Kỳ Sơn Lang chưa từng nghĩ, trong lòng Thi Vân Lâm, hắn lại giống với Tề Gia Trí, một kẻ ỷ mạnh mà hiếp đáp nữ tử. Hắn khinh bỉ hành vi của Tề Gia Trí vậy mà trong mắt thê tử hắn, hắn lại cũng có hành vi như vậy.
Kỳ Sơn Lang lạnh mặt, quay người sải bước rời đi.
Trong sân nhỏ nhà Phùng Anh, Thi Vân Lâm cố gắng khuyên giải Phùng Anh nhưng Phùng Anh nghe lời nàng nói thì lại lắc đầu, kiên định nói: “Người không thể hiểu được. Người cho rằng chỉ là đau thôi sao?”
“Đánh đấm vào mặt, không chỉ mặt mà cả mắt đều sưng lên, không thể nhìn rõ gì cả. Đầu óc quay cuồng, da thịt trên người rụng rời, trên mặt trên người chỗ nào cũng chảy máu. Càng liều mạng giãy giụa phản kháng thì lại có không biết bao nhiêu nam nhân từ bên ngoài xông vào, xé rách quần áo rồi đè xuống. Vật dơ bẩn bị lấy ra, còn có gậy gộc đâm vào.”
Phùng Anh hít sâu một hơi: “Cho dù được cứu về cũng chỉ là phế nhân, nằm liệt giường mấy tháng, ăn uống bài tiết đều không tự chủ được.”
Phùng Anh nghiến răng nghiến lợi tự kể lại cơn ác mộng đó. Nàng mở to mắt, đôi mắt hạnh đỏ ngầu nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi xuống.
Đây là lần đầu tiên Thi Vân Lâm nghe thấy chuyện khủng khiếp như vậy, khủng khiếp đến nỗi nàng đau lòng muốn khóc, nhưng thấy Phùng Anh không chịu rơi lệ, nàng đành liều mạng nén nước mắt xuống. Nàng nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Phùng Anh nói: “Những cơn ác mộng đó đều đã qua rồi, kẻ xấu mới nên bị ác mộng ám ảnh! Phải tiến về phía trước, phải sống cuộc sống tốt đẹp hơn!”
Thi Vân Lâm luôn rất kính phục Phùng Anh, cũng luôn cảm thấy Phùng Anh rất kiên cường. Những lời khuyên giải này, có lẽ Phùng Anh tự mình đã sớm nghĩ thông suốt. Chỉ là vào một vài khoảnh khắc nhất định thì những ký ức đau đớn đó lại ùa về.
Mạnh Nhất Trác từ xa đi tới. Rõ ràng là một gã nam tử cao lớn mặt mày dữ tợn nhưng xa xa liếc thấy Phùng Anh thì trên mặt hắn lập tức xuất hiện nụ cười. Hắn đẩy cửa hàng rào bước vào, đi đến trước mặt Phùng Anh ngồi xổm xuống, giơ chiếc chong chóng nhiều màu trên tay lên lắc lư trước mặt Phùng Anh.
“Đẹp không?” Hắn cười ngây ngô.
Phùng Anh liếc nhìn, bất đắc dĩ chê bai: “Trẻ con chết đi được.”
“Sao lại trẻ con? Ta ra phố thấy một đám con nít đang tranh nhau mua, nếu không phải chân ta dài chạy nhanh hơn bọn nó thì đã không giành được cái cuối cùng này rồi!”
Phùng Anh nghiêng người quay đi, lười để ý đến hắn.
“Hai người nói chuyện đi, ta đi trước.” Thi Vân Lâm thức thời đứng dậy rời đi, để Mạnh Nhất Trác ở lại bầu bạn với Phùng Anh.
Thi Vân Lâm đi rồi, Mạnh Nhất Trác ngồi xuống bên cạnh Phùng Anh. Phùng Anh nghiêng người không nhìn hắn, hắn vươn dài cánh tay, đưa chiếc chong chóng màu sắc trong tay đến trước mắt Phùng Anh.
