Giấc mộng dài nhiều năm, sống sót sau cơn hoạn nạn.
Sáng thứ Hai, khi Lâm Tri Dịch đến gọi mọi người đi họp, đúng lúc Cố Vũ Tranh vừa vắng mặt tại chỗ làm.
Anh nhìn thấy dưới màn hình máy tính của Cố Vũ Tranh có đặt một tấm standee nhân vật mini màu vàng tươi, vì phong cách không hợp nên trông rất lạc lõng, chỉ cần liếc qua là thấy ngay.
Cầm trên tay lắc nhẹ vài cái, Lâm Tri Dịch đùa hỏi: “Cái quái quỷ gì đây?”
Nhà thiết kế số liệu ngồi cách đó không xa ngẩng đầu lên từ máy tính, cười: “Anh mới phát hiện à? Để ở đó nửa tháng rồi.”
“Sếp của mấy đứa bữa nay sao vậy?” Lâm Tri Dịch nói: “Chơi game nhà làm lâu thế rồi, cuối cùng cũng tìm ra gu của mình rồi hả?”
Thấy Cố Vũ Tranh vừa từ phòng trà quay về, anh lấy tấm standee nữ hiệp sĩ dễ thương vẫy vẫy trước mặt: “Hoá ra gu cậu là cái này đây à?”
Cố Vũ Tranh không trả lời, chỉ rút lại tấm standee từ tay Lâm Tri Dịch, đặt ngay ngắn về vị trí cũ: “Đi thôi.”
Số người tham dự buổi họp này không nhiều, chủ yếu là để tổng kết quý 3 nhưng buổi họp này kéo dài đến tận chiều, bữa trưa cũng không kịp ăn.
Khi kết thúc, có thể thấy rõ Lâm Tri Dịch đang rất tức giận, gọi riêng từng trưởng bộ phận vào nói chuyện, cuối cùng mới đóng cửa bàn bạc với mấy người trong đội sáng lập.
“Ý kiến nhà đầu tư vừa rồi mọi người cũng nghe rồi, họ đang gây áp lực, giờ tôi cũng không có cách nào.” Lâm Tri Dịch chống tay lên đầu gối ngồi co ro một góc phòng họp, không còn tinh thần sảng khoái hồi sáng sớm nữa, hai mắt giờ cũng đã đỏ ngầu.
“Nhưng doanh thu hiện tại đã vượt xa dự kiến rồi” trưởng phòng Quản lý dự án phản bác: “Nhà đầu tư đương nhiên tham vọng lớn nhưng hiểu biết của họ về tình hình kinh doanh có hạn, bước này đi quá lớn, không cẩn thận là phản tác dụng đó.”
“Biết rồi! Sao tôi không biết những thứ này được?” Lâm Tri Dịch quăng cây bút laser đi: “Nhưng giờ không phải lúc mấy đứa mình chơi trò gia đình ở nước ngoài nữa rồi, phải có trách nhiệm với nhà đầu tư, danh tiếng game quan trọng nhưng không quan trọng bằng doanh thu, cuối cùng chỉ có thể nhìn vào tiền! Tiền là quan trọng nhất!!”
Bên ngoài phòng họp người qua lại, có nhân viên nghe tiếng cãi vã, thò đầu nhìn qua cửa kính.
Cố Vũ Tranh giơ tay bấm điều khiển hạ rèm cửa sổ xuống, cắt đứt ánh mắt tò mò của mọi người: “Bình tĩnh nào.”
Một khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi.
Trưởng phòng Quản lý dự án lau vội khuôn mặt, quay sang mắng Lâm Tri Dịch: “Cậu hét cái gì mà hét, bắn hết vào mặt tôi rồi!”
“Tôi còn muốn nhổ vào miệng cậu nữa kìa!” Lâm Tri Dịch xông tới, siết cổ đối phương không buông, hai người đùa giỡn một lúc rồi cùng bật cười.
Mấy người trong đội ngũ sáng lập Realcompass này, trước hết là bạn, sau mới là đồng nghiệp. Họ quen nhau thời đi học, vì giấc mơ viển vông làm game mà cùng nhau khởi nghiệp, nếm trải đủ mọi gian khổ, tuổi còn trẻ mà đã tự biến mình thành những kẻ lang thang. Lúc ấy, họ chỉ nghĩ đơn giản: Dù thế nào cũng không được để sự nghiệp này thất bại.
Giờ đây, ngày tháng khó khăn đã qua.
