi muốn lật trời rồi!”

Kỳ Sơn Lang không nói gì, chỉ giơ cây cung dài trên tay lên, bắn về phía nữ nhân. Sau tiếng hét thất thanh vì sợ hãi, nữ nhân mới nhận ra mình không hề đau đớn.

Bắn trượt sao?

nữ nhân nghi hoặc cúi đầu nhìn xuống, liền thấy mũi tên xuyên qua lớp vải trên cánh tay trên của mình, ghim chặt quần áo của nàng vào tường. Vẫn chưa hiểu Kỳ Sơn Lang muốn làm gì, lại có một mũi tên khác bay tới, ghim chặt tay áo còn lại của nàng vào tường.

Thế là, nữ nhân kinh ngạc phát hiện mình không thể động đậy!

Kỳ Sơn Lang quay người, ánh mắt rơi trên người Thi Vân Lâm, cất lời: “Lại đây.”

Giọng hắn lạnh lẽo trầm thấp, như đang mắng người. Thi Vân Lâm rụt vai lại, rồi mới bước từng bước nhỏ về phía hắn.

“Ngài muốn làm gì?” Thi Vân Lâm ngước mặt nhìn Kỳ Sơn Lang, trong lòng nàng là một mớ bòng bong không rõ sự tình.

Kỳ Sơn Lang không đáp mà hỏi ngược lại: “Biết bắn cung không?”

Thi Vân Lâm lắc đầu. Đầu óc nàng vẫn còn rối bời, hoàn toàn không đoán được Kỳ Sơn Lang muốn làm gì.

Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ lung tung thì cổ tay đã bị Kỳ Sơn Lang nắm lấy, bị hắn kéo loạng choạng đến trước mặt mình. Kỳ Sơn Lang cúi người sau lưng Thi Vân Lâm, cằm đặt trên vai nàng, hai cánh tay ôm lấy thân thể Thi Vân Lâm vào lòng.

Hắn đi nắm lấy tay Thi Vân Lâm, nhét cây cung dài vào tay nàng. Bàn tay to lớn của hắn lại bao trọn lấy bàn tay đang cầm cung của nàng.

Thi Vân Lâm đột nhiên mở to mắt, thầm nghĩ chẳng lẽ hắn dạy Thi Cảnh bắn cung chưa đủ, còn muốn dạy nàng sao?

“Ta không muốn giết người!” Thi Vân Lâm ngay cả nữ nhân này là ai còn không rõ, đâu thể nào tùy tiện giết người!

Thế nhưng lời nàng vừa dứt, Kỳ Sơn Lang đã đặt mũi tên lên dây cung. “Vút” một tiếng, mũi tên rời cung, đầu ngón tay Thi Vân Lâm bị dây cung làm đau.

Mũi tên lại bắn về phía cánh tay của nữ nhân, lần này không chỉ đơn thuần là ghim chặt tay áo nàng vào tường. Mũi tên sắc bén rạch qua da thịt trên vai nàng, máu lập tức trào ra, trong nháy mắt nhuộm đỏ một mảng áo ngủ trắng của nàng.

Nữ nhân đau đớn, kinh hãi kêu cứu: “Người đâu! Người đâu mau lại đây! Lưu Bằng Côn! Lưu Bằng Côn, ngươi chết ở đâu rồi!”

Thống lĩnh Ngự Lâm quân Lưu Bằng Côn đang đứng bên ngoài tường viện, nhắm mắt lại, tạm thời không dám lộ diện.

Thi Vân Lâm ngây người nhìn vết máu trên vai nữ nhân, đột nhiên nhận ra nó giống hệt vết thương trên vai nàng.

Kỳ Sơn Lang lại rút một mũi tên đặt lên dây cung, nắm lấy tay Thi Vân Lâm bắn ra lần nữa. Mũi tên sượt qua vị trí dưới vết thương của nữ nhân, lại một lần nữa làm rách da thịt nàng.

Nữ nhân kinh hãi mắng chửi, vì sợ hãi và đau đớn, không ai nghe rõ nàng đang mắng gì.

Mũi tên rời cung, dây cung hết lần này đến lần khác rung lên đầu ngón tay Thi Vân Lâm, cơn rung ấy cũng lặng lẽ lan tỏa trong lòng nàng.