Gió cũng thức thời thổi nhẹ, thổi cho chong chóng quay tít vui vẻ.
Phùng Anh nhìn chiếc chong chóng quay tít trước mặt một lúc lâu, mới đưa tay ra đón lấy.
“Mạnh Nhất Trác, nếu có một ngày ta không muốn sống nữa…”
Mạnh Nhất Trác lập tức cắt ngang lời nàng nói: “Vậy thì nàng phải báo trước cho ta, ta phải đến thu dọn thi thể cho nàng.”
Phùng Anh giận dữ, quay phắt người lại trừng hắn: “Trước kia chàng không nói vậy! Trước kia rõ ràng chàng nói sẽ chết cùng ta!”
“Vậy thì ta phải trang điểm cho nàng thật xinh đẹp rồi mới có thể đi theo nàng được chứ.” Mạnh Nhất Trác cười ngây ngô. Hắn nắm lấy tay Phùng Anh, rồi cúi xuống, từ đầu ngón tay nàng bắt đầu nhẹ nhàng, chậm rãi hôn lên.
Phùng Anh cúi đầu nhìn hắn.
Gió thổi cho chong chóng kêu xào xạc.
Thi Vân Lâm trở về chỗ ở, vừa vào nhà đã tức giận nói: “Tề Gia Trí đúng là đồ khốn kiếp!”
Kỳ Sơn Lang liếc nhìn nàng một cái, muốn nói lại thôi.
Thi Vân Lâm đã quen với sự kiệm lời của Kỳ Sơn Lang nên Kỳ Sơn Lang không đáp lời, nàng cũng không thấy có gì bất thường. Thấy quần áo đã thu dọn xong đặt trên bàn, nàng đi đến trước mặt Kỳ Sơn Lang hỏi: “Khi nào thì đi?”
Vốn nàng hy vọng có thể ở lại đây thêm hai ngày. Ngày mai nàng muốn đi bầu bạn với Phùng Anh, lòng nàng cũng có chút ích kỷ không muốn về nhà gỗ, ít nhất ở đây đồ ăn sẽ không chỉ có thịt nướng…
Nhưng Kỳ Sơn Lang không nói gì, cầm lấy hành lý trên bàn rồi trực tiếp quay người đi ra ngoài.
Thi Vân Lâm nghi hoặc nhìn bóng lưng Kỳ Sơn Lang, không chắc lắm liệu hắn có đang không vui không. Nàng suy nghĩ một chút, đoán rằng Kỳ Sơn Lang có lẽ vì chuyện nhà họ Nhậm mà tâm trạng vẫn đang không tốt nên nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi theo.
Hai người lần lượt rời khỏi thôn nhỏ, đi về phía núi Kỳ cao hơn.
Kỳ Sơn Lang dường như hiểu rõ sức chịu đựng của Thi Vân Lâm hơn, khi nàng vừa cảm thấy hơi mệt thì Kỳ Sơn Lang đã dừng lại, cõng nàng rồi mới tiếp tục đi.
Thi Vân Lâm nằm trên lưng Kỳ Sơn Lang, ngón tay gạt mái tóc mai bị gió thổi rối, nàng bám lấy vai Kỳ Sơn Lang, giọng mềm mại: “Mấy ngày nữa chúng ta quay lại làng chài thăm họ đi?”
Kỳ Sơn Lang không nói gì.
Thi Vân Lâm không biết nói gì để khuyên nhủ, cũng không nói nữa, gối lên vai rộng của Kỳ Sơn Lang, ngắm nhìn núi Kỳ bị tuyết bao phủ.
Khi đến nhà cây, nắng chiều ấm áp đã soi rọi khắp nơi.
Kỳ Sơn Lang đặt Thi Vân Lâm xuống, hắn leo lên nhà cây làm cho những chú chim sẻ đang ngủ gật trên mái nhà bị giật mình, vỗ cánh bay đi.