Realcompass giờ đây có tiếng tăm hàng đầu trong ngành nhưng áp lực lại đổ dồn vào doanh thu. Làm game chính là kiến tạo giấc mơ nhưng xét cho cùng vẫn là kinh doanh, mà đã kinh doanh thì phải đặt lợi nhuận lên hàng đầu.
“Cố Vũ Tranh, cậu nói gì đi.” Lâm Tri Dịch bắt đầu công kích đồng đều: “Chuyện bàn bạc với cậu trước đây, về việc ra mắt vật phẩm có sẵn chỉ số thuộc tính, cậu cân nhắc thế nào rồi?”
Cố Vũ Tranh đứng ở phía gần cửa, tay khẽ chống lên mép bàn: “Em cần suy nghĩ thêm.”
Anh không đáp lại ánh mắt của Lâm Tri Dịch, chỉ bình thản bày tỏ quan điểm: “Hiện tại dòng tiền đang ổn định, đi chậm mà chắc cũng không phải không tốt, ít nhất thì… đừng quên đi cái tâm ban đầu.”
–
Hai chữ “cái tâm” nghe có vẻ sáo rỗng, giống như một khẩu hiệu rỗng tuếch nhưng nghĩ kỹ lại thấy thâm thúy và phức tạp vô cùng.
Cái tâm ban đầu khi Cố Vũ Tranh chọn làm game là gì?
Lý do anh bị Lâm Tri Dịch lôi kéo vào nghề, bước chân vào ngành game này, khó mà nói là không liên quan đến một người nào đó trong ký ức. Vốn dĩ anh chẳng mấy hứng thú với thế giới ảo, thậm chí từng vì Lâu Dĩnh mà vội vã cho rằng đây cũng là một dạng “trốn tránh hiện thực.”
Nhưng…
Anh lại không thể kìm lòng nhớ về Hạ Uý.
Cô là người luôn kiên trì chống lại những định kiến như thế. Thời đi học, khi giáo viên và phụ huynh ra sức phong tỏa mọi hình thức giải trí như anime, game thì cô lại như một chú chim tự do, dùng hành động để chứng minh rằng những thứ tưởng chừng đang “đầu độc” con người này vốn dĩ không hề sai trái.
Trái lại, từ đó ta có thể hấp thu dưỡng chất, lấp đầy những khoảng trống nhỏ bé trong tâm hồn, ở những nơi không ai hay biết.
Những năm sau này, mỗi khi nhớ về Hạ Uý, Cố Vũ Tranh lại như bị ma lực nào đó dẫn dắt, không cưỡng lại được việc tìm hiểu những thứ cô yêu thích. Dường như sau khi thấu hiểu những điều ấy, anh mới thực sự thấu hiểu Hạ Uý.
Sự dũng cảm, vô tư, chân thành, thuần khiết của cô không phải do trời ban, mà là do sự lựa chọn của chính cô sau khi đã trải nghiệm nhiều góc khuất của thế giới.
Cô đâu phải kẻ nhát gan sống trong mộng tưởng.
Cô là cô gái tuyệt vời nhất dưới bầu trời này.
Còn anh, lại muốn tiến xa hơn nữa, từ việc tin tưởng vào một giấc mơ, trở thành người kiến tạo giấc mơ thực sự.
–
Họ đã xa cách nhau chín năm.
Lần đầu tiên Cố Vũ Tranh bắt gặp thông tin về Hạ Uý sau khi trở về nước, thực ra là một năm trước.
Lúc đó Realcompass vừa cập nhật phiên bản mới, độ hot tăng vọt, thậm chí lên top trending trên mạng xã hội. Cố Vũ Tranh xem qua một số đánh giá của người chơi trên mạng, tình cờ thấy một blogger anime chia sẻ vlog đời thường, vì video có tag tên game nên anh đã click vào.
Trong video, nữ sinh ngồi dưới đất vừa sắp xếp đồ đạc chuẩn bị đi event vừa trò chuyện với mọi người qua ống kính. Nhắc đến tựa game đang hot, cô nói: “Realcompass á? Mình có chơi nè! Ban đầu chỉ thấy trùng hợp thôi, giống tên mình ghê! Nhưng chơi một thời gian thì thấy cũng ổn. Thời buổi này còn có người làm game MMO như vậy thật không dễ đâu! Mình đoán team phát triển hẳn là những người đầy nhiệt huyết.”