Thi Vân Lâm quay đầu, nhìn sát vào khuôn mặt lạnh lùng của Kỳ Sơn Lang. Hắn nhắm một mắt, thần sắc thờ ơ nhưng đầy tập trung.

Thi Vân Lâm nhìn hắn, giữa tiếng hét kinh hoàng của nữ nhân kia, nàng nhẹ nhàng nói: “Đủ rồi.”

“Mười mũi.”, Kỳ Sơn Lang nói, hắn không quay đầu nhìn Thi Vân Lâm, thờ ơ lấy thêm một mũi tên dài ra nữa.

Trả lại gấp mười lần, đó là nguyên tắc.

Người nhà họ Thi đứng đầy trong viện với vẻ mặt phức tạp, bên ngoài viện vây quanh từng vòng từng vòng Ngự Lâm quân, nhưng trong không gian chỉ có tiếng kêu đau của nữ nhân kia còn những người khác dường như đều đang nín thở.

Sau đó nữ nhân kia ngất đi, không biết là vì đau hay vì sợ. Khi nàng ta không còn khóc lóc nữa thì thiên địa như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít của mũi tên.

Lại một mũi tên dài được bắn ra, trên tay áo trắng của nữ nhân nở rộ một mảng đỏ. 

Trước khi lấy tên lần nữa, Kỳ Sơn Lang liếc nhìn tay Thi Vân Lâm, đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng xoa xoa đầu ngón tay Thi Vân Lâm đã hơi đỏ lên vì dây cung.

Rồi hắn lấy ra ba mũi tên cùng một lúc, giương cung, bắn ra ba mũi tên cuối cùng.

Thi Vân Lâm thở dài. Nàng nhìn nữ nhân đang hôn mê, không hiểu vì sao trong lòng lại có chút vui mừng. Nàng quay mặt nhìn Kỳ Sơn Lang, hỏi: “Nàng ta là ai?”

“Hoàng hậu.”

Đôi mắt dịu dàng của Thi Vân Lâm bỗng chốc mở to, hiện lên vẻ kinh hoàng. Như thể nghe thấy một câu chuyện cười cực kỳ hoang đường, đất trời sụp đổ!

Kỳ Sơn Lang điên rồi sao?! Sao hắn dám đóng Hoàng Hậu của Thiên Tuế lên tường rồi bắn chơi như vậy!

Kỳ Sơn Lang cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên đôi mày nhíu lại đầy kinh ngạc của nàng thêm một khắc rồi hỏi: “Được chưa?”

Được cái gì? Cái gì được? Ý hắn là làm vậy đã hả giận chưa hả? Nhưng nàng đâu có tức giận đâu…

Lưu Bằng Côn thấy Kỳ Sơn Lang buông tay khỏi cây cung, lúc này mới dám lộ diện, dẫn theo Ngự Lâm quân tràn vào. Đầu tiên là phái vài người cứu Hoàng Hậu nương nương bị đóng trên tường xuống.

Lưu Bằng Côn nhìn Kỳ Sơn Lang không có ý ngăn cản, mới ra hiệu cho Ngự Lâm quân đưa Hoàng Hậu đi. Xe ngựa đã dừng ở ngoài viện, thái y cũng đã chuẩn bị xong.

Sau đó Lưu Bằng Côn cứng rắn đi tới chỗ Kỳ Sơn Lang, đứng trước mặt hắn, mặt mày ủ rũ nói: “Đại tướng quân, ngài, ngài làm khó ta quá——”

Theo luật lệ, trực tiếp chém Kỳ Sơn Lang rồi tâu sau cũng không quá đáng. Nhưng Lưu Bằng Côn có dám không? Hắn đương nhiên không dám. Không chỉ hắn không dám mà cả cái Đại Kỳ này cũng không có mấy người dám. Bằng không Kỳ Sơn Lang cũng không thể đường đường chính chính xông vào cung của Hoàng Hậu, đuổi Hoàng Hậu nương nương tôn quý ra khỏi cung rồi đuổi đến tận đây…

Kỳ Sơn Lang liếc hắn một cái, đem cây trường cung trong tay ném cho hắn, sau đó sải bước đi ra ngoài.