Kỳ Sơn Lang chui vào nhà gỗ, cầm lấy chiếc khăn lau đi lớp bụi bám trên chiếc giường hẹp.
Thi Vân Lâm nhìn quanh dưới nhà cây, tìm cây đàn Huân Liễu.
Bên cạnh hồ nước lạnh bị tuyết phủ kín là đống củi khô họ chất khi rời đi, giờ đây mớ củi khô kia đã bị tuyết che giấu. Thi Vân Lâm nhìn quanh, ngoài lớp tuyết dày thì không thấy gì khác. Nàng nhặt một cành cây, lần theo trí nhớ bóc lớp tuyết dày ra nhưng không thấy bóng dáng cây đàn Huân Liễu đâu cả.
Thời gian này, Thi Vân Lâm từng lo lắng cây đàn Huân Liễu liệu có bị nước tuyết làm hỏng không, lại không ngờ đến cả bóng dáng cây đàn cũng không tìm thấy. Không phải nói nơi này sẽ không có ai đến sao? Không có ai, chẳng lẽ còn bị dã thú trên núi tha đi được sao?
Thi Vân Lâm có chút nản lòng nhưng vẫn không bỏ cuộc, nàng tiếp tục dùng cành cây cào tuyết, muốn tìm cây đàn Huân Liễu. Cuối cùng khi lưng đã mỏi nhừ, nàng vẫn không tìm thấy.
Thi Vân Lâm thất thểu vứt cành cây trong tay, bước lên thang gỗ leo lên nhà cây.
Nàng vừa chui vào nhà cây, đã thấy cây đàn Huân Liễu nằm yên dưới giường. Đôi mắt ảm đạm của Thi Vân Lâm bỗng sáng rực lên. Nàng lấy cây đàn Huân Liễu ra, ôm lấy cây đàn rồi ngồi bên giường vuốt ve không rời tay. Nàng vui vẻ nói: “Thì ra là chàng cất đi rồi! Hại ta đi tìm mệt ơi là mệt.”
Vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, Thi Vân Lâm quay đầu nhìn Kỳ Sơn Lang. Kỳ Sơn Lang ngồi ở đầu giường sát cửa sổ, nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ nhỏ của nhà cây.
Thi Vân Lâm nhìn hắn, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng. Trước đây hắn không thích nói chuyện nhưng cũng chưa từng lạnh nhạt với nàng như vậy. Nếu thật sự vì chuyện cũ của nhà họ Nhậm mà tâm trạng không tốt thì hắn cũng không phải là loại người giận cá chém thớt như vậy.
“Kỳ Sơn Lang?”
Kỳ Sơn Lang quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn nàng.
Thi Vân Lâm bối rối nhìn hắn, ngơ ngác không biết nói gì, nàng suy nghĩ một lát, đành nói: “Cảm ơn chàng đã giúp ta thu lại cây đàn.”
Kỳ Sơn Lang rũ mắt, liếc nhìn cây đàn đặt trên đùi nàng, rồi lại im lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thi Vân Lâm chợt hiểu ra, là nàng đã đắc tội với hắn. Còn nguyên nhân thì nàng nghĩ nát óc cũng không ra.
Cho đến tối đi ngủ, Kỳ Sơn Lang vẫn không nói thêm một lời nào. Thi Vân Lâm mím môi cũng không chủ động mở miệng, hai người dường như quay về lúc mới ở bên nhau, mất đi sự giao tiếp bằng lời nói.
Thậm chí, Kỳ Sơn Lang tối nay còn không ngủ trong nhà cây.
Thi Vân Lâm nằm trên chiếc giường hẹp, nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy Kỳ Sơn Lang đang ngủ trên cành cây, hắn đặt một chân lên cành cây đối diện để giữ thăng bằng, nhắm mắt lại rồi cứ thế mà ngủ.