Vì mấy câu nói này mà Cố Vũ Tranh đã dừng ở video rất lâu. Cho đến khi ánh mắt anh dừng ở khuôn mặt nữ sinh nọ, đắm chìm giây lát, anh bỗng cảm nhận được điều gì đó.
Khi chuyển sang trang web khác và nhìn thấy tên của blogger là Hạ Hạ, ID là compass.
Cố Vũ Tranh thừa nhận rằng dù anh là người quen giấu kín cảm xúc, không bao giờ bộc lộ ra ngoài nhưng khoảnh khắc này đã khiến trái tim anh chợt lỡ nhịp.
Từ khi chia tay thời trung học đến giờ, tiệc chia tay đã trở thành lần gặp gỡ cuối cùng của quá nhiều người. Họ ở lại trong những trang sách quá khứ, hoà tan giữa những dòng chữ. Ký ức là bức tường trong suốt, nếu lúc này, người mà bạn nhớ nhung nhất, thường xuyên nghĩ đến nhất, dùng thái độ ngang ngược đấm vỡ bức tường ấy, bước thẳng đến trước mặt bạn, bạn sẽ cảm thấy thế nào?
Ít nhất thì tâm trạng của Cố Vũ Tranh khi đóng trang web cũng rất cụ thể.
Như mây tan trời sáng.
Anh dùng tài khoản cá nhân theo dõi Hạ Uý, trở thành một trong vô số fan của cô.
Việc xem động thái của Hạ Uý dần dần trở thành thói quen, tính cách cô vẫn thẳng thắn như xưa, không giấu diếm gì với fan, cũng không dính vào bất kỳ tranh cãi nào, luôn luôn đường hoàng đứng dưới ánh sáng. Đọc những lời khen ngợi dành cho cô dưới phần bình luận, đôi khi Cố Vũ Tranh cảm thấy vô cùng tự hào.
…
Bắt đầu từ đó, anh cố gắng tìm mọi cách để có điểm chung với Hạ Uý.
Nhưng tiến triển rất chậm…
Lúc quan trọng, Trịnh Du đã giúp đỡ anh.
Khu công nghệ cao nơi Realcompass tọa lạc chủ yếu là các công ty khởi nghiệp công nghệ, nửa năm trước, một trong số đó tổ chức buổi ra mắt sản phẩm. Hôm ấy, vô số phóng viên vây quanh khuôn viên, ồn ào không ngớt. Cố Vũ Tranh xuống mua cà phê trong giờ nghỉ trưa thì bỗng có người vỗ vai anh.
“Cậu là Cố Vũ Tranh?” Trịnh Du đeo thẻ ra vào buổi ra mắt trên cổ, chỉ vào Cố Vũ Tranh với vẻ mặt kinh ngạc: “Đúng là cậu rồi! Cậu nhớ mình không? Mình là Trịnh Du, cũng học trường trung học Vinh Thành. Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cậu ở đây.”
Ban đầu Cố Vũ Tranh không có ấn tượng gì với người đàn ông trước mặt, cho đến khi anh ta nhắc đến Vinh Thành, những ký ức ùa về, cuốn theo gió mưa mùa thu nơi ấy hoà cùng dãy phòng học sáng đèn không ngớt của trường cấp ba.
“Thôi, không nhớ cũng phải, chúng ta khác lớp mà. Với lại tôi không như cậu, cậu học giỏi nên nhiều người biết cậu hơn.”
Cố Vũ Tranh nghe đến đây liền có thói quen đưa tay chỉnh lại kính nhưng lần này chỉ chạm vào khoảng không. Sau một hồi cố gắng nhận diện, anh thử đoán: “Cậu là bạn của Hạ Uý?”
Những ký ức bắt đầu ùa về: chuyến dã ngoại mùa xuân, hội thao, trận tuyết cuối cùng năm cuối cấp ba, những trận ném tuyết trên sân thể dục… Lúc ấy, bên cạnh Hạ Uý luôn có một người con trai xuất hiện.
Trịnh Du hào hứng đáp: “Đúng rồi!”
Nhưng ngay sau đó, cậu lại ngập ngừng: “Không đúng, cậu biết Hạ Uý sao?”
Cố Vũ Tranh cảm thấy trong hơn hai mươi năm cuộc đời mình, số ân huệ nhận được có thể đếm trên đầu ngón tay. Lần đầu tiên là khi chuyển trường đến Vinh Thành gặp Hạ Uý, lần thứ hai chính là lúc này. Trong hư vô, tất cả những sợi dây đứt đoạn bỗng chốc được nối lại, trao vào tay anh.