Lưu Bằng Côn vội vàng đón lấy bằng hai tay.

Thi Vân Lâm nhìn bóng lưng sắp đi của Kỳ Sơn Lang, nàng vô thức bước theo nửa bước rồi hỏi: “Ngài đi đâu?”

Kỳ Sơn Lang dừng bước, quay đầu liếc Thi Vân Lâm một cái nói: “Đi ngồi tù.”

Thi Vân Lâm ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn Kỳ Sơn Lang đi mà không quay đầu lại. Ngự Lâm quân vây quanh ngoài viện cũng đều rút lui. Tiểu viện yên tĩnh trở lại, chỉ có chút vết máu dính trên tường nhắc nhở nàng chuyện hoang đường vừa xảy ra trong tiểu viện này là thật.

Nàng quay người, nhìn về phía gia đình, thấy mọi người cũng đều cau mày.

Túc Vũ đến nơi thì Ngự Lâm quân đã rút lui. Túc Vũ đau đầu dùng nắm tay hờ khẽ gõ vào thái dương. Hắn đứng ở ngoài cửa tiểu viện không vào, trầm ngâm một lát, quay người rời đi, đi thẳng đến Triệu phủ.

Đến nơi, hắn gặp Triệu Hưng An, Triệu Hưng An đang cùng cháu gái học thêu hoa. Ông ta ung dung tự tại, hiền từ nhìn cháu gái mình.

Túc Vũ càng đau đầu hơn, hắn đi đến gần nói: “Đại tướng quân lại phải đi ngồi tù rồi.”

Triệu Hưng An đưa cây gậy trong tay cho tôn nữ, dịu dàng nói: “Châu Châu đi tìm tỷ tỷ chơi đi. Gia gia có khách rồi.”

Tiểu cô nương gật đầu, ôm lấy miếng vải thêu, vui vẻ nhẹ nhàng chạy đi.

Triệu Hưng An mỉm cười nhìn tôn nữ chạy xa, bưng một ly trà nóng lên hỏi: “Lại động đến ai nữa rồi?”

“Cũng không phải giết người.” Túc Vũ nói: “Chỉ là đem Hoàng Hậu đóng trên tường làm bia bắn chơi thôi.”

“Khụ khụ khụ… ” Triệu Hưng An bị sặc một ngụm trà nóng, ho sặc sụa, khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng bị ho đến đỏ bừng. Đợi ho xong thì ông bật cười ha hả.

“Ngài còn cười….” Túc Vũ bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh: “Người đó là người ngài dẫn từ núi Kỳ xuống, nhiều chuyện đều phải do ngài dạy.”

“Dạy cái gì? Ngươi cho rằng hắn là kẻ ngốc không biết tính toán, không hiểu quy tắc giữa người với người sao?” 

Triệu Hưng An lắc đầu: “Hắn cái gì cũng hiểu, chỉ là không muốn tuân theo. Dù hắn không có bản lĩnh, cũng sẽ không tuân theo những chuyện vòng vo đó. Thà chết cũng không tuân theo.”

Túc Vũ nói: “Vậy hiện tại phải làm sao? Hắn tự mình tìm đường vào thiên lao rồi kia kìa!”

“Vội gì? Lại không phải lần đầu tiên vào, sớm muộn gì cũng ra được.”

“Vậy hắn cứ tiếp tục như vậy sao? Lỗ sớm muộn gì cũng diệt vong, sau khi chiến sự kết thúc hắn sống thế nào?”

Triệu Hưng An nói với vẻ thâm sâu: “Suy nghĩ của ngươi vốn dĩ vẫn là suy nghĩ của con người. Con người muốn sống nhưng sói lại cầu chết, chết một cách anh dũng sảng khoái.”

“Nhưng ta muốn hắn sống.” Túc Vũ thở dài: “Lão tướng quân, ta chưa từng thấy vị tướng soái nào giỏi bày binh bố trận hơn hắn. Ta không muốn trời ghen ghét tài năng, không muốn hắn sớm ngày đoản mệnh!”

Thần sắc Triệu Hưng An hơi ngưng lại, ông im lặng thật lâu mới nói: “Thật ra, Kỳ Sơn Lang có gia đình.”

Bình luận

Gửi phản hồi