Thi Vân Lâm tức giận quay người, quay mặt vào trong giường, không nhìn hắn nữa, lẩm bẩm: “Đồ thần kinh!”
Nàng lại ngồi dậy, lôi từ trong thùng dưới giường ra một tấm chăn quấn quanh người để tự làm ấm mình, không nhường cho con sói kia nửa tấm chăn, cho hắn chết rét đi!
Hai ngày nay chắc chắn là đầu óc nàng không tỉnh táo nên mới thấy hắn đáng thương, đợi nàng về Tương quốc rồi thì sẽ cách hắn xa thật xa, không bao giờ để ý đến hắn nữa!
Thi Vân Lâm nghĩ vậy rồi mơ màng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Thi Vân Lâm nghe thấy tiếng nói chuyện mới tỉnh giấc. Nàng nhìn xuống từ cửa sổ nhỏ của nhà cây, thấy Nhị Đông Tử đang báo cáo công việc với Kỳ Sơn Lang.
Kỳ Sơn Lang ngăn Nhị Đông Tử nói, hắn quay đầu nhìn về phía nhà cây, Thi Vân Lâm vội vàng nghiêng người sang chỗ khác để hắn không nhìn thấy. Kỳ Sơn Lang cho rằng Thi Vân Lâm vẫn chưa tỉnh, bèn dẫn Nhị Đông Tử đi xa hơn để nói chuyện.
Thi Vân Lâm xuống nhà cây, đến bên hồ nước lấy nước để rửa mặt.
Nhị Đông Tử ôm một ít củi về, nhìn thấy Thi Vân Lâm, vội vàng cười hớn hở gọi một tiếng “Phu nhân.”
Thi Vân Lâm quay đầu lại chỉ thấy Nhị Đông Tử, không thấy bóng dáng Kỳ Sơn Lang, nàng không khỏi liếc nhìn ra sau lưng Nhị Đông Tử.
Nhị Đông Tử vội nói: “Đại tướng quân sai ta mang củi về trước, ngài ấy xuống núi làm việc rồi ạ. Lát nữa ngài ấy sẽ quay về.”
Thi Vân Lâm khẽ gật đầu.
Nhị Đông Tử đặt củi xuống, hắn lại nhìn Thi Vân Lâm, trong lòng không khỏi nghĩ phu nhân sống ở thâm sơn ngày chắc sẽ không tốt, hắn nói: “Qua Rằm này Đại tướng quân sẽ xuất chinh, đến lúc đó phu nhân có thể về thành ở rồi.”
Thi Vân Lâm ngạc nhiên nhìn Nhị Đông Tử rồi hỏi: “Sắp đánh trận sao?”
“Dạ, ngày mười sáu tháng Giêng đại quân sẽ xuất binh!” Nhị Đông Tử phủi bụi bám trên quần: “Phu nhân cứ ở đây, ta xin cáo lui xuống núi trước.”
Thi Vân Lâm ngập ngừng gật đầu, trong lòng không khỏi khó chịu. Lại một lần nữa, nàng biết chuyện của Kỳ Sơn Lang từ miệng của người khác.
Chuyện của hắn, nàng chỉ muốn nghe từ chính miệng của hắn, đây là yêu cầu vô lý lắm sao?
Thi Vân Lâm tức giận đá củi, rồi lập tức đau đớn kêu lên, ôm lấy chân mình. Nàng loạng choạng ngồi lên đống củi, cởi giày, khóc thút thít xoa xoa ngón chân bị đau.
Kỳ Sơn Lang xách đồ quay về, thấy Thi Vân Lâm ngồi trên đống củi khóc sụt sịt. Hắn đặt đồ xuống, ngồi xổm trước mặt Thi Vân Lâm, gạt tay nàng ra, xé bỏ vớ của nàng, thấy ngón chân trắng nõn của nàng đỏ ửng. Kỳ Sơn Lang ngạc nhiên nhìn nàng một cái, ôm chân nàng vào lòng bàn tay khẽ xoa.