Khoảnh khắc ấy, Cố Vũ Tranh thấy số phận kéo theo nhân quả, lại một lần nữa ghé thăm anh.
Anh mỉm cười, chủ động mời: “Ngồi xuống nói chuyện đi?”
Cố Vũ Tranh hoàn toàn không có ý định che giấu “âm mưu” của mình.
Hai người đàn ông vốn dĩ không quen biết, trò chuyện trong quán cà phê đến tận lúc đóng cửa, sau đó Cố Vũ Tranh làm tròn bổn phận chủ nhà, cả hai di chuyển đến một quán rượu Nhật.
Chủ đề trong bữa tiệc thực ra khá mỏng manh, đi đi lại lại chỉ là những chuyện ngày xưa ở trường trung học Vinh Thành. Cuộc sống cấp ba từng bị ghét bỏ muốn trốn chạy, giờ được phủ lên lớp màu hoài cổ, trở nên vô cùng đáng nhớ.
Trịnh Du chỉ nhận ra điều bất ổn sau hai ly rượu.
Cố Vũ Tranh quá thẳng thắn, thậm chí không thèm che đậy, suýt nữa đã viết lên mặt dòng chữ “Tôi muốn thông qua cậu để làm quen Hạ Uý.”
Anh biết câu chuyện tình đơn phương của Hạ Uý nhưng trong lời kể của cô, đó là một cuộc chạy đua một chiều, khi kết thúc chẳng hề dấy lên chút bụi nào, Cố Vũ Tranh căn bản không biết sự tồn tại của cô.
Nhưng…
Lúc này đây, Cố Vũ Tranh đề nghị, anh muốn có thông tin liên lạc của Hạ Uý.
Trịnh Du đưa điện thoại ra rồi bỗng nhận ra điều bất ổn, vội vàng thu lại, nhìn Cố Vũ Tranh hỏi: “Không đúng, cậu không nói thật với tôi thì tôi không thể đưa thông tin liên lạc cho cậu được. Cậu quen Hạ Uý thế nào? Tìm cậu ấy có việc gì?”
Công việc có email công việc, hiển hiện ngay trên nền tảng mạng xã hội của Hạ Uý.
Nhưng nếu không phải vì công việc, vậy là vì gì?
Cố Vũ Tranh cũng uống rượu nhưng không say, chỉ có một lớp sương lạnh trong đáy mắt anh như thành ly thủy tinh ướp lạnh, anh đẩy chiếc ly ra xa một chút, một vệt nước hiện lên trên bàn. Người đàn ông ngẩng mắt, giọng điệu bình thản như mọi khi:
“Cậu nghĩ sao?”
Anh hỏi Trịnh Du như vậy.
Một người đàn ông kiên quyết muốn làm quen, tiếp cận một người phụ nữ, cậu nghĩ là vì điều gì?
Anh không muốn bàn luận quá nhiều về Hạ Uý, cũng không muốn tự bạch chi tiết về bản thân, không phải vì không thân với Trịnh Du, mà cảm thấy như vậy có thể là sự xúc phạm với người không có mặt.
Đối mặt với sự “buộc tội” của Trịnh Du, Cố Vũ Tranh trầm ngâm một lúc.
“Đúng vậy, dù rất không muốn thừa nhận điều này nhưng tôi và cô ấy chẳng có chút liên hệ nào.” Giọng anh hoàn toàn không lẫn chút hơi men: “Nhưng rất nhiều chuyện của tôi, đều liên quan đến cô ấy.”
“Cậu muốn nói điều gì?” Trịnh Du gặng hỏi.
“Cuộc sống, nghề nghiệp, tương lai, lý tưởng, tất cả những gì cậu có thể nghĩ đến.” Anh nói: “Nói cách khác, lý do tôi trở thành con người của hiện tại, chính là vì Hạ Uý.”
Khi nói câu này, ánh mắt Cố Vũ Tranh trong vắt, như ánh đèn vàng phía trên bàn ăn chiếu xuống, còn mang theo chút khí chất tuổi trẻ hiếm thấy ở độ tuổi này.
–
Kỳ nghỉ mùng 1 tháng 10, kỳ nghỉ dài mà những người lao động mong chờ nhất.
Vì hy vọng nhiều cựu học sinh có thời gian tham dự nên lễ kỷ niệm 100 năm trường trung học Vinh Thành được tổ chức vào dịp mùng 1 tháng 10.
Hạ Uý sắp xếp lịch làm việc, trở về Vinh Thành sớm hai ngày. Ban đầu đã thống nhất cô sẽ phụ trách bữa tối nhưng ông ngoại nhất quyết muốn tự tay nấu món cá kho mà Hạ Uý thích.
“Hạ Hạ của ông lần này đi xa lâu mới về, lại đúng dịp lễ, nhất định phải làm một con cá cho Hạ Hạ mới được.”
Theo phong tục phương Bắc, không có cá thì không thành cỗ, dù trong nhà chỉ có hai người Hạ Uý và ông ngoại.
Ông lão cứng đầu lắm, Hạ Uý không sao khuyên được. Món phức tạp như vậy, cô chỉ có thể cố gắng phụ giúp chút ít. Khi cá được bưng lên bàn, Hạ Uý nhìn màu sắc đã thấy không ổn, nếm một miếng thì sắc mặt cứng đờ. Ông ngoại đang ngồi đó, cô không nỡ phản ứng gì, cố nuốt xong miếng cá mới dè dặt hỏi: “Ông ngoại, có gia vị nào bị hư không ạ?”
“Hả?” Ông ngoại quay lại bếp kiểm tra kỹ mấy lọ gia vị. Hạ Uý đi theo, mở từng lọ ngửi thử, cuối cùng tìm ra nguyên nhân: “Có phải do nhầm lẫn rượu nấu với nước tương không ông ngoại?”
Cả hai đều là lọ thủy tinh vuông, chỉ cần sơ ý là nhầm ngay. Ông ngoại có chút bực bội: “Thảo nào, hôm nay cá không lên màu.”
“Không sao không sao, ông ngoại ra nghỉ đi, để con lo.”
Hạ Uý đảo lại cá qua chảo, xử lý nốt mấy món còn lại. Ông ngoại đứng ở vách ngăn bếp nhìn cô, đứa bé ngày xưa chẳng biết nấu nướng gì chỉ chực đợi ăn, giờ đã có thể nấu nướng một cách thành thạo.
Sao lại trưởng thành nhanh thế? Mới đó mà đã bao nhiêu năm rồi?
Thời gian, rốt cuộc trôi nhanh đến mức nào?
Ăn cơm xong, rửa chén đĩa xong Hạ Uý liền thấy ông ngoại đang ngồi ngủ gật trên ghế sofa phòng khách.
Cô đỡ ông ngoại về phòng, khép cửa lại rồi bắt đầu lục lọi khắp nơi.
Ngày lễ kỷ niệm trường chính là ngày kia.
Hạ Uý đã hẹn trước nhiếp ảnh gia, còn đăng lên Weibo thông báo với fan rằng cô định mặc đồng phục cấp ba chụp một bộ ảnh. Không ngờ vừa mở lời, phần bình luận đã có rất nhiều người khoe đồng phục của mình.
Xuyên suốt các độ tuổi, từ khắp nơi đổ về, đồng phục của mọi người lại na ná giống nhau, áo khoác thể thao kéo khóa, kiểu dáng tương đồng. Điều khiến Hạ Uý ngạc nhiên hơn là hóa ra nhiều người cũng giống cô, giữ lại chút hoài niệm nho nhỏ, cất giữ bộ đồng phục cấp ba đến tận bây giờ.
Những thứ ngày xưa đi học không nỡ vứt đi, đều được cất cùng đồng phục dưới gầm giường, bao gồm bảng điểm ba năm cấp ba, những món quà nhỏ nhận được vào dịp năm mới hay lễ tết…
Chiếc áo khoác rộng màu xanh trắng gấp gọn gàng, chất vải đồng phục vốn ít nhăn, dù bao nhiêu năm trôi qua, chỉ cần mở ra giũ nhẹ thì dường như vẫn nguyên vẹn như xưa. Chỉ là khi Hạ Uý khoác thử đồng phục lên người, cô chợt nhận ra điều bất ổn.
Áo đồng phục này không phải của cô, áo đồng phục này lớn hơn size của cô không chỉ một cỡ.
Cảm giác đau nhói như dẫm phải vỏ sò khi dạo chơi trên bờ biển ùa về, Hạ Uý nắm chặt khóa kéo ở vạt áo, đứng trước gương ngẩn người rất lâu. Tất cả ký ức về cái ngày cô lén đổi đồng phục trong lễ tốt nghiệp năm ấy bỗng ùa về rõ mồn một.