Thi Vân Lâm hé miệng, câu “Không cẩn thận đụng phải” đã đến đầu lưỡi nhưng nàng lại giận dỗi quay mặt đi, không nói gì. Hắn không nói, nàng cũng phải cố gắng không để ý đến hắn!
“Muốn tắm không?” Kỳ Sơn Lang hỏi.
Thi Vân Lâm gật đầu, nhưng nàng phát hiện Kỳ Sơn Lang cúi đầu không thấy nên nàng mới miễn cưỡng nói một tiếng “Muốn.”
Kỳ Sơn Lang mang giày vớ cho nàng, ôm nàng đặt sang một bên, bắt đầu lo liệu mọi thứ, trước tiên là làm đồ ăn cho nàng.
Hắn hôm nay không cần ăn gì, chỉ cần cho nàng no bụng nên một con thỏ rừng là đủ. Kỳ Sơn Lang đặt con thỏ lên lửa nướng, sau đó ném hai quả dại cho Thi Vân Lâm.
Đó là những trái dại mà Thi Vân Lâm chưa từng thấy, nàng tò mò muốn hỏi đó là gì nhưng khi liếc nhìn thấy khuôn mặt không biểu cảm của Kỳ Sơn Lang thì nàng lại bĩu môi, không hỏi gì cả mà cắn một miếng thật mạnh.
Chua chua ngọt ngọt, ngon đến bất ngờ!
Điều khiến Thi Vân Lâm càng thêm kinh ngạc là, hôm nay Kỳ Sơn Lang không chỉ mang quả dại cho nàng mà còn mang thêm cả một ít cỏ dại. Nàng kinh ngạc nhìn Kỳ Sơn Lang xiên một ít cỏ dại lên cành cây, rồi đặt lên lửa nướng.
Hắn đưa cỏ dại nướng cháy cho Thi Vân Lâm.
Dù Thi Vân Lâm trong lòng thề không chủ động nói chuyện với hắn, vẫn không nhịn được lên tiếng: “Cái này ăn thế nào vậy?”
Kỳ Sơn Lang kiên quyết đưa đến trước mặt nàng, không thu tay lại.
Thi Vân Lâm nhận lấy, chỉ cắn một chút như thử độc. Sau đó nàng lại ăn thêm một miếng, rồi lại một miếng nữa.
Không độc, rất tươi, rất non, ăn được mà lại còn rất ngon.
Thịt thỏ rừng cũng đã chín. Kỳ Sơn Lang xé thịt thỏ thành từng sợi nhỏ, đưa cho Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm đặt hai tay lên đùi, rướn người tới ăn.
Khi Thi Vân Lâm không cẩn thận cắn vào ngón tay Kỳ Sơn Lang, Thi Vân Lâm khựng lại, giây tiếp theo sự ấm ức trong lòng dâng lên, nàng đột nhiên cố ý cắn mạnh vào tay hắn.
Kỳ Sơn Lang không động đậy, mặc cho nàng cắn.
Hắn chậm rãi ngước mắt lên, nhìn đôi mắt dần ướt át của Thi Vân Lâm.
Nàng lại sắp khóc.
Thi Vân Lâm không muốn khóc, nàng buông Kỳ Sơn Lang ra, tức giận nói: “Chàng đi đi, mau đi đi!”
“Đi đâu?” Kỳ Sơn Lang hỏi.
Thi Vân Lâm trong lòng càng tức, lớn tiếng nói: “Cả thiên hạ đều biết chàng sắp đi đánh trận rồi!”
Rõ ràng người đáng lẽ phải biết đầu tiên lại là người biết cuối cùng.
Kỳ Sơn Lang nhíu mày, đoán là Nhị Đông Tử đã nói.
“Bọn họ đoán vậy thôi.”
Hắn nói: “Ta không đi.”

Gửi phản hồi