Ánh nắng hôm đó, làn gió thổi quả, mùi nhựa từ sân vận động bị nắng thiêu đốt, tiếng xào xạc của lá cây, cùng bài hát “See You Again” phát từ loa phóng thanh không rõ lời…
Hạ Uý ngắm nghía bộ đồng phục rất lâu.
Đồng phục rất sạch sẽ, chắc chủ nhân của nó đã giữ gìn cẩn thận nhưng phần cổ tay áo, nơi dễ dính mực nhất, vẫn không tránh khỏi vài vết lấm tấm, dấu vết của những ngày miệt mài bên sách vở.
Cô mơ hồ nhớ lại có lần vào kỳ thi cuối kỳ năm lớp 11, Cố Vũ Tranh lại đứng nhất khối, Mễ Doanh nhìn bảng xếp hạng lớn trên sân trường, bất mãn nói: “Chịu thôi, có người sinh ra đã thông minh có tài năng thiên bẩm, bọn phàm nhân như bọn mình đừng mơ so được với thiên tài.”
Tài năng, tất nhiên là có nhưng Hạ Uý không hoàn toàn đồng tình với lời của Mễ Doanh. Cố Vũ Tranh không phải loại thiên tài chỉ bỏ ra một phần nỗ lực mà thu về vạn phần thành quả. Ngược lại, anh rất chăm chỉ, cực kỳ cực kỳ chăm chỉ. Mỗi điểm cao anh cầm trên tay, mỗi lần đứng nhất, đều không phải do gió cuốn tới hay tự nhiên mà có.
Đôi khi Hạ Uý còn cảm thấy tự thẹn, nếu so về nỗ lực bỏ ra cho việc học, Cố Vũ Tranh chắc chắn bỏ nhiều công sức hơn cô. Cô nhớ lại, người vừa ăn cơm ở căng tin vừa ghi nhớ từ vựng, người đứng dưới giàn hoa tử đằng trước dãy nhà học lật xem cuốn sổ ghi lỗi sai, người giờ ra chơi không ra khỏi lớp vì mãi cúi đầu giữa trang sách, người đứng thật lâu ở khu sách tham khảo trong hiệu sách…
Tất cả đều là Cố Vũ Tranh.
Và người chứng kiến tất cả, chính là Hạ Uý.
Trong từng khoảnh khắc trái tim cô đập loạn nhịp, ánh mắt vượt qua biển người hỗn độn trong trường, lặng lẽ hướng về phía Cố Vũ Tranh.
–
Đời người có được bao nhiêu khoảnh khắc bất chấp tất cả vì tình yêu?
Câu trả lời của Hạ Uý vẫn chưa rõ.
Cô không có mẫu tham khảo nào khác, chỉ riêng với bản thân, tính đến thời điểm này lần duy nhất cô bước đến ranh giới của tình yêu lại kết thúc trong thất bại. Cô đã dùng hết dũng khí và sự bồng bột ở những nơi khác, đến mức khi đối mặt với Cố Vũ Tranh thì chỉ còn lại sự thận trọng và nhút nhát.
Đến hôm nay, Hạ Uý của năm 27 tuổi vẫn sẽ rung động trước Cố Vũ Tranh 27 tuổi nhưng tình cảm tuổi 17 của cô, thứ tình yêu trẻ dại ấy, rốt cuộc đã kẹt lại trong đường hầm thời gian mờ ảo, mãi mãi không thể tìm thấy nữa.
Lòng Hạ Uý chợt cảm thấy buồn vì điều đó.
…
Cô thậm chí không biết mình ngủ từ lúc nào.
Khi điện thoại reo, cô không nhìn màn hình, chỉ mơ màng vơ lấy máy và nghe, giọng Cố Vũ Tranh vang lên từ phía bên kia đầu dây, giống như là từ giấc mơ bước ra hiện thực vậy.
“Có ở nhà không?” Anh hỏi.
Hạ Uý ngồi dậy, ngơ ngác.
Cho đến khi Cố Vũ Tranh lại lên tiếng hỏi: “Cậu đang ngủ à? Mình có làm phiền cậu không?”
“Không, không có…” cô vội vàng giải thích: “À, cậu vừa hỏi mình cái gì nhỉ?”
Sau đó, Hạ Uý nghe thấy giọng Cố Vũ Tranh vui vẻ lặp lại: “Mình hỏi, cậu có ở nhà không?”
“Nhà? Vinh Thành hả?”
“Đương nhiên rồi.”
“Ồ, mình đang ở nhà nè.” Hạ Uý chợt nhận ra, Cố Vũ Tranh cũng sẽ tham gia lễ kỷ niệm trường, nhiều khả năng anh cũng đã trở về Vinh Thành trước vài ngày.
“Có tiện xuống dưới nhà không?”
“Hả?”
“Mình đang ở dưới nhà cậu.” Anh nhẹ nhàng nói.
–
Hạ Uý hoàn toàn không kịp suy nghĩ tại sao Cố Vũ Tranh lại biết nơi cô ở.
Với cảm giác hồi hộp như kẻ làm điều xấu bị bắt quả tang, cô vội vàng xỏ giày, cầm chìa khóa, trước khi ra cửa mới nhận ra bộ đồng phục trường trên người mình trông kỳ quặc thế nào, vội vã chộp lấy một chiếc áo bình thường khoác lên người rồi chạy nhanh xuống cầu thang.
Vinh Thành có rất nhiều khu chung cư cũ kiểu này, tường ngoài màu gạch đỏ, trước cửa mỗi tòa nhà là một chiếc đèn đường trắng đơn độc.
Cố Vũ Tranh đứng ngay dưới ánh đèn đó, anh mặc chiếc áo khoác nhạt màu, dáng người cao lớn vững chãi.
Đầu tháng mười, gió thu đêm ở Vinh Thành thổi mạnh.
Hạ Uý bước rất nhanh, chỉ từ từ dừng lại khi đã chạy đến trước mặt anh.
“Cậu về từ hồi nào vậy?”
“Vừa mới đến.” Cố Vũ Tranh trả lời.
Hạ Uý lúc này mới để ý thấy chiếc vali màu bạc bên cạnh anh, cùng một túi giấy màu nâu, có lẽ anh vừa từ sân bay hoặc ga tàu cao tốc đến.
“Mình thấy bài đăng trên Weibo của cậu rồi, cậu cần chụp ảnh phải không?” Cố Vũ Tranh rất tự nhiên đưa chiếc túi giấy về phía cô: “Mình nghĩ có lẽ cậu sẽ cần đến nó.”
“Cái này là…”
Khi mở chiếc túi ra, hơi thở của Hạ Uý gần như ngừng lại.
Trong túi giấy, một góc nhỏ đồng phục trắng xanh của trường trung học Vinh Thành lộ ra.
Tay Hạ Uý dừng giữa không trung, không dám nhận. Lúc này cô như đang chờ đợi bản án trước khi lưỡi dao rơi xuống, cho đến khi nghe thấy Cố Vũ Tranh lại lên tiếng.
“Có người nói với mình, rất lâu trước đây cậu đã lấy nhầm đồng phục của mình” giọng anh trong trẻo: “Nên nhân cơ hội này trả lại cho cậu.”
…
Cố Vũ Tranh tận mắt chứng kiến biểu cảm của Hạ Uý từ kinh ngạc đến khó tin, đôi gò má cô nhanh chóng ửng hồng, dưới ánh đèn lạnh lẽo càng thêm nổi bật.
Nửa năm trước, khi buổi nhậu của anh và Trịnh Du kết thúc, khi cả hai đang đứng bên đường chờ tài xế lái thay đến, trên đầu cũng là một ngọn đèn ánh sáng vô hồn như thế.
Trịnh Du lúc đó đã say mèm, khoác vai anh nói mấy câu mơ hồ: “Cậu biết tôi với Hạ Uý thân nhau lắm đúng không? Chuyện gì của cậu ấy tôi cũng biết.”
“Đáng lẽ tôi không định nói với cậu, nếu cậu ấy biết chắc sẽ giận tôi lắm nhưng mà…” Trịnh Du giơ một ngón tay lên: “Chỉ lần này thôi, tôi chỉ có lỗi với Hạ Uý lần này thôi, sau này cậu ấy có đánh tôi cũng cam tâm.”
Trịnh Du dùng hết sức đấm vào vai Cố Vũ Tranh: “Không vì gì khác, chỉ là tôi cảm thấy cậu là người chân thành, những lời cậu nói với tôi tối nay, chắc đều là thật.”
…
Đêm đó về nhà, Cố Vũ Tranh ngồi một mình ở bãi đậu xe rất lâu.
Anh ngơ ngẩn nhớ lại từng câu Trịnh Du kể, cảm thấy vừa kỳ quái vừa mơ hồ. Đặc biệt khi Trịnh Du thần bí nói: “Hạ Uý thích cậu, chắc chắn không ngắn hơn thời gian cậu thích cậu ấy, cậu không tin tôi thì cũng không sao, có bằng chứng đây.”
Ngày lễ tốt nghiệp, chiếc áo đồng phục anh cầm trên tay cảm thấy không đúng kích cỡ, chính là bằng chứng.
Lúc đó Cố Vũ Tranh chỉ nghĩ do hiện trường hỗn loạn, có người lấy nhầm, anh không thể ngờ rằng đây lại là hành động cố ý.
Thì ra thì ra là vậy…
Dù những trò đùa ác ý chưa bao giờ dừng lại nhưng món quà của số phận rồi cũng có lúc được đáp lại.
Cố Vũ Tranh ngồi một mình trong xe đến tận sáng sớm, khi ánh bình minh ló dạng, anh cúi đầu xuống, bật cười.
Điều may mắn nhất trên đời không gì bằng được tận mắt chứng kiến đêm dần tàn, ngày mới lên. Thì ra người mà mình luôn dõi theo, cũng đang dành ánh mắt tương tự cho mình.
Không còn gì tuyệt vời hơn thế.
Đây là giấc mộng dài nhiều năm, sống sót sau cơn hoạn nạn
…
Việc thiết lập liên hệ với Hạ Uý trong công việc, là cách làm phù hợp nhất và không khiến người khác khó chịu.
Khi nhìn thấy tên Hạ Uý trong danh sách khách mừng kỷ niệm của Realcompass, mọi thứ dường như trở nên thật tự nhiên. Cố Vũ Tranh từng nghĩ sẽ chủ động đứng trước mặt cô sau khi sự kiện kết thúc nhưng không ngờ rằng, cuối cùng lại là Hạ Uý xuất hiện trước, cứ thế bất ngờ xông vào phòng phỏng vấn, xông vào tầm mắt anh.
Mỗi lần tiếp xúc sau đó, Cố Vũ Tranh thừa nhận, mục đích của anh đều không “đơn giản”.
Không ai có thể giữ được lý trí và sự kiềm chế trong tình huống như vậy.
Anh đã nhiều lần đắn đo, không biết nên chọn thời điểm nào để nói ra sự thật với Hạ Uý. Trong kế hoạch của anh, phải đợi đến khi hai người thực sự thân thiết, ít nhất là không được làm cô sợ hãi. Nhưng mới vài ngày trước, anh đã thấy Hạ Uý đăng một dòng trên weibo, như có một ngôi sao rơi xuống lòng anh, thắp lên một ngọn lửa.
“Sắp về dự lễ kỷ niệm trường cấp ba rồi, có ai giống mình không, dù cuộc sống hiện tại cũng khá ổn nhưng vẫn nhớ ngày xưa lắm? Mình định về trường chụp một bộ ảnh đồng phục, thăm lại chốn cũ, hy vọng sẽ có những bất ngờ thú vị.”
Chỉ là một đoạn văn rất đỗi bình thường, nhưng người đọc được lại có tâm tư.
Cố Vũ Tranh cảm thấy may mắn vì chưa vứt chiếc áo đồng phục năm xưa mà đã giữ đến tận bây giờ, nhờ vậy anh mới có cớ để giúp Hạ Uý hoàn thành “bất ngờ” này.
Anh vốn quen lập kế hoạch cho mọi việc nhưng vẫn luôn có sai sót. Vậy thì thôi, xé bỏ hết tất cả đi.
Vừa đáp xuống Vinh Thành, anh không nghỉ ngơi mà lập tức đến gặp Hạ Uý.
…
Hạ Uý đón lấy chiếc túi giấy, mở ra xem, ánh mắt cô lướt qua thật nhẹ, cuối cùng dừng lại ở Cố Vũ Tranh, cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh.
“Cố Vũ Tranh, cậu đã biết những gì?” Giọng nói cô yếu ớt vì căng thẳng.
Nhưng thực ra, người bị chất vấn còn căng thẳng gấp mười nghìn lần.
Bàn tay Cố Vũ Tranh buông thõng bên hông, ngón tay khẽ động đậy. Tất cả những lời đã chuẩn bị trước đó, dưới ánh đèn sáng rực đều biến mất sạch sẽ.
Anh nghe thấy hơi thở nặng nề của chính mình, rồi chỉ còn biết dựa vào bản năng, từ từ mở lời:
“Mình nói trước? Hay cậu muốn nói trước?”

Gửi phản hồi